Saturday, December 26, 2015

NGUYỄN THIÊN - THỤ * ĐẶC TÍNH VĂN CHƯƠNG TRUYỀN KHẨU HIỆN ĐẠI


 
               ĐẶC TÍNH VĂN CHƯƠNG TRUYỀN KHẨU HIỆN ĐẠI
                                               NGUYỄN THIÊN - THỤ 

 Văn chương truyền khẩu hiện đại có một sức sống mãnh liệt và mang nhiều màu sắc. Chúng ta thấy có bốn tính chất:


-Tính chiến đấu
-Tính trung thực
- Tính châm biếm
-Tính bi đát.


I. TÍNH CHIẾN ĐẤU


Văn chương truyền khẩu hiện đại là vũ khí của nhân dân bị áp bức chống cộng sản độc tài, tham nhũng và tán ác. Nhân dân ta chỉ trích từ các thần tượng cho đến những cán bộ, công an và các xã viên HTX trong guồng máy cộng sản. Cộng sản ca tụng Marx, Lenin, Stalin nhưng dân Việt Nam kết án họ:

`Cộng sản ở tại nước Nga,
Chính danh thủ phạm tên là Lê nin. 

 
Họ kết tội Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng và bọn Tố Hữu đã làm dân chúng đói khổ:


Ông Hồ, ông Duẩn, ông Chinh
Vì ba ông ấy, dân mình lầm than ! 

 

Võ Nguyên Giáp, Tố Hữu, Tôn Đức Thắng, Nguyễn Lương Bằng đều bị điểm mặt chỉ tên:

-Ba muơi năm chinh chiến, Võ đại tướng nay không còn nguyên giáp

Hồ chủ tịch, một cuộc đời cách mạng, giờ hết cả chí minh!
 
- Bác Nguyễn Lương Bằng, cả nước ít người lương bằng lương bác,
Ông Tôn Đức Thắng, trên đời nhiều kẻ đức thắng đức ông! 




.Nhân dân đã chỉ trích các chính sách của cộng sản:


(1)-Cộng sản gây chiến:


Trời sinh cộng sản làm chi,
Bắt dân ta phải ra đi chiến trường.
Tuổi trẻ nát thịt tan xương,
Tuổi già tải đạn, tải lương đêm ngày.



(2)-Cộng sản nịnh hót tư bản:


Ngày xưa chửi Mỹ hơn người,
Ngày nay theo Mỹ chẳng ai bằng mình.

-Ngày xưa chống Mỹ chống Tây
Ngày nay chống cửa rước ngay Mỹ vào!

(3)-Cộng sản bất công, thối nát:


Thằng làm thì đói,
Thằng nói thì no.
Thằng bò thì sướng.
Thằng bướng thì chết,
Thằng bết thì tôn,
Thằng khôn thì đập.


-Nhất thân, nhì thế, tam tiền, tứ chế.


(4)-Chính sách trí thức hóa vô sản:


Cộng sản ghét trí thức bởi vì trí thức hiểu biết, không dễ bị lường gạt. Nhưng chúng vẫn khoái nhãn hiệu trí thức, chúng dán nhãn hiệu này cho chúng và con em chúng. Do đó, họ mở các lớp bổ túc văn hóa, đào tạo tại chức để phong kỹ sư, cử nhân, bác sĩ, phó tiến sĩ và tiến sĩ cho cán bộ và đảng viên nòng cốt. Việc này chỉ là làm hình thức, vì vô sản thất học lại lớn tuổi, đâu có trình độ để học. Ngày nay, tiến sĩ giả xuất hiện đày rẫy trong mọi cơ quan cộng sản. Kết quả nền giáo dục giả dối này, dân chúng nhận định: Dốt như chuyên tu, ngu như tại chức!


II. TÍNH TRUNG THỰC


Văn chương truyền khẩu hiện đại phản chiếu trung thành thực tại xã hội. Có những truyện do nhân dân sáng tạo, và cũng có những truyện rất thực. Dù là sáng tạo nó vẫn nói lên những thực tại đau khổ của nhân dân và hành vi gian ác, sa đọa của cộng sản. Một số truyện nói thẳng, tố cáo thẳng, không nói quanh co, xa gần.


(1)-Nông dân bị bóc lột:


-Một người làm việc bằng ba,
Để cho cán bộ xây nhà, lát sân.
- Một người làm việc bằng tư,
Để cho cán bộ tiền dư thóc thừa.

(2)-Trí thức nghèo khổ:

-Nhà văn, nhà giáo, nhà báo, nhà đài,
Bốn nhà cọng lại bằng hai nhà nghèo.


(3). Bất công, vô pháp luật:


Ăn cắp một đồng,
Thì gông vào cổ
Ăn cắp hàng tỷ,
Xử lý nội bộ.



III. TÍNH CHÂM BIẾM


(1). Cộng sản tham tiền:

Những điều tuyên bố dân chủ, công bằng là xảo trá. Chế độ cộng sản đã đưa người nghèo và vô học lên nắm quyền cho nên lòng tham càng mau chóng phát triển. Xã hội cộng sản suy đồi hơn là xã hội quân chủ và tư bản. Khi chưa nắm quyền, cộng sản đã tô vẽ một thiên đường, nào là công bằng xã hội, cơm áo no đủ, tận diệt nạn người bóc lột người, vàng chỉ để lót cầu tiêu. Ngày nay, cộng sản gộc đã trở thành tư bản đỏ, đồng đô la, vàng đã trở thành mục tiêu phấn đấu của người cộng sản. Từ đảng viên trung ương cho đến địa phương, từ cán bộ cho đến quần chúng đều tôn thờ đồng tiền, chạy theo lợi nhuận:


-Tiền là tiên, là Phật,
Là sức bật tuổi trẻ
Là sức khoẻ tuổi già.
Là cái đà tiến thân,
Là cán cân công lý.
Tiền! Hết ý


- Bảng đỏ sao vàng,
Sang giàu bỏ đảng. 





Chuyện Thăm lăng Bác được kể như sau :
Một thương gia ngoại quốc tới Hà Nội để lo việc kinh doanh.Thương gia đó mãi lo các thủ tục giấy tờ, cho đến lúc gần phải lên đường về nước, mà lúc ấy đã năm, sáu giờ chiều, các cơ quan đã đóng cửa, mới nhớ ra mình đã quên một điều khá quan trọng là phải đi thăm lăng Hồ chủ tịch. Ông bèn than thở cùng các nhân viên khách sạn, thì được họ mách nuớc : Đừng lo! Ông cứ dúi cho họ vài đô la là xong '. Ông khách ngoại quốc nghe lời bèn chỉnh tề y phục ra thăm lăng Bác. Đến nơi thì hết giờ du khách thăm viếng, cửa lăng đã đóng. Ông khách bèn gặp người gác cổng và nói :' Tôi rất kính yêu bác Hồ vĩ đại, nay vì quá bận việc nên tới trễ, xin đồng chí vui lòng cho tôi vào thăm bác.' Đồng chí gác cổng mặt sắt đen sì, xua đuổi khách :" Hết giờ làm việc, mai đến! " Ông khách sực nhớ lời khuyên của nhân viên khách sạn, bèn rút ra 5 đô la trao cho đồng chí bảo vệ. Đồng chí bảo vệ liền đổi thái độ hỏi :
"Ông muốn vào trong hay muốn tôi lôi bác ra đây cho ông xem ?" 
 

(2)-Thối nát, bất công, cá lớn nuốt cá bé.

Một công ty xây dựng quốc doanh xây xong một tòa building 5 tầng cho nhân dân và cán bộ ở. Công ty xây xong, bộ xây dựng bèn cử cán bộ đến thanh tra để nghiệm thu. Sau khi xem xét mọi mặt như xi măng, thép, sơn, gỗ ...cán bộ thanh tra rất hài lòng. Nhưng có một điều làm thanh tra khó nghĩ, đó là mọi tầng lầu đều không có cầu tiêu dù là cầu tiêu công cọng. Lẽ nào kiến trúc sư hoặc nhà thầu lại bỏ quên một điều quan trọng như thế? Viên thanh tra bèn mở một cuộc họp yêu cầu công ty xây dựng trả lời.Viên cán bộ đại diện công ty xây dựng bèn giải thích : 'Tòa nhà có 5 tầng lầu. Tầng thứ nhất dành cho học sinh mẫu giáo. Các em mẫu giáo ngồi bô cho nên không cần cầu tiêu.Tầng thứ hai dành cho nông dân, mà nông dân thiếu phân canh tác phải ra đồng ngồi để lấy phân bón cây cho nên không cần cầu tiêu.Tầng thứ ba dành cho công nhân, mà công nhân đã sử dụng cầu tiêu xí nghiệp rồi. Tầng thứ tư dành cho cán bộ trung cấp, mà các đồng chí này thường ăn phân, ăn bẩn cho nên không cần cầu tiêu.Tầng thứ năm dành cho cán bộ cao cấp, mà những đồng chí này thường ị lên đầu đàn em, cho nên cũng không cần cầu tiêu.'

(3). Lãnh đạo cộng sản vô học:

Truyện Người bạn học của Tổng bí thư. 

 Một hôm, có một vị khách ăn mặc sang trọng, mắt đeo kính trắng gọng vàng, tay xách cặp da, đến văn phòng Tổng bí thư xin gặp mặt. Nhân viên văn phòng hỏi giấy chứng minh nhân dân, thư giới thiệu, rồi hỏi lý do xin gặp mặt Tổng bí thư.
Khách đáp khách là bạn thân của Tổng bí thư, lâu ngày không gặp, nay tới thăm cho thỏa lòng thương nhớ.
Nghe khách nói xong, viên sĩ quan An Ninh ở trong văn phòng liền hô an ninh bắt trói vị khách và tống giam ngay lập tức. Hôm sau, báo Công An, Nhân Dân và Quân Đội đều đưa tin rằng cán bộ An Ninh đảng ta đã bắt được một tên CIA xâm nhập văn phòng để ám sát Tổng bí thư kính yêu của đảng và Nhân dân ta. Các thông tín viên trong và ngoài nước đến phỏng vấn:
-Tại sao đồng chí biết ngay tên ấy là CIA?
-Bọn đế quốc ngu dốt, chẳng biết gì cả. Đồng chí Tổng bí thư ta có đi học ngày nào đâu mà có bạn học!


Về nghệ thuật, phần lớn trình bày theo lối văn chương bóng bảy với ý tưởng sâu xa, kín đáo. Trong tính trào phúng này còn có một chút dâm tính theo truyền thống truyện tiếu lâm Việt Nam.
Tại miền Bắc, thời kỳ chiến tranh, cộng sản bắt dân nộp thuế, lại thu mua lúa gạo vẫn chưa đủ, họ còn ép dân phải bán tất cả khoai, sắn, bắp, đậu mà họ gọi là '' nông sản phụ''. Cán bộ đi khắp nơi tuyên truyền chính sách này. Họ vào cả ''xưởng đẻ'' vận động quần chúng. Bọn cán bộ nói ngọng, n và l lẫn lộn. Vì vậy, khi nghe cán bộ nói ba hoa về thu mua '' nông sản phụ'' một bà phát biểu:

-Đảng cần thu mua thì chị em phụ nữ chúng tôi xin tuân lệnh. Chỉ xin dùng kéo đừng nhổ tay đau lắm! ( Theo Truyện Cười Trà Lũ)


Truyện sau đây cũng vậy, dùng tiếu lâm, mang chút tính dục để cười cợt tệ nạn tôn sùng lãnh tụ:
Một cố vấn Liên Xô qua Việt Nam công tác, được đảng và chính phủ Việt Nam cho đi nghỉ mát Đồ Sơn để bồi dưỡng. Đảng cho một nữ cán bộ trợ lý thuộc bộ ngoại giao cùng đi để săn sóc và thông dịch cho đồng chí. Nữ đồng chí từng đi Liên Xô, Đức nên rất thông thạo đường lối ăn chơi Tây phương. Khi vào nhà khách, cả hai thoát y. Đồng chí cố vấn thấy hai bên đùi của nữ đồng chí bên này xâm hình bác Hồ và bên kia xâm hình cụ Mác. Vị cố vấn liền nịnh đầm một phát:


-Đồng chí có nhiều biểu hiện tốt, có lập trường giai cấp, lại có trình độ chính trị cao.
Thấy cố vấn Liên Xô chăm chú nhìn đùi mình, nữ cán bộ đáp:
- Em là đảng viên mà! Bất cứ ở đâu, và lúc nào, em cũng là một đảng viên gương mẫu, luôn theo gương Mác và Hồ Chủ tịch. Vậy đồng chí thích Mác hay bác Hồ?
Đồng chí cố vấn chỉ vào các hình và nói:
- Mác và bác Hồ là hai nhà cách mạng vĩ đại của cộng sản quốc tế, nhưng tôi thích hình đồng chí Fidel Castro ở giữa hơn!\

(4).  Chế độ thối nát, phản dân hại nước, chủ nghĩa cộng sản thất bại:
 

-Một năm ba thước vải thô,
Lấy gì che kín cụ Hồ hỡi em!

-Nhà thơ thì làm kinh tế,
Quan thống chế thì đi nạo thai!

-Ngày xưa đại tướng công đồn,
Bây giờ đại tướng bịt l... chị em!
-Ngày xưa đại tướng cầm quân
Bây giờ đại tướng cầm quần chị em!
-Ngày xưa đại tướng cầm quân,
Bây giờ đại tướng cầm chân đàn bà!

-Lenin ông ở nước Nga,
Cớ sao ông đến vườn hoa xứ này? Ông trợn mắt, ông chỉ tay.
Sự nghiệp quá độ chúng mày còn lâu


-Ông Lê Nin ở nước Nga
Cớ sao lại đứng vườn hoa nước này
Ông vênh mặt, ông chỉ tay:
Tự do hạnh phúc chúng mày còn xa
Kìa xem gương của nước Nga
Bảy mươi năm lẻ có ra đếch gì!



IV. TÍNH BI ĐÁT


Văn chương truyền khẩu nói lên thực trạng bi đát của nhân dân Việt Nam bi tù đày, chém giết và đầy vào chiến tranh phục vụ đế quốc Trung Cộng.



Trên đường Trường Sơn


Một anh chàng Nam Bộ nhỏ con, ốm yếu nhưng lại muốn chứng tỏ mình mạnh khoẻ, hăng hái, và tiên tiến, xứng đáng là đoàn viên Thanh Niên Cộng Sản. Anh xung phong đi B ( vào Nam), và tình nguyện vác một cây trung liên rất nặng, quá sức của anh. Đi được một tuần, anh đuối sức, cứ té lên, té xuống hoài! Vạn bất đắc dĩ, anh trình bày cùng cấp chỉ huy, xin giao cây trung liên cho người khác. Anh trung đội trưởng hỏi khắp trung đội ai có thể vác cây trung liên, nhưng mọi người đều im lặng vì ai phải mang nặng trong khi bị bệnh sốt rét và đau chân. Anh trung đội trưởng đành bảo anh chàng vác trung liên:

-Tại sao đồng chí không liệu sức, vác nặng làm chi cho đến nỗi kiệt sức? Bây giờ lại gây khó khăn cho người khác! Anh em ai cũng mệt và bị bệnh. Thôi, đồng chí cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đã hứa với đảng.



Hôm đó mưa như trút, trời tối đen, người đi sau không thấy người đi trước. Đột nhiên, cả đoàn nghe một tiếng bịch rất lớn và một tiếng kêu la thảm thiết. Cả đoàn dừng lại, soi đèn pin thì thấy anh chàng vác trung liên đã quỵ xuống, khẩu trung liên đè lên người, mặt nhăn nhó ra vẻ đau đớn lắm. Hai mắt nhắm nghiền, nước mắt ứa ra. Miệng anh ta thều thào:

Má ơi! Con đã về!

Nói xong, anh buông tay, đầu vẹo một bên và tắt thở! ( Theo Xuân Vũ) 




Trăm  tội chỉ vì  chiếc đồng hồ

          Một đám dân chúng và cán bộ, công nhân viên bị giam trong cùng một phòng. Họ hỏi nhau:
- Anh bị tội gì mà vào đây?
-Chỉ vì cái đồng hồ.
- Tại sao?
- Tôi lười vặn đồng hồ lên một giờ, cứ xài giờ cũ, nên bị kết tội là chưa dứt khoát với chế độ cũ.
- Còn anh?

Anh thứ hai đáp:
- Cũng tại cái đồng hồ. Nhà tôi hết gạo, tôi phải đi giật đồng hồ, bị bắt quả tang.
Anh thứ ba kể:
- Tôi bị giam cũng vì chíếc đồng hồ. Tôi dùng đồng hồ Liên Xô nên đi trễ mười phút, bị thủ trường cơ quan kết tội ăn cắp giờ nhà nước, phá hoại sản xuất.
Anh thứ tư than:
- Tôi dùng đồng hồ Trung Quốc, chạy nhanh mười phút, nên đến cơ quan sớm mười phút, bị kết tội làm gián điệp và toan tính ăn cắp tài liệu mật và tài sản xã hội chủ nghĩa,
Anh thứ năm thở dài:
-Tôi thì tại dùng đồng hồ Thụy Sĩ tốt quá, nên bị kết tội theo tư bản chủ nghĩa.
Anh thứ sáu thong thả trình bày:
-Tôi làm thợ sửa đồng hồ. Trước cửa tôi vẽ chiếc đồng hồ và ghi hàng chữ:
''Tại đây chuyên sửa đồng hồ hư hỏng''.
Vì bảng nhỏ, tôi viết ''ĐỒNG HỒ HƯ HỎNG'' xuống hàng dưới và viết chữ hoa in. Công an kết tội tôi phỉ báng chủ tịch Hồ Chí Minh, thủ tướng Phạm văn Đồng và chống đảng nên nhốt tôi đã tám năm rồi!


Một số là truyện bi, vì kết thúc là đau buồn hoặc chết chóc.

 Sinh viên đại học Văn Khoa Sài gòn là Nguyễn Văn Hồng, đẹp trai, thích thể thao, yêu điện ảnh, nghe lời dụ dỗ của Việt cộng bỏ nhà, bỏ học, bỏ người yêu vào mật khu làm anh hùng. Trước đó, anh được cộng sản tuyên truyền rằng trong khu có đường sá xe cộ như Sài Gòn, có thư viện và các trường đại học như trường Văn khoa, Khoa học, Nghệ Thuật, và Điện ảnh. Trước khi vào khu, anh đã đưa ý nguyện là theo phục vụ cách mạng bằng ngành điện ảnh . Họ hứa hẹn đảng sẽ cho anh toại nguyện. Hồng nghe nói mà sướng mê tơi! Theo cộng sản chẳng bao lâu anh sẽ thành tài tử điện ảnh lừng danh quốc tế. Vào khu, không thấy đường sá, xe cộ, trường lớp mà chỉ thấy rừng xanh, anh lấy làm thất vọng. Người ta đưa anh vào trại tân binh. Anh chống đối vì anh đã nói là anh theo ngành điện ảnh chứ không muốn cầm súng! Đảng đưa anh lên gặp chính ủy, và chính ủy giải thích cho anh là làm việc gì cũng phải nhắm phục vụ cách mạng và lợi ích của đảng.



''Đâu cần thì thanh niên có,
Đâu khó thì có thanh niên.''
Thanh niên phải từ bỏ mọi sở thích cá nhân, vị kỷ, thấp hèn, và phải đặt tổ quốc lên trên hết. Song anh vẫn không tuân theo lệnh. Họ bèn đưa anh vào một đơn vị tân binh, nhưng suốt ngày tháng, họ thực hiện việc rút phép thông công, nghĩa là không ai nói chuyện với anh, anh hỏi gì, nói gì thì người ta làm thinh hoặc bỏ đi chỗ khác. Cuối cùng, anh chịu thua, xin ra trận. Nhưng trong chế độ cộng sản, sinh viên, trí thức mới vào lính là phải mang cấp bậc binh nhì. Trong đơn vị, nghe bọn cán bộ i tờ giảng giải, anh bịt miệng cười. Anh bị đem ra phê bình. Anh nghĩ rằng anh giỏi toán, xin đi pháo binh. Thấy anh xin đi pháo binh, họ chấp thuận, cho anh theo bộ binh vác pháo. Công việc nặng nề, anh chịu nhiều cay đắng vì biết mình bị cộng sản lường gạt và hành hạ. Đã thế, bọn cộng sản lại khuyên anh viết thư khuyên anh em vào khu chiến đãu. Anh đã lầm lạc và đau khổ, lẽ nào anh lại đem anh em vào địa ngục. Anh không viết thư cho nên bị phê bình và trừng phạt. Anh uất hận và chết trong một trận đánh ( Theo Kim Nhật, Về R).


Nhiều truyện mang đủ tính chất bốn tính chất trên như truyện sau đây:


Anh Thòong làm việc tại một HTX thuộc tỉnh Quảng Châu ( Trung Quốc), chuyên làm ruộng và chăn nuôi rất tích cực. Anh được vào đoàn viên thanh niên cộng sản, và được chi bộ cho phép kết hôn với một thiếu nữ khá xinh xắn. Đêm động phòng hoa chúc, anh tắt đèn và leo lên giường. Nhưng cô dâu ngăn lại, bắt anh quỳ xuống nâng quyển sách Đỏ của Mao chủ tịch đọc một trang. Chủ tịch dạy:
''Người cộng sản phải đặt nhiệm vụ tổ quốc lên trên hết và gạt mọi tình cảm cá nhân''.
Hai người vâng lời Mao chủ tịch, lên giường nằm ngủ, không nghĩ đến việc ân ái riêng tư. Đêm hôm sau, hai người cũng thử thời vận, cần sách Đỏ lâm râm khấn vái, bốc trúng trang:


Trong thời kỳ xây dựng XHCN, thanh niên nam nữ phải thực hiện chính sách ba khoan:
Lỡ quen nhau thì khoan yêu
Lỡ yêu nhau thì khoan cưới
Lỡ cưới thì khoan có con.

Các đồng chí phải nắm chặt hai điểm trên và nhấn mạnh điểm dưới.

Chị vợ cũng là một đoàn viên, rất tin tưởng Mao chủ tịch. Chị bảo:
-Mao chủ tịch đưa ra chính sách ba khoan, thôi hôm nay chúng ta khoan động phòng.
Anh chồng không chịu, bảo rằng :
-Mao chủ tịch nói phải nắm chặt hai điểm trên và nhấn mạnh điểm dưới, nghĩa là chủ tịch bảo tôi phải động phòng và làm theo kiểu nhân dân nước Mỹ tiến bộ!


Chị vợ cãi lại, cương quyết thực hiện ba khoan, anh chồng đành chịu thua. Đêm sau nữa, hai anh chị cũng mở sách Đỏ, và chủ tịch dạy:
Chúng ta phải tiến nhanh tiến mạnh , tạo ra những bước nhảy vọt lên XHCN.
Vâng lời Mao chủ tịch, hai người vội vàng tiến nhanh tiến mạnh, và thực hiện bước nhảy vọt. Nằm một hồi, người chồng lại mở sách Đỏ, và thấy Mao dạy:
Không được ngưnghỉ, Hãy liên tiếp tấn công như vũ bão để đạt lấy những thắng lợi cuối cùng..

Anh đọc to lời chủ tịch cho vợ nghe và cả hai bèn liên tiếp chiến đãu, giáng cho đối phương những đòn mạnh bạo chưa từng thấy. Nhưng lần cuối sức mõn, anh chẳng làm gì được. Anh lại mở sách Đỏ, thấy hiện ra lời Mao dạy:
Trong cuộc chiến đấu, dù là chiến đấu với địch quân hay giải quyết mâu thuẫn nội bộ, người đảng viên phải cương quyết cắt bỏ không thương tiếc những gì mềm yếu, và thoái hóa của bản thân mình.

Người chồng vội vàng đi ra nhà sau, xuống bếp lấy dao phay cắt ngay của quý quăng ra ao sau nhà!

Nói chung, văn chương truyền khẩu hiện đại rất phong phú, nhiều màu sắc, nhưng chủ yếu là chống cộng với nụ cười trào phúng. 


 

No comments: