Saturday, August 6, 2016

LÂM VĂN BÉ * THƠ VĂN PHẢN KHÁNG




Cộng sản Việt Nam qua văn thơ phản kháng và châm biếm
LÂM VĂN BÉ

Sau 38 năm cai trị bằng độc tài và thối nát, đảng Cộng Sản Việt Nam đã biến đất nước thành một mảnh đất tang thương, một xã hội băng hoại. Ngoài những phản kháng tích cực, người dân còn dùng những câu vè, câu ca dao, câu thơ để mô tả nỗi thống khổ, biểu lộ sự oán hờn và khinh bỉ đối với chế độ. Trong lịch sử, chưa bao giờ có loại văn chương bình dân châm biếm, nhục mạ chế độ cầm quyền một cách nặng nề như dưới thời Cộng Sản Việt Nam. Để trình bày phần nào diện mạo của xã hội VN và phản ứng của người dân, chúng tôi sao lục một số câu vè, câu ca dao, câu thơ đã và đang lưu hành trong dân gian với những chú thích cần thiết, sắp xếp theo mẫu tự của tiểu đề, và theo dòng diễn tiến của các biến cố để độc giả cùng chia sẻ nỗi đau của dân tộc và niềm hi vọng sớm thoát khỏi ách thống trị của bạo quyền CS. Bởi lẽ lối văn chương truyền khẩu nầy đa dạng và có nhiều dị bản, độc giả có thể tìm thấy những văn bản khác, nhiều khi có ý nghĩa và thú vị hơn.


30 tháng tư 1975: Cộng Sản chiếm Saigon


Khi những chiếc xe tăng đầu tiên của CS tràn vào Saigon, dân chúng hoảng hốt tìm mọi cách để trốn

chạy.


1.


Chạy, chạy

Tự do, độc lập nhất trên đời,

Thiên hạ sao mà chạy chết thôi!

Mới thấy bóng cờ sờn tóc gáy,

Vừa nhìn ảnh bác toát mồ hôi.


2.

Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội

Việt Cộng về thành làm tội dân ta


Sau 30 tháng tư, các cán ngố lần lượt từ hầm hố chui ra, từ miền Bắc tràn vào Saigon để chiếm đóng nhà cửa của người dân, áp dụng ngay chính sách vơ vét tài sản của miền Nam. Họ ngơ ngác trước những tiến bộ kỹ thuật chưa từng thấy mà từ bao năm họ sống trong gọng kềm của tuyên truyền láo khoét là miền Nam nghèo đói lạc hậu. Họ chưa từng thấy cái tháng máy, nuôi heo trên cao ốc, ngồi chồm hổm trên xe hơi như người Mường người Mán vào thành phố..



3.


Tiến về Sài Gòn quan chiếm nhà mặt tiền

Tiến về Sài Gòn quan chiếm nhà thật to

Tiến về Sài Gòn, giải phóng đời quan



4.

Thiệu-Kỳ hai đứa đi đâu

Mà dinh Độc Lập âu sầu thế kia

Thiệu Kỳ đã tếch từ khuya

Để cho nón cối nó vào ở thay

Dép râu trong đó phơi đầy

Ngoài nầy sách quý ta bày bán “son”

Quê hương tím ngắt hoàng hôn

Bữa lưng bữa vực thêm cồn lòng ta


Giấc mơ của người cán bộ miền Bắc khi vào Nam sau 1975 là đem được về Bắc ba bảo vật là chiếc xe đạp, cái đồng hồ và cái radio (đạp, đồng, đài: 3Đ).



5.


Cái đạp cái đồng cái đài

Có ba cái ấy đời ta huy hoàng

Đã thế lại còn vinh quang

Lại còn theo gót con đường Bác đi.



Cũng trong thời kỳ nầy, một số thân nhân của người miền Bắc vào Nam tìm gặp bà con đã di cư vào Nam hồi 1954.đồng thời xin hàng hóa đem về Bắc nên dân gian có câu Vào Nam nhìn họ, về Bắc nhận hàng. Nhưng sau đó, CS dở trò lưu manh cướp đoạt tài sản của dân miền Nam qua các chiến dịch đổi tiền, đánh tư sản để tải về miền Bắc đa số tài sản của miền Nam nên dân Miền Nam gọi bọn CS là dân 4V (Vào Vơ Vét Về). Bài hát Tình Bắc duyên Nam (Khúc hát ân tình) của Xuân Tiên đã cải biên thành bài hát “Vào Vơ Vét Về” có thể nghe trên Youtube rất dí dỏm. Đến thời kỳ đổi mới sau 1990, cán bộ trở nên giàu có hơn nhờ tham nhũng thì lúc nầy họ đã cởi lớp quay ra mơ có 3VL (vàng lá, vi-la, vợ lẽ). Trong khi dân miền Bắc (VNDCCH) muốn có 3VL thì dân miền Nam (VNCH) có nhãn hiệu là dân 4Đ: đói, đi (mong đi vượt biên), đồ (mong nhận hàng hóa từ ngoại quốc gởi về), đợi (đợi đi theo chương trình HO)



6.


Đường phố Saigon-Chợ Lớn bị đổi thành những tên mới xa lạ, kỳ quặc, bị nhân dân châm biếm


Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý

Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do

Cách Mạng Tháng Tám chiếm Lăng Ông

Lý Tự Trọng tiếm vua Gia Long



7.


Đường Sàigòn vừa dài vừa đẹp

Gái Saigòn cũng đẹp như tiên

Cho nên cộng sản đổi tên

Để muôn năm bác được ghiền gái tơ

Chị em chỉ mặt bác Hồ

Về ngay quê Nghệ cái đồ không cơm

Trả lại tên cũ đã chôm

Bỏ ngay tên mới lôm côm giả cầy

Chí Minh nay đã đến ngày

Ly tinh lốt cáo hiện ngay đuôi chồn


Dưới mắt Cộng Sản, miền Nam là vùng đất của trụy lạc, cần trừng trị cải huấn.



8.


Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm

Các anh từ Bắc vào Nam

Các anh đến

Nhìn Saigon như thủ đô của rác

Của xì ke ma túy cao bồi, của tình dục ăn chơi

Các anh bảo con trai Saigon không lưu manh cũng lính ngụy

Con gái Saigon không tiểu thư khuê các, cũng đĩ điếm giang hồ

Các anh bảo Saigon là trang sách “hư vô”

Văn hóa lai căng không cội nguồn dân tộc…



CS bắt dân cắt tóc ngắn, sửa quấn áo “lai căng” (ống loe) và ngay như Trần Bạch Đằng là người gốc miền Nam cũng cấm dân ca vọng cổ. Những câu ca dao châm biếm CS đầu tiên xuất hiện:



9.


Các-Mác (Karl Marx) mà đến Việt Nam

Râu dài tóc rậm công an bắt liền

Các-Mác cầu cứu Ăng-ghen (Angel)

Ăng-ghen cũng phải đóng tiền cắt râu

Truyền cho bốn biển năm châu

Râu Mao chủ tịch, tóc đầu Lê-Nin


(Mao không có râu còn Lê-Nin không có tóc)


Sau khi lùa các thị dân về vùng kinh tế mới, nhốt quân nhân công chức “Ngụy “ vào các trại cải tạo, CS đưa các cán bộ từ miền Bắc vào để thay thế guồng máy công quyền VNCH. Ngu dốt và tàn bạo

thống nhất cả đất nước. Chẳng bao lâu, người xâm chiếm đổi lốt:



10.


Các anh những người nhân danh Hà Nội sợ đến tái xanh

Khi có ai nói bây giờ trở về Bắc...

Các anh đang ngồi giữa Saigon nhịp chân,

đã bờm xờm râu tóc, cũng quần jean xắn gấu

Cũng phanh ngực áo, cũng xỏ dép sa bô

Các anh cũng chạy bấn người đi lùng kiếm tủ lạnh, tivi, cassette, radio...

Rượu bia và gái...


(Tạ lỗi Trường Sơn/Đỗ Trung Quân)



Cải tạo



Một tuần sau ngày chiếm Saigon, Ủy Ban Quân Quản Saigon (gồm chủ tịch là Tướng Trần văn Trà và các phó chủ tịch là Võ văn Kiệt, Mai chí Thọ, tướng Hoàng Cầm, tướng Trần văn Danh và Cao Đăng Chiếm) ra lịnh cho các quân nhân công chức của “ngụy quyền” phải trình diện học tập cải tạo. Một trang sử bi đát của miền Nam bắt đầu.



Phân loại tù cải tạo:



11.


Nhất phi, nhì pháo, tam báo, tứ an

(phi công, pháo binh, tình báo, cảnh sát)

Con Tôm, Con Tép đi đầu

An ninh tình báo theo sau đấp mồ

Lính thủy Đánh bộ Nhảy dù

Có tha tội chết cũng tù chung thân

(Con Tôm Con Tép: CTCT: chiến tranh chánh trị, kể cả các Cha Thầy tuyên úy)


Trại cải tạo khắp nơi



12.


Nước ta không có nhà tù

Chỉ toàn trường học tít mù rừng sâu

Học cho trắng xóa mái đầu

Thân làm phân bón tưới màu cỏ hoa

Học cho tan nát cửa nhà

Biến thành dã thú thì ra khỏi trường



13.


Một phân vàng mất trăm ngàn

Chắt chiu gom góp nuôi chàng biệt giam

Quản giáo nó thật tham lam

Thăm nuôi nó bắt đưa vàng mới cho

Nữ công chức, quân nhân cũng bị đi tù



14.


Ở tù lâu quá đi thôi

L** em teo tóp hết rồi Đảng ơi!


Nếu may mắn không chết trong các traị tù, trong rừng sâu núi thẩm, thì sau khi ra tù:


15.


Đầu đường đại tá vá xe

Cuối đường trung tá bán chè đậu đen

Giữa đường đại tá rao kem

Bên đường thiếu tá lấm lem tát đìa


Những câu nói lái chua xót của nhân dân:



16.


Kỹ sư đôi lúc làm cư sĩ

Thầy giáo lắm phen cũng tháo giày

Giáo chức giờ đây đành dứt cháo

Khoái ăn sang nên... sáng ăn khoai



Tức khí, người dân chửi đổng



17.


Khôn hồn thả cải tạo ra

Kẻo Ngụy trở lại chết cha Đỗ Mười



Chửi “Bác Hồ”


Đại họa đất nước là do đảng Cộng Sản gây ra mà Hồ Chí Minh là kẻ thù số một của dân miền Nam. Trong 24 năm cai trị (1945-1969), HCM đã làm chết 1,7 triệu người VN. Đó là lý do khiến dân VN oán hận, nguyền rủa, chế nhạo “Bác Hồ” bằng nhiều câu vè, câu ca dao thô bạo.


Cháu ngoan Bác Hồ


Máy phóng thanh công cộng ra rả suốt ngày những bài hát “Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây”,


“Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”, trẻ con sửa lại là:



18.


Em thấy Bác Hồ trong nhà thương Chợ Quán

Vừa bước ra thì xe cán bể đầu


hay là:


Như có Bác Hồ trong cầu tiêu đậy nắp

Vừa ló ra mà sao thấy thúi rình


19


Cô giáo thầy giáo bắt học sinh phải học hát bài:


Đêm qua em mơ gặp Bác Hồ,

Râu Bác dài, tóc Bác bạc phơ

Em âu yếm hôn lên má Bác

Em vui sướng là em múa hát


Bọn trẻ con cải biên lại là:



Đêm qua em mơ thấy Bác Hồ

Chân Bác dài, Bác đạp xích lô

Em thấy Bác, em kêu xe khác

Bác chửi thề “Mút chỉ nghe con!”



Bác Hồ ấu dâm


20.


Bác Hồ với lại bác Tôn (Tôn Đức Thắng)

Hai bác đều thích ôm hôn nhi đồng

Hai bác má đỏ hồng hồng

Các cháu nhi đồng mặt mủi tái xanh

Giữa hai cái mặt chành bành

Chiếc khăn quàng đỏ bay quanh cổ cò


(Khi Hồ chií Minh mất (1969), Tôn Đức Thắng thay thế chức Chủ Tịch nước cho đến khi chết năm


1980)






21.


Bác Hồ cùng với Bác Tôn

Cả hai Bác ấy thích hôn nhi đồng

Bác Tôn ham nói lòng vòng

Bác Hồ làm hết cả trong lẫn ngoài

Bác Tôn thấy vậy thở dài

“Những chuyện dâm dục Bác tài hơn tôi”



Bác Hồ dâm dục



Lối chơi chữ của dân miền Nam sau 1975 là câu văn có hai nghĩa khi ngắt hay nối chữ cuối hai câu liền nhau (kinh nguyệt, chui ra quần, ma cô) hay viết sai dấu, thiếu dấu mà độc giả vẫn có thể hiểu một nghĩa khác (mũ =mu). Bút Tre là tác giả sở trường về lối viết nầy, nhiều câu vè là của Bút Tre hay cải biên từ thơ của Bút Tre.



22.


Bác Hồ có một con chim

Bác nhờ chị Định đi tìm cái lông (lồng)

Chị Bình đón Bác dưới mưa

Chị thấy Bác ướt bèn đưa cái nòn (nón)

Chú thích:Nguyễn Thị Định và Nguyễn Thị Bình là 2 nhân vật chủ chốt của Mặt Trận Giải Phóng Miền


Nam. Cái lồng, cái nòn ví von cái của quý của hai chị vì bác háo sắc, già trẻ bé lớn bác không tha.


23.


Hôm qua còn sống sờ sờ

Mà nay Bác đã cứng đơ cái mình

Vào thăm lăng bác âm u

Chị em bộ đội ngã mu (mũ) ra chào.



24.


Bác Hồ nằm giữa hòm kinh - (kính)
Nguyệt soi chẳng thấy tức mình chui ra-

Quần chúng cứ ngỡ là ma-

Cô đi dắt mối hóa ra Bác Hồ.


CS thần thoại hóa “Bác Hồ” là ăn uống kham khổ, ở độc thân để tranh đấu cho nước, cho dân, nhưng thực sự Bác Hồ là người có nhiều vợ. Có ít nhứt bảy người đàn bà đã sống chung với HCM được biết tên là Marie Brière, đảng viên Đảng Xã hội Pháp, Nguyễn Thị Minh Khai, Tăng Tuyết Minh (Zeng Xueminh), Lý Huệ Khanh, Li Sam, lúc Hồ Chí Minh mang tên Lý Thụy ở Quảng Châu và Hong Kong. Lúc HCM về Pắc Pó (Cao Bằng) thì sống chung với Đỗ Thị Lạc, và lúc ở Hà Nội thì có Nông thị Xuân (do Trần Quốc Hoàn, Bộ Trưởng Công An dâng cho Bác, và sau đó Hoàn hảm hiếp vợ của Bác rồi giết để ém nhẹm). Không phải chỉ có Bác có cái biệt tài nhiều vợ mà các đồng chí của Bác cũng đều đa dâm, đa thê không kể những chuyện vợ chồng chồng chéo với nhau, con rơi con rớt như tin đồn Nguyễn Tấn Dũng là con của tướng Nguyễn Chí Thanh lúc Thanh vào công tác trong Nam). Khi đi Trường Sơn, có cả một đoàn phụ nữ hộ lý đi theo để phục vụ sinh lý cho các cán bộ cao cấp.



25.


Bác Hồ đại trí, đại hiền

Chơi Minh Khai chán, gá liền Hồng Phong

Minh Khai phận gái chữ tòng

Bác Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì.

Nếu Minh Khai chẳng chết đi

Sái ba, sái bốn ắt thì Kiệt Tôn (Võ Văn Kiệt)


Bây giờ khai hóa bảo tồn

Bác còn nhớ mãi cái l** Minh Khai

(Nguyễn thị Minh Khai là vợ của Lê Hồng Phong, nhưng đã “qua tay” Bác trước lúc Bác ở Hong

Kong)




26.


Bác Hồ trơ cái mặt già

Đi đâu dê đó đàn bà ớn luôn

Hồ rằng tu ở trong hang

Đêm đêm tìm hóc là chàng bợ ngay

Kể sơ tên tuổi mấy người:

Tuyết Minh, Thị Lạc, ả này Lim Sam,

Vợ Nga vợ Pháp tùm lum,

Vạch ra cách mệnh um tùm lá đa

Than ôi, Bác của đảng ta

“Thần đồ nó ám”, Bác ca đại đồng


27.


Tên nào hay lừa đàn bà,

Là “Bác” của Đảng, Hồ gìà chứ ai.

Tên nào miệng nói khơi khơi,

Vì dân, vì nước cả đời độc thân,

Độc thân thấy gái thì lần

Con rơi, vợ rớt thấp phần tóe loe.

Bác già nhưng vẫn còn le

“Ủng hộ” một tí, Bác đè cháu ngoan.

Bác Hồ sống rất thanh đàm

Heo gà dâng đến bác làm sạch trơn!


Bác Hồ làm tay sai cho Nga Tàu



28.


Bác Hồ thuở nhỏ bồi Tây

Đến già Bác lại đu giây Nga Tàu

Cuộc đời cách mạng Bác Hồ

Nâng bi cụ Mác bưng bồ (bô) cụ Mao.


29.


Bài Thằng Bờm cải biên:

Bác Hồ có cái mặt mo

Bắc kinh xin đổi ba bò chín trâu

Hồ rằng Hồ chẳng lấy trâu

Nga Sô xin đổi một xâu cá mè

Hồ rằng Hồ chẳng lấy mè

Bắc Kinh xin đổi một bè gỗ lim

Hồ rằng Hồ chẳng lấy lim

Nga Sô xin đổi đôi chim đồi mồi

Hồ rằng Hồ chẳng lấy mồi

Bắc Kinh xin đổi máu tươi: Hồ cười

Nga Sô thêm tí thịt người Việt Nam

Mặt mo, Hồ đúng Việt gian.


Bác Hồ gây đại họa cho dân


30.


Bác Hồ chết phải giờ trùng

Nên bầy con cháu dở khùng dở điên

Thằng tỉnh thì đã vượt biên

Những thằng kẹt lại chẳng điên cũng khùng.


31.


Bác Hồ chết phải giờ thiêng,

Để cho con cháu nửa điên nửa khùng

Bác Tôn chết phải giờ trùng

Nên bầy con cháu nửa khùng nửa điên

Không khùng thì đã vượt biên

Ùy viên Đảng bộ toàn điên với khùng.


32.


Giống như Trung Quốc, VN cũng có “bè lũ 4 tên” mà nhân dân oán ghét và mong cho 4 tên nầy chết. Đó là hồ: cái hồ (Hồ chí Minh), đồng: cánh đồng (Phạm Văn Đồng), chinh: cái chiêng (Trường Chinh Đặng Xuân Khu), giáp: áo giáp (Võ Nguyên Giáp). Hai câu thơ nhại theo Sấm Trạng Trình.


Bao giờ hồ cạn đồng khô

Chinh rơi, giáp rách, cơ đồ mới yên



33.


Bài hát “Thành phố mang tên Bác” được cải biên:


Từ thành-phố này Người đã ra đi

Bao năm ước mơ nay Bác trở về

Trong chiến dịch này Bác đã cùng về với lũ đầu trâu

Bác đến từng nhà, bắt hết cụ già

Cầm tay chúng con, Bác dắt vào nhà lao Chí Hòa


Thành-phố Hồ Chí Minh


Nhà tù mọc khắp nơi nơi

Trong mỗi vi-la. Trong mỗi bin-đinh

Trong mỗi quận, phường chỗ nào cũng nhốt

Lời Bác thiết tha:Tù mãi khó ra


Sáng mãi tên Người,


Thành-phố Hồ Chí Minh


Chửi bọn lãnh đạo chóp bu đảng Cộng Sản



34.


Thằng Đồng, thằng Duẩn, thằng Chinh

Vì ba thằng ấy, dân mình lầm than

Trường Chinh, Lê Duẩn, Văn Đồng

Ba thằng cùng béo, vặt lông thằng nào

Vặt lông cả đám cho tao

Xỏ xâu chúng lại đem mà ra phơi


35.

Anh Đồng, anh Duẩn, anh Chinh

Ba anh có biết dân tình hay không?

Rau muống nửa bó một đồng

Con ăn bố nhịn, đau lòng thằng dân.



36.


Phủ Chủ Tịch có con dê,
Làm bao cán bộ vỗ về mệt công

Dê Duẩn lẫn tránh đám đông

Tối ngày tìm húc cái lồng không g (l**)


Chú thích: Lê Duẫn nổi tiếng là dâm dục, cưỡng hiếp cán bộ.


37.


Ông Mười thiến lợn bỏ nghề (Đỗ Mười)

Bây giờ cố vấn, ê hề đô-la

Của dân là của đảng ta

Nếu không tham nhũng sao là bí thư?


38.


Ông Phiêu đề xuất tự phê (Lê Khả Phiêu)
 Xưa nay tự kiểm là nghề trung ương

Đảng ta giữ vững lập trường

Quốc doanh tham nhũng chẳng nhường cho ai.



39.


Kiếp sau xin chớ làm người

Làm Võ văn Kiệt chơi bời sướng hơn.


40.


Đỉnh cao trí tuệ loài người

Ai hơn hoạn nợn Đỗ Mười nhà ta

Sú* chột ngu dốt ậm à

Hai thằng ngửi địt Tàu Nga khen thòm (thơm).


(* Sú chột: Lê Đức Anh vì có thời làm surveillant công ty cao su ở Dầu Tiếng)



41.


Mỉa thay Chủ tịch Nguyễn Minh

Triết ta thua Lý ngang nhiên bịt mồm


(Nguyễn Minh Triết không trả lời được khi bị chất vấn lúc sang Mỹ về vụ bịt miệng LM Nguyễn Văn Lý ở tòa án)



42.


Ngày xưa đại tướng công đồn

Ngày nay đại tướng bịt l** chị em

Ngày xưa đại tướng cầm quân

Ngày nay đại tướng cầm quần chị em


Chú thích: Võ Nguyên Giáp bị phe Lê Duẩn, Lê Đức Thọ làm nhục, tước hết binh quyền, bị giáng chức giao cho phụ trách chương trình hạn chế sinh đẻ



43.


Nhà thơ thì làm kinh-tế (*)

Quan thống-chế thì đặt vòng xoắn.(**)



(*Tố Hữu: Bộ Trưởng kinh tê, ** Võ Nguyên Giáp; Phụ trách chương trình hạn chế sinh sản)



Đăng ký hộ khẩu


Thời Thiệu-Kỳ, vì có tự do nên dân có thể biểu tình đả đảo nhưng dân không đói, còn thời Bác cái gì cũng phải đăng ký tuy đảng hô hào có tự do



44.


Ở với Hồ Chí Minh

Cây đinh phải đăng ký

Trái bí cũng sắp hàng

Khoai lang cần tem phiếu

Thuốc điếu phải mua bông

Lấy chồng nên cai đẻ

Bán lẻ chạy công an

Lang thang đi cải tạo

Hết gạo ăn bo bo

Học trò không có tập

Độc Lập với Tự Do

Nằm co mà Hạnh Phúc!


45.


Đả đảo Thiệu Kỳ Mua cái gì cũng có Ủng hộ Hồ Chí Minh

Mua cây đinh cũng phải xếp hàng


Đánh cướp tư sản, đổi tiền


Bốn tháng sau chiếm Saigon, tháng 9-1975, CS bắt đầu chiến dịch X2 đánh tư sản mại bản


46.


Hôm qua Đảng hứa quyết lòng:

“Cái kim sợi chỉ, Đảng không tơ hào.”


Hôm nay ma quỉ ập vào


Cái kim để lại, bạc vàng cào đi.


Dân khờ trố mắt xầm xì:


“Hôm qua thế ấy, hôm nay thế này.”


Đảng rằng: “Đảng có dối chi,


Vàng bạc quý giá, báu gì cái kim?”


Con ơi nhớ lấy câu nầy


Cướp đêm kiểm soát, cướp ngày kiểm kê



Cùng lúc, CS áp dụng chiến dịch X3 là đột ngột đổi tiền làm tán gia bại sản người dân miền Nam, từ giàu tới nghèo. Mỗi gia đình được đổi tối đa 100 000 đồng và cứ 500 $ tiền cũ bằng 1$ mới. Phần tiền còn lại đổi thành tiền mới nhưng phải gởi vào ngân hàng của chánh phủ. Tiền cũ giữ lại nhà kể như vô giá trị. Cả nước bị đảng ăn cướp công khai.,






47.


Năm đồng đổi lấy một xu


Thằng khôn đi học, thằng ngu làm thầy


Người khôn ở chốn lao tù


Để cho đứa dạy võng dù nghinh ngang






Thằng khôn: quân cán chính VNCH đi học cải tạo, thằng ngu: thằng quản giáo CS (thầy)






Đi lại trong nước






48.


Cải biên theo đoạn mở đầu của Truyện Kiều






Trăm năm trong cõi người ta



Ở đâu cũng được đi ra đi vào



Chậm tiến như ở nước Lào



Người dân vẫn được đi vào đi ra



Tiên tiến như ở nước Nga


Người ta vẫn được đi ra đi vào


Xa xôi như xứ Bồ Đào


Đồng bào vẫn được đi vào đi ra


Đen đủi như Ăng Gô La


Người ta cũng được đi ra đi vào


Độc tài như xứ Chú Mao


Nhân dân vẫn được đi vào đi ra


Chỉ riêng có tại nước ta


Người dân không được đi ra đi vào.






49.


Mang danh dân chủ cộng hòa


Đi ra khỏi tỉnh phải qua cửa quyền


Xuất trình giấy phép liên miên


Chứng từ thị thực ở miền nào qua






Đi vùng Kinh tế mới






50.


Đuổi dân ra khỏi cửa nhà



Bắt đi kinh tế thật là xót xa



Không sao sống được cho qua



Nên đành lại phải trở ra Sài Gòn



Chẳng ai giúp đỡ chăm nom


Cùng nhau vất vưởng, lom khom vỉa hè


Màn sương chiếu đất phủ che



Sinh ra bệnh tật khò khè ốm đau



Nhưng mà có sống được đâu




Bộ đội kéo đến hàng xâu xúc liền


Chúng đem bỏ tại Tam Biên


Rừng sâu núi thẳm oan khiên buộc vào.






51.


Bài vè tuy lời lẽ trách móc ông Thiệu nhưng cố ý chửi Cộng Sản vì chế độ VNCH mất rồi nên nhân dân mới bị bắt đi đào kinh khổ sở, ngoài ra còn có ý nói đến những người bỏ chạy cộng sản là khôn. Để ý là chữ “mồ cha” tuy là tiếng chửi nhưng đượm tình thân ái.






Mồ cha thằng Thiệu rời dinh



Để tao ở lại đào kinh mỗi ngày



Thiệu ơi, mầy cứ ở đây


Thì tao đâu phải đọa đày sớm hôm


Mầy bỏ chạy là mầy khôn


Mầy mà ở lại lấm trôn cả đời






52.


Bài hát “Vàm Cỏ Đông”, sửa lời thành Vùng Bù Đăng)






Ở tận Hoa-Kỳ anh có biết


Quê hương em đếch có gì ăn


Em mới dọn đến vùng kinh tế mới


Vùng Bù Đăng hay vùng Bù Nho


Sắn ngô nhai mãi, khốn khổ vô cùng


Mỹ cút đi rồi, chồng học tập muôn năm....






Đi vượt biên






53.


Rủ nhau đi vượt biên


Mười hai cây vàng lá


Cùng nhau xuống Rạch Giá


Ta quyết chí đi ngay






54.


Khi vượt biên có một trong 3 điều sẽ xảy ra:



Một là con bị bắt đi tù thì má nuôi con


Hai là con chết giữa biển làm mồi cho cá ăn


Ba là con đi thoát được thì con sẽ gởi tiền về nuôi cả nhà






Một là má nuôi con


Hai là con nuôi cá


Ba là con nuôi cả nhà






Khi vượt biên có thể xảy ra chuyện gia đình ly tán, vợ lấy chồng khác hay chồng lấy vợ khác:






55.


Lầu nào cao bằng lầu ông Chánh,


Bánh nào trắng bằng bánh bò bông?





Anh thương em từ thưở mẹ bồng,


Bây giờ sang Mỹ lấy chồng, bỏ anh.






56.


Một cây mười mấy ngàn đồng,


Em tui chắt bóp cho chồng em chui.


Chồng em sang Xứ Chồn Lùi,


Nó lấy vợ khác, em tui mất chồng!






57.


Em đi, anh nắm cổ tay


Anh dặn câu nầy, em chớ có quên


Đôi ta đã có lời nguyền


Lấy ai thì lấy, chớ quên gởi tiền!!






Đói






58.


Từ ngày Giải Phóng vô đây


Con chuột hết cống, con cầy hết phân


Từ ngày Giải Phóng vô đây


Ta ăn độn dài dài, ta ăn độn mì khoai






59.


Tháng tư dân đứng xếp hàng


Chờ mua gạo ký, củi than, bột mì


Bột mì đổi lấy sợi mì


Vì không có gạo ăn mì thay cơm


Miền Nam gạo trắng ngon thơm


Bỗng dưng biến mất Đảng gom giấu rồi


Cho dân ăn gạo mốc thôi


Không ăn thì đói, treo nồi cầm hơi.






60.


Việt Nam dân chủ cộng hòa


Đồ đạc bán trước, cửa nhả bán sau


Ăn cơm chỉ có mắm, rau


Chớ ăn thịt cá mà đau dạ dày.






61.


Lương chồng, lương vợ, lương con



Đi ba buổi chợ chỉ còn lương tâm



Lương tâm đem chặt ra hầm


Với rau muống luộc khen thầm là ngon.






62.


Dân đói mà đảng thì no


Sức đâu ủng hộ, hoan hô suốt ngày


Đảng béo mà dân thì gầy


Độn bắp, độn sắn biết ngày nào thôi?





63.


Nhân dân thì chẳng cần lo


Nhà nước lo sẵn bo bo mỗi ngày


Hãy chăm tay cấy tay cày


Nhịn ăn nhịn mặc chờ ngày vinh quang






64.


Cải biên ca dao “Mười thương”


Một thương phá hại xóm làng


Hai thương Bác bảo gian nan trường kỳ


Ba thương cơm độn củ mì


Bốn thương hội họp bất kỳ ngày đêm


Năm thương chân cứng đá mềm



Bắt đi đánh trận đông Miên hạ Lào



Sáu thương sản lượng bình cao


Để cho mức thuế ngày nào cũng tăng


Bảy thương sản xuất siêng năng



Thuế rồi nhịn đói nhăn răng cả nhà



Tám thương được hát quốc ca


Của hai nước bạn là Nga và Tàu


Chín thương nô lệ cúi đầu


Chùi giày Trung Cộng, quạt hầu Nga Sô


Mười thương có một Bác Hồ


Làm cho điêu đứng cơ đồ Việt Nam.






65.


Bài hát “Tình đất đỏ miền Đông” là bài hát “mùi” của Việt Cộng được cải biên lại là:






Ai có qua phường 15 Yên Đổ


Thấy xe nó đổ cả một đống khoai mì


Cả khoai lang lại thêm khoai bí


Dân mình xếp hàng đăng ký..ííí đem về ăn


Khi mới ăn thì mình khen nức nở



Ăn mấy bữa thì nổi ghẻ tưng bừng



Ghẻ sau lưng rồi lên mông đít


Ra chợ Bến Thành mua thuốc đem về thoa






ĐK:


Tổ quốc ơi


Ăn khoai mì ngán quá


Từ trận thắng hôm nay


Ta ăn độn dài dài


Từ trận thắng hôm nay


Ta ăn độn đều chi






66.


Đại tá Phạm Tuân được đi theo phi thuyền của Nga được Cộng Sản ăn mừng, ca tụng là anh hùng trong khi người dân bị đói dài dài khiến người dân văng tục:






Một thằng lên vũ trụ


Trăm thằng đi Mút Cu (Moscou)





Nghìn thằng chè chén lu bù


Để dân đói khổ thò…cu ra ngoài






Đói Rách






Dân chúng chán ghét, khinh bỉ chế độ tột cùng nên thường dùng danh từ “cụ Hồ” để ám chỉ “của quý” của đàn ông và đàn bà để hạ nhục Bác. Ngoài ra, lăng Bác còn hiểu là cầu xí. Đi thăm lăng Bác là đi tiêu, đi tiểu.






67.


Một năm hai thước vải thô



Nếu đem may áo cụ Hồ ló ra



May quần thì hở lá đa


Chị em thiếu vải hóa ra lõa lồ


Vội đem cất ảnh bác Hồ


Sợ rằng bác thấy tô hô bác thèm






68.


Tay cầm hai thước vải thô


Rưng rưng nước mắt em nhờ Đảng ta


May quần thì để vú ra


Nếu như may áo thì ra hở... đồ


Vội đem ảnh bác chụp vô


Nếu không cứ để tô hô bác thèm






69.


Ai sinh thằng cáo thằng Hồ


Để em đói rách tô hô không quần


Ai sinh thằng Duẩn thằng Duân


Em đã không quần, cái áo cũng không






70.


Ai sinh thằng Sắt thằng Đồng


Em đã mất chồng mất cả thằng cu


Ai sinh thằng Khú thằng Khu


Tố cha giết mẹ, bỏ tù toàn dân






(Sắc:Nguyễn Sinh Sắc là HCM, Đồng:Phạm Văn Đống, Khu: Trường Chinh Đặng Xuân Khu)






Độc lập -Tự do -Hạnh phúc






71.


Xã Hội Chủ Nghĩa=


Xạo hết chỗ nói (thông tin)


Xếp hàng cả ngày (phân phối lương thực)


Xiết họng công nhân (quan điểm giai cấp)


Xoá hết chữ nghĩa (giáo dục)


Xuống hàng chó ngựa (chính trị)̣






72.


Ngày xưa nô lệ có cơm


Ngày nay độc lập xương sườn lòi ra





Ngày xưa nô lệ ở nhà


Ngày nay độc lập đi ra chiến trường (Cambốt)






73.


Hoan hô Độc lập Tự do


Để cho tớ nhá bo bo sái hàm






74.


Có áo mà chẳng có quần


Lấy gì Hạnh phúc, hỡi dân cụ Hồ


Có đói mà chẳng có no


Lấy gì Độc lập Tự do hỡi Trời?






Hợp tổ dân phố






75.


Mỗi đêm họp tổ tơi bời


Điểm danh kiểm thảo, nhiều lời dạy khôn


Nghe như nước chảy lá môn


Im lìm lơ đãng thả hồn bốn phương.






Hợp tác xã


Người dân không có quyền sở hữu đất đai, sản xuất theo hợp tác xã, phải bỏ vốn, bỏ công để bán cho hợp tác xã. Chánh phủ khuyến khích dân trồng mía, nhưng năm 1990, để làm vừa lòng đồng chí Cuba, chánh phủ cho nhập cảng ồ ạt đường của Cuba khiến dân quê vỡ nợ, điêu đứng. Quá phẩn uất, người nông dân nữ ta thán:






76.


Đi làm hợp tác hợp te


Không đủ miếng giẻ mà che cái l**






77.


Bắt trồng mà chẳng thu mua


Tại sao đảng nỡ dối lừa nhân dân?



Tiền cày, tiền giống, tiền phân


Một trăm thứ thuế đổ thân gầy gò


Dân đói mà đảng thì no


Kêu trời, kêu đất, kêu Hồ chí Minh!






78.


Trồng mía, trồng ớt, trồng hành


Vì nghe lời đảng mà thành bể niêu


Trồng tiêu rồi lại trồng điều


Vì nghe lời đảng mà niêu tan tành.






Lãnh đạo ngu dốt, bất tài, láo khoét






79.


Không nói láo không phải là Cộng Sản


Không ăn cháo đá bát không phải là đệ tử Mác-Lê





80.


Không lừa không phải Cộng Sản


Không đi chàng hảng không phải Việt Minh



Không ăn nói linh tinh không phải ủy viên



Không học thức mới vào Trung ương đảng






81.


Con cóc nằm cạnh bờ ao


Lăm le lại muốn đớp sao trên trời


Đảng ta nói dối cả đời


Đỉnh cao trí tuệ rạng ngời thế gian


Để dân chết đói thả giàn


Vợ chồng con vái bầu đoàn thê lương






82.


Thứ nhất anh Ba, nhì Nha Khí tượng






(Anh Ba: Lê Duẩn; Nha Khí tượng VN nổi tiếng cho tin tức thời tiết luôn luôn sai)






83.


Bảo nắng mà trời lại mưa


Mấy thằng Khí tượng đoán bừa hại tao


Trời làm một trận mưa rào


Mấy thằng Khí tượng làm tao ướt rồi


Uớt thân ướt cả “bác Hồ”



Thôi đành để vậy tô hô mà về



Trước khi đi ngủ thay đồ


Nhìn trong gương thấy Bác Hồ tòn teng






84.


Họ Hồ ra đứng ngắm trăng


Thấy chú Cuội nằm dưới gốc cây đa


Họ Hồ mới gọi Cuội ta


Rủ cùng nói láo xem là ai hơn


Nghe Hồ miệng nói ngọt trơn


Cuội bèn quỳ xuống xin tôn làm thầy






85.


Củ Chi là cái củ chi?


Củ khoai chẳng phải củ mì cũng không


Củ Chi địa đạo tầm vông


Là nơi Đảng bịp bắt dân công làm


Lập lên ổ chuột trong hang


Dụ dân ngoại quốc làng chàng đến chơi!






86.


Bác Hồ nói với Lê-Nin


Nước Nga chọn được Pu-Tin tự hào


Quay sang nói nhỏ bác Mao


Trung hoa lựa được Cẩm Đào là khôn


Bác Hồ bảo với Bác Tôn


Việt Nam toàn những mặt l**, mặt mo.





Dân chúng lập lại các lời nói của Cộng Sản để châm chọc sự láo khoét ngu xuẫn của chúng như:






87.


Trăng Liên Sô tròn hơn trăng nước Mỹ


Đồng hồ Trung Quốc tốt hơn đồng hồ Thụy Sĩ.






(Lời nói của thơ ký của Phạm Văn Đồng)






88.


Chân dép lốp bước lên tàu vũ trụ






(Thơ của Tố Hữu ca tụng một cách ngu xuẫn là Phạm Tuân đi ké theo phi thuyền Nga bằng dép cao su


Bình Trị Thiên!)






89.


Đảng ta dâng bán san hà,


Là vì cái thói Lớp 3 Trường Làng.



Cờ Đỏ với cái sao vàng,


Cũng là tác phẩm Trưòng Làng Lớp 3.


Đảng là một lũ bê tha,


Người dân chửi đảng Lớp 3 Trường Làng.



Xì ke, cướp giựt đầy đàng,


Đường lối chỉ đạo Trường Làng Lớp 3.


Đảng gồm một lũ tú bà,


Ma cô lãnh đạo Lớp 3 Trường Làng.



Cháu ngoan Bác quấn khăn quàng,



Cũng từ tác phẩm Trường Làng Lớp 3.



Thấy gái thì mắt sáng ra,


Một lũ dâm tặc Lớp 3 Trường Làng.



Ngu dốt mà lại làm quan,


Không cần học hết Trường Làng Lớp 3.


Người dân đói rách không nhà,


Cũng do cái đảng Lớp 3 Trường Làng.



Phái nữ đem bán ngoại bang,


Việt Cộng một lũ Trường Làng Lớp 3.


(SonTrung’s Blog)




90.


Tôi không biết ông Thiệu,



Yêu mến lại càng không,



Nhưng buộc phải thừa nhận



Một thực tế đau lòng,


Rằng ông ấy nói đúng,


Thời còn ở Miền Nam:



“Đừng nghe cộng sản nói.



Hãy xem cộng sản làm!”



Tôi sống ở Miền Bắc


Sáu mươi lăm năm nay,


Và buộc phải thừa nhận


Một thực tế thế này:


Rằng ta, đảng, chính phủ,




Thường hay nói một đàng


Mà lại làm một nẻo.


Nhiều khi không đàng hoàng.


(Thơ Thái Bá Tân)






Chân dung các tên cộng sản chóp bu






91.


Lâm tặc lắm tiền là



Đoàn Nguyên Đức Trí



mà không thức là Ngô Bảo Châu



Anh dũng sống lâu là Võ Nguyên Giáp



Sặc mùi bá láp là ông Đỗ Mười


Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết


Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu


Tham nhũng làm liều là cậu y tá (3Dũng)



Con người trí trá là Nguyễn Sinh Hùng



Ăn nói lừng khừng là Tô Huy Rứa


Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân


Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh


Thức thời, né tránh là Nguyễn Hải Chuyền


Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ


Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng


Định hướng tối tăm là Nguyễn Phú Trọng


Trường kỳ thủ đoạn là Lê Đức Anh



Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận



Quen đánh giặc miệng là Trương Tấn Sang



Hán tặc chính danh là Hoàng Trung Hải


Ăn vụng nói dại là Đinh Thế Huynh


Nhiều vợ lắm con là chú Lê Duẩn!






Nhường đất, nhường lãnh hải (ải Nam Quan, Hoàng Sa, Trường Sa)






92.


Nói lời phải giữ lấy lời


Đừng như Trọng lú nói rồi quên ngay


Ba đồng một nắm trầu cay


Hoàng sa đảng bán từ ngày còn không


(Trọng lú: Nguyễn Phú Trọng: Tổng Bí Thư)






93.


Công hàm chữ ký của Đồng


Bây giờ còn chối lòng vòng làm chi



Dũng nhất Sang Trọng đứng nhì



Trong ba thằng ấy Hùng thì đứng ba



Con ơi nhớ lấy lời cha


Nếu còn Cộng sản Trường Sa của Tàu


Tiên sư Việt Cộng Việt Nam


Cuối đời bán cả giang san nước nhà


Nói chi quần đảo Trường Sa


Đảng ta dâng cúng cho ba thằng Tàu


Nam Quan nay chẳng còn đâu


Biển Đông cũng vét cạn sâu cho Tàu




Công lao xương máu năm nào


Bây giờ lãnh đạo mang trao cho Tàu


Nam Quan, Bản Giốc còn đâu


Hoàng Sa biển rộng cúi đầu cống dâng


Đời anh sống chết bao lần


Vì lòng yêu nước góp phần dựng xây


Bây giờ chính đảng một bầy


Cướp đêm rồi lại cướp ngày không tha


Trong tay còn khẩu AK


Mong anh diệt lũ gian tà lưu manh






95.


Dân rằng Trọng lú Dũng ngu,


Sang, Hùng như thể loài hưu về già.



Tiếng đồn từ khắp gần xa,


Mấy tên lãnh đạo thích gà mái tơ.


Lại quen cái thói chơi dơ.


Dân mình áp bức, tôn thờ ngoại nhân.


Cẩm Đào dạy bảo, Trọng vâng.



Thích đâu đệ sẽ đem dâng hiến liền.



Miễn sao chúng đệ có tiền,


Thì còn có đủ uy quyền trong tay,


Tên nào phản đối giết ngay.


Chúng em thề quyết làm bầy tôi trung.


Cẩm Dào sung sướng tột cùng,


Bảo rằng các đệ Dũng Hùng Trọng Sang.


Cắt thêm phần cuối Nam Quan,


Ba phần lãnh hải của Hoàng-Trường Sa,


Mỗi phần vài tỷ đô la.


Hợp đồng dứt khoát tiền qua hàng về,


Trọng rằng tiểu đệ xin thề,


Luôn luôn cúi phục làm bề tôi trung.



Đào rằng nay tận hưởng chung,


Mai dân nổi dậy thì chung Diêm Đài.






96.


Ngày xưa giặc Pháp mộ phu


Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền


Đảng ta là đảng cầm quyền


Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu.






97.


Dân ơi ta bảo dân này


Dân ra ngoài ruộng, dân cày mình dân.



Cấy cày bổn phận con dân,


Quốc hội bận họp bán dần nước non.




Tiên sư Cộng sản Việt Nam


Suốt đời bán cả giang san nước nhà


Còn trời còn nước còn non


Nếu còn cộng sản dân còn khổ đau.






99.


“Đ.M, cho tao chửi mày một tiếng


Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu?



Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng


Đảng của mầy, chết mẹ… đảng tào lao.


Chế độ mầy vài triệu tay cầm súng


Cầm súng làm gì chẳng lẽ hiếp dân



Tao không tin lính lại hèn đến thế



Lại rụng rời… trước ách ngoại xâm


Mầy vỗ ngực anh hùng đầy trước ngõ


Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin


Môi liền răng à thì ra vậy đó


Nó cạp mầy, mầy thin thít lặng thinh.


Ông Cha mình bốn ngàn năm dựng nước


Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu


Thân phận mầy cũng là Lê là Nguyễn


Hà cớ gì… mầy hèn đến thế sao.


Chuyện mầy làm toàn dân đau như thiến


Mấy chết rồi, tao nghĩ chẳng đất chôn


Hãy tỉnh lại ôm linh hồn sông núi


Cứ đà nầy… chết tiệt còn sướng hơn.



Đàn gảy tai trâu… xem chừng vô ích



Giờ mầy nghe tao chửi còn hơn không? (Trạch Gầm)






Qui hoạch (Cướp nhà cướp đất)






100.


Trên đồng cạn dưới đồng sâu


Đảng ta qui hoạch con trâu đứng nhìn


Dân oan khiếu kiện nổi lên


Kéo về Hà Nội công viên nhiều ngày






101.


Mấy đời bánh đúc có xương


Suốt đời Cộng Sản chẳng thương dân mình


Đất ngon nhà tốt chộp rình


Để cho khắp nước dân tình kêu la


Trâu ta ăn cỏ đồng ta


Mai kia quy hoạch cửa nhà còn đâu






102.


Việt Nam dân chủ Cộng Hòa



Nghe Tây đi bố bỏ nhà mà dông



Bây giờ bọn cướp hợp đông


Cướp nhà cướp đất lấy tiền đảng tiêu








103.


Ăn mày là ai, ăn mày là ta


Bị đảng cướp đất hóa ra ăn mày


Đeo còng số tám trên tay


Dân oan cả nước ngồi đầy nhà…pha






Quốc Hội (bầu cử)






Bầu cử bịp bợm






104.


Đảng ngồi đảng lắc bầu cua


Mánh mung, chôm chĩa, chẳng thua cửa nào.






105.


Nước ta bầu cử tự do


Lọc qua, lừa lại cũng toàn Mác-Lê.






106.


Đảng cử là dân không cử, cứ bầu



Đảng vì dân là đảng cướp của dân



Đảng yêu dân là dân mất mạng


Đảng yêu nước, đảng bán nước cho Tàu.






Đổi mới






107.


Ông Anh, ông Kiệt, ông Mười


Dở khóc, dở cười biết chọn ông nao?


Ông nào, ông nảo, ông nao


Một đồng một cốt làm sao bây giờ?


"Cửa mở", phải có giấy tờ


"Đổi mới" nhìn lại vẫn thời mấy ông.






Tham nhũng






108.


Phong lan, phong chức, phong bì



Trong ba thứ ấy, thứ gì quý hơn?



Phong lan ngắm cảnh cũng buồn



Phong chức thì phải cúi luồn vào ra



Chỉ còn cái phong thứ ba


Mở ra thơm phức, cả nhà cùng vui.






109.


Thanh cha [tra], thanh mẹ, thanh gì


Hễ có phong bì thì nó Thank You!






110.


Nhà ai giàu bằng nhà cán bộ


Hộ nào sang bằng hộ đảng viên?





Dân tình thất đảo bát điên


Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi.






111.


Ai về qua tỉnh Nam Hà


Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông.



Tớ ơi, mày có biết không?


Chúng ông làm chủ mà không bằng mày!






112.


Đảng đánh đồn địch, đảng đào địa-đạo, đảng đánh đĩ


Cộng cướp của-cải, cộng cắt cần cổ, cộng cướp công






113.


Bộ đội buông súng thì tha


Công an thì phải chặt ba khúc liền


Chúng là công cụ kiếm tiền


Làm cho xã hội đảo điên, quay cuồng.






114.


Tham nhũng ăn to, ăn nhỏ dưới mọi hình thức. Muốn có điện vào nhà. dân quê phải bị đóng tiền làm cột điện và muốn được bắt điện vào nhà, người nghèo cũng phải vật heo vật gà làm thịt để đãi nhân viên làng xã và công ty điện lực của nhà nước. Người đi buôn phải đóng thuế cho công an ở nhiều trạm, người bịnh phải mua thuốc của bác sĩ với giá cắt cổ ngoài tiền lệ phí chẩn bịnh.






Muốn cho điện sáng về nhà


Ruột lợn phải nối, ruột gà phải treo.



Chiều chiều chim vịt kêu chiều


Một con đường nhỏ quá nhiều trạm thu.


Chim quyên nó đậu bụi riềng


Bác sĩ bán thuốc moi tiền bịnh nhân.






Sinh Bắc Tử Nam






Nhiều thanh niên ra đi với sứ mạng Sinh Bắc Tử Nam, bị phơi thây trên Trường Sơn khiến người dân oán hận






115.


Trường Chinh, Lê Duẩn, Văn Đồng


Cả ba đồng lòng giết chết con tôi






116.


Trời sinh cộng sản làm chi,


Bắt dân ta phải ra đi chiến trường.


Tuổi trẻ nát thịt tan xương,


Tuổi già tải đạn, tải lương đêm ngày.



Trường Chinh, Lê Duẫn, Văn Đồng


Ba thằng cùng béo, vặt lông thằng nào?


Vặt lông cả đám cho tao!





117.


Ngày 27-4-1975, tại bưng Sáu Xã (Thủ Đức), cán binh Cộng Sản tên Nguyễn Văn Được bị bắt, xét trong túi ba lô thấy có 2 câu thơ viết trên một mẫu giấy thuốc lá Nam Định bày tỏ tâm tư hối tiếc, lo lắng cho tương lai:






Dép râu dẫm nát đời son trẻ


Nón tai bèo che khuất nẻo tương lai






118.


Không phải tất cả cán binh CS đều được đãi ngộ sau chiến thắng. Kẻ không phe đảng thì bị giải ngũ, bị


về hưu non, trở lại đời sống dân dả cũng nghèo khó.






Lạy Thượng đế bao giờ con hết khổ



Tổ cha mầy còn khổ mãi nghe không?



Ai bảo quyết chí chung lòng


Đi theo Cộng Sản vót chông diệt thù


Bây giờ mới biết rằng ngu


Tỉnh ra thì cũng đã gù cả lưng.






119.


Em là thanh niên xung phong


Ðắp đường, tải đạn, long đong tháng ngày


Ðảng nuôi hai bữa một ngày


Cơm độn ba bát, muối đầy lòng tay


Áo quần hai bộ đổi-thay


Một năm đi phép mười ngày... “có lương”


Cho nên chẳng có người thương


Xuân tình chợt gặp giữa đường với nhau


Nói ra bảo kể khổ đau


Thời gian thấm thoát bước mau về già


Sốt rừng da mái, mắt lòa


Ðảng cho giải ngũ về nhà ăn rơm



Tuổi xuân chôn chốn Trường sơn



Nhiều cô thai nạo vứt chân cây rừng



Về làng chân bước ngập ngừng


Tương lai mờ mịt, gối trùng, lưng cong


Biết khôn đã chót vào tròng!!!”






120.


Đau đớn nhứt là bọn Giải Phóng miền Nam bị giải thể, bị vắt chanh bỏ vỏ






Cán bộ tập kết miền Nam


Múi chanh vắt cạn đi nằm gốc me


Bọn nầy mặt mủi đen xì


Để cho chết hết sá gì bọn bây


Ngày xưa chống Mỹ chống Tây


Ngày nay chống gậy ăn mày áo cơm.






121.


Và các bà mẹ chiến sĩ bị bạc đãi tru tréo:






Phải chi tao biết tụi bây phản trắc


Tao kêu lính Quốc Gia bắt nhốt hết rồi





122.


Biết thì đã muộn, nhưng dân chúng miền Nam còn đặc biệt oán ghét bọn CS Ba Mươi






Việt Cộng bắt được còn tha


Ba mươi bắt được lột da chặt đầu.






Thi đua


Cái xảo quyệt của cộng sản là khai thác sức lao động của nhân dân để phục vụ cho đảng và cấp lãnh đạo bằng các cuộc thi đua trong mọi đoàn thể, cơ sở sản xuất với khẩu hiệu “Lao động là vinh quang”. Dân đen, thanh thiếu niên, phụ nữ nai lưng làm việc ngày đêm trong khi cấp lãnh đạo phè phởn ăn trên ngồi trước, trấn áp bốc lột dân lành dưới mọi hình thức. Sau đây là những lời vừa chế giễu bọn cộng sản, vừa than trách thân phận:






123.


Công nhân giai cấp tiền phong


Ăn đói, vác nặng, lưng còng mắt hoa


Một người làm việc bằng ba


Để cho lãnh đạo xây nhà xây lăng


Mọi người thi đua thật hăng


Để cho lãnh đạo ăn nằm thảnh thơi


Công nhân vợ ốm con côi


Lãnh đạo nhà đẹp, xe hơi bề bề


Bao giờ cho hết trò hề?






Tiếng Việt “mới”






124.


Ở tại xứ U-SA nầy


Có đài của Mẻo tên Rày Ep-A (RFA)



Tiếp tay bác đảng truyền qua


Các từ quái gở chửi cha dân mình


Vi khuẩn tả, dương tính tình


Địa bàn, trọng điểm tình hình ra sao


Chúng dùng chữ nghĩa thật cao


Dối gạt dân chúng biết sao mà lường


Nào là lực lượng chức năng


Lũ lục đổ bộ lăng nhăng địa bàn


Phun hóa, xử lý làng nhàng


Ăn nói ngược ngạo đủ đàng ngu si


Dịch bệnh triển khai như ri


Tăng cường giám sát cái gì vệ sinh


Đường phố cơ sở thức ăn


Chúng nói xằng bậy chẳng phăng vào đầu.






125.


Bao nhiêu tiến sĩ giáo sư



Trình độ tiều học dốt ư dốt à



Bóp méo ngôn ngữ nước ta


Cụm từ, bức xúc ỉa ra đầy đường


Hầm hố chúng ở là thường


Chữ nghĩa chúng chế từ trường nầy ra


Ỉa nam, ỉa nữ đảng ta


Đem vào giải phóng dân mà biết chi


Xưởng đẻ là cái chi chi


Tạo ra những giống ngu như bác Hồ


Chế biến những chữ hồ đồ


Dạy dân ta nói bô bô suốt ngày.






Việt Kiều






126.


Ngày đi, đảng gọi “Việt gian”


Ngày về thì đảng chuyển sang “Việt kiều”


Chưa đi: phản động trăm chiều


Đi rồi: thành khúc ruột yêu ngàn trùng.



Trốn đi Đảng bắt đến cùng


Trở về mời gọi săn lùng đô-la


Đảng ta ân đức bao la


Làm Cụ thằng đểu, làm Cha thằng lừa.






127.


Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều


Trong ba Việt ấy đảng yêu Việt nào?


Việt Minh thì tuổi đã cao


Việt Cộng ốm yếu, xanh xao, gầy còm


Việt kiều gót đỏ như son


Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà


Chỉ cần mấy xấp đô-la


Việt gian phản quốc hóa ra Việt kiều.






128.


Việt Minh, Việt Cộng, Việt kiều


Trong ba Việt ấy em yêu Việt nào?


Việt Minh tuổi tác đã cao


Việt Cộng gian ác, em yêu Việt kiều.






Việt Kiều về nước làm ăn bị giựt






129.


Việt kiều ngồi thải trên cầu


Đảng như bầy chó đứng chầu dưới sông


Ăn no Đảng nổi chứng ngông:


Bắt, giam, quản chế, siết gông dân lành.






130.


Ngày xưa chửi Mỹ hơn người


Ngày nay nịnh Mỹ hơn mười lần xưa


Ngày xưa đánh Mỹ tơi bời


Ngày nay con cái lại lùa sang đây


Ngày xưa Mỹ xấu Đảng hay


Ngày nay Đảng ngửa hai tay xin tiền.





“Ranh ngôn” thời Cộng Sản






131.


Lao động là vinh quang


Dại ngang là chết đói


Khôn ngoan đừng nghe xúi


Hay nói thì đi tù


Lù khù đi kinh tế mới


Muốn kiếm lợi phải biết mánh mung


Chớ dại mà theo chủ nghĩa anh hùng


Chỉ có khùng mới nghe Cộng Sản.






132.


Khoai lang úng nước khoai lang sùng


Lấy chồng cán bộ, lấy thằng khùng sướng hơn






133.


Khổ qua thiếu nắng thì đèo


Lấy chồng lính Ngụy có nghèo cũng hơn.






134.


Lấy chồng cho đáng tấm chồng


Lấy thằng cộng sản chỉ bồng hai con.






Chú thích: Bồng hai con: Luật gia đình CS chỉ cho người dân được phép có 2 con.






Xã hội băng hoại






135.


Chiều chiều trên bến Ninh Kiều


Dưới chân tượng bác, đĩ nhiều hơn dân!


Trăm năm bia đá cũng mòn


Bia chai cũng vỡ, chỉ còn bia ôm.






136.


Thầy giáo, lương lãnh ba đồng


Làm sao sống nổi mà không đi thồ


Nhiều thầy phải đạp xích lô


Làm sao xây dựng tiền đồ học sinh?


Có tiền ắt có đồ sinh


Cô giáo lớp mình phải bán bia ôm


Bia ôm đổi lấy chén cơm


Gặp phải học trò hàn hôn nỗi gì?






Nghề giáo là nghề chết đói dưới thời Cộng Sản, không ai chịu thi vô học trường Sư Phạm nên có câu:


Thứ nhất vào Y, thứ nhì vào Dược, Bách Khoa tạm được, Sư Phạm vất đi.






137.


Trăm năm Kìều vẫn là Kìều


Muốn đậu tốt nghiệp phải liều… copy


Lãnh đạo cũng thế còn gì




Học hành ôn luyện làm gì cực thân?


Thật thà nên chẳng có phần


U mê dốt nát nên thần, nên quan.






Xuất khẩu lao động, lầy chồng ngoại






138.


Tìm em như thể tìm chim


Chim bay biển Bắc, anh tìm biển Đông


Tìm chi cho phải mất công


Đài Loan, Hàn Quốc em dông mất rồi.






139.


Tiếc thay cây quế còn soan


Để cho đám mọi Đài Loan nó trèo


Nó trèo mặc kệ nó trèo


Lấy tiền nuôi mẹ chèo queo ở nhà.






140.


Nơi nơi dân học tiếng Tàu


Tíu na má nị... đâm đầu lấy Hoa






141.


Má ơi đừng gả con xa


Gả con qua Mỹ để mà yên thân


Má ơi đừng gả con gần


Công an bộ đội cù lần bọn ngu.






142.


Vẻ vang thay lãnh tụ ta


Đem dân xuất khẩu bán ra nước ngoài






Xuất ngoại du học






143.


Ai ơi có ghé Sài-Gòn


Nghe bọn Việt Cộng nói dòn ô-kê


Ngày nào Tây Mỹ đều chê


Bây giờ con cái cho về U-SA


Ê-Rô (euro) cùng với đô-la


Chúng tuôn ra để mua nhà mua xe


Có đứa cũng học ba que


Có đứa cũng học xì ke đứng đường.






144.


Chủ tịch nằm ngủ trong lăng


Trung ương nghỉ mát lăng xăng trổ tài


Phu nhân buôn lậu dài dài


Cô chiêu cậu ấm nước ngoài yên thân


Chung qui chỉ chết thằng dân.





Thay lời kết:






Nếu còn Cộng Sản ta còn đấu tranh






145.


Đảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp


Giải phóng đàn bà thành đĩ, thành trâu


Giúp người già bằng bắt bớ rể dâu


Và cải tiến dân sinh thành xác mướp


Đảng thực chất chỉ là Đảng cướp


Dựng triều đình mông muội giữa văn minh


Sống tạm thời nhờ thủ đoạn yêu tinh,


Nhờ súng đạn Tàu, Nga, bắt bớ


Đảng tắt thở cuộc đời mới thở


Đảng còn kia bát phở hóa thành mơ!



(Đảng /Nguyễn Chí Thiện)






146.


Nhớ ngày mùng 3 tháng 2


Liềm búa lễ đài máu đỏ mưa sa


Nhớ ngày mùng 8 tháng 3


Ðàn ông đi lính, đàn bà đi phu


Nhớ ngày 26 tháng 4


Thanh niên chết trận hoặc tù quanh năm


Nhớ ngày mùng 1 tháng 5


Công nhân đào đất xây lăng bác Hồ


Hai mươi tháng 7 lập lờ


Thương binh, tử sĩ được tờ vẻ vang


Bước sang tháng 8 rõ ràng


Phất cờ khởi nghĩa, xóm làng mừng vui


Nào ngờ vận nước còn xui


Mùng 2 tháng 9 ngậm ngùi Việt-Nam


Ái quốc lại hóa Việt gian


Chiến tranh huynh đệ tương tàn từ đây


Con côi, vợ góa, mẹ gầy


Rừng xanh tàn úa, máu đầy biển Ðông...






147.


Dịch heo nối tiếp dịch gà


Bao giờ dịch đảng cho bà con vui.


Bao giờ dân có cái ăn?


Bao giờ Đảng chết để dân ăn mừng


Bao giờ Y Tá Dũng câm


Xuống ngôi thủ tướng nhân dân vui mừng.






148.


Bây giờ Hồ cạn Đồng khô


Chinh rơi, Giáp rách, cơ đồ chưa yên


Còn trời còn nước còn non


Nếu còn cộng sản ta còn đấu tranh.










Tháng Tư 2013



(Để nhớ lại tháng nầy 38 năm trước)





Lâm Văn Bé

(Sao Lục Và Chú Thích)

















Thơ văn châm biếm trên phản ảnh thời kỳ mà bọn dép râu nón cối từ hầm hố, rừng núi chui ra để cưỡng chiếm miền Nam, một quốc gia có tự do và pháp trị, có vị trí ngang hàng hay cao hơn các quốc gia lân bang vào thời điểm ấy.Thời kỳ mà ngôn từ họ gọi là thời kỳ “quá độ”. Sau hơn 40 năm cai trị bằng ngu dốt, sắt máu, gian manh, bóc lột và tham nhũng, bọn dép râu nón cối già và trẻ nay đã đổi lốt thành trọc phú với cung cách mafia, ngưu mã, chấp nhận cúi đầu cho Tàu xâm chiếm lãnh thổ lãnh hải, tự do khai thác tài nguyên và đưa xã hội đến chỗ băng hoại đạo lý mà không bút mực nào mô tả hết được thực trạng đen tối. Chẳng những chế độ đã và đang tàn phá đất nước mà còn xuất cảng những phần tử bất hảo làm ô nhục người Việt. Chuyện người Việt du khách, xuất khẩu lao động ăn cắp, ăn cướp, có hành động phạm pháp lan tràn khắp nơi, như truyền thông Nhật vừa báo động tuần qua là trong năm 2015 có 2500 người Việt ăn cắp tại Nhật.

Bài thơ châm biếm sau đây mô tả phần nào nỗi bi phẩn của người Việt còn giữ được dũng khí và lương tri trong một đất nước cai trị bởi những người không có lương tri và không biết nhục.










Chưa đi chưa biết

Chưa đi chưa biết Bến Tre,
Nếu đi sẽ thấy cá mè như nhau.
Toàn là mặt lợn đầu trâu,
Cướp nhà, cướp đất, đè đầu dân oan.

Chưa đi chưa biết Bà Đen,
Nếu đi sẽ thấy chúng hèn đáng khinh.
Tàu xâm lăng thì làm thinh,
Dân đen phản đối, tội hình phạt ngay.

Chưa đi chưa biết Bình Dương,
Nếu đi sẽ thấy đau thương vô cùng.
Thấy Tàu thì nó gập lưng,
Thấy dân thì nó lại hùng hổ lên.

Chưa đi chưa biết Cà Mau,
Nếu đi sẽ thấy một màu tang thương.
Cầm quyền là lũ bất lương,
Thụt két, tham nhũng, một phường lưu manh.

Chưa đi chưa biết Cần Thơ,
Nếu đi sẽ thấy xác xơ dân mình.
Người dân khổ cực mưu sinh,
Cầm quyền chiếm đất xây dinh, dựng nhà.

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn,
Nếu đi sẽ thấy tệ hơn đồ tồi.
Trên cao một lũ ngu ngồi,
Để dân khốn khổ một đời lầm than.

Chưa đi chưa biết Huế thương,
Nếu đi sẽ thấy dân thường thở than.
Lưu manh, trộm cướp làm quan,
Cướp sông, cướp cạn, dân oan kêu trời.

Chưa đi chưa biết Hải Dương,
Nếu đi sẽ thấy chuyện thường xảy ra.
Có miếng đất tốt dựng nhà,
Lãnh đạo nhìn thấy, thế là mất toi.

Chưa đi chưa biết Hòn Chồng,
Nếu đi sẽ thấy dân không còn gì.
Trên cạn bị lãnh đạo đì,
Dưới biển Trung Cộng nó đì mạnh hơn.

Chưa đi chưa biết Lâm Đồng,
Nếu đi sẽ thấy đau lòng tổ tiên.
Giang sơn một giải cao nguyên,
Để Tàu khai thác nát nghiền quê hương.

Chưa đi chưa biết Tây Ninh,
Nếu đi sẽ mới biết dân tình làng quê.
Ngày xưa ruộng luá ê hề,
Bây giờ xuất cảnh làm thuê cho Tàu.

Chưa đi chưa biết Quảng Ninh,
Nếu đi sẽ thấy hoảng kinh phận đời.
Kiện thưa khó hơn kiện trời,
Viết ra sự thật thì ngồi tù ngay.

Chưa đi chưa biết Quy Nhơn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng hơn nhà tù.
Dân đen cho đến thày tu,
Bất đồng ý kiến là tù mọt gông.

Chưa đi chưa biết Sài Gòn,
Nếu đi sẽ thấy chẳng còn thân quen.
Đường xá hỗn độn, thay tên,
Công an, cảnh sát tống tiền giữa trưa.

Chưa đi chưa biết Sông Hương,
Nếu đi sẽ thấy sông thường thở than.
Còn đâu đất Việt dân Nam,
Giang sơn gấm vóc nó mang dâng Tàu.

Chưa đi chưa biết Nha Trang,
Nếu đi sẽ thấy từng hàng lệ rơi.
Mỗi lần nhìn ra biển khơi,
Giang sơn sao lại để trôi sang Tàu.

Chưa đi chưa biết Vũng Tàu,
Nếu đi sẽ thấy giặc Tàu xâm lăng.
Lãnh đạo gục mặt lặng câm,
Biểu tình, phản đối, người dân đi tù!

Chưa đi chưa biết gần xa,
Nếu đi sẽ thấy toàn là lưu manh.
Từ trung ương đến thừa hành,
Thấy Tàu thì sợ chỉ hành hạ dân

Chưa đi chưa biết Cali,
Nếu đi sẽ thấy những gì đúng, hay.
Cột đèn mà có chân tay,
Nó cũng vượt biển sang đây tức thì.

Thế mà cũng thấy lắm khi,
Bao người áo gấm bay về Việt Nam.
Hoặc là nghe lũ việt gian,
Đem tiền mà cúng nuôi đoàn lưu manh.
Chúng nó đè cổ dân lành,
Đến cả những bậc tu hành chẳng tha.
Mất Hoàng Sa, mất Trường Sa,
Tây Nguyên Bauxite bán ra cho Tàu.
Trí thức chống đối một câu,
Đánh đập, bắt bớ, nhốt sâu trong tù.
Quả là lũ lãnh đạo ngu,
Đôi tai đã điếc, mắt mù đã
lâu.Hỡi người dân Việt toàn cầu,
Đoàn kết chống cộng, chống Tàu ngoại xâm.
Một ngày mai sẽ thật gần,
Cờ vàng rực rỡ ba phần Việt Nam.




Lâm Văn Bé


Tháng 3, 2016





No comments: