Wednesday, October 26, 2016

TRẦN THỊ HOÀNG TRÂN * XE THỔ MỘ

Những chiếc xe thổ mộ trong ký ức tuổi thơ tôi

Trần thị Hoàng Tân

           


..."Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo"...

Khoảng cuối thu năm 1955, ba má tôi rời miền quê sông nước Cần Thơ lên Bình Dương lập nghiệp. Thế là cả đám chị em tôi đã lớn lên trên vùng đất quê hương này. Bình Dương ngày đó còn hoang sơ lắm, phía sau ngôi nhà gỗ của gia đình tôi là một khoảng rừng rộng, cây cối um tùm. Có một lối mòn nhỏ xuyên suốt cánh rừng. Con đường mòn mà chị em tôi thường thích thú rủ nhau chạy một mạch để đến trại cưa gỗ nơi ba tôi làm việc. Có rất nhiều cây cổ thụ cao ngất ngưỡng trong rừng, với chằng chịt những dây rừng leo quấn. Thêm vào đó có cả những dây chùm gửi trổ hoa theo mùa, bám chặt thân cổ thụ tạo thành những hình dáng kỳ dị. Trong con mắt của tuổi thơ chị em tôi, những cây rừng đó giống như những con dã nhân khổng lồ mình đầy lông lá. Những hình dáng kỳ dị ấy cứ lớn dần theo trí tượng tưởng, rồi trở thành nỗi sợ hải ám ảnh chị em tôi trong những buổi chiều nhập nhòa bóng tối! Chị em tôi không đứa nào dám đi một mình trong cánh rừng đó để trở về nhà, khi mặt trời đã lẫn khuất sau bóng tối rậm rạp của đám cây rừng!... 



Nhưng đứa nào cũng thích thơ thẩn trên lối mòn đó trong những buổi trưa khi ánh sáng mặt trời xuyên qua đám lá, không chói chan mà chỉ vừa đủ soi sáng từng đám cây chồi thấp, mọc san sát nhau dọc lối mòn. Đó là những đám cây dại đã cho chúng tôi những trái chín ngon lành mà có lẽ không có gì ngon hơn trong ký ức tuổi thơ của chúng tôi ! Đó là những quả cò ke chín đen bóng, những chùm cơm rượu đỏ hồng bóng mọng, những trái chùm bao ngọt nhạt lẫn chút vị chua chua … Những quả dại như chiến lợi phẩm càng làm chị em tôi yêu thích khu rừng quanh nhà mình. Rồi ngày đêm cứ theo nhau tiếp nối. Không thể nhớ được ta đã lớn lên từ lúc nào. Thời gian cứ vút qua mỗi đời người như một thứ ánh sáng tự nhiên. Đến một lúc nào đó, ta giật mình quay nhìn lại, thì quá khứ đã trải dài một khoảng đời xa lắc ! Trong khoảng đời đó, còn đọng lại trong tâm trí mỗi người những niềm vui, hạnh phúc, cay đắng, buồn đau,… mà người ta đành gọi là kỷ niệm, vì muốn hay không thì tất cả đều đã hiện diện, xen lẫn vào nhau trong mỗi đời người !

Lối mòn trong cánh rừng ngày đó là con đường rong chơi của tuổi thơ chị em tôi. Còn con đường đi học ngày ngày là con đường quốc lộ từ nhà ra thị xã. Chỉ hơn 2 cây số đường bộ mà với chị em tôi con đường như dài lắm. Có lẽ bước chân bé nhỏ ngày đó, chưa đủ dài để thu ngắn lại khoảng cách, một khoảng cách sẽ trải dài theo số phận mỗi đời người ! Con đường đi học không bằng phẳng mà gập gềnh uốn khúc. Một con dốc cao trên lối về làm thêm chậm bước chân. Đó phải chăng là con dốc đầu tiên trong cuộc đời mà chị em tôi đã vượt qua trong vô thức, chưa hề cảm nhận được chút gian nan khởi đầu như một lẽ thường tình ! Mỗi lần tan học trên đường trở về nhà, chị em tôi mừng nhất khi gặp được má đang trên chiếc xe ngựa từ chợ về nhà. Đứa nào cũng sung sướng được lên xe đi cùng má, được ngồi bên má trên chiếc xe ngựa lộc cọc trên đường. 

Tiếng lộc cọc mà mãi sau này khi không còn được nghe, không được nhìn thấy, không còn được ngồi trên những chiếc xe đó nữa, chúng tôi mới cảm nhận được rõ ràng sự mất mát của mình ! Cảm giác mất mát còn bổng chốc trở thành sự nuối tiếc khôn cùng khi hình ảnh chiếc xe ngựa còn gắn với bóng hình ông bà Ngoại thân yêu, từ quê nhà xa xôi lên Bình Dương thăm con cháu. Mỗi năm vào mùa xoài chín, Ngoại tôi thường gom góp những quả xoài vườn nhà mang lên cho chị em tôi. Thương vợ chồng cô con gái duy nhất sống xa quê, ông bà ngoại còn chuẩn bị cả những gáo mắm ruột Ngoại tự làm sau mỗi vụ tát đìa thu hoạch cá, những chai tương ớt cay nồng đỏ thẳm và cả những quả chuối vườn nhà chín rục ngọt lịm, Ngoại đã tỉ mẫn cán mỏng phơi khô. Những món quà quê đó mãi mãi là những món ăn ngon nhất trong đời của chị em tôi ! 

Dù có đôi khi, trong những lúc không bình yên của cuộc sống, ký ức như bị nhạt nhòa trước bao lo toan trăn trở, chị em tôi cũng không quên được, hình ảnh những chiếc xe ngựa quen thuộc từng đưa Ngoại lên thăm chúng tôi. Những chuyến xe ngựa tiếp nối cho mãi đến ngày Ngoại tôi không còn đủ sức để vượt cả trăm cây số đường dài để đến với những tiếng reo mừng: "Ngoại lên ! Ngoại lên"  của chị em tôi nữa ! … Và rồi mãi mãi chị em tôi không thể nào tìm lại được hình bóng Ngoại thương yêu trên những chiếc xe ngựa lộc cọc trên đường đời!

Năm tháng cứ qua đi, không ai còn nhớ nỗi từ lúc nào tiếng xe ngựa lộc cọc đã biến mất trên đường. Con quốc lộ trước nhà bây giờ rộng dài thêm. Hai hàng đèn chạy dọc theo con đường sáng rực mỗi đêm. Con dốc cao ngày xưa trên đường về nhà cũng thấp dần đi. Năm tháng đã vô tình xóa đi những thứ nó tình cờ bắt gặp trên lối đi qua của nó và cũng làm vơi đi bao con dốc đời thường !                    (5/2014)

No comments: