Saturday, May 14, 2016

SƠN TRUNG * AI KHÔN, AI DẠI?



SƠN TRUNG *  AI KHÔN, AI DẠI?

Trong cuộc thế hôm nay, có ba loại người Việt Nam: quốc gia, cộng sản và vô cảm. Thực ra trong thực trạng chính trị Việt Nam chỉ có hai phe: phe quốc gia và phe cộng sản.Trước những sự kiện kiện cay đắng xảy ra gần đấy khiến nhân dân và đa số đảng viên cộng sản đã giác ngộ. Một số vì quyền lợi vẫn bám, vẫn bênh vực Cộng đảng và chống phá phe quốc gia. Cuộc chống phá của họ thì nhiều lắm, người viết chỉ nêu lên một vài vấn đề cho hợp với khuôn khổ một bài báo.

Một tác giả đóng vai người ngoại quốc, phê bình dân Việt Nam ta: Dân hải ngoại ngu và phi lý vì miệng hô hào chống cộng lại gửi tiền về Việt Nam. Ý họ trách dân Việt ta ngu mà Mỹ cũng ngu, tại sao lại để hàng năm 7, 8 tỷ Mỹ kim chạy về Việt Nam mà không ngăn chận lại trong khi đó Mỹ mang công mắc nợ, nhiều tiểu bang sắp phá sản.

Người đó muốn mỉa mai dân ta nhưng người đó chỉ thấy một mà không thấy hai.

Tại sao dân ta gửi tiền về Việt Nam?

Người  Việt cộng lao động nước ngoài khi ở nhà cũng như khi ra hải ngoại luôn nghĩ đến gia đình, đất nước tối tăm, nghèo đói, có đi ra mới có bát cơm ăn và có it tiền gủi về cho cha mẹ. Có người chạy không đủ cơm ăn, thân bị bóc lột, trốn chui trốn nhủi như lao động Việt Nam ở Nga mà mỗi tháng vẫn tìm cách gửi tiền về nhà.
Người Việt Nam di tản cũng có nỗi buồn, một nỗi buồn lớn lao. Họ phải ra đi để giải thoát bản thân họ, con cái họ, và khi đến xứ người, hai bàn tay trắng khổ nhọc cũng cố gửi chút tiền về cho mẹ già, em dại. Họ khác lao động Việt Cộng vì họ là tư sản, là trí thức không phải vô sản và tin cộng sản như con cháu Cáo già!

Ở hải ngoại làm đủ nuôi miệng, người nghèo mỗi tháng không dư một hai trăm! Thế mà phải lo gửi nếu không thì bên đó bán nhà, đuổi mẹ ra đường hay mẹ già bị mấy thằng cháu ngoại, cháu nội xẻo thịt! Thảm lắm.Hơn nữa, việc gửi tiền này làm cho gia đình thiếu hụt, vụ chống sinh ra cắng đắng với nhau. Gửi tiền về là một sự thương và khổ. Sao người đó có thể mỉa mai lòng nhân ái và hiếu thảo của người dân Việt nơi tha hương? Nhưng xét về tâm lý và mục đich gửi tiền thì rõ ràng hai phe quốc gia và cộng sản lao động xứ người đều thương gia đình, phải gửi tiền về để cứu trợ gia đình chứ không phải ủng hộ Việt Cộng như tuần lễ vàng 1946. Lẽ tất nhiên cộng sản có lợi khi bắt lao động nước ngoài phải đóng tiền, cầm nhà thế ruộng cho cộng sản để được làm nộ lệ xứ người. Ngoài ra khi ra nước ngoài, người lao động phải nuôi bọn cán bộ quản lý công nhân, phải đóng 22% lợi tức cho chúng và bao nhiêu thứ tiền khác. Cộng sản cũng đắc lợi chỉ in tiền giấy để thu đô la. Con người có thời, thế, cơ. Cộng sản có khá đủ thuận lợi mà cơ trời đã dành cho họ để họ đi hết quảng đường trần. Quả báo không đến liền mà đến rất lâu và rất thảm khốc!Cộng sản Nga cũng huy hoàng lắm chứ nhưng rồi cũng bị đào thải!

Người Cộng sản dù chỉ là lao công, thợ thủ công, là nông dân nghèo, vì theo Cộng đảng nên lây cái "tự hào cộng sản". Họ khinh miệt da ta trắng, người ta mập, dân ta ăn mặc xênh xang, nhất là phụ nữ xanh mỏ đỏ môi,  quần loe, ống túm, tóc uốn quăn, mặt tô son phấn.  Nói chung, họ khinh bỉ ta không laio động, ăn bám, theo nếp sống tư sản đồi trụy!Họ ghét và căm thù cho nên họ đã xởn  tóc, cắt quần dân Miền Nam. Họ khinh quân ta hèn kém, tay sai Pháp Mỹ, còn họ anh hùng. Họ đã tự hào đánh thắng bốn tên đầu sõ quốc trong đó có tổ sư Mao và Đặng Tiểu Bình. Họ tự hào là lính đánh thuê quốc tế! Họ khinh Mỹ ngu dại. Ai đời đánh giặc mà không cầu thắng lại bỏ tiền đầu tư cho kẻ thù! Té ra Kim Dung không tưởng tượng mà trong thế giới này có nhiều "Độc Cô Cầu Bại"!

Nếu Cộng sản là chính phủ Mỹ, người Cộng sản dã man, tàn bạo, có thể ra lệnh cấm gửi tiền và bỏ tù những ai thương cha, nhớ mẹ! Nhưng người Mỹ không đến độ dã man như thế. Người Mỹ bao giờ cũng đối xử khéo léo tế nhị. Ra lệnh cấm gửi tiền sẽ bị dân Việt oán trách, thù hận và thế giới chê cười! Nhưng sự thật sâu xa. Người Mỹ thâm nho hơn ta tưởng. Bọn cộng sản luôn tự hào bách chiến bách thắng, coi Mỹ, Pháp, Canada, Anh quốc là khờ khạo, là đồ bị thịt ngu si! Có phải vậy không?


Trong những ngày tháng 1973, Mỹ cứ lui binh,- họ lui binh chứ không phải tháo chạy như Nguyễn Tiến Hưng nói, và họ có kế hoạch chứ toà Bạch Ốc không phải là vũng lầy như Nguyễn Kỳ Phong suy nghĩ- Ngươời Mỹ đóng vai thất trận, lui binh ở châu Á để khuyến khích Trung Cộng nhảy vào để lâm sự thể hôm nay. Những tài liệu ở tòa Bạch Ôc có thể một số là giả mạo để phô trương cái thất bại và suy yếu của Mỹ. Cùng nghiên cứu tài liệu tòa Bạch Ốc, sao Nguyễn Tiến Hưng lại chỉ trich Nguyễn Kỳ Phong. Theo thiển kiến, người Mỹ đau khổ mà thi hành khổ nhục kế. Người Mỹ can đảm thi hành khổ nhục kế thì nỗi đau của Việt Nam có thấm gì đâu! Trước và trong 1975, người Mỹ để các thành phố nguyên vẹn, để vàng bạc, và các hồ sơ mật..làm cho cộng sản nghĩ "Mỹ Ngụy" tháo chạy không kịp đốt tài liệu mật, không đốt nhà, phá cầu và giết hàng ngàn vạn người như Việt Cộng ở Huế trước khi tháo chạy về bên kia vỹ tuyến.

Để thành phố nguyên vẹn, để cho Việt Cộng hưởng mùi tư sản và "Mỹ Ngụy". Ăn no bò cưỡi thì đâu còn ý chí chiến đấu, và  xâu xé lẫn nhau! Như Trần Đức Thảo nhận định, Mỹ đổi chiến thuật, chiến lược. Trước Mỹ chủ trương chiến tranh, nay dùng sách lược tấn công hòa bình. Mỹ và các nước tư bản đầu tư, viện trợ, LHQ cho vay...để cho Cộng sản có nhiều tiền. Tâm lý cộng sản là tâm lý gian ác, phỉnh nhờ, dối trá. Ghét tư hữu, tư bản nhưng yêu tư hữu điên cuồng, bất chấp đạo nghĩa, ghét phong kiến tham quyền cố vị nhưng cộng sản nay cũng "cha truyền con nối." Trong chế độ quân chủ, các quan là những người có học, có tài và có đức.Hàng vương thân quốc thích, phần lớn chỉ có danh hư, không được tham dự chính quyền cũng như hạng tri phủ hàm, huyện hàm.. Trái lại cộng sản đưa vợ chồng, anh em, con cháu dốt nát vào trung ương và bộ viện." Máu tham hễ thấy hơi đồng thì mê!" Cầm nhiều tiền mà tay nào cũng trộm cướp gian tham thì bọn Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình, Lê Duẩn, Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng... mỗi tên và đồng bọn có năng lực phá hoại bằng mấy trăm trái bom khinh khí và bom hạch tâm. Mỹ cần gì phài đánh đấm, cứ tọa sơn quan hổ đấu!Ai bảo" lao động là vinh quang"? Mỹ không cần lao động, cứ đem ít mồi thả câu và chờ đợi. Vàng đô la tự nhiên chạy về túi Mỹ. Mỹ đâu cần tuyên truyện dụ dỗ và lừa đảo như Cộng sản mà vẫn đại lợi!

Đó là Mỹ đã dùng không thành kế hoặc kế con ngựa thành Troy. Mỹ không như Pháp chở hàng triệu dân Bắc vào Nam. Mỹ bỏ mặc cho cộng sàn nghĩ là Mỹ tháo chạy không còn dám trở lại Việt Nam cho nên không mang thành phần quốc gia về Mỹ! Người quốc gia bị hy sinh mà người lính Mỹ cũng bị đối xử tàn tệ làm như chính phủ Mỹ, và nước Mỹ coi cựu chiến binh Mỹ ở Việt Nam là nỗi xấu hổ, tủi nhục!Mỹ chỉ dang tay khi số người vượt biên bị chết, bị cướp. Và khi đám lưu vong có công công ăn việc làm sẽ gửi tiền về Việt Nam. Việt Cộng nói mỗi năm họ được 7, 8 tỷ đô la của người Việt hải ngoại. Xin nhớ người Việt hải ngoại gửi tiền về giúp gia đình chứ không phải giúp cộng sản. Nhưng sự đời biến chuyển vô cùng, Việt Công không được ngon lành như thế đâu! Chắc gì 7,8 tỷ, có thể là hai, ba tỷ mà Việt cộng thổi phồng lên cho "hoành tráng"! Không thể tin vào những thông tin, những tài liệu và những tuyên bố của cộng sản! Người Mỹ khôn lắm. Họ như bà Quan Âm xòe tay cho Tề Thiên đại thánh tự hào tài nhảy bay! Chúng ta tâm hẹp trí đoản, thấy thế bực bội. Ngày xưa ta cần 7 triệu Mỹ kim để chống cộng mà không được, nay Việt Cộng bỗng dưng có, 8 tỷ Mỹ Kim! Nhưng Mỹ có suy nghĩ khác:


"Lo chi việc ấy mà lo
Kiến trong miệng chén mà bò đi đâu!



Không phải Việt Cộng mà Trung cộng cũng thế. Sau một thời gian cướp phá, gian lận và tham nhũng, các đảng viên cộng sản trở thành "tư bản đỏ", một số lớn bọn này đã bỏ nước mà đi và mang theo tài sản kếch xù sang Mỹ và các nước tư bản. Tục ngữ ta nói" Ký cọp cho cọp nó tha". Cọp không tha mà chính cộng sản đút vàng, đô la vào miệng cọp!Nước Mỹ ngoài cái " hữu xạ tự nhiên hương" còn có chính sách cởi mở, phóng khóng. Đó là mở cửa cho du khách, cho du học sinh và ra Chương trình EB-5 (viết tắt của Employment Base Fifth) là chương trình xin thẻ xanh Mỹ an toàn và nhanh nhất dành cho người nước ngoài đến Mỹ theo hình thức đầu tưChương trình được Chính phủ Mỹ khởi xướng từ năm 1990 và đã giúp cải thiện nhiều địa phương ở Mỹ nơi có tỷ lệ thất nghiệp cao hoặc kinh tế chậm phát triển. Năm 2003, Chính phủ Mỹ cho phép các dự án nằm trong khu vực khuyến khích đầu tư (Regional Centers) thu hút vốn đầu từ nhiều quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam.Mỗi năm, Chính phủ Mỹ cấp 10.000 visa theo diện EB-5, trong đó có 3.000 visa theo diện đầu tư uỷ thác thông qua Regional Centers (vốn đầu tư 500 ngàn USD/suất) và số còn lại dành cho tự đầu tư (01 triệu USD/suất) vào Mỹ.


Cộng sản gộc cũng như thương gia đỏ miệng nói căm thù Mỹ nhưng bàn chân họ lại đi đến nước Mỹ. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc biết đâu đã là công dân Mỹ từ lâu! Mỹ lời chán. Hồ sơ Panama cho biết giả sử kiều hối về 7, 8 tỷ thì đô la xuất khẩu công khai và bí mật lên đến 80 tỷ? và tiền bí mật, tiền công khai đầu tư của Trung Cộng, Việt Cộng mỗi năm vào Mỹ mấy trăm, mấy ngàn tỷ đô? Ai dại ai khôn? Sấm Trạng Trình có câu :

Nguyễn đi thì Nguyễn lại về. Không biết Nguyễn nào về nhưng rõ ràng "đô la đi rồi đô la lại về túi Mỹ "!




 Tại sao dân ta cầu cứu Mỹ?

Ngày 9.5.2016, Đức Tăng Thống Thích Quảng Độ viết thư xin Tổng Thống Hoa Kỳ Obama tạo nên cơ hội lịch sử cất tiếng cho nhân quyền, dân chủ, tự do tôn giáo trong chuyến viếng thăm Việt Nam sắp tới . Trước kia, nhiều lần đức Tăng Thống cũng yêu cầu tổng thống Mỹ can thiệp cho nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam. Các hội đoàn Việt Nam cũng đã nhiều lần dâng thỉnh nguyện thư lên tổng thống Obama yêu cầu ông  giúp nhân dân Việt Nam thoát ách độc tài cộng sản, và xin Tổng Thống lên tiếng và nhân quyền và tự do, dân chủ tại Việt Nam. Tiếng nói của Tổng Thống Mỹ là tăng cường sức mạnh đấu tranh của người quốc gia hải ngoại!

Ngày nay, Trung Cộng chiếm biển Đông, bảo biển Đông là sân nhà của họ, cấm tàu các nước lưu thông, cấm dân Việt Nam, Philippines đánh cá ở Biển Đông, họ công khai cho biết Phạm Văn Đồng đã ký công hàm công nhận Trường Sa, Hoàng Sa là của Trung Cộng.

Bọn Việt Cộng im lặng, không dám chống đối vì họ cũng như Hồ Chí Minh đã người Trung Quốc ở trong hàng ngũ VIệt Cộng, bọn họ là gián điệp Trung Cộng cài vào hàng lãnh đạo Việt Cộng để thực hiện việc chiếm nước Việt Nam. Con gặp khó khăn thì kêu bố mẹ, anh em, nhưng tất cả đều bị cấy " sinh tử phù" của Trung Cộng. Vậy thì kêu ai?Hơn nữa, bọn họ lại sai công an, bộ đội đánh dân, cấm dân biểu tình, cấm dân chống Trung Cộng! Vậy dân ta thì phải làm sao?


Cái ông có đóng vai người ngoại quốc cũng mỉa mai rằng tại sao ta không tự tranh đấu mà cứ cầu xin người này người kia?

Ông này cũng là tay ngụy biện , tài năng bao nhiêu mà lên tiếng dạy mấy chục triệu con dân Việt Nam ư? Trong cuộc chiến cũng như trong cuộc đời, ta cần tự nỗ lực nhưng cũng cần sự hỗ trợ của bạn bè và đồng minh! Ta chăm chỉ lao động nhưng được sự giúp đỡ của tứ phương thì lại mau thành công. Có đồng minh thì hơn không có đồng minh, và hơn hẳn cái thế bị tứ phương thụ địch. Trong tam quốc Ngụy Thục Ngô, Thục và Ngô phải liên kết chống Ngụy. Trong thế chiến thứ hai, Liên Xô ghét Mỹ nhưng phải theo Mỹ vì một mình Liên Xô không thể chống Phát xít và tư bản. Trí óc bình thường ai cũng nghĩ thế!


Nước ta yếu, ta phải tranh đấu bằng nhiều cách trong đó có tranh đấu ngoại giao là cần thiết khi ta chưa có lực lượng quân sự giải phóng ViệtNam. Cũng như một người kia bị du côn vây đánh tất nhiên họ phải la làng, phải kêu cứu. Người nào, tổ chức nào,nước nào lúc lâm nguy mà chẳng kêu "SOS"!

Những câu " Bớ làng nước ơi!", SOS là tiếng kêu cầu cứu của kẻ lâm nạn, là chuyện bình thường, có gì mà mai mỉa. Tôi nghĩ người ngoại quốc phóng khoáng và nhân nghĩa hơn cộng sản, họ không có ý nghĩ ti tiện như thế!Không lẽ im lặng cho bọn cướp giết người cướp của. Sự cầu cứu là tâm lý và hành động chính đáng và phổ biến khi nguy cấp! Làm tay sai cho bọn côn đồ, bọn cường quyền mới đáng hổ thẹn, còn cầu cứu là chuyện đương nhiên sao lại mai mỉa? Khi ta gặp chuyện khó khăn, ta nói lên nỗi lòng ta cùng anh em, bạn bè để giải tỏa nỗi đau khồ đồng thời cầu xin sự giúp đỡ, nhất là về phương diện tinh thần! Cũng có trường hợp ta không van xin , cầu cứu mà cảnh cáo. Với bọn trẻ lưu manh, côn đồ, ta sẽ bảo chúng"Tao sẽ mách cha mày", hoặc" Chúng bay liệu hồn, chúng mày không thay đổi, chúng ta sẽ cho chúng mày một bài học".

Chúng ta cũng có thể nói với bậc phụ mẫu của chúng:"Các ông bà phải giáo dục mấy thằng con mất dạy của ông bà!"



Không biết người kia nghĩ sao về những lá thư của Hồ Chí Minh xin Nga, Tàu giúp vũ khí (trong khi họ kết tội Mỹ thả hàng tấn bom vào Việt Nam ), và việc Hồ Chí Minh sang Nga, Tàu nhận lệnh CCRD để tàn sát nhân dân Việt Nam. Sự việc nô lệ rõ ràng như thế mà họ Hồ và đồng bọn vẫn bô bô cái miệng "Không gì quý hơn độc lập, tự do"! Sự van xin cầu cứu và sự cúi đầu làm nô lệ, cúi đầu tuân lệnh giết dân của Hồ Chí Minh, cái nào là chính nghĩa?

Trước mắt hiện nay, thế giới chia hai phe: phe Mỹ và phe Trung Cộng. Theo Trung Cộng là làm tay sai , là bán nước cho Trung cộng.. Còn Mỹ là người anh hùng đang giang tay bảo vệ các tiểu quốc. Từ trước đến nay, Mỹ đã giúp kẻ thù cũ và đồng minh trở nên giàu mạnh, trong khi chư hầu của Liên Xô,Trung Cộng lâm vào đói khồ, chết chóc và mất tự do!Cứ suy nghĩ bình thường, ai cũng thấy Trung Cộng, Việt Cộng là kẻ thù của nhân dân ta. Xin đi sâu vào quần chúng để xem dân chúng chọn ai. Mỹ cùng ta chung trận tuyến chống Trung Cộng xâm lược. Ngoài Mỹ không ai đủ sức chống Trung Cộng. Anh, Pháp, Đức.. không là gì cả. Giữa Trung Cộng và Mỹ, dân ta ta kể cả Việt Cộng cũng thích Mỹ hơn. Nhìn xem thái độ của Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang trong các cuộc găp Tập Cận Bình và Obama, ta thấy thái độ củaViệt Cộng tỏ ra thân mật với Obama mà sợ hãi  Trung Cộng! Nhìn lại ngày xưa, ta thấy anh thông ngôn đi ngang hàng với cố vấn Mỹ, chuyện trò thân mật như bạn bè. Trong khi đó một anh Việt cộng cắp cặp cho cố vấn Liên Xô thì đi sau mấy bước, mặt tái xanh, chân tay run rẩy!

Bao lần Pháp muốn lôi kéo Việt Nam nhưng chính Pháp tự biết mình là kẻ hèn kém phải bưng cơm, rót nước cho Trung Cộng để xin cơm thừa canh cặn. Pháp cam phận nô bộc cho Trung Cộng, tại sao các ông họ Bùi, họ Vũ, các ông giáo sư, luật sư 80-90 tuổi đầu còn muốn làm gái, làm bồi? 80-90 rồi còn gì nữa mà mong! Tiếc thay cho những ông bà giáo sư đại học Huế và Đại Học Sai gon quên mất khí tiết người quân tử!Tại sao những người như Vũ Quốc Thúc cùng 36 con đười ươi lấp ló sau lưng, và anh nhà báo Osin Huy Đức lại khuyên ta không nên nhờ Mỹ, không nên theo Mỹ. Không nhờ Mỹ thì nhờ ai? Một mình ta đánh sao lại Trung Cộng? Không lẽ im lặng cúi đầu cho Trung cộng đánh đập, giết chóc? Ta tự lực nhưng cũng cần sự giúp đỡ của anh em bốn bể năm châu! Những kẻ lý luận như trên là đứng vào phe Trung Cộng, khuyên ta đầu hàng Trung Cộng. Những kẻ ấy là tay sai mà còn ra vẻ khôn ngoan dạy đời. Hãy nhìn xem một gia đình có mẹ nằm bệnh viện, nhà cửa sắp bị chiếm đoạt vì vay nợ xã hội đen. Người con gái da vàng phải đi làm để có tiền chữa bệnh cho mẹ, một một van xin bọn đầu gấu đừng đuổi nhà, và cầu cứu pháp luật che chở. Việc gửi tiền và van xin đó có trái luân lý mà bị ông kia mai mỉa. Tâm ông thật xấu.

Nếu quý ông là người Việt Nam, yêu nước Việt Nam có nhiều điều cần suy nghĩ về những sự kiện vô cùng phi lý::
-Tại sao Cộng sản ( Trung Cộng và Viêt Cộng)  nay nắm quyền cai trị, thâu tóm tài sản quốc gia thành tư sản đỏ mà lại bỏ nước sang Mỹ giống như  bọn "Mỹ Ngụy tháo chạy" và phản bội nước Cộng sản?
-Hồ Chí Minh là  HòTập Chương, gián điệp Trung Cộng cài vào trong hàng ngũ Việt Cộng để biến đảng Việt Cộng và quân đội Việt Cộng làm quân lê dương cho tham vọng bá quyền thế giới mà Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng có biết hay không? Lẽ nào không biết? Tại sao bọn họ im lặng? Nếu những tin tức trên là bịa đặt, do bọn phá hoại, phản động tung tin thật thiệt, tại sao trungt ương Cộng Đảng im lặng mà chỉ sai Bùi Tín, Vũ Thư Hiên đính đính một cách yếu ớt và khờ khạo?
-Ngày xưa Việt Cộng kêu gọi lòng yêu nước, nay sao bọn Nông Đức Mạnh, Lê Đức Anh, Đỗ Mười, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang  lại cúi đầu phục tùng Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình và ra lệnh công an đánh giết và bỏ tù nhân dân? Vậy Việt Cộng yêu nước, bác Cáo yêu nước, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp là yêu nước hay bán nước? Phải chăng Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình,  Lưu Thiếu Kỳ, Hồ Chií Minh đã lừa đảo nhân dân ta?




Trận chiến sắp tới là trận chiến của Á Châu, của toàn cầu, Việt Nam ta không lẻ loi. Chúng ta còn chờ ngọn gió Đông. Ngày Độc lập và Tự Do sẽ đến.



No comments: