Sunday, October 30, 2016

THI CA TRÀO PHÚNG HIỆN ĐẠI



 Khi Gà Mái Gáy
Giống gà mái trời sinh không biết gáy
Bỗng om sòm cất tiếng ó ò o
Chuyện xảy ra nơi nước Vẹm triều Hồ
Khiến toàn thể thần dân đều kinh hãi

Xứ Bến Tre có con gà khờ dại
Chuyên cụp đuôi phục vụ đám trống cồ
Có biết gì ngoài bợ dái bưng bô
Và đưa đít đợi gà tồ xả nhớt
Nhưng từ khi được đảng Hồ phong chức
Trong cái chuồng cai quản đám heo dê
Gà mái ta cũng vấy máu ăn thề
Cùng với bọn sói Quang và chó Lú
Gà cất tiếng gáy vang lừng vũ trụ:
"Đám người kia toàn một lũ dân ngu
Chuyên biểu tình đòi hỏi chuyện ruồi bu
Các ngươi đã làm gì cho đất nước?"
Thật khốn khiếp cho con gà hỗn xược!
Dám vong ơn phụ nghĩa biết bao người
Nuôi dưỡng mi và cái đảng đười ươi
Mà giở giọng dạy đời đầy ngược ngạo.
Nhưng đây cũng quả là điềm trời báo
Ngày cáo chung Cộng đảng sắp kề gần
Xui khiến con gà mái gáy vang rần
Đánh thức cả toàn dân ta vùng dậy.
Phan Huy

 

Sài Gòn bây giờ. 
Saigon bây giờ dù mưa hay nắn
Rác ngập đầy đường xe kẹt quanh năm
SàiGòn bây giờ ăn xin khắp lối
Quán nhậu lan tràn hạnh phúc tối tăm



Chỉ biết đến tiền tình người không có
Chân ngắn chân dài tìm cách lừa nhau
Ngậm đắng nuốt cay đổi tình thay bạn
Tan nát gia đình nuốt hận niềm đau
SàiGòn bây giờ bụi ơi là bụi
Cái nóng nung người da thịt mồ hôi
SàiGòn bây giờ cướp ngày hết ý
Tích tắc một giây tấm lắc bay rồi .

SàiGòn bây giờ khói xe mù mịt
Nghẹt thở tim gan phèo phổi mệt nhoài
SàiGòn bây giờ kẹt xe không ngớt
Đâu dám qua đường ngại chết banh thây

SàiGòn bây giờ suốt ngày ăn nhậu
Đĩ điếm đầy đường chèo kéo người qua
SàiGòn bây giờ khắp nơi đồ giả
Giả vật giả người giả cả tình xa

SàiGòn bây giờ cường hào ác bá
Tham nhũng vòi tiền mọi thứ trao tay
Tình người tan nhanh đồng tiền trước đã
SàiGòn bây giờ đạo đức đã bay .

Thực phẩm ngập đầy tràn lan hoá chất
Tráo trở lọc lừa giết cả Mẹ Cha
SàiGòn bây giờ dù mưa hay nắng
Cắt xéo lọc lừa xẻ thịt banh da .

SàiGòn bây giờ chỉ toàn người Bắc
Nắm giữ quyền hành to nhỏ cơ quan
Khắp cả phố phường âm thanh the thé
Một lũ ngu si cuồng sắt đầy đàng

SàiGòn bây giờ tang thương khiếp quá
Bệnh viện một giường năm bảy người chen
Bác sỹ y công đua nhau móc túi
Tán tận lương tâm một lũ ươn hèn

SàiGòn bây giờ Đài Loan kiếm vợ
Những gái trần truồng để lựa tự nhiên
Văn hoá thuần phong nát tan hết cả
Một đám côn đồ một xã hội điên .
.SàiGòn bây giờ trăm phương ngàn kế
Móc ngoặc phong bì tham nhũng mánh mung
Tai nạn giao thông lăn đùng ra chết
Vô cảm làm ngơ văn hoá điên khùng .



SàiGòn bây giờ nhà cao cửa rộng
Của đám cường quyền vơ vét người dân
Khóc lóc kêu oan biểu tình khắp lối
Sắt máu côn đồ đàn áp thẳng tay .

SàiGòn bây giờ ôi thôi hết biết
Còn nữa ta đâu Hòn NGọc Viễn Đông
Tan nát niềm tin lòng dân căm phẫn
Mong muốn có ngày xoá sạch cho xong

SàiGòn còn nhớ hay quên
Từng đêm ray rức cạnh bên đoạ đày
Hỡi người còn nhớ chăng thay
SàiGòn năm cũ tháng ngày yêu thương .

Nguyễn Trãi.
 ÁO LỤA HÀ ĐÔNG
NGUYÊN SA
  
 Nắng Saì gòn anh đi mà cjhợt mát.
 Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đômng
 Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng 
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng 
Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn  
 Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh  
 Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung 
 Bay vội vã vào trong hồn mở cửa  
 Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa 
 Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn 
 Thơ học trò anh chất lại thành non  
 Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu 
 Em không nói, đã nghe từng giai điệu  
 Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh 
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình  
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt  
 Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết  
 Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu 
 Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau  
 Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại 
Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại  
 Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời 
 Em đi rồi, sám hối chạy trên môi  
 Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng 
Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn  
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Ðông  
 Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng  
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng 
 Nguyên Sa



 SaiGon Bay Gio ".
Forward Send Date: August 27, 2016.

Nắng Sài gòn anh đi mà lạnh ngắt

 Bởi vì em sinh quán taị Hà Ðông 

 Bao lần anh khiếp hãi sợ vô cùng

Đây trên mặt vẫn còn nguyên vết sẹo !
Anh vẫn nhớ em ngồi đâu quát đấy
 Cầm khúc cây dàì lắm để đe anh

 Anh kinh hồn vội vã né lung tung

 Chờ sơ hở phóng ra đường dông tuốt.

 Gặp một bữa, anh đã rầu một bữa 

Gặp hai hôm thành rầu rĩ cả tâm hồn 

Bao lâu rồi ăn uống chẳng thấy ngon

Và đôi mắt mơ màng đang bầm tím !

Em chưa hét đã vang lừng khắp xóm

Em chưa gầm mà đã động rừng xanh

Bao lần anh toan tính muốn làm lành

Lòng run sợ làm sao anh dám noí

Em thích đánh thích thoi anh vẫn biết

Lòng chợt lo chợt sợ chẳng vì đâu 

Đôi khi em còn hăm dọa thiến thằng cu

Để anh lạy mặt xanh như tàu lá

Lúc em đánh, anh chỉ nhìn lấm lét

Giận điên lên nhưng nói chẳng nên lời

 Em đi rồi, ôi khoái quá sướng mê tơi!

Những tháng ngày đời anh thôi bầm dập 

 Em ở đâu bên nầy hay bên nớ

 Hởi người em sinh quán ở Hà Ðông 

 Anh vẫn run và sợ hãi vô cùng

 Giữ hộ anh một chuyện tình khiếp đãm


Nguyên Sẹo

 

          Nắng Ca li tôi đi mà thấy ấm     
        Bao cắn cấu vẫn còn yên trong trí      
        Tôi vẫn nhớ ai ngồi bên cấu chí
          Và ngày sao dài thế mẹ cha ơi
          Đau từng cơn mà không dám kêu ai
          Cũng chẵng dám chạy ra khỏi cửa 
          Tha một bữa là mừng một bữa
          Tha hai hôm là tưởng tới thiên đường
          Vết sẹo lành ai cấu lại thành non
          Xoa thêm muối chỉ còn quên tí ớt
          Ai cấu véo nhịp nhàng như giai điệu
          Ai véo von mà đau tới trời xanh
          Ai trông lên cầu xin Chúa thương tình
          Cho con thoát sư tử, con xin Chúa
          Ai chợt dữ chợt ngoan tôi vẫn biết
          Sau cơn mưa trời lại sáng vậy thôi
          Ôi vết thương sao chẳng chịu lành ngay
          Để chào đón cho cái gì mơi mới
          Để tôi im vì có ai than thở
          Thú đau thương làm sao nói thành lời
          Ai đi rồi mà chẳng mất cái chi
          Thú đau thương xem ra cũng không nặng
          Ai đâu đó hỡi mãnh sư cỡ bự
          Nhớ đừng quên có sư tử Hà Đông
          Nghĩ mà run chắc cũng sợ tới già
          Xin cầu cầu chứng tại tòa danh sư tử.
        

No comments: