Saturday, April 16, 2016

VIẾT TỪSAIGON * CAO SU

Từ bao cao su qua sử dụng đến đập cao su quá hạn


Chúng ta đang sống trong thời đại cao su, thời gian cao su, lời hứa cao su, gạo cao su, thạch lựu cao su, trà trân châu cao su… và chính trị cao su. Chính trị Việt Nam là một loại chính trị với đầy đủ tính chất cao su của nó, từ cái bao cao su đã qua sử dụng của luật sư Cù Huy Hà Vũ cho đến những lời thề cao su kéo từ quốc hội 13 qua quốc hội 14 và cái đập cao su đang treo lơ lửng hàng triệu khối nước trên đầu nhân dân.
Điều đó cũng cho thấy não trạng của chúng ta đang bị kéo giãn như cao su và nhân cách hay phẩm hạnh của con người cũng bị kéo giãn như cao su. Cái lực đàn hồi cao su trong đời sống chính trị Việt Nam đã kéo giãn mọi thứ và hệ quả của nó là cả một đất nước uốn éo, co giãn, óc ách theo vũ điệu cao su. Ngay cả trong lời nói của giới lãnh đạo chóp bu cũng bôi đầy dầu mỡ và đàn hồi theo kiểu cao su siêu bền.
Sở dĩ phải nói những lời phát biểu của lãnh đạo Cộng sản Việt Nam bôi đầy dầu mỡ và chuyển động theo vũ điệu cao su là vì mọi thứ của họ nói ra không tuân theo nguyên tắc của lương tri và uy tín hay sự thật mà dựa trên qui luật nóng lạnh trong bầu không khí chính trị nội bộ. Hay nói cách khác là nó tuân thủ qui luật đấu đá, kèn cựa và phủ phục, cương nhu cao su.
Vì sao nói rằng nó tuân thủ theo luật đấu đá, kèn cựa và phủ phục? Có mấy dấu hiệu và mấy ví dụ để thấy điều này (đương nhiên đây là ví dụ điển hình có tính chất lặp đi lặp lại, thường xuyên). Ví dụ như lời phản đối của phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam về tình hình biển Đông. Các ông/bà này từng nhiều lần lên truyền hình bắn tiếng phản đối Trung Quốc khai thác, xây dựng và tranh chấp bất hợp pháp trên Biển Đông.
Lời phản đối của họ lặp đi lặp lại nhiều lần và tạo ra cảm giác có một tấm màn cao su đang phủ lên ngôn ngữ của họ, nó uốn éo, nhảy múa theo nắng mưa, thời tiết nhưng nó chẳng có giá trị gì về mặt chính trị hay ngoại giao mặc dù đó là một thông điệp chính trị và ngoại giao của một quốc gia! Và sâu xa hơn thì nó uốn éo theo sự nóng lạnh của bề trên từ Trung Quốc.
Thêm, chuyện các bản tin truyền hình của nhà nước luôn đưa tin về các loại thực phẩm bẩn, nguy hại có nguồn gốc Trung Quốc và kêu gọi các cơ quan chức năng vào cuộc. Nhiều quan chức có thẩm quyền trong lĩnh vực lương thực cũng từng lên tiếng hứa sẽ không để thực phẩm độc hại lọt vào Việt Nam. Họ hứa đã gần mười năm và càng về sau thì mức độ thâm nhập của thực phẩm độc hại vào cơ thể người Việt càng cao. Hệ quả là Việt Nam có tỉ lệ ung thư cao nhất thế giới!
Rồi lời hứa chống tham nhũng, lời tuyên thệ chống tham nhũng, làm sạch bộ máy nhà nước của không biết bao nhiêu đời Thủ tướng, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Tổng Bí thư… Tất cả những lời hứa, lời thề của họ co giãn và trơn tru như cao su đã bôi trơn. Nó không những không có tác dụng thực tiễn mà nó còn phản thực tế. Họ càng hứa, càng nói quyết tâm chống tham nhũng bao nhiêu thì tham nhũng phát triển càng tàn bạo bấy nhiêu, đất nước càng mau suy sụp bởi trò chống tham nhũng của các ông các bà này.
Chưa dừng ở đó, tính chất và lề lối cao su đã nhiễm vào não trạng của các ông cá bà, thay vì nghĩ đến một chiêu thức hay một đòn hiểm nào đó để hạ đối thủ, hạ các nhà dân chủ, các ông cà bà hay nghĩ đến cao su. Và cao su đã mang lại cho ngành an ninh Việt Nam một vó đáng nể qua việc dùng chiếc bao cao su đã qua sử dụng để làm bằng cớ, làm sức mạnh thực thi pháp luật mà bắt Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ.
Vấn đề chiếc bao cao su đã qua sử dụng ở đây không còn là vấn đề bẩn hay sạch trong trò chơi chính trị hay thủ đoạn gài bẫy đối phương mà nó cho thấy một hệ thống y thức hệ cù nhầy, nhẽo nhợt giống như cao su. Người ta không từ bỏ bất kỳ hình thức hay nội dung dơ bẩn nào, miễn sao là đạt được mục đích mặc dù cái mục đích ấy khiến cho họ phải mang một cái bao cao su khác lên danh dự và uy tín. Điều này chỉ có người Cộng sản mới đủ táo bạo mà nghĩ và làm!
Cái nếp nghĩ cù nhầy, lì lợm, trân tráo và lần khân kiểu cao su ngày càng phát triển mạnh trong hệ thống lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam cũng như bộmáy nhà nước trực thuộc đảng. Bằng chứng của vấn đề này là cái thời hạn lãnh đạo, thời hạn ngồi ghế quyền lực của các ông bao giờ cũng kéo dài theo lối cao su, kéo mãi bao giờ hết khả năng bám víu và đứt dây thì mới chịu về vườn.
Từ nhiệm kì quyền lực cho đến hạn sử dụng cam kết trong hệ thống nhà nước Cộng sản đều là cao su. Và đáng sợ nhất là vụ gần đây, đập cao su Nam Thạch Hãn, Quảng Trị chỉ có hạn sử dụng mười năm, được lắp đặt năm 2000. Cho đến năm 2010 đã hết hạn sử dụng và yêu cầu kĩ thuật của cái đập này là phải thay thế một cái đập khác nhằm đảm bảo tính mạng hàng chục ngàn người ở phía hạ lưu. Bởi trường hợp cái đập này vỡ, hàng chục triệu mét khối nước sẽ đổ ập xuống và cuốn phăng mọi thứ bên dưới.
Thay vì thay nó đi, người ta đã kéo dài sự tồn tại của nó ngót nghét sáu năm nay và không biết sẽ kéo dài bao lâu nữa bằng cách dùng nêm gỗ quấn vải mùng tuyn đóng vào những lổ thủng để tránh chảy thành vòi. Kiểu làm này nhằm che đậy tai mắt nhân dân chứ chẳng có ý nghĩa gì trong việc bảo vệ hay phục hồi đập. Bởi sự không đồng chất giữa gỗ và cao su sẽ nhanh chóng làm cho cao su bị hỏng, bị toạc và hậu quả khó mà lường được mức độ nguy hiểm khi thân đập cao su đang bị phân rã do quá hạn sử dụng.
Nhưng vì sao những kẻ có trách nhiệm lại làm việc hết sức ngu ngốc và ầu ơ như vậy? Bởi vì tâm lý của họ cũng là loại tâm lý cao su. Nó co giãn tùy vào nhiệt độ của cấp trên. Người ta làm việc không dựa trên cơ sở khoa học mà căn cứ trên thái độ của bề trên. Nếu bề trên không nhắc nhở, không rót về một cục tiền thì cứ làm thinh mà lượm rỉ rả, ai sống ai chết cứ mặc kệ!
Cái nếp nghĩ, thói quen và não trạng nặng mùi cao su của hệ thống cầm quyền từ trung ương xuống địa phương đã không còn cảm giác sợ hay nhân tính. Người ta quên mất tính mạng hàng triệu sinh linh bên cạnh người ta, thậm chí có cả người thân của họ. Dường như chung quanh suy nghĩ của hệ thống cầm quyền đã bị bọc bở một lớp màng cao su có pha nhầy khiến cho linh giác, tư duy và tình cảm của họ lệnh lạc, mù mờ, thậm chí câm điếc.
Và nói cho cùng, từ chiếc bao cao su đã qua sử dụng cho đến chiếc đập cao su chịu đựng hàng triệu khối nước đã quá hạn sáu năm trời và được gia cố bằng cách đóng đầy nêm gỗ quấn vải mùng tuyn là một thành tựu về nếp nghĩ, tư duy và tính cách cao su của chế độ. Một chế độ mà từ lãnh tụ, nhân sự cho đến kế hoạch, chủ trương, đường lối, chính sách đều mang bóng dáng cao su, đều thể hiện đầy đủ tính chất cao su của nó!

No comments: