Friday, November 4, 2016

BÙI CHÁT=CAO XUÂN HUY=PHAN QUANG THI =HUY LỰC=

THƠ BÙI CHÁT

Bùi ChátThơ


Tháng tư gãy súngCái lồn bỏ điXáo chộn chong ngày

Do Phuoc Tien
Nhà thơ Bùi Chát
Ảnh: Tạp chí Nhà (www.nhamagazine.com)
 
Mở Miệng thực ra là gì? Một nhóm thơ với những sáng tạo đáng được nhìn nhận nghiêm túc hay đơn giản chỉ là một phenomena, một bóng ma đáng sợ đang lướt qua bầu trời thơ Việt? Trong vài năm gần đây, đã không ngớt nổ ra các cuộc tranh luận về nhóm thơ này. Các quan điểm đang ngày càng trở nên cực đoan và xung khắc nhau như nước với lửa. Thế nhưng lại có một thực tế khác, đó là không dễ tìm đọc tác phẩm của Mở Miệng. Tất cả những sáng tác của nhóm thơ này đều được phát hành dưới dạng photocopy gửi bạn bè hoặc đưa lên mạng thành từng bài hoặc chùm lẻ. Việc thiếu tư liệu gốc, theo chúng tôi, là một trong những nguyên nhân dẫn tới nhiều ngộ nhận ngoài văn bản.

talawas chủ nhật kì này xin giới thiệu trọn bộ ba tập thơ Bùi Chát, thành viên trụ cột của nhóm Mở Miệng. Các tập thơ này đều đã được xuất bản dưới dạng photocopy trong các năm 2003, 2004 và 2005. Chúng tôi giữ nguyên cách trình bày văn bản của tác giả. talawas
 
Bùi Chát

Tháng tư gãy súng


Lưu ý của talawas chủ nhật: Tập thơ Tháng tư gãy súng bản photocopy có kiểu trình bày khác lạ. Để đọc tập thơ, quý độc giả cần đọc hướng dẫn sử dụng của Bùi Chát ghi ở đầu tập:
  1. di chuyển theo số thứ tự của trang sach.
    ngĩa là độc giả chỉ đọc 1 mặt bên phải.


  2. đến trang 24 sẽ có mũi tên chỉ dẫn,
    quý vị xoay cuốn sach theo hướng mũi tên.


  3. tiêp tục đi bên phải cho đến khi kêt thuc.
    trươc 1 tấm gương
Tuy nhiên, việc trình bày văn bản trên internet không cho phép chúng tôi thực hiện ý tưởng trên của tác giả. Vì vậy, chúng tôi trình bày văn bản theo thứ tự từ trên xuống dưới, miễn sao để độc giả có thể đọc được đúng như khi làm theo bản hướng dẫn ở bản gốc. Riêng văn bản cuối cùng ("Amen"), đòi hỏi độc giả phải đọc trước một tấm gương, chúng tôi mong quí vị có thể in ra giấy để thực hiện động tác này.
Hình bìa 1 và bìa 4 tập thơ Tháng tư gãy súng của Bùi Chát, Nxb Giấy Vụn 2005
*
b   ù   i   c   h   a   t.   h   à   n   h   t   h   i
*
văn dĩ tải âm đạo
thi dĩ ngôn chí choé


*

___________________________________   bác bùi ta đấy chính là tháng tư
*
tháng tư gãy súng
tac phẩm hành thi: 9.482 chữ
chịu trach nhiệm xuât bản: bùi chat
bìa & trình bày: phan bá thọ
hình bìa: internet
in 100 bản, khổ 14x20 cm, tại sài gòn. in xong & nạp bản lưu quý IV/2005
© 2005 tac giả & nxb giấy vụn

nhà xuât bản giấy vụn
email: nxbgiayvun@yahoo.com
*
mục lục
cho tinh thần. cho cơ thể. cho cuộc sống hay là 5 lý do để bạn chọn thơ việt
thơ. 27 kiểu hôn
8 cach để nữ sĩ @ hạn chế mua sắm thơ
bế nhơn loại bằng tay trái
bí mật ở thiên đường
bịnh nhơn tâm thần không phải thượng đế của thơ
lý do thich hạp cho mọi người trong việc tiêu [chảy] tiền [bạc] hay còn gọi là bài thơ có tên: CHĂM SOC BẠN GÁI HÀNG NGÀY
chi phí cơ bổn cho những kẻ muốn sở hữu nàng thơ
chỉ vì động tac nằm xuống… ngịch thơ
đờn ông mang bầu: vi phạm nữ quyền?
mach nhỏ với h về một phương phap mới đối phó nạn đạo văn
đừng [tưc] chêt vì thiếu hiểu biêt
nam tánh, đa cảm, thương người & những bí quyêt cơ bản cho sự bằng ổn ở một làng nhỏ nhỏ việt nam
thằng ngôc
tháng tư gãy súng
thông báo ở ga tàu hoả nhơn ngày thơ việt nam
bài tập liên kêt ngữ vựng/sự im lặng đáng sợ
quan hệ thi ca hiện rõ khuôn mặt thơ sĩ
tâm sự ngề & ngiệp/cũng là/những điều lái tim chưa định nói trươc đây
câu chuyện đã được viêt, bên ngoài kinh qur’an & kiều
quà tặng trái tim – chủ đề tháng tư: tình yêu thời thổ địa
thông báo của cơ sở ak47 & vấn đề đầu ra cho thơ
amen
*
n    a    m    o
*
cho tinh thần. cho cơ thể. cho cuộc sống. hay là 5 lý do để bạn chọn thơ việt
[quảng cáo giùm lý đợi về gian hàng thơ việt, tại hội chợ thơ toàn thế giới (dự định 2012)]

sự tin cậy
là sản phẩm đã tồn tại cả ngàn năm qua

sự tín nhậm
đã được khoa học chứng minh là thưc ăn có nhiều lợi ich dinh dưỡng

chứng nhận
đã được câp giấy chứng nhận ISO 9001: 2000, ISO 14001, GMP & HACCP

cam kêt
không có cholesterol, không hóa chât biểu quản, không màu nhơn tạo

cần thiêt cho cuộc sống năng động
vì thơ việt là thưc ăn bổ dưỡng:
  • cung câp năng lượng tưc thời cho cơ thể
  • giup tăng cường sưc đề kháng & sưc mạnh tinh thần
  • tham gia thuc đẩy nhanh quá trình phục hồi sưc khỏe
  • cải thiện trí nhớ & năng lực trí tuệ
  • giup giảm căng thẳng thần kinh
  • tăng quá trình tiêt sữa non ở phụ nữ [có mần thơ] nuôi con
  • bổ máu nhờ khả năng tăng hâp thụ & sử dụng chât săt
lưu ý: thực phẩm này không phải là thuôc, không có tac dụng thay thế thuôc chữa bịnh
Nguồn: trang quảng cáo 15 – báo tuổi trẻ - ra ngày thứ sáu 11-03-2005
*
thơ. 27 kiểu hôn
có rât nhiều kiểu hôn thơ mà có thể bạn chưa từng mường tượng ra. mỗi kiểu hôn thơ lại có một thông điệp riêng. dưới đây là một số kiểu hôn thơ mà bạn có thể tham khảo hòng mang lại cảm giac tuyệt vời nhưt cho n[ch]àng thơ của mình
1. hôn mơn trớn
chạm sat mặt của bạn vào mặt thơ, chơp nhẹ hai hàng mi & cọ nhẹ vào má thơ. nếu bạn mần đúng thao tac, bạn sẽ mang lại cho thơ cảm giac thiệt gần gũi, ấm ap.
2. hôn má
một nụ hôn thân thiện kiểu như là tôi thich thơ lắm đấy. thường thì cach hôn này cho lần đầu còn bỡ ngỡ. đặt bàn tay lên vai rồi nhẹ nhàng lướt lên má thơ.
3. hôn tai
nhẹ nhàng nhấm nhap tai thơ. tránh những tiếng động quá lộ liễu, sẽ đánh mât cảm giac của thơ.
4. hôn kiểu... người inuit
thay vì dùng môi, bạn hãy dùng mũi mình cọ nhẹ vào mũi thơ. kiểu hôn này cũng mang lại cảm giac rât đặc biệt.
5. hôn lên măt
hai tay của bạn giữ lấy đầu thơ & chầm chậm ngiêng đầu thơ theo hướng mà bạn muốn nụ hôn sẽ tới. từ từ hôn ngược lên phía đôi măt nhắm hờ của thơ.
6. hôn ngón tay
khi nằm bên nhau, cắn nhẹ mơn man ngón tay thơ.
7. hôn chơn
đây là một cử chỉ rât gợi tình & lãng mạn. nó có thể mần thơ nhột nhưng hãy cứ tiêp tục. đầu tiên cắn nhẹ ngón chơn cái, rồi hôn lươt cả bàn chơn.
8. hôn trán
nụ hôn của những người thân. đặt nhẹ nhàng môi lên trán thơ. thơ sẽ cảm thấy nhỏ bé & cần được che chở.
9. hôn tan chảy
có một thí ngiệm vui với nụ hôn này như sau. đặt một miếng đá nhỏ trong miệng sau đó há miệng ra & hôn thơ, dùng lưỡi chuyển viên đá sang miệng thơ. đây thực sự là một nụ hôn quyến rũ kiểu phap.
10. hôn kiểu phap
là nụ hôn phải dùng đến lưỡi. một số người cho là nụ hôn tâm hồn. nó tạo nên sự đồng điệu giữa hai tâm hồn bằng cach truyền hơi thở của bạn & thơ qua lưỡi nhau. thiệt ngạc nhiên, người phap lại gọi đó là nụ hôn kiểu anh
11. nụ hôn có hương vị huê quả
lấy một miếng huê quả rồi đặt giữa hai môi của bạn (như nho, dâu, miếng dứa nhỏ hoặc xoài đều lí tưởng ). hôn thơ & liếm một nửa miếng huê quả, trong khi thơ cũng mần như thế, cho đến khi miếng huê quả bị cắt đôi. cứ để miếng huê quả chạy thẳng vào miệng bạn.
12. nụ hôn làm tin
chẳng hạn như phủ lên môi bạn một dải băng để thu hut sự chú ý của thơ. làm ra vẻ như bạn đang cố nói một điều giì nhưng không sao gỡ được dải băng ra. khi thơ tháo dải băng giup bạn hãy nói với thơ rằng “tôi đã cât giữ đôi môi cả ngày chỉ để dành riêng cho thơ”. ngay sau đó là một nụ hôn say đắm.
13. nụ hôn nóng lạnh
liếm môi thơ cho đến khi nóng dần rồi đột ngột thổi phù lên đó. làn hơi mat sẽ tạo nên sự bùng nổ cảm giac. chăc chắn thơ sẽ mần lợi đặng cả hai cùng đạt đến đam mê.
14. hôn qua thư
gởi cho thơ những nụ hôn qua thư bằng cach gi các kí tự x vài lần trong cùng một hàng ở cuối thư, như kiểu xxxxxxx.
15. hôn liếm
trươc khi hôn đưa lưỡi của bạn dọc theo môi thơ, bât kể ở đầu hay cuối môi. bạn sẽ có những cảm giac mê đắm thiệt lạ thường.
16. hôn cổ
lươt nhẹ từ môi xuống cổ thơ rồi quay lại hôn môi.
17. hôn cắn môi
nụ hôn này có thể tạo ra cảm giac gợi tình. khi đương hôn, hãy cắn nhẹ vào môi thơ. chú ý đừng quá mạnh nếu không bạn sẽ làm đau thơ đấy.
18. hôn môi đảo ngược
ngĩa là bạn đứng bên trên thơ & hôn thơ từ trên đầu. theo cach này hai người sẽ cảm nhận được sự nhạy cảm của môi dưới đối phương bằng cach cắn & mut.
19. hôn rún
sử dụng môi & lưỡi để làm nhột rồi hôn rún của thơ.
20. hôn vai
đến từ phía sau, ôm choàng lấy thơ rồi hôn từ vai xuống. nụ hôn này chứa rât nhiều cảm xuc & thương yêu.
21. hôn nhấm nhap
băt đầu từ trán, rồi hôn lươt trên môi, sau đó chuyển xuống cánh tay, đến bàn tay, rồi quay trở về cánh tay,lên mặt & nhẹ nhàng hôn lên môi cho tới khi thơ đòi hỏi một nụ hôn mê đắm.
22. hôn nói
thì thầm vào miệng thơ. nếu bị băt quả tang, hãy nói đơn giản như chico mã, “tôi không định hôn thơ. tôi chỉ thì thầm vào miệng thơ đấy chứ”.
23. cắn lưỡi
một hình thưc của hôn kiểu phap. khi thơ đương hôn mở miệng hãy cắn nhẹ vào lưỡi thơ (nhưng đừng cắn quá mạnh bởi có thể làm đau thơ)
24. hôn vội vã
khi bạn đương bận, có việc gâp phải đi ngay, hãy cứ hôn nhẹ lên mũi thơ thay vì môi.
25. nụ hôn chơn không
trong khi hôn mở miệng, mut nhẹ như thể bạn đương lấy không khí từ miệng thơ. đây là một cach hôn rât ngộ ngĩnh.
26. hôn đánh thưc
trươc khi thơ ngủ dậy, hãy hôn nhẹ lên má rồi chuyển thành những nụ hôn mềm mại cho tới khi bạn hôn đến môi n[ch]àng ta. chăc chắn không có cach đánh thưc nào ngọt ngào hơn thế.
27. hôn ảo
đối với những người yêu thơ qua internet, hãy gởi một tấm thiệp điện tử hoặc một nụ hôn qua email bằng biểu tượng.
liên hoàn cươc chú:
ý ngĩa của những nụ hôn
  • hôn lên tay: tôi ngưỡng mộ, sùng bái thơ
  • hôn lên má: tôi thich thơ rồi đấy
  • hôn lên cằm: thơ thiệt đáng yêu
  • hôn lên cổ: tôi muốn thơ!
  • hôn lên môi: tôi yêu thơ
  • hôn lên tai: đùa chut nào
  • hôn bât cứ chỗ nào trên cơ thể: thơ thiệt tuyệt vời
những nụ hôn mà thơ thich nhưt
  1. phía sau tai
  2. chop mũi
  3. sau gáy
  4. mặt dưới cánh tay trươc
  5. thăt lưng, eo
  6. lòng bàn tay
  7. cổ tay
  8. mí măt
  9. măt cá chơn
  10. đầu ngón tay
  11. xương bả vai
  12. xương sống
  13. đằng sau đầu gối
  14. hôn bụng… & từ từ xuống dưới…
*
8 cach để nữ sĩ @ hạn chế mua sắm thơ
[tham luận gởi đại hội nhà văn tp hcm 3/2005]
  1. thỉnh thoảng kiểm kê đồ đạc xem có món nào quên chưa dùng tới. phat hiện nó bạn sẽ cảm thấy vui cũng như mua đồ mới - & tránh tràng hạp mua những thứ đã mua rồi!


  2. mua đồ theo giá trị sử dụng & luôn coi trọng sự lâu bền, đừng để bị cuốn hut bởi mã ngoài hoặc chạy theo trào lưu.


  3. tìm mọi lý do trì hoãn hoặc không mua nếu món đồ chưa thiệt sự cần thiêt.


  4. luôn tự nhủ hầu hêt hàng hóa đều được sản xuât hàng loạt, luôn được thay thế bởi những xêri tối tân hơn chứ không phải thứ giì quí hiếm mà phải mua ngay bằng mọi giá.


  5. hạn chế cho đồ cũ (làm từ thiện thì không tánh) vì việc này sẽ khiến bạn cảm thấy cần phải đi mua đồ mới ngay để... tự thưởng cho sự hào phóng của mình.


  6. tránh để bị tac động bởi những ảo tưởng về giá trị. đại loại như phải mua thơ đời mới thời bạn mới là người năng động, hay văn học phải “xoay” thời mới kiêu hãnh.


  7. thỉnh thoảng về các vùng quê hoặc du lịch đến những nơi hoang dã để thấy người ta có thể sống thoải mái bên ngoài thế giới vật chât. còn bạn sẽ thấy vừa lòng hơn với chánh mình.


  8. tránh chơi với những người hợm hĩnh, khoe của. mỗi người có lối sống & có quyêt định của riêng mình.
*
bế nhơn loại bằng tay trái
một đặc điểm của phần lớn thi sĩ là bế con bằng tay trái. có thể giải thich cac thi sĩ thuận tay phải, nên họ muốn tay phải tự do để mần việc khac [như mần thơ chẳng hạn]. thực tế lại chứng minh: ngay cả cac thi sĩ thuận tay trái cũng sử dụng tay trái để giữ trẻ.
một ngiên cứu mới nhưt đã chỉ ra rằng 83% cac thi sĩ thuận tay phải và 78% cac thi sĩ thuận tay trái đều giữ trẻ bằng tay trái.
cach giải thich hạp lý là trái tim nằm ở bên trái nên bằng việc giữ trẻ bởi tay trái, cac thi sĩ sẽ giữ đứa trẻ ở gần trái tim mình hơn. nge thấy nhịp đập trái tim sẽ cho đứa trẻ cảm giac thoải mái, bằng yên & được che chở.
cac nhà khoa học đã tiến hành thử ngiệm ở một số trường tiểu học & nhận thấy những đứa trẻ được nge nhịp tim của thi sĩ đi vào giâc ngủ nhanh gâp hai lần so với những đứa trẻ không được nge. khi còn trong bụng mẹ, trẻ đã nge được nhịp đập trái tim của mẹ, nó chuyển tải tư tưởng, cảm xuc của người mẹ với con mình. những “cuộc trò chuyện” như thế sẽ được tiêp diễn khi trẻ ra đời & được thi sĩ bế.
cac nhà khoa học cũng cho biêt một số loài động vật có nhạy cảm ngệ thuật như khỉ & vượn cũng giữ con bằng tay trái, tỉ lệ này là 84% đối với khỉ & 82% đối với vượn. cac công trình ngiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng khi thể hiện tình cảm, phía mặt bên trái biểu lộ rõ net hơn bên phải; hơn nữa, măt & tai bên trái nhạy cảm hơn bên phải.
vì vậy để trẻ nhìn thấy phía mặt trái của cac thi sĩ là một cach để trẻ gần gũi cuộc sống hơn.
*
bí mật ở thiên đường
một vị mục sư chẳng phiền hà việc tới lui thăm viếng cac hộp đêm "super sexe": vài năm trươc ở gatineau [gần ottawa]. trong cái "lapdancing" này, nếu trả 10$ cho một bổn nhạc sẽ được cùng một vũ nữ tuyệt đẹp nhảy khoả thân trong phòng riêng, ánh sáng mờ nhạt, & chỉ riêng hai người theo luật định là có quyền sờ mó tự nhiên thân thể của người đẹp. câu chuyện kêt thuc: vị khach mục sư chêt trong căn phòng tối như thiên đường đó. sự kiện này được báo chí phản ảnh nóng bỏng, có một tờ ở montréal viêt trong những dòng cuối như sau: "có thể ông ta thấy giống cái của vợ mình, hoặc chưa hề thấy bao giờ..."
Nguồn: trich "làm cái giì đó trươc bàn thờ" của la toàn vinh http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=4219&rb=0102
*
bịnh nhơn tâm thần không phải thượng đế của thơ
[theo lời đề ngị của như huy]
hội nhà văn việt nam vừa công bố kêt quả một cuộc ngiên cứu mới nhưt về việc phat hiện vùng não giup con người hiểu được ngôn ngữ châm biếm.
bằng cach so sánh những người có não khỏe mạnh với những người có nhiều vùng não bị tổn thương, cac nhà thơ của hội khám phá rằng một khu vực ở vùng não trươc có vai trò quan trọng giup con người hiểu được ngĩa bóng của ngôn từ.
theo cac nhà thơ, việc phat hiện có thể giup giải thich cac đặc điểm của bịnh nhơn tâm thần. kêt luận trên được đưa ra sau khi kêt quả ngiên cứu cho thấy trẻ em bị tâm thần & những người bị tổn thương vùng não trươc có một điểm chung là cùng mât đi khả năng giải mã những lời nói châm biếm cũng như những tín hiệu xã hội như là cac trạng thái tình cảm.
nhóm nhà thơ này còn cho rằng vùng não trái chịu trách nhậm nhận thưc ngôn ngữ vốn giup con người hiểu được ngĩa đen trong khi phần não phía trươc bên phải giup con người hiểu được cac ngữ cảnh về xã hội & tình cảm để từ đó hiểu được những lời bóng gió. do vậy, những tổn thương ở nhiều khu vực khac nhau của não có thể làm con người mât đi khả năng cảm thụ văn chương.
nhà thi ca cần biêt: khach hàng là thượng đế
*
lý do thich hạp cho mọi người trong việc tiêu [chảy] tiền [bạc] hay còn gọi là bài thơ có tên: CHĂM SOC BẠN GÁI HÀNG NGÀY
bởi vì vùng nhạy cảm trên cơ thể phụ nữ rât mong manh & rât dễ bị tổn thương nên “nơi ấy” luôn cần sự chăm soc, để biểu vệ môi trường tự nhiên nhằm chống viêm nhiễm & không bị ngứa. đây cũng chính là điều còn thiếu nếu bạn chỉ sử dụng xà phòng.
lactacyd fh, với công thưc đặc biệt gồm hai thành phần tự nhiên là acid lactic & lactoserum (chiêt suât từ sữa), không chỉ giup rửa sạch, giảm ngứa, loại trừ vi khuẩn gây viêm nhiễm & mùi hôi, mà còn củng cố cơ chế biểu vệ tự nhiên của âm [dương] đạo [tặc].
hãy để phần kín trên cơ thể bạn tận hưởng sự chăm soc dịu dàng & cảm giac sạch sẽ, thơm mat & dễ chịu khi sử dụng lactacyd fh hàng ngày!

thành phần: mỗi 100 ml chứa acid lactic 1g, lactoserum 0,93g. tá dược vừa đủ để đạt ph = 3,5
chỉ định: vệ sanh phụ nữ hàng ngày. vệ sanh trong & sau khi hành kinh. chăm soc sau khi sanh. điều trị hỗ trợ viêm âm đạo, huyêt trắng, viêm ngứa âm hộ, khử mùi hôi.
cach dùng: lăc kĩ trươc khi dùng. pha loãng dung dịch lactacyd fh với nươc theo tỷ lệ 1/3. dùng dung dịch này rửa bên ngoài vùng kín, rửa lại bằng nươc sạch.
chống chỉ định: tiền căn dị ứng với bât cứ thành phần nào của lactacyd fh. bơm rửa trong âm đạo cho phụ nữ mang thai.
*
đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trươc khi dùng
saigon 8.2.2005
[khep but cuối năm. từ trang quảng cáo của báo tuổi trẻ – thứ ba 04.01.2005. tặng em gái nhỏ hà nội đã bị vương văn quang bỏ rơi giữa giường]
*
chi phí cơ bổn cho những kẻ muốn sở hữu nàng thơ
thiệp hồng
giỏi: 2000 euro/200 thiệp thơ phap[1]
siêu giỏi: 7000 euro/200 thiệp khăc chạm
không gian
giỏi: 7600 euro ở một lâu đài nhỏ
siêu giỏi: 23.000 euro ở một lâu đài lớn
lều bạt
giỏi: 23.000 euro/lều rộng 20m x 15m
siêu giỏi: 300.000 euro/lều lớn hơn
trang thiêt bị
giỏi: 40 euro/người
siêu giỏi: 760 euro/người
trang trí bàn tiệc
giỏi: 305 euro/bàn
siêu giỏi: 760 euro/bàn
áo cô dâu
giỏi: 4000 euro
siêu giỏi: 46.000 euro
thực đơn không tánh thưc uống
giỏi: 122 euro/người
siêu giỏi: 250 euro/người
vang & champagne
giỏi: 100 euro/người
siêu giỏi: 350 euro/người
ban nhạc/ca sĩ
giỏi: 3000 euro/ban nhạc jazz
siêu giỏi: từ 200.000 euro trở lên đặng mời ca sĩ ngôi sao
nhiêp ảnh gia
giỏi: 1200 euro
siêu giỏi: 5000 euro (một chộp ảnh digital, một xử lý trên photoshop & một in ra giấy ảnh)
quà cho khach dự tiệc cưới
giỏi: kẹo dragée đặc biệt 50 euro/người
siêu giỏi: bướm phalê baccarat có khăc tên cô dâu chú rể, 75 euro + 1 tờ báo văn nghệ của hội nhà văn, có bài viêt goánh giá cao khả năng mần việc của chú rể
chú:
[1] cach nói của miền nam để chỉ thư phap
Nguồn: kiến thưc ngày nay số 514 – 20.11.2004
*
chỉ vì động tac nằm xuống... ngịch[1] thơ
la lợi na & lưu lực vĩ học cùng lơp trong một trường đại học ở thành đô & là người yêu của nhau. trong một buổi tự học trên lơp, sau khi đọc sach được hơn tiếng đồng hồ, đôi bạn trẻ băt đầu có những động tac thân mật: ôm & hun nhau; rồi... nằm xuống đât. họ không biêt rằng, mọi hành động đều bị máy quay của trường gi lại. & họ càng không biêt rằng, hành động "nằm xuống ngịch thơ" của mình trở thành một tình tiêt quan trọng để nhà trường khai trừ...
ba ngày sau, la lợi na & lưu lực vĩ bị mời lên văn phòng nhà trường làm kiểm điểm. hai sv này đã phải viêt bản tường trình. 10 ngày sau, nhà trường gọi phụ huynh của 2 sv đến thông báo sự việc. sau đó 2 hôm, trường chánh thưc ra quyêt định đuổi học 2 sv.
sau khi xảy ra sự việc, mẹ của la lợi na đã đưa con mình đến bịnh viện để kiểm tra. bịnh viện kêt luận: màng trinh của la lợi na vẫn còn nguyên vẹn. điều đó có ngĩa: na & vĩ vẫn chưa đi quá giới hạn.
nhà trường thời nhưt định cho rằng chứng cứ ngịch thơ quá rõ ràng; nên vẫn giữ nguyên quyêt định đuổi học.
chú: [1] xem thêm xáo chộn chong ngày – nxb giấy vụn, 2003
*
đờn ông mang bầu: vi phạm nữ quyền?
có một hiện tượng rât lạ kỳ trong y học hiện đại, được gọi là triệu chứng “sản ông”. chứng bịnh này chỉ xảy ra ở đờn ông, họ phải chịu khổ sở vì những dấu hiệu & triệu chứng của người bạn đời đương mang thai. những quý ông chịu triệu chứng sản ông có thể bị buồn nôn vào buổi sáng, đau lưng & tăng cân.
cac nhà khoa học khẳng định có khoảng 11% ông bố săp có con trải qua hiện tượng kỳ lạ này. triệu chứng này được miêu tả là hiện thân của những rối loạn băt nguồn từ tâm lý có thể tìm thấy nơi những đấng mày râu trẻ tuổi có vợ mang thai.
cũng chính triệu chứng sản ông này đã tạo cơ hội cho cánh mày râu cảm nhận hoàn toàn những khó khăn của việc mang thai. người ta không loại trừ khả năng đờn ông cũng có thể mang thai & sanh con trong một tương lai gần.
tràng hạp ông lý minh huy mang thai vào giữa năm 2002 là thí dụ điển hình. đây là người đờn ông đầu tiên mang thai trong lịch sử qua sự can thiệp của phẫu thuật để cấy nhau & phôi thai vào ổ bụng.
quý ông mang thai cũng sẽ nhận những kich thich tố nữ có tac dụng làm phat triển tuyến vú. & dĩ nhiên, cac ngài sẽ phải sanh con bằng phương phap “mổ bắt con”.
Ngoài ra, giáo sư người thụy điển mats brannstrom còn cho rằng nam giới mang thai là một hiện tượng hoàn toàn có thể phổ biến trong cuộc sống hiện đại. vị giáo sư này tin tưởng việc cấy tử cung của nữ giới vào cơ thể đờn ông cũng là một điều có thể làm được. cac nhà khoa học đã thực hiện thành công cac cuộc thử ngiệm trên thú vật.
thế là từ nay quý ông có quyền tự hào vì mình có thể chia sẻ với vợ gánh nặng vượt cạn, còn quý bà có thể yên tâm vì thời kỳ nam giới mang thai đương đến.
tuy nhiên. sự kiện nóng bỏng này đương làm điên đầu cac nhà hoạt động xã hội việt nam ở hải ngoại. có quá nhiều cuộc tranh luận đã nổ ra, chủ yếu xoay quanh vấn đề: thực sự đây có phải là một vụ vi phạm ngiêm trọng đến nữ quyền hay không.
*
mach nhỏ với h về một phương phap mới đối phó nạn đạo văn
[chỉ dành cho tràng hạp chưa công bố tac phẩm]

  1. với nhiều phương tiện hiện đại như ngày nay, việc ngăn chặn hoàn toàn những tay đạo văn chuyên ngiệp là việc rât khó. nhưt là khi bọn chúng sử dụng hình thưc nge lén, quay phim, chộp ảnh…, để đề phòng vấn nạn này, theo nhiều chuyên gia, bạn nên thực hiện một số nguyên tăc cơ bổn như sau:

  2. không để xảy ra cac hành vi có thể kich thich những tay đạo văn [như đọc tac phẩm thành tiếng, hớ hênh khi xem lại bổn thảo…] ở những nơi không yên toàn như công viên, hồ bơi, quán cà phê…

  3. cẩn thận khi sáng tac trong cac phòng trọ, khach sạn bằng dân… vì sự lơi lỏng trong quản lý & bảo vệ ở đây chính là điều kiện để dân đạo văn dễ dàng ra tay.

  4. khi băt buộc phải mần việc [vì gâp rut] ở những nơi "nguy hiểm" như toa-let, căn-tin, quán cơm bằng dân, trên xe buyt… nên xem xet một số vật ở gần, như trần nhà, chuông báo động, ổ khóa, bưc tranh, bóng đèn, chậu huê… đừng làm những hành vi "dại dột" ở những goc mà người từ xa có thể quan sat được.

  5. đặc biệt cảnh giac với các loại điện thoại di động hiện đại
lưu ý: những chiếc máy quay phim, chộp ảnh chuyên dụng đương ngày càng tinh vi hơn. chúng có thể là cái nut áo, cây viêt máy, đồng hồ tay, nơ kẹp toc… nếu cac tay đạo văn có trong người những phương tiện này thì hậu quả thiệt khó lường. điều đặc biệt nguy hiểm là dù người ta có biêt trươc, có cẩn thận cỡ nào cũng khó thoat khỏi "con măt" bí mật này.
Nguồn: tuổi trẻ chủ nhật 16.1.2005 – trang 18
*
đừng [tưc] chêt vì thiếu hiểu biêt
lưu ý những điều sau đây khi sử dụng điện thoại cầm tay. tràng hạp bạn nhận cuộc gọi đến từ bât kỳ người nào tự xưng là kỹ sư của một công ty viễn thông nào đấy, đương kiểm tra đường dẫn máy cầm tay của bạn. khi người này yêu cầu bạn nhấn #90 hoặc #09 hay bât kì số nào khac, ngay lập tưc bạn phải tăt điện thoại mà không nhấn bấm bât cứ số nào. hiện đương có một công ty lừa đảo, chuyên sử dụng chiêu thức #09 & #90. xâm nhập vào “sim” của bạn để thực hiện cac cuộc gọi bằng tài khoản của bạn. hãy nhanh chóng gởi thông tin này đến nhiều người, nhưt là những người đương thât ngiệp mà lại hành thi.
Nguồn: từ email cua thanh robot chuyển cho phan bá thọ
*
nam tánh, đa cảm, thương người & những bí quyêt cơ bản cho sự bằng ổn ở một làng nhỏ nhỏ việt nam
ông trần viêt chu hiện ở làng câu nhi, xã hải chánh, huyện hải lăng, tỉnh quảng trị có rât nhiều vợ, với vô số con & cháu, thế nhưng họ vẫn sống bằng yên bên nhau trong một xóm nhà rât mực đoàn kêt. bà vợ trươc nói thì ngay lập tưc bà sau vâng lời răm răp.
đây là tràng hạp hy hữu xảy ra trong cuộc sống. bởi
ông chu không phải là người đờn ông có khả năng thôi miên hay có bùa, ngải như nhiều người thêu dệt. nhưng phải thừa nhận ông là một người rât nam tánh, tánh tình lại hêt sưc đa cảm, thương người, vì thực tế hơn một nửa số vợ của ông chu đều nằm trong diện "cụt đọt" (chêt chồng, chồng bỏ). ông bày tỏ mình chúa get những gã đờn ông quât ngựa truy phong.
ông chu đương sống mạnh khoẻ với 86 người con (chưa kể những đứa con ông gửi khai sanh qua đàng bưu điện. trong đó có 22 người con đã lên đàng thực hiện ngĩa vụ quân sự & có một người là liệt sĩ. ông chu có cả thảy gần 200 cháu nội & ngoại). nhưng trong kí ưc của nhiều người, ông đã ra đi ở tuổi 79..
nhiều vợ, đông con nên "xóm nhiều vợ" hiện vô cùng vât vả. người con gái đầu của ông chu đã bị chồng bỏ, có 8 đứa con thì không đứa nào học hêt câp tiểu học. người con gái thứ hai của ông có 5 đứa con, chồng cũng đã chêt do đi rà phế liệu trúng bom bi, cac con giờ cũng theo ngiệp cha đi rà tìm phế liệu để kiếm sống. nói chung, vợ & những người con đã có gia đình của ông chu đều đương sống trong nỗi cơ hàn, đầu tăt mặt tối, chạy gạo từng ngày... có lẽ cái xóm nhà này vẫn là cái xóm ngèo nhưt trong cái xó xỉnh ngèo vào loại bực nhưt của thế giới
để giả nhời cho nhiều câu hỏi của chúng tôi, ông chu mở tủ mang ra hai bộ luật của "xóm" được ông kẻ, vẽ rât nắn not:
luật cấm gen
điều 1: bà vợ đến sau phải châp hành lịnh của bà vợ đến trươc. tât cả những bà vợ thứ đều phải châp hành lịnh của bà vợ cả.
điều 2: ông trưởng xóm (ông chu) có quyền điều một, hai, hay ba bà vợ đến để "thực thi nhậm vụ", cấm không được ai vì việc đó mà điều to, tiếng nhỏ mần ảnh hưởng đến danh dự của xóm.
điều 3: không ai được từ chối mỗi khi ông trưởng xóm có yêu cầu. không ai được tự tiện chen ngang hoặc phá đám người được yêu cầu.
điều 4: mọi luật lệ riêng trái với những quy định trên đều được bãi bỏ.
luật sanh nhai
điều 1: mỗi bà vợ phải tự mần lấy mà nuôi con, không ai xin ai, không ai được vòi tiền bạc của ông trưởng xóm.
điều 2: tiền bạc do ông trưởng xóm mần ra là để nuôi ông, số còn lại sẽ dành để giup đỡ cho những gia đình có hoạn nạn.
điều 3: tât cả cac gia đình phải có ngĩa vụ đóng gop vào quỹ tiêt kiệm chung của xóm. quỹ này do ông trưởng xóm quản lý.
điều 4: cac bà vợ sẽ nhưt loạt đóng cửa không cho ông trưởng xóm bén mảng tới, nếu xet thấy ông trưởng xóm không chí công vô tư, mần trái với những điều đã quy định trên.
điều 5: ông trưởng xóm, bà vợ cả & cac bà vợ thứ có trach nhậm thực hiện luật này.
Nguồn: thanh niên online - 05:41' 19/10/2004
*
thằng ngôc
jacques prévert là người có những bài thơ mà ta học ở trường. từ đó ta biêt ông ta thich huê, chim, cac khu phố cổ paris. v.v… tình yêu đối với ông ta có lẽ đã nảy nở trong một bàu không khí tự do; tổng quat hơn, ông ta đứng về phía tự do. ông ta đội mũ cat & hut "gauloises"; đôi khi ông ta bị nhầm với jean gabin; vả lại chánh ông ta đã viêt kịch bổn cho phim quai des brumes & les portes de la nuit, v.v… kịch bổn phim les enfants du paradis, được goánh giá là tuyệt tac, cũng do ông ta viêt. tât cả những thứ đó đủ khiến ta get jacques prévert; nhưt là khi ta đọc lại những kịch bổn do antonin artaud viêt cũng vào thời ấy mà không hề được quay.
Nguồn: trich từ "jacques prévert là thằng ngôc" của michel houellebecq do nguyễn đăng thường dịch & giới thiệu – tạp chí thơ số 23, mùa thu 2002
*
tháng tư gãy súng
[từ gãy đến rât gãy]
nguyên nhơn chủ yếu dẫn đến tình trạng này là: người đờn ông tự bẻ súng luc đương gay cấn, do bị kich thich quá độ, cũng có thể do một tai nạn bât ngờ, hoặc do đối tac thô bạo khi quan hệ[1]... trong chiến tranh, đã có nhiều tràng hạp phải tạo hình cho cac chiến sĩ. đây là việc mần cần thiêt để họ trở về cuộc sống bằng thường, được mần cha, mần chồng.
tuy nhiên, hiện nay trong thời bằng còn có nhiều lý do hơn để người ta đi tạo hình vũ khí đặc biệt này.
1.
đã mần cha của 3 đứa con nhưng anh lê thanh d. vẫn không thể nào quên đặng quãng thời gian hơn 10 năm sống trong đau khổ. năm anh d. vừa tròn 2 tuổi, trong một lần đi tiểu tiện chú chó hàng xóm đã chén mât mẩu "thịt thừa" của anh. luc đó, anh còn quá bé để biêt hậu quả của việc thiếu mẩu thịt cho cuộc sống sau này. năm anh d. 18 tuổi, cái tuổi đã biêt thế nào là bổn năng đờn ông, anh băt đầu cảm thấy bưc bach.
''nếu không mần thế nào để con lấy được vợ con sẽ tử tự'', anh d. tuyên bố. chỉ còn một cach duy nhưt là đưa anh đi tạo súng giả.
2.
công việc ổn định, là kỹ sư của một cơ quan nhà nươc, chưa cùng ai bao giờ nhưng anh đinh xuân t. say đắm một cô gái đã có chồng. yêu gái có chồng nhưng đã ly hôn thì không sao, đằng này chồng cô gái lợi đương ở tù. mối tình đẹp kéo dài được thời gian thì chồng cô gái mãn hạn tù. tưởng rằng từ nay đàng ai nấy đi nhưng hai con người ấy không xa được nhau. anh chồng biêt chuyện đã không để an.
''một là cả hai cùng chêt. hai là mang được cái đó của thằng đó về đây'', anh chồng tuyên bố dưt khoat sau khi biêt vợ ngoại tình. biêt chồng không nói chơi cô gái đành phải theo phương án thứ hai. vẫn những lời tình tứ ngọt ngào như không có chuyện giì xảy ra, nhưng đúng vào luc cả hai đương ở chín tầng mây thì "xoẹt", nòng súng đã lìa xa, máu vọt lên bắn tứ tung, cô gái sợ quá không còn bụng dạ thu chiến lợi phẩm về báo cáo.
3.
anh đ.t.p (ở quận thanh xuân, hà nội) sanh sống trong một gia đình có tới 3 thế hệ, lại không có điều kiện tach riêng cac phòng. cả nhà chỉ vẻn vẹn 40m2 khiến sanh hoạt gia đình khá bât tiện. đương ở tuổi xuân sưc lại phải kìm hãm khiến anh p. luôn cảm thấy khó chịu, bưc bối. anh thường xuyên trong tình trạng trên bảo dưới không nge.
anh p. đã tâm sự với bac sĩ trong lần đến điều trị rằng, anh luôn trong tình trạng không thể mần được cái thiên chưc ông trời ban cho đờn ông, ngĩa là nổ súng. có luc gần được thì nó lại ỉu xìu. oái oăm thay, nhiều luc không gần gũi vợ, chỉ cần kich thich nhẹ súng đã sẵn sàng & có thể xuât chiêu. những luc này, nhà đông người anh không biêt xử trí ra sao & trong một lần quá tay đã bẻ gãy nòng súng.
kêt
sau lần đó, anh p. đã phải phẫu thuật bằng cach khâu cầm máu chỗ vỡ thể hang, dẫn lưu máu tụ & khâu lại bao xơ. mọi chuyện lại trở về như xưa nhưng anh p. không dám mạnh tay lần nữa. tràng hạp anh t. sau khi bị người tình căt bỏ vật quý giá nhưt, đã vội vã vượt hơn 100 cây số về hà nội nhờ các chuyên gia bv việt - đưc nối gep sau hơn 3 giờ đã hoàn thành. anh trở về cuộc sống bằng thường, lấy vợ & có 2 con
còn cuộc phẫu thuật giup anh d. lấy được vợ kéo dài gần 6 tiếng đồng hồ. sau này, anh d. đã mần cha của 3 người con, trong đó một cháu đã tham gia cuộc thi huê hậu.
khuyến cáo
nếu gãy nòng súng mà bịnh nhơn điều trị kịp thời có thể tự lành (tràng hạp nhẹ) nhưng nòng súng sẽ bị ngoẹo, việc tiểu tiện khó khăn, thậm chí không tiểu tiện được. quan hệ tình dục khó khăn & dễ biến chứng như viêm đàng tiêt niệu, sanh dục, đặc biệt có thể bị liệt dương hoàn toàn. nếu bịnh nhơn bị gãy mà để quá lâu mới phẫu thuật nòng sẽ ngắn hơn.
chú: [1] theo ngôn ngữ phạm hoàng quân gọi là: mỹ nhơn hí dương vật…. quá chớn
*
thông báo ở ga tàu hỏa nhơn ngày thơ việt nam
quí khach đón tàu chú ý! chuyến tàu số 96 theo lịch trình đến ga lúc 23 giờ sẽ chậm lại 14 tiếng. tàu số 3 theo lịch trình đến ga lúc 13 giờ sẽ chậm lại 2 tiếng. còn tàu số 626 đến ga lúc 15 giờ sẽ chậm 8 tiếng.
trên cơ sở những điều vừa thông báo & không mần phá vỡ lịch tàu chạy, chúng tôi quyêt định nay tàu 96 sẽ là tàu số 3, tàu số 3 sẽ thành tàu 96, còn tàu số 626 sẽ chuyển thành tàu số 96 của ngày mai & sẽ đến đúng theo lịch trình.
tây cống rằm tháng giêng ất dậu (tưc 23/2/2005)
*
bài tập liên kêt ngữ vựng/sự im lặng đáng sợ
[không sợ ráng chịu: theo khuc duy & lê ôn]
oc: rái cá[1]
oedipe: khoảng rào kín[2]
ogre: rắn[3]
om: rắn vipe[4]
ondines: rắn uraeus[5]
ong: răng[6]
ong vò vẽ: râu cằm[7]
orphée: rây[8]
osiris: rebis[9]
ouranos: rìu[10]
ouroboros: rìu mõm chồn[11]
ô: cái rom[12]
ô dù: rún[13]
ôliu: rồng[14]
ôrô: rùa [15]
ôtô: ruồi[16]
ôc sên: ruột[17]
ống bễ, ống thổi: rửa, gội[18]
ống điếu thần: rừng[19]
ống thông hơi: rương[20]
ống xì: rượu mật ong[21]
đối & chiếu:
[1]trèo lên cây ổi [vô tư]
[2]hái huê [hớn hở]
[3]bươc xuống vườn huệ [huế]
[4]ngăt nụ xì tin [mực tím/tuổi mới lớn]
[5] nụ tì xin [mực xanh/tuổi mới ốm]
[6] thè ra mim mím [nhẹ nhàng]
[7] em bán mình rùi [cho ai, cho ai]
[8] anh… [?]
[9] tím tái thay! [dễ sợ]
[10] [ô hay] !!!!
[11] bao tiền một chiêc máy bay [du thuyền cũng đặng]
[12] sao anh không sắm [tậu]
[13] luc/thời còn nguyên [luyến tiếc]
[14] bi giừ em đã có tuyền [tiền]
[15] như con chim chuyền [khó nắm]
[16] như cá dưới sông [khó lội]
[17] cá dưới sông có khi còn băt [nói thăt]
[18] chớ cá dưới bể băt mần răng đây [nói thiệt]
[19] lại về trèo lên ngọn cây [hớn hở lần nữa]
[20] ngồi chờ huê nở [mong đợi]
[21] bàn tay rờ cành/& lá [ngậm ngùi]
Nguồn: [trong bảng tra mục từ: o & r]. từ điển biểu tượng văn hoá thế giới (phụ lục) – nhà xuât bản đà nẵng, trường viêt văn nguyễn du – tháng 10.1997
*
quan hệ thi ca hiện rõ khuôn mặt thơ sĩ
bạn có biêt thơ sĩ của bạn thuộc tuyp người tình thế nào không? hãy bỏ ra một tuần theo dõi, bạn sẽ có kêt quả. băt đầu từ ngày thứ 2 trong tờ lịch, bạn đánh dấu tât cả những ngày cả hai có quan hệ thi ca với nhau trong tuần đó.
sau đây là cach tánh điểm theo số lần xuât hiện nhu cầu gần gũi & số lần tột khoái của mỗi bên.
số lần tột khoái của thơ sĩ trong một tuần (tkts):
1 hoặc it hơn 1 lần: 11 điểm
2 lần:12 điểm
3 lần: 13 điểm
4 lần: 14 điểm
5 lần: 15 điểm
6 lần trở lên: 20 điểm
số lần tột khoái của thơ (tkt):
1 hoặc it hơn1 lần: 11 điểm
2 lần:12 điểm
3 lần: 13 điểm
4 lần: 14 điểm
5 lần: 15 điểm
6 lần trở lên: 20 điểm
số lần thơ có nhu cầu gần gũi (nct):
1 hoặc it hơn 1 lần: 11 điểm
2 lần: 12 điểm
3 lần: 13 điểm
4 lần: 14 điểm
5 lần: 15 điểm
6 lần trở lên: 20 điểm
số lần thơ sĩ có nhu cầu gần gũi (ncts):
1 hoặc it hơn 1 lần: 1 điểm
2 lần: 2 điểm
3 lần: 3 điểm
4 lần: 4 điểm
5 lần: 5 điểm
6 lần trở lên: 10 điểm
tìm ra điểm tổng theo công thưc sau:
kêt quả = (tkts - tkt) x (nct - ncts)
lưu ý: với phep trừ trong ngoặc đơn chỉ cần lấy số chinh lệch giữa thơ & thơ sĩ, lấy số lớn trừ đi số bé. thí dụ: 3 - 11 sẽ = 8 chớ không phải là -8 (âm tám).
sau khi nhơn hai tổng trừ sẽ ra kêt quả, chánh là con số chiếu vào bằng trăc ngiệm để cho ra tánh cach thơ sĩ trong quan hệ thi ca.
300-361 điểm: một kẻ tuyệt đối ich kỷ
thơ sĩ này cho rằng chỉ bổn thân nàng ta mới được quyền hưởng mọi sung sướng. đối tac thơ sống chêt ra răng cũng mặc kệ. nàng ta đã muốn phải lập tưc được phục vụ, chẳng thich phải chờ đợi, thơ này kém chât lượng thời tìm ngay thơ khac.
thơ nào gắn kêt với thơ sĩ này có nguy cơ măc bịnh tự ti, mặc cảm nhưng đến khi bùng phat thời có những phản ứng mạnh như mù quáng lao theo thơ sĩ khac, ngoại tình mà không thấy sợ hãi run rẩy.
250-300 điểm: rât thụ động
bạn phải bật đèn xanh loé sáng thơ sĩ này mới băt được tín hiệu. nếu tín hiệu tế nhị quá thời nàng ta cứ nhởn nhơ ngủ tit. từ luc âu yếm dạo đầu đã phải có sự chỉ dẫn, cần nói rõ vùng nhạy cảm trên thân thể mình để nàng ta không rơi vào trạng thái ngứa một đằng, gãi một nẻo.
200-250 điểm: một ả đãng trí
theo một số chuyên gia, về lý thuyêt thơ sĩ này biêt phải mần giì để làm hài lòng đối tac nhưng khi đã vào cuộc thơ sĩ quên tiệt. nhậm vụ của thơ là kiểm soat để nàng ta không vọt về đich một mình. hãy phân tán bằng một câu nói nào đó hoặc một ngụm nươc mat, nàng ta sẽ nhớ ra sự tồn tại của người đồng hành.
100-200 điểm: người có giáo dục
thơ sĩ khá hiểu biêt về chuyện này. nếu thơ mần thơ sĩ bay bổng, thời nàng ta còn biêt cach mang đến cho thơ không phải chỉ một lần tột khoái.
1-100 điểm: một người xứng với mong đợi
thơ sĩ này sẽ là chỗ dựa vững chăc & là một kho dự trữ để tiêp tế năng lượng sanh học cho thơ. thơ sĩ biêt thơ cần giì, bổn thân thế nào, đem lại cho thơ cảm giac tràn trề sanh lực chớ không phải là thừa thãi ngập ứ.
*
tâm sự ngề & ngiệp/cũng là/những điều lái tim chưa định[1] nói trươc đây
[theo đơn đặt hàng của bùi quang viễn đặng gởi Q[2]]
thơ biêt không???.... ... bao nhiêu lần anh nhìn lên bầu trời đầy sao kia để ươc nguyện..
anh ươc rằng chúng ta sẽ luôn mãi ở bên nhau....
anh ươc rằng anh sẽ mãi là người lau những giọt nươc măt lăn trên má của thơ, sẽ luôn là người để thơ chia sẻ niềm vui, nỗi buồn....
& thơ ơi, điều ươc quan trọng nhưt là giì thơ có biêt?
"anh ươc thơ bao giờ cũng hạnh phuc nhì thế gian, để anh được là người hạnh phuc thứ ba sau thơ"[3]
thơ ơi...! giá như những luc ngồi cùng thơ thời gian cứ kéo dài mãi
giá như anh có thể bươc vào tâm hồn thơ...
giá như anh có thể gi nhớ rõ ràng hình ảnh của thơ trong tâm trí...
giá như anh có thể mơ về thơ hằng đêm....
giá như anh biêt thơ ngĩ giì về anh...
& giá như..... có thơ ở đây!
giá như thơ là con măt phải còn anh là con măt trái thời mình sẽ mãi bên nhau, chẳng có con măt thứ ba nào cả.
giá như thế gian này là một buổi hoàng hôn, thơ là mặt trời còn anh là biển rộng.....
giá như chúng ta hiểu nhiều hơn cả những giì chúng ta biêt, rằng mọi sông đều đổ ra bể nhưng không phải sông nào cũng sâu, cạn như nhau.
& thơ ơi...
giá như anh có thể biến mọi cảm xuc thành lời, giá anh có thể gởi những lời yêu thương vào gió giá như anh chẳng bao giờ phải ngần ngại mỗi khi nhìn sâu vào đôi măt của thơ, không phải đắn đo điều giì đó vô tình.... giá như anh hiểu được những điều giản đơn sau tiếng thở dài, sau ánh măt nụ cười, sau cái nhìn xa xôi, & sau những net trầm tư trên gương mặt thơ....
& mỗi khi ngĩ về anh..... anh mong thơ đừng bao giờ ngĩ rằng những người như anh biêt yêu thương thơ & mần nên thơ.... vì thế mà họ mộng giỏi...
anh mong thơ đừng bao giờ ngĩ rằng những nhà văn biêt viêt truyện ....bởi vì thế mà họ bịa rât tài....
anh có thể là nhà văn hay nhà viêt kịch, anh có thể tô màu lên những điều nhợt nhạt của cuộc sống, nhưng dường như trái tim anh lại là điều mà chẳng bao giờ anh có thể viêt hêt thành lời...
đơn giản vậy thôi....
. ......
& giá như có một sự đọc ngược lại để đừng bao giờ có dấu "chấm" sau tât cả những điều được viêt ra từ nỗi niềm vô hạn. để thơ lúc nào cũng biêt rằng anh yêu thơ ←
chú: [1] hoặc kịp cũng như nhau. [2] người phụ nữ có nét đẹp dâm đãng hơi kìm chế. [3] vì độc giả bao giờ cũng là người hạnh phuc nhưt, không nên ganh get với họ. nếu không sẽ thiệt thòi nhiều.
nguồn: http://www.thotre.com/vietnam/modules. php?name=news&file=print&sid=62

*
câu chuyện đã được viêt, bên ngoài kinh qur’an & kiều
.... con khốn nạn kia mầy lại đây cho tau biểu cái nầy... từ ngày mày quen

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . fatimah lại cho ba mầy dạy . . . . ông phải dạy cho

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . fatimah mầy còn chần chừ giì nữa . . . ba phải dạy

cái thằng người việt chó đẻ đó trông mầy không còn ra cái giì cả . . .

nó nge điều phải trái . . . . . con nầy càng lớn càng khó dạy . . . ông ngậm cái ống

cho nó biêt con gái muslim phải sống ra sao . . . . . . . . . . . còn cái thằng người

mầy muốn đi luc nào thời đi về luc nào . . . . . . . . . thời về . . . .

tẩu để tui châm lửa cho . . . . con gái như thế còn mặt mũi nào mà sống với ummah

việt chó đẻ đó ba cứ để con trừng trị . . . . . . . . . . hôm thứ sáu tuần trươc con lên trên mosque

mầy gầm mặt xuống mà nge tau nói . . . đừng có trố măt ra như thế . . . nhà

. . tui đã nói to nói nhỏ biêt bao nhiêu mà nó cũng không nge . . . . . mấy bà

mấy đứa bạn hỏi chừng nào thì em gái mầy biêt vò spring roll . . . nge mà muốn tự tử . . . .
nầy là nhà có danh giá trong ummah . . . là nhà có iman . . . mầy có nge rõ

nhà ibrahim băt đầu xầm xì con nhỏ nhà nầy săp bỏ nhà theo trai . . . . . . . .

. . . . con phải bẻ cổ cái thằng người việt chó đẻ đó . . . . . . . . . .

không . . . mẹ mầy nói với tau người ta đồn mầy ốm ngén . . . mặt mũi mầy

. . . mầy có nge rõ không . . . người ta nói mầy là đồ qadhf . . . mần sao mà tui sống

. . . . còn mặt mũi nào mà sống với ummah được chớ . . . . . . . . con người có học mà ngu như

dạo này xanh xao phờ phạc . . . tại vì học thi à . . . mầy mà còn học hành giì

được hử trời . . . nhục ơi là nhục . . . học cái giì mà học . . . bao nhiêu chỗ khá giả mầy

vậy . . . đi theo cái thằng người việt chó đẻ . . . ba cho con hut một hơi . . . .
nữa . . . . mầy nói thiệt cho tau nge mầy đã quan hệ với thằng chó đẻ đó tới

có chịu đâu . . . lại đâm đầu đi theo cái thằng người việt đó . . . . . . . . . .

. . . phải giiêt cái thằng chó nầy . . . người mình chêt hêt rồi hay sao mà đi theo cái thằng đó . .
mưc nào rồi . . . mầy nói đi . . . bà để cho nó nói . . . mầy im đi để cho nó nói

. . . . . . . . . . . . mầy nói thiệt với ba mầy đi . . . . . . . . . . . . . . . . .

. . . mầy nói thiệt đi . . . . . . . .. . . . . . . . . . mầy nói thiệt đi . . . . . . . . . . . . . .

. . . mầy nói đi . . . hử . . . mầy nói sao . . . mầy muốn cưới nó hử . . . . . bà có

. . . . . . . . . hử . . . . . . . . . .mầy nói cái giì . . . . cưới thằng đó hử . . . mầy có

. . . . . .. . hử . . . . . .. . . . . . mầy nói cái giì . . . . . . cưới thằng chó đó . . . trời
nge nó nói giì không . . . nó muốn mần vợ thằng chó đẻ đó . . . mầy giỡn với

điên không . . . . ông có nge nó nói giì không . . . trời ơi là trời con ơi là con

ơi . . . ba có nge nó nói giì không . . . tat cho nó vỡ mặt ra . . . . mầy dám nói giỡn hử con kia . .
tau hử . . . sao . . . cái giì . . . mầy nói thiệt hử con đĩ kia . . . . . tau căt cổ mầy

nhục ơi là nhục . . . sao . . . cái giì . . . mầy nói thiệt sao . . . hử . . . cái con đĩ kia

. . . mầy dám nói như thế hử . . . cái giì . . . mầy nói thiệt hử . . . tau đánh vỡ mặt mầy ra bây giừ
. . . thằng sadi bế bà nội mầy vào phòng ngủ để tau giiêt con đĩ mât dạy này

. . . . . . . mẹ nín đi chớ việc giì mẹ phải khoc . . . để tụi tui dạy nó chớ . . . sadi bế bà nội vào

. . bà nội . . . sao bà khoc . . . sao bà lại binh nó . . . để ba tui dạy nó chớ . . . bà để tôi bế vào
. . . bà khoc loc như thế thì tui dạy nó thế nào . . . cái con đĩ này con đĩ này

phòng ngủ . . bà cứ binh nó như thế thì còn dạy dỗ giì được . . . cái con đĩ mât dạy

. . . . bà đừng có giãy giụa như thế . . . luc nào đụng đến nó thời bà lại khoc loc
tau chôn sống mầy mầy dám nói như thế hử con đĩ con đĩ con đĩ con đĩ con

mầy dám nói như thế sao . . . ông chôn sống nó đi . . . đồ đĩ đồ đĩ đồ đĩ đồ đĩ đồ đĩ

mầy dám nói như vậy à . . . chôn sống nó đi . . . quá nhục nhã . . . tau phải giiêt cái thằng chó
đĩ đồ đứng đường đồ suc vật tau đánh mày nat xương con đĩ con đĩ con đĩ . .

. . trời ơi . . . trời ơi . . . giiêt cái thằng chó đẻ đó đi giiêt cái thằng chó đẻ đó đi giiêt . .

đẻ đó cái thằng chó đẻ tau căt cổ nó tau lột da nó tau bằm xương nó tau chặt đầu nó chẻ sọ nó . .
saigon 28.2.2005
Nguồn: trich phần jihad trong truyện ngắn bên ngoài kinh qur’an của hoàng ngọc-tuấn
*
quà tặng trái tim – chủ đề tháng tư: tình yêu thời thổ địa
____*yu*_*yu*_______*yu*___*yu* __*yu*_________*yu*__________*yu* __*yu*________________________*yu ___*yu*______*_loves_*________*yu* ____*yu*____________________*yu*____*yu*____________________*yu*
______*yu*________________*yu*___ ________*yu*____________*yu*______
__________*yu*________*yu*_______ ____________*yu*____*yu*_________
______________*yu**yu*_________________________*yu**yu*___________
________________*yu*_____________________________*yu*_____________

ai sinh ra hai chu*~ uo*c' mo* de^? cho to^i phai? tha^n~ tho*` da*m chie^u......... ai sinh ra hai chu*~ tinh` ye^u de^? cho to^i phai? so*m' chie^u` da*m' say ......... ai sinh ra hai chu*~ da*ng' cay de^? cho to^i phai? do^i? thay lam` gi`............ ai sinh ra hai chu*~ bie^t ly de^? cho to^i phai? ra di mo^t minh`....
say dam nhat la tinh yeu cua me,ngan ngui nhat la tinh yeu cua nguoi khac,ngot ngao nhat la tinh yeu cua nguoi yeu nhung ben vung nhat la tinh yeu cua nhung nguoi ban ...

cam on ban vi ban la ban minh ...hay gui no cho tat ca nhung nguoi ban cua ban va` dung quen gui no lai cho toi
chú:
quà tặng trái tim là một chuyên mục của đài truyền hình tp hcm về cac tình khuc
Nguồn: từ my documents của máy số 5 trong một dịch vụ internet trên đường quang trung – gò vấp
*
thông báo của cơ sở ak47 & vấn đề đầu ra cho thơ
xin quý khach hàng vui lòng tái hạn ngay khi hêt hạn. chúng tôi sẽ không gởi thơ nếu không nhận được hợp đồng tiêp tục mua thơ của quý vị. nhơn đây, chúng tôi cũng xin thông báo tới những thân hữu đã hợp tac với cơ sở, xin quý vị tiêp tay với chúng tôi bằng cach mua dài hạn. vì khả năng hạn chế, chúng tôi không thể gởi sản phẩm khuyến mãi & hậu mãi tới quý vị như trươc. đối với những vị có cảm tình với cơ sở, nếu có thể, xin mần đại diện cho cơ sở. nếu mỗi vị giup chúng tôi bán mỗi lần từ 50 đến 100 bài, đều đặn như vậy thì chúng tôi đỡ phải lo nhiều đến vấn đề tiêu thụ & dành thời gian đầu tư cho công việc. để sản phẩm ngày càng phong phú & hâp dẫn hơn.
mọi chi tiết xin liên hệ: cơ sở sản xuât thơ ak47: 47h phạm ngọc thạch q3, tp hcm (gặp lý lợi: 0903.695.983 – trưởng khâu quảng cáo tiếp thị)
Nguồn: tạp chí thơ số 26 – mùa xuân 2004; trang 255
*

Bùi Chát sinh năm 1979 tại Biên Hòa. Cử nhân văn chương. Năm 2002, cùng Lý Đợi, Khúc Duy, Nguyễn Quán thành lập nhóm Mở Miệng. Là người đề xuất tên Mở Miệng cho nhóm. Là cây bút chủ lực của nhóm. Là người đề xướng các khái niệm "thơ rác", "thơ nghĩa địa" và coi đó như những khái niệm then chốt để xây dựng ba tập thơ: Xáo chộn chong ngày, Cái lồn bỏ điTháng tư gãy súng.
Tác phẩm
2002Vòng tròn sáu mặt, tập thơ, in chung (cùng Khúc Duy, Lý Đợi, Trần Văn Hiến, Hoàng Long, Nguyễn Quán), Nxb Giấy Vụn, in photocopy
2002Mở Miệng, tập thơ, in chung (cùng Lý Đợi, Khúc Duy, Nguyễn Quán), Nxb Giấy Vụn, in photocopy
2003Xáo chộn trong ngày, tập thơ, Nxb Giấy Vụn, in photocopy
2004Made in vietnam, Conceptual art
2004Cái lồn bỏ đi & những bài thơ chửi rủa [bới, lộn], tập thơ, Nxb Giấy Vụn, in photocopy
2005Tháng tư gãy súng, tập thơ, Nxb Giấy Vụn, in photocopy

MX TIỂU CẦN * 30-4

THÁNG 3 BUỒN THIU, THÁNG 4 GÃY SÚNG
                                                                                                                                  
MX Tiểu Cần
      Ngày 4 tháng 4 năm 1975 . Về đến VũngTàu SĐ/TQLC ( Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến ) chúng tôi đóng quân ở một căn cứ Quân Sự của Quân Đội Đồng Minh để lại sau khi họ rút về nước ngay tại bãi sau thị xả VũngTàu ( tôi không quan tâm là của U.S.A hay của Úc ) đối với tôi nơi đến rồi đi chẳng có gì là quan trọng cả , có quá nhiều nơi chốn mà suốt hơn 7 năm làm lính Mũ Xanh từ Bến Hải đến tận Mũi Cà Mau tôi đều đặt chân đến ( Tháng Giêng xuôi quân ra Huế ...... ) quên rồi bài thơ 12 tháng anh đi của Đại úy Bình phòng tâm lý chiến. SĐ/TQLC  trong tình trạng tái bổ sung quân số , quân dụng sau cuộc lui binh từ QĐ1 về đây .  Lạng Sơn TL ( Tư Lệnh SĐ/TQLC ) kiêm nhiệm thêm chức Quân Trấn Trưởng thị xả VũngTàu nên ông rất bận rộn chấn chỉnh trật tự an ninh toàn Thị Xả , vì dân số tăng gấp bốn hay năm lần dân số của Thị Xả. Dân từ miền trung chạy vào lánh nạn CSBV , dân ở thành phố Sàigòn ( nhà giàu có , họ hàng của các ông to, mặt trợn hèn nhát có) ra đây chờ cơ hội để di tản .....khi TL bận bịu một thì chúng tôi ( Tiểu đội làm việc cận kề bên TL ) phải tất bật gấp đôi , Đại Dương (Đại Úy Nguyển Quang Đan K21/ VB) chánh văn phòng TL là người bận bịu làm việc không có thời gian nghỉ ngơi ( xin được nói thật nghe Đại Dương anh em chúng tôi biết nên thương anh lắm ) đôi giày trận chỉ cởi ra vào lúc quá nửa đêm để an vị trên chiếc vỏng nylon ( vật bất ly thân của người lính ) ngày và đêm cá nhân tôi  phải theo bước chân của TL . dù có muốn thăm lại cái thành phố mà 6 năm về trước tôi được đơn vị gửi ra đây học khoá chuyên môn về ngành Truyền Tin . củng chẳng thực hiện được đến nổi chuyện gửi một lá thư về nhà báo tin cho mẹ già rằng "con của mẹ vẩn bình an"  phải nhờ ban văn thư của đơn vị gửi giúp . lính Mũ xanh là thế đó ( sống hùng sống mạnh hảy gia nhập lính Mũ Xanh ) kể cả chuyện vừa nhận được văn thư lên chức Thượng sĩ chức thường niên chứ không phải Đặc Cách vì TL rất khó khăn chuyện ấy .....( xin lổi TL tôi chỉ nói lên sự thật ) mà chưa được một lần đeo lon mới
 
                                    Tiểu Cần bên cạnh TL và quý Niên Trưởng
           Ngày 7 tháng 4 năm 1975 tin tức hành lang .....trước nhứt là : tình hình đất nước ( miền Nam Việt Nam Cọng Hòa) rất xấu sẽ có biến chuyển không sáng sủa , thật sự tận cùng trong khối óc nhỏ bé của tôi không thể hình dung được có cái ngày 30 tháng 4 năm 1975 . nhưng tin truyền miệng thêm mắm , thêm muối nên rồi củng mặn chát trong sự lo toan của tôi , cộng thêm trên trời cao có quá nhiều máy bay đủ loại ra vào từ cửa biển như đi chợ , nên chuyện lo lắng không an lành là lẽ tất nhiên thôi . Tin có giá trị là SĐ/TQLC sẽ rút về Cần Thơ "Tử Thủ" với Thiếu Tướng Nguyển Khoa Nam . Về Cần Thơ ? Ôi quê hương!  Niềm vui rộn ràng khởi động trong tôi đã bắt đầu rạo rực mong chờ, dù không biết tương lai của đất nước sẽ ra sao ?  vì  đó là chuyện của Thượng Cấp, nghe qua rất ư là Vô Tình nhưng sự thật là thế đó ......tôi chỉ kể rỏ cái thật dù có thể bị cho là vô trách nhiệm . tôi sẽ tận hưởng niềm vui đoàn tụ với mẹ tôi , với gia đình bé nhỏ mà hơn 4 năm không hề có ngày nghỉ phép  để về gặp mặt , và dù có phải đền xong nợ nước tại quê nhà ( cái nợ vốn lẩn lời trả hoài không hết ) củng mản nguyện và bảnh hơn nhiều chiến hửu lắm rồi . vì Cần Thơ là nơi tôi được sinh ra và lớn lên , từ là một đứa bé chào đời đến lúc thi rớt Tú Tài rồi gia nhập vào lính Mũ Xanh cho nên Cần Thơ đối với tôi là thế đó. Nhớ đến Bến Ninh Kiều nằm bên giòng sông Hậu gió thổi nhè nhẹ mang theo hơi mát của giòng nước ngọt quanh năm chảy xuôi đến tận Cà Mau ra biển cả. Nhớ đến ngôi trường Phan Thanh Giản của con trai chỉ cách nhau cái dậu mồng tơi  hàng rào là ngôi trường con gái Đoàn Thị Điểm,  mà có rất nhiều lần tôi muốn sang chơi thăm nàng, không phải tại cái dậu mồng tơi, nhưng ngại ông già gác gian tóm cổ là toi mạng. Nào là vườn ổi , vườn trái cây ở cầu Cái Khế  mà tôi đã từng có rất nhiều lần lặn hụp theo con kinh vào vườn để bẻ trộm Xoài , Ổi , Mận , Chôm Chôm v..v..v , chợ nổi Cái Răng , Phong Điền , với cách buôn bán rất đặc biệt trên những chiếc ghe hay xuồng mà khách đi mua bắt buộc phải đến bằng xuồng hoặc tàu máy ....trước mủi ghe treo lủng lẳng loại trái cây gì thì cửa tiệm bán trái cây đó ....ôi Cần Thơ
                Ngày N+ của tháng 4 năm 75 . thêm một cái tin rất là hấp dẩn ( đối với tôi ) cho rằng " Đảo Chánh " TL sẽ đem SĐ/TQLC về Sàigòn hạ bệ vị Tổng Thống đương nhiệm Nguyển Văn Thiệu,  hầu cứu nguy nước mất nhà tan. Thú thật tôi rất thích và vui mừng với cái tin này vì hai lần Đảo Chánh trước kia tôi còn bé, nên chỉ nghe kể lại hay đọc qua sách vở của lịch sử , còn bây giờ thì tôi sẽ là một trong những người lính TQLC trực tiếp hay gián tiếp làm nên lịch sử (?).  Hai Tiểu Đoàn TQLC  sẽ làm lực lượng chính , một Tiểu Đoàn sẽ làm đơn vị trừ bị cho cuộc Đảo Chánh . còn lại tất cả SĐ/TQLC sẽ ở trong tình trạng báo động 24/24 vừa chống đở quân CSBV vừa yểm trợ cho 3 đơn vị Đảo Chánh . tôi nôn nóng mong đến ngày G để theo TL và SĐ/TQLC tiến về Sài gòn .
                  Ngày 12 tháng 4 năm 75 . ( nếu trí nhớ tôi không lầm ) hai Lữ Đoàn TQLC di chuyển về căn cứ Long Thành dưới sự chỉ huy của ĐB Tango ( Đại Tá Nguyển Thành Trí . Tư Lệnh Phó Sư Đoàn ) để tăng phái cho Quân Đoàn III,  TL ở lại VũngTàu với một Lữ Đoàn  TQLC .  chuyện TL ở lại VũngTàu lúc đó là việc không bình thường, đến bây giờ thì hầu như chúng ta đã biết lý do ....như vậy chuyện Đảo Chánh bị kẹt ông bạn Đồng Minh Hoa Kỳ cản trở nên đành không thực hiện được .
         7 giờ sáng ngày 28 tháng 4 năm 75,   Đại Dương tập họp anh em chúng tôi lại nói sơ qua tình hình rất bi đát hiện tại và anh có nói nếu CSBV chiếm được miền nam thì TL nhứt quyết không đầu hàng, có hai trường hợp xử trí
1.  là tử thủ ( nếu có thể )
2.  là ra khơi ( vì cửa biển trước mặt )
 chưa biết phải đi đâu ? tất cả anh em chúng tôi đứng im lặng , mỗi người có nghỉ suy riêng trong đầu , riêng tôi thì vẩn còn ám ảnh chuyện Đảo Chánh hay về vùng IV chiến đấu với Tướng Nam đã tiêu tan rồi , đường về quê hương có hàng dừa xanh xa vời quá .
      Đại Dương tiếp theo
- nếu TL ra đi ( ra khơi ) ai muốn đi theo TL thì đứng sang một bên , còn những ai chọn ở lại về với gia đình thì TL sẽ cho trực thăng chở về Căn Cứ Sóng Thần . trong số đi theo TL có tôi , cho đến bây giờ sau 35 năm tôi vẩn chưa có câu trả lời là tại sao đi theo TL ? Có phải do lòng trung kiên (?)  mà bỏ mẹ già đơn chiếc ở quê nhà .....Cuộc họp bỏ túi xong tôi được lệnh mang máy PRC25 theo trực thăng đưa những anh em chọn ở lại , trên đường bay về căn cứ Sóng Thần nhìn những gương mặt thân thương với nhiều năm tháng chiến đấu bên nhau lòng dạ tôi cảm thấy nao nao buồn .....Tr/sĩ Nam. phụ trách ẩm thực cho TL  Hạ sĩ Guông  người gốc Miên Sóc Trăng , các cận vệ huyền đai đệ tứ  đẳng như Tr/sĩ Trương  cao 1m90, Tr/sĩ Hoài tây lai đẹp trai , Tr/sĩ Mến gốc người Hoa chợ lớn, hiền như cục đất. lần chia tay mãi đến bây giờ không một lần gặp lại .
          Sáng ngày 29 tháng 4 năm 75 . Đại Dương lệnh cho tôi mang máy PRC 25 theo anh bay đến căn cứ Long Thành vì anh sẽ có cuộc gặp mặt với Đại Bàng Tango , trực thăng bay dọc theo quốc lộ để tránh súng phòng không của CSBV , nhìn xuống con đường nhựa trải dài tiếp nối một đoàn người lẩn xe cộ nối đuôi nhau trực chỉ hướng VũngTàu giống như cuộc diển hành đón mừng lễ hội . rỏ ràng là thiên hạ tranh nhau rời bỏ quê hương đất nước rồi . chỉ có chúng tôi những người lính bình thường , rất bình thường là dững dưng không nôn nao , tính toán , hay lo sợ mà cả một đời binh nghiệp vỏn vẹn là nhận lệnh và thi hành lệnh để rồi kết cục của cuộc chiến chúng tôi là những người thua thiệt đau đớn, tủi nhục, mất mát nhứt là các anh em thương phế binh , các chị em cô nhi quả phụ còn ở lại quê nhà .....Trực thăng đáp xong ĐD có xe đón đến TOC ( trung tâm hành quân ) còn tôi lợi dụng cơ hội này chạy sang vùng đóng quân của TĐTT để thăm bạn bè cùng đơn vị " Gốc " chuyện " Bà Tám " chuyện thời sự rồi củng phải ngưng vì đã đến giờ chúng tôi phải bay ra VT sau khi ĐD xong buổi họp chớp nhoáng với ĐB Tango . trên đường bay trở về tôi nhìn sang ĐD thấy gương mặt của anh vẻ đâm chiêu nghỉ suy , thường thì khi bắt gặp nhìn nhau trên chuyến bay , vui hay buồn , khó khăn hay bình thường anh đều cho tôi một nụ cười , cười nhẹ , cười lấy lệ , hay cười để gọi là cười , nhưng chuyến này đã ba lần  anh bắt gặp tôi lén nhìn anh mà vẩn với gương mặt lạnh lùng đang suy nghỉ điều gì đó ? chắc là phải có vấn đề ? tôi thầm nghĩ ....trong hoàn cảnh này tất cả tin tức đều quan trọng và hấp dẩn đối với tôi ! tôi đã làm nhiệm vụ của một ATV ( âm thoại viên ) hơn 7 năm dài chuyên nghiệp, kỷ cương nghiệp vụ luôn luôn giử đúng từ khi bước chân khỏi cổng trường truyền tin,mà nhứt là ATV cho vị chỉ huy cao cấp bắt buộc phải :
Thứ 1 Tôi không nghe
Thứ 2 Tôi không thấy 
Thứ 3 Tôi không nói
còn bây giờ giửa cảnh trăng sáng , trăng tối này tôi rất muốn biết để có thể lo lấy thân nếu phải . nghỉ như vậy cho nên khi trực thăng đáp xuống bản doanh của TL trên đường vào phòng TL tôi đã kéo anh sang một bên và hỏi :
     - Xin ĐD cho em biết tình hình thế nào hay có gì xảy ra nên trông anh khác thường ?
     - Chú hứa giử kín thì anh nói
     - em xin hứa
      ĐD nhìn tôi
     -  anh chuyển lời đề nghị đến ĐB Tango là nếu CSBV vào (chiếm miền nam ) xin ĐB cùng gia đình ra VũngTàu di tản với TL .
     tôi tò mò
    -  rồi ông trả lời thế nào ?
    ĐD nhìn vào khoảng trời xanh
    -  Không . tôi  không đi đâu cả , tôi sẽ về quê vợ ở Long Xuyên .
  Sau đó ĐD đi vào trình lên TL . còn tôi thẩn thờ đến nơi đóng quân của mình mà đầu óc không ngừng nghĩ đến câu trả lời của ĐB Tango : Tôi sẽ trở về quê vợ ở Long Xuyên . Vâng ĐB Tango đã trở về " mái nhà xưa " sau khi CSBV chiếm trọn miền nam và kèm theo hơn 13 năm tù đày vô cùng khổ cực trong lao tù của cộng sản .
                Kính thưa TLP . Là một quân nhân MX nói chung , một ATV nói riêng tôi đã được cái duyên và may mắn làm việc cận kề với các vị chỉ huy cao cấp trong đơn vị : ĐB Khánh Ly ( Tr/Tướng Lê Nguyên Khang  TL/SĐ/TQLC) trong thành nội Huế , ĐB. Sông Hương ( Th/tá Sắc TĐT/TĐ3 TQLC ) hành quân vùng Chương Thiện , ĐB  Long Mỹ ( Đ/Tá Nguyển thế Lương CĐP/CĐ.B ) hành quân vùng Mỷ Tho . ĐB. Sài Gòn ( Đ/Tá Tôn Thất Soạn CĐT/CĐB ) hành quân Năm Căn, U Minh thượng . ĐB . Tango ( Đ/Tá Hoàng Tích Thông LĐT/LĐ147 ) hành quân Lam Sơn 719 . sau cùng là ĐB . Lang Sơn ( T/Tướng Bùi Thế Lân TL/SĐ/TQLC ) đối với TLP tôi chỉ có duyên mang máy theo ông vỏn vẹn chỉ hơn 2 giờ trong một lần TLP thay TL đi thăm LĐ 258 trong trận tái chiếm Quảng Trị . nhưng đối với tôi hình ảnh một TLP/SĐ ngày lẩn đêm ngồi trước phóng đồ hành quân trong TOC không mệt mỏi . sáng sớm bước vào TOC  gặp ngài , trưa vào TOC củng gặp ngài , chiều vào TOC chắc chắn gặp ngài , tối vào TOC ngài vẩn ngồi đó trên tay điếu thuốc Camel không nói , không nhìn , không cười , chỉ nhìn thẳng vào cái bản đồ hành quân to tướng trước mặt . ( ĐB ơi sao ông không đi nghỉ cho khoẻ cái thân ? ) những hình ảnh đó mãi mãi trong ký ức của tôi mỗi  khi nghỉ đến người anh Hai của SĐ/TQLC.
       Thẩm quyền Cần Thơ ( T/Tá Tô Văn Cấp ) đã viết : có những vị bỏ nước ra đi không phải họ hèn nhác , có những vị ở lại không phải họ anh hùng ( họ không đi vì họ không có phương tiện mà đi ) đàng này đối với TLP thì hoàn toàn khác hẵn .
   Sau 35 năm dài có quá nhiều đổi thay.  Ba mươi lăm  năm củng đủ để chúng tôi ( Tiểu Cần ) xin được viết ra đây những gì tôi biết , chứng kiến , mà ít ai hân hạnh biết được cho nên câu hỏi cứ đè nặng trong tôi là : tại sao không nói khi còn cơ hội nói được . Hầu mong rằng cái gì của lịch sử nên trả lại với lịch sử . còn câu trả lời KHÔNG của ĐB vào một ngày sắp tàn của cuộc chiến tôi xin được Trân Trọng giử gìn và mãi mãi gọi là " lời từ chối của một vị Chỉ Huy Cao Cấp .
                                IDIANAPOLIS  9 / 25 / 2010
 
 

CAO XUÂN HUY * THÁNG BA GÃY SÚNG

Tác giả : CAO XUÂN HUY

 (Da Nang Mar.29-1975 /  AP Photo)

Cao Xuân Huy
Tháng Ba Gẫy Súng trích đoạn
Tin tức về chỗ tàu sẽ vào bốc tưởng rằng rất kín đáo, rất bí mật, chỉ riêng Thủy Quân Lục Chiến biết, hóa ra đã có quá nhiều người biết. Chuyến tàu dành riêng cho tiểu đoàn 4, nhưng khi chúng tôi đến nơi, số người đã đứng đợi sẵn cũng có đến cả vài ngàn, xấp xỉ với số người đang chạy ngược chạy xuôi theo chiếc tàu.
Con tàu khá nhỏ, sức chứa tối đa theo tôi ước lượng chỉ có thể chứa được hơn ngàn người, đó là đã kể đến trường hợp nêm người như nêm cối. Vậy mà số người muốn được lên tàu, cũng theo ước lượng của tôi, có đến trên chục ngàn. Chắc chắn sẽ xảy ra một cuộc thi tuyển bằng bắp thịt và giá phải trả bằng máu, bằng sinh mạng của từng thí sinh để kiếm được một chỗ trên tàu. Một cuộc thi không có trọng tài, không có giám thị, không có hội đồng giám khảo, mà cuộc thi chỉ có những thí sinh là những người đang chạy cho xa Việt Cộng, đang liều mạng sống để khỏi rơi vào tay Việt Cộng.
Tôi rùng mình, tưởng rằng bàn giao tuyến cho tiểu đoàn 7, buông tay súng trở về phía sau là đã an toàn, yên ổn để lên tàu. Bây giờ mới thấy rằng còn quá nhiều cam go, còn quá nhiều nguy hiểm. Chỉ khác lúc trước là thay vì cầm súng chiến đấu với địch, bây giờ chúng tôi không cầm súng và chiến đấu với dân, chiến đấu với lính, với đồng đội, bạn bè mình, và cái giá phải trả cũng không rẻ gì hơn. Chấp nhận húc đầu vào tranh giành với người nhà để lọt được vào con số một phần mười nếu được thì có một vé trên tàu, nếu thua thì thân xác sẽ trôi nổi bập bềnh theo sóng nước. Không có một lựa chọn nào khác nếu không muốn bị sa vào tay Việt Cộng.
Sẵn súng ống trong tay, chúng tôi chiếm được vị trí hàng đầu trong đám đông đứng đợi tàu rất dễ dàng, chẳng ai phản đối, chẳng ai la ó, họ sợ vì chúng tôi có súng hay họ khinh vì không ai muốn dây với hủi. Chuyện cùi hủi gì đó nào còn nghĩa lý gì trong lúc này. Vấn đề chính của lúc này là lên tàu, phải lên tàu bằng mọi giá. Những chuyện khác tính sau. Chiếc tàu từ từ vào điểm hẹn.
Chúng tôi bị đám đông phía sau đẩy lấn tới đàng trước. Cả khối người xô đẩy, chen lấn ùn ùn dồn nhau ra biển. Tôi bị đẩy ra xa bờ dần. Nước lên đến đầu gối tôi, nước lên đến bụng tôi, nước lên đến ngực tôi. Nước lên nữa, lên cao nữa. Sóng nâng đám người lên cao, sóng đánh bật đám người rã ra, nhận chìm đám người xuống đáy, sóng đánh văng nhiều người lên bờ, sóng kéo nhiều người ra ngoài xa, sóng lại nâng đám người lên cao, sóng lại đánh bật đám người rã ra, sóng lại nhận chìm đám người xuống đáy, sóng lại kéo nhiều người ra ngoài xa. Cứ thế sóng nhồi, cứ thế liên tục sóng nhồi.
Tôi đã ra xa bờ nhưng cũng phải còn xa tôi mới tới được chiếc tàu. Nước và sóng đã không để yên cho tôi bơi ra tàu theo một đường thẳng. Bụng tôi đã chứa khá nhiều nước biển, vậy mà miệng tôi vẫn cứ tiếp tục dồn nước biển vào bụng sau mỗi lần bị sóng nhồi, và cứ sau mỗi lần bị sóng nhồi, tôi lại ra xa bờ và xa chiếc tàu hơn một chút. Tha hồ mà ngụp lặn, tha hồ mà vẫy vùng. Tiểu đoàn 4 Kình Ngư nào có sợ gì biển cả. Tôi là một con cá kình đang “nhởn nhơ” với biển to, đang “tung tăng vui đùa” cùng sóng dữ trong khi chân tay tôi mỏi nhừ dần, rã rời dần, trong khi bụng tôi phình to dần vì nước biển. Cái chết đến mỗi lúc một gần tôi hơn. Con “cá dữ” đang chờ lúc chết đuối.
Buồn ngủ gặp chiếu manh, tôi vớ được chiếc ba lô căng phồng không biết của ai. Tuy cái ba lô đã thấm khá nhiều nước nhưng vẫn có giá trị của một cái phao cứu mạng tôi lúc này. Tôi ôm chắc mà không đeo vào lưng vì cái dây đeo đã tụt ra khỏi móc sắt. Tay ôm cứng ba lô, tôi thả nổi cái mạng sống bấp bênh của mình. Tuy đang chờ chết nhưng lần chờ chết này tôi lại rất bình tĩnh, không hốt hoảng, không run sợ như lần chờ viên đạn ghim sau lưng lúc nãy. Một chút thèm thuồng nhìn những người đã leo được lên tàu, và một chút hối tiếc nhìn những người còn đang đứng trên bờ mỗi khi sóng đưa tôi lên cao. Tăng thêm một vài ngụm nước biển vào bụng, mất dần thêm một chút sức lực mỗi khi sóng nhận chìm tôi xuống. Tôi không còn ý niệm về thời gian, nên không thể nhớ nổi tình trạng bập bềnh này kéo dài trong bao nhiêu lâu.
Có một người không biết từ đâu đến, xuất hiện cạnh tôi, ối giào, cũng chỉ bình thường như những người bình thường đang ngụp lặn giống tôi và quanh tôi. Nhưng không, anh chàng này không giống ai hết, nét mặt của anh chàng có một cái vẻ gì đó có thể gây nguy hiểm đến cho tôi. Linh cảm được điều này, nhưng tôi không làm sao có thể tránh xa anh ta. Anh chàng nhìn tôi một cách van lơn, nhìn cái ba lô tôi đang ôm một cách thèm thuồng, anh chàng cố gắng nói thật lớn với tôi, nhưng giọng bị đứt quãng vì hụt hơi, vì mệt, vì gió và vì tiếng sóng:
Anh đưa em ra tàu với. Em bơi hết nổi rồi.
Hình như có một dòng điện cao thế vừa chạm vào người tôi, tôi hốt hoảng, tôi run lên vì sợ. Anh chàng này đúng là thần chết đến bắt tôi đi. Trời ơi, có phải thần chết cũng có khuôn mặt của người, hay thần chết đang vờn tôi như mèo vờn chuột. Tôi hấp tấp nói, chỉ sợ anh ta không kịp nghe tôi nói:
Tôi không ra tàu đâu, tôi đang quay vào bờ.
Mặc cho tôi không ra tàu, mặc cho tôi đang quay vào bờ, mặc cho tôi hấp tấp nói, anh ta ôm cứng lấy tôi, biến tôi thành cái phao giống như tôi đang ôm cứng cái ba lô. Mặc cho tôi giẫy giụa, mặc cho tôi đạp, mặc cho tôi lên gối, sức nặng nghìn cân ôm cứng lấy tôi. Người tôi từ từ chìm xuống, cái ba lô không chịu nổi hai người cũng từ từ chìm xuống. Anh chàng vẫn ôm cứng lấy tôi và càng lúc càng cứng hơn mặc dầu cả ba - anh chàng, tôi và cái ba lô - đã chìm sâu xuống dưới mặt nước, mặc dầu sóng vẫn nhồi cả ba lên xuống, “tung tăng” trong nước.
Một con sóng mạnh nâng bổng chúng tôi lên cao, thật cao rồi ném mạnh chúng tôi xuống. Anh chàng biến mất, cái ba lô cũng biến mất, chỉ còn lại mình tôi ngơ ngẩn, nước chỉ còn ngang ngực, tôi chỉ còn cách bờ hơn chục thước. Con sóng lớn đã ném tôi vào bờ, con sóng lớn đã cứu tôi. Không hiểu anh chàng thần chết có được ném vào bờ như tôi không. Tôi nương theo những con sóng nhỏ đi lần vào bờ. Cũng đã có rất nhiều người quay trở lại bờ như tôi, chán nản, tuyệt vọng.
Cũng vẫn còn rất nhiều người hăm hở lội ra tàu. Tôi đi thất thểu trên bờ cát, không còn biết mình phải làm gì, và cũng không quyết định được gì.
Tôi gặp thiếu úy Sĩ - Lâm Chí Sĩ - tiểu đoàn 2 Pháo Binh, quần áo còn khô, mái tóc mềm dài phủ ót bay bay theo gió, nụ cười bẽn lẽn như con gái cố hữu vẫn nở trên môi, mặt Sĩ đang phừng phừng vì rượu. Thấy tôi, Sĩ đưa tay vẫy:
- Ê Râu, làm vài nắp cho ấm, mày.
Tôi sà ngay vào, uống liền tù tì năm, sáu nắp bi đông rượu. Rượu khá nặng nhưng chỉ đủ làm nóng bụng chứ không đủ làm ấm người.
- Rượu đâu ra mà có giờ này vậy?
Sĩ chỉ một người cũng mặc quần áo của tiểu đoàn 2 Pháo Binh ngồi bên cạnh.
- Của thằng này, thằng Lộc. Nó làm phân chi khu trưởng ở Gia Hội mang theo cả bốn năm lít.
- Sao tụi mày không xuống tàu?
Sĩ cười lớn tiếng kiểu hát bội:
- Ha... ha... ha... còn mày sao không xuống tàu?
Tôi cũng cười, lắc đầu:
- Tao suýt chết đuối.
- Tội nghiệp thằng con trai, mày suýt chết đuối rồi cũng lại lên bờ, bố mày ngồi đây nhậu để coi những thằng suýt chết đuối như mày, bố mày cũng ở trên bờ. Tôi gật gù:
- Mẹ kiếp, cũng có lý.
Tôi ngồi nhậu và trở thành kẻ bàng quan, ngồi ngắm nhìn thiên hạ.
Rất nhiều người từ biển trở lại bờ, người ngợm quần áo ướt sũng, kẻ khóc vì đã không ra được đến tàu, người cười vì vừa thoát chết, người đi lang thang thất thểu, kẻ ngồi hoặc nằm vật ra bất cần mọi chuyện sẽ ra sao.
Những người quần áo còn khô vẫn nhấp nha nhấp nhổm, nửa như muốn thử thời vận, nửa như rụt rè sợ hãi. Chỉ có những người lính Quân Y Thủy Quân Lục Chiến là những người đặc biệt trong số những người quần áo khô. Họ không nhấp nha nhấp nhổm mà họ hoạt động thực sự. Họ tập họp thành những toán cấp cứu đặc biệt, lăng xăng hết tiêm thuốc cho người này, lại hô hấp nhân tạo cho người khác mới từ biển vào, hết băng bó cho người này, lại đem băng ca khiêng người khác. Xin cám ơn và xin nghiêng mình kính phục những người lính Quân Y này.
Ngoài xa, chiếc tàu đã đông người nhưng vẫn còn đậu nguyên một chỗ, hình như cố tình kéo dài thời gian để bốc thêm được càng nhiều người càng tốt. Sức tải không thành vấn đề chỉ có sức chứa của chiếc tàu và tinh thần của thủy thủ đoàn mới là điều quan trọng. Những người đã lên được trên tàu đang cố gắng kéo những người vừa bám vào được thành tàu. Nhiều người không ai kéo đang cố gắng leo lên tàu từ mọi chỗ có thể bám mà leo. Có người leo lên được nhưng cũng có người rơi trở lại xuống biển. Lại còn có cả người trên tàu ngã xuống biển theo người mình đang cố kéo lên.
Từ bờ ra đến tàu khoảng cách hơn trăm thước, tôi không còn trông thấy mầu xanh của nước biển mà chỉ thuần một mầu đen của đầu người. Đầu của những người đang cố gắng bơi ra chiếc tàu.
Trên tàu đã chật người, tỷ lệ một phần mười hình như đã đủ số, trên bờ đã có khá nhiều người trở lại, dưới nước đã có nhiều người trôi dạt ra xa, nhưng cuộc thi đã chấm dứt hay chưa khi mà số người bơi ra vẫn còn nhiều và số người bám quanh tàu mỗi lúc một đông thêm.
Chiếc tàu bắt đầu kéo bửng, những người bám vào bửng tàu được nâng lên cao khỏi mặt nước, một số người may mắn rơi ngay vào trong lòng tàu, số còn lại lần lượt rơi xuống biển. Bửng tàu đã được kéo lên hoàn toàn nhưng không khép kín nổi vì giữa bửng và thành tàu đã kẹp cứng một thân người. Người bị kẹp nửa thân trên nằm trong lòng tàu, nửa thân dưới thò ra ngoài, hai chân giãy giụa, đạp đạp trong không khí được chừng nửa phút rồi ngay đơ. Hai cái chân của người xấu số trở thành có ích cho nhiều người còn ở dưới nước, họ bám vào đó để tiếp tục leo lên tàu. Lúc đầu hai cái chân còn đủ hai ống quần, dần dần chẳng còn gì cả và cuối cùng, cả hai chân đều bị gãy. Nhưng gãy thì gãy, người ta vẫn bám vào đó để leo lên tàu. Ít ra cũng có đến cả chục người leo được lên tàu nhờ cặp chân đó. Và chắc chắn sẽ còn được thêm nhiều người nữa nếu... Chiếc tàu phụt khói từ từ quay mũi ra biển. Chân vịt đạp nước đẩy không biết bao nhiêu người ra xa tàu, và không biết là đã chém đứt bao nhiêu người.
Thân tàu quay ngang đập vỡ không biết bao nhiêu đầu người, và không biết đã nhận chìm bao nhiêu người xuống sâu dưới đáy tàu.
Biết bao nhiêu người đã chết vì chiếc tàu quay mũi.
Nhưng...
Chiếc tàu đã không ngừng quay khi cái mũi đã hướng ra biển. Mà, chiếc tàu vẫn tiếp tục quay, mũi tàu lại từ từ hướng vào bờ.
Chân vịt lại chém thêm không biết là bao nhiêu người. Thân tàu lại đập vỡ thêm không biết là bao nhiêu cái đầu, và lại nhận chìm thêm không biết là bao nhiêu người xuống sâu dưới đáy tàu. Tại sao chiếc tàu bỗng dưng quay đúng một vòng tròn để làm chết biết bao nhiêu là người như vậy?
Đã có những xác chết trôi nổi dập dềnh xen lẫn với những xác sống đang cố bơi ra tàu hoặc đang cố giữ cho mình không trở thành xác chết. Chiếc tàu lại nằm im như đang mời gọi.
Chúng tôi ở cách xa vùng mặt trận có đến nửa cây số, tiếng súng chỉ nghe văng vẳng, nhưng chết chóc lại nhiều hơn có đến cả trăm lần.
Ủa, tại sao lại có người từ trên tàu nhảy xuống biển, không lẽ mắt tôi đã hoa lên vì rượu. Không phải một người, hai người mà là rất nhiều. Rõ ràng là mắt tôi trông thấy người ta leo qua lan can tàu, có người còn ngần ngừ, có người không ngần ngừ nhảy xuống biển. Lại có người lao mình qua lan can tàu để nhảy xuống biển.
Không tin nổi ở mắt mình mặc dầu tôi đã dụi mắt thật nhiều lần. Tôi hỏi Sĩ:
- Mày có thấy người ta nhảy từ trên tàu xuống biển không?
Sĩ cũng ngạc nhiên không kém tôi.
- Đụ mẹ, kỳ quá mày!
Chúng tôi ngơ ngác nhìn nhau, nhưng chúng tôi không có thời giờ để ngạc nhiên. Hai chiếc M-113 chở đầy người chạy từ hướng mặt trận đã cán bừa lên những người vừa từ biển lên còn đang nằm vật ra mà thở, và cán luôn cả những người không kịp chạy tránh đường.
Vừa thấy bóng thiếu úy Ngô Du - một trung đội trưởng của đại đội tôi - từ dưới biển trở lên, đang lảo đảo như muốn ngã gần mé nước, tôi và Sĩ chạy vọt tới đỡ và kéo Du chạy thật nhanh vừa kịp chiếc M-113 chạy lướt qua sát người chúng tôi.
Hai chiếc M-113 lội xuống nước để ra chiếc tàu. Những cái bánh xích đua nhau cán lên đầu của không biết bao nhiêu là người đang nhấp nhô từ bờ ra đến tàu. Ra đến nơi, chuyển hết người lên tàu xong, hai chiếc xe lội nước quay đầu lội vào bờ. Lại không biết bao nhiêu là đầu người bị nghiền nát bởi những cái bánh xích.
Vào đến bờ, hai chiếc M-113 ngừng lại. Từ vị trí tài xế, một cái đầu thò ra, nhìn quanh rồi la lớn.
- Ai muốn lên tàu thì leo lên tôi chở ra.
Lúc đầu nhiều người ngần ngại, nghi ngờ, nhưng rồi lác đác cũng có người leo lên. Có đến cả 15 phút mà hai chiếc M-113 vẫn chưa đầy người. Cái đầu lại thò ra, nhìn quanh rồi la lớn.
- Leo lên gấp đi mấy cha, tôi ra chuyến này không trở vô nữa đâu.
Lại có thêm vài người leo lên.
Tôi phân vân trong sự chọn lựa. Nên hay không nên leo lên. Tôi hỏi Sĩ:
- Lên không mày? Sĩ lắc đầu:
- Tao không muốn chạy thoát bằng cái chết của những người đang lóp ngóp dưới kia.
Câu nói của Sĩ đã cho tôi một quyết định:
- Mẹ kiếp, có mày có tao hay không có mày không có tao thì những người đang lóp ngóp dưới kia cũng sẽ bị những cái xích sắt này cán. Đừng có triết lý ba xu thằng con trai.
Sĩ cười bướng:
- Tao có nói khác gì mày đâu, nhưng tao không.
- Được rồi, phụ tao đưa thằng Du lên.
Sĩ và tôi đưa thiếu úy Du lên thiết vận xa.
Trước khi leo lên, tôi nắm chặt vai Sĩ:
- Hy vọng sẽ gặp mày ở Đà Nẵng.
Sĩ nhìn tôi cười:
- Đụ mẹ, đồ cải lương, cút mẹ mày đi thằng con trai. Hai chiếc M-113 lại lội nước ra tàu.
Lần này tôi mục kích tận mắt những cái xích sắt nghiến nát những đầu người. Tiếng máy nổ và tiếng nước vỗ đã át đi những tiếng thét tiếng la và có thể, cả tiếng vỡ của những cái đầu, nhưng không có gì có thể che lấp được những mảnh quần áo và mầu đỏ của máu cuộn theo chiều quay của xích sắt. Màu đỏ của máu và những mảnh vải cuộn theo chúng tôi suốt cả lộ trình khoảng một trăm thước. Màu đỏ của máu và những mảnh quần áo chắc chắn còn dính cả thịt còn trồi lên, trồi lên xen lẫn với bọt nước phía sau chúng tôi. Không hiểu tôi có dã man không, không hiểu tôi có chai đá không, không hiểu tôi đã trở thành súc vật chưa, hay vì tôi đã nhìn thấy quá nhiều cái chết từ sáng đến giờ, hay vì tôi đã yên tâm trên đường ra tàu an toàn mà tôi rất thản nhiên, lòng tôi rất bình thản khi nhìn những cái chết, quá nhiều cái chết ngay dưới chỗ mình ngồi, bị chết bằng ngay cái phương tiện mình đang sử dụng. Tôi nhìn những cái chết như một kẻ bàng quan, vô thưởng vô phạt. Không hiểu thằng Sĩ hèn nhát không dám nhìn cảnh này hay thằng Sĩ quá can đảm chọn lựa ở lại, chấp nhận bất cứ một điều gì sẽ xảy ra cho nó khi sa vào tay Việt Cộng. Dù sao thì tao cũng mong là lần chia tay vừa rồi chỉ là tạm biệt thôi Sĩ ạ.
Chiếc M-113 cặp sát vào thành tàu.
Người trên tàu phần lớn là Thủy Quân Lục Chiến. Lính của tiểu đoàn 4 tôi cũng khá đông. Tuy khoảng cách từ mui xe thiết giáp đến boong tàu khá xa nhưng được khá nhiều đàn em giúp nên tôi và Du lên tàu không khó khăn gì mấy. Có điều làm tôi xúc động là trong số người giúp tôi lên tàu có binh nhất Vạn - Nguyễn Văn Vạn. Vạn là dân Vũng Tàu, khi nhỏ phải đi bán báo chứ không được đi học, lớn một chút làm nghề đánh xe ngựa cho du khách, và nguồn lợi tức chính là hành nghề mặt rô ở các quán bia ôm, các xóm chị em ta. Vạn là một tay du đãng nổi tiếng ở Vũng Tàu. Cách đây ít lâu, vì vi phạm kỷ luật, tôi đã cho đóng bốn cái cọc trói căng hai chân hai tay Vạn ra, đánh theo hệ thống quân giai, bắt đầu từ tiểu đội phó là mười roi, đến tiểu đội trưởng số roi được nhân gấp đôi, và cứ theo cấp số nhân như vậy mà đánh. Mỗi lần Vạn xỉu là y tá chích thuốc và tạt nước vào người cho tỉnh dậy để đánh tiếp. Chưa đến lượt tôi đánh, Vạn đã xỉu ba lần. Sau trận đòn, chúng tôi phải đưa Vạn lên bệnh xá của lữ đoàn, nằm lại mười ngày vì bị đái ra máu. Tôi không sợ chuyện thù oán của lính tráng, nhưng không thể ngờ được là Vạn lại là người hăng hái, sốt sắng nhất khi kéo tôi lên tàu.
Lên đến trên tàu, không khí quá nặng nề ngột ngạt. Không phải nặng nề ngột ngạt vì số người trên tàu quá đông, mà vì cả tàu đang bị bao trùm bằng mùi giết chóc, căng thẳng. Huy mập nhét vào tay tôi khẩu súng ngắn, dặn dò:
- Súng tôi lên đạn sẵn, ông giữ cẩn thận.
- Còn gì nữa để mà phải thủ súng lên đạn sẵn?
- Thì ông cứ giữ đề phòng. Biết đâu có lúc phải xài tới.
Chưa kịp tìm chỗ ngồi, tôi nghe một tiếng súng nổ.
Hai người lính Thủy Quân Lục Chiến cúi xuống khiêng xác một người lính Bộ Binh vừa bị bắn chết ném xuống biển...
Cao Xuân Huy

No comments: