Sunday, April 10, 2016

ĐỖ ĐỨC MẬU * HỒ CHÍ MINH LỪA ĐẢO

 

Hồ Chí Minh và vụ lừa thế kỷ (Phần 1)

Đôi lời về tác giả: Ông Đỗ Đức Mậu năm nay 83 tuổi. Ông nguyên là một giáo viên dạy sử tại Hải Phòng. Trong khi còn công tác và nhiều năm sau khi đã nghỉ hưu, ông đã không dám lên tiếng nhưng đến lúc cuối đời ông phải một lần nói lên sự thật – dù sự thật đó chỉ là một bài viết nhưng ông muốn nhiều người, nhất là thế hệ trẻ biết được chân dung thật sự của Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một người dạy sử đã từng phục vụ chế độ. Bài viết này là một bản đánh máy 18 trang chữ rất nhỏ mà tác giả muốn được đăng trên Danlambao. Danlambao đánh máy lại và chia ra từng phần để gửi đến các bạn đọc.
Việt Nam sau ngày 15/08/1945
Ngày 15/8/1945 kết thúc thế chiến thứ 2, quân Nhật đầu hàng quân đồng minh. Ở Nam vĩ tuyến 16, quân Anh giải giới xong quân Nhật thì đùn đẩy nhiệm vụ cho nước Pháp, nên quân đội Pháp đã ở lại miền Nam Việt Nam. Điều này đã mở đầu cho cuộc chiến chống lại người Pháp của những người Việt yêu nước. Trong khi đó, quân đội Tưởng Giới Thạch được giao nhiệm vụ giải giới quân Nhật ở bắc vĩ tuyến 16.
ADVERTISEMENT
Ngày 19 tháng 8 năm 1945, Mặt trận Việt Minh phá được cuộc mitting do ông Phan Kế Toại tổ chức, nhằm vận động Tổng hội viên chức ủng hộ lá cờ vàng ba vạch đỏ (của vua Bảo Đại). Khi mitting khai mạc thì người của Mặt trận Việt Minh đã được cài vào, trưng cờ đỏ sao vàng ra, nhảy lên cướp lễ đài và ném lá cờ vàng ba sọc đỏ từ nóc nhà hát lớn Hà Nội xuống (2). Cuộc mitting thành cuộc biểu tình tuần hành và bắt đầu cuộc cướp chính quyền từ chính phủ Trần Trọng Kim.
Ngày 2/9/1945, Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (3). Ít ngày sau, 20 vạn quân của Tưởng Giới Thạch kéo sang. Ngày đó tôi mới hơn 10 tuổi, nghe người lớn nói nhiều điều không hay về quân “Tầu Ô” nhưng tôi không thấy họ nhũng nhiễu, hay làm điều xằng bậy ở đường phố.
Dưới áp lực của quân Tàu Tưởng, Hồ Chí Minh phải thực hiện tổng tuyển cử tự do, có các đảng đối lập tham gia và thành lập một chính phủ liên hiệp.
Bố tôi nhận xét: Quốc hội đầu tiên của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là thực sự do dân bầu. Đại biểu quốc hội đó là những nhân sĩ có tài có đức được dân tin như các ông: Bùi Bằng Đoàn, Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Văn Tố, Nguyễn Thế Truyền, Nguyễn Tường Tam (4). Số đại biểu là đảng viên Cộng Sản chẳng có là bao nên hoàn toàn bị lép về, các đảng phái đối lập thì được quân Tàu bênh che, ông Hồ Chí Minh có nguy cơ bị mất ghế chủ tịch nước và như ông từng diễn tả tình thế bấy giờ là “thù trong giặc ngoài”, “ngàn cây treo sợi tóc”. Đó là tình thế của Hồ Chí Minh và ĐCSVN (chứ không phải tình thế đất nước).
Tình thế VN lúc bấy giờ cũng như các nước khác ở Đông Nam Á: hòa bình, yên ổn. Vì đồng minh đã thỏa thuận để các dân tộc nhược tiểu tự quyết. Vậy mà sao ông Hồ Chí Minh lại rên rỉ “Tình thế ngàn cân treo sợi tóc”? Xin để bạn đọc nhận định (5).
Lẽ đương nhiên là Hồ Chí Minh phải ra tay hóa giải cái tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” này đối với ĐCSVN. Ông ta đã làm cách nào? Không phải khổ công suy nghĩ cũng phải thấy rằng những việc Hồ Chí Minh và ĐCSVN phải làm là đẩy quân Tưởng Giới Thạch đi, tiêu diệt các đảng phái đối lập, lôi kéo cho được đông đảo dân chúng ủng hộ. Đối với tầng lớp trí thức lừng chừng thì dùng các biện pháp buộc những người này phải đi theo lá cờ đỏ sao vàng và khéo léo lợi dụng họ sao có lợi cho đảng cộng sản.
Và ông Hồ Chí Minh đã thực hiện được các điều trên một cách thành công phải gọi là “Quỷ khốc thần sầu”!
Đó là một đêm cuối năm 1945 hoặc đầu năm 1946 tôi không biết chính xác ngày nào – dân Hải Phòng nghe tiếng súng nổ ran (không lớn lắm) ở phía sông Cửa Cấm. Sau này mọi người biết là có hai chiến hạm Pháp bị quân Tàu bắn chìm đêm đó. Dân Hải Phòng được ăn đồ hộp móc lên từ các chiếm hạm (bày bán ở hai bên đường phố Phan Bội Châu – từ phố Bắc Ninh đến cổng chợ Sắt, suốt năm 1946).
Gần đây một bộ phim truyền hé lộ chi tiết Mặt trận Việt Minh đã thỏa thuận với St. Teney là đại diện của nước Pháp ở Hà Nội để quân Pháp vào thay quân Tàu làm nhiệm vụ sau giải giới. Báo chí khi đó thì đưa tin là Tàu và Pháp đánh nhau vì tranh nhau cướp nước Việt Nam! Không may cho Hồ Chí Minh là chẳng có chuyện đánh nhau gì cả. Còn quân Pháp thì ngậm cay mà lui vì biết mình sai do nhẹ dạ.
Sau đó, Lư Hán (tướng Tàu) hoạnh họe Hồ Chí Minh sao lại như vậy? Hồ Chí Minh phải vét kho dâng cho tướng Tàu là Lư Hán, Trương Phát Khuê, Bạch Sùng Hy (và cả Bộ trưởng ngoại giao của Tưởng là Hà Ứng Khâm) không biết bao nhiêu là vàng. Riêng Lư Hán còn được Hồ Chí Minh tặng thanh kiếm của Bảo Đại (Đàm Quang Trung kể lại) và sự việc đã được cho qua.
Vậy là kế hoạch lui quân Tàu của Hồ Chí Minh đã thất bại lần đầu.
Thế thì Hồ Chí Minh đã lui được 20 vạn quân Tàu bằng cách nào? Hồ Chí Minh đã cho ngài Bidault – thủ tướng Pháp ăn một quả lừa đắng.
Tục ngữ Việt Nam có câu “thua keo này, bày keo khác”. Hồ Chí Minh đã nghĩ ra một kế khác và đã thành công ngoài ý muốn.
Tháng 3 năm 1946 Hồ Chí Minh dẫn đoàn đại biểu chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sang thăm nước Pháp. Ông đã ký với nước Pháp một tạm ước tại Fontaineblau (6/3/1946) theo đó 5 vạn quân Pháp thay thế 20 vạn quân Tàu, đóng ở 5 thành phố là Hà Nội, Hải Phòng, Nam Định, Lạng Sơn và Huế trong 5 năm để làm nhiệm vụ sau giải giới quân Nhật. Còn những điều khoản gì gì nữa dân thường đâu mà biết được.
Thế là 20 vạn quân Tàu phải nhanh chóng rút lui êm ru!
Các đảng đối lập cũng nhanh chóng bị quét sạch sau vụ án “Ôn Như Hầu”. Quân pháp, quân Tàu cũng êm ru, dân không hề biết (như bộ phim “Ngọn nến hoàng cung” cho thấy cảnh” lính Pháp được đóng vào hòm gỗ to, mỗi hòm có 3-4 người”!).
Chuyến đi Pháp đó Hồ Chí Minh cũng thu lợi lớn: Chính phủ Pháp cho theo ông về nước không biết bao nhiêu là“ Lính khố đỏ” mà người pháp đã điều sang Châu Âu để đánh nhau với Đức, ngày ấy gọi là lính kiều bào về đóng đầy ở các trường học, các đình làng Hàng Kênh, làng Vẻn, Miếu Hai Xã… Cùng về nước với ông còn có rất đông các trí thức du học ở Châu Âu như Tạ Quang Bửu, Nguyễn Học Lễ, Trần Đức Thảo, Lê Văn Thiêm… để trở thành những thứ trang trí cho uy danh của Hồ Chí Minh.
Quân Pháp ở Hải Phòng như ếch bị bỏ giỏ cua: Nay chỗ này quân Pháp đụng độ với tự vệ, mai chỗ kia trại đóng quân Pháp bị đột nhập, đại bác bị kéo xuống sông… Người Pháp phải yêu cầu hàng ngày có xe liên kiểm đi tuần, trên xe lính Pháp ngồi một bên, vệ quốc đoàn ngồi một bên. Tình trạng này kéo dài chừng 8 tháng thì ngày 20/12/1946 ông Hồ Chí Minh la lên “Ta đã nhân nhượng mà giặc Pháp ngày càng lấn tới… Đồng bào hãy đứng lên! Toàn quốc kháng chiến!”
Tôi xin mạn phép có lời bàn: nếu người Pháp là giặc có dã tâm xâm lược nước ta thì hẳn là bọn giặc này quá ngu, chẳng biết gì về binh pháp cả! Khi đã ngồi trong nhà chủ mà lại dùng dằng từng bước, từng bước để cho chủ nhà có thời gian chuẩn chị đối phó (từ tháng 3 đến 12 năm 1946). Việc ông Hồ Chí Minh nói giặc Pháp “ngày càng lấn tới” chỉ là lời của ông ta thực hiện các điều đã cam kết trong Tạm ước 6-3. Nếu làm theo thì hóa ra cũng chẳng khác gì khi có người Tàu: hẳn là bất lợi cho Hồ Chí Minh và DCSVN nên Hồ chí Minh đã lần nữa trì hoãn kéo dài thời gian chuẩn bị để… đánh thì đánh! Đó mới là sự thật, vì việc, đánh nhau với người Pháp đã là lựa chọn của Hồ Chí Minh từ trước khi đi Pháp.
Ông ta từng nói với thuộc hạ “đánh nhau với Tàu thì khó vì nước Tàu ở sát nước ta mà quân Tàu lại đông, nhưng đánh nhau với Pháp thì không khó vì nước Pháp ở xa và quân không nhiều” (Đàm Q Trung nói).

HỒ CHÍ MINH VÀ VỤ LỪA THẾ KỶ (PHẦN 2)

Có 3 lẽ để khẳng định rằng Hồ Chí Minh rắp tâm tạo ra cuộc chiến tranh với nước Pháp…
Chiến tranh là giải pháp để vứt bỏ Tạm ước 6-3:
Hồ Chí Minh ký Tạm ước 6-3 chỉ nhằm buộc quân Tàu rút khởi VN. Quân Tàu đã đi, Tạm ước 6-3 chỉ còn cái dằm gây nhức nhối khó chịu, cần phải vứt bỏ. Vứt bỏ cánh nào? Ngày 20/12/1946 người Pháp gửi tối hậu thư (chi tiết này xem kỹ là tối hậu thư gì) thế là được thể ông đã quyết định: đánh thì đánh. Hồ Chí Minh đã chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh. Chiến tranh là lối thoát để ông không còn phải chống đỡ những thúc ép khó chịu mà lại là cái cớ để vu cho nước Pháp là xâm lược.
Hồ Chí Minh tạo ra cuộc chiến tranh để biến mình thành một nhà ái quốc:
ADVERTISEMENT
Vì cho tới lúc đó tiếng tăm và uy tín của Hồ Chí Minh không thể so sánh với các vị Nguyễn Thái Học, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh. Chẳng lẽ phô ra rằng tôi là tông đồ của Lê Nin, là thành viên thâm niên của quốc tế thứ ba, là thuộc hạ của Stalin thống soái! Như thế nghe ra chẳng mùi mẫn mấy, chi bằng đánh nhau với người Pháp một phen và vu cho nước Pháp là xâm lược VN. Điều đó, biến HCM thành một nhân vật cứu nước.
Cuộc chiến tranh phi nghĩa đã tạo cho Hồ Chí Minh một bộ mặt mới: Nhà ái quốc, một anh hùng dân tộc chống thực dân xâm lược. Sau thế chiến II các nước Đồng minh đã thỏa thuận để các dân tộc nhược tiểu tự quyết.
Vì thế mà Pháp không được giao nhiệm vụ giải giới quân Nhật ở Đông Dương. Pháp là Ủy viên thường trực của Hội Đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc đã bị mang tiếng là xâm lược VN! Liên Hiệp Quốc vì thế mà bị ảnh hưởng uy tín.
Thật là gian dối và xảo trá.
Cuộc chiến tranh đã biến Hồ Chí Minh từ một tông đồ quốc tế vô sản của Lê Nin thành một nhà cách mạng ái quốc. Hồ Chí Minh là kể tự châm lửa đốt nhà rồi lại la lối kẻ kia đốt nhà và đánh nhau để được tiếng có công. Hồ Chí Minh đã dàn dựng để tạo cho mình thanh thế là anh hùng yêu nước chống quân xâm lược. Đó là kẻ giả danh yêu nước, là gian hung bá đạo (Machiavellian).
Cuộc chiến tranh đã giúp Hồ Chí Minh hóa giải hoàn toàn tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tạo ra một thời thế mới có lợi cho mình và ĐCSVN
Hồ Chí Minh rất biết thế nào là anh hùng tạo thời thế và thời thế tạo anh hùng. Ông ta lại rất rõ tâm lý chống Pháp và lòng khát khao độc lập của người dân Việt Nam. Nên cuộc chiến tranh là cơ hội để ông lợi dụng lòng yêu nước của người VN để mưu đồ cho sự nghiệp riêng, thay đổi tình thế bất lợi của ĐCSVN.
Bởi vì nếu đất nước yên bình mà lúc ấy chỉ đem tư tưởng đấu tranh giai cấp và cái chủ nghĩa xã hội kiểu Xô Viết vốn bị giới trí thức lạnh nhạt, với toàn dân thì nó lạ hoắc, chẳng hấp dẫn được ai.
Bởi vì lúc ấy tuy đã dọn dẹp được các đảng phái đối lập nhưng cái quốc hội “ngang ngạnh” thì vẫn còn, vẫn còn những người như ông Bùi Bằng Đoàn, Huỳnh Thúc Kháng, Phạm Phú Thứ, Nguyễn Thế Truyền… thì Hồ Chí Minh và ĐCS không thể toàn quyền muốn làm gì thì làm? Chưa kể những người như ông Trần Dần, Lê Đạt, Nguyễn Hữu Đang, Phan Khôi, Trương Tửu, Văn Cao… đâu có chịu răm rắp nghe lời Hồ Chí Minh và ĐCS. Bên cạnh, người Pháp thúc ép thực hiện các cam kết! Cuộc chiến tranh với lệnh “Toàn quốc kháng chiến”, Hồ Chí Minh đã thay đổi mọi tình thế. Đó là ông Hồ “tạo thời thế”.
Cuộc chiến tranh cho phép ông dùng lệnh toàn quốc kháng chiến vô hiệu hóa phần còn lại của quốc hội đã bị phá dỡ, tập trung quyền lực vào tay ủy ban kháng chiến do ông lựa chọn. Từ nay ông không còn run lên mỗi khi trông thấy ông Nguyễn Thế Truyền, ông đã rũ tung “hang ổ” của các tầng lớp chống đối và lực lượng tư sản dân chủ, tất cả phải rời thành phố để về nông thôn, lên rừng núi nơi mà ĐCS chiếm ưu thế, ai lọt lại hoặc bỏ sang bên kia thì bị chụp mũ là “Việt gian, theo giặc, tề, ngụy…” Lệnh toàn quốc kháng chiến đã giúp Hồ Chí Minh hốt được số lớn viên chức của vua Bảo Đại mà khỏi phải trả lương cao. Rất nhiều anh tài của đất nước, dù không muốn cũng phải theo lá cờ đỏ như các ông Phạm Khắc Hòe, Dương Quảng Hàm, Nguyễn Văn Huyên, Nghiêm Xuân Yêm, Trương Tửu, Trần Dần, Văn Cao… thậm chí ông Bùi Diễn, là thân tín của ông Trương Tử Anh (đảng Đại Việt) cũng phải ra vùng kháng chiến.
Với lệnh toàn quốc kháng chiến, ông Hồ Chí Minh đã nắm được ngọn cờ dân tộc độc lập và lật ngược tình thế. Cuộc chiến tranh đã nhanh chóng làm cho đảng Cộng Sản mạnh lên (lấy chiến tranh nuôi chiến tranh). Chỉ sau lần chỉnh quân, chỉnh đảng là Hồ Chí Minh đã thanh lọc được bộ máy quân sự, nắm chắc thanh kiếm của mình.
Cuộc chiến tranh còn là một thứ bùa mê làm mê mẩn không biết bao nhiêu thanh niên có nhiệt huyết, học sinh, sinh viên bỏ học hành để theo việc đạo cung. Bao nhiêu người đã không do dự biến của cải công sức và cả xương máu cho Hồ Chí Minh mà không biết mình bị lừa dối thảm hại.
Hồ Chí Minh đã không chỉ lừa được người Pháp ký tạm ước 6-3 rồi kéo người Pháp vào cuộc chiến tranh mà ông ta cần có để lừa cả nước VN.
Cho đến tận ngày nay – năm 2015 – còn rất nhiều người độ tuổi tôi (82) vẫn còn tin rằng nước Pháp gây ra chiến tranh để hòng chiếm nước Việt Nam. Thậm chí cả các bậc đại danh đại trí như Hoảng Xuân Hãn, Ngụy Như Không Tum, Tôn Thất Tùng, Phan Anh… cũng tin rằng người Pháp muốn cướp nước VN. Hồ Chí Minh đã làm được cái việc mà đảng của ông gọi là “kết hợp tài tình” chủ nghĩa yêu nước và chủ nghĩa xã hội. Các ông Phạm Duy, Văn Cao và nhiều nhạc sĩ được đào tạo ở các trường học thời Bảo Đại đã say sưa cảm hứng sáng tác ra những ca khúc chống pháp làm rung động lòng người như Làng Tôi, Trường ca Sông Lô… Rất nhiều nhân tài, vì căm thù người Pháp xâm lược mà bỏ công danh sự nghiệp giàu sang phú quý để đi theo Hồ Chí Minh; chịu đựng gian khổ thiếu thốn mà vẫn tự hào. Giới trí thức đã như vậy, còn đại đa số người dân kém hiểu biết, nhận thức thấp kém thì ôi thôi! Họ hoàn toàn mê muội, tin tưởng mù quáng Đảng, bác bảo sao nghe vậy, nói gì cũng tin. Không chỉ mấy tháng mấy năm mà đã hơn nửa thế kỷ, chưa mấy người tỉnh ra được. Những điều đó giải thích tại sao người Pháp không đè bẹp được cuộc kháng chiến của Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh đã lợi dụng được lòng yêu nước của dân Việt Nam. Hồ Chí Minh đã thực hiện thành công cú lừa thế kỷ.
Ôi! Việt Nam, niềm kiêu hãnh của loài người!
Việt Nam, trái tim đau của nhân loại!



HỒ CHÍ MINH VÀ VỤ LỪA THẾ KỶ 

(PHẦN 3)



Người Pháp đã mắc những sai lầm gì? 

Người Pháp đã mắc sai lầm khi để bị kéo vào cuộc chiến tranh và không thấy được tấm áo giáp thần kỳ dệt bằng lòng yêu nước của người Việt Nam mà Hồ Chí Minh đã mặc được. Vì thế người Pháp đã tính nhầm rằng chỉ cần dăm tháng là có thể bắt được Hồ Chí Minh đem ra tòa án Nuremberg xét xử kẻ tội phạm chiến tranh. Người Pháp lại mắc một sai lầm nữa là kiêu căng, bắt chấp kẻ địch xảo quyệt điêu ngoa và coi thường sức mạnh Việt Nam. Nếu như người Pháp biết dùng tiếng Việt chữ Việt để chống Hồ Chí Minh; người pháp kiên nhẫn, né tránh không bị mắc mưu Hồ Chí Minh, kiên quyết, mềm dẻo bắt ông ta phải thực hiện các cam kết ở tạm ước 6-3; nâng vực lực lượng dân chủ một cách vô tư, làm cho người Việt Nam hiểu ý định của người Pháp và nhận ra mặt thật của Hồ Chí Minh cùng đảng Cộng sản Việt Nam thì tình hình sẽ đã khác; nước Pháp không bị mất mặt với Hồ Chí Minh và đã làm được chức trách của một ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc.
ADVERTISEMENT
Ký tạm ước 6-3 là sai lầm lớn nhất của nước Pháp. 
Vì nước pháp theo đuổi tham vọng thành lập khối Liên Hiệp Pháp mà VN là một đối tượng nước Pháp muốn lôi kéo. Gần đây đài truyền hình Việt Nam hé lộ thông tin: Nước pháp hứa viện trợ cho Hồ Chí Minh 30 tỉ franc. Người Pháp đã không biết rằng Hồ Chí Minh nói đó là chủ nghĩa thực dân mới, sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó. Mà cho dù Hồ Chí Minh có muốn thì Nga Xô đâu có chịu, họ có nhiều con bài khác thay thế Hồ Chí Minh, Hồ Chí Minh rất sợ điều này, ký tạm ước 6-3 là người Pháp đã bị lừa.
Có lẽ người Pháp không hiểu tham vọng của Hồ Chí Minh. Ông ta không hề có tham vọng lập nên triều Hồ thay thế triều Nguyễn vì không đủ sức và thời đại cũng không cho phép. Ông ta cũng không muốn thử cộng hòa theo kiểu nước Pháp mặc dù ông ta thừa biết rằng cái đó tốt đẹp (cho mọi người) vì ông ta đã có một thời gian kha khá sống trên đất Pháp. Ông ta không thích kiểu nước Pháp vì nó quá dân chủ còn mình thì chẳng có tài năng thế lực gì để mà tranh chức tổng thống. Sau khi vào đảng xã hội Pháp, ông đã tìm đường Nga Xô. Ông đã kêu lên, đây chính là con đường mình phải đi! Sao vậy? vì ông thấy con đường này rất phù hợp với ông, ông sẽ lôi kéo được dân nghèo ít học mà nhiều lòng đố kỵ, mong được đổi đời, dễ dàng bị phỉnh gạt và kích động, theo ông để lập nên trật tự xã hội mới như Lê Nin đã làm được. Và một kiểu nhà nước gọi là xã hội chủ nghĩa với một nền dân chủ mới mà họ thường gọi là dân chủ tập trung. Nghĩa là một dạng cực quyền chuyên chế đảng trị mà đảng này lại do ông tạo dựng (đảng cầm quyền), như thế thì ông thực hiện được ý nguyện của cả đời: Làm chủ tịch suốt đời để hai tay xây dựng lại sơn hà (Nhật ký trong tù), không còn sợ ai hất ông đi. Hồ Chí Minh muốn một thể chế đảng chủ, để rồi cũng tiếp tục cuộc thí nghiệm hoang tưởng mà Nga Xô đang làm, thay tạo hóa xóa bỏ tính tư hữu của nhân loại! Xóa hết giai cấp tư sản, công hữu hóa thị trường tự do để nguyên tắc phân phối xã hội chủ nghĩa (tem phiếu) có uy lực chỉ huy người lao động làm ra nhiều sản phẩm (của cải tuôn ra như nước). Khi đó ông và số ít cận thần ung dung có chế độ hưởng theo thu cầu (còn dân thường thì hãy chờ đến muôn đời muôn kiếp).
Đó là khát vọng của Hồ Chí Minh.
Đó là quyết tâm chiến tranh của Hồ Chí Minh với những ai cản trở ông ta. Hồ Chí Minh ký tạm ước 6-3 là để có cuộc chiến tranh này.
Nước Pháp được gì, mất gì sau 9 năm chiến tranh? 
Nước pháp muốn kéo Việt Nam vào khối LHP… và Đông Dương vẫn là thị trường tiêu thụ hàng hóa của nước Pháp. Lúc đầu Hồ Chí Minh cũng chỉ dám nói đó là chủ nghĩa thực dân mới, chứ không dám nói Pháp xâm lược Việt Nam. Nhưng thấy được người dân tin nghe thế là ông ta thả phanh nói mạnh.
Người Pháp đã chủ quan cho rằng 80 năm chịu ảnh hưởng của Pháp, giới trí thức Việt Nam đã có được tính văn minh, tự do, dân chủ của nền cộng hòa Pháp, sẽ là một lực lượng lớn ủng hộ Pháp trong cuộc chiến tranh. Nhưng sự thực thì đáng buồn cho nước Pháp, một ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc! Rất nhiều tri thức Việt Nam lại tin và theo Hồ Chí Minh chứ đâu có biết thiện ý vì nền văn minh, tự do, bình đẳng và bác ái của nước Pháp. Nước Pháp đã chẳng xét xử được Hồ Chí Minh như một tội phạm chiến tranh, khối LHP… cũng không lập được mà bao nhiêu ký ức tốt đẹp về văn hóa văn minh Pháp tạo dựng ở Việt Nam đã bị Hồ Chí Minh xóa sạch. Những tài danh như Dương Quảng Hàm, Nguyễn Văn Huyên, Nghiêm Xuân Yêm, Nguyễn Xiển, Phạm Khắc Hòe, Phạm Ngọc Thạch, Tôn Thất Tùng… thành người của Hồ Chí Minh hoặc thứ trang trí cho Hồ Chí Minh. (Tôi cũng có một người anh bên họ mẹ là Trần Văn Đệ là thẩm phán ở Sở đốc lý Hải Phòng. Cả nhà ông này lớn bé đều nói thạo tiếng Pháp vì có quốc tịch Pháp – thời ấy gọi là vào làng Tây); cũng phải đi kháng chiến và sau 9 năm thành cán bộ “ cụ Hồ”. Cây cầu Long Biên mà người Pháp tự hào là cây cầu thép dài nhất thế giới thời bây giờ, vậy mà nhiều người VN nói rằng người Pháp làm cầu đó để chuyên chở của cải cướp của Việt Nam về Pháp! Tôi chẳng biết người pháp chở gì qua cầu Long Biên về Pháp?!
Người Pháp mất hơn 80 năm để tạo dựng ảnh hưởng văn hóa văn minh Pháp ở Việt Nam thì bị Hồ chí Minh xóa sạch bằng sự điêu ngoa rồi thay vào bằng văn hóa Nga, hàng hóa Nga thay hàng hóa Pháp mà phải được bình bầu mới được mua chiếc quạt tai voi.
Tuy nhiên người Pháp cũng buộc được Hồ Chí Minh phải chấp nhận hiệp định Giơ ne vơ năm 1954 chia đôi đất nước VN. (Bạn đọc cần chú ý rằng trước năm 1954 thì vĩ tuyến 16 đã chia nước VN. Nay thì đường phân chia bị đẩy lên vĩ tuyến 17. Huế bây giờ thuộc Việt Nam Cộng Hòa). Tại sao Hồ Chí Minh phải chấp nhận điều đó? Xin để bạn đọc tự lý giải. Vậy là 9 năm người Pháp mất cả chì lẫn chài, nhưng cũng buộc được Hồ Chí Minh phải chấp nhận hiệp định Giơ ne Vơ năm 1954 thay cho Tạm ước 6-3.

HỒ CHÍ MINH VÀ VỤ LỪA THẾ KỶ 

(PHẦN 4)

 

Hồ Chí Minh đã được gì và mất gì? 
Hồ Chí Minh chỉ được một nửa Việt Nam mà so với trước chiến tranh thì thiệt hơn vì không có tỉnh Thừa Thiên Huế. Nhưng Hồ Chí Minh được một công danh lớn – do ĐCS phong-  là “anh hùng dân tộc” chống thực dân xâm lược cứu nước. Dù đó là gian dối, nhưng trớ trêu thay lại được dân miền Bắc tin! Đó là một lợi thế tâm lý rất lớn, một vốn chính trị đồ sộ mà Hồ Chí Minh đã kiếm được từ cuộc chiến tranh “chống thực dân Pháp xâm lược”. Dựa vào đó Hồ Chí Minh lại một lần nữa xóa bỏ hiệp định Giơ ne Vơ gây ra chiến tranh ở Nam VN với chiêu bài “chống Mỹ cứu nước” (thực ra đó là chống Mỹ cứu đảng (vì nước Mỹ đâu có xâm lược Việt Nam mà chỉ vào để đánh VC… thôi). Nếu nước Mỹ muốn xâm lược Việt Nam thì ngay từ tháng 9-1945 chiến hạm Mỹ đã neo đậu ở ngoài phao số 0 (Đồ Sơn Hải Phòng) sao họ không làm điều đó?).
Muốn thống nhất đất nước là một ý tốt. Nước Đức cũng bị chia cắt đông-tây (do cuộc chiến tranh lạnh). Vậy mà nước Đức đã thống nhất một cách hòa bình. Đó là cách thần thánh. Còn cách làm của Hồ Chí Minh và ĐCSVN thì phải gọi là gì? Cuộc chiến tranh ở VN là toan tính giết anh em trong nhà để dành quyền làm chủ cả ngôi nhà. Vì nếu cứ để miền nam Việt Nam yên ổn phát triển như Hàn Quốc thì khó khăn cho việc xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội và miền bắc Việt Nam sẽ lâm vào cảnh như Bắc Triều Tiên ngày nay. Còn một điều cũng cần nói rõ là khi đang tổng tiến công mùa xuân năm 1975 thì nước anh em của đảng CSVN là Trung Hoa đã chiếm nốt Tây Hoàng Sa. Mặc dù đài phát thanh Việt Nam Cộng Hòa kêu gọi miền Bắc hãy dừng cuộc chiến để cùng nhau giữ lấy Hoàng Sa nhưng thái độ của những người cầm quyền miền Bắc thế nào? Mọi người hãy xem xét kỹ việc này. Rõ ràng là đảng của ông Hồ Chí Minh chỉ đặt lợi ích bè đảng trên hết!
ADVERTISEMENT
Tới nay, chừng nào còn người Việt Nam tin rằng nước Pháp muốn cướp nước Việt Nam và Hoa Kỳ một ủy viên thường trực khác của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc cũng xâm lược Việt Nam, còn Liên Xô, Trung Hoa là anh em đồng chí của Hồ Chí Minh thì ĐCSVN vẫn rung đùi yên tâm rằng thành trì của họ còn vững, họ còn ngạo nghễ coi thường quần chúng và dẫm lên tự do dân chủ, nhân quyền. Sau 9 năm chiến tranh và cả sau này nữa là 30 năm thì Hồ Chí Minh mất gì? Ông ta chẳng mất gì cả. Vì ông ta có gì mà mất? Có chăng sức hò hét: “Dù chiến tranh có kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hay lâu hơn nửa thì cũng quyết đánh thằng giặc Mỹ!”. Bởi vì chiến tranh ác liệt chỉ dân khổ chứ ông ta có khổ đâu, hàng triệu hàng đứa chết thay chứ ông ta đâu chết. Chỉ sau thất bại của cuộc chiến Tết Mậu Thân, ông ta tiêu mất không biết bao nhiêu đặc công, biệt động tinh nhuệ mà chẳng nên cơm cháo gì. Thế mới uất chảy máu mắt mà chết vì bệnh. Chỉ có nước Việt Nam mất và dân Việt Nam mất.
Nước VN mất gần nửa thế kỷ không được hòa bình yên ổn để xây dựng kinh tế như Hàn Quốc, Thái Lan, Indonexia, và các nước Đông Nam Á khác. Đó là cái mất không sao lấy lại được, rồi còn bao nhiêu đình chùa, đền miếu, nhà thờ tổ, nhà thờ họ, bao nhiêu di sản văn hóa của chính tổ tiên ở làng Đình Hương Nam, đã bị Hồ Chí Minh và ĐCSVN mượn tay người Pháp phá bằng các hoạt động du kích và lệnh tiêu thổ kháng chiến. Người dân Việt Nam mất gì? Người mất của mất nhà, người mất cha, mất chồng, mất con. Nếu xương những người chết cho hai cuộc chiến tranh gom lại được thì chắc phải chất lên thành núi!.
Còn biết bao nhiêu người mất đi một phần cơ thể, biết bao nhiêu cô gái thanh niên xung phong mất đi tuổi xuân đẹp đẽ, mất quyền làm vợ làm mẹ, rồi sống âm thầm đơn độc. Bao nhiêu nạn nhân chất độc da cam vì bị đẩy vào vùng có rải chất độc đó để phải chịu di hại suốt đời. cả cho đến con đời cháu – mà còn bị kiện mấy công ty hóa chất Mỹ (chứ không dám kiện quân đội Mỹ, nước Mỹ!) để làm trò cười cho cả thế giới.
Thực hiện hai cuộc chiến tranh tàn khốc với nước Pháp rồi với Mỹ, có phải Hồ Chí Minh có lòng yêu nước và tha thiết thương đồng bào không? Không, tuyệt nhiên là không. Bởi vì ông ta đâu có chủ nghĩa yêu nước? Ông ta chỉ có chủ nghĩa Mác Lê Nin mà thôi, và chỉ có bốn phương vô sản là anh em. Những người cộng sản nói ông ra đi từ Bến Nhà Rồng để tìm đường cứu nước! Vậy thì hãy nêu những sự việc trước đó để chứng tỏ ông đã có những việc làm “cứu nước”? Phần lớn cuộc đời ông từ năm 1911 ông sống và làm gì? ở đâu? dựa vào người tài chính nào để đi đây đi đó khắp thế giới? Liệu có phải vì lòng hào hiệp, vì đất nước Việt Nam mà người Nga chu cấp để ông hoạt động? Không! Tất cả ông ta chỉ làm cho cái gọi là “Quốc tế thứ ba” Tổ Quốc và đồng bào Việt Nam không có trong tim ông. Chỉ vì ông ta cuồng tín mơ ước về thế giới đại đồng vô sản nên mới có hai cuộc chiến tranh với nước Pháp và Mỹ, gây ra bao nhiêu mất mát và đau thương cho đất nước và dân tộc!. Hồ Chí Minh không có việc làm cứu nước mà chỉ có việc làm hại nước.
Vậy mà Hồ Chí Minh nói cả đời ông ta chỉ có mong ước là đồng bào được ấm no hạnh phúc! Hạnh phúc là như thế ư? Vậy thì nếu nước Việt Nam không có Hồ Chí Minh thì sẽ như thế nào?




Hồ Chí Minh và vụ lừa thế kỷ

 (phần 5) 

 

Nếu nước Việt Nam không có Hồ Chí Minh thì sẽ như thế nào? 

Đỗ Đức Mậu (Danlambao) - Ta hãy suy ngẫm về các nước Đông Nam Á khác. Họ không có cuộc cách mạng vô sản điên khùng mà các nước phát triển văn minh như Pháp, Mỹ không muốn. Chỉ vì Hồ Chí Minh cuồng tín về cái điều “bốn phương vô sản đều là anh em” mà nước VN phải hứng chịu chiến tranh - thành điểm nóng của cuộc chiến tranh lạnh. Nước Mỹ hùng cường đã dẫn đầu trong việc chống “Làn sóng đỏ” cũng như ngày nay họ lại dẫn đầu trong việc chống chủ nghĩa Hồi Giáo cực đoan. Vậy mà VN đối đầu với nước Mỹ chỉ có Hồ Chí Minh.

Như phần trước đã chứng minh, nếu không do Hồ Chí Minh rắp tâm thì VN không có cuộc chiến tranh với nước Pháp và sau này cuộc chiến tranh với Mỹ cũng vì Hồ Chí Minh muốn xóa sổ VNCH ở miền Nam. Năm 1950 nước Mỹ phải giương lá cờ LHQ để ngăn quân Bắc Triều Tiên tràn xuống miền nam thì ngày nay thế giới mới còn Hàn Quốc. Những năm 60 Hồ Chí Minh đã không làm như Kim Nhật Thành mà chỉ kích động miền nam đồng khởi và lén đưa quân bắc vào nam vì vậy dẫn đến sự can thiệp của nước Mỹ ở nam Việt Nam. 

Năm 1972 tuy Hồ Chí Minh đã chết bệnh vì uất do thất bại cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân, nhưng người miền Bắc quá mê mẩn với lời hịch “chống Mỹ cứu nước” nên năm 1975 ĐCSVN đã hoàn tất cuộc xâm lược VNCH, nước VN "thống nhất" sau đó phải trải qua hai chục năm xây dựng Xã hội Chủ Nghĩa lởm khởm để rồi phải bỏ cuộc, phải đổi mới - thực ra là đổi cũ - là quay về hình thái xã hội tư hữu, mở cửa hội nhập với thế giới tư bản. Khi đó hàng vạn hàng vạn con dân đất Việt phải túa ra đi làm “ô sin cửu vạn” ở khắp năm châu bốn biển! Thành tựu mong ước của Hồ Chí Minh là như thế ư? Rõ ràng là nếu không có Hồ Chí Minh, không có ĐCSVN thì nước VN đã không phải đi con đường luẩn quẩn đầy gian khổ, ngày nay nước VN đã chẳng bị tụt hậu, chẳng được như Hàn Quốc thì chí ít không thua kém Thái Lan. 

Ma-hat-ma-găng-di chắc cũng muốn dân Ấn Độ được ấm no hạnh phúc mà thu hồi độc lập bằng con đường đàm phán hiểu biết, không bạo lực. Người Ấn Độ không hề mất xương máu cửa nhà mà nước Ấn Độ vẫn độc lập và phát triển tốt đẹp. Mong ước cả Găng Đi là của Thánh, còn mong ước của Hồ Chí Minh là của gì... xin để bạn đọc nhận định. Bởi vì Việt Nam có Hồ Chí Minh! 

Ngày 15/8/1945 nước Indonesia tuyên bố độc lập. Từ đó đến nay In Đô yên ổn hòa bình, có ai xâm lược In Đô? Tại sao nước Việt Nam hết bị thực dân Pháp xâm lược lại bị đế quốc Mỹ xâm lược? Bởi vì Việt Nam có Hồ Chí Minh hay vì sao chổi quét?! 

Hồ Chí Minh và ĐCSVN cho quân vào miền Nam “đánh Mỹ cứu nước” sao không đàng hoàng giương cờ đỏ sao vàng lên mà đánh mà phải dùng lá cờ nửa xanh nửa đỏ? Những người nhiễm chất độc da cam sao chỉ dám đi kiện công ty hóa chất Mỹ? 

Chỉ ĐCSVN có quyền nói người dân phải nghĩ và nói theo cách của ĐCSVN không ai có quyền nghĩ khác nói khác. Đó là nhân quyền ở nước CHXHCNVN vì VN có Hồ Chí Minh. 

Ngày xưa có truyện: Tử Không Minh tẩu sinh Trọng Đạt. Ngày nay ở nước Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN cũng có chuyện Hồ Chí Minh chết suýt lừa được cả UNESCO thật là xứng danh kim cổ. 

Rất thường tình là người ta trước hết vì gia đình, vợ con, anh em ruột thịt mình rồi mới đến họ hàng gần. Hồ Chí Minh thì sao? Một người không gia đình, không vợ con, không anh em họ hàng thân thích (thậm chí bà Thanh là chị ruột, sau bao năm xa cách ra thăm mà ông không tiếp được một bữa cơm với cớ bác quá bận việc quốc gia, hay ông quên hẳn người đã từng bế ẩm hay cổng ông đi chơi ngày còn bé). Con người này đã toàn tâm toàn ý là người của bốn phương vô sản (bốn phương vô sản đều là anh em - thư chúc tết của Hồ Chí Minh). Mong ước của ông ta là thế giới đại đồng vô sản. Đừng ai đem tình cảm riêng tư quấy rầy ông ta. 

Vậy Hồ Chí Minh thực sự vì ai? Vì cái gì? Thưa rằng Hồ Chí Minh chỉ vì mình thôi. Bởi vì ông ta tứ cố vô thân, vô gia đình, vô tổ quốc, để nuôi ảo tưởng có được vòng hào quang làm á thánh, được đứng sau các thánh tổ Mác-Lê Nin. 

Tuy Putin quả đã biết của biết người khi đục tượng đồng để thưởng công Hồ Chí Minh. 

Mỗi người sẽ đặt câu hỏi: Hồ Chí Minh có công gì với nước Nga mà đáng được Puntin đúc tượng đồng? 

Thưa rằng đáng quá đi chứ! Sau thế chiến II, thế giới ở tình trạng chiến tranh lạnh. Có 3 điểm nóng là Đức, Triều Tiên và Việt Nam. Hồ Chí Minh đã có công làm cho Việt Nam thành điểm nóng nhất thành chiến trường thử vũ khí của Nga Xô, thành nơi mà lá cờ đỏ búa liềm chói ngang ngửa với lá cờ sao vạnh. Máu của nhiều triệu người Việt Nam làm cho lá cờ búa liềm trụ vững ở Đông Nam Á thay cho máu người Nga. Hồ Chí Minh đã có công đưa chủ nghĩa Mác Lê Nin tức chủ nghĩa xã hội Xô Viết vào Việt Nam. Đưa văn hóa Nga thay văn hóa Pháp ở Việt Nam. Tuy Putin đúc tượng đồng Hồ Chí Minh là tính toán không tồi vì Hồ Chí Minh đã không uổng những miếng bánh mì Nga. 

Chủ nghĩa CS giờ đã bị vứt ra bãi rác. ĐCSVN đã phải đổi cũ, hội nhập với thế giới văn minh, từ bỏ con đường xã hội chủ nghĩa mờ mịt, thậm chí cho phép đảng viên làm giàu (thời HCM ai dám khoe mình giàu?!). Vong linh ông Hồ Chí Minh chắc phải điên lên. Còn nữa ĐCS Malaxia tuyên bố giải tán. Đó là điểm báo chủ nghĩa CS sắp biến khỏi hành tinh này. Bởi bì thế giới không còn nơi nào nghèo nàn lạc hậu để chủ nghĩa CS ươm mầm, bởi vì các phương tiện thông tin đại chúng ngày nay qúa tiên tiến không cho phép đảng CS bưng bít mê hoặc, bởi vì thứ bùa ngải đấu tranh giai cấp chẳng còn hiệu nghiệm để ĐCS kiếm chác được ở những người kém hiểu biết, bởi vì những thực tiễn ở Việt Nam, Triều Tiên, Cu Ba... Làm người ta rung mình và thấy rõ rằng những thứ lóng lánh mà các tay lái buôn CS bán rao nào là giải phóng, chống áp bức bóc lột, tự do, dân chủ, chủ nghĩa xã hội tươi sáng đáng mơ ước... rặt là đồ rởm. 

Cuộc cách mạng vô sản Nga đã từng làm rung chuyển thế giới vì xóa hết thành tựu mà cách mạng cộng hòa đã đem đến cho con người. Cuộc thí nghiệm về kiểu nhà nước quái thai xã hội chủ nghĩa sau 70 năm đã thất bại hoàn toàn. Còn cách mạng Cộng Hòa mà nước Pháp là quê hương đã tồn tại hơn hai thế kỷ thì ngày càng hoàn thiện (nay là nền cộng hòa thứ V) và phát triển, chẳng cần bưng bít, độc quyền hay áp đặt. 

Những nhà chính trị CS sao còn chưa chịu nhìn vào thực tiễn? Thực tiễn mới là chân lý, sao còn cứ hoang tưởng, hy vọng về tạo dựng một xã hội đột biến bằng áp đặt ý tưởng ngông cuồng của một vài người. Đó không thể là sự lựa chọn của cả nhân loại. 

Con đường để đưa nhân loại đi lên phải do cả loài người cùng tạo dựng dần dần. Phải phát triển bền vững về mọi mặt kinh tế, khoa học kỹ thuật phục vụ dân sinh, đời sống xã hội là đa dạng và sáng sủa - những điều này đâu có trong bảng tổng kết 70 năm thí nghiệm của Liên Xô. 

Phải vun trồng lương tri, phát triển lý trí sáng tạo và tôn trọng nhân quyền (không thể có thứ nhân quyền riêng của một nước nào), thì mới có được xã hội tốt đẹp. 

Thế giới sẽ không yên bình khi lòng thù hận bị kích động và sự dối trá ngự trị. 

Tôi viết bài này chẳng vì có thù oán gì với Hồ Chí Minh và ĐCSVN của ông ta. Cũng chẳng phải tôi bất mãn gì gì... Có kẻ sẽ nói như vậy. Tôi đã giành gần nửa cuộc đời để suy nghĩ về những gì tôi đã thấy. Tôi viết bài này vì sự thôi thúc của lương tri. Vì nhân phẩm của chính tôi, vì lòng mong muốn phơi bày sự thật về dã tâm của kẻ giết dân hại nước và cực kỳ gian dối Hồ Chí Minh. Cũng vì tôi không thể chịu đựng mãi cái cách chân dắt của CSVN, cái cách mà đảng này miệt thị con người qua việc họ nói xuôi rồi lại nói ngược tùy thích, mọi người cứ phải câm lặng mà nghe hoặc chỉ được nói như những con vẹt. Tôi không thể là một con vẹt. Tôi viết bài này với xót xa vì chính mình cũng đã từng bị lừa và muốn gửi tới những ai đang bị lừa dối, hãy thức tỉnh đừng để cháu chắt chúng ta tiếp tục bị lừa dối. 

Tôi tha thiết mong đất nước ta có một không khí chính trị trong lành, thẳng thắn, có một nền dân chủ, thực hợp với kỷ nguyên văn minh, dân tộc Việt Nam không còn thù hận, trong ngoài hòa hợp để cùng xây dựng đất nước, con cháu chúng ta được yên ổn vui sống, học hành. 

Tôi viết bài này cũng để kính tặng nước Cộng Hòa Pháp mà tôi ngưỡng mộ, thanh minh cho điều nước Pháp bị bôi nhọ, hóa giải những ngộ nhận và thù địch mà người Việt Nam bị nhồi nhét. Bài viết này cũng để gửi tới gia đình các quân nhân Mỹ vì nghĩa khí mà ngã xuống ở Việt Nam, thay cho những bông hồng gửi tới tượng dài chữ V ở Wellington - Wahington DC. 

Vì năng lực có hạn, bài viết này có thể có nhiều khiếm khuyết, mong bạn đọc bổ sung những gì cần và bạn đọc nào đồng tình in thêm 3 bản để nhiều người khác được đọc. 

Ngày 10 tháng 7 năm 2015


Về tác giả: Ông Đỗ Đức Mậu năm nay 83 tuổi. Ông nguyên là một giáo viên dạy sử tại Hải Phòng. Trong khi còn công tác và nhiều năm sau khi đã nghỉ hưu, ông đã không dám lên tiếng nhưng đến lúc cuối đời ông phải một lần nói lên sự thật - dù sự thật đó chỉ là một bài viết nhưng ông muốn nhiều người, nhất là thế hệ trẻ biết được chân dung thật sự của Hồ Chí Minh dưới góc nhìn của một người dạy sử đã từng phục vụ chế độ. 




No comments: