Sunday, March 27, 2016

VƯỜN THƠ

 



CHÚA PHỤC SINH

Chiều nay anh tìm về nước Chúa
trong lễ Phục Sinh của Người .
Có một người quen mà lạ:
em lạc trong dàn đồng ca .
Chúng mình không nhận ra nhau
vì Chúa đã trị vì tất cả:
buồng tim trản đấy nước Chúa,
chẳng còn khoang nào cho anh.
Anh chờ trước cổng thánh đường,
chút hy vọng cuối cùng anh nhóm thành ngọn nến.
Nhưng em đã tan vào cộng đoàn dân Chúa;
cô đơn anh về với đêm...
Chúa dạy con chiên hãy mở tim cho người
rồi yêu thương đồng loại .
Trái tim con chỉ đủ sức yêu nàng,
Và trong khoảnh khắc này, nàng có yêu con?
Chúa phục sinh, em cũng phục sinh.
Biết ngày mai em có trở lại đời thường
với buồn vui của cuộc
đời trần thế
để nhận ra nhau sau giấc mộng thiên đường?...
    NGUYỄN NGUYÊN THANH
                                     (Đức-quốc)

JESUS RESURRECTED
This evening I searched my way to God’s range
Where they were celebrating Easter, his morale.
There I found the one familiar but now strange:
That was you who had strayed into the chorale.
 
We did not recognize one another at this hour:
Everything God had reserved the right to oversee.
Your ventricles were saturated in God’s power,
Not a tiny cavity in your heart was saved for me.
 
I waited for you at the gate in front of the church
With a glimmer of my hope I kindled a candle;
But you had already dissolved in the lambs herd;
I returned into the night my loneliness to handle.
 
God has taught his disciples: thou open thy heart
To love thy fellow humans all to live in chime.
Well, my heart is able only to love her, how tart!
Oh Lord, but does she love me right at this time?
 
Jesus was resurrected, and you were too tonight.
I wondered if tomorrow, to revert, you would deem
To recognize in life, with vicissitudes though trite,
One another, ourselves, after the paradise dream?
   
                         Translation by THANH-THANH
                              (Vietnamese Choice Poems)

LỆ CHÂU

Đã mấy xuân rồi, hả bể dâu ?
Những hình bóng cũ nay về đâu ?
Có ai đốt lại lò hương ấy
Mà nhớ vô cùng, hỡi Lệ Châu !
Ta nhớ em như nhớ tháng ba (1):
Ngày giờ có đó, nghĩ không ra!
Chính ta chẳng hiểu mơ hay tỉnh;
Ta ở đây mà nhớ chính ta!
(1) 29/03/1975: Đà Nẵng (thủ-phủ Miền Trung) thất-thủ.
Ta nhớ ta là một tiếng im,
Con thuyền không bến, máu không tim,
Không hoa cho một làn hương quyện,
Không tổ nương nhờ một cánh chim!
Ta có đầu ta – một thánh-thư:
Biết đường, đâu ngại ngã ba, tư!
Lòng ta có lửa mà không bếp,
Như thiếu trùng dương cho hải-ngư!
Thiếu một thần-giao, một cảm-thông;
Đời không tri-kỷ, không tâm đồng;
Bơ-vơ như trận kình-nghê-chiến:
Biển cả tung-hoành một lão-ông!
Rồi bỗng đâu đây giữa gió khơi
Có em bỗng gọi, có ta "ơi!"
Thuyền như nhắm bến, chim tìm tổ,
Đêm muốn hừng đông, hận muốn vơi ...
Em đến – gần mà như muôn trùng,
Không tên, không lấy cả hình dung...
Nhưng em đã đến, bằng xương thịt,
Đã sưởi lòng ta ...  ấm la.-lùng!
Em có là tiên... hay là... ma
Thì em cũng đã có yêu ta!
Tình em là một nguồn thi-hứng:
Bút rỉ mười năm... lại nở hoa!
Em đã theo ta mỗi bước chân,
Hòa trong hơi thở, nhập trong gân!
Có em là bạn... nên từ đó
Ta có niềm vui tự bản-thân...
Nhưng, bỗng tư bề nổi bão đêm:
Kình-ngư còn lại bộ xương lem!
Đất thành hoang đảo! dân thành rợ!
Ngư-phủ vào tù, lạc dấu em...
Nỗi nước khôn khuây, lại nỗi nhà,
Nỗi mình khắc-khoải một mình ta!
Bao nhiêu kỷ-niệm vào tro bụi
Như những kê vàng, quá-khứ xa ...
Ôi! Những ngày xanh, những ước mơ
Tan như ảo-ảnh mống trời mưa!
Thời-gian liệm lấp vào quên-lãng
Những mộng vàng son hóa mộng hờ!
Rồi có hôm nào như hôm nay:
Gió nào gợn sóng, lá nào bay ...
Cho ta gợi lại trong tâm-tưởng
Một thoáng ân-tình, thoáng rượu say ...
           Trại Kho Đạn (Đà Nẵng), 1980-81
                     THANH-THANH





NGƯỜI CHIẾN SĨ

Từ vô thỉ đến muôn đời muôn kiếp
Nhất tâm tu là trả nghiệp trần gian
Kẻ bần cùng cho đến bậc cao sang
Miếng chung đỉnh, ai không màng không đợi

Người trần tục lòng tham không biên giới
Lợi cho mình mặc thiên hạ hại thân
Tiếng dữ lành đồn đại khắp xa gần
Mua danh lợi tựa phù vân bọt biển

Rồi áo mão, cân đai rồi chinh chiến
Chiến sĩ gục đầu ca khúc biệt ly
Vĩnh biệt người thân nhẹ bước ra đi
Hồn sông núi nghe lặng thầm tức tưởi

Từ ghềnh đá từ đèo cao dốc núi
Chốn rừng thiêng, sỏi đá vượt trùng dương
Bao gian nan, thống khổ với đoạn trường
Người chiến sĩ phơi gan cùng tuế nguyệt

Khi lià đời có mấy ai thương tiếc
Vành khăn sô tê liệt một thời xuân
Cha hận, Mẹ buồn, vợ khóc, con than
Người chiến sĩ dọc ngang còn đâu nữa !

Những chiến công vượt hầm chông đạn lửa
Anh Dũng Bội Tinh, Dương Liễu Sao Vàng
Ðể làm chi cho kẻ mất giang san
Thêm tủi hổ cho hồn hoang nước Việt

Dưới mộ sâu, người anh hùng có biết ?
Một nửa cơ đồ đẫm máu tiền nhân
Một nửa sanh linh rũ áo bụi trần
Còn một nửa là tha nhân phiêu bạt …

Họ đang sống với xa hoa đài các
Hay từng đêm mưa lệ đổ từng cơn
Gửi niềm riêng trên đôi mắt căm hờn
Nuốt bể hận cho qua ngày đoạn tháng

Nhìn mái tóc vội pha màu sương trắng
Nét tinh anh, oai dũng có còn đâu
Ðoạn trường qua với cơ cực dãi dầu
Thêm nặng kiếp nơi thiên đàng tục lụy

Thương các anh, lòng đau tôi chạnh nghĩ
Phải chi mình là chiến sĩ tài ba
Vượt chín tầng mây nơi hải đảo xa
Xin phép nhiệm mầu cứu nguy nhân loại

Tiền thân mãn kiếp còn đang khắc khoải
Dưới mục ngôn kềm kẹp chốn a tỳ
Người dương gian mang mãi nỗi ai bi
Sầu viễn xứ, sầu cố hương đôi ngả !

nguyễn phan ngọc an - 2016
www.trangthongocan.blogspot.com
Nguyện Trời Phật xin cứu đời vất vả
Cầu yên bình ngự trị khách ly hương
Trút bỏ đi bao buồn bã chán chường
Tu một kiếp cho tròn bao nhiêu kiếp …


 

CON MẮT LINH HỒN

Một con mắt mở một lần
Hai con mắt mở hai lần cả hai

Ðôi tay buông thỏng thật dài
Với lên chẳng tới lâu đài tình yêu

Một con mắt nhắm cô liêu
Hai con mắt nhắm thấy chiều hoàng hôn

Ðôi tay giữ lấy linh hồn
Buông xuôi ngày ấy nửa hồn vỡ tan

Một con mắt mở ngỡ ngàng
Hai con mắt mở phũ phàng chứng nhân

Ðôi tay vươn đến thật gần
Nhưng rồi cũng muộn, một lần buông xuôi

Một con mắt nhắm ngậm ngùi
Hai con mắt nhắm mù đui linh hồn

Ðôi tay quờ quạng hoàng hôn
Hư không còn lại nửa hồn thương đau !...

nguyễn phan ngọc an - 2016
www.trangthongocan.blogspot.com


CƠN BÃO MÙA XUÂN

Hoa lá mùa xuân đang thắm tươi
Dừa xanh ven biển khóe môi cười
Tình lên cung nhạc trăng vờn nước
Tha thướt em về bến hẹn vui

Mây xám từ đâu khóa kín trời
Cuồng phong xô giạt lá hoa rơi
Nửa đời mộng tưởng hồn giông bão
Một kiếp u hoài dạ khó nguôi

Anh vẫn đi ôm mộng nước trời
Em còn kỷ niệm, lệ chưa vơi
Quê hương yêu dấu xa vời vợi
Sóng vẫn theo bờ chốn biển khơi

Giông bão trong anh khiến nghẹn lời
Muôn ngàn mong nhớ bởi đôi nơi
Mơ ngày hạnh ngộ xanh hy vọng
Ta có nhau rồi … xuân nối ngôi

Em có anh rồi gió bão thôi
Xuân thu ngà ngọc thắm làn môi
Nụ hôn thần thoại nhòa nhân ảnh
Cây cỏ thì thầm chuyện lứa đôi …

nguyễn phan ngọc an - 2016
 An Nguyen

 




DƯ ÂM XƯA

Tôi vẫn đi về phía đông phương
Tìm trong cỏ lá dư âm xưa
Để nghe vang động từng thổn thức
Đã bao năm phong rũ gió mùa

Tôi đã mang theo lệ của người
Của từng buổi đó đến phương trời
Quá xa xôi nhưng cũng quá gần gũi
Vì lệ người còn đẫm trên môi!


Dư âm xưa theo bóng đêm mưa
Như đêm thâu, kín những trang thư
Thời gian có làm mờ đôi mắt
Nhưng hình ảnh người luôn trong tâm tư


Chiêm bao trong sương gió lang thang
Nghe mưa chìm đắm mái hiên tan
Người hởi đừng bao giờ hỏi nửa
Qua sông tôi tìm những mùa trăng


Tôi vẫn đi về phía quê hương
Dù chưa gặp người ở cuối đường
Nhưng bao kí ức làm tôi nhớ
Người vẫn là người chung nhớ thương!

NGHIÊU MINH



No comments: