Friday, December 16, 2016

SƠN TRUNG * CON NGƯỜI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM




CON NGƯỜI XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
SƠN TRUNG


Marx tuyên truyền rằng chủ nghĩa cộng sản tiến bộ hơn tư bản chủ nghĩa, rằng giai cấp vô sản sẽ chôn sống giai cấp tư sản, rằng sản phẩm dư thừa, nhân dân mặc sức ăn uống thả cửa, làm việc thoải mái, ai muốn làm thì làm, muốn nghỉ thì nghỉ (làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu).Còn Lenin thì vung vít khoe khoang"chủ nghĩa cộng sản tự do gấp triệu lần tư bản."

Họ đã giết hơn trăm triệu người, đưa Nga, Tàu, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba vào địa ngục thế mà họ nói bô bô tiến lên xã hội chủ nghĩa! Đưa lên hay đưa xuống? Nếu cộng sản đi đến Thiên Đàng thì Triệu Tử Dương đã nói phải trăm năm nữa mới đến XHCN, và Trung Quốc phải cải tổ theo mô hình dân chủ Âu Mỹ.Và dân tỷ phú, triệu phú thuộc giai cấp tư sản đỏ của Trung Quốc và Việt Nam phải bỏ thiên đàng Cộng sản mà theo đế quốc Mỹ hoặc bọn tư bản Âu châu, Úc châu!

Người cộng sản đã quảng cáo khoe khoang quá nhiều, nên bọn cộng sản đàn em cũng theo Marx, Lenin mà tự hào chủ nghĩa cộng sản bách chiến bách thắng, con người cộng sản trí tuệ đệ nhất hành tinh. Nguyễn Phú Trọng bán nước hại dân, thi hành các thủ đoạn gian dối, tàn ác, phản dân chủ thế mà trong Đại hội lần thứ XII của Đảng diễn ra vào sáng 28-1-2016 tại Trung tâm Báo chí, Trung tâm Hội nghị Quốc gia (Mỹ Đình, Hà Nội), mặt trơ trán bóng nói rằng "Việt Nam dân chủ như thế là cùng."

Cộng sản đã khoe khoang quá nhiều, nên trong bài này, chúng tôi xin đề cập đến cái xấu của con người XHCN, từ vua quan, đảng viên cho đến thường dân sống trong hang cộng sản.


I. NGƯỜI CỘNG SẢN
1.GIAN DỐI, TÀN ÁC

Người lương thiện thì "đi không thay tên, ngồi không đổi họ".Nguyễn Tất Thành tâm gian dối, tính chuyện lưu manh cho nên trước khi bước chân vào giang hồ đã có giấy tờ giả mạo với tên Nguyễn Văn Ba. Câu Ba hoặc bọn thuộc hạ vẽ vời cho cái bất lương của cậu Ba bằng cách dựng lên là giấy tờ giả mạo này do Hồ Tá Bang và viên công sứ Pháp Denier làm tại Phan Thiết (NGUYỄN THIÊN THỤ * TÀI LIỆU VỀ HỒ CHÍ MINH, IX,). Quan Công sứ mà làm giống tờ giả mạo ư? Nói như thế là phe ta khoe rằng Cậu Ba gian lận cũng gian lận cao cấp chứ đâu thèm chơi với bọn lưu manh ở Phan Thiết hay kho Năm Khánh Hội! Trình độ cậu là học sinh lớp ba trường làng, thế mà chính Cậu hay bọn đàn em vung lên là học sinh Quốc Học, thầy giáo trường Dục Anh Phan Thiết và trườngBách Công Saigon dù nơi nào cũng vài ngày, vài tuần cho có vị công nhân giai cấp lãnh đạo và trí thức! Đi xa hơn nữa, câu tiếm danh Nguyễn Ái Quốc của các bậc tiền bối. Sau sang Trung quốc, cậu lại tiếm danh Hồ Chí Minh và tổ chức Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội của Hồ Học Lãm bí danh Hồ Chí Minh.

Cậu khuyên dụ Phan Bội Châu không được, câu bèn báo cho Pháp bắt Phan Bội Châu để lấy tiền. A tòng với cậu cóLâm Đức Thụ, phản bội Phan Bội Châu. Câu Ba với Lâm Đức Thụ còn đem bán các đảng viên quốc gia và đảng viên Cộng sản không theo hệ thống của Lý Thụy để lấy tiền tiêu. Sau 1945, Lâm Đức Thụ bị Hồ Chí Minh giết bịt miệng.

Năm 1932, Nguyễn Tất Thành tức Nguyễn Ái Quốc có lẽ bị Trung Cộng báo cho Anh Pháp bắt giam ở HồngKông rồi giết để Hồ Tập Chương, người Khách gia Đài loan thay Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh lãnh đạo Việt Cộng theo quỹ đạo Trung Quốc. Từ đây HồTập Chương biến Cộng sản Việt Nam thành đội quân Partisan của Trung Cộng trong âm mưu tiến về phương Nam!

Từ 1954, trong cải cách ruộng đất và Chỉnh đốn đảng ở miền Bắc, Hồ giả đã giết, bỏ tù, gây khốn khổ cho bao triệu người dân vô tội. Hồ giả còn đưa Việt Nam thành con nợ của Trung Quốc và Hồ giả cùng Việt Cộng giết hại hơn hai triệu người trong chiến tranh!Chính Hồ giả, Trung Cộng, Liên Xô với chủ nghĩa Marx độc tài, tàn bạo đã làm kinh tế, chính trị, văn hóa và đạo đức Việt Nam suy đồi!

2. THAM DÂM
Huỳnh Tâm viết rõ thân thế Hồ Chí Minh là một người Hoa do Mao cắm vào trong Cộng sản Việt Nam với mục đích lèo lái Việt Nam thành châu quận Trung Quốc.Với một thủ đoạn mới, Hoa Nam dựng đứng nhân vật Nguyễn Tất Thành và cho sống lại, bằng cách Hồ Chí Minh tự nhận là Nguyễn Tất Thành vẫn sống và có sáng tác được một tập thơ Hán.(Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo - Kỳ 1)

Lại nữa, theo ông Phạm quế Dương trong bài, “HCM là thiếu tá Hồ Quang” có đoạn: “Ghi chú gia phả và sự nghiệp của Hồ Tập Chương trong hồ sơ HTC 4567 lưu trữ tại Quân Ủy Trung Ương (CPC) và tình báo Hoa Nam như sau: Đương sự được đảng cộng sản Trung cộng huấn luyện hơn một thập niên tại học viện Hoàng Phố, Vân Nam…Kết quả, Trung cộng dốc hết nhân lực, tài khi, tài vật lập ra một thế lực mới tại Việt Nam và tình báo Hoa Nam thổi lên một Hồ chí Minh làm chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng Hòa”. Điều này đúng hay sai thì chưa ai dám quả quyết, nhưng nó cho thêm một bằng chứng nữa là Thiếu tá Huguang sau đổi là Hồ chí Minh là một người Trung Hoa.
Huỳnh Tâm cho biết thiếu tá Hồ Quang khi ở Bát lộ quân đã hiếp trẻ con rồi giết chết.

Hồ Quang được phân bổ công tác phía Bắc, thôn Lộ Mạc, huyện Linh Xuyên Quế Lâm, trưởng toán đặc nhiệm mặt trận tình báo "thống nhất" vừa thành lập, nhưng lập tức bị kỷ luật, lý do: Cánh quân của Hồ Quang tạm ẩn tại ngôi nhà nấu rượu của ông Khoáng Đạt (Kuangda). Qua đêm thứ hai, Hồ Quang cưỡng dâm đến chết bé gái Ngân Hà (Galaxy), vừa 8 tuổi, con gái độc nhất chủ nhà rượu Khoáng Đạt. Toán tình báo của phân bộ tác chiến, kịp thời phát hiện, thấy Hồ đang giúi đầu một thi thể vào thùng rượu để phi tang chạy tội, trong đêm bộ chỉ huy rất khó khăn mới điều giải được người dân trong thôn Lộ Mạc, đưa Hồ Quang về tổng tham mưu trình diện tướng Lý Khắc Nông.

Sáng hôm sau dân trong làng xôn xao, kẻ chê cười, người rủa thậm tệ, tiếng qua, tiếng lại, tặng cho Hồ Quang một bí danh "tám làm" (八办). Ngụ ý, Hồ cưỡng dâm "làm" chết bé gái "tám" tuổi. Từ đó thôn Lộ Mạc, huyện Linh Xuyên, truyền câu chuyện "Hồ Quang tám làm" (胡光八办). Cũng đồng nghĩa "Bát Lộ Quân cưỡng dâm" (八路军强奸). Ngày nay ở nơi đây là quảng trường "Vạn Tường Phường" (Wanxiang. [4] [....]. Chiến tranh Trung Nhật làm cho những đường giao thông đã bị cắt từ Hồ Nam, Giang Tây đến khu quân sự của Tứ Lộ Quân miền Bắc. Để giải quyết tình trạng thiếu hụt nguồn cung cấp lương thực đang khó khăn. Lần này Lý Khắc Nông đề cử Hồ Quang đến Việt Nam thu mua lương thực, vận chuyển bằng đường thủy từ Hải Phòng về đại lục chuyển đến Bác Lộ Quân và Tứ Lộ Quân. Thời vận Hồ Quang qua khỏi "sao hạn" xóa nợ cũ "tội cưỡng dâm bé gái Ngân Hà". [Hồ Chí Minh, một gián điệp hoàn hảo (Kỳ 12)]

Huỳnh Tâm cho biết tiếp:
Theo nhật ký của Trương Ngọc Phượng (张玉凤) nữ thư ký riệng của Mao Trạch Đông, ghi lại nguyên văn: "Sẽ có ngày nào, cây kim trong túi tự nó lộ ra, một đoạn phim đời Hồ Chí Minh đã từng khoác lác với Mao Trạch Đông: "Tôi nhận, nhuận bút rất hậu hĩnh không biết dùng vào đâu cho hết, tối ngày chi tiêu vào đờn ca, giải sầu với các ả, và đôi khi chi trả vào việc cho cá dưới ao ăn các ả". [Nguyên văn: (会不会有一天, 针头在他的口袋里, 露出本身的胡志明视频生活一直吹嘘毛泽东: "我收到了钱, 很慷慨的特许权使用费不知道在哪里使用的所有, 在天花在传统音乐, 悲伤与她, 有时在池塘支付鱼吃了.)

"Bác" thủ tiêu những nữ ca nhạc sĩ phục vụ trong đêm không vừa lòng "Bác", tức khắc bị vùi xuống ao cá tại nhà sàn của Hồ, tộc ác của "Bác" gia tăng từng giờ. Sau khi tin này loan truyền, hy vọng đảng cộng sản Việt Nam làm sáng tỏ, trước nhất hãy bơm nước trong ao cá tại Bắc bộ phủ để tìm sự thực có bao nhiêu xác chết, cũng là một cử chỉ minh oan cho những nạn nhân xấu số, và đặt lại vấn đề có nên tha thứ cho Hồ Chí Minh về tội sát nhân không? Bởi vì "Bác" là "vĩ nhân" và "cha già dân tộc".[Hồ Chí Minh - một gián điệp hoàn hảo - Kỳ 6 - Huỳnh Tâm]

Trần Nhu viết về nhà sàn, nơi hành lạc của ông Hồ:
Nhà sàn, nơi hành lạc của ông vua vô sản là một sáng kiến lạ lùng, không giống ai nhưng nếu được kinh doanh trong thời kỳ kinh tế đổi mới thì lợi nhuận rất cao, nên làm thí điểm ở Hà Nội và Sài Gòn.

Về chuyện làm nhà sàn cũng có nguyên nhân sâu xa tiềm ẩn. Ðó là những kỷ niệm hành lạc của Hồ Chí Minh với các cô gái miền núi. Hồi ấy Trần Ðăng Ninh, một công thần trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp ở vùng rừng núi Bắc Bộ, đã có công săn tìm được nhiều cô gái Thái xinh đẹp mê hồn bên dòng suối Nạn Cỏ, hay bên con thác Cà Nàng ở Quỳnh Nhai (Sơn La) để cho Hồ Chí Minh hành lạc ở nhà sàn. Ðến khi về tiếp quản Hà Nội, ông có sáng kiến làm ngôi nhà sàn và ra lệnh cho các cận thần tìm gái miền núi để ông hành lạc cho đúng hương vị. (39 * TRẦN NHU * NHÀ SÀN )

Người cộng sản là thiên tài tạo ra các vụ tai nạn xe cộ như vụ Đinh Bá Thi năm 1978, Lưu Quang Vũ năm 1988, và gần đây, tháng 9-2014, trung tướng công an Nguyễn Xuân Tư. Không hiểu sao cả nhà cô Xuân đều đổ máu dưới bánh xe hơi? Trời xui đất khiến mà Trần Đĩnh đi du học Trung Quốc, nếu ở lại cứ tò te tí te với công chúa-quý phi thì Trần Đĩnh đã cùng với vợ chồng, chị em cô Xuân nằm dưới bánh xe ô tô mà đi thăm hai cụ Mác Lê từ đời tám hoành nào!

Trần Đĩnh cũng nói đến Nguyễn Thị Hằng và đôi cánh thiên thần của cô. Ông viết:Nguyễn Thị Hằng, cô gái bắn máy bay nổi tiếng đẹp ở cầu Hàm Rồng. Cô này quá trẻ và lại sợ người ta dị nghị... Hằng thì đường mây thăng thiên vào Trung ương đảng và nội các ( ĐC,298).

Nguyễn Đăng Mạnh và Dương Thu Hương cũng đề cập đến " nữ danh nhân" này mặc dầu cả hai cũng chỉ sơ lược vài câu nhưng lại gây ấn tượng mạnh mẽ về cha già dê và đám quần thần trong nội phủ. Nguyễn Đăng Mạnh viết về kỷ niệm ngày xưa, khi Mỹ bắn phá miền Băc, giới thiệu Nguyễn Thị Hằng như một thiếu nữ ngây thơ nhưng bác lại là một kẻ khát tình, theo chiến thuật " tiến nhanh, tiến mạnh " như Xuân Diệu than van:"mau với chứ! vội vàng lên với chứ ".

Năm 1965, Mỹ cho không quân ra đánh phá miền Bắc. Cầu Hàm Rồng,Thanh Hoá, là một trọng điểm oanh tạc của chúng. Anh chị em dân quân Nam Ngạn, Hàm Rồng phối hợp cùng với pháo binh tải đạn và bắn máy bay giặc. Nổi lên có hai nữ dân quân được tuyên dương công trạng xuất sắc: Ngô Thị Tuyển và Nguyễn Thị Hằng. Năm ấy, tôi phụ trách một đoàn sinh viên Đại học Sư phạm Vinh ra thực tập ở trường Lam Sơn, Thanh Hoá, sơ tán ở ngoại ô thị xã. Tôi đưa mấy sinh viên văn ra gặp Nguyễn Thị Hằng ở nhà riêng. Hằng là một cô gái quê mà rất trắng trẻo, cao ráo. Cô cho xem bức hình chụp mặc quân phục trông rất đẹp đẽ, oai phong. Cô khoe vừa được ra Hà Nội gặp Bác Hồ. Lần đầu tiên ra Hà Nội, đi đâu cũng có một anh cảnh vệ hay công an đưa đi. Hành trình qua rất nhiều chặng. Đến mỗi chặng, anh dẫn đường lại bảo, cô chờ ở đây, người khác sẽ đưa đi tiếp. Chặng cuối cùng, anh dẫn đường nói, cô ngồi đây, Bác xuống bây giờ.

Một lát ông Hồ tới. Ông không vội hỏi han gì về thành tích chiến đấu của Hằng. Câu hỏi đầu tiên của vị Chủ tịch nước là: “Cháu có buồn đi tiểu, Bác chỉ chỗ cho mà đi”
Câu chuyện của Nguyễn Thị Hằng về chủ tịch Hồ Chí Minh hôm đó, tôi nhớ nhất chi tiết này. Chi tiết rất nhỏ nhưng nói rất nhiều về con người Hồ Chí Minh. ( Chương V, 127 )
Con người ông Hồ ra sao? Nhiệt tình với chiến sĩ hay nhiệt tình với gái non?

Dương Thu Hương thì chiếu cố kỹ càng lý lịch và thành tích vĩ đại của chiến sĩ Ngô Thị Tuyển và Nguyễn Thị Hằng, nhưng với Nguyễn Thị Hằng , Dương Thu Hương đã dùng hết màu sắc ngôn ngữ bình dân như sau:

Lúc đó, để biểu diễn những màn “chiến thắng” nhằm tuyên truyền với báo chí trong và ngoài nước đã sẵn có cô Nguyễn Thị Hằng, người nhờ nhan sắc, nhờ ôm ấp kỹ ông Quang, chỉ huy quân khu tả ngạn, được đưa lên thủ đô. Ở thủ đô, sau khi trở thành bồ non của ông Lê Đức Thọ, cô lại được ông Lê khả Phiêu tổng bí thư đảng bổ nhiệm vào chức Bộ trưởng bộ thương binh xã hội. Dân Thanh hoá có câu: “Cô Tuyển vác đạn, con đĩ Hằng lên ngôi ” [http://dcvonline.net/2013/10/18/nhung-co-che-cua-su-nham-lan-3/ ]


Như vậy là ông Hồ, Lê Đức Thọ, Lê Khả Phiêu đều là khách quen, khách sộp của Nguyễn Thị Hằng! Ngày xưa phong kiến lạc hậu, Nho giáo cổ hủ nhưng chưa bao giờ đưa một con đĩ vào hàng thượng thư, tổng đốc! Nghĩ cho cùng thì cũng dễ hiểu thôi. Bọn lưu manh trộm cắp, giết người và gái giang hồ tất nhiên là đồng điệu, đồng chí theo tinh thần vô sản quốc tế đó thôi! Hơn nữa, đảng là ta, đứa nào dám phê bình?

Tại an Toàn khu, ông Hồ thưởng lẻn đi giao du bí mật. Ông Hồ và bọn cộng sản bự đưa gái vào cơ quan hành sự. Phan Kế An kể:

Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói: “À, cái Z tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ Ông Cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy Z. đến nữa.” chắc máy Cụ yếu!” , giải đáp thuần túy sinh học. Không tính đến sở thích, gu của cụ. ( ĐC,28 )

Bọn thân cận ông Hồ còn kháo nhau chuyện bác chơi gái : Ông Bác chỉ tìm nạ dòng. “Sao lại thế?” Thấy bác dại, chúng tôi kêu lên. Thì được giải thích: “Thế là Bác khôn, nạ dòng thì đỡ rầy rà hậu sự (ĐC,30 ).

Bác Hồ tự biên tự diễn rất khá chứ không phải non nớt gì thế mà đảng lo sốt vó lên lo vợ con cho bác. …Xin nói rõ chuyện như thế này: hồi đó, có ý kiến là ông Hồ cần có vợ để việc “giải quyết sinh lý” được điều hòa thì tốt cho sức khỏe. Và sau Hiệp định Genève 1954, người ta chọn một người “kháu” nhất trong số nữ cán bộ trẻ, đó là chị Nguyễn Thị Phương Mai, tỉnh ủy viên Tỉnh ủy Thanh Hóa và đưa chị từ Khu Bốn ra Hà Nội để tiến cử lên ông Hồ”. (ĐC,30)

Hồ Tập Chương trong vai Hồ Chí Minh đóng vai tu sĩ, không lấy vợ nhưng thực tế khi ở Trung Quốc và khi về Việt Nam làm chủ tịch, ông không thiếu món bướm vàng.Ông Hồ có vô số vợ, vô số hầu thiếp và gái chơi xung quanh nhưng ông luôn nói là ông hy sinh hạnh phúc cho dân tộc. Ông nói cả hàng ngàn lần về con đường tu khổ hạnh dối trá của ông. Làm cộng sản chứ đâu phải đi tu mà ông cứ chứng minh độc thân thánh thiện? Chủ nghĩa cộng sản là chủ nghĩa duy vật cơ mà! Ông Mao tự nhiên như người Hà Nội , lại có năm sáu cái sẵn sàng. Ông thich bơi lội, nhảy đầm, sát bên hồ bơi và phòng nhảy là phòng ngủ của ông. Trong khi nhảy hứng chí ông kéo người đẹp vào buồng tiếp tục khúc luân vũ dị thường. Thế mà hàngchục triệu dân Trung Quốc tôn kính ông, các nhà báo ngoại quốc không ai chỉa ống kính vào trận địa của ông! Có vợ thì nói có vợ cần gì phải dấu diếm thế? Trong khi các thầy tu đòi lấy vợ, trong khi giám mục, hòa thượng phạm tội nhi dâm mà ông lại đòi làm thánh khổ tu? Điều lệ cộng sản đâu có ghi khoản này, và dân Việt Nam đâu có quý gì mấy thầy tu phá giới mà ông phải dối trá như vậy. Đã nhi dâm, ông lại phạm tội giết vợ và quăng xác vợ ra đường cho xe cán. Phải chăng ông là người phi thường ở đỉnh cao chói lọi cho nên có những hành động siêu phàm của bậc anh hùng ngoại cỡ?

Ngày nay có bài viết của Huỳnh Thị Thanh Xuân nhan đề : "Lần gặp Bác Hồ tôi bị mất trinh" với mấy tấm ảnh rất đặc biệt, ký tên Huỳnh Thị Thanh Xuân. được đăng trên các mạng, nội dung kể lại câu chuyện năm 1964, một nhóm thiếu nhi thuộc những "gia đình cách mạng" ở miền Nam được "tuyển" ra Bắc "tham quan" và gặp Bác Hồ. Huỳnh Thị Thanh Xuân, 15 tuổi, là giao liên cho biệt động thành Đà Nẵng và huyện uỷ Điện Bàn, Đại Lộc. Sau khi gặp Bác, các cháu gái lần lượt đều được Bác ưu ái tiếp riêng từng đứa trong "căn nhà sàn" và đều bị Bác… phá trinh "gây giống" ngay trong đêm.

Theo Nguyễn Y Vân, bài viết vào tháng 10/2006 của tác giả Hoàng Dũng, cán bộ VP trung ương (thời Nguyễn Văn Linh làm Tổng Bí thư) thì sẽ thấy dưới chế đô CS, nhất là CSVN, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Theo Hoàng Dũng (do lời kể lại của Nguyễn Văn Linh), "Bác Hồ" rất "ưa thích" gái Nam Bộ. Do vậy, Bộ Chính trị thời ấy do Lê Duẩn làm Tổng Bí thư, đã yêu cầu Xứ bộ miền Nam tuyển một số cháu gái trẻ đẹp để đưa ra Bắc "phục vụ" Bác. Sau khi "tuyển" xong, chính Võ Văn Kiệt là người sẽ hộ tống "các cháu" ra Bắc... Nhưng vì chiến tranh trở nên ác liệt, đường đi bị nghẽn nên chưa thể đưa ra ngay được. Và trong lúc chờ đợi, chính Kiệt đã "qua mặt Bác" làm cho một "cháu" đẹp nhất trong bọn có họ Phan mang bầu .(42 * NGUYỄN Y VÂN * ĐÀN BÀ )


Việt Cộng tạo ra huyền thoại Lê Duẩn cũng như ông Hồ làm cách mạng từ hồi tóc còn để chỏm, hoàn toàn hy sinh hết cho cách mạng, vào tù, mai ra khám, suốt mười bốn năm liền cho nên anh Ba quên đi chuyện vợ con. Ðùng một cái, khoảng 1950, người ta nghe nói anh Ba cưới vợ! Mặc dù chuyện cưới vợ của anh Ba được giữ bí mật, chỉ có một số cán bộ cao cấp mới biết được. Việc tổ chức hôn lễ của anh Ba thu hẹp trong một phạm vi nhỏ bé, nhưng rồi, mọi người đều hay.

Theo giáo sư HỨA HOÀNH, anh Ba đã có vợ cả , ở quê nhà Quảng Trị, tên Cao Thị Khê. ( Wikipedia ghi tên bà cả là Lê Thị Sương (25 tháng 12 năm 1910 - 6 tháng 8 năm 2008) kết hôn năm 1929 ở quê. Có bốn người con: Anh Ba. cũng có đệ nhị phòng tên là Võ Thị Sảnh, con ông Võ Văn Kính, người Quảng Nam, đồng nghiệp công nhân hỏa xa. Sau vào Nam mê cô Đỗ Thị Thúy Nga ( nay tên là Nguyễn Thị Vân, đã viết kiến nnghị triệt hạ Võ Nguyên Giáp), con điền chủ Cần thơ, dòng Đỗ Hữu Vị. Bọn trung ương cục miền nam làm bổn phận ma cô nhưng cô không ưng lấy lão già nhà quê. Lê Duẩn lập kế mời cô vào chiến khu họp rồi ép liễu nài hoa.

Năm 1955, cô Nga ra Bắc, bà Đỗ Thi Khê đem con đến gặp cô Nga, bà cả hung dữ làm ầm ĩ khiến đảng xấu hổ phải đưa cô Nga đi Trung quốc học chính trị, thỉnh thoảng Lê Duẩn sang thăm. Nhự vậy là Lê Duẩn phạm tội lợi dụng chức vụ cưỡng hiếp phụ nữ, lường gạt gái tơ và tội song hôn.? Ngoài ra Lê Duẩn cũng có nhiều phụ nữ khác nữa chứ không phải là đạo đức cách mạng phòng không gối chiếc. Lê Đức Thọ, Trần Văn Trà cũng đòi trung ương cục cưới vợ, cũng là vợ bé trẻ đẹp con nhà điền chủ, không phải giai cấp vô sản. Danh tướng Phạm Văn Trà có thơ tặng:

Khen thay anh Phạm Văn Trà,
Năm thê bảy thiếp cũng là trung ương!


Cả đám cộng sản ở Việt Băc vì lâu ngày bị ẩn ưc sinh lý cho nên đã tiết ra bằng " khẩu dâm " nghĩa là nói năng, bàn luận luôn nhắm chủ đề " lá đa ". Chỗ quần chúng họ nghiêm trang nhưng chỗ riêng tư, họ nói năng thoải mái.

Ngay Trường Chinh khi giảng về lượng và chất đã nói về tình dục. "Ông giải thích bằng cái thực tiễn dễ bập nhất vào đầu, cái thực tiễn đang quá ư khan hiếm và là mơ ước rộn rạo của hầu hết. Tức là giao hợp . Những cái nhún nhảy vào ra (nhiều anh em ở đây chưa có vợ nhưng có thể tưởng tượng ra, cái này không phải học mà). Trường Chinh rào trước, ấy là số lượng, số lượng nhiều đến mức nào thì người khoái rủn tỉ lên và lúc ấy là chất đổi. Mọi người cười rầm. Ngỡ chữ “rủn tỉ” chỉ kẻ phàm mới nói. Riêng cái cười Trường Chinh lúc ấy còn ngụ thêm ý:này, đừng tưởng tôi kém cạnh đâu đấy nhé. Chả lẽ tôi lại kê khai ra? (ĐC,24).

Còn các đảng viên khác cũng loạn ngôn về tình dục. Hồi đó , nhiều cộng tác viên tên tuổi như Nguyễn Khánh Toàn, Trần Văn Giàu,Xuân Thủy, chủ nhiệm báo Cứu Quốc. v. v. hay lui tới Sự Thật. Cái tiền sảnh kề bên Tổng bí thư này là nơi các vị được nói năng thoải mái nhất, không sợ lộ bí mật, bô báo.... Cán bộ nói chung thường độc thân, vấn đề sinh lý nổi lên ám ảnh Một bữa một vị (cho miễn nói tên) nói chuyện khi học ở Liên Xô cua gái Liên Xô thế nào. Này, tóc màu gì thì lông ở chỗ ấy cũng mầu ấy, thế chứ, có đứa như nghịch đem cả một cái mai cua bể luộc đỏ au úp vào. (ĐC,28-30)

Trần Đĩnh kể việc ông tai nghe: Hôm đến lấy giấy tờ để trở về báo đi học nước ngoài, chờ mãi không có ai, tôi lăn ra giường ngủ mất. Tỉnh giấc mà phải nằm im: câu chuyện khám phá đàn bà của từng vị ủy viên đang hồi mặn mòi nhất. Nghe ké ngoài rìa mà chân tay cũng rậm rựt lên. Học viên là cán bộ, cốt cán tứ xứ đến lớp cũng ra sức nam nữ khám phá nhau. Gần như cuồng loạn. Cao trào phóng tay phát động bần cố đã tạo dịp cho con dục quậy(ĐC,92).

Một số cán bộ cao cấp đã thực hành triết lý duy vật ngay ở cơ quan, trong đó có ông Hồ, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng.Trần Đĩnh thuật lời Nguyễn Sáng:

Tao ra vén màn lên. Mày biết thế nào không? Lê Duẩn chơi gái. Tao ôn tồn nhưng mà nghiêm nghị nói thưa ông, ông có nhà có cửa đàng hoàng sao lại phải đến nhà tôi, công an khu vực họ đến khám nhà thì tôi khai quan hệ của tôi với ông như thế nào đây, quan hệ với cô gái thế nào đây... Bỏ đi, Duẩn còn cúi chào. Tưởng yên ai hay lát sau lại tiếp dĩễn. Lần này mở màn thì là Phạm Văn Đồng. Tao cáu quá, chỉ tay ra cửa buồng: - Ra khỏi đây ngay! Gần nửa đêm sắp đi ngủ thì lại vật lộn như thế. Lần này là thằng Hoa em tao. Nó bảo có cái bãi tốt thế này cho em ruột mượn mà cũng ky? Nay tao khỏi điên rồi mày bảo có hay không?(ĐC,441-42)

Trong Tiểu Thuyết Vô Đề của Dương Thu Hương , nhân vật Biền, đã nói về bất công và tàn ác trong quân đội Việt Cộng khi con trai ông bị điên vì ẩn ức sinh lý:
Khổ thân con tôi, trai đương thì hơ hớ. . . Anh Quân này, lũ dân thường như chúng ta, chịu cực đủ điều, bóp miệng, bóp mồm, bóp cả đến con c.. . Tụi tướng lĩnh nó có khổ như thế đâu? Ra Bắc vào Nam, đâu đâu chúng nó cũng có đàn bà. Ngày xưa thì là phi, là thiếp, giờ thì các đồng chí nữ phục vụ. Trò đểu, thời nào cũng giống nhau là thế! (121)

Trần Đĩnh đã dẫn một câu ca dao đương đại:
Áo lính chưa ráo máu đào, / Mà xe vợ tướng đã vào tới nơi.”(ĐC,492)

Trong CCRD, cán bộ về nông thôn đã gây lên một phong trào hủ hóa. Nông dân, nhất là nữ rất phong tình, nay được giải phóng thì khó tránh cái chuyện lang chạ.( ĐC, 92 ).

Việc này, trong Ba Người Khác, Tô Hoài đã nói rõ.

Khi về Hà Nội, mọi thứ đầy đủ nhưng cái tham dâm cũng không vì thế mà suy giảm, trái lại nó phát triển theo hoàn cảnh thuận tiện với khuôn mặt trắng trợn, dã man. Nguyễn Đăng Mạnh viết:

Các anh Huỳnh Lý, Nguyễn Trác và Hoàng Dung còn tổ chức cho chúng tôi gặp ông Vũ Kỳ, thư kí riêng của cụ Hồ.Cuộc gặp Vũ Kỳ không giúp tôi biết thêm gì về Hồ Chí Minh. Ấn tượng để lại chỉ là hình ảnh của chính Vũ Kỳ. Ông bắt chước tác phong của cụ Hồ từ cách ăn mặc, cách nói năng. Có cái áo Tôn Trung Sơn khoác ngoài không mặc lại vắt lên vai. Đi guốc. Câu đầu tiên ông hỏi chúng tôi: “Các đồng chí có bao nhiêu nữ?”
Anh Nguyễn Khải có lần gặp Vũ Kỳ cũng có nhận xét y như thế: Để râu dài. áo cánh lụa. Đi guốc. Cầm quạt phe phẩy...
Tôi nghĩ bụng, đã là gia
nhân thì bao giờ cũng là gia nhân. Gia nhân của người thường hay gia nhân của vua chúa thì cũng thế
.(Ch V. 128).

Câu hỏi của Vũ Kỳ "Các đồng chí có bao nhiêu nữ?” là một câu hỏi nặng ký, biểu lộ cái tâm, và cách sống của chủ tớ trong nội phủ nhà Hồ. Nói rõ ra là cả chủ tớ khao khát tìm gái! Đó là một triều đình dâm ô!

Ôi, đó cũng là truyền thống của cộng sản. Mao khi gặp Nixon đã gạ gẫm bán dâm: " Chúng tôi nghèo, - Mao nửa đùa nửa thật, chỉ có phụ nữ là sẵn mà đều là phụ nữ ghê gớm cả. Hỏi Kissinger rằng Mỹ có cần phụ nữ Trung Quốc không, chúng tôi có thể đưa sang nhiều đấy"(ĐC, 422). Chủ tich Việt Cộng Nguyễn Minh Triết cũng theo sư phụ làm ma cô khi sang Mỹ quảng cáo cho món hàng xuất khẩu của Việt Nam là Bướm Vàng ( gái Việt nam đẹp lắm ).
http://www.baocalitoday.com/vn/tin-tuc/viet-nam/con-gai-viet-nam-dep-lam-khi-xi-cang-dan-nu-hoang-noi-y-ngoc-trinh-bi-nhieu-website-tren-t

Truyện bác Mao và chú Nguyễn đã đi vào kho tàng truyện cấm cười của nền văn học Việt Nam hiện đại!

3. ĐẠO TẶC, THAM NHŨNG

Cộng sản cấm tư hữu thì lòng người cộng sản lại khát khao tư hữu.Marx không có kế hoạch để bảo quản tài sản chung sau khi đã tịch thu tài sản tư bản, địa chủ, phong kiến và những người theo phe đối lập. Không nói ra nhưng chủ trương " vô sản chuyên chính" tất giao tài sản cho hạng bần cố nông, công nhân. Tuy lý thuyết là vậy nhưng nghìn đời công nhân vẫn là công nhân mặc đầu một số lao động trong kinh tế cá thể vào đảng và làm lớn như Võ Chí Công, Đỗ Mười, Trần Quốc Hoàn, Nguyễn Chí Thanh... và thực tế là quyền lợi vào tay cộng sản gộc. Nắm tài sản quốc gia trong tay, cộng sản sẽ xài tiền chùa không thương tiếc, và họ sẽ chiếm đoạt tài sản đó làm của riêng. Thứ nữa, là do thực tế cách mạng vô sản thất bại, cán bộ các cấp lâm vào đói khổ cho nên họ phải ăn cắp của công để đền bù cho công lao khó nhọc theo đảng mà chẳng được đồng xu dính túi. Bao nhiêu thịt cá thì các lãnh đạo ăn hết, đảng viên quèn chỉ mút xương. Trong chế độ quân chủ hay thực dân, một số it tham nhũng, nhưng trong chế độ cộng sản, tham nhũng ,trộm cắp đều theo tinh thần tập thể.

Trong Viết Cho Mẹ Và Quốc Hội, Nguyễn Văn Trấn so sánh và thấy rằng ban đầu khi đảng cần đến người ngoài đảng hợp tác trong chính quyền, thì ít thấy những người đó bị khuyết điểm, Nhưng “đến nay thì từ chủ tịch xã, phường, đến chánh phó chủ nhiệm các khoa, trưởng, phó phòng hành chánh, tuyệt đại bộ phận đều là đảng viên. Mà buồn thay, trong cái quốc nạn tham nhũng hiện nay thì có thể nói thủ phạm hầu hết là đảng viên, vì chỉ có họ mới có quyền để mà tham nhũng.” (trang 368)
Một số người trung thành theo cộng đảng, cuối cùng ân hận vì biết mình bị chúng lường gạt:

Ăn như tu.
 Ở như tù. 
Làm như phu. 
Nói như lãnh tụ. 
Đến khi về hưu mới biết mình ngu ...

Trong Thiên Đường Mù của Dương Thu Hương, cậu Chính nhiệt tình với cách mạng đã đi Liên Xô, tham gia việc mua bán, gửi hàng về Việt Nam, biết cách làm thuê và biết cách lợi dụng (237-238). Người nghiên cứu sinh đã nói về cậu Chính và những con người cộng sản cuồng tín và ngu dốt: Ông cậu của cô giống như một loại người tôi từng gặp. Họ là những kẻ đã phao phí gần hết đời sống của mình vào việc vẽ nên một thiên đường dưới trần ai, nhưng trí khôn ngắn ngủi của họ lại không đủ để hiểu thiên đường ấy ra sao và con đường nào đưa tới nó.. . . . Vì thế, khi biết công việc ấy hảo huyền thì họ hối hả tìm kiếm những miếng ăn thực, nhặt nhạnh những hạt ngũ cốc thực trên mãnh đất bùn lầy (245).

Trước khi Nguyễn Văn Linh theo Đặng Tiểu Bình quay lui về tư bản và tư hữu, phần lớn đảng viên cộng sản đói khổ. Họ lợi dụng chức vụ, trấn lột các đồng chí cấp dưới. Tô Hoài kể cho ta nghe những chuyện cướp cơm chim.

Trong Cát Bụi Chân Ai, Tô Hoài đã vạch ra những thủ đoạn gian trá của cộng sản. Dưới chế độ cộng sản, bất cứ món lợi nào, đảng đều thâu tóm. Đảng lấy tiền quốc cứu lụt, tiền UNESCO về tu bổ đền dài cung diện, tiền quốc tế viện trợ bỏ túi. Tô Hoài đã nói rõ việc đảng lấy 200 chiếc xe đạp mà nước Đức trao tặng các nhà văn Việt Nam (đảng hay kẻ nào mượn danh đảng?):

Hội Nhà Văn Đức tặng hội Nhà Văn Việt Nam 200 trăm cái xe đạp Diamant mới cứng. Nguyên Hồng được điện khẩn mời xuống công tác. Ấy là việc dắt chiếc xe đạp đứng vườn hoa cửa Nam trò chuyện với người qua đường. Vô tuyến truyền hình Việt và của Đức quay giới thiệu nhà văn với tặng phẩm hữu nghị quốc tế. Nguyên Hồng hồi ấy mới để râu, rõ ra phong thái học giả phương đông. Tuyên truyền thế thôi, cả hội chẳng được sờ vào vành bánh chiếc xe nào. Hai trăm cái xe vào cái kho bộ Thương Nghiệp. (136).


Ông cũng tố cáo đảng trấn lột một nghìn bảng Anh của ông do bà thủ tướng J. Gandhi tặng khi ông qua thăm Ấn Độ: Túi rỗng, tôi đi qua các nhà hàng không chào lại, như còn đương mãi nghĩ. Chả là tôi vừa nhận giải thưởng hội Nhà Văn Á Phi 1969, bà thủ tướng J. Gandhi trao tặng kèm một ngàn bảng Anh. Nhưng trong va li tôi chỉ có tờ chứng nhận và chiếc huy hiệu bằng đồng. Mấy chai votca các bạn nhà văn cho, ai đến mừng thì nâng cốc vui sướng. à hôm sứ quán nhận tiền tôi đưa, có làm một tiệc nem rán mời khách (312).


Tô Hoài cũng nêu lên vụ tham nhũng ở một huyện. Một bí thư huyện làm sổ giả để lấy tiền nhà nước tiêu xài. Lần lượt các chủ tịch, bí thư xã mua xe, xây nhà.Các ngành các giới lên huyện họp được cấp tiền ăn như ăn cỗ gấp mười tiêu chuẩn. Chánh văn phòng giữ sổ sách, chì tiêu văng mạng, chủ tịch, bí thư huyện, cả ban thường vụ nữa, không hề biết mặt đồng lương. Kho bạc nhà nước như chĩnh gạo nhà mình. Ai cũng ngập miệng nên cán bộ cả huyện và tất cả các xã ngậm tăm. Đến khi phải bắt đi tù vãn cả huyện ủy, ủy ban, hàng huyện mới ngã ngửa ra. Trong ban chấp hành chỉ có một đảng viên nữ không dính bởi sợ (289).

Tô Hoài có khi tỏ ra ngây thơ trong thực tế và trong chính trị ( hoặc ông mai mỉa?). Lẽ nào ông không hiểu mánh khóe tuyên truyền bịp bợm của cộng sản. Cho đến năm 2007, người Việt Nam ( trừ công ty ngoại quốc tại Việt Nam) vẫn chưa chế tạo được ô tô, chỉ sửa hay tân trang ô tô cũ, thế mà năm 1955, báo đăng quân giới cộng sản lắp ráp được xe ô tô, và họ cho vài chiếc xe 'mới' chạy ngoài đường, mà ông tưởng thật hoan hô ầm ĩ : Sau đít xe, cái biển kẻ ba số không rồi đến con số một đỏ chóe. Nhà máy quân đội ta đã sản xuất được cả xe ô tô! Những đồ đồng nát đem chữa chạy lại mà có thể vỗ tay lên được chủ nghĩa xã hội thì đến ngơ ngẩn cả người thực! (72)

 Ngày trước cho đến bây giờ cái trò cướp cơm chim cũng không bỏ. Các trại tị nạn dân Campuchia ở Saigòn,   các vụ cúu trợ thiên tai, bão lụt ai phát quà cứ phát. Khi các phái đoàn quay lui thì cộng sản thu hồi đồ cứu trợ!

Từ 1985, Nguyễn Văn Linh theo Đặng Tiểu Bình trở lại con đường tư bản chủ nghĩa thì tính chất gian tham của cộng sản bộc phát. Đó là bản chất chứ không phải biến chất như cộng sản biện hộ. Lúc này tiền vào Việt Nam như nước lũ. Tiền quốc tế viện trợ, tiền ngoại quốc đầu tư, tiền hải ngoại gửi về cho gia đình hàng tỷ...Việt cộng bèn lập các công ty ma, kế hoạch ma để rút tiền ngân hàng. Mặt khác chúng cho vợ con, anh em, bộ hạ vào quốc hội và các bộ viện dù chúng bất tài, vô đức. Thôi thì chúng ngang nhiên cươp bóc, gian tham. Có hàng triệu vụ như cầu Cần Thơ vừa xây đã sập, đường vừa làm đã lún, nứt nẻ và ổ gà.
Quan to ăn to, quan nhỏ ăn nhỏ, ở đâu cộng sản đều hoện hình thàmnh những con đỉa ba đầu hút máu. Những tên Việt kiều yêu nước đều vì tham mà sập bẫy  như Thích Nhất Hạnh, Trần Trường,  Trịnh Vĩnh Bình...đều bi Việt Cộng lột truồng.

Người ngoại quốc cũng bị trấn lột.  
Đó là chuyện  Ken là cựu chiến binh ở Việt Nam. Ông và vợ là Pat  đã quyết định đem 50.000 đô về  xây dựng một thư viện  ở Bồng Sơn (Bình Định), mà ông gọi là “library and learning center” cho trẻ em và người dân Bồng Sơn,.
 Kinh phí dự kiến ban đầu là 35.000 USD, nhưng sau đó đã được đẩy lên tới 58.000 USD, trong đó vợ chồng ông hứa tài trợ 48.000 USD,  Ngày khánh thành thư viện 9/12/2011 đã được xác định từ một năm trướcHai vợ chồng ông đến dự lễ khánh thành thư viện nhưng Lãnh đạo phòng giáo dục Bồng Sơn, người mà ông đã làm việc trực tiếp trong quá trình xây thư viện, đã không có mặt trong buổi lễ khánh thành thư viện (đã được xác định từ 1 năm trước) với lý do … bận họp. Ken nói, ông không thể hiểu vì sao họ lại họp đúng vào thời điểm mà đã được chọn từ trước cho việc khánh thành thư viện??? - Đặt chân đến Bồng Sơn, họ vô cùng bất ngờ khi thấy tấm bảng “Trường tiểu học Bồng Sơn” nằm chễm chệ trên tòa nhà mà lẽ ra phải là thư viện. Ken và Pat muốn đặt tên cho thư viện này là “Bong Son – Lucky Star Library and Learning Center” vì Lucky Star chính là đơn vị mà Ken phục vụ thời chiến tranh. Chính quyền địa phương đã tự ý đổi tên và đổi cả chức năng của tòa nhà mà không hề báo một lời với vợ chồng ông – những người đã bỏ tiền xây nên tòa nhà đó – chưa nói đến việc xin ý kiến của vợ chồng ông. Ken nói với mình “I paid for it, but they changed the name. I want my money back!”

Làm sao mà đòi được tiền? 
Bắc thang lên hỏi ông Trời
Tiền cho Việt Cộng có đòi được không?
Ông Trời ngảnh mặt lại trông,
Mày ngu rán chịu đừng hòng kiện thưa! 
Hôm nay họ lên máy bay trở về Mỹ với hai chữ “very disappointed” và câu nhận xét “they have small minds”.

- Lãnh đạo phòng giáo dục Bồng Sơn, người mà ông đã làm việc trực tiếp trong quá trình xây thư viện, đã không có mặt trong buổi lễ khánh thành thư viện (đã được xác định từ 1 năm trước) với lý do … bận họp. Ken nói, ông không thể hiểu vì sao họ lại họp đúng vào thời điểm mà đã được chọn từ trước cho việc khánh thành thư viện???
(  
Ký Thiệt - Khi người cvhiến binh trở lại chiến trường. BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 447, )

Những chuyện của thông tín vĩa hè không đáng tin cậy nhưng tin này do nội bộ phát tán không do quân thù xuyện tạc đâu nhé:    Ông Nông Đức Mạnh được cô gái rượu khoe khoang bố tôi là tay chơi số một dám bỏ bảy trăm triệu đô mua cái lá đa! Trí tuệ cao thiệt là cao, bọn tư bản Mỹ thua xa lơ xa lắc!

Vụ hối lộ tiền Polymer được BBC đăng tải.
Công ty Securency trụ sở tại Melbourne hiện có hợp đồng in tiền cho 26 quốc gia.Vừa có thêm tiết lộ mới liên quan đến số tiền trao tay đối tác Việt Nam từ công ty Securency của Úc. Cảnh sát liên bang Úc xác nhận với Ngân hàng Trung ương nước này rằng họ đang điều tra cáo buộc công ty cung cấp vật liệu in tiền polymer Securency của Úc ‘hối lộ' đối tác Việt Nam để giành hợp đồng. Báo The Age số ra tại Melbourne nói Securency đã trả các khoản tiền hoa hồng lớn, ít nhất 10 triệu AUD, vào tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của công ty Kỹ thuật và Phát triển, CFTD, trụ sở tại Hà Nội.

Tin nói rằng công ty CFTD có công ty con là BankTech, mà ông Lê Đức Minh, con trai của cựu thống đốc ngân hàng nhà nước Việt Nam Lê Đức Thúy, làm giám đốc.
http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2009/05/090526_polymer_new_revelations.shtml

THƯ VIỆN PHÁP LUẬT cho ta biết bảng lương chức vụ lãnh đạo Đảng, Mặt trận và các Đoàn thể Trung ương năm 2016.
Theo đó, đề cập đến bảng lương của các chức danh lãnh đạo quy định một mức lương. Cụ thể, Tổng Bí thư (14.950.000 đồng/tháng); Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư (13.380.000 đồng/tháng).

để xem chi tiết tiền lương của từng chức danh





http://thuvienphapluat.vn/tintuc/vn/thoi-su-phap-luat/chinh-sach-moi/13034/bang-luong-cua-tong-bi-thu-uy-vien-bo-chinh-tri-nam-2016

Nhiều tài liệu cho biết tài sản kếch xù của các ông vô sản gộc Việt Nam.

Ông John Shapiro, một cựu chiến binh Hoa kỳ sau 3 tuần lễ thăm VN để tính chuyện làm ăn buôn bán, phát biểu rằng các ông lớn trong đảng gồm các thành viên bộ chính trị, các bộ trưởng và thứ trưởng, ít nhất mỗi người có vợ hay con làm chủ một công tyTheo ông J Shapiro, do việc chính phủ cho phép các công ty được chuyển ngân ra nước ngoài lên đến 500000 đô la, số ngoại tệ trong nước bắt đầu vơi đi.

"Vẫn theo ông Shapiro, có khoảng 700 đảng viên CSVN có tài sản từ 100 đến 300 triệu đô la. Đây là con số do một nhân vật cao cấp của ngân hàng trung ương cung cấp cho ông. Những đảng viên có tài sản từ 50 đến 100 triệu đô la khoảng 2000 người…

Theo tài liệu FYI ( Poliburos network) ngày 19/12/2000 thì các cán bộ và nhân viên cao cấp của nhà nước CS Hà nội hiện làm chủ những số tiền to lớn gửi tại các ngân hàng ngoại quốc cộng với những bất động sản tọa lạc trong nước.

1.- Lê Khả Phiêu : cựu tổng bí thư ĐCSVN và gia đình có 5 khách sạn (2 ở Hànội và 3 ở Saigon), tài sản và tiền mặt trị giá 1 tỉ 170 triệu Mỹ kim (US$ 1.170.000.000)-
2. Trần Đức Lương: Chủ tịch nước CHXHCNVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 137 triệu MK-
3. Phan Văn Khải: Thủ tướng chính phủ, gia đình có 6 khách sạn ở Saigon, tài sản 1 tỉ 200 triệu MK.-
4. Nguyễn Tấn Dũng: Đệ 1 Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 480 triệu MK-
5. Nguyễn Mạnh Cầm: Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 150 triệu MK-
6. Phạm Thế Duyệt: Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc, tài sản 1 tỉ 173 triệu MK-
7. Tướng Phạm Văn Trà : Bộ trưởng Quốc Phòng, tài sản gồm có 10 tấn vàng và tiền mặt 1 tỉ 360 triệu MK.-
8. Trương tấn Sang: Chủ tịch Ủy ban Kinh tế TƯ Đảng CSVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 124 triệu MK.
Ngoài ra, còn một số cán bộ và công chức có 1 tỉ và trên 100 triệu MK trong danh sách liệt kê của bảng FYI này là hơn 20 người nữa.

Gần đây nhất, theo điện thư Câu lạc bộ dân chủ số 39 tháng 2/2005 trong mạng điểm Y kiến thì:

"Một nguồn tin tuyệt mật đã được tiết lộ mới đây từ một quan chức cao cấp Bộ Công an cho biết số tiền khổng lồ mà các quan chức cao cấp VN gửi tại ngân hàng Thụy sĩ. Đáng chú ý là:


1. Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh hơn 2 tỉ USD cộng 7 tấn vàng;
2. Cựu Tổng Bí thư Đỗ Mười 2 tỉ USD;
3. Đương kim Bộ trưởng Quốc Phòng Phạm văn Trà 2 tỉ USD cộng 3 tấn vàng;
4. Cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu 500 triệu USD;
5. Đương kim Chủ tịch nước Trần Đức Lương 2 tỉ USD;
6. Đương kim Thủ tướng Phan văn Khải hơn 2 tỉ USD;
7. Đương kim Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn tấn Dũng hơn 1 tỉ USD;
8. Đương kim Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh 1,3 tỉ USD;
9. Đương kim chủ tịch Quốc hội Nguyễn văn An hơn 1 tỉ USD;
10. Cựu phó ủy ban thể dục thể thao Quốc gia Lương quốc Đống 500 triệu USD;
11. Cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn mạnh Cầm hơn 1 tỉ USD;
12. Cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Thương mại Mai văn Dậu hơn 1 tỉ USD.


Ngoài ra, nguồn tin cũng cho biết một danh sách dài các quan chức có số tiền gửi hàng trăm triệu USD…”Tôi phải đưa ra 3 nguồn khác nhau để anh và các bạn trong nước thấy, báo chí trong nước nếu biết cũng không dám đăng vì toàn là “bí mật quốc gia”, internet thì không phải ai cũng có để coi, lại bị tường lửa ngăn chặn hay bị theo dõi khi dùng máy điện toán công cộng.
http://www.thienlybuutoa.org/Misc/NguoiLinhGia.htm
http://minht.free.fr/tham%20nhung%20001/mat%20tran/no%20le%20che%20do%20001.html

Trung Quốc cũng mang bệnh tham nhũng, gian phi, đạo tặc y như Việt Nam.. Thời Mao Trạch Đông, các quan chức, đại biểu quốc hội phần lớn là bần nông, công nhân.  Họ có tài sản lớn nhưng đóng vai vô sản. Đến thời Đặng Tiểu Bình, trong chính trường và thương  trường đột phát giai cấp mới mà bình dân gọi bọn họ la tư sản đỏ. .

Những người thân của các lãnh đạo cao cấp Trung Quốc, trong đó có các ông Tập Cận Bình, Hồ Cẩm Đào, Ôn Gia Bảo, Đặng Tiểu Bình, Lý Bằng …đã che giấu một khối tài sản to lớn tại các thiên đường trốn thuế ở nước ngoài.[...].Trong số 22.000 cái tên được tiết lộ, có thân nhân của các lãnh đạo cao cấp nhất Trung Quốc, chủ yếu là tầng lớp « thái tử đỏ ». Hiện diện đông đảo trong danh sách này là các đại biểu Quốc hội, những người thân của cựu Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, các cựu Thủ tướng Lý Bằng, Đặng Tiểu Bình, Ôn Gia Bảo, và đặc biệt là đương kim Chủ tịch Tập Cận Bình. Tổng cộng Nhà nước Trung Quốc bị thiệt hại khoảng 3.000 tỉ euro do khối tài sản trốn thuế này.

http://vi.rfi.fr/chau-a/20140122-china-leaks-tiet-lo-khoi-tai-san-o-nuoc-ngoai-cua-cac-lanh-dao-trung-quoc
Hãng tin Bloomberg công bố nghiên cứu cho thấy con cháu các đại công thần của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã trở thành tầng lớp "quý tộc đỏ" như thế nào.

Điều tra, công bố hôm 27/12, lần theo dấu vết tài sản của 103 người, có liên hệ với “Bát đại nguyên lão”, ám chỉ tám công thần thuộc thế hệ đầu tiên của Đảng.
Tám vị công thần, đứng đầu là Đặng Tiểu Bình và Trần Vân, Bành Chân, Dương Thượng Côn, Bạc Nhất Ba, Lý‎ Tiên Niệm, Vương Chấn, Tống Nhiệm Cùng, đóng vai trò chính khi mở cửa Trung Quốc năm 1978.
Sang thập niên 1980, con cháu của họ được chọn dẫn dắt các tập đoàn nhà nước. Những người này, trong thập niên 1990, lại xâm nhập các lĩnh vực khác như bất động sản, năng lượng.

Ngày hôm nay, nhiều người trong số đó cũng là những doanh nhân hàng đầu trong khu vực tư doanh.
Theo Bloomberg, 26 người con cháu đã từng quản lý hoặc lãnh đạo các công ty quốc doanh lớn.
Riêng ba người – con trai Vương Chấn, con rể Đặng Tiểu Bình và con trai Trần Vân – đã từng lãnh đạo hoặc vẫn đang quản lý các công ty quốc doanh với tổng tài sản lên đến 1.6 ngàn tỷ đôla năm ngoái.
43 người khác có công ty riêng hoặc trở thành giám đốc các công ty tư nhân.
Con cháu các công thần cũng kiểm soát nền kinh tế hiện nay

Thế hệ thứ ba – cháu của Bát đại nguyên lão và vợ chồng của họ - đã dùng quan hệ gia đình và bằng cấp nước ngoài để có công việc trong khu vực tư doanh.

Ít nhất 11 trong 31 thành viên của thế hệ này đã có công ty riêng hoặc giữ vị trí giám đốc. Một số được các ngân hàng Mỹ thuê như Citigroup và Morgan Stanley.
Cũng theo Bloomberg, gần một nửa con cháu Bát đại nguyên lão đã sống, học hoặc làm việc ở ngoại quốc – một số ở Úc, Anh và Pháp.
Ít nhất 23 người học ở Mỹ, gồm ba tại Đại học Harvard và bốn ở Đại học Stanford.
Ít nhất 18 người từng làm việc cho công ty Mỹ và 12 người có nhà ở Mỹ.
Bloomberg News cho biết họ đã đọc hàng ngàn trang tài liệu từ các công ty, hồ sơ nhà cửa và các trang web chính thống.
Trang web của Bloomberg đã bị Trung Quốc chặn kể từ tháng Sáu, khi hãng tin Mỹ đăng một bài về tài sản của người trong gia đình ông Tập Cận Bình.

Điều tra mới nhất của Bloomberg cũng nhanh chóng bị chặn ở đại lục.
http://www.bbc.com/vietnamese/world/2012/12/121229_bloomberg_china_princelings.shtml


Nguyễn Cao Quyền nhận định về tư sản đỏ ở Trung Quốc:
Những người có tài khoản lớn tại các ngân hàng này là: con trai của Ôn Gia Bảo, con rể của Tập Cận Bình, cá nhân của Hồ Cẩm Đào, cá nhân của Lý Bằng, cá nhân của Đặng Tiểu Bình…
Từ năm 2001, sau khi Giang Trạch Dân đọc bài diễn văn nổi tiếng về học thuyết Ba Đại Diện thì đảng cầm quyền đã mở lại cửa để đón nhận những nhà tư bản làm ăn giỏi.[...]. Các nhà tư sản ủng hộ dân chủ tại Trung Quốc chỉ chiếm một số rất nhỏ trong quan hệ cộng sinh này, trong khi đa số là các nhà tư bản đỏ đã công khai cộng tác với đảng cầm quyền để cùng tồn tại và cùng hưởng lợi.[...].Tại đây, giai cấp tư sản đỏ phát triển rất nhanh chóng.

Vào thời điểm 3/2/1015 báo cáo của Hurun Report cho biết Trung Quốc có 430 tỷ phú, chỉ sau Hoa Kỳ có khoảng hơn 100 người, nhưng cũng theo báo cáo này thì vào ngày 15/10/2015 Trung Quốc đã dẫn đầu thế giới với 596 tỷ phú, vượt Hoa Kỳ khoảng 150 người. Uông Kiệm Lâm là người giàu nhất Trung Hoa lục địa hiện nay.[...].Bào Đồng, nguyên cố vấn lâu năm cho Triệu Tử Dương nhận xét một cách thực tế rằng: “Mao Trạch Đông quốc hữu hóa tài sản cá nhân. Đặng Tiểu Bình chuyển giao tài sản quốc gia vào tay giới tinh hoa của Đảng. Kết quả là hiện nay các “thái tử Đảng” kiểm soát phần lớn của cải ở Trung Quốc”.
http://danlambaovn.blogspot.com/2016/07/hien-tuong-cong-san-than-huu-va-tu-ban.htm

Cộng sản từ Đông sang Tây đều là những tay tham nhũng, lừa bịp đảng và nhân dân. Ngày nay, cộng sản đã quên Marx, quên mục tiêu đấu tranh cho công bằng xã hội. Họ làm việc cho cá nhân và gia đình họ với danh nghĩa đảng Cộng sản. Họ đánh phá nhau, tiêu diệt nhau, kết tội đối phương là tham nhũng nhưng tất cả bọn họ đều tham nhũng, cướp bóc. Quan toà cộng sản cũng là cướp!


4. ÓC ĐỊA PHƯƠNG

Xét về từ ngữ,  Cộng sản là một đường lối  nhân đạo, bác ái, không tham lam chiếm đoạt tài sản, quyền bính, không có của riêng, sống tập thể như các thầy tu chân chính. Họ là những người tich cưc chống bóc lột, bảo vệ kẻ nghèo khổ, yếu thế bị bọn cường bạo bắt làm nô lệ. Họ xóa bất công, tạo một xã hội bình đẳng, coi bốn bể là nhà ( tứ hải giai huynh đệ), không có kẻ xâm lược, người bị xâm lược, kẻ thống trị, người bị cai trị...Nói chung là tốt, trong trần gian hiếm có ai như vậy!

Nhưng sự thực không phải như thế. Các thuyết xã hội của đức Phật, Khổng tử phần lớn là đạo lý, là lý tưởng chp mỗi người tự thực hiện, còn thuyết của Marx tich cực hơn, đưa ra nhiều biện pháp thi hành chứ không phài lý thuyết suông. Chính vì " chuyên chính vô sản," "đấu tranh giai cấp", cấm tư ghữu, cưỡng bách lao động là những nhát đao, búa,kìm kẹp áp dụng cho tự do của con người.

Marx nói xóa bỏ biên cương giai cấp và biên cương quốc gia để lâp mọt quốc tế vĩ đại, là cái mà người Trung Quốc gọi là thế giới đại đồng. Nghe ra giống giọng các đại tôn sư , đại đế Trung Quốc muốn thống nhất thiên hạ để mình làm bá chủ võ lâm! 
Nga , Trung Quốc và Việt Nam đều giống nhau đều muốn làm đại anh hùng.Nô lệ hèn mạt như Lê Duẩn mà muốn làm triết gia địa phương, và vênh vang ta đây anh hùng thức thâu đêm canh nhà cho các ông bà chủ lớn ngủ yên! Stalin lập đệ tam quốc tế để làm vua thế giới đỏ. Trung Quốc không kém, cũng muốn hất Nga làm đại đế búa liềm. Hai bên đánh nhau thế mà làm sao có tâm từ bi, bác ái thực hiện cộng sản chủ nghĩa?
Xóa tan biên cương quốc gia ư? Nga chiếm các nước lân cận làm liên bang Nga, và các nước xa hơn làm liên bang Sô Viết chưa đủ no, Nga chiếm các nước Đông Âu bắt họ phải làm nô lệ. Trung Công chiếm Tây Tạng, Mộng Cổ, Tân Cương và xâm lấn Việt Nam để  sống với nhau cho trọn 16 chữ vàng ư? Timnh thần Quốc tế vô sản là thế ư?

Nga, Trung Cộng nói xóa tan biên cương quốc gia nghĩa là các nước nhỏ mở cửa cho đàn anh xâm nhập chiếm lãnh thổ, tài nguyên nình. Mình là chủ nhà hóa ra đầy tớ!
Cái nhân nghĩa nghĩa vụ quốc tế, tinh thần quốc tế thực ra là tinh thần đế quốc, thực dân xâm lược.Cái tinh thần địa phương, cục bộ đó đã nảy sinh trong các đảng cộng sản và quốc gia Cộng sản. 

Ông Hồ lấy danh nghĩa là Nguyễn Ái Quốc thu gom dân Trung kỳ thành một phái. Sau 1945, dân Trung kỳ cai trị miền Bắc cho đến khi Lê Duẩn chết là trường trị  gần nửa thế kỷ. Nếu kể thêm nữa, từ khui Nguyễn Ánh thống nhất đất nước đến khi Lê Duẩn buông tay nhắm mắt (1802-19686) thì dân Trung Kỳ cai trị suốt 184 năm, gần hai thế kỷ.  Nếu kể xa hơn nữa, từ khi Lê Lợi lên ngôi (1428) cho đến Lê Duẩn mất (1886) là 458 năm  Trung kỳ làm vua.  Thượng Đế hình như chơi trò luỡng cực cho Việt Nam kể từ bà Âu Cơ sinh trăm trứng. Thời vua Lê chúa Trịnh , Việt Nam có hai kinh đô:
Bắc hữu kim thành tráng
Nam hữu ngọc bich thành
Kinh đô miền Nam cũng do dân Trung kỳ làm vua. Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ, Ngô Đình Điệm, Nguyễn Văn Thiệu đều người miền Trung! 

Dân Bắc nghe cái giọng và cái mặt Trung Kỳ là phát ơn. Cái họa quân Tam Phủ đã làm dân Bắc kinh hoàng, nay lại gặp bản mặt Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Tố Hữu thì càng thêm ghét.
 Sau khi Trường Chinh lên làm vua , bọn Bắc Kỳ quyết ôm lầy cái ghế Tổng Bí thư không rời, cho dù Tổng bí thư ngu như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng.  Bởi vì Nam kỳ đóng hơn nữa ngân sách nên đành cho chúng làm thủ tướng. Còn bọn Trung kỳ thì thí cho cái mồm tuyên giáo hay  miếng  giẻ rách.

Đó là việc ở trên thượng tầng kiến trúc Cộng đảng, còn dưới thì be bét những phân và nước tiểu. Dân Bắc giành hết quyền lợi, các anh Nam kỳ tỉnh ủy được coi như anh gá cửa cơ quan, đưọc cho ở vào một cái gara cũ hay một xó bếp! Tụi Nam Kỳ nhục lắm, Bọn Miền Nam ra Bắc bị coi như là con Toto, khiến Xuân Vũ chửi toáng lên. Rồi dân Miền Nam đặt thơ:

Bắc Kỳ cai trị Nam Kỳ
Chức gì cũng chiếm, món gì cũng vơ!


Khi về Nam, bọn chúng cũng không thoát bàn tay sắt Bắc Kỳ. Bọn chúng phải rút về miền thôn quê làm trưởng khóm, hay huyện ủy viên, gặm xương xẩu do Bắc Kỳ ném xuống đất. Rồi trong Mặt Trận GPMN bọn Bắc Kỳ Lê Duẩn, Lê Đức Thọ cũng cầm đầu, Nguyễn Hữu Thọ, Trịnh Đình Thảo chỉ là bù nhìn. Sau 1975,bọn miền Nam như Trương Như Tảng, Châu Tâm Luân phải co giò mà chạy!.  Vũ Anh Khanh ca tụng Bác và Đảng cuối cùng lạy cả nón trốn về Nam,  bị VC bắt chết giữa dòng Bến Hải. Xuân Vũ chửi lung tung: "Chính mày, chính chúng mày!".... "Chính bọn cùi chúng mày kéo vào đây cả bầy dẫm nát quê hương tao."(Xuân Vũ. Cù Lao Rồng)

Bởi vậy năm 1981, Trường Chinh lên làm Chủ tịch nước, rồi làm Tổng Bí thư lần thứ hai (1996) dân Bắc sung sướng reo vui:"Hai thế kỷ nay ta  Bắc Kỳ ta mới làm vua!
Cộng sản chống phong kiến, ghét vua quan, ghét cha truyền con nối, ghét chức danh vua quan -- chỉ gọi nhau là đồng chí-- nhưng thật sự họ tham muốn chức nọ chức kia ghê gớm.

Cái tin thần địa phương cục bộ xảy ra khi cộng sản kết hai ba tỉnh làm một để xây dựng vĩ mô kinh tế, hành chánh, nhưng rồi cũng chia rẽ, cãi cọ phải tách riêng. Kết ba tỉnh với nhau thì dân Quảng Bình là Đại Cách mạng, bọn Quảng Trị, Thùa thiên là ngụy quân, ngụy quyền bị khinh rẻ. Dân Quảng Bình nắm hết mọi ngành từ tỉnh ủy cho đến  cán bộ quét rác đều là Quảng Bình. Việc này cũng như tại Saigon dân Bắc Kỳ nắm hết, chỉ chừa miếng cơm cháy cho bọn nằm vùng và Nam kỳ hồi kết gốc Saigon.  Quảng Bình làm chủ, Quảng Trị, Thừa Thiên làm tôi tớ cho nên mới có thành ngữ "Bình Trị Thiên".Cộng sản Quàng Bình vào cai trị Huế, chức ngon chức dở Quảng Bình chiếm hết. Các cán bộ tỉnh huyện, các bà bán hàng mậu dịch, cứ nghe tiếng Huế là quát tháo, xua đuổi. Dân Thừa Thiên có Tố Hữu oai phong che chở ,  dân Quảng Bình có đại tướng Võ Nguyên Giáp nhưng ông bị cùi, thành ra có uy mà cũng  chẳng ra gì!  Đến khi tách ra, dân Quảng Bình khi vào trên răng dưới dế, khi về lại muốn khiêng cái nọ, lấy cái kia thành ra hai bên tranh chấp  dữ dội. Tại Thuân Hải hợp rồi ly cũng tốn nhiều sức lực đấu đá!

 Cộng sản nói bỏ biên cương quốc gia để xây dựng đại đồng thế giới. Họ bắt các nước nhỏ dẹp biên cương quốc gia để sát nhập vào đại đế quốc Đỏ. Sau khi  Stalin chết, Mao Trạch Đông muốn nhảy lên làm chúa tể Cộng sản thế giới. Vì tranh giành, các đồng chí Nga, Tàu đánh nhau tưng bừng. Trong chiến tranh Nga Hoa này, Trung Cộng muốn đá Nga để làm bá chủ thiên hạ, và trong đó cũng có tranh chấp lãnh thổ. Hai ông Nga Tàu vẫn nổi cộm vấn đề lãnh thổ  thì làm sao xóa biên cương mà lập thế giới đại đồng? Nếu thực thi đại đồng thế giới, thế giới trở thành một quốc gia vĩ đại, vậy ai làm minh chủ? Phải có chiến tranh để phân biệt cao hạ. Cái mộng của Marx dẫn đến chiến tranh toàn cầu rất thê thảm.

Con người bình thường đa số tham lam, muốn vươn lên bằng cách đè người hay chém chém giết, gây thiệt hai tinh thần và vật chất cho người.  Trước 1945, Sài gòn nổi tiếng là Hòn Ngọc Viễn Đông. Việt Nam hơn Thái Lan , Malaysia, Singapore. Chính thủ tướng Lý Quang Diệu nói rằng Sài Gòn hơn hẳn Singapore và các nước trong vùng. Mao có lẽ cũng nghĩ như vậy cho nên ông thúc đầy Hồ Chí Minh, Lê Duẩn xâm lược miền Nam. Trong khi đó ông không thúc đẩy Bắc Triều Tiên giải phóng Nam Triều Tiên, và không tiến tiến hành giải phóng Hồng Kông, Ma Cao và Đài Loan. Sao vậy?
Lý do thứ nhất là ông muốn Việt Nam tiêu điều trong khói lửa chiến tranh, không thể vươn lên ở Đông Nam Á, không thể hơn Trung Quốc nghèo đói và dã man.
-Thú hai, Mao muốn Việt Nam và thế giới chiến tranh mà Trung Quốc bình an. Đó là điều mà Trần Đĩnh nhắc đi nhắc lại :" thiên hạ đại loạn, Trung Quốc được nhờ".
-Thứ ba, Trung Quốc muốn biến Việt Cộng thành đội quân lê dương của Trung Quốc trong âm mưu tiến về phương Nam.
 Ngay trong thời 1980, Trung Quốc gây khó khăn, không cho Việt Nam vào WTO.

Chuyện Việt Cộng, Trung Cộng là thế, chuyện Việt Nam cũng tương tự.  Cũng trong sách trên, Nguyễn Văn Trấn  tố cáo Võ Nguyên Giáp chủ trương ngăn chận đà phát triển kinh tế miền nam. Võ Nguyên Giáp không cho kinh tế miền nam lên mạnh mà miền bắc và miền trung tụt lại sau. Ông viết rằng: chính sách này dùng nhiều biện pháp làm rối loạn nền kinh tế và khiến cho nó trì trệ và làm được việc mà đàng ngoài mong ước, miền nam nghèo đi để đuổi kịp miền bắc ( 235).

5. TÍNH KIÊU CĂNG HỢM HĨNH

Người Cộng sản bách chiến bách thắng nên kiêu căng rất dữ dội. Họ tự hào biết sơ sơ về Marxist là có phép thần thông hô phong hoán vũ. Họ tự hào giai cấp công công nhân cách mạng, tiên tiến,là giai cấp lãnh đạo. Họ đánh thắng Mỹ là tốt nghiệp đại học vẻ vang hơn các trường Âu Mỹ!
Lê Duẩn cho rằng ông đẻ ra ba dòng thác cách mạng, không là triết gia thế giới thì cũng triết gia vùng! Ông tự hào giỏ hơn thầy ông là Hồ Chí Minh và có công lớn hơn Hồ Chí Minh. Ông cho ông tài giỏi, khinh miệt Võ Nguyên Giáp hèn nhát...
Trần Văn Trà trong quyển Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm (gồm nhiều tập, mới in tập 5 thì bị thu hồi do quan điểm bị coi là không chính thống, nên các tập sau không được xuất bản) cjho rằng chiến thắng 1975 là ông kiên quyết, còn Lê Duẩn, Lê Đức Thọ..đều là đồ chết nhát. Vì khinh bạc như vậy nên sách bị cấm.
Vũ Thư Hiên cho biết Lê Đức Tho trước kia thờ Trưoờng Chinh như cha, nhưng từ khi trong Nam ra Bắc, anh ta coi Trường Chinh như con chó ghẻ. Anh ta và Trường Chinh giành chức Tổng Bí thư, Trường Chinh thắng nhưng bị một búa bể đầu lăn xuống cầu thang mà đi thăm hai cụ Mac- Lê!

Bọn họ coi bậc thầy, bậc đàn anh của họ như rác huống hồ các ông tướng,  sĩ quan, bác sĩ, kỹ sư, giáo sư , linh mục, hòa thượng , các  văn nghệ sĩ trong Nam chớ buồn làm chi!

 6. THÙ HẬN, GIẾT NHAU

Các ông quốc dân đảng gọi nhau là đồng chí. Tôn Dật Tien trước khi mất dận đảng viện:  Cách mạng thượng vị thành công, đồng chí nhưng  tu nỗ  lực 革命尚未成功,同志仍须努力。(Cách mạng chưa thành công, các đồng chí hãy gắng sức-The Revolution has not yet succeeded. Comrades, you must carry on!) Thực ra từ "đồng chí"  này đã được dùng từ lâu trong ngôn ngữ Trung Hoa như trong Hồng Lâu Mộng, có nghĩa là người  cùng chí hướng, anh em, bạn bè, vợ chồng...Người Việt Nam dùng đã lâu. Nguyễn Trãi trong bài Hoạ Hương tiên sinh vận giản chư đồng chí 和鄉先生韻柬諸同志 • Hoạ thơ của Hương tiên sinh lưu giản các đồng chí. nhưng từ này Việt Nam it dùng, Sau 1945, chỉ cộng sản mới gọi nhau là đồng chí. Thường dân chúng ta không nên gọi các ông Việt Cộng là "đồng chí" mà bị chửi đấy. Trần Đĩnh cho biết tình cảnh Vũ Đình Huỳnh khi sa cơ thất thế:

Tôi khó quên chuyện lúc mấy người công an đẩy Vũ Đình Huỳnh đi, anh đề nghị:
– Các đồng chí cho tôi vào hôn mấy cháu bé.
– Thằng phản động, ai đồng chí với mày hả?
Huỳnh sau này bảo tôi:
– Mật thám Tây đến bắt không vô văn hoá như vậy.(ĐC. Ch.29)

Cộng sản là lũ hùm sói man rợ. Các nước cũng có chuyện tranh giành, chém giết nhưng không kinh khủng bằng các ông đồng chí đối với nhau.Tính đến nay, số lượng nạn nhân chính xác vẫn chưa được tiết lộ do sự che giấu của chính quyền các quốc gia, bao gồm cả các quốc gia cộng sản. Tại Liên Xô dưới thời LeninStalin, ước tính đã có hơn 300.000 đến 600.000 nạn nhân do các cuộc Khủng bố Đỏ (Красный террор) và Đại thanh trừng (Большой террор) trong đó phần lớn là là Dân biểu quốc hội và các tướng lãnh Hồng quân.  Tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa thời Mao Trạch Đông, chiến dịch kinh tế Đại nhảy vọt đã khiến từ 18 đến 45 triệu người chết, và cuộc Cách mạng văn hóa đã khiến cho hàng nghìn người trở thành nạn nhân của cuộc thanh trừng chính trị tại Trung Quốc mà những tai to mặt lớn của Trung Cộng phải chết thaảm khốc như Lâm Bưu, Lưu Thiếu Kỳ, Bành Chân, Bành Đức Hoài....

Hồ Chí Minh mượn tay Pháp bắt Phan Bội Châu và bắt các đảng viên Cộng sản không theo y để lấy tiền xài. Các tai nạn xảy ra cho Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập, Lê Thiết Huìng, Nguyễn Bình..biết đâu cũng do bàn tay Hồ Chí Minh. Người may mắn thoát chết là Trần Văn Giàu. Đến thời Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, chân tay của Võ Nguyên Giáp bị chặt một cách âm thầm. Và sau đó nhiều cái chết bí mật xảy ra trong chóp bu Việt Cộng nào là Dương Bạch Mai (1904-1964),– Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh(1914-1967); Đại Tướng Chu Văn Tấn (1909-1984), Đại Tướng Hoàng Văn Thái (1915-1986);Đại Tướng Lê Trọng Tấn (1914-1986),– Thượng Tướng Đinh Đức Thiện (1913-1987),..

Hoàng Tùng đã khui hũ mắm thối của thượng tầng cộng sản: chém giết, vu khống, đề phòng, nghi kị.

Hoàng Tùng viết trong hồi ký: “Một nỗi đau của Bác Hồ là mấy vị đầu não của Đảng không ưa nhau. Từ 1966 – tức là sau Nghị quyết 9 ba năm – Bác hay mời cơm mấy vị sang ăn nhưng chả ai nói với ai câu nào. Thế mới biết học Bác khó quá thay vậy!”
Có thể từ khi không còn Bác để cố công nhờ mấy bữa cơm hàn gắn nội bộ đầu não Đảng và đất nước, Trường Chinh thôi ăn ở chỗ lạ. Với ông, nay chỗ ăn lạ duy nhất là chỗ của đảng. Nhưng phi đảng mời thì còn ai mời ông? Tôi lạ là các bộ óc đầy hằn học, nghi ngờ nhau như vậy lại vẫn nhất trí được với nhau trong việc trị dân.(ĐC, Ch.17)

Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ đều là những tay sát nhân hạng nặng. Lê Đức Tho có nhiều tội.
Sau khi Lê Duẩn qua đời thì Lê Đức Thọ gây sự và ra tay giết Trường Chinh vì tranh giành ngôi vị Tổng bí thư . Vũ Thư Hiên viết:
 “Trường Chinh sau khi rút lui khỏi cuộc đọ sức với Lê Đức Thọ vào chân tổng bí thư, buồn bã ngồi nhà. Ông qua đời vì chấn thương não trong một cú ngã ở cầu thang. Có tin ông bị Lê Đức Thọ sai tên bảo vệ ông, người của Trần Quốc Hoàn, hạ sát. Tên này lẽ ra phải đi sát ông từng bước, nhưng đã để ông ngã khi có một mình, Vết thương ở gáy có thể do mép bậc thang gây ra, mà cũng có thể do một vật bằng gỗ khác đập vào...” (“Đêm giữa ban ngày”  trang 761).

Lê Đức Thọ nắm Ban Tổ chức đảng. Y đặt ra Ban bảo vệ cục chính trị đặt dưới quyền chỉ đạo của cục an ninh Bộ nội vụ. Chính cục này theo lệnh của Thọ đã cho mật vụ giết đại tướng Hoàng Văn Thái vào khoảng 1986, và năm sau lại giết đại tướng Lê Trọng Tấn, đồng thời bắt hàng loạt các sĩ quan cao cấp trong Bộ quốc phòng. Đó là các đại tá Lê Minh Nghĩa, chánh văn phòng đại tá Đỗ Đức Kiên, cục trưởng cục tác chiến, đại tá Lê Trọng Nghĩa, cục trưởng cục quân báo vân vân... Họ đã bị bắt trước khi Thọ cử Văn Tiến Dũng vào thay thế chỗ của tướng Hoàng Văn Thái....
Đoàn Duy Thành, nguyên bí thư thành phố Hải phòng và là người thân tín của Lê Duẩn kể lại để thấy Lê Duẩn mệt mỏi vì bị Lê Đức Thọ quấy rầy. Thọ muốn Duẩn viết di chúc nhường ngôi Tổng bí thư cho Thọ sau khi Duẩn qua đời. Có lẽ vì không thích Thọ nên Duẩn từ chối làm chuyện đó và điều này làm cho Thọ tức giận đến quấy phá Duẩn ngay tại nhà riêng của Duẩn. Ông Đoàn Duy Thành kể rõ như sau:

“Ra đến Hà Nội được 2, 3 ngày thì anh Ba mất. Tôi chạy lại gia đình anh. Chị và các cháu xúm lại hỏi tôi đi đâu mấy tháng. "Lúc anh Ba yếu nặng sao không lại?" Tôi nói vì chuyến đi công tác ở miền Nam nên thất lễ với anh Ba trong những ngày cuối cùng. Cả nhà anh Ba lo lắng, nhất là mấy cháu gái Cừ, Muội, Hồng, các con rễ Lê Bá Tôn, Hồ Ngọc Đại. Nói là cháu, nhưng các cháu nhỏ chỉ kém tôi 5, 7 tuổi. Tất cả xúm lại hỏi tôi và lo lắng. Tôi nói: Tại sao các cháu lại có ý nghĩ lạ như vậy? Ba cháu là con người vĩ đại, một người hiền triết mới kế nghiệp cụ Hồ, giải phóng miền Nam. Không có Ba, làm sao giải phóng được miền Nam, thống nhất được đất nước, không để xảy ra lắm máu? Ai dám hại gia đình nhà mình? Đừng nghĩ linh tinh. Đảng mình là đảng vĩ đại, nhân dân yêu quý Ba. Các cháu sao lại nghĩ vớ vẩn như vậy? Các cháu yên tâm, chú nghĩ không bao giờ có chuyện đó. Còn bao nhiêu người có mặt... ai dám làm bậy? 

Con người Việt Nam trước 1945 có trí tín nhân nghĩa. Cộng sản lên phá vỡ đạo đức và văn hóa dân tộc. Hai nỗi kinh hoàng lớn cho nhân dân Miền Bác là CCRD, đánh tư sản và  Chỉnh Đốn đảng,
CCRD thì Công sản giết trung nông, bần nông cho đủ túc số 5 % nhân dân.  Họ bắt con tố cha, vợ tố chồng..gây nên sự tàn phá trong một giây tình nghĩa gia đình, họ hàng làng xóm. Đánh tư sản và Chỉnh Dốn đảng cũng là tai họa cho nhân dân và đảng viên Cộng sản. Chỉnh đốn đảng, Cải tạo tư tưởng, Chỉn h huần dù thuật ngữ khác nhau nhưng đó là một cách  khủng bố  tinh thần con người, còn được gọi là tẩy não.  Nhiều người phải tự vu cáo mình, bịa ra chuyện hiếp dâm em gái cho có vẻ thành khẩn,. Nhiều người tư tử, nhiều người nổi điên.


Vũ Thư Hiên viết về Chỉnh huấn:
Tiếp đến là chỉnh huấn.  nó mang tên chỉnh phong, gọi tắt cuộc vận động chỉnh đốn tam phong: học phong, văn phong, Ðảng phong trong Ðảng cộng sản Trung Quốc. Chỉnh huấn là chuyện hết sức lạ lùng đối với chúng tôi, những chàng trai học trò vừa xếp bút nghiên lên đường kháng chiến. Cứ đinh ninh rằng mình cũng tựa những tráng sĩ thời xưa, thanh gươm yên ngựa ra sa trường. Ðến chỉnh huấn mới ngã ngửa ra rằng không phải: đi theo cách mạng trước hết là để cải tạo những tư tưởng thối tha, bao giờ cũng sẵn có trong mình như một thứ tội tổ tông truyền. Phải cải tạo tư tưởng để xứng đáng là người của Ðảng, của xã hội mới. Người ta giảng cho chúng tôi: tất cả ưu điểm các anh có được là nhờ ơn Ðảng, nhờ ơn cách mạng. Tất cả khuyết điểm các anh mang trong mình là do phong kiến, đế quốc truyền cho.[...].
Sau đó, mỗi học viên liên hệ những điều học được với tư tưởng và hành động của bản thân, đưa những thu hoạch ra trình bày trước tổ để tập thể góp ý, phân tích, phê phán. Chúng tôi lén gọi những buổi phê phán là những tự xỉ vả. Ai tự xỉ vả nhiều được coi là thành khẩn. Những bản cung khai tội lỗi xuất sắc nhất được báo cáo trước toàn hội nghị, gọi là báo cáo điển hình.
Vắt óc mãi không nghĩ ra tội gì khả dĩ coi được, tôi bộc lộ rằng tôi thương địa chủ, tôi lén lút đem khoai lang cho mấy đứa con kẻ thù đói lả; tôi có tư tưởng sợ địch khi nhìn thấy trong tờ Paris Match ảnh chụp hàng đàn máy bay với những trái bom bay ra như trấu vãi. Mặc dầu đã tố thêm cho ra vẻ thành khẩn, tội lỗi của tôi vẫn chưa ăn thua gì với tội lỗi những người cùng tổ: họ bộc lộ cha mẹ là phú nông, địa chủ; có anh bộ đội khai đóng quân ở đâu là hủ hóa(5) ở đó, có anh còn khai đã ngủ với em ruột… Học viên vận dụng kiến thức vừa học được xỉ vả thậm tệ những người bộc lộ. Nào là với tư tưởng bóc lột của cha mẹ truyền lại đồng chí không xứng đáng là cán bộ cách mạng. Nào là hủ hóa với con gái nông dân lao động có khác nào con hủ hóa với mẹ vân vân và vân vân. Nói chung, sự suy diễn theo luật tam đoạn được tha hồ đẩy tới phi lý. Tôi nhớ mãi một buổi báo cáo điển hình, khi một anh chàng hùng hổ đứng lên xơi xơi xỉ vả người báo cáo:”Ðồng chí có biết với tư tưởng như thế, với hành động như thế, đồng chí là cái giống gì không? Ðồng chí là… là… con chó, là con chó ghẻ…., con chó ghẻ lang thang…trên…trên…” Ðến đó anh ta ngắc ngư mãi không tìm ra đoạn tiếp cho câu ví. Thế rồi đánh liều, anh ta nói một hơi: “…lang thang trên…cánh đồng… cánh đồng xanh”
.(DGBN, ch,9)


Vũ Thư Hiên cho biết tâm trạng con người trong hỏa ngục lúc ấy. Vợ phải bỏ chồng, anh em bạn bè phải tố nhau để tránh tôi liên hệ. Bạn bè gặp nhau ngoảnh mặt làm lơ. Bi kịch xảy ra trong ngày Vũ Thư Hiên gặp tai họa.
Ngồi sau tôi, vợ tôi úp mặt vào lưng tôi khóc khe khẽ.
Ðó là cuộc tiễn đưa của người vợ đưa chồng đến cõi chết. Trên đường Nguyễn Du rẽ sang Trần Bình Trọng tôi gặp Nguyên Hồng đi ngược chiều. Trên người anh vẫn cái áo pi-gia-ma xanh nhạt đã ngả sang cháo lòng, vẫn cái quần ximili xám vén gấu, vẫn cái xà-cột đựng bản thảo tòn ten bên hông. Chòm râu anh mới nuôi năm trước giờ chấm cổ áo. Ðang tư lự trên hè, nhác thấy tôi anh giật mình đứng lại. Tôi xuống xe, định đến bắt tay anh thì bỗng Nguyên Hồng hấp tấp lùi lại, bước tránh sang vệ cỏ. Ðôi mắt anh bùi ngùi nhìn tôi. Rồi rất trịnh trọng, anh chắp tay xá tôi, xá dài theo kiểu người xưa, môi mấp máy nói gì không rõ. Tôi đứng lặng. Nguyên Hồng đùa hay thật? Không, anh không đùa. Ðành cúi đầu xá anh, đáp lễ.
Nguyên Hồng làm thế là phải. Ðã mấy tháng nay nhất cử nhất động của gia đình tôi đều bị theo dõi. Không cứ anh, ai cũng phải làm như thế.Nguyên Hồng lẳng lặng đi, đầu cú
i(DGBN, Ch.II)


Không vu khống, mạ lị người, chỉ lánh xa thôi cũng là một cử chỉ đáng quý của thời ma quỷ ấy!

Dương Thu Hương cũng cho biết vài nét về Nhân văn Giai Phẩm.Việc bách hại Nhân Văn Giai Phẩm khiến cho hàng trăm,hàng ngàn người bị trả thù, bị trừng phạt.

Bên Kia Bờ Ảo Vọng là truyện tình của những con người đã chạy theo những ảo ảnh của tình yêu. Họ là những con người đam mê, đi tìm cái đẹp tuyệt đối, chán ghét những cảnh tầm thường, nhạt nhẽo. Họ luôn bất mãn với hiện tại, chạy theo những hình bóng đẹp đẽ, huy hoàng bằng tất cả đam mê. Họ không bao giờ trung thành với họ và với vợ chồng. Linh yêu Nguyên rồi chán Nguyên, say mê nhạc sĩ Trần Phương. Bà Phượng, dì của Linh trước kia cũng phản bội chồng, yêu Trần Phương, và chính Trần Phương chạy theo hình bóng các giai nhân mà phụ bạc vợ. Trần Phương nói: Tình yêu đó chỉ là bữa ăn thêm đối với người đàn ông (288). Trần Phương là con người giả dối. Ông chiếm vợ người khác, ông ta lại thuyết giáo về lòng nhân đạo, về sứ mệnh cao cả của các bậc thánh. . . Với các lời lẽ ấy, ông ta hiện ra dưới vầng hào quang của chúa Cứu Thế, còn Linh là con chiên được vớt sâu khỏi hố sâu tuyệt vọng cùng những sa ngã tối tăm (304) Đến khi Trần Phương phục hồi chức vị, trong buổi mít tinh, Trần Phương hết lời ca tụng kẻ quyền thế đã hại ông. Linh cảm thấy một cái gì đó vừa sụp đổ trong cô như tiếng sét vửa bổ toác gốc cây trường thụ . . .(326).

Ngay cả việc nhạc sĩ Trần Phương trở lại chức vị cũ cũng đã tố cáo một xã hội tham nhũng, thối nát, cá lớn nuốt cá bé, người ta đấu đá nhau, nịnh hót cấp trên, và đi cửa sau, để được thăng quan tiến chức hoặc phục hồi địa vị đã mất (318-330). Chính Trần Phương đã tích cực đánh Nhân Văn Giai Phẩm để được thăng tiến. Chính Trần Phương đã hạ một đồng chí đã từng với ông đi kháng chiến và cùng viết nhạc khiến cho nhạc sĩ này thân bại, danh liệt, vùi tài năng trong men rượu. Chính Trần Phương đã nhờ vợ và tình nhân vận động để ông trở lại địa vị cũ. Ông hân hoan, ông tự đắc, ông ca tụng chế độ, ca tụng kẻ thù đã hạ ông và ông đã từng căm thù. . . Cộng sản đã từng chỉ trích tư bản, phong kiến nhưng rồi chính cộng sản đã xây dựng một xã hội có nhiều xấu xa hơn tư bản và phong kiến. Dương Thu Hương đã can đảm tố cáo xã hội cộng sản. Những trường hợp bà nêu ra là những điển hình cho toàn xã hội Việt Nam và các xã hội cộng sản khác.Việc đưa cán bộ ngu dốt lên cầm quyền không phải là ngẫu nhiên mà là do chủ trương vô sản chuyên chính của cộng sản.

Trong CCRD , Chỉnh Huấn, và Nhân Văn Giai Phẩm khung cảnh man rợ, tàn bạo nhưng vẫn có bóng dáng những con người bất khuất, đầy tình người.
Một trong những điểm đặc sắc của Cát Bụi Chân Ai là Tô Hoài đã cho ta biết tâm trạng và nỗi nhục nhằn của các văn nghệ sĩ dưới chế độ cộng sản. Có lẽ trong các văn nghệ sĩ, Nguyên Hồng là người bị đao búa nặng nhất về tội để cho Phan Khôi, Lê Đạt viết chống đảng trên báo Văn, và chính ông viết truyện ngắn về con hổ Truyện Cái Xóm Tha Hương ở Cửa Rừng Suối Cát Và Con Hùm Bồ Côi mà bị kiểm thảo:
Một vòng người họp tổ, như các cụ trong làng ngày trước ngồi xếp bằng quanh chiếu tổ tôm. Những lời dao búa truy dồn. Thế là Nguyên Hồng khùng lên, khóc òa lên (88). Sau vụ kiểm thảo, Nguyên Hồng tức bực đã lui về Nhã Nam.Nguyên Hồng nói:
-Ông đ. chơi với chúng mày nữa. Ông về Nhã Nam (134).
Sau đó ông xin về hưu non. Nguyên Hồng cười mà nói:
-Ông đố đứa nào bắt chước được ông đấy! (136) 

Tô Hoài kể lại nỗi đau khổ của Ngô Tất Tố: Kim Lân kể dạo ở trên Chợ Chu, trong một cuộc kiểm điểm, Ngô Tất Tố bị một anh xưa nay bác Ngô vẫn coi không ra gì, bây giờ phải nghe anh ấy sát phạt lên lớp. Ngô Tất Tố quệt nước mũi vào gốc cây, sụt sùì nói với Kim Lân: ' Làm người khó lắm bác ạ'(112). Tô Hoài đã nói đến những vụ hành hạ trong chỉnh huấn khiến cho người ta uất hận nuốt lưỡi dao cạo hay thắt cổ mà chết (113- 114).

Dẫu sao, trong đám văn nghệ sĩ cũng có người kiên cường bất khuất. Cứng cỏi nhất là Phan Khôi: Chúng tôi ở Lao Cai về, cái lớp 21 ngày vừa hết, còn buổi sau cùng. Tiếng vỗ tay bế mạc rầm rầm ngập cái sân thượng. Cái ông lão Phan Khôi ngang như cua ưa chơi trội, chống ba toong bước ra về trước, còn quay lại nói một câu thế nào đấy, dường như là người đi chợ Hôm sung sướng mua được quả chanh cốm, hỏi ra mới biết chanh xuất khẩu bị ế. ở người trồng chanh phải được ăn chanh ngon nhất chớ! Chẳng biết nói bóng gió hay nói vỗ mặt. Nhưng mà cách nghênh ngáo táo tợn của ông thì không lạ! (79) Tú Mỡ là người có nhân có nghĩa. Ông chỉ trích đường lối chính trị của Nguyễn Tường Tam nhưng ông lại nói ông không quên ân nghĩa của Nhất Linh đã khuyến khích Tú Mỡ trên đường văn nghệ (114).
Trong tầng lớp nhân dân, cán bộ và vợ con cộng sản cũng có vài nhân vật đáng khen. Vũ Thư Hiên ca tụng Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành đã cương trực chống lại lệnh Lê Đức Tho xử vụ Xét lại hiện đại, bắt hàng ngàn đảng viên và văn nghệ sĩ để bắt họ khai Võ Nguyên Giáp phản đảng.
Ông cũng  ca ngợi vợ của Lê Trung Nghĩa và vợ Hoàng Minh Chánh trung thành với chồng.

Vũ Thư Hiên viết về hai ông Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành như sau:
Thế rồi vào một ngày không chờ đợi, khi tôi đã ra tù nhiều năm, bỗng nghe sấm động giữa trời quang - Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành, vụ trưởng Vụ bảo vệ đảng cùng ký kiến nghị đòi Trung ương đảng thẩm tra và giải oan cho những người bị bắt tù nhiều năm không xét xử trong vụ án gọi là "nhóm xét lại chống Đảng và làm tay sai cho nước ngoài".[...].Từ vị trí ăn trên ngồi trốc trong hệ thống cai trị, Lê Hồng Hà quyết định rời bỏ đảng của anh để đi về phía lẽ phải, có nghĩa là về phía những người chống thể chế độc tài. Anh trở thành bạn của chúng tôi, những nạn nhân của vụ án mà anh là người tham gia trấn áp. Trớ trêu là ở chỗ đó. [...]. Lê Hồng Hà ngày một đi xa hơn. Anh phủ định lý thuyết mác-xít về đấu tranh giai cấp là động lực phát triển xã hội, phủ định chuyên chính vô sản, phủ định mọi thần tượng - Marx, Lenin, Stalin, Mao[...]. Lê Hồng Hà và Nguyễn Trung Thành là tấm gương sáng cho những người một thời lầm lỡ. Họ sẽ mất rất nhiều, nhưng đổi lại họ sẽ được cái lớn hơn - tình yêu thương và lòng kính trọng của nhân dân. 
 http://www.bbc.com/vietnamese/forum-38008943

Trần Đĩnh viết về các vai nữ trong vụa án Xét lại hiện đại do Lê Đức Thọ chủ mưu:
Trong vụ án xét lại, phải nói tới các chị. Chị Tề, vợ Vũ Đình Huỳnh; chị Mỹ, vợ Đặng Kim Giang; chị Sơn, vợ Bùi Công Trừng; chị Minh Quang, vợ Minh Việt; chị Oanh, vợ Lưu Động; chị Lan, vợ Kiến Giang. v.v…
Chị Thảo, vợ Lê Trọng Nghĩa, rửa bát ở mấy nhà ăn quốc doanh suốt từ Tràng Tiền đến Cửa Nam và Ga Hàng Cỏ lấy tiền nuôi con và gửi cái gì đó cho chồng. Người ta thẩm vấn chị “chui vào đảng để nhằm cái gì?”
- A, thế sao các anh không hỏi thời Pháp thời Nhật những lần tôi chui vào Hoả lò tiếp tế cho tù cộng sản thì là để nhằm cái gì? Tôi hỏi lúc ấy các anh ở đâu?
Hồng Ngọc vợ Hoàng Minh Chính ba lần nuôi chồng tù ta. Bị khai trừ khỏi đảng, bị buộc về hưu sớm. Tội: không đấu tranh giáo dục chồng, Hoàng Minh Chính! Dạo Chính tù lần hai, một hôm tôi đã thốt lên: “Bà giỏi, nuôi chồng tù vất vả (cơm hai mẹ con toàn rau muống luộc mà cứ mời tôi cùng ăn) mà vẫn khoẻ chứ không thì khốn. Chị vạch chân tóc: “Nhuộm đây này! Dù có thế nào, đàn bà con gái cũng không được phép tiều tuỵ (ĐC, Ch.29)

II. NHÂN DÂN XHCN

Trước 1945, dân ta có văn hóa cao, biết lễ nghĩa. Nhưng từ khi cộng sản thống trị miền Bắc, chúng đã tàn phá văn hóa và đạo đức dân tộc theo cái mà Marx gọi là phá huỷ thượng tầng kiến trúc của xã hội cũ.

Vũ Ngọc Phan trong Những Năm Tháng Ấy đã luyến tiếc quá khứ vàng son của 36 phố phường Hà Nội.
Người Hà Nội xưa được tiếng đẹp,thanh tú,lịch thiệp,nhã nhặn,khôn ngoan được truyền tụng qua cửa miệng dân gian:“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài/Dẫu không lịch sự cũng người Tràng An”;hoặc“Chẳng thanh cũng thể hoa mai/Chẳng lịch cũng thể con người Thượng Kinh”
Cái đáng quý nhất là người Hà Nội nói năng lịch sư. Họ rất được quý mến,ngay khi đem bán rau,đậu cho người Hà Nội,cô gái Kẻ Láng cũng muốn sắm sửa quang gánh cho trang trọng và “mượn người lịch sự”gánh đi : Anh giúp em đôi quang tám dẻ cho bền/Mượn người lịch sự gánh lên Kinh kỳ.

Nói “lịch sự”phải nói đến ăn,đến mặc,đến cư xử,đối đãi,nói năng.Theo tục xưa,trong gia đình Việt Nam,không riêng gì Hà Nội,ngồi vào mâm cơm,người lớn chưa cầm đũa,trẻ con chưa được ăn.Trước khi ăn,trẻ con phải mời ông bà,cha mẹ và các anh chị rồi mới cầm đũa.Dân Hà Nội xưa cũng có người đẹp,người xấu,người trang nhã ,người thô tục…Nhưng người ta nhận thấy rằng,trong sự tiếp xúc giữa con người với con người,ít khi người Hà Nội xưa có những thói thô bạo,tục tằn…”(tr.52,53*)

Phan Văn Thanh than phiền về Hà Nội ngày nay;
Quê tôi ngày nay Sau Đổi mới,cư dân chính cống Hà Nội thay đổi triệt để,tính cách bị pha tạp rất nhiều. Kết quả một điều tra mới đây cho thấy tại phường Hàng Đào,số người Hà Nội ở mười đời trở lên chiếm không quá 9%; trong khi hàng năm Hà Nội có khoảng 1/5 số người nhập cư đến từ nơi khác. Quá trình đô thị hóa biến nhiều làng thành phố, còn người phố thì sống kiểu làng .


Lối sống “thanh lịch” của người Hà Nội hầu như không còn có thể quan sát được nữa. Thay vào đó là hiện tượng những tính cách xấu gia tăng.Thời bao cấp cấu trúc tính cách người Hà Nội có sự biến đổi rất mạnh. Khi chuyển sang cơ chế kinh tế thị trường, đồng tiền đã chi phối nếp nghĩ và lối sống của nhiều người. Thái độ cục cằn, thô lỗ trong khu vực dịch vụ có xu hướng gia tăng. Hiện tượng “bún quát, phở đuổi, cháo chửi” không còn là ngoại lệ.
(Phan Văn Thanh.Hà Nội Nhìn Thấy Qua Hồi Ký Vũ Ngọc Phan .
http://newvietart.com/index4.1889.html )

Giang Quân viết về Hà Nội hôm nay;
Đất nước đã hòa bình, việc hàng đầu là mở cửa hội nhập với quốc tế. Mở cửa thì cả gió lành và gió không lành đều ùa vào. Lối sống gấp hưởng thụ theo bản năng đã làm sa đọa một bộ phận không nhỏ thanh niên. Họ chỉ biết vì mình, coi tiền là tất cả. Họ lao vào những việc làm phi pháp để có nhiều tiền vui chơi, sa vào cờ bạc, nghiện hút, mất cả lương tri con người. Để làm giàu nhanh, họ cũng đã lôi kéo một số cán bộ công quyền tham ô, tham nhũng làm nghèo đất nước.


Trong nếp sống, lối sống, những hiện tượng không lành mạnh, kém văn hóa đã xuất hiện. Cách nói năng tùy tiện, từ ngữ thô tục ở cửa miệng của cả những sinh viên có học. Nhiều cô gái Hà Nội ngày nay ăn mặc phô phang tấm thân ngọc ngà trời cho chẳng cần tế nhị như xưa. Họ xăm mình khắp nơi cho đó là mốt đẹp. Cách ăn uống giờ cũng xô bồ, chạm cốc bia vại, hô lớn "dô dô" rồi ngửa cổ uống ừng ực, bia bọt tràn ra mép một cách bất nhã.


Một số người Tràng An ngày nay chỉ nghĩ đến mình nên tính vô cảm gia tăng. Nhiều khi thấy người gặp nạn, họ bỏ qua không giúp đỡ, va xe làm ngã phụ nữ, người già lại phóng xe bỏ đi cho khỏi trách nhiệm. Mọi cuộc va chạm khác, họ không phân biệt phải trái cứ to mồm và dùng sức mạnh chân tay để "cả vú lấp miệng em". Một số người hay đua xe, lạng lách trên đường làm mất trật tự, an toàn giao thông, coi thường luật pháp. Mặc dù đã xây dựng hàng nghìn km đường nhưng phương tiện giao thông tăng quá nhanh và ý thức tôn trọng luật giao thông của người dân chưa cao nên tình trạng ùn tắc trở thành vấn đề nóng của Hà Nội.

Có người nói vì Hà Nội mở rộng, dân số ngoại thành bằng dân số nội thành, lại có hàng chục vạn lao động chân tay các tỉnh về đây kiếm sống, nên thành phố trở nên nhếch nhác, rác thải bừa bãi, môi trường văn hóa bị ô nhiễm. (Giang Quân. Nét thanh lịch của người Hà Nội đang bị phôi pha.
http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/net-thanh-lich-cua-nguoi-ha-noi-dang-bi-phoi-pha-3091026.html

Tiến Thành viết về Hà Nội xưa và nay:
Người Hà Nội xưa theo cha tôi kể thì ăn mặc giản dị và thanh nhã lắm. Khi ra đường hoặc khi có khách đến nhà, đàn ông thường mặc áo sơ mi (thay cho áo cánh), âu phục thay cho áo dài, khăn xếp truyền thống ở những dịp lễ trọng. Đàn bà thì mặc áo dài nền nã, mà kín đáo.

Ngày nay thì khác, ngoài phố không thiếu những người cởi trần, mặc quần đùi hoặc ăn mặc hở hang, phản cảm, đi xe máy rất nghênh ngang, dương dương tự đắc, như trên đời này chẳng có ai ngoài ta. Đáng chê hơn, một bộ phận giới trẻ 9X, 10X hiện nay…còn chạy theo xu hướng đua đòi, bắt chước cách ăn mặc của các ngôi sao màn bạc vừa tốn kém tiền của cha mẹ, vừa tạo ra sự lố bịch, lai căng.

Đem đối chứng cách ăn mặc ấy với cách ăn mặc của người nghèo ngày xưa, xem chừng cũng khác nhau "một trời một vực" về bản chất. Bởi vì Hà Nội xưa, dẫu là người nghèo, áo rách nhưng miếng vá rất ngay ngắn, đúng màu vải, màu chỉ và luôn sạch sẽ. Thế nên mới có câu "Áo rách khéo vá hơn lành vụng may" và "Đói cho sạch, rách cho thơm".

Còn cách ăn mặc của giới trẻ ngày nay thì không phải vì nghèo nên áo rách, mà vì nhiều người cố tình xé rách áo và quần để tạo "mốt" và khẳng định "đẳng cấp", "cá tính"…

Thứ ba là chuyện giao tiếp. Người Hà Nội xưa có tài ăn nói thanh lịch, tế nhị, không xô bồ, không vội vàng và nóng nảy. Giọng nói nhẹ nhàng, từ ngữ thanh tao, gần gũi kết hợp với dáng đi vững, và chuyển động nhịp nhàng của cơ thể, đã tạo nên một tư thế chủ động cho người Hà Nội trong cách giao tiếp, ứng xử.

Điều đó rất có sức hấp dẫn, thu hút người tiếp chuyện. Hãy cùng ngẫm về những từ ngữ "Cảm ơn, xin lỗi" như đã trở thành câu cửa miệng của người Hà Nội: "Xin lỗi, bác cho cháu hỏi đường X đi đường nào ạ?"; "Xin lỗi, bác có thể cho phép tôi hút điếu thuốc được không? “Xin cảm ơn bác."…

Ngày nay, trong cách giao tiếp của người ở Thủ đô có nhiều thay đổi quá. Rất ít khi ta gặp được sự đối nhân xử thế lịch sự giữa đường. Hơi tý là văng tục, chửi bậy. Lời qua tiếng lại một chút nữa là choảng nhau, có khi thù hằn đến giết nhau, chỉ vì một cái nhìn “đểu” vu vơ, một lời nói khích bác sĩ diện chẳng đâu vào đâu.

Một phần của hiện tượng đó, do có sự dung hợp, sự xâm nhập và “đồng hóa” lẫn nhau bởi thói quen luộm thuộm, dung tục trong giao tiếp của một bộ phận người lao động không có điều kiện học hành, rèn giũa đến nơi đến chốn. Một phần vì những định hướng văn hóa về lối sống trong xã hội với con người dường như chẳng có mấy sức thuyết phục. Một phần vì giáo dục của nhà trường, yếu tố dạy người kém cỏi quá. Một phần nữa do sự tác động của những văn hóa phẩm lai căng, thô thiển, thô lậu mà tiếc thay, người ta cứ ảo tưởng đó mới là văn minh, hiện đại...

Những thanh lịch, nho nhã, những giao tiếp, ứng xử lịch sự của người Hà Nội vì thế giờ đây đang ngày càng trở thành “quý, hiếm”.
Chẳng đâu xa, mấy hôm trước người viết bài này cũng bị một nhóm nữ sinh gọi lại rồi bông đùa, trêu chọc, ăn nói tục tĩu…Không ngờ, các thiếu nữ ở Hà Nội thời nay lại "bạo" thế!

Ôi, người Hà Nội xưa, người Hà Nội nay…[...].. Người Hà Nội xưa theo cha tôi kể thì ăn mặc giản dị và thanh nhã lắm. Khi ra đường hoặc khi có khách đến nhà, đàn ông thường mặc áo sơ mi (thay cho áo cánh), âu phục thay cho áo dài, khăn xếp truyền thống ở những dịp lễ trọng. Đàn bà thì mặc áo dài nền nã, mà kín đáo.
Ngày nay thì khác, ngoài phố không thiếu những người cởi trần, mặc quần đùi hoặc ăn mặc hở hang, phản cảm, đi xe máy rất nghênh ngang, dương dương tự đắc, như trên đời này chẳng có ai ngoài ta. Đáng chê hơn, một bộ phận giới trẻ 9X, 10X hiện nay…còn chạy theo xu hướng đua đòi, bắt chước cách ăn mặc của các ngôi sao màn bạc vừa tốn kém tiền của cha mẹ, vừa tạo ra sự lố bịch, lai căng.

Đem đối chứng cách ăn mặc ấy với cách ăn mặc của người nghèo ngày xưa, xem chừng cũng khác nhau "một trời một vực" về bản chất. Bởi vì Hà Nội xưa, dẫu là người nghèo, áo rách nhưng miếng vá rất ngay ngắn, đúng màu vải, màu chỉ và luôn sạch sẽ. Thế nên mới có câu "Áo rách khéo vá hơn lành vụng may" và "Đói cho sạch, rách cho thơm".

Còn cách ăn mặc của giới trẻ ngày nay thì không phải vì nghèo nên áo rách, mà vì nhiều người cố tình xé rách áo và quần để tạo "mốt" và khẳng định "đẳng cấp", "cá tính"…


Thứ ba là chuyện giao tiếp. Người Hà Nội xưa có tài ăn nói thanh lịch, tế nhị, không xô bồ, không vội vàng và nóng nảy. Giọng nói nhẹ nhàng, từ ngữ thanh tao, gần gũi kết hợp với dáng đi vững, và chuyển động nhịp nhàng của cơ thể, đã tạo nên một tư thế chủ động cho người Hà Nội trong cách giao tiếp, ứng xử.


Điều đó rất có sức hấp dẫn, thu hút người tiếp chuyện. Hãy cùng ngẫm về những từ ngữ "Cảm ơn, xin lỗi" như đã trở thành câu cửa miệng của người Hà Nội: "Xin lỗi, bác cho cháu hỏi đường X đi đường nào ạ?"; "Xin lỗi, bác có thể cho phép tôi hút điếu thuốc được không? “Xin cảm ơn bác."…

Ngày nay, trong cách giao tiếp của người ở Thủ đô có nhiều thay đổi quá. Rất ít khi ta gặp được sự đối nhân xử thế lịch sự giữa đường. Hơi tý là văng tục, chửi bậy. Lời qua tiếng lại một chút nữa là choảng nhau, có khi thù hằn đến giết nhau, chỉ vì một cái nhìn “đểu” vu vơ, một lời nói khích bác sĩ diện chẳng đâu vào đâu.

Một phần của hiện tượng đó, do có sự dung hợp, sự xâm nhập và “đồng hóa” lẫn nhau bởi thói quen luộm thuộm, dung tục trong giao tiếp của một bộ phận người lao động không có điều kiện học hành, rèn giũa đến nơi đến chốn. Một phần vì những định hướng văn hóa về lối sống trong xã hội với con người dường như chẳng có mấy sức thuyết phục. Một phần vì giáo dục của nhà trường, yếu tố dạy người kém cỏi quá. Một phần nữa do sự tác động của những văn hóa phẩm lai căng, thô thiển, thô lậu mà tiếc thay, người ta cứ ảo tưởng đó mới là văn minh, hiện đại...
Những thanh lịch, nho nhã, những giao tiếp, ứng xử lịch sự của người Hà Nội vì thế giờ đây đang ngày càng trở thành “quý, hiếm”.


Chẳng đâu xa, mấy hôm trước người viết bài này cũng bị một nhóm nữ sinh gọi lại rồi bông đùa, trêu chọc, ăn nói tục tĩu…Không ngờ, các thiếu nữ ở Hà Nội thời nay lại "bạo" thế!
Ôi, người Hà Nội xưa, người Hà Nội nay…
(Tiến Thành. Người Hà Nội xưa, người Hà Nội nay trong mắt tôi
http://vnn.vietnamnet.vn/thuhanoi/2009/02/830818/

Ngày nay, con ngườiCHXHCN Việt Nam hiện rõ những tính xấu.


1. NGÔN NGỮ THÔ BỈ:

Hồ Chí Minh tỏ ra là người vô sản, ông nói năng thô lỗ thành thử cả bọn cộng sản cũng nhiễm tính ông. Theo Vũ Thư Hiên, Hồ chí Minh thường gọi tất cả kẻ thù là thằng và xác định: “Chính ông Hồ Chí Minh dùng cách gọi này trong những cuộc nói chuyện với cán bộ và trong những bài viết trên báo Cứu Quốc: Thằng Mỹ, thằng Pháp, thằng Sihanouk, thằng Lý Quang Diệu, thằng Măng-Đét-Phrăng...”(ĐGBN. Ch.38). Từ đó, trong CCRĐ, con cái, thanh niên gọi ông bà già địa chủ bằng thằng con, tao, mày.Trong nhà tù, tù nhân phải thưa bẩm với cán bộ, còn cán bộ coi tù nhân như súc vật, cũng mày tao chi tớ.

Bùi Ngọc Tấn đã ở tù Cộng sản, đã mục kích những chuyện bi hài trong trại tù Cộng sản như việc tù nhân lớn tuổi phải chào mẹ con nữ công an. (Bọn hắn ốm thử đi xin viên thuốc ở chỗ ông Chắn, công an y tá xem) Gặp ai cũng phải gọi là ông, là bà. Gặp bà công an kế toán bế con trai lên bốn đi chơi, là phải kính cẩn:
– Bà với ông đi chơi ạ!” (Quyển I, trang 88-89, NXB Thanh Niên, 2000)
Chào như vậy hóa ra mẹ con công an là vợ chồng sao?

Nguyễn Công Hoan xuất thân gia đình nho học, ông làm thầy gíáo, theo Cộng sản rồi cũng thành quỷ. Trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm, Nguyễn Công Hoan theo quỷ, viết một bài thơ gửi Phan Khôi:

Nhắn bảo Phan Khôi khốn kiếp ơi!
Thọ mi, mi chúc chớ hòng ai
Văn chương! Ðù mẹ thằng cha bạc!
Tiết tháo! Tiên sư cái mẽ ngoài.
Lô-dích, trước cam làm kiếp chó.
Nhân văn nay lại hít gì voi
Sống dai thêm tuổi cho thêm nhục,
Thêm nhục cơm trời chẳng thấy gai!


Rõ nhất là Xuân Diệu , một thằng con đại bất hiếu.Chính Cộng sản đã bắt dân chúng đi vào đường vô lễ nghĩa, phản đạo đức truyền thống.Trong đợt cải cách ruộng đất 1953, Xuân Diệu đã viết trong bài Gửi vợ chồng thằng Thu, tức ông bà Ngô Xuân Thu, bố của Ngô Xuân Diệu:

Ai về làng Bái Hạ
Nhắn vợ chồng thằng Thu
Rằng chúng bây là lũ quốc thù. . .


Nguyễn Chí Thiện đã có một bài thơ rất hiện thực về CCRĐ., cụ thể là vụ Bảy Dần: con đấu mẹ, mẹ thưa bẩm:

Được nghe bà kể khổ
Con thấy đời con thực là đáng chết
Con đã đi bóc lột để nuôi bà
Con bây giờ không dám nhận là cha
Dù bà là do con đẻ ra. Con – thành phần địa chủ thối tha
Trước nhân dân, trước đảng, trước bà
Xin thành khẩn cúi đầu chịu tội
Đó là lời của cụ đồ ở ngoại thành Hà Nội.


Chính Phạm Thị Hoài cũng công nhận có một cuộc "cách mạng văn hóa" tại Hà Nội.

Vài ba năm trước, chúng tôi nói năng lịch sự, tư cách người nào cũng hoàn hảo, cùng gọi nhau là đồng chí. Bây giờ thì mày tao ông tôi con thằng nó chúng nó anh em chú cháu, rồi lại cái mốt ngộ nỉ bắt đầu lấn mốt ma đam mơ xuya nữa[...]. Đoài sẽ mừng rơn nếu tôi tiết lộ rằng dân Hà Nội nói ngọng và chửi bậy nhất nước Việt văn hiến. (Marie Sến, Ch.II)

2. CHỬI THỀ, NÓI TỤC

Hàn Lệ Nhân trong bài Cả Nước Xả Hơi Đéo  hết  đã sưu tầm nhiều chuyệ thực về CHXHCN Việt Nam, nhất là chuyện đó xảy ra ở trung tâm công sản.
01/21/2013

(1). Anh Phan Văn Khải có biệt danh cả lớp đặt cho là ‘Khải đờ mờ’ (vì anh có tật khi nói hay chêm tiếng đệm hai chữ viết tắt của tên ông Đỗ Mười: Đ.M. mà những anh em người gốc nông dân Nam Bộ tập kết thường mắc phải). Năm ấy, anh Khải được nhà trường cấp bằng khen vì thành tích rất lớn là bỏ được hai tiếng ‘đù má’ chêm vào trước bất cứ câu gì khi anh nói; nên hôm anh Sáu Thọ (tức Sáu Búa Lê Đức Thọ,tên thật là Phan Đình Khải) đến dự lễ khai mạc khóa chính trị Mác-Lê cao cấp do thầy Hoàng Minh Chính giảng, anh được vinh dự đảng uỷ nhà trường phân công lên hô chào cờ. Có lẽ vì anh Phan Văn Khải xúc động quá, khi lần đầu được gặp anh Sáu Thọ, thần hồn nát thần tính, giữa không khí cực thịnh, cực nghiêm trang của tôn giáo Mác -Lê, trên có đảng kỳ, kèm chân dung 5 lãnh tụ vĩ đại: Mác, Lê Nin, Stalin ở giữa, hai bên là Bác Mao và Bác Hồ, dưới nữa là cờ đỏ sao vàng, dưới nữa là anh Sáu Thọ. Thế mà giữa ba quân ngất trời thiêng liêng ấy, anh Phan Văn Khải đứng cực nghiêm, hô chào cờ bằng giọng Củ Chi Nam Bộ, hệt như Trương Phi hét trước cầu Trường Bản; anh Khải hô (hét) cực vang, cực to, cực nhanh, rằng:
“Đ. M. nghiêm! Chào cờ, chào!”

Cả hàng quân ngót trăm người tí nữa ngã đùng ra đất, vội đưa tay bụm miệng, vừa bịt mồm vừa hát quốc ca, nên âm vang hùng tráng của bài Tiến quân ca nghe như tiếng ếch nhái ho, như thể chó vừa ăn vụng bột vừa hát (sủa), khiến có vài tên ngã lăn đùng ra như trúng gió vì sặc cười, phải khiêng đi cấp cứu ngay.] (Lê Nhân: Thư ngỏ gửi thủ tướng Phan Văn Khải)

(2). Nhân buổi họp báo của Phan Thủ tướng trên nước Mỹ (21/06/2005), có một người trẻ đặt câu hỏi:

- Như thế thì ngài Thủ tướng nghĩ sao về nền giáo dục của ta?
Suy nghĩ thật nghiêm túc một hồi lâu, Phan thủ tướng trả lời:
- Nghĩ đéo được, đuổi nó ra ngoài.
Báo của Tổng Tuấn (Nguyễn Anh Tuấn, VietNamNet) đã ‘trung thực’ thuật lại buổi họp báo: “Đéo có đuổi!” (trang 1, tựa lớn chiếm hết cả trang).
Thủ tướng than phiền với đàn em về chuyến đi Mỹ:

- Đ. M. bọn Mỹ, hổng biết bọn nó làm ăn cái đéo gì mà để cho bọn Việt kiều phản động đéo đủ tư cách,đéo bằng con chó sỉ nhục quốc khách của Mỹ. Đéo hiểu.
Đàn em của Thủ tướng liền phụ vào:
- Chuyến đi nầy thật là...đéo sướng!] (xin lỗi, quên ghi nguồn trong tài liệu lưu trữ)

(3). Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa. Vào một con hẻm, tôi gặp một ông cụ đi ngược chiều, tôi lễ phép hỏi thăm nhà bạn tôi, ông cụ nghễnh ngãng nghe tôi nhắc lại câu hỏi hai ba lần, ông lấy tay nghiêng một bên tai và lắc đầu trả lời: “Tôi...đéo hiểu ông nói gì cả! ” Tôi không buồn, đi tiếp. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: Này các cháu có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?


Một đứa bé trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn: “Biết, nhưng đéo chỉ!”
Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên hỏi: “Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?.
Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc: “Đéo biết!”

Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ, thô bỉ đến thế hả anh?!
Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay: “Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe!”

Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau:
- Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v.v... Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ: dũng cảm là gì? Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn: “Nghĩa là... là...đéo sợ!”

Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông thứ trưởng về định hướng giáo dục XHCN, liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ Dũng cảm là: đéo sợ, cho ông nghe. Nghe xong, ông thứ trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm. Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn cháu, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp:
- Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!
- !!!
- Ðấy, bây giờ luân lý, đạo đức của con người XHCN như thế đấy. Đất nước kiểu nầy thật là đéo khá!] (Đãi được từ trên Net).

(4). «Xuân đi làm vắng, cô tôi bảo Xuân làm ở sở chế biến liên hiệp, tôi chưa quen với những danh từ mới nên nhiều khi chữ nọ xọ chữ kia. Thằng Tường (15 tuổi, con Xuân) đang ngồi trên phản phì phò điếu thuốc, tôi cũng chẳng biết gọi là thuốc gì, thuốc lá hay thuốc rê. Thấy nó hút thuốc tôi để ý nhìn lũ trẻ chơi trong xóm, nhiều đứa nhỏ hơn nó cũng phì phèo hút lách như thế cả. Đang chuyện trò với cô tôi thì một đứa bạn đến gọi nó ơi ới:

- Đ.. mẹ thằng Tường có lên Đồng Xuân bây giờ không đấy hả? Để bố mày chờ mãi, muộn đéo nó rồi còn gì?
Thằng Tường đủng đỉnh trả lời:
- Thủng thẳng ông lấy cái xe đạp ông ra ngay, có động mồ động mả cha mày đâu mà rối lên thế?

Rồi nó lững thững kiểng chân lên giường, nghễn cổ, với cái xe đạp cũ treo trên trần bằng sợi dây thừng khá chắc, gọn gàng và nhẹn lắm, nó tháo dây thừng, lôi chiếc xe xuống, lí nhí chào tôi rồi đi. Cô tôi dặn với:
- Đừng la cà, về ngay con nhá!
Hai thằng bạn lại cười nói như không, câu chuyện lại nổ như pháo rang, mỗi câu lại mang mồ mả, cha ông làm chấm phẩy. Hình như tôi không thấy cô tôi thở dài.»] (Thụy Khuê: Cô tôi)
(5).«Tôi chỉ xin kể chuyện ở những quán cóc ngày nay. Đa số (nếu không muốn nói hầu hết) khách là thanh niên. Trong số thanh niên, thì đa số là mới lớn, thậm chí ở tuổi vị thành niên. Họ ăn mặc rất diện, luôn đúng ‘mốt’. Đầu tóc thật... phong phú. Thôi thì nhuộm đủ màu nâu, vàng, đỏ. Thậm chí có cậu thanh niên mà tóc trắng phớ như ông già. Họ vào hàng, gọi nước trà, nước ngọt, hút thuốc phì phèo. Và, đặc biệt nhất là nói cười như pháo nổ.

- Này! Đ.. mẹ, thằng Cường bọt vừa sắm con ‘ét hát’, mày biết chưa?
Quả thật tôi thấy rùng mình vì câu chuyện của mấy cậu, mấy cô choai choai này. Xin phép độc giả, tôi không dám ghi tiếp lời thoại của họ. Nói một câu độ mươi cụm từ, thì họ đệm tới vài chục câu chửi thề. Nghĩa là ‘chất độn’ nhiều hơn ‘nguyên chất’. Một điều hết sức ngạc nhiên, là kể cả những cô gái choai, quần áo rất mốt, cũng đệm nhiều cụm từ chửi thề, thường thì chỉ có nam giới dùng. Họ đều ở tuổi 8x, 9x. Cũng có nghĩa họ sinh ra và lớn lên ở một môi trường mới, đời sống nâng cao, văn hoá cũng nâng cao. Gia đình họ - có thể nói - hầu hết khá giả. Đặc biệt, họ đều là người Hà Nội. Thậm chí gia đình đã sống lâu đời ở Hà Nội.


Chúng tôi thường nói một cách hài hước và cay đắng rằng, cái lớp thanh niên với ‘Nền văn hoá không rõ nguồn’ này, không thấy xấu hổ đã đành, lại còn phô diễn cái văn hoá rất ...thiếu văn hoá ấy, ở chỗ đông người, nơi có cả các bậc cha chú của mình. Và, xin hãy coi chừng, nếu bạn có một câu góp ý, dù chỉ nhẹ nhàng từ tốn, không những không nhận được sự tiếp thu, mà còn bị gây sự lại, thậm chí chuốc hoạ vào thân. Nhẹ, ‘được’ ném vào mặt vài câu chửi thề. Nặng, thì dùng đao búa...


Hình như ở nước ta, chưa có luật nào xử phạt những người văng tục, chửi thề ở nơi công cộng. Chẳng lẽ đó không phải làm ô nhiễm đó sao?»] (Đỗ Bảo Châu: Văn hoá không rõ nguồn, ANTĐ 05/10/2012)

(6). Quốc hội sáng 14/11/2012. ĐBQH Dương Trung Quốc chất vấn đồng chí Ếch:
(…) «Thủ tướng có tán thành là sẽ khởi đầu cho một sự tiến bộ của chính phủ, hướng tới một Văn hóa từ chức, để từng bước đoạn tuyệt với lời xin lỗi hay không?

Đồng chí Ếch trả lời:
«Xin thưa với đại biểu, là đồng chí đại biểu Dương Trung Quốc có nêu một cái ý là có nghĩ đến cái từ chức không? Thì tôi xin trình bày ý kiến thế này.
Đối với tôi đó thì, hôm nay còn 3 ngày nữa là tròn 51 năm tôi theo đảng hoạt động cách mạng, chịu sự lãnh đạo quản lý trực tiếp của đảng trong 51 năm qua đó tôi không có xin với đảng cho tôi làm, cho tôi đảm nhiệm một chức vụ này hay một chức vụ khác.

Và mặt khác thì tôi cũng không có từ chối, không có thoái thác bất cứ nhiệm vụ gì mà đảng, Nhà nước giao phó cho tôi.
Là một cán bộ đảng viên của đảng thì cũng báo cáo Quốc hội là tôi cũng có nghiêm túc báo cáo đầy đủ với đảng về bản thân mình, báo cáo với Bộ Chính trị, báo cáo với Ban Chấp hành Trung ương một cách nghiêm túc, đầy đủ về bản thân mình.

Và đảng, Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương đã hiểu rõ về tôi cả về ưu điểm, khuyết điểm, cả về phẩm chất đạo đức, cả về năng lực, khả năng, cả về sức khỏe thương tật, cả về tâm tư nguyện vọng của tôi.
Và đảng đã lãnh đạo, quản lý trực tiếp tôi, hiểu rất rõ về tôi. Và đảng ta cũng là đảng cầm quyền, đảng lãnh đạo Nhà nước và toàn xã hội. Đảng đã quyết định phân công tôi ứng cử làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ, tiếp tục làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ, Trung ương phân công.


Và Quốc hội đã bỏ phiếu bầu tôi làm nhiệm vụ Thủ tướng Chính phủ thì tôi sẵn sàng chấp nhận, sẵn sàng chấp hành nghiêm túc mọi quyết định của đảng, của Ban Chấp hành Trung ương đảng, của Quốc hội – cơ quan quyền lực cao nhất đối với tôi.

Tóm lại là có thể nói là gần suốt cả cuộc đời tôi đi theo đảng hoạt động cách mạng, dưới sự lãnh đạo trực tiếp quản lý của đảng, tôi cũng không có chạy, tôi cũng không có xin và tôi cũng không có thoái thác, từ chối bất cứ nhiệm vụ gì mà đảng, Nhà nước quyết định phân công, giao phó cho tôi. Tôi sẽ tiếp tục thực hiện và nghiêm túc thực hiện như tôi đã làm trong suốt 51 năm qua…»

ĐB họ Dương:
- Xin thủ tướng cụ thể hơn cho…
- Nghĩa là…là tôi sẽ…đéo từ chức! Xin cám ơn đại biểu!

(7).Việt Nam sau ngày 30/04/1975, có rất nhiều chuyện, nhiều thứ để nói ra nhưng vì đã được các chú, các bác tận tâm định hướng, chỉ đạo nên khi có dịp thường chỉ dám tranh thủ lén lút xả hơi với nhau, còn nếu phải tóm tắt cực cực gọn hiện tượng lắm chuyện kia thì là thế này: Kể ra đéo hết.
Việt nam ngày nay với những vẻ đẹp như thế này thì tớ ...đéo thích và đéo về!

Tớ đéo về, song đéo có tớ chợ vẫn đông. Và từ ngày có làn sóng người Việt về thăm bà con họ hàng, bồ đoàn Vẹm dùng mọi khoé chiêu dụ về (như tung chiêu ban cho cái Visa 5 năm), có điều bà con nói: về thì về chớ đéo ở.
Những Việt kiều về quê ăn Tết, nghe lãnh đạo Vẹm nói: “Quê hương là chùm khế ngọt…, đồng bào ở nước ngoài là khúc ruột, là bộ phận không thể tách rời…”, ai nghe qua cũng đều văng chữ trong bụng: Đéo ham.] (theo TTM)


3. BÚN MẮNG CHÁO CHỬI

Theo VTC14, 29.9.2016: “Mới đây, đầu bếp nổi tiếng người Mỹ Anthony Bourdain - người từng ăn bún chả với Tổng thống Obama - đã không giấu nổi sự ngạc nhiên khi lần đầu tiên đến ăn ở quán bún chửi Ngô Sỹ Liên. Ông đã đưa trải nghiệm lạ lùng của mình vào chương trình Parts Unknown, vừa phát sóng trên kênh CNN cách đây ít ngày”.

Trong chương trình truyền hình đó, đầu bếp này được một cô gái Hà Nội đưa đến giới thiệu món “bún chửi”(BC) ở phố Ngô Sĩ Liên và nói rằng đó là quán ăn yêu thích nhất của cô.
Ông Mỹ không cảm nhận được tiếng chửi và sự nhục mạ khách của người bán hàng thì đã đành. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là thay vì bất bình với thái độ bất lịch sự, bạo lực của người bán bún – vì chửi và miệt thị người khác đương nhiên là một dạng bạo lực - cô gái lại đồng tình, biện hộ cho người “đàn bà chửi” đó, coi như một đặc sản văn hóa ẩm thực VN.


Chương trình truyền hình nói trên quay trong bối cảnh quán có đông người ăn. Bà chủ quán thấy ông Mỹ và truyền hình quay thì dịu giọng hơn mọi ngày, nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó, bà ta cũng đã kịp làm nhục một cô gái trẻ khác trước đám đông.
Cô gái không có lỗi gì. Cô ăn mặc và nói năng lịch sự. Cô chỉ hỏi mua một bán bún có mọc(thịt nạc giã nhuyễn viên thành viên, thường các quán bán bún đều có).

Chỉ thế thôi mà bà chủ quán đã tạt vào mặt cô những lời mỉa mai, xua đuổi cô trước mặt đám đông, trước cả ông đầu bếp Mỹ và ống kính truyền hình, trong khi những khách hàng khác thản nhiên xì xụp, chăm chú vào bát bún, coi việc chửi là chuyện đương nhiên.

Ông người Mỹ không biết tiếng Việt thì đã đành. Nhưng khách ăn thì thấm thía tận ruột gan những cầu chửi bằng tiếng mẹ đẻ chứ không thể biện hộ rằng không hiểu.
Khách ăn lần đầu bị chửi hoặc biết sẽ bị chửi mà vẫn ăn thì chứng tỏ những người ăn đó đã chấp nhận và gián tiếp cổ vũ tính bạo lực và lưu manh. Việc này càng được phổ biến rộng, chấp nhận rộng rãi thì càng gây hại cho xã hội và động chạm đến nhân phẩm con người.

Vì sự chấp nhận đương nhiên, ngày càng nhiều quán và dịch vụ các loại kèm “gia vị chửi- gia vị nhục” với khách hàng. Với thông tin BC lên CNN thì e rằng món BC phát triển thêm rầm rộ và khách hàng đi đâu cũng dễ được ăn kèm thứ “gia vị xú uế” đó.
Điều này tưởng vô hại, nhưng thực ra tiềm ẩn những nguy cơ sâu xa.
http://www.rfa.org/vietnamese/blog/hanoi-street-restaurant-culture-vthblog-10032016102446.html


Xã hội cũng xuất hiện những hàng quán loại “cơm mắng, cháo chửi”, chẳng giống ai. Ở đây, khách hàng không phải là thượng đế, mà bị đối xử tàn tệ hơn cả … con ở. Nhiều người đã lập lại ngôn từ của bà chủ quán: “ Này ! không chờ được thì.. xéo đi, lấy chỗ cho người khác, đừng có đứng đó mà lải nhải…”, hoặc là “Mắt để ở trên trán hay sao mà xớn xác, không chịu nhìn. Nước mắm để ở góc bàn kia kìa…” Điều ngạc nhiên, là mỗi lần nghe chửi mắng, thì thực khách trong quán đã không tức giận, mà lại còn nháy mắt với nhau, và…rú lên cười. Người ta bảo, sở dĩ quán đông khách là vì các món ăn vừa rẻ, vừa ngon. Hóa ra, chỉ vì tham ăn, tục uống mà người Hà Nội bây giờ mất hết cả tư cách.(ĐOAN NGHI * NGƯỜI HÀ NỘI NGÀY XƯA
http://son-trung.blogspot.ca/2015/09/oan-nghi-nguoi-ha-noi-ngay-xua.html


4. GIAN MANH

Trần Thành Nam cho biết ông bạn Nga của ông phê bình về người đồng chí , người học trò của Mao của Stalin như sau:

Một lần gần sau đó tôi trở lại đề tài với nó: “Tại sao mày nói người Việt rất tham lam, cái gì cũng muốn, và gian, cái gì cũng khôn lỏi hơn người, mà mày vẫn làm ăn với chúng tao?” Bạn tôi cười bí hiểm trả lời: “Đấy chính là bi kịch của người Việt, ít nhất là của những người Việt đang không có quyền thế hiện nay.” Rồi nó tiếp: “Chính vì người Việt gian và tham nên chỉ có những người gian và tham hơn mới dám làm ăn cùng chúng mày!” “Ý mày nói đa số thương nhân nước ngoài làm việc với VN là gian và tham?” “Gần như đúng thế!” “Cả mày nữa?” “Gần đúng, vì lúc đầu tao cũng không gian, nhưng tao mất nhiều quá và buộc phải chơi theo cách của người Việt thôi…” “Vậy mày gian thế nào?” Bạn tôi lại cười bí hiểm: “Nói mày đừng buồn, đa số người Việt kém tiếng Anh, và hầu hết kém luật pháp thê thảm, nhất là luật thương mại. Càng chức to thì điều này càng đúng, mày là lính quèn nên khá giỏi. Hì hì, mà tiếng Anh là của bọn tao, luật pháp các nước khác cũng đều đi trước VN, nên chúng tao chỉ có cách dùng tiếng Anh kém cỏi vô nghĩa của chính chúng mày để làm hợp đồng thương mại, và luật thương mại quốc tế nữa… thì chúng tao mới bình đẳng được!” Rồi nó bồi thêm: “Thế mày nghĩ bọn tao có thể cung cấp hàng tốt nhất, giá rẻ nhất, thời hạn nhanh nhất với trách nhiệm vô hạn được thật à?!”
TRẦN THÀNH NAM * NGƯỜI NƯỚC NGOÀI NGHĨ GÌ VỀ NGƯỜI VIỆT NAM?
BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 444

Lê Phú Khải kể chuyện:

Bây giờ mười người Hà Nội thì có đến tám người từ các nơi khác đến “ngụ cư”. Họ làm quan, làm thơ, làm dân thường. Họ mang lối sống “hỗn tạp” (từ dùng của nhà thơ Hoàng Hưng) đến đất ngàn năm văn vật. Bây giờ người Hà Nội nói ngọng, không phân biệt phụ âm n và l là chuyện vô tư.

Thằng con trai cả của tôi định cư ở Cần Thơ, ra Hà Nội chơi cùng với hai người bạn đều là công an ở Cần Thơ. Vao một tiệm ăn, lúc trả tiền, thấy chủ quán tính gấp mười lần so với bàn bên cạnh cũng ăn những thứ như thế. Nó không chịu, chủ quán sừng sộ quơ dao phay lên. Hai người bạn dân Nam Bộ cùng đi chìa tiền ra trả cho yên chuyện. Nổi máu “điên” thằng con tôi đập ngay một chai bia, cầm cổ chai chĩa vào mặt chủ quán.

Cuối cùng thì Công an 113 phải đến để dẹp loạn. Người ăn hàng được trả đúng giá, nhưng chủ quán cũng chẳng được “nhắc nhở” câu nào (!) Thằng con tôi chính là dân Hà Nội gốc, đi giang hồ tứ xứ nên học được thói du côn phương xa, nó đủ bản lĩnh để đương đầu với người Hà Nội mới hôm nay.
(Lê Phú Khải- Như thế nào là người Hà Nội?
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2010/06/100610_hanoi_lephukhai.shtml

5.HÔI CỦA

Người Việt Nam bây giờ có tật hôi của.
Video đám đông đổ xô vào hôi của khi một xe chở bia bị đổ ở Đồng Nai làm dư luận sững sờ mấy ngày qua khiến tôi nhớ lại cũng một vụ việc tương tự mới đây.

Lần ấy, đi ngang qua đường tôi chứng kiến cảnh một chiếc xe tải chở dưa hấu bị lật, tài xế đã được đưa đi bệnh viện trong khi người dân xung quanh xúm vào vác dưa hấu chất lên xe của mình. Tôi hỏi một anh đang mang "chiến lợi phẩm" về trong sự hân hoan: “Sao lại lấy đồ của người ta? Công sức và tiền bạc của người khác mà anh lại nỡ ẵm không như thế à?”. Anh đáp lời gọn lỏn: “Ui dào, thấy mọi người lao vào lấy thì tôi cũng lấy, mình lấy một quả đâu có ăn thua gì với so với số hàng kia”.

Nghĩ mà đau lòng. Những hành động như thế này có khác gì cướp ngày đâu. So với cách đây vài chục năm, đời sống của nhân dân ta đã khấm khá hơn rất nhiều nhưng nạn hôi của lại diễn ra khắp nơi và có chiều hướng ngày càng tăng.
http://vnexpress.net/tin-tuc/cong-dong/mot-dam-dong-hoi-cua-ca-dat-nuoc-e-che-2920297.html

Hôm nay, 8/2/2014, thông tin về vụ “hôi của” khi xe container chở khoảng 18 tấn nhãn tươi trị giá khoảng 1,3 tỷ đồng gặp tai nạn tại địa phận huyện Minh Hóa, Quảng Bình vào ngày 21/1/2014 một lần nữa đã thu hút sự quan tâm của dư luận. Đáng chú ý hơn, đã xuất hiện thông tin Giám đốc của công ty có xe gặp nạn lên tiếng: “Đây là hành vi cướp của trắng trợn, đi ngược lại với văn hóa của người Việt. Không hiểu sao, lực lượng chức năng có mặt tại đó cũng không thể ngăn cản được người dân”.

Để hiểu rõ hơn về vụ việc này, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với Thượng tá Phạm Quang Du – Trưởng Công an huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình cho hay: “Anh em sáng nay có đọc thông tin trên báo chí, nói chung, sự việc tự gây tai nạn rồi đổ thùng và rơi vãi hàng hóa là có. Địa điểm xảy ra vụ tai nạn là vùng rẻo cao, vực sâu, hàng hóa vung vãi ra diện rộng”.
http://nguyentandungvn.org/vu-hoi-cua-o-quang-binh-truong-cong-an-huyen-len-tieng.html

Trần Thành Nam cũng chia xẻ một chuyện lòng cay đắng về đồng bào ruột thị ta ở trong lò Cộng sản.
Câu chuyện bắt đầu cách đây hơn ba mươi năm. Năm đó, tôi vừa tốt nghiệp cao học kỹ thuật và kinh tế từ Đông Âu, về nước. Đó là những năm tháng gian khó đặc biệt của đất nước ta dù đã hòa bình, đã sau chiến tranh nhiều năm, do những sai lầm trong cơn say chiến thắng và sự ngu muội của “những ngừơi thắng cuộc” chiến là chính những người như ông cha tôi và đồng đội của họ…

Đối với tôi, đó cũng là những năm tháng mà tôi phải đấu tranh nội tâm cam go nhất về việc chọn hướng đi cho cả cuộc đời mình, để sống sao cho ý nghĩa và đáng sống, “để đến khi nhắm mắt xuôi tay có thể nói rằng tất cả đời ta, tất cả sức ta, ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trến đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người.” Vâng, tôi vẫn thuộc lòng câu đó của Ostrowski qua nhân vật Pavel Coorsưgin trong cuốn “Thép đã tôi thế đấy”…

Trước đó, cả cuộc đời tôi đã được xắp đặt trước, rõ ràng: học giỏi, về cống hiến cho đất nước - như với tất cả bạn bè tôi. Nhưng, khoảng 80% lứa du học sinh chúng tôi đã quyết định không về nước… Tôi nằm trong số 20% còn lại, đang phân vân… chính vì cái anh chàng Pavel trong tôi đó![...].Nhà tôi ở Tp.HCM. Ba tôi, một cán bộ tập kết và một người cộng sản kiên cường, đang tại chức, khuyên tôi nên trở lại “học tiếp”. Đó là một bất ngờ, vì tôi thì muốn về đi làm và…”cống hiến”, và tôi cứ nghĩ ba tôi cũng muốn vậy. Mọi chuyện còn tạm chưa quyết định, và tôi ra Bắc về thăm quê Ngoại, nơi tôi sinh ra và lớn lên. Đã có một chuyện rất nhỏ xảy ra trong chuyến đi Bắc đó làm tôi quyết định dứt khoát quay trở lại Đông Âu.

Tôi và mẹ tôi ra Bắc bằng tàu liên vận. Hai mẹ con ngồi ở khoang ghế cứng. Vì là tầu chậm, nó đỗ ở tất cả mọi ga và làm tôi rất thích thú. Ở mỗi ga, khoang tàu biến thành cái chợ hay hàng ăn, tùy vào thời điểm. Ngoài sự nghèo đói, lộn xộn, mất vệ sinh và nói chung là kém văn hóa là đặc trưng của những gì xảy ra trên chuyến tàu đó hay cho cả đất nước ta thời đó, điều tôi nhớ nhất và thất vọng vô cùng là: từ Nam ra Bắc tôi hầu như không thấy một nụ cười trên gương mặt một ai cả…

Ở một ga miền Bắc Trung bộ, tôi không nhớ ở đâu, hình như ở xứ Thanh, có một cô bé khoảng 14-15 đội lên tàu bán một rổ tép khô. Do đông người đi lại bán hàng va chạm, rổ tép khô của cô bé bị rơi đổ hết xuống sàn tàu, ngay trước mắt tôi và cách chỗ tôi ngồi chừng 1-2 mét. Cô bé hốt hoảng lo sợ, luốn cuống quì xuống gom vội tép lại. Theo bản năng “ga lăng”, tôi lao ngay ra giúp cô bé vơ tép khô lại thành từng đống nhỏ. Cùng lúc đó, nhiều người xung quanh cũng đều xông vào, đa số cũng là những người bán hàng trên tàu như cô bé, xúm lại làm như tôi: vơ tép khô của cô bé gọn lại. Tôi cười nhìn mọi người và nghĩ: “Ồ, mọi người tốt quá! Thế mà mình đã nghĩ dân ta bây giờ không yêu quí nhau như trước nữa…”

Chưa kịp nghĩ hết ý trên thì tôi đã đớ người ra khi nhìn thấy mọi người không bốc tép khô vào rổ cho cô bé như tôi mà cho vào những cái túi riêng của họ! Một loáng, sàn tàu đã sạch trơn không còn tí tép khô nào! Và mọi người thản nhiên bỏ đi với những túm tép khô vơ vét được của họ, như không có gì xảy ra… Tôi chẳng thấy nét mặt ai mừng rỡ hay buồn hay ái ngại gì cả, bình thường… Còn cô bé đứng dậy co dúm thút thít khóc bên cạnh rổ tép khô nay chỉ còn một vốc. Tôi cứ đứng bên cạnh cô bé, ngơ ngác và lòng rưng rưng với nắm tép khô còn chưa kịp đưa vào rổ của cô bé, và không hiểu tại sao mọi người làm như thế! Còn những hành khách trong toa tàu, trong đó có mẹ tôi, đã chứng kiến toàn bộ chuyện đó, cũng làm ngơ, không ai phản đối gì, cho là chuyện bình thường…

Cho đến hôm nay tôi vẫn còn khinh ghét con người mình vì lúc đó đã không làm được việc mình muốn làm nhất là gào thét lên: “Mọi người! Hãy trả lại tép khô cho cô bé!”

Cho đến hôm nay, cái câu không được hét ra ấy vẫn cứ vang lên mãi không tha trong đầu tôi: “Hãy trả lại tép khô cho cô bé!” [...]. Sự kiện nhỏ đó đã làm tôi mất niềm tin vào nhân cách người Việt. Tôi không thể tự hào là người Việt nữa.[...]. Mấy chục năm nay, sống trên đất nước XHCN này, chuyện những người đi đường vô tình bị rơi bịch tiền vung vãi ra và bị mọi người xông vào cướp trắng hết… đã là bình thường, nhưng những giấc mơ và câu hét “Mọi người! Hãy trả lại tép khô cho cô bé!” vẫn cứ vang lên trong tôi.

Và tôi hiểu, đó là tôi vẫn còn đang đi đòi lại cho tôi nhân cách đạo đức người Việt ngày xưa mà tôi từng biết. Tại sao nó bị mất đi? Làm sao cho nó quay trở lại với người Việt? Tôi có tìm lại được niềm tin vào nhân cách người Việt như xưa nữa hay không?
Trần Thành Nam.Hãy trả lại rổ tép khô cho tôi!

  http://danlambaovn.blogspot.com/2013/06/hay-tra-lai-ro-tep-kho-cho-toi.html#


6. TIỀN HỎI ĐƯỜNG 

Tôi làm việc ở Hà Nội đã được vài năm nhưng ít đi lại nên không phải đường nào cũng thông thạo. Tết mang xe máy về quê, đến cửa ga Lê Duẩn (ga A) rồi mới biết chỗ gửi xe lên tàu là bên cửa ga Trần Quý Cáp (ga B). Ga A và ga B cách nhau không xa, nhưng khu vực đó nhiều đường một chiều nên tôi không thạo, liền hỏi bác xe ôm ngoài cửa ga thì bác ta nói một câu tỉnh bơ “đưa chú 20 ngàn chú dẫn đường cho, không biết đường đi vòng vèo là tí muộn tàu đấy”, chị Thúy kể.
http://giadinh.net.vn/xa-hoi/ha-noi-xe-om-doi-tien-chi-duong-20140313081820916.htm

Một Việt kiều về thăm Đồng Hới, kể câu chuyện như sau:
Xe vào thị xã vào khoảng một giờ trưa. Đã biết tên và địa chỉ tiệm ăn mà bạn Châu ở Huế giới thiệu, chúng tôi dừng xe nhờ một ông chạy xe ôm chỉ đường. Câu trả lời của người đồng châu gặp đầu tiên khiến tôi ngỡ ngàng,“Không nói mô (đâu); đưa đây năm ngàn rồi chỉ chỗ ăn cho.”

Tôi không trả tiền, dù năm ngàn đồng chỉ tương đương với 30 xu Mỹ. Lái xe đi loanh quanh thị trấn tìm chỗ ăn trưa, nhưng không nơi nào có thức ăn. Người ta cho biết cơm trưa đã hết, cơm chiều chưa nấu, và phố chợ không bán quà vặt có thể ăn đỡ đói.

Xe chạy qua chợ Tam Tòa, chợ chính của thị xã. Nhớ khi xưa nhiều lần được ngoại đặt ngồi trong cái thúng ở đằng trước, thúng sau chất hàng cho cân rồi gánh đi theo tới đây. Bảo tài xế cho tôi xuống thăm chợ một mình, đi qua các sạp hàng lộ thiên tìm lại hình bóng thân yêu của ngoại.
Lúc tôi trở lại, Châu kể chuyện hai ông công an đến đòi tiền,
“Đưa đây sáu chục ngàn đi uống cà phê, không thì giữ giấy tờ và giam xe.”
Sáu chục ngàn đồng gần bằng bốn đô la; Châu hỏi tại sao, một ông trả lời thẳng thừng,
“Xe đậu lại đây và chị là Việt kiều nước ngoài. Hỏi xú xớ sẽ ‘phạt’ gấp đôi.”
 ( NGUYỄN NGỌC HOA* MỘT ĐỜI CHUNG THỦY)

Nhiều nơi ở Sai gon, Hà Nội, người ta chưng bảng đòi 5 ngàn, mười ngàn để chỉ đường.


7. TRỘM CẮP TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC

Ở đâu cũng có bảng cảnh giới người Việt trôm cắp.
Phi Hành đoàn Vietnam Airlines Phạm Pháp-
Hôm thứ tư, 17 tháng 12 vừa qua, truyền thông Nhật lại đồng loạt loan tải một tin tức liên quan đến Việt Nam. Lần này không phải là vụ PCI, mà là chuyện một phi công của hãng hàng không Vietnam Airlines bị cảnh sát Nhật bắt, vì tình nghi chuyển hàng ăn cắp về Việt Nam.
Bản tin cho biết cảnh sát có lệnh khám xét khẩn cấp cùng một lúc 6 cơ sở của hãng hàng không Việt Nam tại Tokyo cũng như tại các phi trường quốc tế Narita, Nagoya, Osaka, Fukuoka, và phát hiện thêm nhiều thùng hàng ăn cắp khác. Các đài truyền hình đã chiếu đi chiếu lại cảnh phi công Đặng Xuân Hợp bị bắt tại một khách sạn gần phi trường quốc tế Narita, đưa lên xe chở về sở cảnh sát điều tra.
JPEG - 21.7 kb

Phi công Đặng Xuân Hợp (Nguồn: báo Asahi)
Phi công Đặng Xuân Hợp nhận là đã không khai báo một số hàng hóa khi qua cửa khẩu, và cho biết thêm, đó là hàng hoá do người khác gửi nhờ ông đem về, chứ ông không biết đó là hàng ăn cắp. Về phía cảnh sát điều tra Nhật, thì họ đã căn cứ vào lời khai của những người Việt Nam đi ăn cắp bị bắt, rồi lập ra đường dây theo dõi, tìm ra manh mối và các liên hệ trong hệ thống ăn cắp và chuyển lậu hàng ăn cắp về Việt Nam, trong đó, những cơ sở và nhân sự của Vietnam Airlines tại Nhật đóng một vai trò quan trọng để dẫn đến những cuộc khám xét và bắt bớ như vừa nêu ở trên. Theo các cuộc điều tra thì từ năm 2006 đến nay, mạng lưới tội phạm này đã ăn cắp và chuyển về Việt Nam một khối lượng hàng hoá trị giá lên tới 140 triệu yen, tức tương đương với khoảng 1 triệu 6 trăm ngàn mỹ kim.

Cảnh sát Nhật còn cho biết là họ sẽ bắt thêm sáu người khác nữa có liên quan trong vụ này, nhưng chưa công bố tên tuổi, vì đang trong vòng điều tra. Trên thực tế, cũng như ở các sân bay quốc tế của các nước khác, cảnh sát hải quan ở các sân bay cửa khẩu ở Nhật rất ít khi xét hỏi hàng hoá của nhân viên phi hành đoàn, ngoài những câu hỏi mang tính cách thủ tục chiếu lệ. Phần vì uy tín và sự lương thiện của phi hành đoàn các chuyến bay quốc tế, phần khác vì khối lượng người và hàng hoá qua lại các sân bay cửa khẩu quá lớn, đặc biệt là ở các sân bay quốc tế nhộn nhịp như Narita hay Kansai.

JPEG - 15.6 kb

Cảnh sát khám xét văn phòng Vietnam Airlines tại phi trường Kansai (Nguồn: báo Asahi)

Lợi dụng sự dễ dãi đó, nhân viên phi hành Vietnam Airlines đã nhiều lần mang hàng lậu ra vào nước Nhật. Hồi tháng 5 vừa qua, tiếp viên phi hành Trần Thanh Phong bị quan thuế phi trường Nhật bắt giữ vì đã đem lậu đồ hiệu trị giá cả 10 ngàn mỹ kim vào Nhật. Và người ta đã phát hiện ra là hầu hết phi hành đoàn của nhiều chuyến Vietnam Airlines đến Nhật đều đem theo đủ thứ hàng lậu. Từ đồ hiệu, đồ cổ đắt giá, cho đến thịt chó, thịt rắn... theo đơn đặt hàng của các tiệm ăn Việt Nam. Khi trở ra thì mang hàng hóa ăn cắp về. Chẳng phải chỉ có đường bay đi Nhật, mà đường bay sang các nước khác, phi hành đoàn Vietnam Airlines cũng làm những chuyện phạm pháp tương tự. Tháng 4 vừa qua, phi công Lại Quốc Việt đã bị cảnh sát Úc bắt giữ vì đã đem lén ba, bốn triệu tiền Úc về Việt Nam. Năm 2007, hai tiếp viên phi hành của Vietnam Airlines đã bị bắt tại Hàn Quốc, khi nhân viên quan thuế phát hiện họ đem trái phép 300 ngàn đô la Mỹ từ Việt Nam vào Hàn quốc. Có nhiều phần đây là một trong những lần rửa tiền cho các quan chức cao cấp trong đảng Cộng sản Việt Nam.

Một số phi hành đoàn của những hãng hàng không nước khác, khi được ký giả Nhật hỏi cảm nghĩ về chuyện phạm pháp của phi công Đặng Xuân Hợp, thì họ đều cho rằng rằng đó là chuyện đáng trách, cần phải xử phạt nặng. Tuy nhiên, theo họ thì đừng vì chuyện phi công của Vietnam Airlines làm chuyện xấu, mà hải quan Nhật sẽ gắt gao, xoi mói đối với phi hành đoàn các quốc gia khác.

Được biết những món hàng mà phi công Hợp đem về Việt Nam toàn là đồ mỹ phẩm đắt giá, hiệu Shiseido, Kanebo của Nhật, do các nhóm tội phạm người Việt, khoảng 85 người, ăn cắp ở những siêu thị hay tiệm thuốc tây, sau đó được đóng thùng tẩu tán. Vì quy mô của hệ thống ăn cắp này, cảnh sát Nhật đã phải thành lập một Ủy ban điều tra hỗn hợp trải rộng trên 16 tỉnh, phủ để theo dõi, điều tra. Điều này không phải là không gây ảnh hưởng cho khối người Việt lương thiện sinh sống ở Nhật. Mấy tháng trước đây, người Việt đi làm việc là bị bạn đồng sở hỏi về vụ PCI; nay thì hỏi về chuyện Vietnam Airlines. Người ta biết là những cán bộ cao cấp của đảng cộng sản Việt Nam đang lãnh đạo Vietnam Airlines, chắc chắn không vô can trong những vụ tai tiếng này.
Bây giờ những ai đến Nhật, trình cái hộ chiếu Việt Nam ở cửa khẩu, thì không sao tránh khỏi cái nhìn xoi mói, đầy nghi ngờ của hải quan Nhật. Và người ta mới thấm thía với câu nói của Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt cách đây vài tháng, về nỗi nhục nhã khi mang theo tấm hộ chiếu của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam ra nước ngoài.

CON ÔNG CHÁU CHA ĂN CẮP TẠI NHẬT

50 phi công, tiếp viên Vietnam Airlines dính vào dịch vụ chuyển hàng mất cắp
Phi công Đặng Xuân Hợp, 33 tuổi, của hãng hàng không quốc doanh Vietnam Airlines bị cảnh sát phi cảng quốc tế Narita, Tokyo, bắt ngày 17/12/2008 với cáo buộc vận chuyển hàng bị đánh cắp.

TOKYO - Khoảng 50 phi công, tiếp viên phi hành của hãng hàng không quốc doanh Vietnam Airlines dính vào dịch vụ vận chuyển hàng hóa đánh cắp ở nước Nhật về Việt Nam.
Báo chí Nhật nói như vậy chứ không phải chỉ có một mình phi công Ðặng Xuân Hợp, người đã bị bắt ở phi trường quốc tế Narita, Tokyo, ngày 17/12/08.

Báo chí Nhật cách đây ba ngày cho hay cảnh sát đã bắt giữ 85 người Việt Nam liên quan đến các vụ đánh cắp, vận chuyển các loại hàng hóa lấy từ các siêu thị, tiệm thuốc, tiệm buôn trên đất Nhật về Việt Nam tiêu thụ. Phần lớn là mỹ phẩm, quần áo đắt tiền rất có giá tại Việt Nam.

Theo báo Asahi Shimbun ngày 20/12/08, các tài liệu mà cơ quan điều tra của cảnh sát đã tìm được nhiều tài liệu, chứng cứ cho thấy số phi công, tiếp viên, nhân viên của VNA chi nhánh trên đất Nhật rất đông đảo chứ không phải chỉ có mình Ðặng Xuân Hợp.
Ðặng Xuân Hợp chỉ là phi công phụ nhưng nguồn tin trên nói cả các phi công chính của VNA cũng tham dự vào các vụ vận chuyển hàng mất cắp đó. Phi công các đường bay quốc tế đến Nhật không phải qua thủ tục khám xét hành lý bình thường của hải quan nên họ là những mắt xích hợp lý cho các vụ chuyển vận hàng lậu.

Ðiện thoại di động, vàng, kim cương, tiền đô la và các loại ngoại tệ mạnh mà tiếp viên và phi công VNA vận chuyển ra vào Việt Nam bất hợp pháp từng bị bắt giữ tại một số quốc gia trong vùng cũng như khi về đến Việt Nam.
Cảnh sát tại 14 thành phố của Nhật đã mở các cuộc lục soát điều tra trong những ngày qua, theo báo Asahi Shimbun, để xác định xem các người của VNA có thật sự liên quan đến các đường dây ăn trộm hàng hóa hay không. Nhưng ít nhất, thì những gì họ đã tìm thấy khi bắt giữ Ðặng Xuân Hợp, có dấu hiệu như vậy.

Cảnh sát tìm thấy tại chỗ cư trú của một phụ nữ tên Trần Thị Mỹ Hạnh một tờ thư fax từ Việt Nam với nội dung về hàng hóa và người nhận hàng để chuyển về Việt Nam là Ðặng Xuân Hợp.
Theo nguồn tin này, từ các bản thư fax từ Việt Nam sang và các biên nhận gửi bưu phẩm trong đường dây đánh cắp và gửi hàng mở ra cho họ thấy sự kinh doanh bất hợp pháp này liên hệ đến rất nhiều người, từ nhân viên VNA đến các “tu nghiệp sinh” của Việt Nam.

Ðặng Xuân Hợp khai với cảnh sát điều tra là ông ta không biết các món hàng mà ông ấy mang về Việt Nam là hàng ăn cắp. Tuy nhiên, ông nhìn nhận đã được trả công mỗi chuyến như vậy $100 USD.

Ngày 18/12/08, tòa án ở Yamagucji đã kết án Nguyễn Hoàng Công 2 năm tù vì tội ăn cắp hàng hóa.
Ngày 25/5/08, hải quan phi trường Narita đã tạm giữ tiếp viên Trần Thanh Phong của VNA sau chuyến bay từ Sài Gòn đến. Trong hành lý của ông này bị hải quan xét thấy có nhiều tiền yen và một số hàng hóa trị giá hơn $10,000 USD. Khi được thả về nước, Phong đã xin nghỉ việc.

Ngày 13/7/08, tiếp viên VNA tên Nguyễn Hoàng Hải bị xét thấy vận chuyển bất hợp pháp hơn 330,000 Euro từ Ðức về Việt Nam.
Cuối Tháng Sáu 2007, hai phi công của VNA đã bị “đình bay” vì vận chuyển bất hợp pháp một số mỹ phẩm trị giá khoảng $3,600 USD từ Osaka về Sài Gòn.

Ngày 31/3/08, Lại Quốc Việt, phi công VNA đã bị bắt giữ ở phi trường Sydney, Úc, vì vận chuyển 4 triệu Úc kim ra khỏi nước này và liên quan đến một số đường dây rửa tiền và buôn bán ma túy. Một phi công VNA khác đã bị Úc kết án 4 năm rưỡi tù hồi năm ngoái vì vận chuyển bất hợp pháp 6.5 triệu Úc kim về Việt Nam.
Nếu chính phủ Nhật tìm ra đủ chứng cớ và truy tố 50 phi công, tiếp viên VNA, trong một vụ làm ăn bất chính và qui mô, đây là chuyện tai tiếng không nhỏ cho hãng hàng không quốc doanh này nói riêng và thể diện của người Việt Nam nói chung ở nước ngoài.

Theo một nhà báo ở Sài Gòn nói với báo Người Việt, xin vào làm phi công và tiếp viên cho VNA không phải dễ. Hoặc phải là “con ông cháu cha” được gửi gấm hoặc phải tốn những số tiền rất lớn. Hai năm trước, báo chí phanh phui cho thấy con của Bộ Trưởng Tư Pháp Uông Chu Lưu, tướng vùng, và nhiều quan chức khác đã dùng thế lực và ảnh hưởng để cho con đi du học ngành hàng không dân dụng ở ngoại quốc với tiền đài thọ của VNA, tuy không thuộc “diện” được thu nhận

TAI LIỆU:http://radiochantroimoi.com/spip.php?article4875http://www.vnexpress.net/GL/Phap-luat/2003/06/3B9C9220/http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/12/081217_viet_pilot_japan.shtmlhttp://www.vnn-news.com/spip.php?breve12051

CẢNH BÁO KHẮP NƠI

Thống kê từ Cơ quan Cảnh sát Quốc gia Nhật Bản cho thấy, số các vụ ăn cắp đồ bị bắt liên quan tới người Việt tăng mạnh tại nước này, từ 247 vụ năm 1998 lên 999 vụ năm 2012. Như vậy chỉ trong vòng 4 năm, số người Việt đi chôm chỉa rồi bị bắt giữ tăng gấp 4 lần, chỉ riêng tại Nhật. Và 6 tháng đầu năm 2013, đã có 401 vụ liên quan tới người Việt, chiếm 40% tổng số vụ chôm đồ liên quan tới người nước ngoài tại Nhật.

Không chỉ ở Nhật, ở các quốc gia khác như Singapore, Đài Loan, Thái Lan... cũng đã có trường hợp người Việt bị bắt giữ vì ăn cắp trong siêu thị hoặc ăn cắp tài sản.

Theo báo Thanh Niên Online, cảnh sát Thái Lan ngày 25/3/2013 đã bắt một người Việt bị tình nghi là ăn cắp hơn 200 mặt hàng thuộc loại hàng hiệu ở trong trung tâm hàng thời trang cao cấp Central World, Bangkok. Những mặt hàng này bao gồm quần, áo, mũ, túi xách, được xác định có giá trị hơn 140 triệu đồng.

Tháng 8/2014, cảnh sát Malaysia đã bắt 3 đàn ông người Việt chuyên đột nhập các cửa hàng để ăn trộm.
Ba người này được cho là có liên quan đến 9 vụ đột nhập các cửa hàng làm thất thoát hơn 57.000 USD.



Tấm biển cảnh cáo có thêm tiếng Việt.




Cảnh báo ăn cắp bằng tiếng Việt ở Đài Loan

- Một số người Việt ở nước ngoài có hành động xấu như trộm cắp, lấy thức ăn quá nhiều rồi bỏ... khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xí. Một số nước thậm chí đã trưng biển cảnh báo bằng tiếng Việt về tình trạng này.


Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật cũng có xu hướng gia tăng.
Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ.
Cảnh báo ăn cắp của người Việt ở Đài Loan Ngoài ra, một thói quen xấu khác của người Việt Nam trước đây đã từng được cảnh báo qua một bức ảnh chụp tại một nhà hàng buffet (ăn uống tự chọn) ở Thái Lan.
Bức ảnh này ghi lại hình ảnh một tấm biển có dòng chữ Việt chưa chuẩn cú pháp, nội dung như sau: “Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cám ơn”.



Biển tiếng Việt cảnh báo việc lấy thức ăn thừa ở một nhà hàng buffet Thái Lan

o rằng đây không phải là một chuyện hiếm gặp tại các nhà hàng Thái Lan.



Cảnh báo của người Việt ở khắp nơi


"Bức ảnh tại một nhà hàng ở Singapore là minh chứng đáng buồn cho thói quen ăn uống thiếu văn
minh của người Việt."


Bức ảnh tại một nhà hàng ở Singapore là minh chứng đáng buồn cho thói quen ăn uống thiếu văn minh của người Việt. Cư dân mạng cũng lan truyền, bàn tán bức hình chụp tấm biển cấm vứt rác bừa bãi bằng tiếng Việt tại Hàn Quốc. Nội dung ghi trên tấm biển: 'Khu vực này cấm vứt bỏ rác thải sinh hoạt, nếu như không đúng luật sẽ bị phạt 1 triệu won (khoảng 19 triệu đồng)'.

"Bên dưới tấm biển ghi danh tính người đứng đầu quận Chilgok (tỉnh Gyeongsang, Hàn Quốc) cùng số điện thoại liên lạc.">





Bên dưới tấm biển ghi danh tính người đứng đầu quận Chilgok (tỉnh Gyeongsang, Hàn Quốc) cùng số điện thoại Những lời cảnh cáo được viết bằng tiếng Việt như trên, tại nhiều quốc gia đã khiến không ít người cảm thấy buồn và xấu hổ khi hình ảnh, đất nước mình đang trở nên xấu xí trong mắt người nước ngoài.
http://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/nhat-thai-han-reu-rao-nguoi-viet-trom-cap-an-tham-xa-rac-166642.html

Những tệ nạn trên do chủ nghĩa cộng sản đã làm băng hoại văn hóa, kinh tế , đạo đức Việt Nam. Trước 1945, dân ta có như thế đâu!




Qua ý kiến các nhà văn , ta thấy dân miền Bắc đã bị cộng sản phá hoại đời sống vật chất và tinh thần. Cái nguy hại là phá hoại luân lý đạo đức. Hồ Chí Minh cũng nói đến đạo đức. Đó là "đạo đưc cách mạng", nghĩa là căm thù, tuân theo lệnh cộng sản để giết hại đồng bào chứ không phải trung hiếu, nhân nghĩa lễ tín của truyền thống.

Có hai nguyên nhân gây ra tình trạng suy đồi luân lý đạo đức trong xã hội Việt Nam hiện nay.
Nguyên nhân xa là chủ nghĩa cộng sản. Việt Cộng theo Marx, Lenin, Stalin, Mao, Hồ.. ghét bỏ trí thức mà dùng bọn vô tài vô đức. Dùng bọn  Dốt, Dối, Dại tất nhiên chúng sẽ phá hoại đất nước Thành thử ngôn ngữ, hành động của bọn này thống trị miền Bắc khiến cho ngôn ngữ và hành động của bọn này sẽ gây ô nhiễm môi trường, nạn chửi thề, nói tục,trộm cắp coi như công khai và đương nhiên.
Việc trộm cắp khắp nơi cũng do "vô sản chuyên chính". Dưới chế độ cộng sản, bọn đầu gấu cướp bạc triệu, bạc tỷ thì hạng căc ké cũng'Phấn đấu", "tranh thủ" cho đưọc vài chục, vài trăm ngàn. Việc đưa bọn lưu manh sang Nhật, Thái Lan, Nam Hàn.. là do cộng sản chủ trương song song với việc buôn người.Họ tổ chức tinh vi, liên hệ chặt chẽ với ngoại giaio, công an, hàng không và các tiệm buôn khắp nơi để phân phioói và tiêu thụ hàng hóa. Trăm ngàn tội lội là do cộng sản gian tham, tàn ác gây ra. Chúng ta hy vọng sớm giải thoát dân tộc khỏi ách cộng sản để xây dưng một quốc gia an bình,thịnh vượng  có một nền văn hóa cao.

Chúng ta tin tưởng tương lai Việt Nam dộc lập, tự do, dân chủ và hòa bình đang đến với nhân dân Việt Nam. Đó là do tinh thần chiến đấu trường kỳ, gian khổ của bao tầng lớp nhân dân, hết lớp này đến lớp khác xông lên như sóng vỗ bờ. Nào Nhân Văn Giai Phẩm, nào Quỳnh Lưu, Hướng Phương .Nào Trần Độ , Trần Xuân Bách, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Hộ, Nguyễn Trọng Vĩnh, Trần Anh Kim. Nhất là ngày nay từ Bắc chí Nam, nhất là miền Trung đã đứng dậy chống Trung Cộng xâm lưoợc, Việt Cộng bán nước, khi thế ngày càng dũng mãnh.

Cộng sản trong gần nửa thế kỷ đã làm quốc gia điêu linh.Nguyên nhân gần cũng do chủ nghĩa cộng sản. Dân thanh lịch giàu có và trí thức đã vào Nam trong cuộc di cư 1954. Một số ở lại thì bị tù, bi đày đi kinh tế mới để nhà cửa cho dân Trung Kỳ ( Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, Tố Hữu, Nguyễn Chú Thanh...) và dân Lạng Sơn, Thái Nguyên
( Nông Đức Mạnh , Chu Văn Tấn ..) xâm chiếm . Bọn này truyền bá cái cộc cằn, thô lỗ và mọi rợ của họ cho dân Hà Nội và miền Bắc XHCN.

Hơn nửa thế kỷ  Việt Cộng đã tàn phá quê hương Việt Nam. Chúng ta phải dẹp tan bè lũ cộng sản thì mới xây dựng một Việt Nam độc lập, tư do, dân chủ, trong  đó kinh tế, chính trị ổn định, pháp luật nghiêm minh, văn hóa giáo dục và luân lý, đạo đức  tiến bộ theo kịp đà phát triển của thế giới văn minh và nhân bản.

SƠN TRUNG,
OTTAWA ngày 17-12-2016





















No comments: