Friday, September 30, 2016

NGUYỄN LỘC YÊN * DÂN CĂM THÙ CỘNG SẢN

 

 BÀI I

Cớ sao chế độ Cộng sản, dân oán khắp nơi?

Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) - Chủ nghĩa Cộng sản, trên lý thuyết nếu nhìn hời hợt sẽ cảm thấy lý tưởng, nhưng trong thực tế hay khi thực hành thì đấy là một thể chế chính trị đầy thủ đoạn để cầm quyền, khi Đảng Cộng sản cầm được quyền thì đàn áp có hệ thống, lắm lúc còn khủng bố người dân rất trắng trợn.
Trong phần I này, chủ yếu nói về Chủ nghĩa Cộng sản Nga và Tàu, phần II (bài kế tiếp) sẽ nói về Chủ nghĩa Cộng sản Việt Nam. Những vụ thảm sát, giết người hàng loạt tại các nước Cộng sản vào thế kỷ 20 và 21, chủ yếu là nhằm loại bỏ đối thủ chính trị, cải cách ruộng đất, nội chiến... bằng cách khủng bố giết hại trong cái gọi là “trại cải tạo” hay “trại lao động”. Những vụ thảm sát đôi khi đưa đến “tội diệt chủng” (genocide), như chế độ Khmer Đỏ (Khmer Rouge) đã diệt chủng, do Pol Pot lãnh đạo, thực hiện tại Campuchia từ năm 1975 đến 1979, giết hại khoảng 2 triệu người, vào khoảng 26% dân số Campuchia lúc đó.

I- Chế độ Cộng sản Liên Xô (1922-1991): 

Liên Xô tiếng Anh gọi là: Union of Soviet Socialist Republics (USSR) là một liên bang có lãnh thổ rất lớn ở châu Âu và châu Á, tồn tại từ ngày 30-12-1922 đến ngày 25-12-1991 bị giải thể. Liên Xô là nước đầu tiên trên thế giới xây dựng Chủ nghĩa Cộng sản. Trong 69 năm (1922-1991), dưới chế độ cộng sản Liên Xô đời sống dân chúng ai oán khắp nơi:
a- “Khủng bố Đỏ” là tên gọi chỉ những sự trấn áp có hệ thống, sau cái gọi là “Cách mạng tháng 10 vào năm 1917”, khi quân đội của những người Bolshevik (Đảng Cộng sản Nga) dùng những biện pháp tra tấn hoặc xử tử tập thể những phe nhóm chống lại chế độ, những người chống lại cộng sản bị gán ghép là: "con tin của tư sản", "kẻ thù của nhân dân", “thành phần phản cách mạng”. Số người bị hành quyết bởi “Khủng bố Đỏ” đã ước tính từ 250.000 đến 1.000.000 người.
b- “Đại thanh trừng” là các biện pháp trấn áp tại Liên Xô, từ năm 1936 đến cuối năm 1938. Josef Stalin và Bộ chính trị đảng Cộng sản chủ trương thanh trừng những ai bị nghi ngờ mưu phản, bao gồm: 
- Người trong Bộ Chính trị, như: Alexei Rykov làm Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Hội đồng Nhân dân Xô Viết bị xử tử năm 1938. Nikolai Bukharin làm Ủy viên Bộ Chính trị, Nhà lý luận Bolshevik bị xử tử năm 1938.
- Các quan chức và sĩ quan, như: Aghasi Khanjian là Bí thư Đảng Cộng sản Armenia bị xử tử năm 1936. Vasily Blyukher giữ chức Nguyên soái Liên Xô bị xử tử năm 1938. Genrikh Yagoda làm Giám đốc Mật vụ MGB (Ủy ban An ninh Quốc gia), bị xử tử năm 1938...
- Các thành viên Bolshevik, như: Georgy Pyatakov là Lãnh đạo Bolshevik bị xử tử năm 1937. Nikolay Krestinsky là Lãnh đạo Bolshevik bị xử tử năm 1938...
- Các nhà trí thức, như: Alexander Samoylovich là Nhà nhân chủng học bị xử tử năm 1938. Isaac Babel là Nhà văn gốc Do Thái bị xử tử năm 1940. Nikolai Vavilov là Nhà thực vật học bị kết án năm 1941, cho chết đói trong tù vào năm 1943.
- Giết hại cả các nhân vật Cộng sản quốc tế: Béla Kun là người Lãnh đạo Cộng hòa Xô Viết Hungary (1919), bị xử tử năm 1938. Karl Radek là Nhà cách mạng Mác-xít hoạt động tại Ba Lan và Đức bị xử tử năm 1939. Christian Rakovsky là Nhà cách mạng gốc Bulgari bị xử tử năm 1941...
Tổng số nạn nhân do Bolshevik gây ra, khó có thể kiểm tra được chính xác, theo sử gia Michael Ellman cho biết số người chết do những cuộc thanh trừng của Stalin chỉ trong hai năm (1937 và 1938) có khoảng 1,2 triệu người bị chết, trong số này chết trong trại giam và chết ít lâu sau khi được thả về vì kiệt sức. Thế nên, vào lúc 7:32 tối, ngày 25-12-1991, quốc kỳ Liên Xô phải hạ xuống từ điện Kremlin để thay thế bằng quốc kỳ Nga. 
II- Chế độ Cộng sản tại Hoa lục:

Mao Trạch Đông thành lập Đảng Cộng sản tại Trung Hoa đại lục vào năm 1949, Mao nắm quyền từ năm 1949 đến 1976 tại Hoa lục, sau cuộc nội chiến đẫm máu giữa Đảng Cộng sản với Trung Hoa Quốc Dân Đảng. Trong thời gian Mao nắm quyền, các chính sách và chủ trương của Mao đã khiến cho nhiều chục triệu người bị giết. Thật vậy, thời Mao cầm quyền đã tàn sát quy mô lớn, có thể xem đấy là tội diệt chủng.
a- “Cải cách ruộng đất” là vụ tàn sát quy mô lớn đầu tiên dưới thời Mao tại Hoa lục, ở đấy còn đàn áp những người gọi là “phản cách mạng” (thường là những người theo Quốc Dân Đảng). Mao dự định "một phần mười tá điền, địa chủ" (khoảng 50 triệu người) cần phải loại bỏ khi cải cách ruộng đất. Trong “Cải cách ruộng đất”, ít nhất 1 triệu người đã bị giết do Mao chủ trương.
b- "Đại nhảy vọt" là tên gọi của một kế hoạch cải tổ kinh tế và xã hội, khởi xướng bởi Mao từ năm 1958 đến 1960, Mao muốn sử dụng dân số khổng lồ, dựa vào nông dân là chính, để chuyển sang xã hội công nghiệp dưới chủ nghĩa cộng sản, đấy là một chủ trương sai lầm gây ra đại thảm họa kinh tế đưa đến chết chóc do thiếu đói, ước tính từ 20 triệu đến 46 triệu người (khoảng 5% dân số, trên tổng số dân Tàu là 600 triệu người bấy giờ), đấy là nạn đói khủng khiếp nhất của nhân loại.
c- “Đại Cách mạng Văn hóa Giai cấp Vô sản” do Mao chủ trương diễn ra từ năm 1966 tới 1976, gây tác động rộng lớn vào cuộc sống chính trị, văn hóa, xã hội tại nước Tàu. Do cuộc “cách mạng văn hóa” này, vào tháng 8 năm 1966, trên 100 giáo viên đã bị chính học sinh của họ giết hại tại phía Tây thành phố Bắc Kinh và tiếp theo là những vụ thanh trừng các đối thủ chính trị rất tàn bạo. Cũng từ “cách mạng văn hóa”, đã gây nguy hại đến các dân tộc thiểu số tại Hoa lục, như tại tỉnh Nội Mông, trên 790.000 người Mông Cổ bị bắt, trong đó 22.900 người bị đánh đập tới chết. Năm 1975, tại tỉnh Vân Nam khoảng 1.600 người Hồi theo đạo Hồi đã bị thảm sát. Ngoài ra những người dân Tây Tạng cũng lâm vào cảnh nghiệt ngã, họ bị bắt giữ, đàn áp và tra tấn, đến cuối năm 1979, có tới 600.000 nhà sư và ni cô Phật giáo Tây Tạng bị giết chết hoặc tra tấn đến khi cơ thể bị tàn phế. 
Cũng tưởng sau thời Mao, chế độ Cộng sản tại Hoa lục sẽ bớt tàn ác, nhưng không đã là Cộng sản thì bản chất dã man không thể thiếu?!
d- “Thảm sát tại Quảng trường Thiên An Môn” còn gọi là “Sự kiện Thiên An Môn”, bắt đầu là các cuộc biểu tình do sinh viên (chủ đạo), trí thức và quần chúng biểu tình tại Quảng trường Thiên An Môn, Bắc Kinh. Cuộc biểu tình kéo dài từ ngày 15 tháng 4 đến ngày 4-6-1989. Họ biểu tình đòi hỏi: Đảng Cộng sản chấm dứt tham nhũng, đòi được tự do ngôn luận, tự do báo chí và đời sống người dân được dân chủ đích thực. Cuộc biểu tình để phản đối nhà cầm quyền cộng sản tại Thiên An Môn cả triệu người. Cuộc biểu tình, chẳng những tại Bắc Kinh mà còn lan ra khắp nước Tàu, các thành phố lớn khác cũng rầm rộ hưởng ứng, như Thượng Hải, Hồng Kông...
Nhà cầm quyền Trung cộng quyết định giải tán cuộc biểu tình bằng vũ lực: Ngày 20-5-1989, Thủ tướng Trung cộng là Lý Bằng cho huy động 22 sư đoàn với xe tăng và đại bác, tổng cộng 180.000 quân tiến vào Quảng trường Thiên An Môn, lúc đấy các sinh viên đang chỉ huy cuộc biểu tình tuyệt thực và phân phát tờ truyền đơn, quyết tâm “chống lại cuộc tiến quân của quân đội”. Đến tối ngày 3 tháng 6, hàng ngàn người biểu tình đã bị bắn chết tại Quảng trường Thiên An Môn, các xe tăng cán nát cả xe cộ lẫn những người tháo chạy, nhiều người van xin vẫn bị bắn hoặc đánh đập tàn nhẫn!
Tới 4 giờ sáng ngày 4 tháng 6, sau cuộc thỏa hiệp giữa sinh viên và nhà cầm quyền, quân đội bắt đầu dọn dẹp lại quảng trường. Đến ngày 5 tháng 6 năm 1989, nhà cầm quyền Trung cộng thừa nhận “Sự kiện Thiên An Môn” đã giết chết 300 người và làm bị thương 2.000 thường dân. Nhưng các nguồn từ cộng đồng quốc tế ước tính số người chết cao hơn các báo cáo của nhà cầm quyền Trung cộng, tờ thời báo Time ước tính trên 2.600 người bị thiệt mạng tại Thiên An Môn.
Hình ảnh thảm sát ở Thiên An Môn 1989 (ảnh internet)
e- “Đàn áp Pháp Luân Công”: Pháp Luân Công là một môn khí công kết hợp các động tác nhẹ nhàng và thiền định để tích tụ "Chân, Thiện, Nhẫn" bồi bổ tâm và thân, do ông Lý Hồng Chí truyền bá tại Hoa lục vào năm 1992, môn khí công này được người dân Hoa lục hưởng ứng mạnh mẽ và được nhà cầm quyền Trung cộng ủng hộ. Trước sự phát triển mạnh mẽ của môn phái Pháp Luân Công, Đảng Cộng sản lo ngại nên vào năm 1996, thì bắt buộc môn phái này phải trở thành một nhánh của Đảng Cộng sản Tàu, ông Lý Hồng Chí phản đối. Từ đấy, mối quan hệ giữa môn phái Pháp Luân Công và nhà cầm quyền trở nên căng thẳng.
Đến ngày 20-7-1999, chủ tịch Đảng Cộng sản Trung cộng là Giang Trạch Dân, chính thức phát động chiến dịch "nhổ tận gốc" môn phái Pháp Luân Công. Những học viên Pháp Luân Công bị bắt vô cớ và bị tra tấn dã man, đưa vào “Phòng 610” (Phòng 610, do Cộng sản Tàu lập ra để tra tấn và giết các học viên Pháp Luân Công). Họ tra tấn bằng cách: Không cho ngủ, không cho ăn, giật điện, hãm hiếp, khủng bố tinh thần, dìm nước... Dã man hơn, nhà cầm quyền Cộng sản Tàu cho bắt nhiều học viên Pháp Luân Công đem mổ nội tạng khi còn sống để cung cấp cho ngành cấy ghép sinh học khắp nơi. Tại Hoa lục, ước tính từ năm 2000-2005, trên 41.500 ca cấy ghép nội tạng mà những bộ phận đó được lấy từ những học viên Pháp Luân Công. Không chỉ bức hại những học viên trong nước, nhà cầm quyền Trung cộng còn cử gián điệp theo dõi liên tục những học viên Pháp Luân Công ở hải ngoại.
Chế độ Cộng sản Tàu độc ác, đạo trời không thể tha thứ (Thiên lý nan dung), cần tiêu diệt để cứu nhân dân Tàu, cứu các dân tộc “Mãn, Hồi, Mông, Tạng” đang bị giết hại và đồng hóa, hiện nay tại nước Tàu đang âm ỉ chống lại nhà cầm quyền. Thế nên, chúng luôn gào thét ở biển Đông để xoa dịu nhân dân trong nước. Nếu Cộng sản Tàu tồn tại thì cả thế giới sau này sẽ bị chúng gây nên thảm họa khó lường. Sự thật, con hổ hung hãn này không khó trị, nếu Đồng minh muốn trị chúng thì quân đội Ấn Độ tấn công Trung cộng từ biên giới Ấn-Trung, quân đội Nhật đánh phủ đầu vào Hoa lục (Nhật đã có kinh nghiệm ở đấy trong Đệ nhị Thế chiến), Mỹ và Úc đánh tan tác Hải-Không quân của Trung cộng tại biển Đông. NATO phòng ngự quân Nga. Như vậy, chỉ trong 2 tuần là Trung cộng xin đầu hàng Đồng minh. 
Ngày 20-9-2016 




Nguyễn Lộc Yên (Danlambao) - Trong phần I của bài viết “Cớ sao chế độ Cộng sản, dân ai oán khắp nơi?!”, đã nói về sự dã man của Chủ nghĩa Cộng sản Nga và Tàu, nội dung phần II bài này sẽ nói về nhân dân ai oán “Cộng sản Việt Nam” (CSVN). Trong bài viết này, người viết dùng từ VC là từ viết tắt bởi chữ Việt Cộng hay “Việt Nam Cộng sản” để cho ngắn gọn và từ VC cũng trùng hợp với cách gọi vắn tắt của người Âu-Mỹ: “Vietnamese Communist”, thế nên dùng từ VC chẳng những ngắn gọn mà còn thông dụng. Sau đây là bảy (7) điều “Nhân dân đã/đang ai oán VC”, vì VC đã/đang buôn dân bán nước:

1 - Dân oán than đã lầm lỡ để VC cướp chính quyền: 

Sau khi hai quả bom nguyên tử của quân đội Hoa Kỳ, theo lệnh của Tổng thống Harry S. Truman, thả tại Nhật Bản vào tháng 8/1945, chấm dứt Đệ nhị thế chiến. Quân Nhật đầu hàng, nhân cơ hội ấy vào sáng ngày 19-8-1945, cán bộ Việt Minh kêu gọi dân chúng Hà Nội đến trung tâm Nhà hát thành phố để dự mít tinh (meeting). Sau cuộc mít tinh, cán bộ Việt Minh kích động dân chúng biến thành cuộc biểu tình vũ trang tiến vào chiếm phủ khâm sứ, trại lính bảo an và các cơ sở của chính phủ Trần Trọng Kim. Đến ngày 2-9-1945, Hồ Chí Minh (HCM) copy “Bản Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ” rồi đọc tại quảng trường Ba Đình (Hà Nội) gọi là bản “Tuyên ngôn Độc lập”, khai sinh ra chế độ CSVN, được gọi là “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”. HCM và CSVN dùng thủ đoạn để cầm quyền đất nước. Từ đấy, VC đàn áp nhân dân Việt Nam theo hệ thống cộng sản quốc tế, chủ yếu là thi hành chỉ thị của cộng sản Liên Xô và cộng sản Tàu.

2- Dân oán thán VC về “Cải cách ruộng đất và “Nhân văn giai phẩm”: 

“Cải cách ruộng đất” (CCRĐ), có sự chỉ đạo trực tiếp bởi các cán bộ Tàu cộng, HCM còn viết cuốn “Những kinh nghiệm quí báu Trung quốc nên học”, dưới bút hiệu Trần Lực, nhà xuất bản Sự Thật, Hà nội, xuất bản năm 1950, để cán bộ VC dùng làm tài liệu học tập. Việc CCRĐ đã gây ra khoảng 172.000 người bị quy chụp là thành phần địa chủ và phú nông, họ bị xếp vào loại kẻ thù của nhân dân, bị “đào tận gốc, trốc tận rễ” bị hạ sát tại chỗ hoặc bị án tù để chết dần trong ngục. Sau khi ký Hiệp định Genève năm 1954, đông đảo dân chúng bỏ chạy vào miền Nam, HCM bắt đầu hoảng hốt, đến năm 1956, Việt Minh mới nhận thấy CCRĐ là sai lầm. 

Nhân Văn Giai Phẩm là phong trào đòi hỏi tự do dân chủ của các văn nghệ sĩ và một số người trí thức tại miền Bắc Việt Nam, khởi xướng từ đầu năm 1955, đến tháng 6 năm 1958, thì bị Việt Minh dập tắt. Việt Minh hãm hại các nhân sĩ trong nhóm “Nhân Văn Giai Phẩm” rất nghiệt ngã?! 

Việc CCRĐ và Nhân Văn Giai Phẩm được xét xử bằng luật ngược ngạo của VC, với tòa án có cái tên lắt léo là “Tòa án nhân dân”. Thế nên, luật sư Nguyễn Mạnh Tường đã thẳng thắn phát biểu, có đoạn: “Như trong thời kỳ Thượng cổ, luật pháp là điều bí mật mà các Pháp sư là quan tòa nắm độc quyền. Không còn gì kinh hoàng hơn là Nhà nước Cộng sản, đã vực dậy những thứ đã thành quá khứ từ hàng ngàn năm nay, để nhảy xổm lên trên Luật pháp và dùng nó duy nhất là để cô lập, tiêu diệt những người mà họ nghi là có tư tưởng xét lại chống Đảng, cóc cần biết đến cái gì là công lý và công bằng! Tại sao mọi người phải quan tâm đến chuyện văn bản trong khi quyền lực chỉ ở trong tay một kẻ độc tài?!.” 

3- Dân oán ghét VC đã cắt đất dâng cho Tàu cộng, lại cướp ruộng vườn của dân: 

Đất nước Việt Nam do VC cai trị, người dân không biết nhà cửa của gia đình mình đang ở sẽ bị VC dâng hiến hay cắt nhượng cho Trung cộng (hay Tàu cộng: TC) khi nào, như bỗng dưng vào ngày 30-12-1999, nhà cầm quyền CSVN đã cắt nhượng khoảng 700 km vuông vùng đất biên giới Bắc Việt cho TC, gồm cả ải Nam Quan, một phần thác Bản Giốc!. Nhà cửa dân chúng nếu không vội vã dời về phương Nam thì đồng bào ta trở thành dân đen của kẻ thù truyền kiếp phương Bắc?! Hiện nay, khắp đất nước Việt Nam nhiều nơi bị bán hay cho TC thuê dài hạn, đã trở thành khu tự trị của TC (mời xem bản đồ: Hiện diện của TC khắp nước VN), như: Phố Tàu Bình Dương, Formosa (Hà Tĩnh), Bauxite Tây Nguyên, Vĩnh Tân (Bình Thuận)... 

Và đất đai, ruộng vườn của đồng bào bị nhà cầm quyền Việt Nam cướp đoạt phi pháp, nếu đồng bào chống lại “quân cướp đất” thì bị bỏ tù theo “Luật cướp đất”, như trường hợp của dân oan Cấn Thị Thêu chỉ vì ngăn cản “quân cướp đất” để giữ đất đai cho chính mình và cho bà con mà vào ngày 20-09-2016, một lần nữa lại bị kết án thêm 20 tháng tù giam?!

Ảnh trên Internet

Quân Tàu đến chiếm gần xa 
Cớ sao nhịn nhục, nước nhà nguy vong?!

4- Dân oán trách VC dâng biển đảo, gây cho biển Đông nguy ngập: 

Công hàm bán nước ngày 14-9-1958, của Thủ tướng Bắc Việt là Phạm Văn Đồng, với sự đồng lõa Chủ tịch nước là HCM đã dâng hiến biển Đông bao gồm quần đảo Hoàng-Trường Sa cho Tàu cộng?!. Thứ đến là “Đại hèn tướng Lê Đức Anh” vào năm 1988 giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, trước khi xảy ra trận Hải chiến Trường Sa ngày 14-3-1988, quân đội Việt Nam đã phải nhận lệnh oái oăm: “Không được nổ súng trong trường hợp Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa”. Do đấy, Thiếu tướng Lê Mã Lương đã tiết lộ: “Kẻ thủ phạm tiếp tay cho quân Tàu cộng đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam, chính là đồng chí lãnh đạo cấp cao”. 

Ngày 25-12-2000, VC lại cắt nhượng tiếp khoảng 11,000 km vuông vùng vịnh Bắc Bộ của Việt Nam cho Tàu cộng. Thế nên, ngày nay Tàu cộng đã làm chủ hầu hết biển Đông, ngư dân Việt Nam luôn bị Tàu cộng hành hung, thế mà VC vẫn tránh né không dám nói lên sự thật về giặc cướp biển là quân Tàu cộng, lại gọi là “tàu lạ”, thật xót xa thay?!

5- Dân oán thù VC đã gây “Huynh đệ tương tàn” lại manh tâm dâng nước Việt cho Tàu Cộng:

Trong suốt 21 năm (1954-1975) chiến tranh ở Việt Nam đã gây ra số tử thương được ước tính: 

- Quân đội của VNCH bị tử thương khoảng: 250.000 người. 

- Bộ đội Bắc Việt bị tử vong khoảng: 1.100.000 người, trong số này bao gồm chết vì chiến trận, chết vì bị máy bay bắn hay thả bom trên đường xâm nhập vào Nam và chết vì bệnh tật.

- Thường dân: Việt Nam bị chết khoảng 3.000.000 người. Và hai nước láng giềng: Cao Miên bị chết khoảng 70.000 người, Lào bị chết khoảng 50.000 người. Từ đấy, tổng kết quân đội các bên, kể cả quân Mỹ, Nam Hàn... giúp miền Nam; quân Tàu, Bắc Hàn, Nga... giúp miền Bắc và thường dân Việt, Miên và Lào đã bị chết ước tính khoảng 4.550.000 người. Thế mà, khi chiến tranh kết thúc, Bí thư thứ nhất Đảng CSVN là Lê Duẩn đã tuyên bố sự thật quá phũ phàng: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”?! Như vậy, có phải Đảng CSVN noi gương tư tưởng các lãnh tụ HCM, Lê Duẩn, đem dâng nước Việt cho Tàu cộng?! 

Phải chăng, những hành động mà VC cho các em cầm cờ 6 sao, muốn bỏ môn học lịch sử, Nguyễn Cơ Thạch bị bãi chức Bộ trưởng Bộ ngoại giao vì tiết lộ “Hội Nghị Thành Đô” và hiện nay VC in sách cho các em học sinh học chữ Hán... Đấy là những điều đáng ngờ VC chuẩn bị để “nhập Trung 2020”?! Do đấy, nhân dân ta nghi ngờ và oán thù VC là điều dĩ nhiên?! 

6- Dân oán giận VC lạnh lùng để đồ ăn thức uống bị nhiễm độc:

Hàng hóa, đồ ăn thức uống sản xuất ở Tàu “made in China”, tràn ngập thị trường Việt Nam, do các cơ quan quản lý “Nhà nước” thiếu trách nhiệm. Trong khi, hàng Tàu cộng giá rẻ, mẫu mã đẹp do đánh cắp kiểu cách từ Âu châu và Hoa Kỳ, nên dễ dàng đánh lừa những người Việt tiêu dùng là người nghèo nàn và chơn chất! Dân chúng đâu biết rằng: Khi bị nhiễm độc, bị bệnh tật bởi hàng độc của Tàu cộng, thì tiền bệnh viện, tiền thuốc men gấp trăm nghìn lần. Đây là một trong những cách giết hại người dân Việt do Tàu cộng và VC gây ra. Ngoài ra, vụ án Formosa đã gây thảm họa cho 4 tỉnh miền Trung nói riêng và cả nước Việt Nam nói chung, thế mà VC lại bao che cho công ty gang thép Formosa là nguyên nhân gì?! Than ôi! Cớ sao VC nhẫn tâm với đồng bào của mình như vậy?! 

7- Dân oán hờn VC cai trị đất nước thiếu tài, thiếu đức:

Khuôn khổ bài viết có hạn, nên người viết chỉ trình bày sơ lược đôi điều thiếu tài thiếu đức của HCM là người khai sinh ra chế độ CSVN, là chủ tịch “Việt Nam Dân chủ Cộng hòa” đầu tiên và nhà cầm quyền CSVN hiện nay mà thôi. 

Phan Bội Châu bị Lý Thụy (bí danh của HCM) và Lâm Đức Thụ, hai người này liên lạc với mật thám Pháp, rồi thỏa thuận điều kiện với giặc Pháp, sau đấy điện tín mời cụ Phan về Quảng Châu để dự lễ thành lập phân hội “Á Tế Á”. Ngày 30-6-1925, lúc 12 giờ trưa, cụ Phan vừa xuống xe lửa ở Quảng Châu thì bị ba tên mật thám Pháp bắt cụ đẩy lên xe hơi của chúng đang nổ máy chờ sẵn, liền cho xe chạy về tô giới Pháp (vùng nhượng địa của Pháp) ở Thượng Hải. HCM và Thụ đã lãnh một số tiền thưởng của Pháp rất lớn là 100.000 đồng quan, cả hai dùng số tiền này cưới 2 chị em ruột người Tàu làm vợ. Vợ HCM là Tăng Tuyết Minh (Zeng Xuewming) và HCM có một người con gái với Tăng Tuyết Minh. Khi về Việt Nam, HCM lấy bà Nông Thị Xuân có một con trai, đặt tên là Nguyễn Tất Trung. Thế mà, vào một buổi sáng mùa xuân năm 1957, HCM cho người dùng búa đập vào đầu bà Xuân cho đến chết, rồi quăng xác ở dốc Cổ Ngư, lại nói bà Xuân bị xe ô tô đụng chết ở đấy?! Thế mà, Đảng CSVN bắt buộc dân chúng “Học đạo đức HCM”. Xin hỏi đạo đức ở đâu với thứ người này???! 

Hiện nay, “Tứ trụ Ba Đình” thiếu yếu tố pháp lý để cầm quyền đất nước, vì đảng trưởng VC là Nguyễn Phú Trọng muốn đánh bại phe nhóm Nguyễn Tấn Dũng đã nhờ Trung cộng hỗ trợ, để được tái làm Tổng bí thư (TBT) Đảng CSVN, nói rõ hơn là Trọng đã/đang “bán nước cầu vinh” hay làm thái thú cho Trung cộng. Còn 3 người kia: Trần Đại Quang, Nguyễn Thị Kim Ngân, Nguyễn Xuân Phúc vào đầu tháng 4, 2016 đã được Trọng bổ nhiệm vào các chức vụ: Chủ tịch nước, Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng; mãi đến 3 tháng sau tức tháng 7/2016, mới cho bầu cử để hợp thức hóa các chức danh đã chỉ định là một việc làm phi pháp?! Thế nên 3 nhân vật này không chính danh để lèo lái quốc gia?! 

- Nguyễn Phú Trọng từng có những câu nói ngớ ngẩn: “Tổng bí thư phải là người có lý luận và phải là người miền Bắc” hoặc “Hiến Pháp là văn kiện chính trị pháp lý quan trọng vào bậc nhất sau Cương Lĩnh của đảng”... Thế nên, Trọng có hỗn danh “Trọng Lú”, nhưng người viết nghĩ rằng Trọng chỉ lú về tinh thần quốc gia dân tộc, chứ không lú về bản chất “bán nước cầu vinh” và tham lam thì cũng không lú tất, vì sao nói như vậy, xin thưa: TBT Trọng luôn hô hào “bác Hồ kính yêu”, thế mà, khi Formosa tặng ngài TBT tượng HCM bằng vàng ròng nặng trên năm mươi ký. Trọng khen ngợi Formosa làm ăn tốt, hí hửng bê tượng HCM về, “Hình tượng HCM kính yêu của Trọng”, có lẽ Trọng đã đem nấu chảy hoặc cắt xẻ HCM thành mảnh nhỏ để tiện cất giữ?!

- Trần Đại Quang từng tuyên bố trung thành với đảng bán nước hại dân rằng: "Công an là thanh bảo kiếm bảo vệ Đảng, nhân dân, chế độ" tại hội thảo 70 năm của công an ngày 24-7-2015.

- Nguyễn Thị Kim Ngân, là người có tiếng là thô lỗ khi tiếp TT Mỹ Barack Obama viếng thăm Việt Nam ngày 23 đến 25-5-2016, tác giả Hồ Liệt Ngư đã ghi rằng: “Hình ảnh bà ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản, kiêm chủ tịch đảng hội, cộc cằn thô lỗ, vốc từng nắm cá quăng xối xả xuống ao như quăng cám vào chuồng lợn... xấu hổ cho đất nước Việt Nam có một mụ cộng sản vô văn hóa, cục mịch như thế lại ngồi ngất ngưởng trên đầu và đại diện cho 90 triệu dân Việt trong cái gọi là Quốc Hội Việt Nam” (1). Do bản chất thô lỗ nên bà Ngân chẳng e dè, theo báo Laodong ngày 24-09-2013, ghi: “Ở Việt Nam có một luật rất hay, rất lạ mà thế giới chưa có là Luật Phổ biến giáo dục pháp luật. Có nghĩa, luật ban hành ra rồi vẫn không làm, đến khi ra thêm luật phổ biến giáo dục pháp luật cũng... chưa làm.” 

- Nguyễn Xuân Phúc quê huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam, theo VC vào rừng năm 1967 (13 tuổi), các “đồng chí” của Phúc đặt hỗn danh là “Bảy Phúc” (do Phúc là người con thứ 6 trong gia đình). Sau đó, Phúc được bí mật đưa ra Bắc làm “cháu ngoan bác Hồ”. 

Tại Việt Nam, VC đã cho các em cầm cờ 6 sao, VC muốn bỏ môn học lịch sử, nay “Bảy Phúc” được chỉ định làm Thủ tướng lại cho in sách chữ Hán để bắt buộc các em học sinh học, mà chữ Hán “Bảy phải đọc thành Thất”, khi các em đón “Bảy Phúc” sẽ “Hoan hô thủ tướng Ma-dzê in Việt Nam” hay “Hoan hô thủ tướng Thất Phúc” đây?!

Ngày 28-9-2016 



__________________________________

No comments: