Tuesday, November 15, 2016

VIỆT CỘNG BẮT GIÁO VIÊN ĐI TIẾP RƯỢU

Giáo viên đi ‘tiếp rượu’ và sở có 44 lãnh đạo

  • 59 phút trước


Học sinh tiểu họcImage copyright AFP
Image caption Giáo dục Việt Nam đang gặp nhiều vấn đề

Báo chí trong nước đang phản ánh sự việc ủy ban nhân dân thị xã Hồng Lĩnh thuộc tỉnh Hà Tĩnh có văn bản điều động các cô giáo trẻ đẹp đi tiếp khách.
Trước đó báo chí cũng phản ánh sự việc xảy ra tại Sở lao động thương binh và xã hội thuộc tỉnh Hải Dương có tới 44 ghế lãnh đạo trong khi chỉ có 2 nhân viên.
Đây thực sự là một sự tha hóa của bộ máy công quyền, nếu không ngăn chặn thì tình trạng tha hóa sẽ đi đến thối nát.
Khi bị chất vấn trách nhiệm, vị chủ tịch thị xã Hồng Lĩnh cho rằng đây là hoạt động đã diễn ra nhiều năm và đó là việc bình thường. Và việc tuyển các cô giáo có ngoại hình đẹp, cùng với nghiệp vụ sư phạm sẽ khiến việc tiếp khách hiệu quả hơn.
Còn khi được hỏi vị quan chức nguyên là Giám đốc sở lao động thương binh và xã hội tỉnh Hải Dương phát biểu, do khối lượng công việc quá lớn nên tôi phải bổ nhiệm nhiều vị trí lãnh đạo. Tôi làm việc đó không vì cá nhân, không vụ lợi mà vì cán bộ, vì nhân dân.


Những lời ngụy biện đã được đưa ra để bao biện cho việc làm sai trái.
Điều này không lạ, vì lớp cán bộ quản lý lâu nay luôn ngụy biện để lấp liếm sai trái yếu kém. Đạo đức công vụ yếu kém, dân biết hết nhưng không làm gì được.
Ở Việt Nam người ta không còn lạ gì việc phải chạy tiền mới được vào công chức nhà nước. Và người ta cũng chẳng lạ gì việc phải hối lộ để được thăng chức cán bộ.
Vậy việc một sở mà có tới 44 ghế lãnh đạo, liệu có việc mua quan bán chức không? Có tham nhũng không? Việc này phải khởi tố hình sự để điều tra làm rõ vì nó có dấu hiệu của tội phạm về chức vụ.
Nhưng khả năng là người ta sẽ chẳng điều tra, vì lâu nay pháp luật vốn không nghiêm.
Còn sự việc ở thị xã Hồng Lĩnh, tại sao các cô giáo lại cam chịu chấp nhận cái việc làm ngang trái với chuyên môn của mình? Ý thức tự chủ và bảo vệ nhân phẩm đâu rồi, các cô giáo sẽ dạy gì cho học sinh?
Đây là những sự việc xảy ra ở tỉnh Hải Dương và tỉnh Hà Tĩnh, song nhiều người nghi ngờ tình trạng này còn tồn tại ở nhiều nơi khác.
Vì bộ máy công quyền được thiết lập vận hành giống nhau ở mọi nơi cho nên 'tật bệnh lây nhiễm' của các nơi này khó tránh khỏi là như nhau.

Vậy làm sao để phanh phui ngăn chặn?

Một lần nữa lại phải đặt câu hỏi về năng lực hoạt động của các thiết chế giám sát là Quốc hội và Hội đồng nhân dân các địa phương.
Đây là thiết chế đại diện cho dân, được cho là nắm quyền lực, có chức năng giám sát bộ máy hành pháp tức Chính phủ và Ủy ban nhân dân các cấp.
Vậy các đại biểu Quốc hội của tỉnh Hải Dương ở đâu, làm việc thế nào?
Hội đồng nhân dân tỉnh Hải Dương đã làm ăn ra sao mà để tồn tại một Sở có tới 44 ghế lãnh đạo và chỉ 02 nhân viên?
Nói từng Đại biểu hội đồng nhân dân nơi này, là những kẻ ăn hại đái nát thì có gì oan ức không?
Dẫn đến cơ sự này, có khi chính ông Giám đốc Sở lại là Đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh.


Cô giáo và học sinh (ảnh minh họa) 
Image copyright Getty Images
Image caption Cô giáo và học sinh (ảnh minh họa)
Tình trạng kiêm nhiệm giữa người giám sát và người bị giám sát như thế, chính là nguyên nhân dẫn đến sự mất tác dụng của thiết chế giám sát. Tạo ra khoảng không gian u tối khiến cho những tha hóa của công quyền có môi trường dung dưỡng tồn tại.
Sự kiêm nhiệm vô lý, trái ngược với những nguyên tắc của khoa học chính trị xã hội, trái ngược với nhận thức duy lý nơi con người.
Vì tất cả chúng ta đều tuân theo mẫu số chung là chủ nghĩa duy lý, tính duy lý là phần mềm định sẵn cho mọi hành động của tổ chức, cá nhân. Cho nên những điều phi lý trái lẽ đều được nhận ra và phải bị bác bỏ.
Tuy vậy sự vô lý vẫn tồn tại đầy rẫy trong đời sống xã hội Việt Nam.
Sự kiêm nhiệm giữa người giám sát và người bị giám sát là một sự vô lý.
Một cơ quan mà có tới 44 ghế lãnh đạo trong khi chỉ có 2 nhân viên là vô lý.
Mất hàng 700 tỷ đồng một năm để cắt cây tỉa cỏ là vô lý.
Có tiền cắt cây tỉa cỏ nhưng không có tiền làm việc cấp thiết hơn là cung cấp hệ thống nước sạch cho dân là vô lý.
Một tỉnh miền núi xin tiền xây dựng tượng đài hàng nghìn tỷ, trong khi trường lớp cho học sinh xập xệ, bệnh viện đường xá không xây, không chăm lo đầu tư phát triển kinh tế địa phương, đó là vô lý.



Nông dân ngoại thành 
Image copyright Reuters
Image caption Kinh tế hụt chỉ tiêu ở nhiều lĩnh vực
Mấy chục tỉnh năm nào cũng phải xin trợ cấp ngân sách từ trung ương, thu không đủ chi nhưng vẫn lập ra đủ ban bệ hội đoàn nào là Đoàn thanh niên, Hội phụ nữ, hội này ban nọ ở đủ mọi cấp ngành, làm tiêu ngốn ngân sách khiến cho bộ máy công quyền nặng nề đè nặng lên cơ thể xã hội, đó là điều vô lý.
Để cho cơ quan gây ra vụ án kêu oan, được quyền giải quyết xem có oan hay không là điều vô lý. Tử tù kêu oan 11 năm, nhưng nay không được gặp luật sư riêng để trao đổi, luật sư không được sao chụp hồ sơ vụ án để nghiên cứu, đó là một sự thách thức chà đạp lên pháp luật.
Phản ánh những tệ trạng xã hội, những tha hóa thối nát nhưng lại bị quy chụp ám hại là trái đạo lý.
Quản lý yếu kém, khiến mọi mặt đời sống xã hội đều có vấn đề, nhưng chỉ muốn khen, không muốn chê, đó là trái đạo lý.
Còn nhiều điều vô lý trái đạo nữa, ai cũng biết nhưng không làm gì được, vì một nguyên nhân bản chất đó là quyền lực không thuộc về nhân dân.

Nhiều trái ngang

Trong sự việc ở thị xã Hồng Lĩnh, câu hỏi đặt ra là Hội phụ nữ ở đâu, Đoàn thanh niên ở đâu những thiết chế này tại sao không lên tiếng bênh vực quyền lợi cho chị em. Hay đây là những cánh tay nối dài của công quyền là thiết chế đè nén kiềm tỏa áp bức chứ không phải bảo vệ?
Phải thừa nhận rằng lâu nay báo chí cũng đã phản ánh được nhiều sai phạm tiêu cực, nhiều vị lãnh đạo cũng cố công làm sạch bộ máy, nhưng những sai trái bất công vẫn tồn tại, và ngày càng thấy bộc lộ nhiều hơn.


Lý do là mặc dù bị phanh phui, nhưng khâu xử lý trách nhiệm lại quá yếu kém nên không có tác dụng răn đe.
Hình phạt nghiêm khắc có tác dụng răn đe.
Khi xảy ra sai phạm, thay vì thu thập tài liệu bằng chứng để xử lý thì người ta lại ra công văn chỉ đạo và yêu cầu cấp dưới báo cáo.
Vì lối xử lý trách nhiệm nặng về báo cáo như vậy cho nên người ta luôn tìm cách ngụy biện cho bất cứ sai phạm nào.
Thay vì xử lý nghiêm làm gương người ta lại dây dưa kéo dài cái thời hạn giải quyết để nhân dân quên đi, và rồi 'để lâu cứt trâu hóa bùn'.
Vì thế mà sai phạm không bị răn đe phòng ngừa, lại còn nảy nòi ra ở nhiều nơi khác.
Ở các nước theo thể chế đa đảng, các đảng phái đối lập cung cấp một nguồn lực giám sát mạnh đối với công quyền. Ngoài ra là giám sát từ xã hội dân sự, đó là những hội đoàn nhỏ của người dân, những bậc trí thức, những doanh nhân có uy tín, khi họ lên tiếng phản ánh vấn đề của công quyền thì đều có tính chất giám sát.
Ở Việt Nam chỉ có một đảng nên mức độ tính chất giám sát vốn đã ít, nhưng ngay các thiết chế bộ máy nhà nước có chức năng giám sát lại cũng yếu kém mất tác dụng, trong khi xã hội dân sự chưa phát triển.
Những hội đoàn thay vì đại diện và bảo vệ quyền lợi thành viên thì lại kiềm tỏa quản lý đè nén con người.
Tựu chung lại những điều đó đã tạo ra môi trường màu mỡ cho lạm quyền, lộng quyền. Khiến cho xã hội tồn tại nhiều bất công ngang trái.
Và tồn tại điều đó là do bởi quyền lực không thuộc về nhân dân.
Bài viết phản ánh quan điểm và văn phong riêng của người viết, Giám đốc Công ty Luật Công chính ở Hà Nội.
 http://www.bbc.com/vietnamese/forum-37990774


Nhiều người bất bình vụ giáo viên nữ bị điều động 'phục vụ quan khách'


Bình luận trên mạng xã hội, nhiều người viết rằng việc điều động các nữ giáo viên 'trẻ đẹp' làm lễ tân, phục vụ quan khách là sự coi thường phụ nữ.
Bình luận trên mạng xã hội, nhiều người viết rằng việc điều động các nữ giáo viên 'trẻ đẹp' làm lễ tân, phục vụ quan khách là sự coi thường phụ nữ.
Đang có một làn sóng bất bình trên mạng xã hội ở Việt Nam sau khi báo chí đưa tin nhiều nữ giáo viên bị điều động “phục vụ” quan khách cho một sự kiện ở Hà Tĩnh.
Tin cho hay người đứng đầu thị xã Hồng Lĩnh hồi tháng 8 đã ra văn bản “phân công” 21 nữ giáo viên “phục vụ lễ tân” cho sự kiện có tên Liên hoan dân ca, ví dặm Nghệ Tĩnh. Sau đó, các giáo viên phản ánh họ phải đi cùng “quan khách” tới một nhà hàng “ăn uống, tiếp bia rượu và hát karaoke”.
Một số giáo viên nói họ cảm thấy "rất phiền hà” và “không được thoải mái". Thậm chí một số giáo việc bức xúc vì việc họ phải đi phục vụ như vậy đã dẫn đến ghen tuông, rạn nứt hạnh phúc gia đình.
Phát biểu trên báo chí, ông Nguyễn Văn Hổ, Chủ tịch UBND Thị xã Hồng Lĩnh cho rằng "không có vấn đề gì” trong việc điều động các nữ giáo viên “phục vụ đại biểu”. Ông cho biết việc này không chỉ diễn ra với “riêng buổi lễ đó”, mà một số hội thảo, hội nghị lớn trên địa bàn của ông “cũng có chủ trương điều động các lực lượng đoàn thể tham gia phục vụ". Ông gọi việc điều động này là “nhiệm vụ chính trị”.
Vụ việc xảy ra cách đây 3 tháng giờ đây được nêu lên trên báo chí chỉ ít ngày trước Ngày Hiến chương Nhà giáo Việt Nam, 20/11, một dịp thường niên để tôn vinh các nhà giáo, nên thu hút sự chú ý đông đảo của công luận.

Bình luận trên mạng xã hội, nhiều người viết rằng việc điều động các nữ giáo viên “trẻ đẹp” làm lễ tân, phục vụ quan khách là sự coi thường phụ nữ. Họ xem việc làm này là “một sự sỉ nhục” cũng như “làm tổn thương” lòng tự trọng, danh dự và nhân phẩm các cô.
Hôm 14/11, Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phùng Xuân Nhạ đã nêu ý kiến của ông với báo chí về vụ việc. Ông cho rằng “Đây là hành vi … chưa đến mức độ nghiêm trọng, nhưng chắc chắn là không phù hợp, phải nghiêm túc rút kinh nghiệm”.
Bộ trưởng Nhạ cũng nhận xét rằng “trước hết phải hỏi trách nhiệm của thầy cô, sau mới tính đến người ép buộc”. Ông nói: “Thầy cô phải tự xem xét lại mình, khi thấy không đúng thì phải kiến nghị, chứ mình thực hiện là vi phạm".
Nữ nhà giáo Tô Thụy Diễm Quyên, 49 tuổi, ở thành phố Hồ Chí Minh chia sẻ với VOA về cách bà nhìn nhận về vấn đề này:
“Những chuyện như thế này không chỉ xảy ra ở Hồng Lĩnh mà có thể xảy ra ở những nơi khác nhưng mà người ta không phản ánh lên. Cái lỗi ở đây theo tôi là từ nhiều phía. Vì từ phía các cô giáo, các cô đồng ý đứng làm lễ tân, nhưng mà đi vào phòng karaoke các cô có quyền từ chối. Bản thân tôi cũng đã từng có một vài lần được mời đi tương tự như thế, và tôi từ chối, và chẳng ai làm gì tôi hết. Cũng tùy theo vùng miền và tùy theo lãnh đạo địa phương. Tất cả các thầy cô giáo đều có quyền từ chối, nhưng mà có những người họ sợ rằng là khi họ từ chối họ sẽ gặp khó khăn. Tôi cho rằng nếu các cô từ chối không vào phòng karaoke, thì lãnh đạo của họ sẽ không có quyền gì cả, họ không có quyền để bắt buộc được”.
Một số người có ý kiến tương tự như bà Quyên. Họ cho rằng hành xử của các quan chức có thể không phù hợp luật pháp và các giá trị đạo đức, nhưng nếu các giáo viên không có bản lĩnh và không biết bảo vệ nhân phẩm của chính mình thì khó có thể dạy cho học sinh hình thành, phát triển được nhân cách tốt.
Ngược lại, nhiều người bất bình về cách lập luận của Bộ trưởng Nhạ mà họ cho là một dạng ngụy biện đổ lỗi cho nạn nhân.
Phó giáo sư, Tiến sỹ Nguyễn Hoàng Ánh, một giảng viên tại một trường đại học ở Hà Nội, phân tích với VOA rằng các giáo viên thường rất khó khăn mới xin được việc, nên họ không dám phản đối các mệnh lệnh không hợp lý để phải đứng trước rủi ro bị mất việc.

Bà Ánh cho rằng để ngăn chặn những vụ việc tương tự, cần phải xây dựng những điều khoản cụ thể trong luật. Bà nói:
“Chúng ta nên đưa những chuyện này vào những văn bản có tính chất pháp lý. Luật giáo dục phải quy định rõ ràng các lãnh đạo được làm gì và không được làm gì với nhân viên. Tại vì trong luật thì chỉ bảo vệ quyền của người lãnh đạo. Ví dụ, luật ghi rõ là cán bộ phải theo sự điều động của cấp trên. Và như ông ấy tự quy cái này là nhiệm vụ chính trị thì các cô rất khó từ chối, nhất là những người ông ấy tiếp đều là cấp trên cả”.
Nhiều người trong công chúng cho rằng vụ việc ở Hồng Lĩnh có thể xem là hành vi “hạ nhục” các nữ giáo viên một cách có tổ chức và có dấu hiệu phạm tội hình sự. Họ mong muốn bộ trưởng giáo dục phải mãnh mẽ bênh vực thay vì đổ lỗi cho các giáo viên.






Ngao ngán nhà Sản

Bác Hồ đạo đức nêu gương,

Cô giáo tiếp khách, quan thương quá chời

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Người ta có thể nói rằng trên thế gian này, từ xưa đến nay chẳng có nhà cầm quyền nào hoàn hảo cả, nhưng ai cũng phải “nhất trí đồng ý” công nhận một điều: chỉ có nhà Sản ở Việt Nam mới làm được những trò “tuyệt hảo” về mặt ngao ngán.

Những trò ngao ngán nhà Sản “sáng tạo” ra trong 80 năm qua thì nhiều vô kể. Nói theo giọng điệu quản giáo lên lớp “ngụy quân ngụy quyền” thì, “Lấy hết trúc Trường Sơn làm bút, lấy cạn nước Biển Đông làm mực cũng không đủ mà diễn tả”. Nhưng có diễn tả được cũng bằng thừa, vì ai cũng dư biết và ngao ngán nhà Sản tận quá lắm rồi. Thế nên, tác giả rán cầm “con” ngao... ngán mà kê ra nơi đây cái “tài tình sáng tạo” ngao ngán mới nhất của đảng “ta”: Điều cô giáo đi tiếp khách (1).

Cô giáo đi tiếp khách! Khách đây không phải là quốc khách. Gỉa như vì nhà nước cần người có trình độ để tiếp quốc khách mà phải “điều” cô giáo đi thì “cũng tốt thôi”. Đàng này khách đây là khách thị xã Hồng Lĩnh tổ chức liên hoan trong đó có mục “Ca ra “là” Ô kê” không kể hay dở, và nữ giáo viên “làm nhiệm vụ” (2) rót rượu cho các quan; đã thế Chủ tịch UBND Thị xã Hồng Lĩnh còn “nâng cấp” việc các cô giáo hầu rượu các quan tỉnh lên hàng “ Đây là nét lịch sự, là vinh dự”

Nhắc đến “Ca ra là Ô kê”, lại nhớ đến chuyện ngao ngán nhà Sản khác cũng mới đây: 12 cán bộ đang theo học tại Học viện Chính trị Cao cấp Hồ Chí Minh bị chết cháy khi đang tụ tập để... hát Ca ra là Ô kê ! 

Mèng đéc, thôi rồ Lượm ơi!, Cu Tèo cứ tưởng 12 nhà lãnh đạo cao cấp tương lai của đảng “ta” đang tụ tập để bàn chuyện nước, chuyện dân Miền đang khốn khó với Formosa xả độc, đang đói khổ vì lụt lội do người “xã lũ đúng quy trình”, ai dè các quan như bầy trẻ chỉ biết ham chơi! Sao mà không ngao ngán, với nhà Sản!

Nguồn: Internet

Nhắc đến “Ca ra là Ô kê”, lại nhớ đến chuyện ngao ngán nhà Sản khác cũng mới đây: 12 cán bộ đang theo học tại Học viện Chính trị Cao cấp Hồ Chí Minh bị chết cháy khi đang tụ tập để... hát Ca ra là Ô kê ! 

Mèng đéc, thôi rồi Lượm ơi!, Cu Tèo cứ tưởng 12 nhà lãnh đạo cao cấp tương lai của đảng “ta” đang tụ tập để bàn chuyện nước, chuyện dân Miền đang khốn khó với Formosa xả độc, đang đói khổ vì lụt lội do người “xã lũ đúng quy trình”, ai dè các quan như bầy trẻ chỉ biết ham chơi! Sao mà không ngao ngán với nhà Sản!

Ngao ngán nhà Sản đủ thứ, có lẽ cũng tại cái gốc đẻ ra chúng là “Đạo đức bác Hồ”: Một tên dâm tặc, bỏ vợ, giết người tình rồi bỏ con; một kẻ phản trắc độc ác, vu khống để giết đại ân nhân của mình; một tên gian manh phản quốc, nhận lệnh ngoại bang về đấu tố sát hại hàng trăm ngàn đồng bào, phá tan hoang đạo lý tổ tiên, lật nhào truyền thống dân tộc; một tên đại khát máu gây nên cuộc chiến tranh 20 năm huynh đệ tương tàn giết chết hàng triệu dân Việt hai miền... Thế mà lại dám nhảy lên bàn thờ Phật ngồi!

Túm gọn một câu: Nếu như “không có gì quý hơn độc lập tự do”, thì cũng chẳng có chi ngao ngán bằng nhà Sản.


Ghi chú:


(2) Trưởng phòng Giáo dục thị xã HL coi đó là “nhiệm vụ cần phải thực hiện”.

No comments: