Wednesday, April 13, 2016

VƯỜN THƠ





PHƠI-PHỚI
Thanh Thanh
Đạp nhẹ chân cho xe chạy chậml
Phổi phồng khoan-khoái khí ban mai.
Trời không nóng, lạnh; trời âm-ấm;
Tôi thấy lâng-lâng nhẹ cả người.
Sớm nay, Xuân mới về theo gió,
Dáng-dấp duyên-duyên những phút đầu.
(Thiên-hạ vô-tình từ vạn thuở
Có cùng thông-cảm với tôi đâu!)
Ngựa xe rộn-rịp qua muôn nẻo,
Hình-ảnh cuồng quay, loạn dấu đường.
Không hội mà tin ngầm mách-lẻo,
Kéo về tụ-họp khách mười phương.
Vớ-vẩn đôi môi nhoẻn nụ cười,
Sớt chia cho họ nỗi lòng tôi.
Chao! quen thân quá, chào không ngớt!
– Bốn bể là nhà, bạn-hữu ơi!
Hoa sống vườn ai nở ngập đường,
Đóa thì lơi-lả, đóa đoan-trang.
Có đàn em nhỏ – ngây-thơ quá –
Trán đẹp xinh như những mái trường.
Đất rộng, sông dài, trời cao xa,
Lượng lòng tôi cũng rộng bao-la.
Những người chỉ đáng cho khinh-ghét
Cũng dễ thương như gái nõn-nà!
Cuộc sống ai tô nét vẽ thuần,
Tươi như hoa thắm buổi đầu xuân,
Xinh như mộng-ảnh ngày xanh trẻ,
Và thiết-tha như khúc nhạc hồng!
Những ý tình xen những nỗi-niềm;
Ước gì thâu-góp lại thành phim,
Ghi trong ký-ức thời niên-thiếu
Để những khi buồn chiếu lại xem!
                        THANH-THANH
 



   Khi Tôi ChẾt 
                
Nếu làm biếng, cứ nằm nhà thoải mái        
Viếng thăm chi, vài phút có thêm gì ?         
Mắt đã nhắm. Lạnh thân. Da bầm tái .         
Dẫu bôi son, trát phấn cũng thâm chì.        
Tôi đi trước, hẹn gặp nhau ở đó,         
Ai thay da mãi mãi sống trăm đời .        
Kẻ trước người sau, xếp hàng xuống mộ       
Biết đâu là khởi điểm cuộc rong chơi.               
Nếu có khóc, khóc cho người còn lại,          
Bởi  từ nay thiếu vắng nỗi đầy vơi .         
Cũng mất mát, dáng hình , lời thân ái            
Tựa nương nhau, hụt hẫng giữa đất trời.  
Đừng đăng báo, phân ưu lời cáo phó        
Chuyện thường tình, phí giấy có ích chi ?  
Gởi mua gạo, giúp người nghèo đói khó 
Dịu đau buồn những kiếp sống hàn vi,            
Trỗi nhạc vui cho người người ý thức,               
Cuộc nhân sinh sống chết cũng tương đồng,      
Khi nằm xuống, xuôi tay và nhắm mắt         
Thì đau buồn hạnh phúc cũng hư không.    
Đừng xây mộ, khắc bia ghi tên tuổi                        
Vài trăm năm hoang vắng, chẳng ai hoài .      
Vũ trụ vô cùng, thời gian tiếp nối,        
Tỉ tỉ người đã chết tự sơ khai.               
Khi tôi chết đừng ma chay đình đám,              
Hỏa thiêu tàn, tro xác gởi về quê         
Dẫu bốn biển, cũng là nhà, bầu bạn         
Trong tôi còn tha thiết chút tình mê.          
Thì cũng C, H, Ô, N kết lại,                
Nắm tro xương hài cốt khác nhau gì,          
Nhưng đất mẹ chan hòa niềm thân ái,           
Cho tôi về, dù cát bụi vô tri.                    
                   TRÀM CÀ MAU
 
          
when i have died
If you feel like lazy, lie down at home freely;
What use to visit, some minutes adds nothing really.
Eyes are closed. Body cold. Skin bluish pale.
Even vermilion/paint applied: still dark deep stale.    
I have gone first, we will meet there at that place.
Nobody can exuviate to live for ever in this space.
One ahead, others next, queuing to graves pure;
Who knows where is the beginning of the tour.
If you weep, just weep for those remaining
From now on missing confidences entertaining;
They also lose cordial figures and words to nurse:
Such mutual aid, oh, that is a misstep in universe.
Do not publish the obituary, condolences in papers
Since the ordinary things wasted are only vapors;
Instead buy rice to help the poor and indigent
Soothing the grief of people humble but exigent.
Start festal music so everybody aware of the game
That in this world life and death are of the same.
Once lying down, arms loose, eyes shut, all is chill,
Then, happiness or distress both are equally nil.
Do not build, inscribe my name/age on a tombstone;            
Years will have passed, no one will have shown. 
The macrocosm is immense, time succeeds time,
Billions and billions have died since the prime.
When I am dead, my funeral? do not solemnize.
Cremate it, send the ash to my country to localize.
With friends is like at home on the globe any part;  
Inside myself there is still always that fervid heart.
Then, it is what that collects, compacts, maintains:
There is no difference between corpse and remains.
But the native land is with affection overflowing;
Let me return there, even as dull dust, unknowing.
Translation by THANH-THANH



TAO XIN LỖI MÀY

Chu Tất Tiến.
(Viết thay cho một số chiến hữu đang áo gấm về làng.)

Biết viết gì đây! Nói gì đây?
Khi tâm tư đang xáo trộn, đang say
Lũ kỷ niệm chợt quay cuồng gió lốc
Tao chợt thấy, mày ơi! Tao thèm khóc
Mà mắt khô, không nhỏ được giọt nào!
Trái tim tao đang xáo trộn, lao đao
Vì máu, lệ cứ xôn xao bốc lửa!
Tao nghẹn lời, mày ơi! Tao vẫn nợ
Nợ ngày nào, trên ngưỡng cửa tử sinh
Tao đã bỏ đi, mày ở lại một mình
Súng vẫn cầm tay, mày bình tĩnh như không
Chờ giặc đến, nụ cười khan, nóng bỏng
Khói lửa quanh người, vẫn còn hơi nóng
Mày tỉnh bơ, châm điếu thuốc trên môi…
Còn tao? Tao… đã chạy! Trời ơi!
Giờ nhớ lại…Tao gục đầu xấu hổ!
Khốn nạn nhất, giờ đây..Không còn tiếng nổ!
Tao vênh vang về thăm lại quê hương
Gặp họ hàng, tao giả bộ nhớ thương
Nhưng thực tế, thăm mấy người em gái…
Qua xóm thăm mày, tao mới thấy mình dại..
Vì mày chỉ một chân, nhưng dũng khí hiên ngang
Mày ngồi xe lăn, mỉm nụ cười khan:
“Chào người Việt Kiều! Chúc mừng người bạn!”
Tao cảm thấy thân mình như trúng đạn
B 40 cũng chỉ nổ thế thôi!
Quần áo tao sang, nhưng chợt thấy mùi hôi
Mùi hèn nhát của một thằng bỏ bạn!
Bỏ chiến hữu nằm giữa hai lằn đạn!
Để giữ gìn một sinh mạng nhỏ nhoi
Giờ đây, áo gấm về làng, ôi! Nhục! Trời ơi!
Khi vết máu vẫn còn loang trên cỏ
Bạn bè ta vẫn còn gông quàng cổ!
Vẫn còn thằng nằm tù ngục hoang sơ!
Tao còn nợ mày nhưng lại sống thờ ơ!
Sống hãnh tiến làm môt thằng vô cảm.
Thôi! Tao xin mày! Đừng nhìn tao lãnh đạm!
Nụ cười mày đã đâm thấu tim tao
Tao van mày hãy nhớ lại năm nào
Hai đứa đã chia nhau từng viên đạn
Để tha cho tao! Lần cuối cùng thôi! Nghe bạn!
Cho tao vẫn còn một chiến sĩ như xưa
Giờ đây tay không súng, nhưng không thừa
Tao sẽ chiến đấu trên một mặt trận khác
Và nhất định không bỏ đi, dù một tấc
Đất quê hương, đất bạn đã từng nằm
Cho tao được bắt tay để xiết lại tình thâm
Tao ôm mày nhé! Thằng bạn què dũng sĩ!

Chu Tất Tiến, 2016





Tuổi hưu

Tuổi hưu nào có nể ai !
Cuộc đời bước ngắn bước dài tới nơi !
Tuổi hưu là tuổi ăn chơi;
Sáng, trưa, chiều, tối hết ngồi lại đi.
Tuổi hưu là tuổi dậy thì,
Rất mê bác sĩ, thuốc gì cũng nghe.
Tuổi hưu thích gặp bạn bè;
Liền anh liền chị, dưa lê buôn dài.
Tuổi hưu là tuổi thành tài,
Được con bổ nhiệm trông vài nhân viên.
Tuổi hưu là tuổi thần tiên,
Một mình lo liệu chẳng phiền cháu con.
Tuổi hưu là tuổi trăng tròn,
Khớp xương nhức mỏi, mạch còn vữa xơ…
Tuổi hưu là tuổi mộng mơ,
Đêm đêm thao thức nằm chờ bình minh.
Tuổi hưu là tuổi si tình,
Mắt nhìn đắm đuối một hình hóa hai .
Tuổi hưu như giọt sương mai,
Tinh mơ luyện tập kéo dài tuổi xuân.
Tuổi hưu chưa muốn dừng chân,
Vẫn ham tranh luận chuyện gần chuyện xa.
Tuổi hưu ông vẫn chưa già,
Nếp nhăn trên trán, ấy là sợi yêu.
Tuổi hưu tô phấn hơi nhiều,
Cụ bà chứng tỏ tình yêu mặn mà.
Hết hưu về với ông bà,
“Ngồi sau nải chuối ngắm gà khỏa thân”.
Chẳng ai sống mãi cõi trần,
Về hưu tếu táo, góp phần vui tươi.
Gặp nhau thì hãy vui cười,
Tuổi hưu sống khỏe, vui tươi an lành !

No comments: