Sunday, May 29, 2016

VƯỜN THƠ

 


    M.M.
Thoáng đó 4 năm giờ mới gặp
Người thì nhìn đất kẻ nhìn trời
Nhìn đất toàn đường ngang lối dọc
Nhìn trời mây trắng quá đi thôi
Em quá 50 mà quá đẹp
Nhìn em sao giống nụ bông nhài
Anh chắc khéo tu từ bao kiếp
Chiều tàn quá độ nắng lai rai
Lâu lâu cũng ngó nhau chút đỉnh
Ngó xong lại hắt tiếng thở dài
Đường qua lối cũ giờ đã khép
Thoảng chút hương xưa ngạt mũi rồi
Lai hương giờ cũng bay xuông đuột
Nhìn hoa rồi lại tiếc thương đời
Nước mắt vẫn rơi rơi nặng hạt
Tìm hoài chả có mấy cơn vui
Mới đó 4 năm giờ mới gặp
Gặp rồi phút chốc lại đôi nơi
Em có đôi giòng thơ nhí nhảnh
Tôi kéo lưới chài đến hụt hơi
Chả phải sông Tương mà vẫn nát...

                CHU VƯƠNG MIỆN

 

 

                                   M.M.
        Now that we met again, four years had swiftly fled by;
      One looked at the ground and the other at the sky.
On the ground were traverses and parallels in sight,
And in the sky, what sign? drifting clouds so white.
You are fifty but you are still a beauty specimen.
I glanced at you: you looked like a bud of jessamine.
I felt as if I had cloistered many previous lives before.
The afternoon grew late, the dragging-on sun hoar.
From time to time one has on the other his eye;
But after that little look there would be a long sigh.
The way to the old walk has already been closed,
The suffocative wafting former perfume I have nosed.
The odour of jessamine now has also away furled;
I look at the flowers to have regrets about the world.
Tears are still flowing down, in heavy drops falling;
Searching always but finding not any fit of joy calling.
Just four years had fled by, now that we met again;
To meet in an instant then each one's a separate lane.
You had written some lines of poetry of play full:
I've got short of breath trying the casting-net to pull.
It is not the River of Lovesick but there exists a bane...

                                               Translation by  THANH-THANH

 

LE XUAN NHUAN
LỜI TỰ TÌNH

Có bản tình ca hát tặng nhau
Ðể chôn sầu hận đã thâm sâu
Ðể quên cay đắng đang dồn nén
Ðể khóc sơn hà cuộc bể dâu !

Có đoạn tình ca viết tặng nhau
Dư âm vang vọng đến ngàn sau
Giang sơn cẩm tú hồi nghiêng ngửa
Ðọc khúc bình ca, bút nhiệm mầu

Có những thâm tình nói với nhau
Từ trong huyết quản vạn niềm đau
Gửi theo tiềm thức mềm nhung nhớ
Về chốn xa xôi … mắt lệ sầu

Có những ngậm ngùi đưa tiễn nhau
Dáng ai khuất dạng dưới chân cầu
Người đi trong dạ buồn tê dại
Kẻ ở đầu non, tóc bạc mầu

Có những chia ly đến trọn đời
Giọt tình ngậm đắng chát bờ môi
Vai mang gánh nặng hồn sông núi
Ðể nét xuân hồng, năm tháng trôi

Có những bàn tay xiết chặt nhau
Ðặt niềm tin, lý tưởng dài lâu
Dù cho biển lỡ, non mòn tận
Vẫn thủy chung cho đến bạc đầu…

nguyễn phan ngọc an - 2016
www.trangthongocan.blogspot.com

MẸ LÀ MÙA XUÂN BẤT TẬN 

 Thơ Nguyễn Phan Ngọc An



Chín chữ cù lao cao ngất trời
Làm sao đền đáp mẹ hiền ơi
Cưu mang chín tháng đầy gian khổ
Sinh nở nuôi bồng thân tả tơi …


Vừa thoát thai nào khác trứng non
Trắng đêm mẹ thức dỗ dành con
Mẹ lo con đói lo con lạnh
Quên cả cơn đau đến mõi mòn


Kỳ quan tuyệt xảo nhất trần gian
Là trái tim yêu của mẹ hiền
Ðến lúc tuổi cao gần xế bóng
Vẫn thân cò vất vả triền miên


Hỡi anh, hỡi chị hỡi em ơi
Mẹ sống cùng ta chỉ một thời
Bỏ lỡ cơ may lo chữ hiếu
Biết làm sao báo đáp ơn người


Công cha nặng ví thái sơn cao
Tình mẹ bao la tựa biển trời
Ly xứ vời trông về đất mẹ
Ðau lòng lả chả giọt châu rơi


Mùa xuân bất tận đã ra đi
Từ dạo ôm sầu khóc biệt ly
Hăm tám năm vùi trong huyệt lạnh
Mẹ đâu rồi … thân xác còn chi !...


nguyễn phan ngọc an - mùa Mother's Day 2016
www.trangthongocan.blogspot.com

  
Người Tù Già Kể Chuyện Mình - Thơ Nguyễn Hữu Nhật 


Anh chị em ơi
Năm nay tôi gần bảy chục
Bị tù vì yêu tự do
Tự do
Tự do
Tự doNhắc mãi trở thành nhàm chán
Nhưng lòng vẫn muốn hô to
Tự do
Tự do
Tự do


Anh chị em ơi
Ðừng hỏi vì sao tôi gầy
Ðôi mắt vẫn là cửa sổ
Mở ra một hồn đắng cay
Cơm ăn mỗi bữa đếm từng hạt
Mộng lớn đêm nào cũng gối tay


Không có ăn thì người ta ngắc ngoải
Không có không khí người ta chết ngay
Không có tự do người ta vẫn sống
Nhưng đời ngựa kéo trâu cầy


Tôi không phải là con tắc kè đổi sắc
Ở gần cây lá thì xanh
Bò trên mặt đất lại đỏ
Giống y như cỏ đuôi chó
Gió chiều nào ngả theo chiều ấy
Còng lưng uốn lưỡi
Sao cho người gật đầu khen ngoan


Tôi cũng chẳng phải là giò lan
Chịu dãi dầu gió sương để thơm ngát hương
Tôi chỉ là người thích ăn cơm
Tôi chỉ là người thích mặc áo
Cơm áo do mình làm ra
Không quỳ không lạy người ta
Ðể áo cơm mình no ấm


Hạnh phúc không phải là người
Cúi hôn chân người
Ðể được một chút cơm thừa canh cặn
Tôi chỉ muốn làm một ông già
Muốn ho lúc nào thì ho
Tôi không muốn được ăn no
Mà thấy người ta mình chẳng dám ho
Tự do
Tự do
Tự do


Anh chị em ơi
Không hiểu vì sao
Tự nhiên tôi muốn sống
Sống cho ra sống
Còn bây giờ chỉ là tồn tại
Sống mà như chết chưa chôn mỗi ngày
Tuổi già sức yếu
Run chân tay
Ði đứng không ngay
Nhưng tôi hiểu thế nào là sự thẳng thắn
Tự do
Tự do
Tự do


Cái quyền không ai có quyền chiếm đoạt
Cần hơn cả hơi thở
Cần hơn cả hột cơm
Nếu không
Tôi chỉ là con vật
Anh chị em ơi
Tôi xin nói thật
Ðâu phải vì già quá mà tôi không sợ chết
Bất cần đời
Tôi thương nhà tôi lắm
Nước mắt chỉ muốn rơi
Tôi yêu căn phòng
Ở đấy
Nhà tôi thường nằm khóc
Rồi những tiếng khóc khác vang lên
Tiếng khóc giận hờn của người đàn bà
Ðành yên lặng
Nhường chỗ cho con cháu khóc
Khóc chào đời
Khóc nhớ người
Thương Chúa bị đóng đinh vì người


Anh chị em ơi
Tôi không đủ chữ nghĩa
Nên thư nào gửi nhà tôi cũng ngắn
Mình cứ tin tôi
Nơi nào có thể đứng được thì không ngồi
Nơi nào có thể đi được thì không đứng
Hãy đứng dậy anh chị em ơi
Làm việc tốt không bao giờ muộn cả
Hãy bay đi về phía mặt trời
Bằng trái tim ta rực lửa
Vấn đề không phải là can đảm
Mà vì mục đích làm cho ta can đảm
Nếu mục đích không xứng đáng
Thì sự can đảm chỉ làm cho người ta kinh ngạc
Thay vì khâm phục


Anh chị em ơi
Làm sao chúng ta có thể trả lời cho con cháu
Ngày mai
Về một câu hỏi rất giản dị
Sống để làm gì ?
Nếu chính chúng ta hôm nay
Không biết làm gì để sống


Tôi với họ như hai kẻ đấu súng
Sau khi bắn trượt
Tôi không thể quay lại van xin kẻ thù
Cái đất nước mà người ta không hiểu
Cứ cúi đầu nhắm mắt tuân theo
Là đất nước tồi


Ðất nước chúng ta vốn là một chiếc nôi
Nơi mà mọi lòng hòa thuận đều vui sống
Tại sao hôm nay chúng ta không được sống
Khóc hay cười
Câm hay nói
Ðều theo lệnh một người
Anh chị em ơi
Im lặng lâu dần hóa ra ngu
Gần bảy chục năm nay tôi đã im lặng
Tưởng im lặng là khinh bỉ
Có biết đâu vì sợ hãi nên câm
Vì cầu an tôi đã xây lưng lại sự thật
Làm ra vẻ đạo đức khinh đời
Giữa lúc người ta cố tình gieo sương mù vào
Trí tuệ con người
Ðang bị cảnh túng thiếu cô đơn đè nén
Trùm lên đầu con người những mắt xích
Của sự dốt nát
Sống bằng sợ hãi
Ðể phục tùng tội ác


Anh chị em ơi
Có đêm anh bạn kể chuyện
Nói về ông Ma-ki-a-ven, a – viết gì đó
Bảo: Khi người ta chặt đầu người
Cái đầu còn quay lại cám ơn mãi không thôi
Thế mới là làm chính trị
Tôi ít học quá nên không kịp suy nghĩ
Lòng bỗng đau như người cha nghe tin con gái
Phải làm đĩ để nuôi em
Ðã có bao nhiêu người như thế nhỉ ?
Cám ơn ma quỷ đời đời


Có thể không bao giờ tôi mở
Nhưng căn phòng của tôi phải có cửa sổ
Có thể tôi không dùng đến
Nhưng đời tôi phải có tự do
Tự do
Tự do
Tự do
Hãy bắt đầu bằng việc
Không để ai suy nghĩ giùm mình


Anh chị em ơi
Xin nghe tôi một điều nữa thôi
Chúng ta bực mình khi thấy người khác
Lục lọi đồ đạc của mình
Có lý nào chúng ta lại làm thinh
Khi người ta lục lọi một thứ
Quý hơn cả đồ đạc
Quý hơn cả tự do
Ðó là tâm hồn con người!
Tự do
Tự do
Tự do


Tại sao tôi lại khóc
Có phải vì củ sắn nướng chiều nay
Chưa kịp chín
Mà lòng đói quá cứ bâng khuâng
Hay nỗi nhớ thương bạn bè
Ðã làm khổ tôi cả buổi chiều nay
Khi đi qua vũng lội
Thấy bóng tóc mình mây trắng bay


Phải nói cho con cháu biết
Phải nói cho con cháu hay
Tự do hay là chết
Chết hay là tự do


Nguyễn Hữu Nhật

 




ANH CHẠM TRÁI TIM EM 
 
Anh đến thăm quê Em
Vào một ngày nắng Hạ
Bao người dân vội vã
Ðón từng bước chân Anh
Ôi… đôn hậu hiền lành
Nụ cười Anh rạng rỡ
Không một chút bỡ ngỡ
Dù mới đến lần đầu
Tiếng Việt có dễ đâu
Anh vẫn tập tành nói
Chân tình như mở lối
Ðến triệu trái tim người
Cái bắt tay vui cười
Sao mà gần gũi quá !
Anh bình dân đến lạ !
Ăn nơi quán lề đường
Cùng với người dân thường
Choàng vai không ngần ngại
Thích nghe Anh nói mãi !
Bài diễn thuyết đầu tiên
Ôn hòa và lành hiền !
Những lời Anh hứa hẹn
Giúp Dân Em giữ vẹn
Bờ cõi nước non nhà
Rồi phát triển gần xa
Như một bậc Hiền Triết
Am tường và hiểu biết
Lịch sử đến văn chương
Biết nàng Kiều vấn vương
Bà Trưng rồi Bà Triệu
Ngạc nhiên điều Anh hiểu
Thấu đáo từng lời thơ
Em như đang trong mơ
Khi nghe Anh nói đến
"Nam Quốc Sơn Hà“ ấy
Chỉ có "Nam Ðế cư “
Anh muốn nói gì ư ?
"Dẹp dã tâm Khựa nhé !“
Anh ơi lời Anh khẽ
Chạm đến triệu lòng dân !
Lo lắng đã vạn lần
Mất nước mà không thể
Sao yêu Anh đến thế !
Anh chạm trái tim Em !
      PT
25.05.2016




TRẢ LẠI BIỂN XANH.
Biển đang chết hay tình tôi đang chết
Vết thương đau in đậm dấu xót xa
Thương khóc biển bao tiếc nuối thiết tha
Làm sao có ngày dấu yêu cùng biển!
Biển chết mỏi mòn tình tôi vỡ nát
Nỗi sầu thương ác mộng lúc nào nguôi
Biển yêu ơi bao day dứt chơi vơi
Tình yêu biển đắng cay bơ vơ, hồn tan tác!
Trời đất hỡi làm sao có biển xanh
Biển mặn mà tình dấu ái trong lành
Biển ngàn đời sóng vỗ, cát tinh anh
Hãy trả lại cho tôi biển xanh mơ mộng ...
Trả bầu trời trong xanh thiên nhiên trù phú
Ngày tháng yên bình trên mảnh đất quê hương
Trả dân chài biển xanh, đầy tôm đầy cá
Không âu lo ngày đêm, quên hết muộn phiền
Dẫu một đời dầm mưa dãi nắng triền miên
Vẫn muốn cùng biển xanh vui sống an nhiên
Trả dân chài biển xanh trong lành ngàn xưa êm ả
Cá tôm về tung tăng đầy ắp những khoang thuyền...
Phạm Thị Minh-Hưng.
 

http://tranhthoptmh.blogspot.com/2016/05/tra-lai-bien-xanh.html

TẠP CHÍ BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 
sẽ  có hai  chi nhánh:
-DIÊN HỒNG (dien-hong.blogspot.com
- Vanhoavn's Blog (Văn Hóa Việt Nam)




No comments: