Saturday, August 6, 2016

VƯỜN THƠ




Một thằng đi với một thằng...


Một thằng đi với một thằng
Một thằng du đảng, một thằng lưu manh
Một thằng đi với một thằng
Một thằng hại nước, một thằng xâm lăng
Hai thằng quan hệ nhố nhăng...
Thằng dân lặng lẽ cắn răng... đứng nhìn
Một thằng đi với một thằng
Một thằng điếm thúi, một thằng ma cô
Một thằng đã bán cơ đồ
Một thằng khoác lác "biển trời của ta"
Ngộ cho (hàng không) mẩu hạm chít cha nị liền.....


Đất Nước

Thứ Năm, 16 tháng Sáu năm 2016


Đất nước mình không những “ngộ” đâu em
Mà phải nói là rất “ngầu” mới đúng
Từ Bắc vô Nam dân không ai cầm súng
Nhưng giết đồng bào là số một em ơi
Người ở quê tưới rau bằng thuốc lạ
Kẻ thị thành dùng hóa chất nuôi heo
Miếng thịt đỏ để mười ngày không thối
Và dân ta cứ thoải mái rao mời
Thế cho nên Vũng Áng cá chết tươi
Thì Sài Gòn chạy ra mua bằng hết
Những chiếc xe to chất đầy cá chết
Vào trong Nam làm nước mắm cho dân
Đất nước mình xem ra rất tương thân
Nhưng chuyện ấy chỉ xảy ra trong đảng
Cán bộ chở che nhau vì ăn chung một ảng
Bất kể nhân dân trắng mắt ngồi chờ
Cho tới khi dân nổi dậy bất ngờ
Thì đảng mới giả vờ…xin lỗi
Em tin đi, dân sẽ cười tha tội
Bởi đất nước mình là một lũ mau quên
Đất nước mình lây nhiễm bệnh mau quên
Nên Vũng Áng cũng chỉ là chuyện nhỏ
Hãy nhìn kỹ cả nước mình bỏ ngỏ
Tàu hay Tây bất kể, tự nhiên vào.
Đất nước mình ngầu lắm mới tự hào
Mẹ liệt sĩ ngắm tượng đài quên đói
Trẻ vùng cao ở truồng chân quên mỏi
Chạy tới trường cho kịp trống điểm danh
Đất nước mình đầy một lũ lưu manh
Lấy tiếng loa phường thay cho súng ống
Dân cứ mãi tin vào ngày mai thơ mộng
Chẳng còn bao xa nên tiếp tục chịu đòn
Đất nước mình có một lũ luồn trôn
Quỳ mọp trước cả tập đoàn quỷ đỏ
Đất nước mình cứ mỗi ngày mỗi nhỏ
Vì đất đai bị chia chát trăm lần.
Đất nước mình vậy đó, cứ lâng lâng
Như say thuốc chạy lòng vòng. . . mãi mãi. 

Cánh Cò - RFA


THÊM MỘT CÔ GIÁO ĐÃ TRỞ THÀNH NHÀ THƠ


Tễu Blog đã giới thiệu 3 tác giả nữ là ba cô giáo: Trần Thị Lam, Trịnh Thu Tuyết và Nguyễn Thanh Huyền. Nay, hân hạnh giới thiệu tác giả mới: Cô giáo Cương Biên. Quê quán: Xứ Thanh.


MẸ ƠI !!!
Cương Biên

Biển của mình bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Những con sóng cô đơn không người nô giỡn
Thuyền bè trơ khung dưới trời uất nghẹn
Cá tôm xa rồi cho biển nhớ đến xanh xao
Biển của mình bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Tàu thủy giặc vào gần bờ Đà Nẵng
Chúng cướp giết ngư dân cho thuyền về tay trắng
Mà ngang nhiên cứ như chốn không người
Trời của mình bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Máy bay thù cắt đường bay truyền thống
Ai phá dậu đập bờ cho trời quê trơ trống
Cho lòng người ly tán đau thương
Đất của mình bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Nghênh ngang nơi yết hầu Quốc Gia
Người ngoại bang dày đặc
Có linh thiêng mẹ hãy về Vũng Áng
Hay Nha Trang để tận mắt Mẹ nhìn
Rừng của mình bị bỏ ngỏ rồi mẹ ơi
Lũ lâm tặc đeo huy hiệu đảng
Mỗi mùa mưa về bao miền quê nước trắng
Thủy điện xả, nhấn chìm bao mảnh đất đau thương
Nòi giống ta bị bỏ ngỏ rồi Mẹ ơi
Cho chất độc ngấm sâu vào huyết thống
Kẻ thủ ác khoác áo học cao hiểu rộng
Đang giết chết giống nòi bằng sự bất lương
Lòng người Việt Nam bị bỏ rơi rồi Mẹ ơi
Chẳng mấy ai nghe tiếng ruột gan của người tâm đức
Kẻ nắm trong tay chức danh quyền lực
Bất nhân với đồng bào, hèn với giặc ngoại bang
Trên hết bây giờ là niềm tin bị bỏ hoang
Quốc Hội họp chẳng làm nên cơm cháo
Khẩu hiệu đỏ đường mà du côn lơ láo
Dân đen quay cuồng chuyện giá áo túi cơm
Mẹ Việt Nam ơi mẹ có linh thiêng
Xin thức tỉnh lũ tà quyền bán nước
Giang sơn này nhờ máu xương mà giữ được
Nay nỡ nào nát bởi sự ngu trung !!!




LẠI ĐẾN ĐỀN CUÔNG*

Không thể nhân danh điều gì
Mà trải hoa hồng lên nắm xương tàn
Trọng Thủy
Hắn là ai?
Hãy gọi đúng tên.
Chớ xúc phạm linh hồn Mỵ Châu
Gọi hắn là người tình
Đừng quên mỗi hạt ngọc nơi Biển Đông
Đều từ máu tượng hình
Kẻ phản trắc không bao giờ biết yêu.
Không được mời kẻ cướp vào nhà
Dù chỉ là nửa bước
Bốn nghìn năm đất nước này là thế đó
Mỵ Châu ơi!
Không được mời kẻ cướp vào nhà
Dù chỉ là nửa bước
Bốn nghìn năm đất nước này là thế đó
Việt Nam ơi!


Diễn Châu, 8-2007

HÀ NHẬT
(Lương Duy Cán)


́̃́* Đền Cuông, tức Đền Công theo cách gọi của người xứ Nghệ, ngày xưa thường có nhiều chim công bay về, nằm dưới chân núi Mộ Giạ, nay là đất huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. Tương truyền đây là nơi vua An Dương Vương bị giặc đuổi cùng đường, đã rút gươm chém Mỵ Châu trước khi đi xuống biển. Ngày nay, bên cạnh ngôi đền lớn thờ An Dương Vương, nơi thờ Mỵ Châu chỉ là cái am nhỏ nằm khuất khỏi tầm mắt vua cha.



TO PEACOCKS' TEMPLE


One cannot, on behalf of whatever, any flaw,
To lay roses on the foreigner Trọng Thủy's dust.
What was he? not her king-father's son-in-law,
But just a deceptive spy, the cruel crust!
He must be called by his precise name.
Do not mention him as Mỵ Châu's flame
To hurt her spirit: He stole her Dad's state secrets
So that the shed blood out of her meekness
Formed each pearl in the national Eastern Sea.
The betrayer had never known what love is to be.
You should not invite any enemy to your house
Though half a step. Beware of any chouse!
Thru four thousand years, a warn to people's brain,
Oh Mỵ Châu, the Peacocks' Temple is a remain.
We must not welcome any enemy to our home,
Even half a pace, to our Fatherland, our dome.
For four thousand years, our country has been so,
Oh Vietnam, may Your glory forever ever glow!

 
Interpretation by THANH-THANH
 
Biến-Loạn Miền Trung               
LeXuanNhuan
 


VẮNG TÌNH TRI KỶ
 
Ngày không computer, 
Là ngày tôi bơ vơ,
Hôm qua vừa hiện diện,
Hôm nay người tình xa.
 
Ngày không computer,
Là ngày tôi thẫn thờ,
Ra mong vào lại nhớ,
Hay là tôi tương tư?
 
Hàng ngày ở bên nhau,
Chia niềm vui nỗi đau,
Vắng người tình tri kỷ,
Tôi biết gởi về đâu?
 
Đã cùng nhau bình minh,
Ngày mưa hay ngày nắng,
Đi cùng nhau thời gian,
Đêm khuya hay thức trắng.
 
Mỗi khi tôi đi xa,
Tôi nhớ computer,
Nơi góc bàn quen thuộc,
Lòng vui khi trở về.
 
Ngày không computer,
Là ngày tôi vật vờ,
Tôi sợ mình đi lạc,
Nhịp sống cuộc đời kia..
 
Computer lặng thinh,
Không thấy chữ thấy hình,
Khi lòng tôi vẫn mở,
Vẫn muốn trao tâm tình.
 
Chẳng cách nhau sông dài,
Chẳng xa nhau biển rộng,
Chẳng đôi bờ  chia hai,
Mà chúng mình không gặp.
 
Chỉ vắng vài ngày thôi,
Mà sao cần nhau thế,
Computer của tôi,
Hẹn ngày mai tái ngộ.
 
Nguyễn Thị Thanh Dương.
( June 30, 2016)

No comments: