Sunday, June 19, 2016

THƠ NGÀY CỦA CHA







 MỘT NGƯỜI CHA    
Ảnh lại mang về thêm một bịch 
Cả đồ ăn lẫn với đồ chơi;
Đàn con ào đến đầy vui thích,  
Ảnh+chúng ôm hôn sướng nhất đời.  
Ảnh nói: “Ngày thơ tôi khổ lắm,         
Thèm búp-bê, thèm gấu nhồi bông;       
Nhà nghèo cha+mẹ khôn mua sắm;
Nuốt nhịn thâu đêm đắng xót lòng.”       
Bởi thế ngày nay tìm được việc,         
Gia-đình vén khéo giữ vuông tròn,  
Tránh xa chiếu bạc, kiêng men tiệc, 
Ảnh sắm thường-xuyên quà cho con.   
Không chỉ cho quà mà cũng dự            
Và đưa đi dự các trò chơi;        
Giảng bài; kể chuyện; trao tâm-sự;     
Khắng-khít cha–con trước ngưỡng đời. 
Đây đó có nhiều em xấu số,                        
Không cha, hoặc có nhưng “trời ơi”;    
Tôi mừng lũ nhỏ vui nhờ bố,               
Khen Ảnh – người cha khá tuyệt-vời.   
            
                       THANH-THANH  

 

           A FATHER
There He brought home a bag again
Regularly of foods and toys as main;
The children gladly rushed to Him;
They embraced one another full of vim.
He said, “When a kid, not happy at all,
I craved for each teddy bear, each doll; 
My parents were too poor, could not buy; 
I endured thru nights for dole to multiply.”
Therefore now that He has a job found,
Deftly managed His family life to round,
Not to alcoholism, drug, gambling cling,
He can buy toys, gifts for his offspring.
But, further, playthings being not bounds,
He also participates, leads to playgrounds;
Explaining lessons, telling stories, all told,
Dad and kids attached on life's threshold.
While there are many an ill-fated child,
Without or with a father but the wild;
Pleased to see with Him the kids are glad,
I praise Him for being a wonderful Dad.
            
Translation by THANH-THANH
TIẾNG CÒI XE LỬA
Có đường xe lửa nơi tôi ở,
Văng vẳng còi tàu hú mỗi đêm,
Tôi lại ngậm ngùi liên tưởng đến
Giấc mơ thân phụ lúc sanh tiền.
 
Người đã một lần tỏ ước ao:
Sau này đất nước hết binh đao,
Người đi tàu suốt Nam ra Bắc
Ngắm lại non sông đẹp thuở nào.
 
Thế rồi thân phụ biệt trời xanh,
Ước nguyện đơn sơ chửa đạt thành!
Ví phỏng ngày nay còn tuổi hạc,
Người càng đau xót lúc đêm thanh.
 
Còn gì mai mỉa nhất trần gian:
Khi lửa can qua đã lụi tàn,
Thiên hạ đổ xô tìm đất sống,
Trùng dương bất chấp vạn nguy nan!
 
Tôi vẫn chờ mong, vẫn đợi mong
Ngày về chấm dứt kiếp lưu vong,
Thay ai thực hiện điều mơ ước,
Ngắm lại non sông dưới nắng hồng.
 
Ngắm lại non sông đẹp tuyệt trần,
Nơi từng lấp lánh kiếm tiền nhân,
Nơi từng sáng chói gương khôi phục
Một dải sơn hà bất khả phân!
                     *
Có đường xe lửa nơi tôi ở,
Văng vẳng còi tàu hú mỗi đêm;
Nghe bánh xe lăn đường sắt lạnh,
Lòng sầu viễn xứ xót xa thêm...
                 HỒ MỘNG THIỆP

    THE TRAIN WHISTLE
There is a railroad not far from where I dwell;
The night train wails within listening distance.
Its whistle in my remembrance recalls well
My dad’s eager dream throughout his existence.
 
At least once he yearned, by his ardor urged,
To ride an express train from South to North
Right after the country from hostilities emerged,
To revisit old beautiful sceneries henceforth.
 
Alas, one day he deceased, still discontent,
Leaving behind the modest wish yet not come true.
But, were he to live unto this day of no consent,
He would feel each night more grief so undue.
 
What of the world that exceeds the irony bitter,
If not that upon the end of all firing and dying
The crowds had to rush and seek refuge hither,
Crossing the risky oceans, any dangers defying?
 
Here, I have been longing and will still wait
For a glorious return from this exile line,
For his sake to realize his reverie, though late,
To contemplate again the landscapes in the shine.
 
Yes, to admire the divinely splendid country
Where ancestors had drawn swords since foundation,
Setting bright examples of national recovery
To dutiful heirs of that inseverable nation.
                                  *
But there each night the train whistles and wails
Since the railroad is close to where I reside.
As steel wheels are rolling on chill steel rails,
Its whistle rends my heart with nostalgia inside.
 
 
             Translation by THANH-THANH

No comments: