Sunday, May 15, 2016

VẠN MỘC CƯ SĨ * ĐỒNG KHÔ HỒ CẠN

 
 Trạng Trình


ĐỒNG KHÔ HỒ CẠN

VẠN MỘC CƯ SĨ



Sấm Trạng trình có câu:

95." Ô hô thế sự tự bình bồng,(11)
Nam Bắc hà thời thiết lộ thông.
Hồ ẩn sơn trung mao tận bạch,
Kình cư hải ngoại huyết lưu hồng.
Kê minh ngọc thụ thiên khuynh Bắc,
100.Ngưu xuất Lam điền nhật chính Ðông.
Nhược đãi ưng lai sư tử thượng,
Tứ phương thiên hạ thái bình phong "


( SẤM TRẠNG TRÌNH. Hoàng Xuân sưu tập.Anh Phương Saigon, 1960, câu 95-102)

Tạm dịch:

Than ôi thế sự cứ bình bồng,
Nam Bắc bao giờ thiết lộ thông?
Hồ ẩn trong non lông bạc trắng
Cá  bơi ngoài biển  máu loang hồng

Gà  vang  cây ngọc thiên về Bắc,
Trâu  tới   đồng xanh chính rạng đông.
Sư Tử có ngày  chân  Ó đạp
Bốn phương thiên hạ mới hòa đồng! 


Bản Huỳnh Tâm cũng có đoạn này.

 Sau 1975, tôi đến thăm GS. Bửu Cầm, giáo sư cho biết có ông Mỹ đến hỏi: Có phải câu
Kình cư hải ngoại huyết lưu hồng  là nói về chiến tranh ngoài biển phải không?.

GS không nói rõ đoạn sau câu chuyện, nhưng câu sấm ấy văn quá rõ rệt là nói chiến tranh ngoài biển.
Thật vậy, 1974, quân VNCH đánh tàu Trung Cộng tại Hoàng Sa và Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma năm 1988 .Ông Nguyễn Khắc Mai giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Văn hoá Minh Triết cho biết vai trò của ông Lê Đức Anh lúc ấy là Bộ trưởng Quốc phòng, người được xem là đã ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng!
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, một nhà ngoại giao kỳ cựu, am hiểu sâu sắc vấn đề Trung Quốc đánh giá quyết định không nổ súng của Bộ trưởng Quốc phòng Lê Đức Anh:

-Tôi cho rằng lúc bấy giờ ông Lê Đức Anh được đưa lên làm Bộ trưởng Quốc phòng mà làm cái việc như thế là một việc phản quốc. Ra lệnh không được bắn lại để cho Trung Quốc nó giết chiến sĩ của mình như là bia sống thì tôi cho đó là một hành động phản động, phản quốc.
Ông Lê Đức Anh là cai đồn điền cao su của một người tình báo của Pháp chứ ông ta không phải tham gia cách mạng lâu dài gì đâu. Chẳng qua ông ấy khai man lý lịch rồi thì được lòng ông Lê Đức Thọ, ông Lê Đức Thọ cứ đưa ông ấy lên vù vù trở thành Bộ trưởng Quốc phòng, sau này thành chủ tịch nước. Cái điều đó những người biết chuyện như tôi lấy làm đau lòng lắm và cho là một nỗi nhục của đất nước.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/who-ord-no-fir-in-garma-03122015052720.html

Dư luận sau này nói là do Kissinger giao Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung Cộng. Gần đây, Kissinger phủ nhận chuyện đó. VOA loan tin cựu Ngoại trưởng Mỹ tuyên bố “không có thỏa thuận nào” với Trung Quốc về Hoàng Sa hơn 40 năm trước, giữa cáo buộc Mỹ làm ngơ để Bắc Kinh chiếm quần đảo này từ tay Việt Nam Cộng hòa."
Ông Henry Kissinger nhấn mạnh như vậy hôm 26/4 /2016 tại Hội nghị Thượng đỉnh về Chiến tranh Việt Nam ở Thư viện Tổng thống Lyndon Baines Johnson ở Austin, Texas.

Bỉ nhân suy nghĩ rằng Mỹ rút lui khỏi Việt Nam là do kế hoạch "Con ngựa thành Troy" hoặc "Không thành kế". Mỹ tuyên bố đánh mà không cầu thắng là vì lý do của khổ nhục kế của Không Thành kế.
Khi đã lui binh làm như bại trận mà chạy trốn trong đó mong cho đối phương vào thành và hân hoan trong niềm vui chiến thắng. Không phải bây giờ Mỹ mới làm không thành kế. Sau thế chiến hai, Mỹ lui binh cho Mao Trạch Đông chiếm đại lục. Mỹ buông đại lục mang tiếng là thua Mao Trạch Đông nhưng có lợi là khỏi nuôi báo cô cả tỷ dân Trung Quốc! Mỹ lui Thái Bình Dương để cho Mao chiếm lấy Thái Bình Dương là Trung Cộng đã lọt vào vòng vây của Mỹ và Đồng Minh.

Và năm 1973, Mỹ lui binh ra khỏi Việt Nam. Kissinger không cần giao, Trung Cộng vẫn xông tới chiếm Hoàng Sa, Trường Sa! Thành thử Kissinger không cần giao ước cho uổng lời. Trẻ con quá! Cô gái khôn ngoan hé lộ cái khuôn vàng là đủ cần gì phải  van nài, mời gọi! Trung Cộng sợ gì đã có văn kiện của Phạm Văn Đồng công nhận Trường Sa, Hoàng Sa là của Trung Quốc!

Và Việt Cộng, Trung Cộng khi thấy Mỹ cầu hòa là họ thừa thắng xông lên. Cái đám chính trị gia và tướng tá Việt Nam Cộng Hòa có mấy ai nghĩ đến Việt Cộng sẽ chiếm miền Nam không? Hay phần đông tin vào lời Việt Cộng là trung lập Miền Nam, và Miền Nam là một quốc gia độc lập (Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam)


Chỉ có Trần Đĩnh, Hoàng Minh Chánh, và Trần Đức Thảo mới hiểu ván cờ Biển Đông. Kể ra Trần Đức Thảo dù điên dại, cũng có nhưng suy nghĩ độc đáo. Ông viết tâm trạng và suy tư của ông trong khoảng 1970:

Chúng tôi có hai thắc mắc lớn trong chính sách của Mỹ lúc ấy. Một là tại sao cuộc tổng tấn công nổi dậy do ta bí mật phát động thật là bất ngờ, hồi Tết Mậu Thân 1968, ở miền Nam, nhưng ta đã hoàn toàn thất bại, lực lượng của ta tại miền Nam bị kiệt quệ, bị tổn thất nặng nề vì nhân dân miền Nam không nổi dậy tiếp tay với ta như ta đã trù liệu. Vậy mà Mỹ lại nhương bộ, chấp nhận các điều kiện của ta, đặc biệt là điều kiện phải để cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng do ta chủ động ở miền Nam được tham dự hội nghị ngang hàng với chính quyền Nguyễn Văn Thiệu, gọi là Việt Nam Cộng Hoà. Thắc mắc lớn thứ nhì là cuộc oanh tạc của Mỹ vào miền Bắc năm 1972, lúc đó ta vô cùng bối rối, đến mức nếu nó đánh bom kéo dài thêm vài tháng nữa thì ta sẽ phải nhượng bộ trong bất cứ điều kiện nào. Vậy mà bỗng Mỹ ngưng ném bom, để cho cuộc thương thảo ở Paris bước vào giai đoạn kết thúc, mà cả thế giới đều thấy là có lợi cho ta. Phía ta thì khoe đó là do tài trí của trưởng đoàn Lê Đức Th.(Tri Vũ. Ch.XIII)


Thật vậy, từ khoảng 1972 về sau, có tin nói rằng Việt Cộng đã gửi điện đầu hàng khi Mỹ pháo kích Hà Nội nhưng tin này Mỹ giấu kín. (

Mỹ không muốn Việt Cộng đầu hàng. Mỹ vực Việt cộng đứng dậy cầm súng chiến đấu! Mỹ muốn Việt Nam làm anh hùng. Việt Cộng muốn chết hãy chờ kỳ tới!

Thật sự, Trần Đức Thảo chẳng biết gì cả. Ông giác ngộ là nghe lời giải thích của nhà báo Úc. Trần Đức Thảo thú nhận:

Sau này có lần gặp riêng nhà báo cộng sản người Úc Winfred Burchett, ông này giải thích tận tình cho tôi hiểu về chính sách thực dụng rất nguy hiểm của Mỹ trong việc giải quyết “vấn đề” Việt Nam! Theo Burchett thì Mỹ nhúng tay vào miền Nam Việt Nam vì coi đó là một thị trường của khối tư bản, và tuyên bế quyết tâm bảo vệ Nam Việt Nam, vì đấy là một “tiến đồn của thế giới tự do”. Điều này có nghĩa là Mỹ muốn giữ vùng này không để nó lọt vào trong bức màn sắt của khối cộng sản. Nhưng Mỹ cũng dứt khoát không tính diệt “Bắc Việt Cộng sản” để tiến tới thống nhất Việt Nam bằng cách này hay cách khác. Bởi chiến tranh đối với Mỹ luôn luôn nằm trong sách lược của kinh tế thị trường toàn cầu. Cuộc chiến tranh bảo vệ thị trường Nam Việt Nam đã bị sa lầy vì tốn kém và bị dư luận nhân dân Mỹ chán ghét. Thế nên các nhà chiến lược Mỹ, đứng đầu là Kissinger, đã đề xa một giải pháp khác. Vì đã không bảo vệ được thị trường miền Nam Việt Nam bằng chiến tranh, thì phải quay qua giải pháp tìm thị trường thay thế bằng con đường hoà bình: cách này ít tốn kém mà bền vững hơn. Bởi Mỹ, trên nguyên tắc, không hề tính tiêu diệt chế độ Cộng sản ở miền Bắc Việt Nam, nên khi thấy cuộc tổng tiến công nổi dậy hồi Tết Mậu Thân, 1968, đã làm cho “cộng sản” kiệt sức, thì đó là lúc tốt nhất để đưa “địch” ngồi vào bàn hội nghị. Cũng như khi thấy cuộc oanh tạc miền Bắc Việt Nam hồi 1972, đã đủ cho Hà Nội thấm đòn, thì Mỹ liền ngừng ném bom, rồi đưa ra những điều kiện, thuận lợi cụ thể, để Hà Nội chịu kỷ kết chấm dứt chiến tranh, để Mỹ rút chân ra khỏi miền Nam Việt Nam. Tất cả là dùng lá bài hoà bình thay thế cho lá bài chiến tranh. Cũng để tỏ rõ chính sách của Mỹ như thế, liên hạm đội 7 rất hùng hậu quả Mỹ, lúc đó có mặt đông đảo ở ngoài khơi Việt Nam, vậy mà lực lượng hùng hậu ấy đã đứng ngoài nhìn hải quân Trung Quốc đánh chiếm đảo Hoàng Sa (Paracels) của Nam Việt, hồi 1974. Sự án binh bất động này có nghĩa rõ là Mỹ không coi Nam Việt Nam là tiền đồn nữa. Ngay từ khi đại quân Mỹ đổ bộ vào miền Nam Việt Nam, Mỹ đã chỉ đánh cầm chừng để giữ đất, để dung hoà chứ không hề có ý đẩy chiến tranh đến tận cùng ra miền Bắc, để tiêu diệt chế độ cộng sản ở miền Bắc. Dù là đã oanh tạc miền Bắc, nhưng chiến lược của Mỹ là chỉ chờ lúc địch kiệt quệ để áp dụng lá bài hoà bình, nhằm đánh địch băng kinh tế hậu chiến. Và quả thật ván bài đó sau này đã làm cho Hà Nội hoàn toàn kiệt quệ về kinh tế. Để rồi tới lúc Hà Nội, tuy đạt chiến thắng, nhưng lại phải chấp nhận mọi điều kiện để Mỹ nó bỏ cấm vận. Rồi sau đó là Hà Nội lại trải thảm đỏ long trọng đón rước lãnh đạo Mỹ trở lại. Từ đó, chính thức mở cửa cho vốn của khối tư bản tràn vào tự do tung hoành trên toàn bộ nước Việt Nam thống nhất dưới chế độ xã hội chủ nghĩa. Trong chế độ này không chấp nhận các cuộc đình công đòi quyền lợi của các công đoàn thợ thuyền. Một chế độ như thế thật là lý tưởng cho sự khai thác lâu dài của tư bản Mỹ, có lợi hơn hẳn dưới thời chế độ Việt Nam Cộng Hoà ở miền Nam. Bây giờ thì kết cuộc đã rõ rệt của ván bài “ai thắng ai” trong cuộc đấu trí ấy. Bây giờ đã lộ rõ ai là mưu trí, ai là trí tuệ. Nực cười và bi thảm là như thế.(Tri Vũ-Ch.XIII)



Trở lại Sấm Ký Trạng Trình và chiến tranh biển Đông. Việt Nam có nhiều bậc tiên tri tài danh. Đồng thời và sau Trạng Trình có nhiều sấm vĩ xuất hiện. Một số  là vô danh, một số ẩn náu dưới tác phẩm Trạng Trình Sấm Ký.  Có thể xuất xứ từ đoạn sấm trên, người ta đã soạn thành tân khúc:

Khi nao đá nổi lông chìm.
Đồng khô hồ cạn búa liềm ra tro!


Người ta đoán rằng đá nổi lông chìm là sau khi Tưởng Giới Thạch ( thạch : Ðá.)
và Mao Trạch Đông  (毛澤東 - 毛 mao, : Lông, )chết , tiếp theo Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng đi thăm Mác- Lê thì cộng sản bị tiêu diệt.


Nhưng suy ra Sấm rất sâu xa và lưu truyền nhiều đời chứ không phải chỉ giới hạn từ Lê-Mạc (1527) cho đến Nguyễn triều Gia Long (1802).

Nay xem lại những việc xảy ra trong năm 2016, mới thấy câu trên cũng có một ý nghĩa khác. Đồng khô hồ cạn là đồng bằng Cửu Long hạn khô nút nẻ, đồng khô hồ cạn có nghĩa là  toàn bộ duyên hải Việt Nam, nhất là miền Trung cá chết, tôm, tép, hàu ,hến.. tất cả đều chết.Đến đây nhân dân Việt Nam và đảng viện Cộng sản Việt Nam đã thấy rõ mặt Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh nói riêng và Cộng sản quốc tế nói chung. Và toàn dân đã nổi lên! Chính lúc đó cộng sản bị tiêu diệt!

Thật ra tương lai Trung Cộng và Việt Cộng đã được các bậc tiên tri Việt Nam ở  đầu thế kỷ XX  biết rõ và cảnh báo

TỨ THÁNH

Tứ Thánh nói:
" Chó thấy trời mọc phải tru.
Thảm thương chú cộng công phu đợi chờ...

Tứ Thánh khuyên dân ta đừng mắc mưu cái chiêu bài dân tộc của Nguyễn Tất Thành- Nguyễn Ái Quốc:
Tay chuông tay mỏ tu trì.
Tránh mưu ái- quốc tránh vì kế sâu...

Hồ Tập Chương người Khách gia Trung Quốc, đội tên Hồ Chí Minh giả Nguyễn Ái Quốc về Việt Nam là lúc hai phe Quốc Cộng chiến tranh:
...
Phiên bang đảng cộng đôi đàng.
Chiến tranh giành giựt xóm làng thác oan.
 Hồ Chí Minh là gián điệp Trung Cộng, làm bộ bình dân, hirền từ nhưng chính y là kẻ giac ác:
 ...Phật rau xuống thế làm quan.
Súng đồng gươm giáo tưng bừng bồn phang.
Phật mà xuống thế làm quan.
Hại làng hại xóm dân gian khó nghèo.

Pháp rút lui, Mỹ vào nhưng nửa chừng lui binh theo Không Thành kế:
 Trời ôi ! sao ó biến (biếng) bay.
Xe kia biến (biếng) chạy tại ai xe ngừng.
Súng sao biến (biếng) nổ không chừng.
Chư bang thập bát ngập ngừng ngẩn ngơ.
 Cuối cùng, Tứ Thánh cho rằng Việt Cộng mắc mưu Trung Cộng, ký biển, dâng đất cho nên cớ cơ sự ngày nay "Đồng khô hồ cạn, lòng dân uất hận!
Thương công chú cộng chan dầm.
Vào sanh ra tử lại lầm kế ai.

 Tứ Thánh tin tưởng hội Long Hoa sẽ đến, quốc tế hội nghị tại Thất Sơn lập hòa bình thế giới:
 Núi rừng trồ ngọc trổ ngà.
Long-hoa lại trổ trên tòa Thượng-nguơn.
Nam-bang một lá quế đơn.
Năm châu tựu hội Thất sơn đông đầy.

Trước đó, Sư Vãi Bán Khoai đã nói:

Mấy người làm phước làm nhân,
Long Hoa một hội quân thần âu ca.
Còn kẻ ác đức bất nhân,
Có tướng chư Thần phân nát thịt xương.

(phần 2)

Nước Nam như thể cái lầu/Ngày sau các nước đâu đâu phục tùng.
Giảng Xưa của Đức Sư Vải Bán Khoai, phần IV.
http://www.hoahao.org/LanguageID_2_CatID_283_ArticleID_3516_.aspx


NGUYỄN VĂN THỚI  (1866-1927   )
 
  Ông Ba cũng có ý kiến tương tự và nhắc lại nhiều lần:

Nam-triều sau có quân sư
Coi mười tám nước chư châu phục tùng
Ngày sau nhiều kẻ anh hùng
Nghề văn nghiệp võ trí trung không cùng.

(Vân Tiên, 683-686)

Nước Nam như thể cái chùa
Ngày sau các nước bốn mùa bán buôn

(Vân Tiên 749-750)

Mười tám nước việc nói chiều mai
Ích chi một chỗ nói dai mà phiền
. . . . . . . . ,. . .
Vọng thập bát quốc hiệp một lòng
Chúc Nam Phật độ hội đồng quang minh

(KCKQ, 1225-1232)

Mười tám nước như con một nhà
Đều thời niệm Phật Di-Đà công phu.

(KCKQ, 1431-32)

Phật lập chánh chư quốc chư hầu
Bán buôn lui tới phải đầu nước Nam

(KCKQ,1489- 1490)

Trung Cộng và Việt Cộng ra đời trong thế chiến thứ hai (1937- 1945), nhưng từ thế kỷ XV đến đầu thế kỷ XX, các bậc tiên tri Viêt Nam đã biết trước và cảnh báo.

Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585)

Nguyễn Bỉnh Khiêm hay vị tiên tri nào đó đã thấy âm mưu xâm lược của Trung Cộng.

 Ai ơi chớ vội làm giàu - Thằng Tây nó tếch thằng Tàu nó qua".

Việt Cộng hăm hở đánh Pháp nhưng là đánh Pháp cho Trung Cộng đi vào Việt Nam và nam Á. Phải chăng Lê Duẩn đã thành thật công nhận thân phận nô lệ của ông và Việt Cộng khi ông nói Ta là lính đánh thuê của Liên Xô và Trung Cộng!
Việt Cộng đã mắc mưu Trung Cộng, cam tâm làm nô lệ và bán nước cho Trung Cộng. Thật vậy, Trung Cộng đem quân đội, vũ khí sang đánh biên giới và Điện Biên Phủ, rút cuộc Trung Cộng thắng, Pháp thu rút khỏi Việt Nam. Việt Cộng hí hững mừng độc lập nhưng ngay lúc đó Việt Cộng trở thành nô lê của Trung Cộng. Hàng nửa triệu quân Trung Cộng xâm chiếm Miền Nam và Việt Cộng hồ hởi chạy theo tiếp tay Trung Cộng giết hại nhân dân Miền Nam , và sự thể đã hiện rõ ngày hôm nay" đồng khô hồ cạn".
(HUỲNH TÂM * HỒ CHÍ MINH 
HUỲNH TÂM * GIẶC HÁN ĐỐT PHÁ NHÀ NAM
TÀI LIỆU VỀ QUAN HỆ VIỆT NAM -TRUNG QUOC
TÀI LIỆU VỀ QUAN HỆ VIỆT NAM -TRUNG QUỐC )
Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp... lừa dân nhưng không thoát khỏi  cặp mắt bậc tiên tri Việt Nam!


 CƠ BÚT LIỄU HẠNH

Năm 1938 tại Đền Ngọc Sơn, Hà Nội, nhà giáo Dương Bá Trạc, với sự chứng kiến của linh mục Lê Quang Óanh, đã cầu cơ để xin Bề Trên chỉ dạy về tương lai Việt Nam.  Bà Chúa đã cho biết số phận Việt Nam từ 1945 (kỷ dậu): 


Ba mầu đến độ suy vong 
Khỉ về Gà gáy, vầng hồng nổi lên
Cúc vàng rót chén rượu tiên
Uống mà xem lũ đảo điên luân thường
Mèo lùi Cáo nắm kỷ cương
Tương tàn cốt nhục nhiễu nhương lạ kỳ

 Pháp suy (ba màu, cờ tam tài của Pháp), vừng hồng:  Giặc Cờ đỏ nổi lên. Mèo : Bảo Đại hiền lành. Cáo:Ông  Hồ đại gian đại ác gây ra cuộc huynh đệ tương tàn.
Cỏ cây non nước điêu tàn
Quỉ nọ ra hàng, Ma ấy mới thôi
Vẩy Rồng tạm tách làm đôi
Bóng câu in dấu muôn đời nhuốc nhơ

Quỷ: Pháp; Ma; Cộng sản. Pháp thua Điện Biên Phủ-Việt Nam chia đội lấy cầu Hiền Lương làm giới hạn.

Kể từ đôi ngũ nằm chờ
Thầy Tu mở nước bấy giờ mới hay
Chẳng qua cũng giống Quỉ Tây
Ma tàn Quỉ hết đến ngày Long-Hoa
Khỉ về Gà gáy oa oa
Khắp nơi lại dấy can qua kinh trời
Quỉ Ma đến lúc đi đời
Phụ Nguyên Trời đã định ngôi sẵn sàng
Chó mừng tân chủ rõ ràng
Bốn phương tấp nập lên đàng hồi hươn
Long Hoa muôn thuở biên cương 

Thầy tu, thầy tăng: thằng tây: Ông Ngô Đình Diệm theo Tây phương . Sau một thời gian vào năm thân dậu lại có chiến tranh . Lúc này Ma Quỷ đều tiêu vong, hội Long Hoa mở ra một thời đại hòa bình và thịnh vượng!

Tóm lại, các văn bản đều có những điểm chung như sau:
-Trung Cộng âm mưu xâm chiếm Việt Nam, Việt Cộng  mắc mưu Trung Cộng, theo Trung Cộng giết người Việt và tàn phá Việt Nam.
-Trung Cộng cũng như Pháp phải bại trận, Việt Công cũng tiêu tan.
-Năm thân, dâu , chiến tranh tái phát, Việt Nam trở thành một quốc gia hùng cường  Họ Nguyễn sẽ trở về, hội Long Hoa sẽ mở ra một thời đại  toàn thế giới hòa bình, thịnh vượng.



1 comment:

Sinh nguyễn said...

Tôi không biết phải giới thiệu như thế nào. Quyển sách mà các bạn sẽ đọc sau đây là tác phẩm vô cùng quý cho những người thành tâm tìm đạo. Không phải bằng sự tin tưởng, cầu nguyện, mà bằng sự sáng suốt. Kinh Bát Đại Nhân Giác có câu “ Duy Tuệ Thị Nghiệp ”. Như người đi đêm chỉ cần một ánh đèn là đũ. Nếu những lời hay, sách quý đúng vào mục đích nhất là mục đích cốt tủy của người tầm đạo thì thật là như một ngọn đèn sáng. Trân trọng giới thiệu với các bạn tác phẩm “ Ý Thức là Tất Cả ” của Peter Francis Dziuban do Ông Vũ Toàn biên dịch và gửi tặng. Đây là một quyển sách nói về Phật tánh ( Tánh Biết, Bản lai diện mục, Chơn Tâm…) do một tác giả Tây Phương viết với văn phong hiện đại. Một quyển sách chỉ trực tiếp cho hành giả thấy lại “ viên ngọc bỏ quên trong chéo áo của mình ”. Cảm nhận riêng tôi đây là một tác phẩm rất xuất sắc. Thật là một duyên lành, phước báu lớn cho người tìm đạo khi đọc quyển sách này. Cùng vài quyển sách Đạo khác. Nếu các bạn muốn, xin vào trang web chuabenhdongian.com và để lại email tôi sẽ gửi quyển sách này và vài quyển sách Đạo hay, đến các bạn