Sunday, August 21, 2016

SƠN TRUNG * BUỒN VUI CUỘC THẾ





BUỒN VUI CUỘC THẾ
SƠN TRUNG

Cộng sản cho rằng các tôn giáo, các triết gia cổ là loại duy tâm. Sự thật các tôn giáo như Phật giáo, Nho giáo luôn có những nhận thức quan trọng về vật chất, và họ rằng vật chất kết hợp với tinh thần rất chặt chẽ trong đời sống con người. Đạo Phật nói đến:

+ Sáu Căn :Nhĩ, Nhãn, Tỷ, Thiệt, Thân, Ý.
+Sáu Trần : Thanh, Sắc, Hương, Vị, Xúc, Pháp.
+ Sáu Thức : Cái Biết do lục căn, lục trần:Nhĩ Thức, Nhãn Thức, Tỷ Thức, Thiệt Thức, Thân Thức

Nhìn chung các triết gia đều công nhận con người có ngũ quan, lục thức, nghĩa là con người có buồn vui mừng giận. Đó là những cái rất quan trong mà người ta gọi là thất tình (hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố và dục) lục dục. Lục dục: là 6 điều ham muốn đã trở thành thói quen khó sửa đổi:
Lục dục ( 六欲 ) gồm:
1. Sắc dục: ham muốn nhìn thấy sắc đẹp.
2. Thinh dục: ham muốn nghe âm thanh êm tai.
3. Hương dục: ham muốn ngữi mùi thơm dễ chịu.
4. Vị dục: ham muốn món ăn ngon miệng.
5. Xúc dục: ham muốn xác thân sung sướng.
6. Pháp dục: ham muốn ý nghĩ được thỏa mãn.


Con người không thoát khỏi thất tình, lục dục vì con người không phải gỗ đá. Các triết gia công nhận thất tình lục dục rất quan trọng, không thể nào bỏ được, nó là khiếu thẩm mỹ, là lạc thú, và cũng là bản năng con người. Con người cần ăn, cần uống. Không ăn thì đói, không uống thì khát. Tuỳ người nhưng chung chung, tuyệt thực lâu lắm là một tháng, tuyệt ẩm thì một tuần. Dù là tu sĩ nhưng một số cũng ái ố lạc dục nhất là phạm tội nhi dâm. Cho nên con người phàm trần chúng ta đừng vỗ ngực cho mình đạo đức như Hồ Chí Minh!
Còn buồn vui mừng giận ai cũng có tùy đạo hạnh. Trước một sự kiện, có kẻ sợ hãi, người tức giận, kẻ buồn, người vui. Buồn vui cũng tuỳ người. Thất tình có kẻ tự tử, có kẻ đi tu, có người phát điên, có người sinh ra chán đời, đi lang lang, dùng rượu để giải sầu. Có kẻ bình thản đón nhận đau thương. Có kẻ trả thù:

Mai mốt em đi lấy chồng,
Anh về lấy vợ thế là xong.
Vợ anh không đẹp bằng em lắm,
Anh lấy cho anh đỡ hận lòng! 


Nhìn chung, các triết gia, tâm lý gia, luân lý gia đều nói rằng ta không thể ngăn cấm thất tình lục dục nhưng phải giữ đạo trung dung và đúng mực .
Chúng ta chưa tuyệt dục, còn biết đói khát, đau đớn thể xác và tâm hồn, chúng ta còn biết vui mừng, yêu ghét. Cái quan trọng là yêu ghét đúng nghĩa , đúng trường hợp và đúng mức.

Sách Trung Dung viết:
喜 怒 哀 樂 之 未 發 謂 之 中, 發 而 皆 中 節 謂 之 和. 中 也 者 ,天 下 之 大 本 也. 和 也 者, 天 下 之 達 道 也. 致 中 和, 天 地 位 焉, 萬 物 育 焉.第 一 章
Hỉ, nộ, ai, lạc chi vị phát vị chi trung, phát nhi giai trúng tiết vị chi hòa. Trung dã giả, thiên hạ chi đại bản dã. Hòa dã giả, thiên hạ chi đạt đạo dã. Trí trung hòa, thiên địa vị yên, vạn vật dục yên.(Chu Hi nói: mừng, vui, buồn, giận là tình. Khi chưa phát động là tính; tính không nghiêng lệch, chếch mác, nên gọi là Trung. Phát ra trúng tiết, tức là tình cảm chân chính: tình cảm không có chingang trái, nên gọi là Hòa. Căn bản chung tức là thiên mệnh là Tính. Nó phát sinh công lý thiên hạ và là cốt đạo. Đạt đạo là theo đúng tính Trời. Cổ kim đều theo đường ấy.)

Mạnh Tử cũng theo đường lối Trung Dung:trung đạo nhi lập, năng giả tòng chi - Tận tâm, thượng -
君 子...中道而立,能者從之。Người quân tử (...) giữ trung đạo, ai có sức thì theo”. (Quân tử… trung đạo nhi lập, năng giả tòng chi - Tận tâm, thượng - bài 41).

Ngoài ra con người phải sống chân thật, phải thẳng thắn nói lên tình cảm, tư tưởng mình, đừng sợ hãi, đừng che giấu và đừng dối trá hoặc nịnh hót:

- Con ơi
trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
- Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêu
(Lời mẹ dặn)

Có những buồn vui, thương ghét chính đáng như ghét bọn ác, bọn gian tà, thương người hiền lâm nạn, thương người quan quả cô đơn. Có trường hợp phải cầm gươm giáo, súng đạn chống quân xâm lăng, có trường hợp liều thân cứu con đỏ trong vùng lửa cháy.:

Trần Quốc Tuấn nói lên lòng căm thù quân Mông Cổ cướp nước:
Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm..[...].Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm (Hịch tướng sĩ).

Nguyễn Trãi khuyên ta thương yêu người khốn khổ:

Thương người tất tả ngược xuôi,
Thương người lỡ bước, thương người bơ vơ.
Thương người ôm dắt trẻ thơ,
Thương người tuổi tác già nua bần hàn.
Thương người quan quả, cô đơn,
310. Thương người lỡ bước lầm than kêu đường.
Thấy ai đói rách thì thương,
Rách thường cho mặc, đói thường cho ăn.
Thương người như thể thương thân,
Người ta phải bước khó khăn đến nhà.
(Gia Huấn Ca)


Nguyễn Đình Chiểu cũng bày tỏ lòng thương ghét:

Quán rằng: “Ghét việc tầm phào,
Ghét cay, ghét đắng, ghét vào tận tâm.
Ghét đời Kiệt, Trụ mê dâm,
Để dân đến nỗi sa hầm sẩy hang.
Ghét đời u, Lệ đa đoan,
Khiến dân luống chịu lầm than muôn phần.
Ghét đời Ngũ bá phân vân,
Chuộng bề dối trá làm dân nhọc nhằn.
Ghét đời thúc quý phân băng,
Sớm đầu tối đánh lằng nhằng rối dân.

“Thương là thương đức thánh nhân
Khi nơi Tống, Vệ lúc Trần, lúc Khuông
Thương thầy Nhan Tử dở dang.
Ba mươi mốt tuổi tách đàng công danh.
Thương ông Gia Cát tài lành,
Gặp cơn Hán mạt đã đành phui pha
Thương thầy Đồng tử cao xa,
Chí thời có chí, ngôi mà không ngôi.
Thương người Nguyên Lượng ngùi ngùi,
Lỡ bề giúp nước lại lui về cày.
Thương ông Hàn Dũ chẳng may,
Sớm dâng lời biểu, tối đày đi xa.
Thương thầy Liêm, Lạc đã ra,
Bị lời xua đuổi về nhà giáo dân” (Lục Vân Tiên)


Có người cho rằng  “Nghĩa tử là nghĩa tận” có nghĩa là cái chết là bất hạnh lớn nhất; con người khi đã phải chấp nhận cái chết tức là chấm hết mọi quan hệ, Đừng đòi hỏi, yêu cầu gì với người đã chết; câu nói còn có ý khuyên người ta nên xử sự nhân đạo, đúng tình người. http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/the-pp-attitude-through-behavioral-culture-with-the-dead-ml-08202016082733.html

Chúng ta cần phân biệt ba trường hợp:

-Trường hợp thứ nhất là TA.
Chúng ta không phải thánh nhân, chúng ta chỉ là con người bình thường. Phật giáo chia ra hai loại là tỳ kheo và cư sĩ. Tỳ kheo phải giữ mấy trăm giới, còn cư sĩ giữ ngũ giới. Ta vẫn còn yêu ghét, buồn vui trong cuộc thế. Đừng tửơng rằng đeo thánh giá, lần tràng hạt mấy ngày là đã thành thánh rồi lên giọng đạo đức!

-Trường hợp hai, ba : NGƯỜI.
Câu này đúng cho hạng bình thường. Chết là hết, không còn oán thù, phải tha thứ hết.

Còn hạng quan trọng ở trong chính phủ, quan lớn hoặc bọn đại gian, đại ác thì lịch sử mãi còn ghi. Trụ Kiệt chết gần ngàn năm mà sử sách còn nhắc nhở. Tần Cối, Lê Long Đĩnh, Mạc Đăng Dung, Lê Chiêu Thống mãi mãi là cái đich cho ngọn bút người phê phán!

Nói như nhà đạo đức kia nghĩa tử là nghĩa tận, ta không đề cập, phê phán đến Lenin,Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pol Pot.. và ta phải tỏ vẻ lịch sự, đạo đức, phải đến nghiêng mũ kính chào hoặc đến đặt trên mộ họ những vòng hoa tri ân và thương tiếc!

Những người đạo đức kia ắt theo lời dạy của thượng đế mà bảo cộng sản: Mày bỏ tù tao mười năm, mày hãy bỏ tù thêm nữa! Mày cướp nhà tao, đất tao, mày cứ lấy hết đi, tao chết, vợ con tao chết cũng không sao vì cuối cùng ai cũng về với cát buị!


Sự buồn vui, mừng giận là điều tất yếu của con người, nhưng nhiều người phản ứng khác nhau tuỳ hoàn cảnh, trường hợp, tâmn lý và mục đich.

+ Có những trường hợp ý kiến bất đồng thường là do quan điểm chính trị. Như trường hợp nước Mỹ bị khủng bố 9-11, người Hồi giáo quá khich tất vui mừng, người Nga, người Trung Quốc cũng vậy. Nga và Trung Quốc ghét Mỹ vì Mỹ giàu mạnh hơn họ. Điều này cũng bình thường. Người ốm ghét người mập, người đen ghét người trắng vì họ cho rằng những người này sung sướng quá, sống do bóc lột, thuộc đẳng cấp tư sản là kẻ thù của nhân dân. Cộng sản trong rừng, đàn bà con gái đều mặc vải đen dày cộm, tóc dắt bím theo kiểu Mãn Thanh, khi về Saigon thấy thanh niên để tóc dài, phụ nữ ăn mặc mỏng manh, hở rún, hở vai, mang quần túm hay quần loe..họ cho là đồi trụy, đè ra xởn tóc, cắt quần... Như vậy là cộng sản đã lạc hậu. Ấy là vì họ cũng đứng trên quan điểm chính trị và luân lý của người rừng, và bị cộng sản gian ác tuyên truyền xuyên tạc.Nếu họ  đã đi Nga, đi Hung, đi Tiệp thì đã có nhãn quan khác.
+ Cũng có người đứng về luân lý mà chỉ trích hoặc khen ngợi.Việt Nam ta khen ngợi Trần Hưng Đạo quên thù riêng mà lo giết giặc. Người ta khen Trần Bình Trọng can đảm thà chết không đầu hàng giặc. Trừ mấy ông Việt Cộng, không ai ca tụng Hồ Chí Minh gian ác, Stalin,Mao Trạch Đông tàn bạo.
+Công sản chủ trương bãi bỏ tư hữu nhưng chính họ đam mê tư hữu, ngang nhiên cướp của, giết ngườivà tham nhũng. Cộng sản thản nhiên giết người, đánh đập nhân dân chỉ vì chủ trương vô sản chuyên chính, tự do giết người không bị pháp luật hạn chế, giết lầm hơn bỏ sót, giết người không nương tay. Do đó trong chế độ cộng sản không có công bằng và tình thương.

 Xã hội cộng sản được tô đâm bởi hai chữ THAM và ÁC. Họ có đủ Dục  Nộ, Ái và Lạc.  Dục là muốn cướp chính quyền, tham danh lợi, tham tài sản người. Nộ là hung dữ khi giết người tra tấn, đánh đập và hăm họa người để người phải cung hiến tiền tài, thực hiện chủ trương giết giết như Tố Hữu kêu gọi! Ái là yêu thích vì cướp tài sản, được chức vụ cao sang tromng đảng cướp. Lạc  là vui vẻ khi lấy dược của, sung sướng vì thỏa mãn bản năng hiếu sát.
+ Cũng có người nhiễm độc môi trường tham nhũng, làm tiền của Việt Cộng mà thản nhiên đòi tiền, lật lọng, bỏ đức nhân hậu cổ truyền.
+Có người giả dối lên giọng đạo đức, hòa bình, bác ái, quên hận thù như bọn tay sai cộng sản kêu gọi hòa hợp hòa giải. Lẽ tất nhiên nguời yêu nước thương dân  không hòa hợp với bọn bán nước cho Trung Quốc, cướp nhà, cướp đất của nhân dân và bóp nghẹt tự do của nhân dân.
+Đa số sợ cộng sản bắt giam, đánh đập mà không dám bày tỏ buồn vui, thương xót.Họ  nhắm mắt  trước đau khổ của nhân dân, một số còn hùa theo cộng sản, đánh đập, tố cáo, chửi rủa các nạn nhân để chứng tỏ mình đỏ loét, luôn trung thành với cộng đảng.  Đó là trường hợp CCRD và Nhân Văn Giai Phẩm.

Lưu Á Châu đã có những tư tưởng khác với người đồng thời.
(1). Ông chỉ trích những hành vi thấp hèn của người Trung Quốc:
Tinh thần thấp hèn tất dẫn đến hành vi thấp hèn. Tinh thần cao quý sẽ đưa tới hành vi cao quý.
Khoảng 20 năm trước, ở khu tập thể tôi sống phát sinh một chuyện thế này: Một đôi vợ chồng đòi ly hôn. Ông chồng đưa "tình mới" về nhà, cãi cọ ầm ĩ. Bà vợ chạy lên nóc nhà định nhảy xuống.
Người vây xung quanh đứng xem rất đông. Có người hào hứng hét lên: "Nhảy đi! Nhảy đi!" Sau đó bà vợ được cảnh sát cứu xuống, những người xem thậm chí còn thấy tiếc nuối.
Tôi thở dài trở về nhà, bật tivi xem. Truyền hình đang phát một câu chuyện ở châu Âu. Tại nước nào đó, tôi nhớ mang máng là Hungary, 70 năm trước có một thợ mỏ trẻ tuổi chuẩn bị làm đám cưới.
Lần cuối cùng người này xuống mỏ trước hôn lễ, tai nạn sập hầm xảy ra khiến anh ra đi mãi mãi. Cô dâu không tin người mình yêu đã ra đi nên mỏi mòn chờ đợi suốt 70 năm.


Gần đây người ta tu sửa lại hầm mỏ đã phát hiện ra một thi thể chính là chú rể khi trước. Do trong hầm không có không khí, thi thể chú rể lại ngâm trong nước chứa khoáng chất nên vẫn giữa được sự trẻ trung như 70 năm trước. Còn cô dâu khi ấy đã trở thành một bà lão tóc bạc trắng.
Bà ôm thi thể người yêu khóc thảm thiết và đưa ra quyết định tiếp tục hoàn thành hôn lễ.
Đó là một cảnh tượng chấn động lòng người: Tân nương 80 tuổi trong bộ váy cưới trang trọng màu trắng, tóc bà cũng trắng như tuyết. Người yêu của bà, vẫn trẻ trung như vậy, được đặt nằm trong cỗ xe ngựa.

Hôn lễ và tang lễ cử hành đồng thời, khiến bao người phải rơi nước mắt.http://soha.vn/quoc-te/bai-dien-thuyet-khien-ca-trung-quoc-chan-dong-20150915141641901.htm

(2).Tướng Lưu Á Châu chỉ trích một số người Hoa vui mừng khi dân chúng Mỹ chết chóc trong vụ 11tháng 9 :
Sự kiện dễ dàng khảo nghiệm tiêu chuẩn đạo đức của dân tộc chúng ta nhất chính là sự kiện 11/9 ở Mỹ. Vụ 11/9 dù không thay đổi thế giới, nhưng đã thay đổi nước Mỹ. Đồng thời, thế giới cũng rất khó quay trở về thời điểm "trước 11/9".
Khi vụ khủng bố trên xảy ra, ở đất nước chúng ta, ít nhất là trong một khoảng thời gian, một bầu không khí "kém lành mạnh" lan tỏa khắp nơi.

Tối 12/9, có người gọi điện cho tôi nói rằng, sinh viên trường ĐH Bắc Kinh và ĐH Thanh Hoa đang "khua chiêng gõ trống".
Tôi nói đội tuyển bóng đá Trung Quốc ngày 7/10 mới thi đấu. Đó là trận cuối cùng gặp Các tiểu vương quốc Ả-Rập thống nhất (UAE), nếu thắng sẽ lọt vào vòng chung kết World Cup.
Một lúc sau tôi mới biết thì ra các sinh viên Trung Quốc đang ăn mừng tòa tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC) tại Manhattan bị máy bay khủng bố đâm vào.

Trung Quốc có một đoàn đại biểu nhà báo, khi ấy đang làm việc tại Mỹ. Khi nhìn thấy tháp đôi bị đâm trúng, nhóm ký giả này không đừng được đã vỗ tay hoan hô.
Đây là một dạng thẩm thấu văn hóa. Không thể chỉ trích bọn họ vì hành động như vậy, bởi bản thân họ đã không thể tự kiểm soát được bản thân nữa. Kết quả nhóm này bị Mỹ tuyên bố "vĩnh viễn không hoan nghênh".

Tôi ở Không quân Bắc Kinh, mấy ngày ấy có nhiều người trong bộ đội tới thăm, tôi đều hỏi cách nhìn của họ về sự kiện 11/9. Tất cả đều nói: "Nổ rất hay".
Về sau tôi mới nói, đó là điều đáng buồn. Nếu những người như thế yêu Trung Quốc, vậy Trung Quốc còn cứu được không? Truyền thông thì không cần nhắc tới, vì nơi không có thời sự nhất ở Trung Quốc chính là trên mặt báo.


(3). Lưu Á Châu ca tụng Mỹ, Mỹ đã giúp Đặng Tiểu Bình chấn hưng kinh tế:

Ngày hôm trước rời Nhà Trắng thì ngày hôm sau, Đặng Tiểu Bình bắt đầu đánh Việt Nam. Vì sao có thể giúp Mỹ hả giận? Bởi vì, người Mỹ vừa tháo chạy nhục nhã khỏi Việt Nam. Chúng ta sao lại giúp người Mỹ hả giận? Thực ra không phải vì Mỹ, mà là vì chúng ta, vì cải cách mở cửa. Trung Quốc không thể cải cách mở cửa mà không có viện trợ của các nước phương Tây, đứng đầu là Mỹ. Nhờ cuộc chiến này, Mỹ đã ồ ạt viện trợ kinh tế, kỹ thuật, khoa học kỹ thuật và cả viện trợ quân sự, tiền vốn cho Trung Quốc... Cuộc chiến này đem lại cho Trung Quốc những gì? Đó là một lượng lớn thời gian, tiền bạc và kỹ thuật. Nhờ những yếu tố này, Trung Quốc tiếp tục đứng vững sau khi Liên Xô sụp đổ. Đây là thành công vĩ đại. Thậm chí có thể nói, bước đi đầu tiên của cải cách mở cửa Trung Quốc chính là từ cuộc chiến tranh này.[...].Trong quá khứ, nhân dân Mỹ giúp Trung Quốc thoát ách thực dân, cống hiến to lớn đưa xã hội Trung Quốc tiến bộ. Giữa hai nước không có xung đột về lợi ích căn bản.[...].(4). Người Mỹ không có yêu sách về lãnh thổ đối với bất kỳ quốc gia nào. Họ không quan tâm tới lãnh thổ, những gì Mỹ làm trong toàn bộ thế kỷ XX là tạo dựng vị thế.
Thế nào gọi là "tạo thế"? Bên cạnh kinh tế lớn mạnh chính là lòng dân! Có lòng dân thì quốc gia sẽ có sức "ngưng tụ", mất đi lãnh thổ cũng có thể lấy về. Không có lòng dân thì anh có lãnh thổ cũng sẽ để mất.
Nhiều lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn 1 bước. Nước Mỹ hành động thường tính trước 10 bước.[...]. Bao người thiệt mạng trong vụ 11/9 đều là vô tội. Thứ mất đi là sinh mạng, điều tôn nghiêm nhất trên thế giới. Bản thân những sinh mạng này không liên quan gì tới chính phủ Mỹ
.

(5). Ông phê phán chính phủ và dân Trung Quốc vô trách nhiệm và vô cảm
Chúng ta đối đãi với người khác bằng thái độ như vậy, nhưng người ta không dùng thái độ đó đối xử với chúng ta. Đối chiếu rõ ràng nhất chính là vụ thảm án Dover.Năm đó, một nhóm người Phúc Kiến trốn trong xe chở động vật từ eo biển Dover vượt biên vào Anh. Do bị thiếu không khí vì phải ở trong xe kín vài chục giờ đồng hồ, đa số đều bị ngạt chết, chỉ còn 2 người sống sót.
Sau khi vụ việc bung bét, Đại sứ quán Trung Quốc không có lấy một người ra mặt. Cuối cùng, người dân Anh ở Dover phải đứng ra cử hành đám tang và truy điệu những người thiệt mạng.
Rất nhiều trẻ em đã tới tham gia, trong tay chúng cầm đồ chơi do Trung Quốc sản xuất. Nhân tiện nhắc tới, trên thế giới hiện nay có tới 90% đồ chơi là "Made in China".

Phóng viên hỏi các em nhỏ: "Vì sao tới tham gia lễ truy điệu?", đám trẻ trả lời rằng: "Vì bọn họ cũng là người, đồ chơi mà chúng cháu cầm trong tay có thể do một trong số họ góp phần làm ra". Trong cả lễ truy điệu ấy không có một người Trung Quốc nào.


Thế nào gọi là văn minh, thế nào là không văn minh? Tôi vẫn đang suy nghĩ. [...].. Lỗ Tấn từng phê phán tâm thái bàng quan cũng được "luyện" thành từ đó. Người Trung Quốc thấy người khác bị giết, không ai không hào hứng kích động.
Giai cấp thống trị cũng cố tình đưa người ra giữa đám đông để hành hình. Giai cấp bị trị thì hưởng thụ cảm giác "hưng phấn" của nhà thống trị trong đám đông.
Đặc biệt là khi phạm nhân bị xử tử bằng lăng trì, người xem đông "như rừng như biển" suốt 3 ngày 3 đêm. Ngay cả quán sá cũng mang ra đó mở hàng, đao phủ tay còn nhuốm máu vẫn cầm bánh bao rao bán.
http://soha.vn/quoc-te/bai-dien-thuyet-khien-ca-trung-quoc-chan-dong-20150915141641901.htm



Cộng sản đưa ra đường lối căm thù, phân biệt bạn thù, nhưng sự phân biệt, và lý luận của họ là sai. CCRD và Cải tạo tư tưởng, giết địa chủ mà thực sự là giết nông dân nghèo và đảng viên trung thành chỉ là giả, cái thật là khủng bố dân chúng để bắt toàn dân đi vào nhà tù XHCN, sống kiếp nô lệ. Đánh Pháp, Mỹ cũng là giả, cái chính theo Trung Cộng là dùng chiến tranh để làm yếu, tiêu diệt nước Việt Nam để Trung Cộng chiếm Việt Nam và mở đường đi xuống phương Nam.

Vì vậy kẻ ngu si, khờ dại mới theo Việt Cộng và tôn thờ Liên Xô, Trung Cộng. Còn người quốc gia thì sáng suốt, biết yêu ghét đúng nghĩa. Từ bi, bác ái, lịch sự văn minh không có nghĩa là quỳ lạy kẻ ác. Trong đời sống thường ngày, trong tôn giáo cũng như trong chính trị là hướng đến chân thiện mỹ, diệt trừ gian ác.

Không thể nào yêu kẻ phản quốc, hại dân,và gian tham, tàn ác. Người dân dù ở Miền Bắc cũng không hoàn toàn theo Cộng sản. Họ ghét cộng sản. Một số công khai tranh đấu như Nhân Văn Giai Phẩm, một số kín đáo ẩn thân nhưng lúc nào họ cũng quan sát, hành vi, cử chỉ của Việt Cộng. Vũ Thư Hiên đã nói rõ sự đối lập giữa dân chúng với cộng sản trong vụ án Xét lại hiện đại:.
Ông viết: Chỗ nào người ta cũng thì thào bàn tán về sự kiện này. Những người cộng sản thuộc thế hệ già ngán ngẩm: "Thôi thôi, lại như cái đận Cải cách ruộng đất rồi, có khác gì đâu. Mấy ông lãnh đạo nhìn đâu cũng thấy phản động, bắt bớ lung tung, sau đó thì lại xin lỗi, lại sửa sai, rõ chán chuyện! Mạng cán bộ thời nay đúng là không bằng mạng ngóe". Số cán bộ cấp thấp hơn to nhỏ với nhau: đây rõ ràng là một cuộc sát phạt, chứ các đồng chí lão thành cách mạng thế kia sao có thể là phản động được? Ðàng sau vụ bắt bớ này chắc chắn là một âm mưu gì đó, vì cái ghế, vì hưởng thụ thôi; bây giờ các ông kễnh chỉ nghĩ tới cái đó, tới tiêu chuẩn, chứ xét đi xét lại cái gì đâu? Những người trước nay không ưa chế độ thì mở cờ trong bụng: "Chúng bắt đầu thịt nhau rồi! Ðã bảo cộng sản là thế mà, chúng không sống yên được một ngày không có máu. Chỉ tội nghiệp cho mấy người hiền lành không cùng phe cánh với chúng, tuy họ cũng là cộng sản". (Ch.I)

Sau 1975,  cuộc chiến đấu âm thầm đã lan vào trong Nam. Từ Bắc vào Nam nền văn chương đại chúng phát triển mãnh nhằm đánh mạnh vào cộng sản với nghệ thuật trào lộng!

Họ căm thù bọn cộng sản đầu gấu:

Anh Đồng, anh Duẩn, anh Chinh
Ba anh có biết dân tình cho không?
Rau muống nửa bó một đồng
Con ăn bố nhịn, đau lòng thằng dân

Trách ai sinh thứ họ Hồ 
Để cho cả nước như đồ vất đi

Ông Đồng, ông Duẩn, ông Chinh
Vì ba ông ấy, dân mình lầm than

Trần Phương, Tố Hữu, Trần Quỳnh 
 Vì ba tên ấy dân mình khổ đau .

Người dân Việt Nam không nhựng châm biếm mà còn nguyền rũa, cầu mong cộng sản chết tiệt cả lũ:

-Bao giờ Hồ cạn, Đồng khô
Chinh rơi, Giáp rách, cơ đồ mới yên

-Dịch heo nối tiếp dịch gà
Bao giờ dịch đảng cho bà con vui

 Nhân dân còn nghĩ đến ngày phanh thây xé xác cộng sản:
Công an, thuế vụ, kiểm lâm,
Trong ba thằng ấy nên đâm thằng nào ?
Công-an, thuế vụ, kiểm lâm
Cả ba thằng đó, thằng nào cũng đâm.

Trong vụ nổ súng Yên Bái, nhân dân ta vui mừng vì được xem một màn bi kịch hay: Cộng sản giết cộng sản. Đứng về phương diện tâm lý, rõ ràng sự kiện này cho biết dân chúng căm thù cộng sản, cầu cho chúng chết ráo! Tại sao dân Việt Nam Nam Bắc đều vui mừng chào đón tổng thống Obama? Sự kiện này cho biết dân chúng Việt Nam yêu thích Mỹ -dù đã bị tuyên truyền Mỹ xâm lược-yêu nước Mỹ tự do, và mong mỏi Mỹ giúp sức để tiêu diệt cộng sản.

Khi ba cán bộ thuộc hàng Ủy viên của tỉnh Yên Bái được báo chí loan tải là đã chết trong một cuộc xả súng thì mạng xã hội chừng như đồng loạt xuất hiện những dòng tâm trạng (Status) hả hê, vui mừng trước ba thi thể chưa kịp mang ra khỏi bệnh viện để về nhà. Tình trạng có một không hai này trở thành một đề tài bất ngờ, gây tranh luận trên mạng và cả ngoài cuộc sống thật, tuy nhiên phe chống đối xem ra quá ít so với một tập hợp hàng trăm ngàn lời lẽ phấn khích, hả hê.

Chỉ riêng dư luận viên bênh vực yếu ớt, ra mặt đạo đức trong khi đời anh chạy theo ác, ngập lặn trong cuộc phản dân hại nước, một con người nịnh hót lại lên giọng đạo đức . Cộng sản luôn làm ác, dối trá mà bây giiờ lên giọng đạo đức. Tởm quá! Vũ Thành Tự Anh cố thuyết phục mọi người nên trở về cái tâm lành mà anh cho là trong mỗi cá nhân đều có.
“Tin về việc Chi cục trưởng kiểm lâm Yên Bái bắn Bí thư và Chủ tịch HĐND sau đó tự sát như một cơn bão quét qua facebook trong ngày hôm nay. Đối nghịch với tính chất vô cùng nghiêm trọng của sự việc, nhiều bình luận hoặc là vô cảm, hoặc theo kiểu “đáng đời”, có người thậm chí tỏ ra hả hê, châm chọc.

Trong bối cảnh xã hội với biết bao bức xúc và bất mãn như hiện nay, những phản ứng như thế là điều có thể hiểu được. Song dù thế nào đi chăng nữa thì bất kỳ ai, trước khi trở thành bí thư hay chủ tịch cũng đều là một con người. Sự bức xúc, bất mãn, thậm chí thù hận của ta không nên trở thành nguyên cớ để ta quay lưng lại, vô cảm với đồng loại của mình, nhất là khi họ và người thân đang phải trải qua tấn thảm kịch vô cùng đau đớn.

Một số người trong chúng ta mới hôm qua còn ăn chay, niệm Phật trong ngày lễ Vu Lan, đến hôm nay đã quên từ bi tâm, dính mắc vào ý nghiệp và khẩu nghiệp. Theo Đạo Phật, suy nghĩ tiêu cực tất yếu sẽ dẫn tới ngôn từ và hành động tiêu cực. Nếu ba nghiệp thân, khẩu, ý cứ cùng nhau xoay vần như thế, không những mỗi cá nhân chúng ta không tốt lên được mà cả gia đình và xã hội cũng sẽ suy vi. Vì vậy, xin các bạn bình tâm nghĩ lại!” http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/the-pp-attitude-through-behavioral-culture-with-the-dead-ml-08202016082733.html

Cũng như trước đây, Tiến sỹ Vũ Minh Giang Đại học Quốc gia Hà Nội, một dư luận viên  mặt  dày bảo rằng "Đào mộ tổ tiên của tôi thì được ... nhưng giật đổ tượng Lê Nin thì "thiếu văn hóa" và ‘không tôn trọng lịch sử’. "http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2013/12/131211_vietnamese_view_lenin
Tên này không biết trung thành với Mác Lê được mấy phân nhưng rõ là một kẻ bất hiếu bất  mục, sẵn sàng đấu tố, giết hại cha ông, anh em , đồng bào, và là kẻ sẵn sàng"rước voi về giầy mộ tổ!

Bọn đó mà đạo đức và có văn hóa ư?

Cộng sản xưa nay nổi tiếng "nói như VẸM" nhưng nay sao ăn nói dại dột quá.  Phải chăng "hết khôn dồn đến dại"?Ai đời một Tổng Bí thư như Lê Duẩn mà lại đưa đầu chịu báng, y đã quỳ xuống sám hối: Việt Cộng là tay sai, là lính đánh thuê của Nga, Tàu. Nay thì đài Hà Nội lại lên tiếng chỉ trích dân chúng vô cảm. Đó là cách dại dột "Lạy ông tôi ở bụi này", thú nhận rằng cộng đảng bị dân oán ghét! Tại sao Việt Cộng không nói là dân chúng thương tiếc ba vị "lãnh đạo "Thái Nguyên đã hy sinh cho đảng, cho Tổ Quốc..đã được giấy phép đi thăm Mao, Hồ? Dân chúng đã nằm hai bên đường suốt ngày, suốt tháng kêu than : Ôi ông Đỗ Cường Minh, Phạm Duy Cường , Ngô Ngọc Tuấn...ơi!

Các ông đã mất! Đất trời có không?
Thương cha thương mẹ thương chồng
Thương mình thương một thương các Ông thương mười...


Trái với bọn nịnh bợ, phản quốc hại dân, nhiều người đã phát biểu về vụ Yên Bái rất chí lý:

Hoà thượng Không Tánh nói:

“Không phải người Việt mình vô cảm hay là không có lòng bác ái, trước sự chết chóc, đau khổ của một người nào đó thì dân tộc Việt mình đều có tình thương. Dân Việt mình đa phần đều ảnh hưởng không Phật giáo thì cũng Công giáo, Cao đài hay Phật giáo Hòa hảo, Tin lành mà các tôn giáo đều dạy người ta về tình thương về bác ái hết cho nên trước sự đau khổ của bất cứ một ai thì mình đều có sự cảm thương.

Thế nhưng tại sao ba ông Bí thư tỉnh rồi Chủ tịch tỉnh rồi Kiểm lâm họ bị bắn chết mà người dân vui mừng hí hửng thì không phải người ta không có tình nhân loại nhưng bởi vì trước những người cầm quyền của chế độ này họ đã từng hại dân hại nước, từng hà hiếp, bóc lột, hãm hại biết bao nhiêu người rồi thì đối với họ, những quan quyền những chức tước dầu rằng quyền uy của một thế lực nào khi cầm quyền hà khắc gian ác với dân chỉ lo tham nhũng cho đầy túi tham mà không lo cho dân thì khi mất đi tự nhiên người dân người ta cảm thấy mất đi những kẻ hung ác đối với xã hội đối với đồng bào thì đa phần người ta không thương cảm được.”


Nhà thơ Thái Bá Tân thẳng thừng gọi tác giả bài viết là văn nô khi không cần biết tại sao cộng đồng lại có cùng một phản ứng như thế, bằng những câu thơ 5 chữ nổi tiếng thường lệ ông kết luận:

“Lũ văn nô, đĩ bút
Mới là bọn bất lương.
Khóc mướn quan tham nhũng,
Lên mặt dạy dân thường.
Biệt thự tám mươi tỉ
Bên túp lều xác xơ
Là bất lương tột đỉnh
Đất nước ta bây giờ.”


Phương Lê, một bác sĩ khá nổi tiếng trong cộng đồng mạng, ông viết:
Tôi đã đến Yên Bái không dưới 10 lần.
Tôi đã chụp những bàn chân trẻ em thâm tím, nứt nẻ vì lạnh.
Tôi đã chụp những đứa trẻ cởi ngay đôi dép vừa được tặng để đi chân không vì tiếc đôi dép mới.
Tôi đã chụp những đứa trẻ phải mặc bộ đồ dân tộc phong phanh, môi tím ngắt vì lạnh để múa hát giúp vui cho quan khách.
Và tôi đã chụp những đứa trẻ con quan chức, mặc đồ dân tộc với trang sức bằng bạc cả mấy triệu, đi xe hơi đến nhận quà từ thiện...
Đi tận nơi, thấy tận mắt, nghe tận tai! Bạn nghĩ tôi có thể khóc thương đám quan chức ngồi trong trụ sở to đùng ở Yên Bái không?
Xin lỗi, còn lâu!”


Phương Bích có lẽ rất thẳng thắn khi viết những dòng tâm trạng trên tường nhà mình về những cảm nhận mà bà từng chứng kiến tận cùng nỗi đau của nạn nhân chế độ này, nói với chúng tôi bà diễn tả tại sao lại có thái độ hả hê không giấu diếm:

Họ giết nhau đâu phải vì dân vì nước đâu mà họ giết nhau vì miếng ăn. Miếng cơm manh áo ấy do người dân đóng góp bằng tiền thuế, mà họ làm điều đấy thì người dân họ ức chế quá nên họ mới có thái độ như vậy.

Nhà báo Sương Quỳnh, chia sẻ những trải nghiệm của bà trong mặt bằng chính trị hiện nay để thấy rằng phản ứng hả hê của xã hội là có cơ sở:

“Theo cá nhân tôi suy nghĩ và quan sát những phản ứng của người dân đối với cái chết của ba lãnh đạo Yên Bái thì họ rất vui mừng, thậm chí họ hả hê nữa. Đối với truyền thống của người châu Á “nghĩa tử, nghĩa tận” thì trước cái chết người ta phải đau buồn.

Nhưng câu hỏi tại sao lại như vậy, người dân Việt Nam mình, những người đang sống trong đất nước này người dân bây giờ người ta đã khốn cùng quá rồi. Họ bị bao nhiêu sự bất công và bao nhiêu tai họa mà vì chính sách của những người lãnh đạo đã vạch ra theo kiểu của họ, sưu cao thuế nặng, công lý bất công, nhất là vụ biển bị đầu độc tại miền Trung đẩy họ vào đói khổ và bệnh tật. Đương nhiên khi một người lãnh đạo nói chung bị như vậy thì người dân họ vui mừng.

Vui mừng vì một phần khác đó là ba người họ tự giết nhau, họ tự giết nhau vậy tức là trong nội bộ họ cũng đã rất là căng thẳng rồi. Họ giết nhau đâu phải vì dân vì nước đâu mà họ giết nhau vì miếng ăn. Miếng cơm manh áo ấy do người dân đóng góp bằng tiền thuế, mà họ làm điều đấy thì người dân họ ức chế quá nên họ mới có thái độ như vậy.”


Nhà báo Nguyễn Thông đã có những câu chữ rất sát với thực tế của lòng dân hôm nay, ông viết:

“Tôi mà là ông Huynh ông Thưởng, chắc tôi phải nát óc khi có không ít người dân vốn hiền lành chất phác lại tỏ ra dửng dưng (tôi chỉ nói ở mức độ "hiền" nhất) trước cái chết của cán bộ to trong bộ máy cai trị của các ông. Họ còn hát "tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới" như dự báo một điều gì ghê gớm lắm, đã gần lắm.
Thế thì, hãy chú ý đến cán bộ, chứ không phải đến dân, các ông ạ. Ăn ở ra sao, mà lòng dân như vậy.”

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/LiteratureAndArts/the-pp-attitude-through-behavioral-culture-with-the-dead-ml-08202016082733.html

Một vị trên Youtube nói rằng  ''Có Thế Nào Dân Mới Như Thế Chứ'' " .https://youtu.be/6wLtuIcXC4o
Thật vậy, người cộng sản phải xét miình trước khi trách người (Tiên trách kỷ hậu trách nhân). Nhân dân khinh bỉ, căm ghét là còn nhẹ, một mai họ sẽ bắn vào đầu, đâm dao vào ngực  bọn đầu gấu tham nhũng, tàn ác. Ngày đó không xa, đúng là gieo gió gặt bão,

Nói tóm lại, tình cảm và tư tưởng của Cộng sản là gian dối, tàn ác, còn tình cảm và tư tưởng của nhân dân là tình cảm chân thật, chân chính. Nhân dân là kẻ bị áp bức, họ luôn tìm cách chống đối bọn cai trị cộng sản tàn ác theo lý "bất bình tắc minh".
Các nhà báo nhận định tỷ lệ dân Viêt Nam yêu Hoa Kỷ là khoảng 70- 80%. Theo Wall Street Journal, hiện nay, Mỹ đang là một quốc gia được người Việt Nam nói chung nhìn nhận với quan điểm tích cực. Tờ báo dẫn kết quả một cuộc thăm dò hồi năm 2015 của Pew cho thấy 78% người Việt Nam có cái nhìn tích cực về Mỹ, một con số cao bất ngờ nếu xét đến lịch sử gần đây giữa hai nước.
http://www.viethaingoai.net/obama-tham-viet-nam-trong-mat-bao-gioi-my.1.html

Đúng vào lúc này, hãng thăm dò dư luận quốc tế PEW cho ra con số thống kê mới, cho biết hiện có 76 % dân VN muốn kết thân với Hoa Kỳ, trong khi đó 51% dân Đức, 23% dân Nga và chỉ có 10% dân Ai Cập muốn làm bạn hay liên minh với Hoa Kỳ. Bộ chính trị có thấu hiểu điều đó hay không. Và giá trị cao quý nhất mà Hoa Kỳ tiêu biểu chính là Dân chủ pháp trị, Tự do và Nhân quyền, không có điều gì khác.
Hãng Pew còn cho biết rõ theo điều tra ở 38 quốc gia, số nước không ưa thích Trung Quốc có tỷ lệ là : Nhật bản 89 %, Tây Ban Nha 85 %, Ý 83 %, Anh 82 %, Israel 79 %, Hàn quốc 79 %, Úc 79 %, Hoa Kỳ 60 %, Pháp 53 % ( theo Google và Reuters).
Trong cuộc du hành của iổng thống Obama  tại Việt Nam,  Đỗ Dũng nói:

Bây giờ nếu chọn chơi giữa Mỹ hay Trung Quốc, thì đến 70% dân Việt Nam thích chơi với Mỹ hơn là thích chơi với Trung Quốc. Đó là những người Việt Nam mà chúng tôi hỏi, và bất kỳ ai họ cũng đều mê ông Obama hết, nói chung là họ mê Mỹ.[...]."Nói chung là người dân người ta rất rộn ràng, trong mấy ngày qua cũng như ngày hôm nay mà chúng tôi gặp gỡ người dân phỏng vấn, thì tất cả, có thể nói đại đa số, họ đều rất hài lòng khi Tổng thống Obama đến Việt Nam.
 http://www.bbc.com/vietnamese/multimedia/2016/05/160522_do_dzung_obama_trip_in_hanoi

Nhân dân ta một số theo Tây phương xanh và  Tây phương đỏ cho rằng Quân chủ, Nho giáo lạc hậu, nhưng sự thật quân chủ và Nho giáo rất dân chủ, tự do.


Tuân Tử (313 TCN – 238 TCN): nói: Vua, là thuyền vậy, thứ dân là nước vậy. Nước thì chở thuyền, nước lại lật thuyền (Quân giả, chu dã; thứ nhân giả, thủy dã. Thủy tắc tải chu, thủy tắc phúc chu/君者,舟也;庶民者,水也。水则载舟,水则覆舟。
Mạnh Tử nói  “Dân vi thuỷ ,quân vi chu ,thuỷ khả tải chu ,diệc khả phúc chu” Dân như nước, vua như thuyền, nước có thể nâng thuyền, nhưng cũng có thể lật thuyền.
ĐƯỜNG THÁI TÔNG LÝ THẾ DÂN (599-649) nói :Vua, là thuyền vậy; dân là nước vậy. Nước có thể chở thuyền, cũng có thế lật thuyền (Quân, chu dã; dân, thủy dã; thủy năng tải chu, diệc năng phúc chu / 君,舟也;民,水也;水能载舟,亦能覆舟).

Nguyễn Trãi qua kinh nghiệm chiến tranh, nhất là kinh nghiệm Hồ Quý Ly mất lòng dân đã nói “Lật thuyền mới biết dân như nước”... 覆舟始信民猶水,(Quan hải) “Phúc chu thủy tín dân do thủy”

Cộng sản dùng ngoa ngôn xảo ngữ, chưa nắm chính quyền thì mị dân. Ông Hồ nói : “Dễ trăm lần không dân cũng chịu. Khó vạn lần dân liệu cũng xong”.Tố Hữu ca:
Nhân dân là bể
Văn nghệ là thuyền
Thuyền xô sóng dậy
Sóng đẩy thuyền lên
.
Đến khi nắm quyền thì cộng sản trở mặt  tàn sát, khủng bố nhân dân.


  Làm chính trị phải xem xét dân tình. Các vua xưa thường đi vi hành. Các nước văn minh thường có những  tổ chức thăm dò ý kiến nhân dân. Sách Đại Học, chương X dẫn kinh Thi có câu:民之所好好之, 民之所惡惡之, 此之謂民之父母。Thi vân: “lạc chỉ quân tử, dân chi phụ mẫu.” Dân chi sở hảo hảo chi, dân chi sở ố ác chi, thử chi vị dân chi phụ mẫu.nghĩa là nhà cầm quyền, người làm chính trị phải yêu ghét theo dân.
Xem những vụ  Obama sang Việt Nam, cá chết và vụ Yên Báy, ta thấy lòng dân đã căm thù cộng sản tột độ. Không những Việt Nam mà hầu hết  các nước đều ghét Trung  cộng thô lỗ, mam rợ và kiêu căng. Rõ ràng dân các nước rất ít muốn kết thân với TQ, trong khi tỷ lệ muốn kết thân với Hoa Kỳ ngày càng cao thêm. Điều này chứng tỏ sư yêu ghét của người dân đã biểu lộ rõ ràng. Các chính trị gia, các nhà nghiên cứu nhìn đó có thể thấy  rõ tương lai Việt Nam sẽ đi lên với các nước dân chủ để tiêu diệt cộng sản, lập một quốc gia tự do, dân chủ và thịnh vượng.

No comments: