Friday, May 20, 2016

QUAN ĐIỂM NHÂN DÂN


 

  Chống Mỹ cứu nước!

Bảo Giang (Danlambao) - Khi nhìn lại ngày 30-4-1975 cách đây 41 năm, ngày Cộng sản Bắc Việt phùng mang lên gọi là ngày “Giải Phóng Miền Nam”, ngày “đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”. Hoặc giả, là ngày hoàn tất nhiệm vụ của tên đầy tớ: “ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Sô, đánh cho Trung Quốc” (Lê Duẩn), tất cả mọi người đều phải buồn cười. Buồn cho chữ nghĩa và cười vì kẻ tự gọi là “chiến thắng” là “giải phóng”, nhưng chỉ sau ít ngày bị đói ăn trong cảnh làm nô lệ cho Tàu và phản bội xương máu của đồng bào, tiền nhân, Việt cộng rủ nhau cúi đầu xuống mà lạy “đế quốc Mỹ và tay sai” để kiếm “cơm thừa canh cặn”.

Trước tiên, Võ Văn Kiệt đã giang tay vỗ thẳng vào mặt Phạm Văn Đồng khi uốn lưỡi, chỉ bảo báo chí, tập thể CS phải tập ăn tập nói, tập cách chào đón những người tỵ nạn, những người vượt biên, vượt biển khi Cộng sản tràn vào miền Nam là “khúc ruột ngàn dặm”. Thay vì xử dụng ngôn từ của loại đầu đường xó chợ “ma cô và đĩ điếm” của Phạm Văn Đồng trước kia, để mong họ trở về Việt Nam, nhờ đó mà hưởng ké những đồng Dollars Mỹ. Kết quả, sau khi nâng khăn sửa túi cho người tỵ nạn về thăm quê, CS bắt đầu đánh răng, xúc miệng rồi chùi trơn, đánh bóng từ ngữ để mời chào trọng thị Tổng Thống của đế quốc Mỹ "xâm lược" đến thăm Việt Nam vào các năm 2006 và 2010. Được ăn, nay 2016, nhớn bé lại bảo nhau xếp hàng, cúi đầu đón tiếp một TT khác. Nhìn cảnh CS chạy ngược chạy xuôi, quét đường trải thảm đón đế quốc Mỹ, người dân Việt Nam phải bấm bụng, lắc đầu trước cảnh “nửa người, nửa ngợm, nửa đười ươi” của nhà nước CSVN.

Có người hỏi rằng: Theo truyền thống đánh thuê của ta, liệu nhà nước có cho nhân viên đóng vai nhân dân tràn ra đường phố, giơ cao biểu ngữ, rồi đồng loạt vung tay hô lớn “Đả đảo đế quốc Mỹ xâm lược”, “Obama hãy cút về nước” không? Hay phải cho người trà trộn vào dân chúng, mở căng mắt ra xem có một loại biểu ngữ nào ngu dốt như đảng ta đã làm trước đây hay không. Nếu có thì phải hạ cánh tay, thượng cẳng chân chủ nhân của nó ngay lập tức! Không thể để những tên phá hoại này sống sót!

Đến khi đường phố sửa soạn giăng cao hàng loạt biểu ngữ “Kính chào Ngài TT Obama”, nhà nước CS lại phải họp bàn bỏ tiền ra để in hàng trăm nghìn lá cờ Mỹ đem phát cho trẻ, cho cán bộ giả thường dân đứng dọc hai bên đường mà hoan hô, chào đón Ngài. Đã vất vả thế, hàng cán gộc còn mất ăn mất ngủ, họp lớn họp bé, viết, sửa và tập đọc các bản văn cho trôi chảy nữa!

Trước cảnh dở khóc dở cười này, xem ra chẳng còn ai thắc mắc là tại sao nhà nước ta lại phải dùng những khẩu hiệu của miền Nam trước kia để đi đón TT Mỹ? Bởi lẽ, tất cả đều biết rõ sự nghiệp của CSV chỉ là câu chuyện của một băng đảng gây ra tội ác với con người như lời của Mikhail Gorbachev, cựu tổng thống Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Liên bang Sô Viết, kiêm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Sô, đồng thời cũng là lãnh tụ của phong trào cộng sản quốc tế mà Việt cộng là hội viên. Ông đã công khai công bố với thế giới cái bản chất thực của cộng sản là: “Chế độ CS mà tôi đã mang cả đời ra phục vụ, chỉ toàn là sự tuyên truyền và các cán bộ đảng trong đó có tôi chỉ điều hành quốc gia bằng sự gian dối, độc ác”. Rồi người lãnh đạo sau ông, một cựu đại tá trong đội quân tình báo Liên Sô, Tổng Thống Putin xác minh: “Kẻ nào tin những gì Cộng sản nói là người không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của cộng sản là kẻ không có trái tim”. Trong khi đó, Thủ tướng Đức Angela Merkel, một cựu công dân của CS Đông Đức thì rõ ràng hơn trong kết luận "Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối.”.

Ai có thể bao biện được những lời công bố này? Chắc chắn là chẳng có ai! Thực tế hơn, hỏi xem CSVN đã làm được những gì cho đất nước này sau khi mở chiến tranh vào nam và tạo nên cái chết oan khiên cho ba, bốn triệu nhân mạng trong chiến tranh, rồi đẩy cả nước vào cảnh nghèo đói lạc hậu hôm nay? Chẳng lẽ, cái chủ đích “giải phóng miền Nam” chỉ là để vùi dập cả nước vào cuộc sống thê lương hơn, và rồi sẽ trao tay cho Trung cộng vào năm 2020 theo thỏa ước Thành Đô chăng? 

Hay hỏi xem, tại sao những người có sẵn quyền uy tuyệt đỉnh trong tay kia lại không hô hào tiến lên XHCN mà lại tự tay xóa bỏ chế độ cộng sản? Khi tự xóa bỏ chế độ CS, họ đã vì mình hay vì công ích toàn dân? Có phải các quốc gia theo chế độ Tự Do là thiên đường là hạnh phúc đáng mơ ước của người dân là lý do để họ xóa bỏ chế độc cộng sản không? Nếu phải, tại sao tập đoàn Việt cộng lại tiêu diệt ước mơ tốt đẹp của con người rồi đeo gông XHCN vào cổ dân tộc Việt Nam? Chẳng lẽ chế độ Cộng Hòa tại miền nam Việt Nam là một thảm họa cho cộng sản ư?

Với tôi, miền Nam trước kia là một xã hội nhân bản của con người. Ở đó chưa là nơi đạt đến lý tưởng và ước mong của mọi người. Nhưng là nơi có tự tình dân tộc. Là nơi mà mọi người đều có cơ hội chen vai, chung sống và xây dựng đời sống mới. Là nơi mà tiếng trẻ reo vui theo từng bước chân từ mái nhà tranh đến trường. Là nơi mà niềm tin của con người đặt cả vào trong tờ giấy trị giá một đồng, nhưng đã được xé ra làm hai với giá trị là 50 xu cho mỗi nửa để buôn bán! Đã thế, hầu như chẳng có một người nào phải chập chờn trong giấc ngủ vì lo nạn trộm cắp. Dĩ nhiên, cuộc sống như mơ với kỷ cương ấy, dẫu có sút giảm sau ngày TT Ngô Đình Diệm bị bọn tà ma Việt cộng giả vai tăng ni xuống đường phá rối và gặp bọn phản tướng hèn hạ nuốt tiền sát hại. Tuy thế, những năm sau đó 1963- 1975, dù phải cuốn mình đỡ đạn pháo của Nga Tàu do Việt cộng bắn phá đêm ngày, cuộc sống của người dân dẫu là trong cảnh lo âu cùng khổ nhất vẫn còn khá hơn mức sống, và sự sinh hoạt của người được đánh giá là khá giả trong thời cộng sản sau 1975 nhiều lần. 

Đó là nói đến cái ăn, cái mặc và phong thái trong cuộc sống. Về an sinh xã hội, ở đó, tuy không phải là thiên đàng nhưng cũng chẳng phải là mảnh đất hoang của những trộm cắp đầu đường xó chợ hoạt động như sau 30-4-1975. Đi đâu, ở đâu, làm gì, không ai hỏi đến. Thậm chí đi biểu tình nêu đích danh, đòi lật đổ chính quyền cũng chẳng một viên cảnh sát công an nào dám đụng đến, ngoại trừ kẻ có hành vi phạm pháp hay là cán cộng giả dạng trà trộn vào trong các cuộc lên tiếng với mưu đồ phá hoại, ném đá dấu tay! Từ đó cho thấy, đây là lý do để người dân Việt luôn muốn sống với thời Cộng Hòa.

Chớp mắt, sau ngày 30-4-1975, cuộc sống xem ra là đổi đời. Đổi một cách đúng nghĩa. Từ an bình ra lo lắng, từ Tự Do xuống nô lệ. Giấy tờ có hàng trăm thứ, con người vẫn không có giấc ngủ yên. Chẳng nói đến cuộc sống lầm than của người dân nữa, vì ai cũng biết. Chẳng nên nói đến cảnh trộm cắp đầu đường xó chợ hay giữa ban ngày nữa. Bởi lẽ mọi người là chứng nhân. Sau ngày 30-4-1975 nó đã hành nghề giữa ban ngày, và chất ngập trên những chuyến xe của mọi tầng lớp cán bộ, bộ đội, công an, từ trung ương tới địa phương chạy ngược chiều từ Nam ra Bắc rồi. Nhưng hãy thử nhìn vào phong cách sống, tư tưởng độc lập, tinh thần chủ quyền, và cái đạo đức làm người trong cách ăn cách ở, cách xử thế của giới gọi là lãnh đạo từ nhớn đến nhỏ trong hàng ngũ này xem như thế nào?

Có phải từ khi đi theo và là đầy tớ của Trung cộng, Hồ chí Minh (Hồ Quang) và tập đoàn CSVN đã noi gương Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống, đưa đất nước và dân tộc này vào con đường cùng khốn không? Rồi sau khi gây ra chiến tranh mà CS gọi là “giải phóng” người dân Việt Nam được những gì? Có phải ngoài chuyện dân tình nhận lấy khốn khố là hàng ngàn ngàn km2 bờ biển, vùng đất đai màu mỡ, hay nơi hiểm địa để bảo toàn và phát triển đất nước đều nằm trong tay Trung cộng không? Có phải hàng hàng lớp lớp người được gọi là chuyên viên, cố vấn, nhà đầu tư, các thợ thuyền, nhân viên và hành khách du lịch từ Trung cộng tràn sang mua nhà, chiếm đất, rồi ở lại, nhưng nhà nước này không được phép kiểm toán những con số không? 

Rồi cùng nhìn lại xem cái tình “đồng chí” bền chặt trong từ XHCN với láng giềng ra sao? Có phải cái giá đầu tiên mà CSBV đã phải trả vì làm kẻ đánh thuê, nhận súng đạn Tàu giết dân Việt mà hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam phải rời đất mẹ, nhập địa chính Tàu theo cái công hàm của Phạm văn Đồng ký ngày 15-9-1958 không? Rồi khi cơn đói kém vào những năm 1977-78 chưa qua, cuộc xé cờ cộng sản tại Liên Sô và Đông Âu (1988-89) đã đưa CSBV về đâu? Có phải tập đoàn CS Đồng, Linh, Mười, Anh, Phiêu, Khải, Cầm, Kiệt… đã dìm đất nước vào vòng nô lệ của Hán bang theo hiệp ước Thành Đô 1989 không?

Chuyện Thành Đô ra sao? Cho đến nay CS không công bố nửa lời. Nhưng theo wikileaks, nó được ghi chép như sau: “…Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng thành công CNCS, Đảng CSVN và nhà nước Việt nam đề nghị phía Trung quốc giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam xin làm hết mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân hai nước do Chủ tịch Mao trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh dày công xây đắp trong quá khứ và Việt Nam bày tỏ mong muốn đồng ý sẵn sàng chấp nhận và đề nghị phía Trung Quốc để Việt Nam được hưởng quy chế khu tự trị trực thuộc chính quyền Trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã từng dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây… Phía Trung quốc đã đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, cho thời hạn phía Việt Nam trong thời hạn 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. Chuyện khốn khổ cho dân nước Việt là thế, nhưng kẻ đứng đầu cuộc ký nhận xin dâng đất làm nô lệ cho Trung cộng là VC Nguyễn văn Linh lại vênh vang tự đắc: “Ta hợp tác toàn diện với Trung Quốc, bảo vệ XHCN, chống đế quốc!”. Hỏi xem, Việt Nam còn lại gì?

Đến nay, nhìn vào bản đồ Việt Nam ai ai cũng phải lo lắng. Suốt từ Bắc chí Nam, không một nơi nào thiếu dấu chân của tập đoàn Trung cộng dày xéo. Không còn một vị trí nào, cơ sở nào mà không nằm trong “khế ước” xây dựng của Tàu cộng. Nói cách khác, tất cả những điểm được coi là chiến lược, cơ bản ở Việt Nam cũng như hệ thống hạ tầng cơ sở đã nằm gọn trong tay Trung cộng. Ấy là chưa kể đến hàng ngũ cao cấp trong công quyền, trong quốc hội là người Tàu. Như thế, Việt Nam sẽ đi về đâu? Sẽ bị Việt cộng cuốn chiếu đưa vào quan tài mà người đóng đinh là Trung cộng chăng?

Câu hỏi chẳng một người trả lời, trong khi đó giới thạo tin cho rằng: Hiện nay tập đoàn Việt cộng đang làm đủ mọi phương cách để Hoa Kỳ quên đi cái dĩ vãng của cuộc chiến, và bằng lòng coi họ hoặc chấp nhận họ như là một thực thể trong giới lãnh đạo tại miền Nam trước kia mà bảo vệ chúng. Rõ ràng, điều ước mong này không phải tới bây giờ Hoa kỳ mới biết. Tuy nhiên, phía Hoa kỳ dường như cho thấy rằng, dù có ngoại giao với Trung cộng, nhưng TC không thể là một đồng minh của HK. Việt cộng cũng bị Hoa Kỳ đánh giá như thế. Nên chuyện mua bán vũ khí tối tân của Mỹ để giao nộp cho BK chỉ là chuyện nằm mơ! Tại sao? Về điểm này, chẳng nói ra thì tập đoàn VC cũng biết rất rõ bản thân mình. Một bọn dối trá, bất lương. Một bọn Vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo rất khó có thể gần gũi với con người trong xã hội nhân bản, văn minh và có tín ngưỡng.

Như thế, câu hỏi được đặt ra là: Việt cộng mong cầu gì ở Hoa Kỳ nhân chuyến đến Việt Nam của TT Obama? Để lừa đảo người dân, để tiếp tục trục lợi trong con đường bán nước, hay muốn đưa đất nước thoát ra ngoài vòng kiểm soát của Trung cộng? 

a. Lối đi của nhà cầm quyền cộng sản:

Xem ra, phần đầu của câu hỏi trên là chủ đích của nhà nước này. Bởi vì cho đến nay, người ta không thấy một chỉ dẫn nào từ phía nhà cầm quyền CS cho thấy là họ muốn hòa giải với chính người dân ở trong nước để đưa đất nước vào một tiến trình thay đổi có lợi cho đất nước. Trái lại, nó chẳng qua chỉ là cuộc chơi bóng bẩy, mang tích ngoại giao bùa chú với Hoa Kỳ hơn là một thực tế có khả năng xây dựng một tiến trình mới. Ở đó, một bên vẫn cố gắng thăm dò và nhử mồi để xem phong cách chư hầu lệ thuộc ra sao vào đối phương. Một bên thì nhờ chuyến viếng thăm này mà thổi phồng tin tức hoạt cảnh, cũng như đánh bóng mình thành một đối tác được Mỹ coi trọng trong chính sách của Mỹ ở Đông Á để tiếp tục cuộc lừa đảo.

b. Cá sống vì nước, Dân sống vì Tự Do.

Ở một chiều khác, xem ra nhà cầm quyền cộng sản ở đây biết rất rõ ý định của người dân, nên cũng không dám nhờ đến sức mạnh của nhân dân để tạo nên một tiếng nói có trọng lực cho chủ quyền của đất nước trong những hoạt cảnh ngoại giao này. Bởi lẽ, khi người dân được thể hiện ý chí của mình một cách tự do thì chế độ cộng sản dù có được TC hỗ trợ, cũng sẽ không thể tồn tại ở nơi đây. Đó là lý do, những cuộc biểu tình dù để bảo vệ môi trường, bảo vệ mạng sống của cá, cũng là để bảo vệ con người đã bị cộng sản tấn công một cách tàn bạo và thô bỉ trong những ngày qua. Tuy nhiên, nó không có nhiều cơ hội đồng diễn hoặc lên tiếng trước mặt những người được coi là bảo vệ hai chữ Tự Do trên thế giới để mở ra tiến trình mới. Mặc dù, ngọn lửa đã sẵn sàng bùng cháy từ mọi nơi mọi chốn.

Như thế, xem ra không có chuyện CS muốn thoát Trung và quay về với chính nghĩa dân tộc. Nói cách khác, VC sẽ không bao giờ có khả năng đưa Việt Nam thoát ra ngoài tầm tay với của Trung cộng. Trái lại, càng lúc càng lún sâu vào đường nô lệ với TC. Khi cái mốc của ngày 2020 càng lúc càng gần. Chúng càng gia tăng cấp số chữ vơ vét và tìm cách hòa hoãn với Hoa Kỳ và các nước phương tây để tìm lối thoát thân trong đoạn cuối đường theo hiệp ước Thành Đô mà thôi. Sẽ chẳng có một con đường mới nào do Việt cộng mở ra cho dân tộc Việt Nam từ trước hay sau chuyến đi của Obama.

Nói như thế, không có nghĩa là ngày TT Hoa Kỳ đến Việt Nam sẽ không có cờ hoa không có tiếng nói thật sự của người Việt Nam. Trái lại, có thể còn nhiều hơn người ta ước tính. Bởi lẽ ngày nay, mọi người Việt Nam đều ý thức rằng: Con đường của Việt Nam đi sẽ do chính dân tộc Việt Nam tự quyết, nó không phải là con dường do Việt cộng tự xếp đặt. Bởi lẽ, từ mấy chục năm qua, không ai xa lạ gì những trò đa ngôn xảo trá của chúng. Hơn thế, ai cũng biết và chính CS chứng minh rằng: Ở đâu có cộng sản, ở đó có hận thù. Ở đâu có cộng sản là ở đó có bạo tàn và đói rách. Ở đâu còn cộng sản, ở nơi đó là một cuộc sống không có niềm vui, nói chi đến Hạnh Phúc, Tự Do, Công Bình. Hơn thế, chẳng một người Việt Nam nào mà không thuộc nằm lòng: “Đừng nghe những gì cộng sản nói, nhưng hãy nhìn kỹ những điều chúng làm” (TT Nguyễn văn Thiệu). Đặc biệt mọi người đều biết: Chẳng ai ban cho ta chữ Tự Do, nhưng phải đổi lấy nó bằng máu và nước mắt của mình!

Điều này là hiển nhiên. Hãy nhìn về Nam Phi để thấy nhà cầm quyển độc tài đã bắt giam Mandela là những người đem đến cho Nam Phi một sức sống, an bình hay chính người tù của chế độ mang tên Mandela đã làm cho đất nước ấy hồi sinh. Gần hơn, Miến Điện cần đến tù nhân Aung San Suu Kyi để hồi sinh hay nhờ vào hàng ngũ độc tài quân phiệt thờ Trung cộng? Việt Nam thế nào đây?

Phải nhờ những Hồ Quang, Phạm văn Đồng, Trường Chinh, Đỗ Mười, Nguyễn văn Linh… và những kẻ tiếp bước bán nước cầu vinh Nguyễn phú Trọng, Nguyễn xuân Phúc, Nguyễn đại Quang, Uông Chung Lưu, Hoàng Trung Hải… để người dân tìm được nguồn sống của dân tộc chăng?

- Không. Tôi tin rằng không bao giờ Việt Nam cần đến thành phần này.

Như thế, có phải Việt Nam ngày mai cần đến những bàn tay, những trí tuệ, nhân bản của những người tù như Nguyễn văn Lý, Nguyễn văn Đài, Lê Công Định, Lê thị công Nhân… cần đến những trí năng vì dân vì nước Dương Nguyệt Ánh, Lương xuân Việt, Đỗ bá Hùng, MyeLene Trần Huỳnh, anh em nhà Võ bá Ngữ, Võ bá Tường, Ngô bảo Châu… và những người trẻ tài năng, tận tụy ở khắp nơi, đủ khả năng nối chí lớn theo bước chân của tiền nhân bảo vệ quê hương và đưa một Việt Nam tiến lên trường quốc tế chăng?

Xem ra, đã có câu trả lời rõ ràng, chuẩn xác, dứt khoát có sẵn trong lòng mọi người, chẳng trừ ai. Hẳn nhiên, Obama cũng biết rõ như có tờ giấy ở trước mặt. Như thế, đến nay câu chuyện chỉ còn là một hướng đi. Nếu nhà nước Việt cộng đưa ra những biểu ngữ chào mừng, hoan hô Obama. Tại sao chúng ta không thể đồng lòng, cùng giơ cao những biểu ngữ chào mừng Tự Do cho Việt Nam, hoan hô Hòa Bình, Độc Lập cho Tổ Quốc và đả đảo bè lũ cộng sản bán nước? 

Qua việc làm này chúng ta sẽ có câu trả lời. Nếu cái khẩu hiệu thứ nhất vẫn được nhà nước đơn lẻ, lặng lẽ dúi vào tay trẻ, công an, cán bộ mang ra đường phất phơ để lừa người bịp đời, và không ai nhìn thấy cái khẩu hiệu thứ hai của triệu dân đưa lên, hoặc giả bị VC bạo hành thì điều ấy cho thấy rằng: Trong lòng những kẻ bất nhân, giỏi lừa dối, không có cội nguồn cũng như không có dân tộc. Chúng không phải là những người cùng sống và chết với dân tộc này theo tinh thần của cha ông ta. Chúng không đi theo bước chân của những Quang Trung, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Nhị Trưng… bảo vệ đất nước, bảo vệ nguồn cội dân tộc. Trái lại, chúng chỉ là những tôi thần của Trần ích Tắc, Lê chiêu Thống của Hồ Quang chờ dịp gây họa cho nước mà thôi.

Đối mặt với thành phần này, chúng ta chỉ còn một cách duy nhất: Toàn thể quốc dân Việt Nam cùng đứng dậy, chung tay thực hiện khát vọng trường tồn của sông núi và lẽ sống của dân tộc. Khi ấy, có thể máu sẽ đổ. Đó là đau thương và nước mắt. Nhưng đất nước chúng ta sẽ Hồi Sinh. Con cháu chúng ta sẽ thoát ách cộng sản và bước ra ngoài vòng tay với của tập đoàn đỏ Trung Quốc. Để từ đó, dưới mái nhà Việt Nam, chúng ta sẽ mãi mãi cùng nhau ca vang khúc hát Tự Do của dân tộc và Độc Lập của tổ Quốc Việt Nam.
Ý bạn thế nào?

20-5-2016

danlambaovn.blogspot.com

Giới tranh đấu nghĩ gì về chuyến thăm của Tổng thống Obama

Hoàng Dung, thông tín viên RFA
2016-05-20
000_AW52S.jpg
Hai lao công dọn dẹp bên ngoài Bảo tàng Quân đội tại Hà Nội ngày 19 tháng 5 năm 2016.
AFP photo
Chỉ còn một ngày nữa thì Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ đến thăm Việt Nam. Những người bất đồng chính kiến trong nước mong đợi gì trong chuyến viếng thăm này?
Từ ngày 22 tháng 5 đến ngày 25 tháng 5 tới đây, Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ tới viếng thăm Việt Nam, hiện nay mọi công tác chuẩn bị tiếp đón đang được chính quyền cộng sản Việt Nam chuẩn bị.
Trong những năm qua, chính quyền cộng sản Việt Nam đang có những hành động vi phạm nhân quyền trầm trọng, nhiều nhà đấu tranh bất đồng chính kiến bị bắt bớ, đánh đập bỏ tù một cách bất công, nhiều nhà thờ của đạo Tin Lành bị phá vỡ bởi những nguyên nhân không rõ ràng. Trong khi đó Mỹ là một nước luôn tôn trọng tới nhân quyền và dân chủ và Tổng thống Mỹ Barack Obama là một người mà lời nói của ông luôn có trọng lượng, vậy ông có thể tác động để thay đổi nhân quyền ở Việt Nam.
Chỉ là ngoại giao?
Qua chia sẻ của một số người đấu tranh từ Bắc tới Nam, thì hầu hết mọi người đều quan tâm đến sự kiện quan trọng này, dù họ biết rằng chuyến viếng thăm của Tổng thống Barack Obama đến Việt Nam chỉ là vấn đề ngoại giao giữa 2 nước. Tuy nhiên, có một thực tế khi Tổng thống Barack Obama đến các nước còn nền chính trị độc tài như Cuba, thì ông vẫn luôn dành những thời gian để gặp gỡ trao đổi với những nhà đấu tranh tại nước đó, để tìm hiểu kỹ hơn về những vấn đề vi phạm nhân quyền tại quốc gia đó.
Họ không chấp nhận đánh đổi chính trị để đổi lấy quyền lợi khác, vì đối với họ quyền lực chính trị là quyền lợi tuyệt đối nhất mà họ có được.
- Anh Khúc Thừa Sơn
Anh Lê Dũng, một Blogger tự do ở Hà Nội cho biết, trước đó mấy ngày anh cùng một số người đấu tranh nhân quyền ở Việt Nam đã đến đại sứ Mỹ tại Việt Nam để hỏi thăm lịch trình của Tổng thống Barack Obama khi ông đến thăm Việt Nam, và anh cho biết anh cùng một số người ngỏ ý muốn được gặp ông, thì đại sứ quán Mỹ cho biết ông Obama sẽ dành thời gian để gặp gỡ trao đổi với một số nhà đấu tranh nhân quyền ở Việt Nam, anh Lê Dũng cho biết là anh sẽ thu thập các thông tin chứng cứ về những trường hợp vi phạm nhân quyền của chính quyền cộng sản Việt Nam và sẽ đưa cho ông Obama xem.
Mình có hỏi trợ lý ngoại giao là nhờ ông chuyển lời tới Tổng Thống Obama rằng trong lịch trình chuyến thăm tại Hà Nội thì có dành một chút thời gian để cho gặp gỡ cho các nhà hoạt động xã hội có những nhà báo độc lập không, có những blogger hay không, thì ông ấy trả lời thì chắc chắn sẽ gặp những nhà báo hoạt động xã hội đương sự như Blogger gửi chương trình của Obama đi khắp các nước đều gặp.
Chị Trịnh Kim Tiến, một người đấu tranh ở thành phố Sài Gòn thì cho biết, hiện nay, chị chỉ quan tâm đến những vẫn đề đang nổi lên trong nước mà ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân, còn những vấn đề khác như vấn đề ông Obama sang thăm Việt Nam, cũng chỉ là vấn đề ngoại giao thôi.
Việc Obama đến chỉ là vấn đề ngoại giao giữa hai nước thôi, còn vấn đề thực sự quan trọng là vấn đề ở trong nước nó đang diễn ra vào cái tình hình là trước mắt dân cần yêu cầu chính phủ là minh bạch những thông tin, những sự kiện mà đang ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống, cuộc sống của nhân dân. Vấn đề mình quan tâm hiện tại trước mắt là cái vấn đề đang nổi lên trong đất nước mình.
Anh Khúc Thừa Sơn, một người đấu tranh ở Đà Nẵng anh cho biết, anh có quan tâm đến vấn đề này, tuy nhiên đó là vấn đề bang giao, ngoại giao giữa 2 nước.
Có, anh có quan tâm đến vấn đề ông Obama sang Việt Nam, nhưng chuyện ông qua, là chuyện bang giao giữa 2 nước.
Hy vọng gì
Hiện nay, tình hình trong nước rất bất ổn với nhiều vấn đề lớn, trong đó vấn đề lớn nhất là trường hợp cá chết ở khu vực miền Trung hơn 1 tháng nay, mà chính quyền vẫn chưa giải quyết một cách minh bạch cho người dân. Trong 3 cuộc biểu tình ôn hòa của người dân để yêu cầu chính quyền giải quyết vấn đề cá chết cho người và có câu trả lời thích đáng, thì chính quyền lại huy động một lực lượng đông đảo công an, dân phòng đàn áp thẳng thừng vào những người biểu tình một cách không thương tiếc, thì nhiều người dân vẫn hy vọng ông Obama sẽ có tác động 1 phần nào đó vào chính quyền Việt Nam. Tuy nhiên, nhiều người cũng cho rằng đó là vấn đề ngoại giao giữa 2 nước, và ông Obama sẽ đặt quyền lợi của ông lên trên hết, mà không có can thiệp gì vấn đề chính trị trong nước.
Anh Khúc Thừa Sơn chia sẻ:
“Không có hy vọng gì bởi vì quyền lợi của họ rất là lớn, tất cả những vấn đề kinh tế, y tế, giáo dục họ có thể thỏa hiệp còn liên quan đến vấn đề chính trị, liên quan đến quyền lực lãnh đạo của họ thì họ khó chấp nhận cho được. Họ không chấp nhận đánh đổi chính trị để đổi lấy quyền lợi khác, vì đối với họ quyền lực chính trị là quyền lợi tuyệt đối nhất mà họ có được.”
Việc Obama đến chỉ là vấn đề ngoại giao giữa hai nước thôi... Vấn đề mình quan tâm hiện tại trước mắt là cái vấn đề đang nổi lên trong đất nước mình.
- Chị Trịnh Kim Tiến
Chị Thúy Nga, một người đấu tranh bất đồng chính kiến ở Hà Nam, chị là nạn nhân liên tiếp của chế độ cộng sản trong những ngày qua, khi chị liên tiếp bị gây khó dễ, chị cho biết việc Tổng thống Obama đến Việt Nam đó là nhân tố ngoại lực còn căn bản vẫn là người Việt Nam mình phải tự đấu tranh để đòi lại quyền lợi cho mình. Chị chia sẻ:
“Nga vẫn tin tưởng vào sự lên tiếng của người dân vào cái sự đấu tranh của người dân trong nước, bởi vì cái nội lực nó sẽ là quan trọng nhất. Sự kiện ông Obama đến Việt Nam thì đó là ngoại lực mà Nga cũng có niềm tin vào vấn đề ngoại giao. Ông Obama có một tiếng nói để bảo vệ những người dân Việt Nam đang bị chính quyền bách hại, nhưng nội lực của người dân Việt Nam sẽ làm thay đổi vận mệnh đất nước cũng như những vi phạm nhân quyền của chính phủ Việt Nam.”
Chị Trịnh Kim Tiến lại không hy vọng gì vì chị cho rằng đó là quan hệ ngoại giao giữa 2 nước:
“Thật ra thì mình không quá hy vọng vì khi viếng thăm thì việc quan trọng vẫn là ngoại giao giữa chính quyền hai nước với nhau.”
Blogger Lê Dũng cũng chia sẻ với chúng tôi, việc Tổng thống Obama sang Việt Nam đúng vào thời điểm chính trị Việt Nam đang có nhiều bất ổn và trước cuộc bầu cử vào quốc hội khóa XIV và hội đồng nhân dân các cấp, nên anh cũng mong sao ông Obama có thể làm một cái gì đó để thay đổi tình hình chính trị ở Việt Nam

Tâm tư quan đỏ

Đồ Hiếm (Danlambao) - Mới đi họp thành ủy về mệt thấy mệ nội. Hết chuyện gà ăn cá rồi gà lăn quay ra chết đến gạo nhà nước phát cứu đói cho dân, không biết có chất “lạ” gì ở trỏng mà gạo dưng không hôi tanh lên sau khi ngâm qua đêm... Mẹ ơi, không biết ngày mai tới cái chi chi sẽ giáng xuống cái xứ Quảng Nam của mình nữa đây?

Vẫn biết làm chính trị thiệt là gay go vì ghế thì ít mà đít thì nhiều, vậy mà sau đại hội đảng 12, phe Đà Nẵng mình lên hưng, như diều gặp gió vì có tới hai cái đít chà bá ngồi được vào ngôi tiên chỉ, đó là đồng rận đầu niễng Xuân Phúc, ý lộn đồng chí tân thủ tướng Xuân Phúc, và sau là đồng chí Võ Bất Nhân, lại lộn nữa, Võ Tuấn Nhân, tân thứ trưởng bộ Tài Nguyên Môi Trường (TN-MT), công nhận Quảng Nam/Đà Nẵng mình oách quá cỡ thợ mộc. 

Chung quy cũng tại cái bọn phản động. Cơ quan mình, cấp trên chỉ thị cấp dưới ngày đêm phải vào rình đọc Dân Làm Báo, để xem tụi nó tiết lộ bí mật gì của nhà nước, đọc riết mình cũng nhập tâm, mở miệng ra toàn xài chữ phản động của tụi nó. Mà phải công nhận nhen, tụi nó sao mà nói chi cũng trúng boong tim đen của đẻng, hết đường chối cãi, trong khi cái đám dư luận viên phe mình, nuôi tốn cơm thấy mẹ mà làm ăn dở như hạch, mở miệng là lòi cái ngu ra liền. Cha chả, cứ quen miệng khen phe địch, mai mốt mà lỡ lời trong các cuộc nhậu của thành ủy thì bị đánh giá mất quan điểm, tiêu mẹ sự nghiệp đời con. Nghĩ mình ít lắm cũng tốt nghiệp phổ thông bổ túc theo đúng chuẩn nhà nước chớ kít đái gì, dù khi thi mình cũng xài phao như hàng khối thí sinh khác, chớ đâu có mua bằng giả, như rứa cũng đủ hơn cả hai ngài cựu và tân thủ tướng nước mình rồi.

Vì ba cái vụ cá chết hàng loạt từ Formosa Vũng Áng, mà kỳ rồi thành ủy phát huy sáng kiến đi tắm biển và ăn cá. Không phải dễ để được đi tắm biển có quay phim đâu à nghen, có tiêu chí hẳn hoi nì: Yêu cầu chính trị và yêu cầu sức khỏe.

Về yêu cầu chính trị: Phải là thành phần chủ lực chánh phó phòng các ban ngành, nhân thân phấn đấu tốt, hú hồn là không cần phải có trình độ “ní nựng” như ngài tờ bí tịt của đẻng mình đòi hỏi, vì nếu có tiêu chí này chắc mình đã lọt thùng rác từ vòng loại rồi.

Về yêu cầu sức khỏe: Không có tiền án mắc bệnh xã hội như sida, bệnh lậu, giang mai, hột xoài... vì đảng ủy sợ lây lan qua nước biển??? Viết tới đây cười té ghế luôn, công nhận đẻng mình ngu thiệt, con cá to chần dần còn chịu hóa chất không thấu, thì con vi trùng lậu nhỏ xí sao mà sống nổi? Với lại mình kỹ lắm, đi nhảy dù toàn xài áo mưa ngoại, chớ áo mưa made in China thì mặc hai cái cũng còn nhà dột.

Chưa xong đâu, thêm điều khó nhất là phải có số đo vòng bụng dưới 99 cm mới được chọn lên quay vi-déo, chớ đưa cái bụng mỡ ra khác chi là lạy ông tui ở bụi ni rồi, vì có cái chi mà mấy quan đỏ không đớp? Đớp riết nên bụng chanh bành, đưa cái bụng ăn hạm ra là... bể mánh hết! Chính nhờ cái điều kiện thể lực này mà mình được chọn, mình được liệt vô hạng tóp ten, trong khi cả trăm thằng chức tước hơn mình lại rớt chách oách. Hay không bằng hên mà, mình bị sán lãi từ nhỏ nên nay ăn nhậu nhiều mà vòng eo không to lên mấy, chỉ hơn cái eo nhỏ híu 56 xi-mét của Ngọc Trinh khoảng… vài ba tấc hà, may ghê.

Quay phim có mấy phút mà chuẩn bị mệt thấy mệ nội, đêm trước thì tụi đoàn viên cứ tay không mà bốc cá ươn dẹp sạch hiện trường, tụi này muốn thăng tiến nên chất độc cách mấy cũng phải nghiến răng nghiến lợi mà hốt sạch, y chang như mình trước đây phải đi bưng bô cho thành ủy mướt mồ hôi, chừ mới được kết nạp vô đảng chớ đâu có dễ nè. Tiếp đến là chuyện ẩm thực, có tin hành lang rồi, toàn là cá nhập không hà. Thằng nào ngu mới ăn cá Vũng Áng, ăn vô sùi bọt mép lên bàn thờ dòm gà khỏa thân rồi bỏ mấy lu vàng lá cho ai xài, bỏ mấy em chân dài cho ai hưởng??? 

Nói vậy chớ tắm xong về nhà ớn lạnh thấy cha, làm xiếc kiểu này y chang như đi trên dây mà dưới hổng có giăng lưới, té một cái lòi bản họng, vì nhiều khi “thằng lớn” không sao nhưng “thằng nhỏ”... ngáp ngáp, chảy ghèn vì hóa chất thì phí cả một đời trai của mình chớ bộ.

Chính miệng đồng chí Võ Tuấn Nhân thông báo rồi mừ, tảo đỏ còn giết chết hàng tấn cá huống gì “con cá con con” của mình. Miệng Tuấn Nhân cứ lu loa không phải do Formosa, vậy mừ đám tứ trụ và cả Võ tuấn Nhân có ma điên nào dám nhúng chân, chứ đừng nói xuống tắm tại Vũng Áng như bọn cán bộ địa phương mình không? Thôi, coi như hy sinh đời bố, củng cố đời con, sau vụ tắm độc này, chắc chắn thế nào mình cũng được đề bạt lên chức giám đốc sở về TN-MT. Chà chà, lên chức rồi, mình sẽ hốt lại cho đã, từ du lịch, nhà hàng đến y tế, cấp giấy phép kinh doanh… he he, lại nhân lúc bà con chộn rộn đi mua đồ tích trữ, tha hồ mà bội thu. Mình định bụng chỉ hốt chừng vài triệu đồng... đô thôi, không dại gì như cố bí thư Đà Nẵng Nguyễn bá Thanh. En ni yếu mà ham ra gió, đòi “hốt” bạt mạng nên bị tụi Ba Đình nó cắt mạng cái rụp, hết được sống để hưởng phước từ đất đai tại Cồn Dầu, mà en đã vơ vét trước đây. Mình tính rồi, hốt một thời gian thì về làm người... tử tế như thần tượng Ba Dũng.

Khổ, người tính sao qua khỏi Trời, chưa rồi việc này lại lồi việc khác, cái vụ gà ăn cá lăn quay ra chết hàng loạt lại khiến dân sôi lên sùng sục đòi minh bạch. Trung Ương sợ “lộ hàng” thì Đà Nẵng cũng không dám cục cựa, thôi cứ ngậm miệng ăn tiền (Tàu) rồi từ từ dân cũng xẹp xuống mừ. Sáng đi ăn phở hay mì Quảng tự nhiên cũng ớn ớn, thịt heo thì có chật phì nộn gây ung thư, thịt bò thì nói là Kô bê, nhưng ai biết là thịt trâu Quảng Bình cũng nên. Trước giờ mình chỉ ăn thịt gà hay hải sản, nay nghe tin gà chết thì dẹp mẹ cơm hàng cháo chợ, về bếp nhà ta nấu cho chắc ăn. Vậy mà cũng chưa chắc, gạo thì không sao nhưng làm gì cũng phải vo gạo nấu cơm với nước – nước lọc từ nhà máy thể nào cũng lẫn nước biển, biển lại đang độc, chạy trời sao khỏi nắng hả trời? Mình đang âm mưu với mụ vợ, nói là hai vợ chồng nhà bọ xin qua Mỹ lấy bằng tiến sĩ trong vài tháng, qua đó trước là thăm con sau là để ăn theo đồ ăn sạch của Mỹ. Thằng con mình là đệ tử ruột của con trai ngài tân Thủ tướng nên mình xin giấy tờ xuất ngoại dễ như đi chợ, một công hai việc, tránh ngộ độc cá chết lại có thêm bằng tiến sĩ USA mới… mua, chỉ ngại là có cả chục thằng đảng viên đồng chí đang canh me cái ghế của mình. Làm lãnh đạo phải biết mánh mung thủ đoạn, nếu không “cạp đất mà ăn”!

Viết tới đây là nhớ đến nữ hoàng nội y Ngọc Trinh. Kỳ sau có đại hội đảng mình sẽ đề nghị đưa Ngọc Trinh vào danh sách ứng viên đại biểu Quốc hội vì các lý do sau:

Đầu tiên với câu nói “nghèo cạp đất mà ăn” tuy vô cùng dân giã nhưng lại hàn lâm thâm thúy. Này nhen, dân đen cạp đất ăn chết ráng chiu, chớ cán bộ lãnh đạo mình thì mong có đất mà cạp, từ trung ương đến địa phương, quan to thì cạp rừng, quan nhỏ cạp ruộng, thủ đô cạp đất ruộng Dương Nội, thành Hồ cạp đất ngập Thủ Thiêm, Quận 2, Thủ tướng cạp đất Tây Nguyên, Vũng Áng, Bộ trưởng quốc phòng cạp đất quân đội, Bộ trưởng giao thông cạp đất phi trường Tân Sơn Nhất (trong dự án Long Thành)…, ngay cả câu này cũng đưa vào làm đề thi văn lúc mình thi bổ túc đó mừ. Nếu đảng viên nào phản đối câu nói này, thì thử xem có tìm được câu nói nào của ngài Trọng Lờ hay hơn không? Câu nói của Ngọc Trinh vừa có tiếng mà đảng viên ta cũng có miếng. Chưa nói đến nhân thân của nàng rất tốt, con nhà lao động không phải là con cháu các cụ như các lãnh đao trước, chịu khó vươn lên từ bùn Trà Vinh mà chẳng hôi bùn, chỉ khoe thân mà không bán thân… 

Điều lợi thứ hai, nếu Ngọc Trinh vào quốc hội, thì lời nói “dân chủ đến thế là cùng” của ngài Trọng Lờ được chứng minh bằng thực tiễn, khóa miệng hết bọn phản động. Không những vậy, Ngọc Trinh còn xứng đáng làm chủ tịch Quốc Hội, vì nước da trắng ngần, khi nhìn nàng các đảng viên sẽ nhớ đến hàm râu trắng của... boác mình, do đó khỏi phải dựng tượng boác, chỉ tổ tụi báo lề dân cứ thấy tượng, thấy hình boác là chúng lại cự nự và châm chọc. Ngọc Trinh xứng đáng làm chủ tịch Quốc hội vì ăn đứt Kim Ngân của Trọng Lờ về cả 3 vòng và trí óc. Chà chà, tưởng tượng hôm nào Tập xếnh xáng qua phát biểu lần nữa tại quốc hội thì Ngọc Trinh cứ viết trên hai gò bồng đảo chữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”, coi như Tập ta á khẩu, hồn vía lên mây. Và cũng nhờ sắc đẹp và cái eo 56 cm của nàng mà các đại biểu bộ phận nam sẽ không... gục nữa (cứ trô trố khi chiêm ngưỡng nữ hoàng nội y), còn đại biểu bộ phận nữ thì cũng luôn tỉnh táo để quan sát học hỏi nàng. Cái lợi cuối cùng, ngài tân thủ tướng nên đứng hay ngồi bên phải Ngọc Trinh, khi đó ngài “lo địa” nàng, biết đâu sẽ chữa hết cái tật niễng đầu của tân Thủ tướng chăng? Vì cái tật ni mà VN mình rất khó thành công trong mọi đàm phán với nước ngoài, cái đầu nghẹo qua nghẹo lại làm họ cứ nghĩ là thủ tướng lắc đầu không đồng ý. 

Nói vậy thôi, đồng hương tân Thủ tướng của mình dù cho đầu thẳng băng đi nữa, nhưng đẻng và nhà nước sẽ không bao giờ thay đổi lập trường: đặt quyền lợi của tổ quốc lên trên quyền lợi của đẻng, điều này chắc chắn như chuyện boác của mình không bao giờ là người Việt (Trong đẻng mình không tên đảng viên trung ương nào mà không biết boác người Tàu, nhưng ngu gì mà nói ra)!!!



No comments: