Saturday, April 2, 2016

CHIẾN TRANH THỨ III

 

 

Mỹ-Trung chuẩn bị khai hỏa Đại chiến thế giới thứ III? (Kỳ I)

Với những gì đã và đang diễn ra trong thời gian gần đây - từ khẩu chiến tới những động thái quân sự của Mỹ và Trung Quốc, nhiều người cảnh báo về nguy cơ xảy ra xung đột vũ trang, thậm chí khai hỏa Đại chiến thế giới thứ III, và “hạt nổ” là Biển Đông.

Bởi cho đến nay cả Mỹ và Trung Quốc đều nhiều lần khẳng định “giá trị cốt lõi” tại châu Á-Thái Bình Dương, đặc biệt là Biển Đông - một trong những tuyến hàng hải huyết mạch trên thế giới hiện nay, và chẳng ai muốn xuống thang trong vấn đề này.
Và lĩnh vực này đã được cựu Cố vấn An ninh Quốc gia, nguyên Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger đề cập trong cuốn “On China” - Bàn về Trung Quốc (được phát hành tháng 5/2011 tại Mỹ).

vietbao
Tàu chiến Trung Quốc tập trận trên Biển Đông.
Kỳ I: Kiến giải của Tiến sỹ Henry Kissinger
Trong cuốn “On China” - Bàn về Trung Quốc của Tiến sỹ Henry Kissinger, hiện là Chủ tịch Hiệp hội Kissinger Inc. (công ty tư vấn quốc tế), tác giả đã đề cập tới nhiều vấn đề, từ sự cầm quyền của Mao Trạch Đông, vai trò của Đặng Tiểu Bình, uy quyền của Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào tại quốc gia hơn 1,34 tỷ người; tới cuộc đối đầu giữa Bắc Kinh với Moskva và Washington...
Vì từng là Cố vấn An ninh Quốc gia và Ngoại trưởng Mỹ, dưới thời Tổng thống Richard Nixon và Gerald Ford (1968-1975), người thiết kế và tạo dựng nên mối quan hệ Mỹ-Trung bằng thông cáo Thượng Hải năm 1972, nên ông Henry Kissinger hiểu khá rõ về đất nước với gần 9,6 triệu km2, có biên giới với 14 quốc gia (CHDCND Triều Tiên, Nga, Mông Cổ, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan, Afghanistan, Pakistan, Ấn Độ, Nepal, Bhutan, Myanmar, Lào và Việt Nam). Do đó những nhận định của người từng nhận giải thưởng Nobel Hòa bình năm 1973, được dư luận đặc biệt quan tâm.
Bởi ông Henry Kissinger đã cảnh báo về nguy cơ đối đầu trực diện giữa Washington và Bắc Kinh, bất chấp việc 8 đời Tổng thống Mỹ và 4 đời lãnh đạo Trung Quốc đã và đang duy trì mối quan hệ “hòa bình trong tranh chấp” hiện nay.

vietbao
Mao Trạch Đông và Kissinger
Tiến sỹ Henry Kissinger cho rằng, nếu bị thách thức, Mỹ sẽ làm những gì mình phải làm để đảm bảo an ninh của họ, nên trong một cuộc xung đột thực tế, cả 2 đều sẽ giáng đòn hủy diệt lên đối phương.
Và một lần nữa họ sẽ phải đối mặt với chính nhiệm vụ mà họ đang phải thực hiện hiện nay - xây dựng một trật tự thế giới mà ở đó cả 2 đều là thành phần quan trọng. Do đó, một cuộc đối đầu kéo dài giữa Trung Quốc và Mỹ sẽ làm thay đổi nền kinh tế thế giới với những hậu quả không thể lường trước. Cựu Cố vấn An ninh Quốc gia cho rằng, việc xây dựng quân đội Trung Quốc hiện nay không phải là hiện tượng bất thường.
Nó chỉ bất thường nếu nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, nhà nhập khẩu tài nguyên thiên nhiên lớn nhất thế giới không biến sức mạnh kinh tế của mình thành năng lực quân sự bổ sung. Nếu Mỹ coi sự tiến bộ trong phát triển năng lực quân sự của Trung Quốc là hành động thù địch, họ tất phải có biện pháp ứng phó.
Bởi cả Trung Quốc và Mỹ đều nhận thức được ranh giới mong manh giữa năng lực phòng thủ và tấn công, cũng như những hậu quả khi phát động chạy đua vũ trang.

vietbao
Henry Kissinger, Chu Ân Lai và Mao Trạch Đông

Theo nhận định của Tiến sỹ Henry Kissinger, Trung Quốc phải đối mặt với Nga ở phía Bắc, Nhật Bản và Hàn Quốc ở phía Đông, Việt Nam và Ấn Độ ở phía Nam. Và đây là những quốc gia có truyền thống quân sự lâu đời, có khả năng tạo ra những cản trở đáng kể nếu lãnh thổ của họ bị đe dọa.
Do đó, chính sách ngoại giao thiên về quân sự của Trung Quốc sẽ đẩy mạnh sự hợp tác giữa tất cả, hay ít nhất là với một số quốc gia gợi nhớ lại “cơn ác mộng” trong lịch sử với Trung Quốc.
Ngoài ra, cựu Cố vấn An ninh Quốc gia kiêm Ngoại trưởng Mỹ còn cho rằng, Mỹ-Trung không nên đẩy căng thẳng thành “trò chơi lưỡng bại câu thương” - cũng như sự trỗi dậy của một Trung Quốc thịnh vượng, mạnh mẽ không thể bị coi là thất bại chiến lược của Mỹ.
Và theo Tiến sỹ Henry Kissinger, Mỹ-Trung đều phải chịu những rủi ro lớn nếu đối đầu trực diện. Cả 2 đều phải tập trung điều chỉnh những phức tạp bên trong, và trên thế giới, cũng như chẳng ai có khả năng hạn chế sự phát triển trong nước.
Nỗi sợ hãi chiến lược lớn nhất của Bắc Kinh là một hoặc nhiều cường quốc triển khai quân sự xung quanh phạm vi biên giới Trung Quốc, có khả năng xâm phạm lãnh thổ Trung Quốc.
Và khi cho rằng đang phải đối mặt với mối đe dọa như vậy, Trung Quốc đã khai chiến: tại bán đảo Triều Tiên năm 1950, tại Ấn Độ năm 1962, dọc biên giới phía Bắc với Liên Xô năm 1969 và với Việt Nam năm 1979.

 
Mỹ -Trung chuẩn bị khai hỏa Đại chiến thế giới thứ III? (Kỳ 2)
Nguồn tin:PetroTimes
  • Cập nhật:27/03/2016 01:26:24 CH
Chủ tịch Hiệp hội Kissinger Inc. cho rằng, sự trỗi dậy của Trung Quốc không phải là kết quả từ sức mạnh quân sự của họ, mà là phản ánh sự sụt giảm trong cạnh tranh của Mỹ, được thể hiện bằng cơ sở lạc hậu, sự chú ý không đều dành cho phát triển.

 Kỳ II: Những khuyến cáo

Do đó, làm sao giải quyết được những vấn đề này đòi hỏi sự khéo léo và quyết tâm của Mỹ - cần sự quyết đoán hơn trong tương lai, thay vì oán trách một kẻ thù mặc định. Một chiến lược dựa trên sự đối đầu sẽ khiến cả Mỹ và Trung Quốc đều rơi vào tình trạng tồi tệ nhất, thậm chí tình huống khiến cả 2 không thể kiểm soát nổi.
Điều đáng nói là lãnh đạo Mỹ-Trung đều thể hiện quyết tâm của mình tại châu Á-Thái Bình dương. Và những quốc gia trong khu vực này đều muốn quan hệ tốt với cả 2 cường quốc kể trên, không muốn phải lựa chọn hoặc Mỹ, hoặc Trung Quốc.
Tiến sỹ Henry Kissinger nhấn mạnh, không chỉ có Trung Quốc và Mỹ, mà nhiều quốc gia đều có lợi ích tại Thái Bình Dương, do đó sự phát triển hòa bình của khu vực này phụ thuộc vào tất cả các quốc gia kể trên, đặc biệt là Bắc Kinh và Washington.
Theo ông Henry Kissinger, khái niệm “một cộng đồng Thái Bình Dương", được hình thành sau Đại chiến thế giới thứ II, đã phản ánh thực tế, Mỹ là một cường quốc ở châu Á và điều này là câu trả lời cho “tham vọng về vai trò toàn cầu của Trung Quốc”.
Tuy nhiên, cựu Ngoại trưởng Mỹ cũng cho rằng, không có nhiều khả năng hình thành một cộng đồng như vậy trên đại dương lớn nhất thế giới, và việc Mỹ-Trung Quốc có thể trở thành đối tác là một vấn đề không đơn giản.
Thông qua cuốn “On China”, ông Henry Kissinger đưa ra một số giải pháp để Mỹ-Trung không bị rơi vào vòng xoáy căng thẳng, tránh đi theo vết xe đổ của Anh và Đức hồi Đại chiến thế giới thứ I.


Henry Kissinger lúc còn trẻ
Henry Kissinger lúc còn trẻ

Thứ nhất, quan hệ Trung-Mỹ không nên trở thành một trò chơi có tổng bằng 0.
Thứ hai, Mỹ không nên tìm cách thay đổi bản chất của nhà nước Trung Quốc bởi Washington không có khả năng này - Trung Quốc là quốc gia quá lớn, quá kiêu hãnh và quá độc lập đối với các tác động từ bên ngoài. Và nếu Mỹ có khả năng này thì cái giá phải trả là gì.
Ông Henry Kissinger nhiều lần nói, Trung Quốc có hơn 1.000 năm áp dụng hệ thống quan lại và các quan được tuyển từ những cuộc thi mang tính cạnh tranh; do đó hệ thống này thâm nhập và điều chỉnh mọi khía cạnh của đời sống kinh tế-xã hội. Nên cách hiểu của người Trung Quốc về trật tự thế giới hoàn toàn khác biệt với phương Tây.
Và chưa bao giờ quan hệ với nước khác trên cơ sở bình đẳng, bởi Trung Quốc tự cho họ đóng vai trò đặc biệt và cách nghĩ này tuy đối lập với các nước khác, nhưng lại có nét tương đồng với Mỹ - muốn đứng đầu thế giới, do đó xung đột là điều khó tránh.
Tiến sỹ Henry Kissinger quan tâm đến binh pháp Tôn Tử và viết khá tỉ mỉ về cờ vây, trò chơi trí tuệ lâu đời nhất của người Trung Quốc và theo ông, có sự khác biệt giữa cờ tướng, cờ vua và cờ vây. Trong khi cờ tướng, cờ vua quan tâm tới việc tiêu diệt từng quân của đối phương, thì cờ vây tiêu hao sức mạnh chiến lược của đối thủ - Bắc Kinh muốn chiến thắng thông qua lợi thế về tâm lý hơn là đối đầu trực tiếp.
Việc dành gần 9 chương trong tổng số 18 chương của cuốn “On China” để viết về Mao Trạch Đông, đủ thấy Tiến sỹ Henry Kissinger có ấn tượng sâu sắc như thế nào đối với người có công thành lập nên nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Và theo ông các nhà lãnh đạo Trung Quốc trong lịch sử không củng cố quyền lực dựa vào kỹ năng diễn thuyết hay giao tiếp với công chúng, và Đặng Tiểu Bình là nhân vật điển hình.
Và phong cách lãnh đạo kín đáo với công chúng này tiếp tục được duy trì tới ngày nay - rất khó nắm bắt Trung Quốc sẽ động thủ ra sao để phòng ngừa. Nhiều chính trị gia tuyên bố, chính sách ngoại giao mỉm cười đã chấm dứt và tham vọng sức mạnh của Trung Quốc đã rất rõ ràng. Và sự mất tin tưởng chiến lược giữa Trung Quốc và Mỹ ngày càng sâu sắc.
Tiến sỹ Henry Kissinger từng nhận xét, việc đưa Trung Quốc vào trật tự toàn cầu thậm chí còn khó khăn hơn việc đưa Đức vào một thế kỷ trước đây. Bởi không ở đâu mà sự đối địch vừa mới bắt đầu đã gay gắt như giữa các lực lượng vũ trang của Mỹ với các lực lượng vũ trang của Trung Quốc đang hiện đại hóa nhanh chóng.
Mỹ tuy vẫn vượt trội hơn trên phạm vi toàn cầu, nhưng ở các lãnh hải của Trung Quốc thì Washington không còn có khả năng chiến thắng dễ dàng. Đại sứ Trung Quốc tại Mỹ, ông Thôi Thiên Khải từng khuyến cáo, Mỹ có thể phải trả giá đắt cho những tính toán sai lầm mang tính chiến lược ở Biển Đông.

 

Mỹ-Trung chuẩn bị khai hỏa Đại chiến thế giới thứ III? (Kỳ 3)

http://hoangsa.net/my-trung-chuan-bi-khai-hoa-dai-chien-the-gioi-thu-iii-ky-3/

Kỳ III: Trung Quốc sẽ thống trị thế giới?
Đầu năm 2010, tại Trung Quốc xuất hiện cuốn “Trung Quốc mộng” của Đại tá Lưu Minh Phúc, nguyên Giám đốc Viện Nghiên cứu xây dựng quân đội Trung Quốc. Và cuốn sách này đã gây tiếng vang trong và ngoài Trung Quốc. Bởi tác giả đã đưa ra những so sánh, phân tích về những bước đi để Trung Quốc thực hiện Giấc mộng Trung Hoa.
Cuốn sách có 8 chương, trong đó đặt câu hỏi lớn, Trung Quốc đã chuẩn bị như thế nào để trở thành “số một thế giới”. Và trong lịch sử thế giới cận đại 500 năm trở lại đây, trung bình cứ 100 năm lại thay đổi vị trí quốc gia đứng đầu. Sau khi Bồ Đào Nha chiếm lĩnh vị trí này trong thế kỷ 16, Hà Lan đã thay thế ở thế kỷ 17 và Anh nắm cương vị này trong 2 thế kỷ 18 và 19. Đến thế kỷ 20, Mỹ là siêu cường số 1 thế giới. Trung Quốc muốn trở thành quốc gia đứng đầu thế giới trong thế kỷ 21.
Và để làm việc này phải định vị lại quan hệ Trung-Mỹ, tạo ra mô hình cạnh tranh Trung-Mỹ mới. Bên cạnh đó phải có những bước đi để Trung Quốc thay thế Mỹ, trở thành siêu cường số một. Muốn vậy phải có tư duy chiến lược, không được ảo tưởng về chiến lược. Và khi tiến hành đương nhiên Mỹ sẽ kiềm chế Trung Quốc, lúc đó sẽ nảy sinh mâu thuẫn, tranh chấp…
Cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger
Cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger


Tư lệnh Hạm đội 7 của Hải quân Mỹ, Phó Đô đốc Joseph Aucoin từng khuyến cáo Trung Quốc phải nói rõ ý đồ của việc xây đảo nhân tạo và triển khai tên lửa trái phép tại vùng có tranh chấp ở Biển Đông để giúp tình hình ổn định hơn. Theo đánh giá của các chuyên gia Nga, Trung Quốc đang đi trước Mỹ một bước ở Biển Đông và Bắc Kinh có nhiều lợi thế hơn Washington trong cuộc đối đầu tại vùng biển này.
Theo kiến nghị của hãng RAND (tổ chức cố vấn cho Lầu Năm Góc), trong trường hợp xấu nhất, các cuộc tấn công với độ chính xác ngày càng cao, quy mô ngày càng lớn sẽ gây tổn thất lớn cho các căn cứ không quân của Mỹ. Và Mỹ sẽ tận dụng các căn cứ dự phòng ở Thái Bình Dương để đề phòng trường hợp các căn cứ chính trong khu vực trở thành mục tiêu của các cuộc tấn công bằng tên lửa nếu xảy ra đối đầu với Trung Quốc.
Bởi các căn cứ không quân của Mỹ ở Thái Bình Dương không còn an toàn trước nguy cơ một cuộc tấn công bằng tên lửa của Trung Quốc, nếu xảy ra xung đột. Từ tháng 9/2015, Trung Quốc đã ra mắt tên lửa đạn đạo DF-26 có thể tấn công căn cứ Andersen ở đảo Guam, cách Trung Quốc gần 4.800km. Do đó, Lầu Năm Góc đã đề xuất sử dụng căn cứ không quân Tinian mở rộng cho tình huống dự phòng.
Giới quân sự khuyến cáo, tàu sân bay Mỹ đang mất thế bất khả xâm phạm trước Trung Quốc. Trung tâm an ninh nước Mỹ mới (CNAS) cũng từng cho rằng, Các mối đe dọa tầm trung và tầm xa mà CNAS đề cập bao gồm máy bay ném bom và tên lửa đạn đạo chống hạm như DF-21D và DF-26. Lầu Năm Góc từng hé lộ kế hoạch cải tạo các máy bay cỡ lớn cũ thành những “kho vũ khí bay”, song hành với các chiến đấu cơ tàng hình, nhằm giành thế áp đảo trong các cuộc đối đầu trên không trong khu vực.
Hiện kế hoạch này đang được Văn phòng Năng lực Chiến lược (SCO) của Lầu Năm Góc nghiên cứu. Tư lệnh Không quân Mỹ tại Thái Bình Dương, Tướng Lori Robinson từng thừa nhận, Trung Quốc đang thu hẹp khoảng cách công nghệ với Mỹ. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter từng tiết lộ, hải quân Mỹ đã yêu cầu được cấp 2 tỉ USD để mua 4.000 tên lửa hành trình Tomahawk trong năm tài chính 2017.
Tờ The Financial Times từng dẫn nguồn tin từ Lầu Năm Góc cho rằng, Mỹ phải đầu tư nhiều nguồn lực công nghệ hơn để đối phó với Trung Quốc. Bộ trưởng Quốc phòng Ashton Carter cũng tuyên bố, Mỹ phải chuẩn bị đối phó với những kẻ thù cao cấp, chuẩn bị cho một thời đại mới – thời đại “cạnh tranh nước lớn”. Năm 2015, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ Robert Walker tuyên bố, không còn nghi ngờ gì nữa, ưu thế công nghệ của quân đội Mỹ đã bắt đầu giảm đi.
Ngày 7/12/2015, Mỹ lần đầu tiên thử nghiệm USS Zumwalt – tàu khu trục tàng hình lớn nhất từ trước tới nay do nước này chế tạo. USS Zumwalt có tổng kinh phí khoảng 4,3 tỷ USD và phải mất 4 năm mới đóng xong. Theo giới quân sự, Mỹ cần 720 máy bay chiến đấu để nắm quyền kiểm soát trên không ở Biển Đông.
Giới quân sự cho rằng, tàu ngầm Trung Quốc không có khả năng theo dõi tàu sân bay Mỹ. Trong khi đó, Trung Quốc đang phát triển loại vũ khí laser chưa từng thấy trong thực tế – chỉ trong loạt phim Chiến tranh giữa các vì sao (Star War).
(Xem tiếp kỳ sau)
Theo
PetroTimes



No comments: