Thursday, September 15, 2016

THÁI BÁ TÂN * VÕ NGUYÊN GIÁP







Viết về tướng Võ Nguyên Giáp


Nhẫn nhục mưu việc lớn
Là việc rất đáng khen.
Nhẫn nhục để khỏi chết
Là thứ nhẫn nhục hèn.

Nhớ hồi ông Giáp chết,
Cả nước như lên đồng.
Đặc biệt mấy bác trẻ
Vật vã khóc thương ông.

Lạ, khi ông còn sống
Bị làm nhục nhiều năm
Rồi ốm, nằm một chỗ,
Sao không ai đến thăm ?

Mà rồi mấy bác trẻ,
Biết gì về ông này ?
Ngoài cái được phép biết
Trong sách sử xưa nay ?

Ông chết một vài tháng
Các thành phố đua nhau
Đặt tên ông cho phố,
Cứ như sợ nhỡ tàu.

Tôi không yêu không ghét
Ông tướng cộng sản này.
Kính trọng cũng không nốt.
Vì ba điều sau đây :

Một, thua xa Trần Độ.
Đến trăm tuổi mà rồi
Vẫn nghĩ cộng sản tốt,
Không hối hận, theo tôi,




Đó là sự mù quáng,
Là giáo điều nặng nề.
Riêng việc ấy cho thấy
Đầu óc có vấn đề.

Hai, người ta nhẫn nhục
Để phục quốc cứu người.
Ông thì hèn, chịu nhục
Để được sống hết đời.

Ba, tài năng quân sự.
Tôi không là chuyên gia.
Nghe đồn cái tài ấy
Là của người Trung hoa.

Ông, như nhiều tướng khác,
Chiến tranh thì nhân dân,
Mà trận nào cũng thế,
Nổi tiếng nướng nhiều quân.

*

Vào ngày ông Giáp chết,
Khi cả nước lên đồng,
Nhiều người bảo tôi lạ,
Không viết gì về ông.

Một, vì sao phải viết.
Tôi không là phóng viên,
Không có ai đặt viết,
Cũng không ai cho tiền.

Hai, nghĩa tử nghĩa tận.
Đã nhận xét không hay
Thì tôi im không viết,
Chờ đến ngày hôm nay.

Đừng ném đá tôi nhé.
Mọi người có quyền khen,
Tôi thì nói ngược lại,
Vì tôi cũng có quyền.



              Thái Bá Tân

Thái Bá Tân là một nhà giáo sống ở Hà nội, một hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam, phó chủ tịch hội Văn Học nước ngoài. Ông đã xuất bản nhiều tập thơ với lời lẽ giản dị. Gần đây ông bị buộc phải phủ nhận các tác phẩm trước đây của ông. Ôi, thời buổi đá đè trên ngọn cỏ! Nhưng chân cứng thì đá phải mềm thôi!



No comments: