Saturday, May 14, 2016

VIETTUSAIGON * THƠ

Không nhìn thấy quê hương

ôi mùa chìm nổi
vận nước điêu linh
một lũ âm binh
cõng quạ qua phố…

đi trên quê hương mà không thấy quê hương
những gương mặt nổi trôi chiều bất lực
đèn đường vàng khô mắt xanh mỏ đỏ
bụi mịt đường cây cũ ngủ thiu thiu
những giấc mơ cá cơm ngày tẻ nhạt
giấc mơ xanh rụng đỏ ối trời chiều

giọng lơ lớ gáy xanh đồng tội lỗi
xương đã khô trong mộ hoang thủy tổ
nơi thăm thẳm trường sơn hú gọi
của những oan hồn tiền thân vong quốc
của những u linh bèo trôi mây dạt
của hóa thân cây cỏ đại ngàn
và máu đã chảy đầm đìa nơi rừng rú,
tiếng khóc xé chiều của những hồn cây
vọng âm ngân chuông chùa mùa chay rựng
ai đó lễ cầu siêu cho ai
linh hồn đàn cá oan khiên nơi biển chết
dựng mặt người trong vũ khúc xương khô
dựng mặt trời buổi đầu trâu mặt ngựa
dựng bình minh giữa hoàng hôn ma ám
dựng hình hài giữa hệ tộc điêu linh
và những tiếng kinh cầu hồn
vẫn chưa bao giờ ngưng nghỉ…

khi dân tộc đã thừa tiếng hú hét của bầy khỉ
và đôi khi thèm nghe rõ tiếng người
tiếng người đã trôi sông lạc chợ
nị hộ ngộ bạ lộ xộ xộ
nị hạ lộ nị hộ xộ xộ
nị bà lộ nị hộ tồ lộ
nị hơn ngộ cái ách đô hộ
nị và ngộ xài chung ách đô hộ
nị mang ách và ngộ mua ách
ngộ đô hộ và ngộ thương nị
thương bọn mập một đời mang bị
đổi giang sơn lấy tiền của ngộ
mai mốt đây ngộ cho cái mộ
chôn cả ách và thằng bị đô hộ
ngộ khỏi tốn mà nị cũng yên
mộ xanh cỏ ngộ thắp hương cho nị
ngộ vái rằng ngộ luôn ái nị
bởi nị ngu như con lợn sị
bởi đời nị một đời mang bị
chỉ biết xin ăn và nhục như chấy
nhưng ngộ luôn ái nị và khen nị
ngộ cho nị quyền lãnh đạo ba bị
làm chó cho cho ngộ
nị cứ làm chó cho ngộ
ngộ sẽ ban phước từ bí thơ cho đến các bộ
vì nị là chó của ngộ!

đi trên quê hương mà không tìm thấy quê hương
chỉ thấy xác ướp, xương rồng và gai độc
thấy một lũ con hoang vong thân vong tộc
thấy những bào thai dị dạng mặt người
thấy cái bọc trăm trứng lùng nhùng rắn rết
những ảo giác mùa màng và sử lịch dằng dai
thấy điện đường cúi chào cộ xe và bóng tối
thấy trăm nỗi đau đổ về một mối
hai chữ nhân dân rẻ rúng đến nhường nào!
đất nước như mặt đất hạn cầu mưa
trơ sỏi đá và lòng người nông cạn
thấy linh hồn đội mồ đứng dậy
vỗ ngực xanh danh con cháu rồng tiên
thấy ngày dài là một lũ điên
múa hốt hoảng trên nghị trường sân khấu

đi trên quê hương mà không thấy quê hương
chỉ thấy linh hồn rụng từng mảng rừng sâu biển cạn
thấy giấc mơ be bét cá cơm và mùa khô hạn
liu phiu ngư ông cắm cọc chờ thời
một lũ con hoang ăn rừng ăn biển
ăn những bào thai và ăn cả linh hồn
rừng u uẩn cất tiếng chào ma quỉ
biển u mê cất tiếng khóc quái thai
và từng đoàn người, từng đoàn người bước bước
trong cơn ú ớ chúng ta sẽ về đâu?

và từng đoàn người  từng đoàn người đứng dậy
cơn thịnh nộ của sấm cuồng biển động…

đi trên quê hương mà không nhìn thấy quê hương…
 VietTuSaiGon's blog
 http://www.rfavietnam.com/node/3241

No comments: