Saturday, December 3, 2016

THANH THANH * NGUYỄN VĂN LỤC

Phiếm đàm với ông Nguyễn Văn Lục

PHIẾM-ĐÀM VỚI ÔNG
NGUYỄN VĂN LỤC
 
        Nhân đọc bài-viết Maneli với Ngô Đình Nhu, chuyện gì đã xảy ra?của Ông Nguyễn Văn Lục, tôi có vài ý muốn nói chuyện phiếm với ông cho vui.
 
I
Ông Nguyễn Văn Lục
có “hoài-Ngô” hay không?
 
        Chắc có nhiều người đã tin rằng Ông Nguyễn Văn Lục là một nhân-vật hoài-Ngô.  Nhưng ta hãy đọc bài-viết nói trên của ông, thì thấy:
 
11Về mặt nội-dung:
 
        11a)  Ông Nguyễn Văn Lục nhắc đến cành đào trong Dinh Độc Lập, và ghi là “Nghị sĩ Lê Châu Lộc, nguyên là tùy viên của TT Diệm sau này cho biết, chính ông là người đến nhận cành đào tại trụ sở Ủy Hội Quốc Tế để về trưng bày tại Dinh Độc Lập.”
        Nhưng sự thật làDinh Độc-Lập đã bị các phi-công Nguyễn Văn CửPhạm Phú Quốc ném bom vào ngày 27-2-1962, Tổng-Thống Ngô Đình Diệm và các vị thuộc Phủ đã dời về Dinh Gia-Long cho đến ngày Cách-Mạng 1-11-1963, Dinh Độc-Lập mãi đến năm 1966 mới được tái-thiết xong, thì làm sao mà cành đào được đem về và trưng-bày ở Dinh Độc-Lập vào đầu năm 1963 (theo lời Ông Quách Tòng Đức và Ông Lê Châu Lộc) được?         11b)  Ô. Lục cũng viết:  Cành đào được trưng bày với tấm thiếp in tặng của  Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa Xã hội miền Bắc.        Nhưng sự thật là:  Vào năm 1963, Miền Bắc vẫn là Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hòa, mãi đến năm 1976 (13 năm sau, và Hồ Chí Minh đã không còn từ năm 1969) toàn-quốc mới mang tên Cộng-Hòa Xã-Hội Chủ-Nghĩa Việt-Nam.
        Ông Lục chê người khác:  “sự hiểu biết về sử của họ là con số không cũng lập lại như con vẹt”, còn ông thì sao?
        11c)  Ô. Lục viết:  “Chỉ vì một cành đào [đầu năm 1963] đã gây nhiều dư luận và trở thành bối cảnh tiền đề cho cảnh máu đổ [Diệm+Nhu tử-nạn] sau này [2 tháng 11-1963].  Rồi ông lại viết:  “Vụ Maneli và Ông Ngô Đình Nhu gặp nhau [ngày 25 tháng 8-1963] mở đầu cho một loạt những tin đồn (dư luận) củng-cố cho quyết-định loại-trừ anh+em Diệm+Nhu [2 tháng 11-1963].
        Vậy thì cành đào đầu năm hay vụ Maneli tháng 8 gây ra/mở đầu cho dư-luận/tin đồn ấy, đưa đến biến-cố 2-11-1963?  Ông Nguyễn Văn Lục quả đã tự mâu-thuẫn
        11d)  Ô. Lục viết:  “Ông [TT Diệm] không muốn sự có mặt lộ liễu của người MỹViệt Nam như các cố vấn và các nhân viên mật vụ Mỹ.”  Rồi ông lại viết:  “Ngoài mấy phi trường và bến cảng cho nhu cầu quân sự, có lẽ chỉ có xa lộ Biên Hòa cho thấy sự “có mặt của người Mỹ” và kể ra hàng loạt lợi-ích mà xa-lộ này mang lại:  “Nhờ có xa lộ này mà ông Ngô Đình Diệm thiết lập làng đại học Thủ Đức và khu kỹ nghệ Biên Hòa ở cây số 22. Nơi đây có công ty giấy Cogido góp cổ phần giữa Việt Nam Thương Tín và hãng Sindacato, Cellusosa, Pomolio của Ý. Số tiền lên đến 150 triệu Mỹ kim.”
        Thế là TT Diệm tự mâu-thuẫn!  Nhưng ai bắt Ô. Lục phải viết ra chuyện này trong bài-viết của ông?
        11e)  Ô. Lục viết:  “Tôi nhớ lại dư luận lúc bấy giờ coi việc ông Ngô Đình Nhu bí mật liên lạc với phía cộng sảnsự thật khỏi cần bàn cãi sau khi hai anh em ông Diệm-Nhu bị thảm sát.  Lúc ấy tôi cảm thấy hơi thất vọng về họ.”
        Tức là Ô. Lục không đếm xỉa gì đến cái chết của hai vị ấy, và cũng không có thái-độ thân-Ngô gì cả.  Nhưng ai bắt Ô. Lục phải thú-nhận điều này trong bài-viết của ông?
        11f)  Ô. Lục viết:  “Tôi không loại bỏ khả năng tình hình sẽ được cải thiện nếu bà Nhu và Tổng Giám Mục Thục rời khỏi đất nước.” 
        Mãi đến năm nay, 2016, mà Ô. Lục còn viết câu đó, thì tôi không hiểu ông muốn nói gì.
        11g)  Ô. Lục viết:  Giả-dụ ngay từ tháng 1-1963 kế-hoạch của Rapacki+Galbraith về hòa-bình cho Việt-Nam (lập chính-phủ khác thay Diệm, hoặc Diệm thoát-Mỹ để theo Ấn-Độ trung-lập) mà được thi-hành thì đâu cần phải có cuộc thảm-sát anh+em Diệm+Nhu vào tháng 11-1963.
 
        Cũng thế, tôi thấy Ô. Lục không có lập-trường phò-Ngô gì cả.
        11h)  Buồn hơn, là nhân dịp này [tưởng-niệm hai cố Diệm+Nhu] Ô. Lục công-khai xác-nhận:  “Nguyên lý của người Mỹ khi sang giúp Việt Nam tóm tắt rất đơn giản: theo Mỹ hoặc không theo Mỹ. Theo thì thuận hảo, không theo thì lật đổ.” 
        11i)  Và, đau hơn, là Ô. Lục, kết-luận:  “Nhưng nếu chúng ta chịu khó nhìn lại từ đầu khi ông Diệm về nước thì công việc của ông Diệm, đúng ra mà nói, chỉ là một công cụ để thực hiện chính sách của người Mỹ.
        Tôi là người hoài-Ngô, tôi không muốn nghe Ông Nguyễn Văn Lục nhắc lại những lời, lý-luận như thế, đúng ra là phát-xuất từ giới bài-Ngô.
 
12Về mặt hình-thức:
 
        12a)  Ông Nguyễn Văn Lục không xem vấn-đề nêu ra là quan-trọng.  Chứ nếu quan-trọng thì tại sao phải đợi đến hôm nay, hơn nửa thế-kỷ sau, mới viết ra.
        Khi Ô. Cao Xuân Vỹ còn sống, Ô. Lục có dịp nói chuyện với Ô. Vỹ, nhưng Ô. Lục chỉ đề-cập đến vấn-đề ai là tác-giả cuốn sách “Chính Đề” mà thôi (vì mãi đến lúc đó, Ô. Lục vẫn không lưu-tâm đến chuyện Nhà Ngô Đi Đêm Với Nhà Hồ.
        Ông Minh Võ là người phỏng-vấn Ô. Vỹ, mà Ô. Minh Võ cũng không muốn nhắc lại chuyện này nữa.  Sức khỏe suy yếu, nhưng chỉ một cái gật đầu hay lắc đầu (để trả lời câu hỏi là ông ấy tin lời Ô. Vỹ, hay thuận theo Ô. Lụccho là Ô. Vỹ bịa) cũng không thể nhúc-nhích được cái đầu hay sao?
        12b)   Ông Nguyễn Văn Lục không đọc nhiều sách, nhất là những sách liên-quan đến Nhà Ngô.  Thế thì làm sao mà viết đúngđủ trong các tác-phẩm của mình:

      b1-  Cuốn sách War of the Vanquished của đương-nhân Mieczyslaw Maneli được xuất-bản từ năm 1971 mà mãi đến năm 2008, gần nửa thế-kỷ sau Ô. Lục mới đọc và thấy như một khám phá ra chất liệu mới.  Tự mình không tìm đọc, Ô. Lục lại đổ lỗi là không có một nhà viết sử nào trong nước đọc và phổ biến tài liệu này.

        b2-  Ô. Lục tự thú:  “Trong điều kiện giới hạn về tài liệucũng không có thời giờ để có thể đọc thật kỹ lại từng cuốn sách một...”
        12c)  Tôi thấy Ông Nguyễn Văn Lục không phải là một nhân-vật hoài-Ngô, vì hoài-Ngô là phài hoài-Ngô-hoài, như thế mới có thực Tâm, chứ chỉ mới sau này mới tùy-hứng viết bài, mà lại viết bài theo kiểu nói trên, thì có vẻ còn nhẹ lòngnhạt tình với Nhà Ngô
 
II
Ông Nguyễn Văn Lục có thể đại-diện
cho giới “hoài-Ngô” hay không?
       
        Ông Nguyễn Văn Lục là một trong mấy cây bút hoài-Ngô hiện nay.  Nhưng ta có thể xem ông là một đại-diện cho giới hoài-Ngô hay không? 

No comments: