Saturday, September 17, 2016

XÁC NGƯỜI BÓ CHIẾU


Vụ "xác người gói chiếu" - những diễn biến đồng loạt trong một ngày 15 tháng 9

 

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Hình ảnh xác người gói chiếu chở trên xe gắn máy đã có những tác động chính trị và xã hội đã buộc các thành phần liên quan phải “vào cuộc”. Nội trong một ngày 15/9, hàng loạt thông tin, chứng cứ được trình bày nhằm giảm nhiệt những bức xúc của dư luận về hình ảnh không làm đẹp mặt cho một chế độ lúc nào cũng treo trên đầu người dân khẩu hiệu “dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, độc lập - tự do - hạnh phúc.”


Người qua đời là chị Lò Thị Phanh, 40 tuổi, người dân tộc Thái ở xã Mường Sại, huyện Quỳnh Nhai, tỉnh Sơn La. Chị Phanh mất vào ngày 12/09 và hình ảnh xác của chị bó chiếu, nằm vắt ngang trên xe gắn máy đã làm xã hội xúc động, đặt ra nhiều câu hỏi và lên án bệnh viện cũng như chế độ. Làn sóng phẫn nộ của dư luận làm cho nhà cầm quyền không thể không quan tâm.

- Trước hết là từ giới chức cầm quyền địa phương.

Vào ngày 15/09, Ông Lò Văn Dương, Chủ tịch UBND xã Mường Sại cho biết giới cầm quyền địa phương biết rõ gia đình chị Lò Thị Phanh thuộc diện nghèo nhất xã và “sau đó, chính quyền cùng với nhân dân đã cùng giúp đỡ, chia sẻ với gia đình chị. Chính quyền hỗ trợ một phần kinh phí để gia đình mai táng cho chị Phanh. Ngoài ra, người dân thôn bản ở đây người thì mang gạo, người mang thức ăn đến để lo ma chay cho chị theo đúng hương ước làng bản.

Nếu gia cảnh nhà chị Phanh có con cái còn đang đi học, chúng tôi sẽ cùng chung tay với các ban ngành, đoàn thể, nhà trường giúp đỡ, tạo mọi điều kiện để các cháu học tập, không ảnh hưởng đến tương lai sau này. (1)

Ở địa phương, mối quan tâmcủa giới chức cầm quyền dành cho người chết đã được biểu hiện và gửi đến dư luận.

- Từ Bộ Y Tế.

Cùng ngày 15/09, Cục trưởng Cục Quản lý khám chữa bệnh, Bộ Y tế là ông Lương Ngọc Khuê gửi văn bản yêu cầu Sở Y tế Sơn La xác minh vụ việc bệnh viện Bệnh viện Lao và bệnh phổi Sơn La để gia đình chở bệnh nhân nặng trên xe máy về nhà... xử lý nghiêm nếu phát hiện sai phạm, báo về Bộ Y tế trước 23-9. (2)

- Từ Sở Y tế tỉnh.

Cũng trong ngày 15/09, Giám đốc Sở Y tế Sơn La là ông Lầu Sáy Chứ khẳng định với phóng viên báo chí rằng: “bệnh nhân không tử vong tại bệnh viện. Khi xuất viện, chị này sức khỏe yếu nhưng vẫn ổn định. Quãng đường từ Bệnh viện về nhà xa 60-70 km, có thể bệnh nhân đã tử vong dọc đường và được người nhà chở sau xe gắn máy như những bức hình mọi người nhìn thấy trên mạng.” (3)

Đồng hành với giới chức địa phương, Giám đốc Sở Y tế Sơn La cũng cho biết là trong ngày 15/9 đã cử ban giám đốc Bệnh viện lao và bệnh phổi Sơn La về tận nhà chị Phanh thăm hỏi động viên, vì hầu hết các bệnh nhân nghi nhiễm HIV-AIDS, lao phổi trên địa bàn tỉnh đều rất nghèo túng, khó khăn.” (4)

- Từ bệnh viện.

Từ Bộ xuống Sở, xuống đến Bệnh viện Lao và Bệnh phổi tỉnh Sơn La, bác sĩ Lương Văn Tuận, Giám đốc Bệnh viện cũng trong cùng ngày 15/9 cho biết: Chị Phanh nhập viện vào ngày 28/8 trong tình trạng nguy kịch, cơ thể suy nhược, cao 1,6 m nhưng chỉ nặng 32 kg. Bệnh nhân được chẩn đoán suy kiệt trên bệnh cảnh nghi ngờ nhiễm HIV. Các bác sĩ đã tiến hành điều trị, hồi sức tích cực và lấy máu gửi đi xét nghiệm HIV song hiện chưa có kết quả. (5)

Ở đây có 3 điểm cần được ghi nhận:

- Thông tin trước đây chị Phanh bị chết vì bệnh lao nay được thông báo là nghi ngờ nhiễm HIV;

- Cho đến nay chưa có kết quả để xác nhận chị Phanh bị HIV;

- Bệnh viện đã cho phép người bị nghi ngờ là nhiễm HIV vốn lây lan nguy hiểm về nhà;

- Đến người nhà của người quá cố:

Và lúc này, một đơn xin rời bệnh viện được ký tên là Lò Văn Muôn, anh trai của người quá cố Lò Thị Phanh được gửi cho báo chí để đăng tải:


“Kính gửi khoa lao HIV bệnh viện lao. 

Tên là Lò Văn Muôn, là anh trai Lò Thị Phanh. Hiện giờ bệnh của em tôi nặng lắm, là được bác sĩ giải thích nhưng vì điều kiện khó khăn nên gia đình tôi xin đưa em tôi về nhà. Trong quá trình về nhà nếu xảy ra vấn đề gì, nhà tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm, không kiện cáo gì khoa phòng bệnh viện”.

Nội dung lá đơn không ghi ngày tháng này có 3 điểm chính muốn gửi đến dư luận:

1. Bác sĩ đã giải thích;

2. Gia đình xin đưa về nhà;

3. Gia đình hoàn toàn chịu trách nhiệm và không kiện cáo gì khoa phòng bệnh viện.

Đồng thời, song song với nội dung này là trình bày của bác sĩ giám đốc bệnh viện gửi đến dư luận qua thông tin lề đảng:

Cách đây 3 ngày, người anh trai đã làm đơn gửi lên lãnh đạo bệnh viện xin cho đưa chị Phanh về nhà để tự điều trị. Các bác sĩ khuyên nên để bệnh nhân ở lại viện để điều trị, gia đình từ chối. (6

Tại sao gia đình từ chối khi mà...

Theo bác sĩ Lương Văn Tuận:

Quá trình điều trị thì các y, bác sĩ ở khoa đã rất cố gắng và khi giao ban, lãnh đạo viện cũng có lưu ý về trường hợp này. Sau vài ngày điều trị, bệnh nhân đã khỏe lên, đi lại, nói rất tốt...

"Tuy nhiên, trong quá trình điều trị dù bệnh viện hướng dẫn nhưng bệnh nhân đi ra ngoài tắm rửa, không giữ gìn nên quay về bị cảm và các y, bác sỹ lại tích cực điều trị...

“Bệnh viện có giải thích là do bệnh tình nặng và đang được điều trị đặc biệt nên bệnh nhân phải ở lại... Các y bác sĩ tiếp tục giải thích nhưng người nhà dứt khoát không hợp tác, đòi về. Khi gia đình kiên quyết như vậy thì Khoa yêu cầu phải làm đơn, chứ chúng tôi đã giải thích rõ là phải giữ bệnh nhân để điều trị.”

“Ở đây, bệnh nhân đều là các gia đình nghèo, vùng sâu, vùng xa nên y, bác sĩ còn quyên góp bằng chính tiền của mình để tổ chức nồi cháo tình thương vào thứ 4 hàng tuần cho các bệnh nhân nghèo thì không hà cớ gì với trường hợp của bệnh nhân P., gia đình khó khăn như vậy mà chúng tôi không quan tâm.

“Bệnh nhân P. khi ra viện, các chỉ số sinh tồn còn rất tốt và khi bệnh viện giải thích thì ngay chính trong bệnh án còn lưu, gia đình cũng ghi rõ là không cần gì cả và tự đưa về.”

“Khi bệnh nhân P. về thì theo quy định là được hưởng tất cả các chế độ ăn uống, đi lại và các y tá làm thủ tục thanh toán thì người nhà nói rằng không cần gì cả mà giờ “chỉ cần đưa em tôi về thôi”. (6)

Tại sao bác sĩ bệnh viện tốt, chu đáo, nhiệt tình đến thế mà người thân nằng nặc đòi về, làm cả đơn xin xuất viện và không cần gì cả?

Đồng hành với sự quan tâm, hỗ trợ của giới cầm quyền địa phương, Sở Y tế Sơn La, lá đơn làm sạch trách nhiệm của bệnh viện ký tên Lò Văn Muôn, cũng trong cùng một ngày 15/9, diễn biến dẫn đến hình ảnh xác người gói chiếu được báo chí lề đảng đăng lại qua lời kể của người anh trai Lò Văn Muôn:

Em tôi ban đầu rất tỉnh táo, sức khỏe ổn định, đến khi tôi đỗ xe để đổ xăng thì Phanh khó thở, lịm đi rồi mất”, anh Muôn thuật lại. Người anh trai cho biết đã nhờ người dân bên đường mua chiếu rồi quấn thi thể em gái lại rồi tiếp tục chở bằng xe máy về nhà để lo hậu sự. "Tôi cũng không còn cách nào khác, đành chở em về nhà như vậy, người anh chia sẻ. (5)

Chiếc xe máy chở Phanh được người dân chụp lại được chúng tôi thuê của một người làm xe ôm ở cổng bệnh viện. Họ nhận chở với chi phí 400.000 đồng. Tôi ngồi sau đỡ, đi được 30 phút thì Phanh qua đời. (7)

Trong lời kể lại vào 3 ngày sau của anh Muôn: Em tôi ban đầu rất tỉnh táo, sức khỏe ổn định... phát biểu này cũng đồng hành cùng với phát biểu của giám đốc bệnh viện bác sĩ Lương Văn Tuận:

“Trước khi xuất viện, bệnh nhân Phanh hoàn toàn tỉnh táo, bác sĩ kiểm tra cho thấy các chỉ số đều bình thường.” (5)

“Khi bệnh nhân ra viện là vào khoảng 10h30 ngày 12/9 thì tình trạng mạch, huyết áp vẫn ổn định chứ không phải trong tình trạng cấp cứu và nặng như một số thông tin.” (6)

Từ lời kể lại 3 ngày sau của người anh lẫn ông bác sĩ đều nói lên 1 điều: nạn nhân ra khỏi bệnh viện trong tình trạng sức khỏe ổn định chứ không có chuyện chết hay hấp hối gì cả. Tuy nhiên, chỉ 30' sau thì chị Phanh với tình trạng mạch, huyết áp, mọi chỉ số bình thường đã chết trên chiếc xe ôm.

Toàn bộ mọi diễn tiến xảy ra trong 1 ngày 15/09 được đăng trên báo chí lề đảng, với sự tham gia trình bày phát biểu, chứng cứ của nhiều quan chức bật lên 3 điều chính:

Quan tâm hàng đầu của Bộ Y tế là không thể có chuyện bệnh viện Bệnh viện Lao và bệnh phổi Sơn La để gia đình chở bệnh nhân đã chết hay trong tình trạng nguy kịch trên xe máy về nhà. Quan tâm này tức thì đã được giải quyết bằng:

- Những phát biểu của Giám đốc sở Y Tế Sơn La và Giám đốc bệnh viện Bệnh viện Lao và Bệnh phổi tỉnh Sơn La về nỗ lực chữa trị chu đáo, quan tâm tối đa và không muốn cho bệnh nhân xuất viện.

- Lá đơn xin xuất viện của người anh trong đó giành hết trách nhiệm thuộc về gia đình trong việc đòi đưa em về nhà và khẳng định bệnh viện không chịu trách nhiệm gì trong quyết định của gia đình.

- Lời kể của Lò Văn Muôn về cái chết của em gái với phóng viên.

- Tất cả được giải quyết êm thắm trong tình người mênh mông với sự có mặt và hỗ trợ nhiệt tình của quan chức địa phương và sở y tế Sơn La ngay tại nhà người chết.

Xác người bó chiếu trên đường phố hoang mang. Dù dưới phiên bản nào để trình diễn sự việc thì vẫn luôn còn đó hình ảnh của sự thật không thể chối bỏ: sự tận cùng của người sống lẫn người chết trên đất nước được cho là tất cả vì dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

16.09.2016

_______________________







(7) http://m.phunuonline.com.vn/xa-hoi/xe-may-bo-xac-nguoi-di-120km-hai-dua-tre-co-nguy-co-that-hoc-83048/


Không bức xúc vì người chết gói chiếu đèo xe

Cu Tèo (Danlambao) - Dư luận cả nước đang "bức xúc" trước hình ảnh một người chết gói chiếu đèo xe hai bánh trên đường từ bệnh viện về nhà. Nhưng Cu Tèo thì cho rằng, đó là chuyện bình thường không có gì phải… "bức xúc".

Xin độc giả dằn "bức xúc" trước thái độ phản cảm, bất nhân, không giống ai của Cu Tèo trên đây, và chịu khó đọc tiếp để hiểu lý do tại sao em lại không "bức xúc" như mọi người, đương nhiên là trừ nhà cầm quyền CS khi nào cũng bình chân như vại trước bao thống khổ của người dân; chưa bị đập đầu chôn sống như sáu ngàn dân Huế Tết Mậu Thân là may lắm rồi.

Sỡ dĩ em giữ được cái tâm thế vững vàng không gì lay chuyển nổi, là vì nhờ từ nhỏ bị quàng khăn đỏ nên nay em thấm nhuần đạo đức cắt mạng và rất chi là tin tưởng những gì báo đài lề đảng phổ biến, nói đúng hơn là dạy dỗ nhân dân trong đó có Cu Tèo và bạn gái là cái Hĩm.

Mới đây báo đài đưa tin vui giữa giờ… dân ta nối đuôi nhau trước sứ quán Mỹ để xin chiếu khán nhập cảnh qua nhiều “diện” khác nhau mà mục đích chính của hầu hết là “aller sans retour”. Tin vui ấy là “Việt Nam được xếp hạng thứ 5 trong số các quốc gia hạnh phúc nhất thế giới, hơn xa cả Hoa Kỳ”.

Nước mình, nhờ ơn đảng ơn bác, Đổi cũ người Mới ta, chỉ có 30 năm (1986-2016) mà từ khố rách áo ôm nhảy phóc một phát lên hàng tóp tép các nước hạnh phúc nhất hành tinh. 

Nhờ ở “tóp 5”, dân mình mới bị chết gói chiếu đèo xe hai bánh chỉ có một người mà làm ầm ĩ lên, trong khi Mỹ hạnh phúc thua VN cả trên 100 lần (Mỹ thứ 108, Anh 34), ắt là dân Mỹ phải chết gói chiếu đèo xe hai bánh chạy đầy đường mà người ta có loan tin, “bức xúc”gì đâu. 

Mà đúng là dân mình đang hạnh phúc thiệt: dù đầu óc đang bị rối bời, lòng ruột đang đau xót trong cảnh bi đát thân nhân chết phải gói chiếu đèo xe, họ vẫn công nhận… Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa “Độc lập-Tự do - Hạnh phúc” bằng giấy trắng mực tím qua cái đơn của anh Lò Văn Muôn viết xin nhà thương được đèo chị ruột là chị Lò Thị Phanh về nhà.


Tại sao mình cứ nhìn cảnh các trẻ em đi bươi rác kiếm sống, cảnh học sinh phải đu giây qua sông để tới lớp, cảnh cô giáo chui bao nhựa trôi sông để đến trường, hay mới đây người chết phải gói chiếu đèo sau xe hai bánh từ bệnh viện về nhà, để rồi phải “bức xúc” làm phiền nhà nước, mà lại không chịu ngắm những cảnh “hồ hởi phấn khởi”, như ảnh cha con bác Hồ dưới đây.


15.6.2016

Cả dân tộc Việt Nam sẽ bị chết khô vì khát tình người

Em Bụi (Danlambao) - "Rồi đây, cả dân tộc Việt Nam sẽ bị chết khô vì khát tình người" (*) - Tôi tin chắc rằng, điều đó sớm xảy ra trên mảnh đất Việt Nam thân yêu của chúng ta, nếu mỗi người chúng ta vẫn im lặng, vô cảm trước những nỗi đau, tội ác, sự bất công của xã hội.

Qua nay, cư dân mạng đều lên tiếng xót xa trước vụ một thi thể quấn chiếu nằm vắt ngang đằng sau xe máy ở tỉnh Sơn La. Nhưng câu hỏi đặt ra, họ xót xa xong rồi họ sẽ có hành động như thế nào? họ đánh giá như thế nào về vụ việc này? Họ sẽ kêu gọi giúp đỡ gia đình chị P kia và mọi chuyện kết thúc? Hay họ chỉ im lặng, im lặng và im lặng - một sự im lặng đáng sợ đến ghê người?

Tôi sợ, sợ thật sự, cả đêm qua tôi không tài nào ngủ được, tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh người đàn ông và thi thể người chết nằm vắt ngang, bó gọn trong chiếc chiếu nhỏ bé đơn sơ, 2 chân rủ xuống sau xe máy... cả 2 cô đơn lạc lõng giữa đường.

Tôi sợ thái độ vô cảm của các vị y bác sĩ tại bệnh viện, sự vô cảm của tất cả những người dân trên đường... tôi tự hỏi, họ không hề biết, không thấy có một người chết đang nằm sau xe, 2 chân buông sõng hay sao? Hay vì họ cũng quá nghèo nên không thể giúp được gì?

Tôi ghê tởm thái độ vô lương tâm của các vị y bác sĩ, thà họ cứ im lặng, thà họ cứ làm thinh giả câm giả điếc, đằng này họ lại đi bao biện cho bản thân mình và tìm mọi cách để chứng minh rằng họ vẫn là những "lương y như từ mẫu", thậm chí, họ còn mua chuộc cả gia đình, để gia đình nhận lãnh hoàn toàn mọi trách nhiệm. Họ không biết rằng, những lý luận của họ đến trẻ con như tôi cũng thấy rõ sự láo toét và khinh bỉ hay sao?

Tôi sợ khi tôi hình dung ra viễn cảnh tương lai, chỉ riêng Sơn La sẽ có đến 36.000 cái xác nữa cũng không đủ tiền để thuê xe ô tô. Họ quá nghèo đói, tiền ăn không có, lấy đâu thuê?? (Tính tới năm 2015, toàn tỉnh Sơn La có tới 36.000 người thiếu đói)

Và tôi tin chắc chắn rằng, đây không chỉ là những cái xác duy nhất và đầu tiên được bó trong chiếu đưa về nhà. Bao nhiêu người nghèo khó ở Sơn La? Bao nhiêu người nghèo này bị bệnh và phải giao phó số mạng của họ cho bệnh viện hoạt động bởi tiền thuế của nhân dân? Bao nhiêu gia đình người nghèo cơm không đủ ăn này làm gì đủ tiền để mướn xe chở xác người thân về nhà? Chắc chắc không phải chỉ có 2 cái xác gói chiếu thương đau mà còn vô số! Và nó cũng không chỉ có ở Sơn La, mà còn diễn ra ở khắp mọi miền của tổ quốc. 

Thế đó, đâu rồi những đài nghìn tỷ Hồ Chí Minh - tượng “Người” đã thấy bao nhiêu xác người bó chiếu dưới chân “Người”? bao nhiêu xác chết em thơ vì quá đói khổ? bao nhiêu xác chết tức tưởi của những ông bố bà mẹ vì không đủ tiền nuôi con ăn học thành người?...

Tất cả những xác chết đó, đang gào thét dưới tượng "Người" đó.

Tôi từng hỏi bạn tôi, bạn nghĩ gì về việc Tỉnh Sơn La sẵn sàng chi 1.400 tỷ để xây tượng ông Hồ, và chấp nhận ít nhất 36.000 người vẫn còn thiếu đói. Bạn chỉ nói vỏn vẹn "đó là sự thất bại". Thất bại về điều gì hả bạn?

Nhiều người còn trách móc và nói, Việt Nam là một đất nghèo nhưng vẫn hạnh phúc và đáng sống hơn các nước tư bản. Vậy:

Việt Nam đáng sống đến mức người chết không có đất để chôn, không có tiền để thuê xe ô tô đưa người thân từ bệnh viện về nhà ư?

Việt Nam đáng sống đến mức, những người em tôi phải chết trên đường đi học về vì quá đói sao?

Việt Nam đáng sống đến mức, những người em tôi phải treo cổ tự tử vì gia đình không có điều đủ tiền để mua cho em một bộ quần áo mới?.

Việt Nam đáng sống đến mức, bố mẹ cùng con cái tự tử vì gia đình quá nghèo?


Việt Nam đáng sống đến mức, người dân không dám ra đường, vì sợ xe điên tông phải và chết?

Việt Nam đáng sống đến mức con giết mẹ, mẹ giết con, vợ giết chồng, chồng giết vợ... dễ dàng như cắt tiết một con gà?

Việt Nam đáng sống đến mức, những người thanh niên sẵn sàng chém giết nhau vì 1 cái nhìn?

Việt Nam đáng sống đến mức, họ chém giết nhau vì tranh giành trả tiền hay gái gú?

Việt Nam đáng sống đến mức, họ sẵn sàng bóp chết hàng trăm ngàn em bé chưa kịp cất tiếng khóc chào đời? (Theo thống kê của hội kế hoạch hóa gia đình Việt Nam, trung bình mỗi năm cả nước có ít nhất 3000.000 ca nạo hút thai ở tuổi vị thành niên từ 15-19 tuổi...)

Việt Nam đáng sống đến mức, người dân càng ngày càng thờ ơ trước vấn nạn những bé gái, bé trai bị xâm hại tình dục, bé nào may mắn thì sống, bé nào bất hạnh thì chết?

Việt Nam đáng sống đến mức, người dân nơm nớp sợ ra đường, sợ vào đồn công an và chết bất đắc kỳ tử, sợ ăn phải đồ Trung Quốc, sợ vào bệnh viện... 

...

Câu trả lời thuộc về các bạn, những người bạn của tôi. Tôi thấy buồn, buồn thay các bạn - những người luôn nói “sống là phải biết cho đi”, những người mở miệng ra lại nói, “lý tưởng của tôi là giúp đỡ những người nghèo, những người thấp cổ bé họng…” nhưng lại làm ngơ, im lặng trước những tội ác đang diễn ra ngoài xã hội. Mà các bạn thừa biết, im lặng là đồng lõa với tội ác.

Tệ hơn, khi người dân phản đối tượng đài ngàn tỷ Hồ Chí Minh, yêu cầu sử dụng tiền đó vào đúng mục đích như giúp trẻ em có đủ điều kiện tới trường, tạo công ăn việc làm cho người nghèo miền núi… thì các bạn lên tiếng chửi bới, nhục mạ họ.

Các bạn ạ, hãy thức tỉnh và đừng im lặng nữa. Đừng gián tiếp biến Việt Nam trở thành một đất nước chết vì khát khô tình người.

(*) Câu nói của chị Hạt Sương Khuya - từng nói trên facebook cá nhân.

17.09.2016

ANH CHỞ XÁC EM VỀ
         ------
Lời dẫn : Trưa 12/9/2016 (Fb Tùng Hải) tại phường Quyết Tâm, Tp Sơn La chụp được hình ảnh anh Lò Văn Muôn, quê Mường Sại, huyện Quỳnh Nhai... đi xe máy chở xác em gái bó chiếu (Lò thị Phanh sinh năm1977 bị lao phổi, xin về từ Bệnh viên tỉnh...) vì không có 5 triệu VNĐ để thuê xe ô tô...đã gây bức xúc trên mạng xã hội...NK xem,  bị "sốc" , có đôi vần cảm thán :
Anh đưa em về quê
Không tiền đành bó chiếu
Đèo xe máy mà đi
hai chân thò...nặng trĩu .
             * Đường dốc đèo lủi thủi Mịt mù lối tối tăm Như cuộc đời đen đủi Em gái trải bao năm.
             * Dân chúng thì lầm than Chỉ "Quan Tham" là sướng Họ xây mộ, xây lăng Quan tài vàng khiêng nặng.
             * Dân bản làng nghèo hèn Ốm không tiền...chết thảm ; Ván mỏng chôn xó rừng
Xác mặc cho mối kiến.
             * Cái ÁC đan hiển hiện Đời "sống chết mặc bay" "Quan Tham" sống phè phỡn Dân đen nuốt đắng cay.   Hà Nội 17-9-2016
   NGUYỄN KHÔI


No comments: