Saturday, October 29, 2016

TIN QUỐC TẾ







Nhật và Ấn thắt chặt quan hệ quốc phòng để đối phó với Trung Quốc


media 
Hai thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe (t) và Ấn Độ Narendra Modi có vẻ rất tâm đầu ý hợp. Ảnh chụp tại New Delhi (Ấn Độ) ngày 12/12/2015.© Reuters
Theo thông cáo của bộ Ngoại Giao Ấn Độ ngày 28/10/2016, thủ tướng Narenda Modi sẽ đến Tokyo ngày 11/11 trong một chuyến công du hai ngày. Ông Modi sẽ họp thượng đỉnh với đồng nhiệm Nhật Bản Shinzo Abe để bàn việc tăng cường quan hệ quốc phòng, hạt nhân dân sự giữa hai nước. Tại Tokyo, thủ tướng Ấn Độ cũng sẽ có cuộc hội kiến với Nhật Hoàng Akihito.
Thông cáo bộ Ngoại Giao Ấn Độ cho biết thêm là cuộc gặp thượng đỉnh Modi-Abe lần này « sẽ là dịp để lãnh đạo hai nước trao đổi kỹ lưỡng về các vấn đề song phương, khu vực và thế giới vì lợi ích chung ».
Trong khi đó báo chí tại Ấn Độ đưa tin, trong cuộc gặp lần này, lãnh đạo hai nước sẽ ký thỏa thuận hợp tác hạt nhân dân sự, mà lần gặp trước hai bên đã thảo luận nhưng không đạt được kết quả. Một thỏa thuận hạt nhân sẽ cho phép Nhật xuất khẩu các công nghệ hạt nhân dân sự sang Ấn Độ, nước không phê chuẩn Hiệp ước không phổ biến vũ khi hạt nhân của quốc tế.
Một trọng tâm khác của cuộc gặp thượng đỉnh Ấn – Nhật lần này là tăng cường hợp tác an ninh quốc phòng, trong đó có vấn đề tổ chức tập trận chung giữa quân đội hai nước.
Ấn Độ và Nhật Bản là hai nước đều có tranh chấp chủ quyền lãnh thổ với Trung Quốc, Ấn Độ là trên đất liền và Nhật Bản là trên biển. Lãnh đạo hai nước đều được đánh giá là là những người theo xu hướng dân tộc chủ nghĩa cứng rắn.

Ngay sau khi lên lãnh đạo Ấn Độ, tháng 8 năm 2014, thủ tướng Modi đã có chuyến công du đầu tiên đến Nhật Bản. Tháng 12 /2015, thủ tướng Shinzo Abe cũng đã tới thăm chính thức Ấn Độ. Trong chuyến đi đó hai bên đã có những phác thảo ban đầu cho cho sự hợp tác quốc phòng và hạt nhân dân sự.





Không chỉ Đức, cả thế giới sợ đầu tư Trung Quốc


media 
Đồng bảng Anh, nhân dân tệ, đô la Hồng Kông, đô la Mỹ và đồng euro. Ảnh minh họa.REUTERS

Chính phủ Đức mới đây đã ngăn chặn Quỹ Đầu Tư Phúc Kiến của Trung Quốc (Fujian Grand Chip Investment Fund, FGC) mua lại một cơ sở của công ty điện tử Aixtron. Quyết định này cho thấy Berlin cảm thấy bị đe dọa trước những khối lượng đầu tư của Trung Quốc, tính trong sáu tháng đầu năm 2016 đã lên đến 10 tỉ euro.
Trong số ra ngày 27/10/2016, Le Figaro nhận định trên trang nhất, nỗi sợ này không chỉ có riêng ở Đức mà « thói háu ăn của Trung Quốc khiến cả thế giới lo sợ ». Chưa hết năm 2016, các nhà đầu tư Trung Quốc đã chi đến 200 tỉ đô la để đầu tư và mua lại các doanh nghiệp nước ngoài trong mọi lĩnh vực. Con số thống kê sơ bộ này đã khiến nhiều quốc gia châu Âu giật mình và tăng cường kiểm soát, mà Đức là ví dụ mới nhất.
Tuy nhiên, phải nói là Trung Quốc « háu ăn » nhưng có chọn lọc. Tại Pháp chẳng hạn, theo bài xã luận của Le Figaro, các nhà đầu tư Trung Quốc chi nhiều tỉ đô la trong các lĩnh vực nguyên tử, hóa học, công nghệ robot, khách sạn, trang trại trồng nho sản xuất rượu hay câu lạc bộ bóng đá.
Vậy « còn ai khác sợ đầu tư Trung Quốc ? ». Trước hết, phải kể đến Úc. Theo Le Figaro, chỉ riêng quốc gia Thái Bình Dương này đã thu hút đến 1/3 tổng số đầu tư ra ngước ngoài của Trung Quốc. Ngay từ cuối thập niên 1990, Úc là một trong những điểm đầu tư được các doanh nghiệp Trung Quốc ưa chuộng nhất, dưới sự chỉ đạo của trung ương, để thâm nhập vào nguồn tài nguyên. Sau đó, Bắc Kinh nhắm đến lĩnh vực chăn nuôi và hệ thống điện lực. Tuy nhiên, gần đây, Canberra đã nhanh chóng ngăn chặn một số thương vụ vì lý do an ninh quốc gia.
Việc các tập đoàn Trung Quốc đổ vốn vào kinh đô điện ảnh Hollywood khiến công luận Mỹ lo ngại. Còn Berlin phải chịu thua trước tập đoàn Midea của Trung Quốc khi mua lại công ty Kuka, nổi tiếng trong lĩnh vực robot với các khách hàng quan trọng như Airbus, Audi hay Mercedes.

Nhận thấy sự phản kháng của các nước phương Tây, tại thượng đỉnh G20, tổ chức đầu tháng 09/2016, ở Hàng Châu, Bắc Kinh đã « mở lời » mời các nhà đầu tư nước ngoài vào Trung Quốc. Tuy nhiên, một số nước bắt đầu tính đến việc tăng cường về mặt pháp lý để có khả năng kiểm tra các thương vụ. Đây cũng chính là nhận định của bài xã luận trên Le Figaro : « bảo vệ mô hình tự do không đồng nghĩa với « ngây thơ » ». Hoa Kỳ hiểu rõ điều này khi quyền lợi của họ bị xâm phạm. Pháp và một số nước khác cũng có những điều khoản đặc biệt để bảo vệ các lĩnh vực được cho là nhạy cảm.
Trung Quốc dùng tiền mua kiến thức và ảnh hưởng
Nhìn từ Trung Quốc, chiến lược đầu tư của Bắc Kinh được Le Figaro cho là để « tìm kiếm bí quyết và ảnh hưởng », đồng thời tăng cường ảnh hưởng của chủ tịch Tập Cận Bình đối với những cơ cấu nhà nước quan trọng, trong đó có lĩnh vực kinh tế.
Theo giải thích của chuyên gia kinh tế Hồ Tinh Đẩu (Hu Xing Dou), thuộc đại học Công Nghệ Bắc Kinh, Trung Quốc « có ngân quỹ hơn 3.000 tỉ đô la » phục vụ cho « những đầu tư sinh lợi ở nước ngoài, trong bối cảnh thị trường nội địa ngày càng có ít cơ hội » do nền kinh tế chững lại. Không còn hài lòng là « công xưởng của thế giới », Bắc Kinh tìm cách bổ xung những gì còn thiếu : kinh nghiệm-bí quyết và các thương hiệu nổi tiếng mà người tiêu dùng Trung Quốc ưa chuộng.
Đam mê đầu tư ra nước ngoài của Bắc Kinh nằm trong chiến lược quy mô hơn nhằm khẳng định vị trí lãnh đạo của Trung Quốc trên mọi lĩnh vực. Với việc thâu tóm các doanh nghiệp nước ngoài nước, Trung Quốc tham gia vào hội đồng quản trị và có thể tác động đến chiến lược của các doanh nghiệp phương Tây. Một mục tiêu cơ bản là để cải thiện hình ảnh của cường quốc thứ hai thế giới, mà thường được gọi là « quyền lực mềm » : một khi nhắc đến những tên tuổi nổi tiếng (các câu lạc bộ bóng đá hay các công ty sản xuất phim ảnh ở Hollywood), người ta buộc phải nhắc đến các tập đoàn Trung Quốc.
« Chính phủ Trung Quốc phản ứng ngay lập tức nếu một doanh nghiệp không được phép kí kết hợp đồng » theo nhận định của một chuyên gia kinh tế về châu Á-Thái Bình Dương tại Natixis. Anh Quốc là ví dụ điển hình. Cuối tháng 07/2016, khi thủ tướng Theresa May đưa ra ý định hoãn quyết định về nhà máy điện hạt nhân Hinkley Point, đại sứ Trung Quốc tại Anh, tức giận, đã dùng ngôn từ ngoại giao công khai dọa bà về việc trả đũa thương mại. Cuối cùng, Luân Đôn đành chấp nhận để tổng công ty điện hạt nhân CGN Trung Quốc tiếp tục đầu tư với tập đoàn EDF của Pháp vào dự án điện nguyên tử.
Đòn trả thù của tổng thống Philippines với thượng nghị sĩ đối lập
Vẫn tại châu Á, tổng thống Philippines bị cộng đồng quốc tế lên án vì chiến dịch bài trừ những kẻ buôn ma túy mà không cần xét xử. Ông không ngần ngại miệt thị bất kỳ ai lên tiếng chỉ trích, từ tổng thống Mỹ Barack Obama đến Liên Hiệp Châu Âu.
Tiếng nói phản đối cũng nảy sinh ngay trong nội bộ Philippines, mà người phản ứng dữ dội nhất là nữ thượng nghị sĩ Leila de Lima, luật sư và từng giữ chức bộ trưởng Tư Pháp trong chính phủ tiền nhiệm. Theo đặc phái viên Le Monde, trong buổi phỏng vấn bà Lima tại Manila, tổng thống Duterte công khai đe dọa nữ thượng nghị sĩ : « Đừng có đấu với tôi, bà sẽ thua ! »
Thực ra, mối « hận thù » giữa hai chính trị gia có lâu, trước khi thị trưởng Davao trở thành tổng thống Philippines. Năm 2009, khi luật sư Lima phụ trách một ủy ban nhân quyền nhà nước, bà đã muốn điều tra về « phi đội tử thần » Davao Death Squad khiến hơn 1.000 người chết trong vòng hai thập kỷ. Và cựu thị trưởng « đã không quên vụ này ».
Sau khi ông Duterte lên làm tổng thống, « bản tổng kết chết chóc » còn trầm trọng hơn, với hơn 3.600 người bị sát hại vì cảnh sát hay vì những biệt đội tử thần. Giữa tháng 09/2016, bà Leima đưa Edgar Matobato, một cựu sát thủ thuộc nhóm Lambada Boys ở Davao, ra làm chứng trước Thượng Viện. Nhân chứng này thuật lại những vụ sát hại dã man, như ném một người cho cá sấu ăn thịt, được nhận lệnh trực tiếp từ « Charlie Mike », bí danh của thị trưởng Davao. Từ khi trở thành tổng thống, phương pháp bài trừ những kẻ buôn bán ma túy, từ quy mô địa phương, đã được mở rộng hoạt động trên phạm vi toàn quốc.
Dĩ nhiên, tổng thống Duterte không khoanh tay chịu thua. Hàng loạt vụ điều tra được tiến hành nhắm vào thượng nghị sĩ Lima. Ngay trong chiến dịch tranh cử tổng thống, ứng viên Duterte cáo buộc bà « ngoại tình » với lái xe riêng, trong khi người này lại là trung gian với tội phạm buôn ma túy đang bị giam ở nhà tù nổi tiếng New Bilibid để chuyển tiền bẩn ủng hộ chiến dịch tranh cử thượng nghị sĩ của bà Lima. Người đứng đầu nhà nước Philippines không ngần ngại tuyên bố : « Bà ấy không chỉ ngủ với lái xe riêng mà còn lừa phỉnh cả nước ».
Chưa dừng ở đó, Hebert Colangco, một kẻ cầm đầu băng trộm cắp từng bị bà Lima triệt hạ khi còn làm bộ trưởng Tư Pháp, được mời đến làm chứng chống lại bà. Trong phiên điều trần được truyền hình trên các kênh quốc gia, người này đã công bố số điện thoại riêng của thượng nghị sĩ. Ngay lập tức bà nhận được hơn 2.000 tin nhắn chửi rủa và đe dọa.
Trả lời phóng viên của Le Monde, bà công nhận mình « không phải là một bậc thánh ». Ngoài bác bỏ những cáo buộc trên, bà cho rằng tổng thống Duterte cố tình dựng chuyện để bà mất tín nhiệm và « ông ta bị ám ảnh bởi ý định tiêu diệt tôi ».
Thỏa thuận CETA buộc Liên Hiệp Châu Âu suy nghĩa lại cách hoạt động
Thỏa thuận tự do mậu dịch Canada-Liên Hiệp Châu Âu lẽ ra sẽ được phê chuẩn ngày 27/10/2016. Tuy nhiên, ý kiến phản đối của vùng Wallonie, Bỉ, buộc lễ ký kết phải lùi lại, « dù không chính thức bị hủy bỏ » theo nhận định của nhật báo kinh tế Les Echos.
Còn trang nhất của Le Monde thì đánh giá, thêm một cuộc khủng hoảng cho thấy « mặt trái chính trị » của Liên Hiệp Châu Âu và chứng tỏ khối này đang bất đồng và suy yếu như thế nào. Ngày 23/06/2016, việc người dân Anh rũ áo rời ngôi nhà chung đã phá vỡ huyền thoại xây dựng một khối đoàn kết. Vẫn theo Le Monde, việc không ký được thỏa thuận CETA đã làm tê liệt hoàn toàn động cơ châu Âu và buộc thực thể này « phải suy nghĩ lại cách hoạt động ».
Về chủ đề này, trong bài viết « Thỏa thuận EU-Canada bị tạm ngừng vì phủ quyết của vùng Wallonie », Le Figaro nhận định thêm một hạt cát trong cỗ máy mà khối 28 nước tưởng như chạy suôn sẻ, việc kéo dài thời gian từ phía vùng Wallonie của Bỉ là một nỗi đau của châu Âu.
Bị yếu đi vì Anh Quốc rời khỏi Liên Hiệp, bị chia rẽ vì cuộc khủng hoảng di dân vẫn chưa có lối thoát và bất lực trước nước Nga trong cuộc chiến tại Syria, Liên Hiệp Châu Âu từng muốn biến thỏa thuận CETA thành biểu tượng đột phá cho sức tăng trưởng và chính sách mở rộng với thế giới. Thế nhưng, cộng đồng châu Âu lại bị dính vào những bất đồng của hệ thống chính trị nội bộ và những tranh giành thể hiện « cái tôi » tại Bỉ.
Người Mỹ gốc Cuba tìm về nguồn cội
Sau khi Hoa Kỳ và Cuba tuyên bố xích lại gần nhau, những người từng bỏ trốn ra nước ngoài vì chống chế độ Castro đã có cơ hội tìm về nơi chôn rau cắt rốn.
Bài phóng sự « Người Mỹ gốc Cuba khám phá lại quê hương » của Le Figaro cho biết sau chừng 1,2 triệu du khách Canada, khoảng 500.000 người Mỹ gốc Cuba đã trở lại hòn đảo. Cách nhìn của người Cuba tị nạn và người Mỹ gốc Cuba đã thay đổi từ hơn 10 năm nay. Làn sóng tị nạn đầu tiên sau cuộc Cách Mạng, chủ yếu là những người phản đối chế độ Castro, tay trắng rời đất nước. Hiện số này không còn nhiều, nhưng con cái họ vẫn giữ nguyên định kiến về chế độ.
Trong những năm gần đây, chủ tịch Raul Castro đã chìa bàn tay với cộng đồng này ở Miami và giải thích rằng thời thế đã thay đổi so với từ đầu Cách Mạng. Phải nhấn mạnh rằng nguồn ngoại tệ mà những người Cuba sống ở nước ngoài gửi về cho gia đình lên đến 3 tỉ đô la mỗi năm. Đây là nguồn thu nhập thứ hai của La Habana sau việc cung cấp dịch vụ y tế cho Venezuela và Brazil.
Ngoài việc giúp đỡ gia đình, người gốc Cuba ở Miami còn là những nhà đầu tư chính cho các hoạt động kinh tế đời thường và bất động sản. Không có những nhà đầu tư này, các doanh nghiệp tư nhân vừa và nhỏ, nằm trong dự án được chủ tịch Raul Castro phát động, có lẽ đã không tồn tại.
Để thể hiện sự khác biệt với người dân địa phương, người Mỹ gốc Cuba không uống bia do Cuba sản xuất mà uống bia ngoại Corona, đắt gấp hai lần. Theo bài phóng sự của Le Figaro, đây là biểu tượng của sự giầu có và thể hiện đẳng cấp của người Mỹ gốc Cuba.




Biển Đông: Tuần duyên Trung Quốc đã rút khỏi Scarborough ?


media 
Ảnh một ngư dân Philippines chụp từ điện thoại di động ngày 07/06/2016 cho thấy Hải Cảnh Trung Quốc dùng thuyền cao tốc (phía sau bên trái và bên phải) để chặn đường một tàu cá Philippines tại vùng bãi cạn Scarborough.STR / AFP
Bãi cạn Scarborough của Philippines đã vắng bóng hải thuyền Trung Quốc từ ba ngày nay. Trên đây là báo cáo của tuần duyên Philippines được tiết lộ ngày 28/10/2016, không đầy một tuần sau chuyến công du Trung Quốc của tổng thống Rodrigo Duterte. Washington và Manila cho biết đang kiểm chứng hư thực.
Bộ trưởng Quốc Phòng Philippines Delfin Lorenzana cho biết là đã nhận được thông tin về việc các tàu Trung Quốc đã rút khỏi khu vực bãi cạn Scarborough, một điểm nóng tại Biển Đông.
Nếu sự kiện này có thật, đúng như báo cáo của tuần duyên Philippines, thì ngư dân Philippines sẽ trở lại vùng biển đảo bị Bắc Kinh lấn chiếm từ tháng Tư năm 2012, theo bình luận của bộ trưởng Delfin Lorenzana. Tuy nhiên, ông cho biết thêm phải chờ thêm vài ngày để Không Quân kiểm chứng.
Bộ ngoại giao Philippines cũng cho biết chưa kiểm chứng được thông tin hải thuyền Trung Quốc rút khỏi khu vực bãi Scarborough.
Phát ngôn viên của tổng thống Rodrigo Duterte thẩm định đây là « một diễn tiến tích cực » trong quan hệ với Trung Quốc, nhưng Manila chưa nhận được giải thích chính thức nào từ Bắc Kinh.

Washington cũng tỏ thái độ thận trọng. Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Mỹ Mark Toner cho biết đang « kiểm chứng » thông tin trên và « hy vọng » Trung Quốc cũng như Philippines tiến tới một thỏa thuận « tuân thủ phán quyết của Toà Trọng tài La Haye », hồi tháng Bảy năm nay.
Về phần Trung Quốc, theo Reuters, khi được hỏi về khả năng ngư dân Philippines trở lại vùng Scarborough, phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Lục Khảng không nói gì về tin tuần duyên Trung Quốc rút khỏi khu vực bãi cạn, mà chỉ vắn tắt cho rằng « hai nước cùng hợp tác để giải quyết xung khắc »

Tư lệnh Thái Bình Dương Mỹ nói gì ở Việt Nam?


Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ, Đô đốc Harry B. Harris (thứ 5 từ trái sang) tại buổi lễ khánh thành cơ sở sửa chữa tàu của cảnh sát biển Việt Nam hôm 28/10.
Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ, Đô đốc Harry B. Harris (thứ 5 từ trái sang) tại buổi lễ khánh thành cơ sở sửa chữa tàu của cảnh sát biển Việt Nam hôm 28/10.
Người đứng đầu Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương của Hoa Kỳ tuyên bố “không thể xem thường” vấn đề an ninh biển khi tham dự lễ khánh thành cơ sở bảo dưỡng và sửa chữa tàu của cảnh sát biển Việt Nam.
Trong chuyến thăm Việt Nam, Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ, Đô đốc Harry B. Harris, hôm 28/10, đã cùng với các quan chức Mỹ và Việt Nam như Thiếu tướng Bùi Trung Dũng, Phó Tư lệnh Cảnh sát biển Việt Nam, Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ Mary Tarnowka và Đại tá Đào Hồng Nghiệp, Tư lệnh Vùng Cảnh sát biển 2, đã dự lễ khánh thành một cơ sở sửa chữa bảo dưỡng tàu cảnh sát biển Việt Nam tại Quảng Nam.
Theo thông cáo của Đại sứ quán Mỹ ở Hà Nội, cơ sở này được xây dựng “với sự hỗ trợ của Hoa Kỳ”, và “giúp nâng cao năng lực của Cảnh sát biển Việt Nam trong việc huấn luyện nhân viên và bảo dưỡng tàu nhằm ngăn chặn hiệu quả và đối phó với các mối đe dọa trên biển dọc theo bờ biển của Việt Nam”.
Phát biểu tại lễ khánh thành, Đô đốc Harris nói: “Các cơ sở này thể hiện cam kết của Hoa Kỳ trong việc tăng cường hợp tác song phương và cam kết của Việt Nam đối với an ninh hàng hải của nước mình. Hoạt động đào tạo các sĩ quan cảnh sát biển Việt Nam sẽ mang lại tác động lâu dài và là biểu tượng cho cam kết bền vững của chúng tôi dành cho Việt Nam và khu vực”.
Hoa Kỳ tuyên bố rằng cơ sở bảo dưỡng trên “chứng rõ ràng của quan hệ đối tác giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, thể hiện cam kết chung trong việc tăng cường quan hệ quân sự song phương, đặc biệt trong các lĩnh vực an ninh biển, thực thi luật pháp và các nỗ lực tìm kiếm, cứu hộ”.
Đô đốc Harris nói thêm: “An ninh biển là lĩnh vực ảnh hưởng đến tất cả chúng ta và là điều chúng ta không thể xem thường. Những cơ sở tốt này là một minh chứng cho công việc vất vả và sự cống hiến của rất nhiều người nhằm nâng cao khả năng chung của chúng ta trong việc đối phó với các thách thức an ninh biển”.
Trong thời gian thăm Việt Nam, Đô đốc Harris có các cuộc nói chuyện với lãnh đạo Việt Nam ở Hà Nội, thăm Bệnh viện Quân y 175 và chùa Ngọc Hoàng ở thành phố Hồ Chí Minh và gặp gỡ lãnh đạo Ủy ban Nhân dân và Bộ Tư lệnh Vùng 3 Hải quân ở Đà Nẵng.
Tư lệnh Bộ Tư lệnh Thái Bình Dương Hoa Kỳ tới thăm Việt Nam đúng tuần người được cho nhiều khả năng lên kế nhiệm ông Nguyễn Phú Trọng tới thăm Hoa Kỳ, sau khi hội kiến Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ở Bắc Kinh.
Phát biểu bên cạnh ông Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư của Việt Nam, hôm 25/10, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đề cập tới tới “các sáng kiến mới liên quan việc phản ứng trong tình thế khẩn cấp, hợp tác chống khủng bố cũng như khả năng thúc đẩy pháp quyền ở biển Đông”.http://www.voatiengviet.com/a/tu-lenh-thai-binh-duong-my-noi-gi-o-viet-nam/3571229.html


Nhập viện 34 học sinh Nhật sau chuyến bay Vietnam Airlines

  • 28 tháng 10 2016
34 học sinh trung học của Nhật Bản vào viện do nghi bị ngộ độc thực phẩm sau chuyến bay của Vietnam Airlines hôm 28/10.
251 học sinh trung học của tỉnh Kanagawa có mặt trên chuyến bay từ thành phố Hồ Chí Minh tới sân bay Narita, trong đó 34 em nói bị chóng mặt và tiêu chảy.
Chính quyền địa phương đang điều tra nguyên do.
Truyền thông Việt Nam đưa tin, phía Nhật Bản đã cho phép máy bay của Vietnam Airlines trở về Việt Nam sau khi kiểm tra, và 33 trong số 34 học sinh đã được ra viện.
Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) nói nhóm hành khách đã "gặp vấn đề về sức khỏe không rõ lý do, ngay sau khi máy bay cất cánh", theo Thông Tấn Xã Việt Nam.
"Hiện tại, đã có 33 khách trên tổng số 34 khách đã được bệnh viện cho ra viện trở về nhà. Máy bay đã được nhà chức trách sân bay Nhật Bản kiểm tra và cho phép đưa trở lại khai thác và bay trở về Việt Nam," đại diện Vietnam Airlines cho biết.
Còn báo Nhật Japan Times nói vụ việc đang được nghi là "ngộ độc thực ăn tập thể".
 http://www.bbc.com/vietnamese/media-37799785

Những người Nga lo sợ chiến tranh với phương Tây

  • 5 giờ trước


Paintballing near Moscow 
Image copyright Jack Garland
Tại miền rừng ngoại ô của Moscow, hàng chục học viên đang chạy chiến đấu trong sự căng thẳng, hòng nhắm những viên đạn từ súng hơi hạng nhẹ vào đối phương.
Chuyến đi chơi trò đạn sơn cuối tuần này được một đảng đối lập tổ chức. Một cuộc chơi thoạt nghe tưởng chừng như hoàn toàn vô hại. Nhưng ở Nga, mọi thứ không nhất thiết phải đúng như tên gọi của nó.
"Chúng tôi cung cấp nhiều chủ đề liên kết đến quân sự," Stepan Zotov cho biết. Ông này là một nhà hoạt động của đảng đang điều khiển chuyến đi này.
"Đây là một cuộc đấu dao, ném dao. Với lại, đạn dược sử dụng là thật, nên chúng tôi thường đi đến những trường bắn hay thỉnh thoảng là vùng quân sự cắm."


Truyền hình Nga phát đi bài tập tự vệ dân sự 
Image copyright NTV
Image caption Truyền hình Nga phát đi bài tập tự vệ dân sự
Đảng của ông Zotov, Rodina, nghĩa là Đất Mẹ, là một phần của cái gọi là "đối lập trung thành," tức là ủng hộ Điện Kremlin.
Và những hoạt động của ông ta là một phần của chương trình "giáo dục quân sự yêu nước" cho học viên, được chính phủ ủng hộ.
Tôi đến gặp ông Zotov là do, theo dõi tin tức từ truyền hình Nga trong vài tuần trở lại đây, chúng ta có thể mơ hồ nghĩ rằng nước Nga đang trong tư thế chuẩn bị nghênh chiến với phương Tây.
Khoảng đầu tháng này, một kênh truyền hình do nhà nước kiểm soát khuyến cáo người xem đài đi tìm hầm tránh bom hạt nhân gần nhất trước khi quá muộn. Nga gần đây đã tiến hành những bài tập dượt với quy mô toàn lãnh thổ để chuẩn bị cho tình huống nêu trên có thể xảy ra. Ông Zotov thực hiện nhiệm vụ này rất nghiêm túc.
"Chúng tôi đang chuẩn bị nghênh chiến với phương Tây. Nhưng phần lớn sự đương đầu này nằm ở lĩnh vực văn hoá, thông tin, và giá trị. Nền văn minh Nga là một sự văn hoá của những anh hùng và chiến binh."
Ông Zotov hồi tưởng về sự sụp đổ của Liên Xô không phải là thắng lợi của sự tự do mà là một bi kịch.
"Đất nước vĩ đại của chúng tôi giải tán không có chiến tranh, không xung đột. Vì chúng tôi bắt đầu yêu một dân tộc khác và một nền văn hoá khác, không phải của chúng tôi."
Nato 'không muốn Chiến tranh Lạnh mới'
24 quốc gia thỏa thuận bảo tồn Biển Ross
Stepan Zotov đã kể với tôi là ông đã chiến đấu dưới tư cách là một tình nguyện viên sát cạnh lực lượng ly khai ở miền Đông Ukraine.
"Tôi và những đồng chí, thật không may là cả những học viên trường sĩ quan của tôi đã tham gia. Đây là cuộc xung đột giữa nước Nga và phương Tây."
Qua tiếp xúc, tôi nhận thấy không học viên nào bày tỏ sự mong muốn tình nguyện đi đánh trận ở Ukraine. Họ chỉ xấp xỉ tuổi đôi mươi hay trên dưới 20 tuổi, tất cả đều sinh ra sau thời Xô Viết. Và họ xem chừng như không lấy làm thuyết phục bởi bài nói trên truyền thông về sự xung đột sắp tới.
"Mọi người đừng nên theo dõi TV ở Nga," một cô gái trẻ nói.
"Truyền thông đang thổi phồng mọi thứ lên. Đây là cuộc chiến thông tin. Mọi người không nên để tâm vào đấy. Họ đang làm mọi người lo lắng vì điều không đâu vào đâu."
Tôi hỏi khái niệm phương Tây có ý nghĩa gì với họ.
"Chủ nghĩa tư bản," một ý kiến cho biết.
"Cơ hội," một ý kiến khác.
"Vả lại, văn hoá rất thú vị. Đó là một nền văn hóa khác. Có thể một ngày nào đó sẽ có sự hợp tác bởi vì chúng ta cùng chung sống trên một hành tinh và chẳng có lý do gì để chiến tranh."


Tổng thống Putin đối đầu với Tổng thống Obama về nhiều vấn đề 
Image copyright Reuters
Image caption Tổng thống Putin đối đầu với Tổng thống Obama về nhiều vấn đề
Gần như là ngay khi nắm trong tay quyền lực, Putin bắt đầu điều khiển các đài truyền hình của Nga. Quá trình ấy giờ đã hoàn tất. Những gì mọi người thấy trên truyền hình hiện nay hoặc là đã được sự đồng ý hoặc là ủng hộ Kremlin.
Các chương trình tin tức có nhiều câu chuyện về chiến trạnh và khủng hoảng nước ngoài, và những tiêu chuẩn kép quốc tế. Chính quyền Ukraine bị cáo buộc hành xác trẻ nhỏ; BBC dàn cảnh cho vụ tấn công hoá học ở Syria.


Mikhail Shneider
 
Image caption Alexander Dugin
Sự thật đứng dưới chính trị. Để ủng hộ cho hành động cân bằng đầy khó khăn này, một cơ cấu triết học được xây dựng. Một trong những kiến trúc sư là Alexander Dugin, một nhà tư tưởng và lý luận, người đang chịu trừng phạt của Mỹ cho cáo buộc liên quan sự sáp nhập Crimea vào Nga và chiến tranh ở miền Đông Ukraine.
"Sự thật là một câu hỏi về đức tin," ông nói với tôi, khi tôi đến thăm ông tại đài truyền hình tôn giáo riêng của ông gần Kremlin.
"Hậu hiện đại cho thấy rằng cái gọi là sự thật chỉ là vấn đề niềm tin. Bởi thế, chúng ta tin vào những việc chúng ta làm, chúng ta tin vào những lời chúng ta nói. Và đó là phương pháp duy nhất để định nghĩa sự thật. Do đó chúng tôi có sự thật đặc biệt của nước Nga mà mọi người cần phải chấp nhận."
Triết lý của Dugin được biết đến là sự lai Á-Âu. Nó nói rằng nước Nga Chính thống không thuộc về Đông hay Tây, mà là một sự khai hoá riêng biệt và duy nhất, một nền văn minh chiến đấu đòi vị trí hợp pháp giữa các thế lực trên thế giới. Triết lý của ông dần tạo sự ảnh hưởng ngày một lớn trong giới tinh hoa chính trị và quân sự của Nga.
"Nếu Mỹ không muốn khơi mào chiến tranh, các bạn nên nhận thấy rằng Mỹ không còn là nhân tố chỉ huy duy nhất. Và với tình hình ở Syria và Ukraine, Nga phát biểu, 'Mỹ không còn là ông trùm nữa." Đó là câu hỏi ai mới là người thống trị thế giới. Duy nhất chiến tranh có thể thực sự quyết định."
Sự xung đột trong tâm trí của ông Dugin không nhắm độc nhất vào Tây phương. Thông điệp này còn dành cho người trong nước. Đó là: không tồn tại cái gọi là giá trị tự do toàn cầu; không có sự mâu thuẫn nội tại trong chế độ dân chủ không cho phép bất đồng quan điểm.


Boris Nemtsov
 
Image caption Boris Nemtsov
Trong bóng tường của Kremlin, đoàn người hoạt động xã hội ngày càng ít đang cố gìn giữ những ký ức về Boris Nemtsov. Họ đặt những bông hoa lên nơi mà những chính khách của phe đối lập đã ngã xuống năm ngoái. Đó là một công việc lạnh lẽo và cô đơn.
"Tôi vẫn luôn tin là sự thật còn tồn tại," Mikhail Shneider nói. Ông này từng là người bất đồng chính kiến thời Liên Xô và là đồng đội của ông Nemtsov.
"Sự thật là họ đã giết Boris Nemtsov ở đây, cách chỗ chúng ta đang đứng 10 mét. Sự thật là Putin đang ở Kremlin. Sự thật là tivi của Putin dối trá."
Phần lớn người Nga không thật sự tin là chiến tranh hạt nhân với phương Tây sẽ nổ ra. Có lẽ ban lãnh đạo của họ cũng không tin tưởng vào điều đó. Họ dường như không tin tưởng lắm vào một nhà nước độc đoán hậu hiện đại.
Tuy nhiên khi một lời nói dối được lặp lại nhiều lần, nó có thể biến thành một thực tế.
http://www.bbc.com/vietnamese/world-37811602

Tổng Thống Philippines nói sẽ không chửi thề nữa

RFA
2016-10-28
Tổng thống đắc cử Rodrigo Duterte tại một cuộc họp báo ở thành phố Davao, ở phía Nam đảo Mindanao hôm 16/5/2016
Tổng thống đắc cử Rodrigo Duterte tại một cuộc họp báo ở thành phố Davao, ở phía Nam đảo Mindanao hôm 16/5/2016
AFP photo
Tổng Thống Rodrigo Duterte của Philippines cho hay ông sẽ không chửi thề nữa, sau khi nghe thấy tiếng của Thiên Chúa nói ông không nên làm điều mà ông thường làm.
Ông Duterte kể lại rằng hôm qua, trên chuyến bay từ Nhật Bản về lại Phi, ông nhìn ra ngài cửa sổ của chiếc phi cơ, và nghe thấy có tiếng nói, bảo rằng nếu ông không ngưng ngay những lời chửi thề tục tĩu, thì chiếc phi cơ này sẽ đâm xuống đất.
Ông cho biết thêm tiếng nói đó là tiếng của Thiên Chúa, và ông đã hứa sẽ không bao giờ chửi thề, văng tục nữa.
Ông còn kể thêm là lúc ông nghe tiếng nói của Chúa, mọi người trên máy bay đang ngủ, có cả người ngáy khò khò.
Tổng Thống Phi là người nổi tiếng ưa chửi thề, thích văng tục, từng gọi Đức Giáo Hoàng Phan Xi Cô và Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama “con của đồ điếm”, nguyền rủa ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon là “đồ quỷ sứ” và dùng những lời nặng hơn nữa để mắng chửi EU.
Khi được hỏi chuyện Tổng thống Duterte nghe thấy tiếng nói của Thiên Chúa đúng sai như thế nào, Phó Tổng Thống Alan Peter Cayetano trả lời  rằng nhà lãnh đạo Phi tin tưởng đó là thông điệp Thiên Chúa gửi đến ông, bảo thêm cá nhân Tổng Thống Duterte không phải là người ngoan đạo, nhưng ông tin có Chúa ngự trên Trời.

Ảo tưởng của khối BRICS

Nguyên Lam & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA
2016-10-26
Thượng đỉnh thứ tám của khối BRICS tại Ấn Độ hôm 16/10/2016.
Thượng đỉnh thứ tám của khối BRICS tại Ấn Độ hôm 16/10/2016.
AFP
Tuần qua, Thượng đỉnh thứ tám của khối BRICS đã hoàn tất tại Ấn Độ mà không có đột phá. Năm quốc gia với nền kinh tế đang phát triển là Brazil, Liên bang Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi, với tên gọi được viết tắt là BRICS, có tham vọng tăng cường hợp tác và lập ra một trật tự kinh tế mới. Nhưng thực tế kinh tế và an ninh lại gây ra nhiều trở ngại bất ngờ.

Thượng đỉnh BRICS lần tám gây thất vọng?

Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do cùng Nguyên Lam xin kính chào chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa. Thưa ông, sau hai ngày làm việc tại khu nghỉ mát thuộc tỉnh Goa của Ấn Độ, hội nghị của lãnh đạo năm nước có tên gọi tắt là BRICS đã kết thúc hôm 16 vừa qua mà không có gì nổi bật trong bản thông cáo chung. Có một thời mà năm quốc gia này từng hy vọng là đầu máy kinh tế của thế giới và là cường quốc có ảnh hưởng với các nền kinh tế đang lên. Thế thì vì sao thượng đỉnh lần thứ tám vừa qua của nhóm BRICS lại gây thất vọng?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ngày xưa, tôi chơi chữ theo Pháp ngữ mà gọi khối kinh tế này là “bric-à-brac” là đồ tầm tầm. Tuần qua có người cũng chơi chữ theo Anh ngữ, với từ ‘brics’ là gạch, mà thiếu xi măng! Năm quốc gia này muốn thành lập một khối kinh tế liên kết mà thật ra thiếu chất keo sơn hợp tác. Chúng ta sẽ lần lượt tìm hiểu tại sao việc năm nước có dân số bằng phân nửa của địa cầu, với sản lượng tổng cộng chừng 17 ngàn tỷ đô la, bằng 30% sản lượng toàn cầu, lại khó trở thành một khối.
Nguyên Lam: Trước hết, xin đề nghị ông trình bày lại bối cảnh của sự hình thành nhóm quốc gia có tên tắt là BRICS và giải thích vì sao ông không đánh giá cao khả năng hợp tác của họ.
Việc hợp tác với BRICS chưa hẳn là có lợi về kinh tế lẫn tư thế ngoại giao hay cả an ninh trong khi đối thủ lâu đời là Trung Quốc lại có vẻ giữ thế thượng phong.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi nghĩ là trong kinh tế học, ta cũng có truyện thần tiên! Số là năm 2001, một kinh tế gia gốc Anh của một tổ hợp đầu tư Mỹ là ông Jim O’Neill của tập đoàn Goldman Sachs đề xướng ý tưởng ngộ nghĩnh có lẽ với dụng ý quảng cáo cho việc đầu tư của họ. Ý tưởng đó là sự xuất hiện của các nền kinh tế "đang lên" hay đang tiến lên trình độ công nghiệp hóa. Ông nêu tên bốn nền kinh tế lớn của loại này là Brazil, Nga, Ấn Độ và Trung Quốc, viết tắt theo Anh ngữ là B.R.I.C. Sau đó, bốn nước tưởng thật, kể từ 2009 thì hàng năm hội họp với ước mơ lập ra một trật tự kinh tế mới cho thế giới, rồi qua năm sau mời thêm một xứ khác tại lục địa Phi Châu là Cộng hoà Nam Phi, từ năm 2011 đó mới có tên chính thức là B.R.I.C.S.
Sáng kiến quảng cáo ấy ngộ nghĩnh vì gây ấn tượng các nền kinh tế đang lên có thể tách khỏi khối công nghiệp hóa để thành đầu máy kinh tế mới cho thế giới và là năm trung tâm thu hút đầu tư. Truyện thần tiên là 10 năm sau khi phát minh ra chữ BRIC, các nền kinh tế ấy vẫn lệ thuộc vào đà tăng trưởng của khối Âu-Mỹ-Nhật và đều bị suy trầm, thậm chí mấp mé khủng hoảng, như trường hợp Nga, Brazil hay Nam Phi từ vài năm nay. Nhưng khi có kẻ thổi bóng thì các quốc gia này chạy theo với ảo tưởng sẽ cạnh tranh rồi thay thế trật tự kinh tế do Hoa Kỳ và các nước Âu Châu lập ra từ sau Thế chiến II.
Nguyên Lam: Nhưng thưa ông, sau vụ khủng hoảng tài chính tại Hoa Kỳ vào năm 2008 rồi khó khăn triền miên của khối Euro kể từ năm 2010, thì năm 2014, khối BRICS đã lập ra Ngân hàng Phát triển BRICS và một Quỹ cấp cứu các nền kinh tế bị khủng hoảng nhằm thay thế dần vai trò của Ngân hàng Thế giới và Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Ngày nay thì các dự án đó tiến tới đâu và liệu rằng ước mơ thay thế kiến trúc tài chính và trật tự kinh tế của họ có thành không mà có người mỉa mai như ông vừa nhắc là mấy cục gạch thiếu xi măng?
001_GR332629-305.jpg
Nhóm năm cường quốc BRICS. AFP
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Khi người ta phát minh ra chữ này thì quả là các nền kinh tế đó đang tăng trưởng mạnh, dẫn đầu là Trung Quốc và Ấn Độ, và họ thấy là chưa được thế giới nể nang trong khi các định chế tài chính nói trên vẫn do Tây phương chi phối nên họ muốn là giải pháp thay thế. Nhưng khi thế giới bị Tổng suy trầm vào các năm 2008-2009 thì cả năm quốc gia đó đều gặp khó khăn, nhất là Nga và Brazil, Nam Phi và việc khối này đề nghị tung tiền cấp cứu Âu Châu chỉ là chuyện hão. Kết luận đầu tiên là đà tăng trưởng cao chưa là cơ sở của tích lũy và thứ hai, năm nước chưa thể mua bán với nhau mà tạo ra sự thịnh vượng chung vì phải tìm bạn hàng ở ngoài. Ngoại lệ ở đây là Trung Quốc, có mức xuất nhập khẩu đáng kể với bốn nước kia và có dự trữ ngoại tệ để đề ra sáng kiến thành lập Ngân hàng Phát triển với số vốn sơ khởi là 50 tỷ đô la. Sở dĩ sáng kiến này có vẻ hấp dẫn vì cho các nước đang phát triển một nguồn tài trợ khác mà chẳng có đòi hỏi khắt khe như Ngân hàng Thế giới hay Quỹ Tiền Tệ IMF.
Nhưng đã nói về bối cảnh thì ta chẳng quên rằng từ năm 2010 Chính quyền của Tổng thống Barack Obama đồng ý cải cách IMF trong tinh thần mở rộng việc tham gia cho các nước khác và cuối năm ngoái thì Quốc hội Mỹ chính thức chấp nhận việc cải cách, nên sáng kiến của Bắc Kinh cũng mất phần hấp dẫn. Rồi IMF còn đồng ý đưa đồng Nguyên của Trung Quốc vào rổ ngoại tệ gọi là Quyền Đặc Trích SDR từ đầu Tháng 10 này, khi ấy, các nước còn lại, nhất là Ấn Độ, thấy việc hợp tác với BRICS chưa hẳn là có lợi về kinh tế lẫn tư thế ngoại giao hay cả an ninh trong khi đối thủ lâu đời là Trung Quốc lại có vẻ giữ thế thượng phong.

Nhiều mâu thuẫn?

Nguyên Lam: Như vậy, thưa ông, phải chăng dự án BRICS thành hình trên hai nền móng, thứ nhất là hợp tác kinh tế cho sự thịnh vượng chung và thứ hai, đáng kể không kém, là lập ra một thế đối trọng với định chế quốc tế do các nước Tây phương thành lập từ sau Thế chiến II?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Thưa đúng như vậy và cả hai mục tiêu ấy đang thành viển vông.
Sau giai đoạn tăng trưởng mạnh thì kể từ 2008, năm quốc gia này đã rẽ qua hai ngả. Ba nước Brazil, Nga và Nam Phi đều bị suy thoái và đồng bạc sụt giá nặng so với Mỹ kim, còn lại chỉ có Trung Quốc và Ấn Độ là còn có tăng trưởng. Nhưng sự khác biệt trong cấu trúc kinh tế mới cản trở nỗ lực hợp tác hay hội nhập và từng nước đang có mục tiêu thương mại và đầu tư riêng, nhắm vào các thị trường ở ngoài khối. Vì vậy, sáng kiến của Bắc Kinh tại thượng đỉnh là thành lập một khối mậu dịch tự do giữa năm nước qua một Hiệp ước Thương mại lại chẳng được các nước hưởng ứng. Ngoài ba nước bị khủng hoảng là Brazil, Nga và Nam Phi, chỉ có Trung Quốc và nhất là Ấn Độ còn sức tăng trưởng, nhưng Trung Quốc cần xuất khẩu và sẵn sàng đổ hàng rẻ vào bốn nước kia thì khối BRICS lập tức tan rã và Nam Phi có thể xin triệt thoái trước tiên!
Khối BRICS muốn cải cách cấu trúc quốc tế nhưng có thành viên vẫn duy trì những gì có lợi cho họ và trong năm nước này, Nga và Tầu trong Hội đồng Bảo an lại là hai nước chưa có dân chủ! Tội gì mà họ thay đổi theo yêu cầu của ba nước còn lại?
-Nguyễn-Xuân Nghĩa
Nền móng hợp tác thứ hai là trở thành một thế lực đối trọng với các định chế do Tây phương thành lập từ sau Thế chiến II thì lại càng viển vông hơn. Định chế quốc tế số một là Liên hiệp quốc thì có Hội đồng Bảo an với năm thành viên thường trực có quyền phủ quyết là Anh, Pháp, Mỹ, Nga và Tầu. Nếu muốn cải cách kiến trúc quốc tế thành hình từ 70 năm trước thì vì sao Bắc Kinh không cải tổ Liên hiệp quốc và nhận Ấn Độ làm thành viên thứ sáu của Hội đồng Bảo an? Ta nhớ là Tháng Chín vừa qua, Thủ tướng Nhật là Shinzo Abe cũng lên tiếng yêu cầu cải cách Liên hiệp quốc, và việc nước Nhật, với kinh tế có sản lượng đứng hạng ba sau Mỹ và Tầu, lại chẳng được nhận là thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an cũng là điều không thỏa đáng. Tức là khối BRICS muốn cải cách cấu trúc quốc tế nhưng có thành viên vẫn duy trì những gì có lợi cho họ và trong năm nước này, Nga và Tầu trong Hội đồng Bảo an lại là hai nước chưa có dân chủ! Tội gì mà họ thay đổi theo yêu cầu của ba nước còn lại?
Nguyên Lam: Khi ấy, thưa quý thính giả, người ta còn thấy một sự khác biệt quan điểm khá trầm trọng giữa lãnh đạo ba nước Nga, Tầu và Ấn khi Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi muốn nêu đích danh một tổ chức khủng bố xuất phát từ Pakistan đã vừa tấn công thị trấn Uri tại khu vực Kashmir của Ấn Độ mà ông Modi gặp sự cản trở của Tổng thống Vladimir Putin và Chủ tịch Tập Cận Bình. Nếu vậy, thưa ông, làm sao khối BRICS có thể hợp tác sâu xa hơn về an ninh?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chuyện này quả thật rắc rối và cho thấy nhiều mâu thuẫn bên trong.
Số là hôm 18 tháng trước, bốn tên khủng bố của lực lượng Jaish-e-Mohammed, tức là đạo quân của Mohammad, đã từ khu vực Kashmir của Pakistan lẻn qua tấn công một đồn binh của Ấn. Các nước trên thế giới đều lên án hành động này và tổ chức Jaish-e-Mohammed đã bị Liên hiệp quốc cùng nhiều nước khác xếp vào danh mục khủng bố mà thực tế thì vẫn được Pakistan bao che, nhưng nhóm BRICS tránh đả kích tổ chức khủng bố tại Pakistan trong thông cáo chung. Về lịch sử thì Ấn Độ và Pakistan có hiềm khích từ lâu đời, và Nga là đồng minh của Ấn từ thời Liên Xô, còn Pakistan là đồng minh của Trung Cộng. Riêng hai nước Tầu và Ấn cũng có mâu thuẫn nặng và năm 1962 giao tranh quân sự Ấn-Hoa đã bùng nổ và tình trạng đối nghịch ấy vẫn còn. Ngày nay, Trung Quốc vẫn muốn bênh Pakistan và Nga giữ thái độ hữu nghị với Ấn để bán võ khí và vừa ký một hợp đồng trị giá gần 11 tỷ đô la tại Thượng đỉnh của nhóm BRICS, nhưng tránh làm Pakistan mất lòng vì, như Bắc Kinh, Nga cũng muốn sử dụng quân cảng Gwadar có nước sâu của Pakistan tại Ấn Độ Dương.
Trong khi ấy, các nước của Hiệp hội Hợp tác Khu vực Nam Á hay SAARC, như Afghanistan, Bhutan và Bangladesh, lại ủng hộ Ấn Độ và từ chối dự Thượng đỉnh SAARC vào tháng tới tại thủ đô Islamabad của Pakistan. Cùng Thượng đỉnh BRICS, Ấn Độ cũng tổ chức hội nghị của Sáng kiến Vịnh Bengale về Hợp tác Đa ngành Kỹ thuật và Kinh tế, gọi là BIMSTEC, gồm các nước Nam Á và Đông Nam Á là Bangladesh, Ấn Độ, Sri Lanka, Bhutan, Nepal, Thái Lan và Miến Điện. Ngược với nhóm BRICS cố tránh chuyện khủng bố, các nước kia, kể cả Thái Lan, cũng đều có cùng quan điểm với Ấn Độ.
Nguyên Lam: Như vậy, người ta thấy Ấn Độ lại bị cản trở ngay trong nội bộ của nhóm BRICS trong khi quan điểm của mình lại được các nước bên ngoài ủng hộ. Gặp hoàn cảnh đó, làm sao năm quốc gia này lại có thể hợp tác gắn bó hơn về các lĩnh vực ngoài kinh tế?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi không nghĩ rằng sẽ có sự hợp tác sâu xa về an ninh hay ngoại giao, mà hợp tác kinh tế thì giới hạn và hội nhập kinh tế thành một khối tự do mậu dịch thì xa vời, trong khi từng nước như Nga hay Ấn có khi lại muốn mở rộng giao dịch với kinh tế Nhật, Đức, Mỹ, Anh hoặc Nam Hàn. Còn lại thì chỉ có hai chương trình khởi động từ hai năm nay là có hy vọng. Đó là Ngân hàng Phát triển BRICS với 100 tỷ vốn và vài dự án đã được tài trợ và Quỹ cấp cứu có 100 tỷ đô là cho các nước nhất thời cần thanh khỏan bằng ngoại tệ. Năm nước chưa thể xé chiếu ngồi riêng, nhưng chỉ hợp tác với nhiều nghi ngại và đáng nghi ngại nhất là Trung Quốc cho hai lân bang kia là Nga và Ấn Độ. Kết luận thì năm hòn gạch thiếu xi măng chỉ là cái bệ cho các lãnh tụ hàng năm gặp nhau để nói thách và ngã giá, chứ mục tiêu tranh đua với các nước Tây phương chỉ là ảo giác tốn kém và vô bổ.
Nguyên Lam: Ban Việt ngữ Đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin cảm tạ ông về cuộc phỏng vấn tuần này.
 http://www.rfa.org/vietnamese/programs/EconomicForum/brics-illusions-nxn-10262016145931.html

Thương mại Trung Quốc lãnh gáo nước lạnh

media 
Tại cảng Thanh Đảo (Qingdao), tỉnh Sơn Đông (Shandong), 13/10/2016.STR / AFP

Công nghiệp tiên tiến bỏ Hoa lục rút về các nước phát triển. Các nước đang phát triển trở thành đối thủ cạnh tranh mãnh liệt hơn. Đó là hai vấn nạn của guồng máy kinh tế Trung Quốc, theo nhận định của hải quan và chuyên gia quốc tế.
Ngoại thương Trung Quốc trong tháng 9 gây thất vọng cho Bắc Kinh. Theo số liệu của hải quan Trung Quốc công bố ngày hôm nay, 13/10/2016, xuất khẩu bị thụt lùi 10% trong một năm qua với 184,5 tỷ đô la trong khi nhập khẩu giảm 1,9% với 142,5 tỷ.
Thặng dư thương mại của Trung Quốc trong tháng 9 cũng giảm đến 30%, tuy thu về 42 tỷ đô la nhưng thua xa thành quả 60 tỷ cùng thời kỳ cách nay một năm. Cụ thể xuất khẩu sang Mỹ giảm 7,8% và sang Liên Hiệp Châu Âu sụt 4,3%.
Theo AFP, kết quả này là một bất ngờ đối với Trung Quốc và các chuyên gia tài chính quốc tế. Đa số các nhà phân tích cho rằng tệ lắm thì xuất khẩu chỉ lùi độ 3,3% trong tháng 9 sau khi giảm 2,8% trong tháng 8. Nhập khẩu cũng giảm đi đáng kể, không tới 1/3 so với mức dự báo.
Phát ngôn viên hải quan Trung Quốc Hoàng Tụng Bình nhìn nhận ngành ngoại thương Trung Quốc có vấn đề. Trong cuộc họp báo hồi tháng 4, khi công bố thành quả xuất nhập khẩu của ba tháng đầu năm 2016, viên chức này đã tỏ ra bi quan cho kinh tế Hoa lục mà ông gọi là « đứng trước nhiều biến chuyển phức tạp ». Trong quý một, xuất khẩu giảm 4%, nhập khẩu giảm 8,2% so với cùng thời kỳ năm 2015.

« Ngành mũi nhọn bỏ đi, đối thủ cạnh tranh ráo riết »
Trong cuộc họp báo hôm nay, Hoàng Tụng Bình lập lại nhận xét cũ : Trao đổi thương mại của Trung Quốc « đang đối đầu với những chướng ngại hiển nhiên ».
Trước các áp lực này, đồng tiền Trung Quốc bắt buộc phải hạ giá với hai hệ quả : có thể trợ lực cho xuất khẩu nhưng cùng lúc tăng thêm gánh nặng cho doanh nghiệp nhập khẩu nhiên liệu và nguyên liệu, ông Hoàng Tụng Bình thừa nhận.
Chuyên gia kinh tế Julian Evans-Pritchard của Capital Economics cũng lo ngại : giảm nhập khẩu khoáng sản là tín hiệu « kinh tế Trung Quốc mất sức ».
Lời cảnh báo của Ôn Gia Bảo
Theo giải thích của phát ngôn viên Hải Quan Trung Quốc, những khó khăn trên phát xuất từ ba nguyên nhân : một là chính sách « bảo hộ mậu dịch » của các nước giàu và hai là do các nước đang phát triển cạnh tranh ác liệt với Trung Quốc. Cũng theo viên chức này thì ngành công nghiệp « mũi nhọn » bỏ Trung Quốc, hồi hương. Trong khi hàng hóa của các quốc gia đang lên, nhờ giá thành rẻ, lấn áp hàng hóa Trung Quốc.
Mối đe dọa thứ ba là, cũng theo phát ngôn viên Hoàng Tụng Bình, các thủ tục bảo hộ thị trường của nhiều quốc gia trên thế giới chống hàng Trung Quốc sẽ làm cho ngành ngoại thương của Trung Quốc bị thiệt hại.
IMF dự báo tăng trưởng kinh tế Trung Quốc sẽ từ 6,6% trong năm nay rơi xuống 6,2% trong năm 2017.
Thời thủ tướng Ôn Gia Bảo, tăng trưởng kinh tế Trung Quốc phất phới trên 10%. Tuy nhiên, ông cảnh cáo, nếu tỷ lệ tăng trưởng xuống « dưới 8% thì Trung Quốc sẽ gặp loạn ».
 http://vi.rfi.fr/chau-a/20161013-thuong-mai-trung-quoc-lanh-gao-nuoc-lanh


No comments: