Monday, June 13, 2016

VIỆT CỘNG LÃNG PHÍ NGÂN SÁCH

Lãng phí ngân sách nuôi Hội đoàn nhà nước

Nam Nguyên, phóng viên RFA
2016-06-11
MG_0211-622.jpg
Văn phòng Hội cựu chiến binh Quảng Ngãi.
RFA PHOTO

Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) thuộc Viện Đại học Quốc gia Hà Nội vừa công bố báo cáo cho thấy, Nhà nước đã bao cấp 14 ngàn (14.000) tỷ đồng mỗi năm cho các tổ chức quần chúng công, điển hình như Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội cựu chiến binh, Đoàn thanh niên và Công đoàn. Ước tính phần chi ngân sách cho các tổ chức quần chúng công cao gấp đôi dự toán ngân sách cho Bộ Giáo dục, Bộ Y tế và gấp 5 lần cho Bộ Khoa học Công nghệ.

Không làm được gì cho lợi ích của nhân dân

Nam Nguyên phỏng vấn Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, nhà hoạt động xã hội dân sự độc lập, về vấn đề liên quan. Từ Sài Gòn, trước hết TS Phạm Chí Dũng nhận định:
TS Phạm Chí Dũng: Tôi thấy về cơ bản số tiền chi như vậy là vô ích, tại vì từ rất nhiều năm qua các hội đoàn nhà nước đã gần như không làm được gì cho lợi ích của nhân dân, đơn cử là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. Từ trước tới giờ chưa bao giờ họ chủ động tổ chức một cuộc đình công, lãn công nào để bảo vệ quyền lợi của công nhân. Trong khi Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam lại nghiễm nhiên được hưởng ít nhất là 2% trên tổng quỹ lương của doanh nghiệp, một con số rất lớn, vừa rồi ngay cả một vài tờ báo nhà nước cũng phải phản ứng về chuyện này.
Tôi thấy về cơ bản số tiền chi như vậy là vô ích, tại vì từ rất nhiều năm qua các hội đoàn nhà nước đã gần như không làm được gì cho lợi ích của nhân dân, đơn cử là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam.
-TS Phạm Chí Dũng
Cho nên việc các tổ chức như Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Đoàn Thanh niên Cộng sản, Mặt trận Tổ Quốc, Hội Phụ nữ… mà nhận được số tiền khủng khiếp như vậy trong tình hình hiện nay ngân sách vô cùng khó khăn và dân vẫn phải nai lưng ra đóng thuế để bổ túc vào ngân sách như vậy, thì có thể nói đó là việc rất là nhẫn tâm. Tôi cho rằng các tổ chức như vậy nếu mà biết tự trọng thì nên chấm dứt sự hoạt động. Tại vì họ hoạt động như một sự vô nghĩa, nói như vậy chắc chắn sẽ đụng chạm tự ái của họ, nhưng mà tôi cho rằng liêm sỉ còn cao hơn cả tự ái.
Nam Nguyên: Quan niệm về xã hội dân sự độc lập còn quá mới mẻ và bị ngăn cấm ở Việt Nam, trong khi các tổ chức như Mặt trận Tổ Quốc, Hội Phụ nữ, Đoàn Thanh Niên hay Hội Nông dân được mô tả là cánh tay nối dài của Đảng, công cụ của Đảng nên tự thân không phải là những tổ chức xã hội dân sự như đúng ý nghĩa của nó, ngân sách nhà nước chi như Tiến sĩ vừa nói  là từ tiền thuế của người dân. Nhưng đây là cơ chế mà Đảng Cộng sản, chế độ cộng sản lập ra, thì cho đến khi nó còn tồn tại liệu có khả năng cải cách sửa đổi được hay không?
TS Phạm Chí Dũng: Tôi cho rằng có một ít phần trăm có thể thay đổi, thay đổi chẳng qua là vì sức ép của quốc tế, bởi các định chế mà Việt nam tham gia ký kết như là vấn đề TPP. Chẳng hạn nếu tham gia vào TPP Việt nam sẽ phải thay đổi cơ chế Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam. Có nghĩa là Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam không còn độc quyền với nhiệm vụ gọi là “bảo vệ quyền lợi lợi ích hợp pháp của công nhân” nữa mà sẽ phải san sẻ một phần cho công đoàn độc lập.
Tôi cũng nghĩ rằng, các tổ chức nhà nước như vậy đã xài một số tiền quá lớn, thật ra số tiền 14.000 tỷ chi cho họ nhưng mà đổi lại được cái gì? Tại vì những vấn đề thiết thân, thiết thực như chủ quyền quốc gia thì họ hầu như không đụng chạm tới. Chúng ta có thể điểm lại vấn đề phản đối Trung Quốc gây hấn, những tổ chức của nhà nước hoàn toàn không dám lên tiếng. Vấn đề cá chết hàng loạt ở 4 tỉnh miền Trung, họ cũng không lên tiếng. Rất nhiều vấn đề khiếu kiện của nông dân, của công nhân, các tổ chức nhà nước không hề lên tiếng. Họ như bị níu kép theo não trạng sợ sệt, sợ hãi và thủ thế, chỉ biết có lợi ích bản thân mà thôi. Thành thử tôi nghĩ rằng khả năng thay đổi sắp tới của họ là do áp lực, chủ yếu từ quốc tế, những định chế quốc tế mà Việt Nam phải tham gia, chứ không phải bản thân họ muốn thay đổi. Khả năng thay đổi trong thời gian sắp tới của họ, theo tôi, tối đa chỉ vào khoảng từ 5% tới 10% mà thôi.
Nam Nguyên: Trong thời gian qua, Quốc hội khoá trước, Dự luật về Hội  khi được bàn thảo cho thấy có ghi rõ là không chi phối các tổ chức quần chúng công như Tổng Liên đoàn lao động, Mặt trận Tổ Quốc, Hội Phụ nữ , Đoàn Thanh niên ..v..v Tiến trình Việt nam hội nhập thế giới đòi hỏi phải có Luật về hội. Nhưng ghi rõ như thế cho thấy Việt Nam muốn duy trì quan niệm bao cấp các tổ chức này để phục vụ Đảng và Nhà nước. Rõ ràng là vấn đề này không phù hợp với tiến trình cải cách mà người ta nói tới. TS nhận định gì?
TS Phạm Chí Dũng: Tôi cho đó là sự khiên cưỡng và chủ ý rõ ràng là cánh tay nối dài của Đảng. Cho dù Quốc hội, Luật không chi phối nhưng mà Đảng chi phối. Và như ông Nguyễn Phú Trọng nói trước đây là Cương lĩnh Đảng còn quan trọng hơn cả Hiến pháp, thì việc Đảng chi phối những tổ chức như Mặt trận, các đoàn thể như vậy là đương nhiên và mặc dầu Đảng vẫn phải có lộ trình mở dần từng chút về hướng dân chủ hóa và đáp ứng những điều kiện của phương Tây, nhưng mà Đảng vẫn muốn các tổ chức do Đảng lập ra chiếm phần chi phối ở trong đó, chứ không phải các tổ chức xã hội dân sự của dân tự phát hoạt động.
Tôi nghĩ sắp tới là một tiến trình phức tạp hỗn mang và giao thoa lẫn nhau và nếu như muốn phát triển được, thì xã hội dân sự Việt Nam phải có sự thống nhất. Hiện nay chưa có sự thống nhất cao, chỉ có sự thống nhất cao thì mới có thể đối trọng với các tổ chức hội đoàn nhà nước và có thể thu hút được quần chúng mà thôi.
Nam Nguyên: Cảm ơn TS Phạm Chí Dũng đã trả lời phỏng vấn.
 http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vn-wastes-citizen-tax-to-cover-public-organizations-nn-06112016103417.html
 

Một lũ ký sinh trùng

CTV Danlambao - Theo báo cáo của Viện Nghiên cứu Kinh tế và Chính sách (VEPR) thì hàng năm đảng CSVN đã rút tỉa tài sản của nhân dân, tổng cộng khoản 14.000 tỷ đồng, để chi cho các "tổ chức quần chúng", hay chính xác hơn là những cái vòi bạch tuột của đảng. 6 con ký sinh trùng loài sản này gồm có Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Hội phụ nữ, Hội nông dân, Hội cựu chiến binh, Đoàn thanh niên và Công đoàn.

Đám ký sinh trùng này đã hút khoản 1,7% GDP, một con số cao hơn ngân sách dành cho Bộ Nông nghiệp, gấp đôi ngân sách dành cho Bộ Y tế, Bộ Giáo dục và gấp 5 lần số tiền dự chi cho lãnh vực Khoa học Công nghệ.

Trong 6 con sinh trùng này thì Mặt trận tổ sản chuyên trách chuyện đấu tố, gạch tên những ai ra ứng cử theo lòng dân mà không hợp ý đảng. Hội phụ nữ chuyện mảng giả danh côn đồ, bịt mặt đánh ghen những thành phần quần chúng yêu nước nhưng không yêu đảng. Đoàn thanh niên chuyên trách phần cuồng Hồ, học tập theo gương đạo đức Trần Dân Tiên và làm hàng rào chắn ngăn cản người dân xuống đường chống Tàu khựa. Riêng Công đoàn thì chuyên trị công nhân nào đòi tăng lương, cải thiện môi trường làm việc và làm tôi tớ cho các chủ nhân công ty nước ngoài theo chỉ thị của Ba Đình.

Tuy nhiên, 6 con sinh trùng này chỉ là 6 con... con. Con... cha của chúng là đảng loài sản, gốc tích từ bên Tàu, con ký sinh trùng bự nhất đã và đang hút rỉa tận xương tận tủy mồ hôi xương máu của cả dân tộc trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. Ngân sách chính thức đổ vào họng con ký sinh loài sản này là bao nhiêu thì đi hỏi những con cá chết - vì sao mà chết.

Ngoài ngân sách khủng dành cho những tổ chức ăn bám của đảng cộng sản, VEPR còn đưa ra tình trạng thiếu minh bạch trong chi tiêu, hoàn toàn không có sự giám sát độc lập nào đối với việc sử dụng nguồn tiền của dân bởi những con ký sinh trùng này.

Tình trạng sử dụng tiền "công" của nhân dân cho chuyện "tư" của đảng cộng sản này xảy ra trong tình trạng nợ công của quốc gia đang đụng trần. Số nợ công nhảy vọt gấp đôi trong vòng 5 năm qua, từ con số 1,393 triệu tỉ đồng vọt lên 2,608 triệu tỉ đồng.

Ai sẽ trả số nợ này. Dĩ nhiên không phải là các quan chức đảng, các đảng viên đang ngồi mát ăn bát vàng trong các tổ chức ngoại vi của đảng. Không những không trả mà chúng còn tiếp tục ăn, ăn mãi theo bản chất của loài sản.

12.06.2016



Điển hình về lãng phí ngân sách




Lãng phí trong đầu tư xây dựng cơ bản từ vốn ngân sách lâu nay là chuyện “biết rồi, khổ lắm nói mãi”, nhưng chuyện liên quan tới dự án nhà nghiệp vụ của Bệnh viện Ung bướu Hà Nội (BVUBHN) có lẽ vào loại “độc nhất vô nhị”.

8 năm mới xong một nhà 6 tầng

Năm 2002, Vinaconex 1 đã ký hợp đồng nhận gói thầu số 2 với chủ đầu tư khi đó là BVUBHN. Năm 2005, sau khi tiếp nhận dự án từ BVUBHN, Ban QLDA Sở Y tế tiếp tục ký hợp đồng với Vinaconex 1 nhận thầu thi công phần còn lại, chuyển tiếp hợp đồng mà bệnh viện đã ký. Tuy nhiên, sau đó công trình lại phải ngừng thi công chờ thay đổi thiết kế và bổ sung dự toán.

Sau 4 năm dừng thi công, ngày 5.8.2009, Ban QLDA Sở Y tế Hà Nội ký tiếp với Vinaconex 1 hợp đồng thi công gói thầu số 2. Theo đó, Vinaconex 1 được giao thi công toàn bộ khối lượng công việc xử lý khối lượng phát sinh và điều chỉnh, bổ sung cho phù hợp với dây chuyền công năng của gói thầu số 2. Công trình phải hoàn thành sau 180 ngày kể từ ngày khởi công.

Tuy nhiên, đến tháng 2.2010, nhà thầu đã phải tạm dừng thi công vì chủ đầu tư không phê duyệt điều chỉnh bổ sung thiết kế, dự toán phát sinh cũng như không phê duyệt giá vật liệu theo thời điểm thi công. Cho tới ngày 9.7.2010, Ban QLDA mới ký phụ lục hợp đồng để nhà thầu triển khai thi công tiếp. Nhưng, từ tháng 7.2010 đến cuối năm 2010, chủ đầu tư lại bổ sung khối lượng phát sinh, nên ngày 11.1.2011, hai bên lại phải thêm một phụ lục hợp đồng. Tháng 2.2011, công trình hoàn thành và đưa vào sử dụng.

Trách nhiệm thuộc về ai?
Cho tới nay, sau hơn 1 năm công trình đưa vào sử dụng, thậm chí đã hết cả thời gian bảo hành nhưng công trình vẫn chưa hoàn tất được thủ tục để quyết toán. Theo đại diện Vinaconex 1, là do phía Ban QLDA đã không làm hết trách nhiệm nên luôn gây khó khăn cho nhà thầu trong việc hoàn tất hồ sơ. Cụ thể, ngày 5.8.2011, nhà thầu đã lập hồ sơ quyết toán khối lượng thi công chi tiết và nộp cho Ban QLDA để kiểm tra, nhưng không thấy hồi âm. “Cho đến khoảng tháng 3.2012, chúng tôi được biết hồ sơ quyết toán khối lượng thi công chi tiết trên đã bị thất lạc” - đại diện phía nhà thầu cho biết.

Sau khi Vinaconex1 gửi đơn tới Thành ủy, UBND TP “tố” việc bị Sở Y tế làm khó trong việc quyết toán công trình, ngày 16.8.2012, ông Nguyễn Văn Yên - Phó GĐ Sở Y tế - đã chủ trì cuộc họp với sự tham gia của lãnh đạo Ban QLDA Sở Y tế, đại diện Văn phòng UBND TP cùng đại diện các đơn vị liên quan. Tại cuộc họp này, Sở Y tế đã yêu cầu Ban QLDA phối hợp lập quyết toán theo biểu mẫu phụ lục 03.a tại thông tư số 86/2011/TT-BTC “Quy định về quản lý, thanh toán vốn đầu tư và vốn sự nghiệp có tính chất đầu tư thuộc nguồn ngân sách nhà nước”, thời gian hoàn tất thủ tục là 1 tháng, kể từ ngày 16.8.2012.

Tuy nhiên, hạn cuối cùng ấy đã qua hơn 2 tháng, nhưng mọi việc vẫn chưa hoàn thành. Theo Phó TGĐ Vinaconex 1 Thạch Anh Đức thì “việc yêu cầu lập hồ sơ thanh toán mới chỉ là cái cớ, đùn đẩy, lẩn tránh trách nhiệm của Ban QLDA Sở Y tế Hà Nội cho nhà thầu; trách nhiệm này thuộc về GĐ Sở Y tế và Ban QLDA”.
Trong một công văn gửi Thành ủy, HĐND, UBND và GĐ Sở Y tế Hà Nội, Tổng GĐ Vinaconex 1 đã phải viết những dòng rất gay gắt rằng: “Công trình đáng lẽ không bị kéo dài nhiều năm, các giá trị thực đáng lẽ sẽ không bị mất hoặc biến đổi, mục tiêu khám-chữa bệnh cho nhân dân sẽ sớm đạt được như mong muốn nếu được chủ đầu tư quan tâm và đồng hành cùng nhà thầu trong quá trình thi công. Tuy nhiên, năng lực yếu kém của Ban QLDA Sở Y tế Hà Nội cộng với cách làm việc nhũng nhiễu, thiếu trách nhiệm của một bộ phận lãnh đạo và một số cán bộ thừa hành Ban QLDA khiến đến nay công trình vẫn chưa thể hoàn tất...”.

Theo tính toán của nhà thầu, sau nhiều lần điều chỉnh, bổ sung và chậm trễ trong việc thanh toán, công trình đã bị đội giá lên hơn 5 tỉ đồng (từ 15,466 tỉ đồng lên 20,5 tỉ đồng).

Đã đến lúc UBND TP.Hà Nội cần chỉ đạo các cơ quan chức năng vào cuộc làm rõ trách nhiệm của các cá nhân có liên quan trong việc lãng phí hàng tỉ đồng ngân sách này.
Theo Lao động

No comments: