Saturday, December 12, 2015

TÀI LIỆU TỔNG HỢP * NGHỀ ĂN MÀY




NGHỀ ĂN MÀY


Phần nhiều là thanh niên, bôi thuốcf đỏ đầy mình, giả làm cùi. Bà nào sợ hãi không dám lại gần thì bọn họ mắng chửi và cố bôi máu mủ vào người ta.


Cũng có kẻ đóng vai bại liệt, cụt chân. Một chân xếp lại giấu trong cái đòn cao. Tám giờ sáng đi xich lô đến, 4, hay 5 giờ lên xe xich lô về, tắm rửa rồi đi nhậu
Đôi khi họ bắt coc trẻ con hay thuê trẻ con vài tháng, làm cho khóc, la để xin tiền.

Có ba điểm đặc biệt về nghề này:
-Họ kiếm tiền rât dễ, có thể có vài chục triệu, trăm triệu, có thể xây nhà lầu.
-Không phải người nghèo mà giàu có cũng làm nghề hành khất
-Họ có tổ chức và có huấn luyện. Nhiều nơi cả làng đều làm nghề hành khất
Làng ăn mày” - chỗ dựa của kẻ lười xưng dân Quảng Thái, Thanh Hóa

Thường ngày trên nhiều nẻo đường Saigon ngưòi ta thấy nhiều ngưòi nói giọng Thanh Hóa đi ăn xin. Một huyền thoại được thêu dệt rằng, có một làng tên Đồn Điền (Quảng Thái, Quảng Xương, Thanh Hóa) Thành Hoàng làng thờ “ông tổ ăn mày”, nên ăn mày là cái nghiệp của dân làng này. Quảng Thái vào những ngày đầu hè. Gió, cát, nghèo, đói cứ bám riết lấy cư dân làng biển Đồn Điền như một định mệnh.




Theo sắc phong của làng, làng Đồn Điền bây giờ xa xưa là một bãi đất hoang vu. Vào thời vua Lê Thánh Tông, chính sách "ngự binh ư nông" được áp dụng ở đây. Khoảng nửa sau thế kỷ 15, vua Lê Thánh Tông cho lập sở đồn điền tại mảnh đất duyên hải này với mục đích đưa binh lính về vừa trấn giữ bờ biển vừa làm nông nghiệp lấy lương thực. Nơi đây ngày xưa là đại bản doanh của chánh sứ Tô Chính Đạo và hai phó chánh sứ Uông Ngọc Châu và Trịnh Hoành Vân. Binh lính của Sở Đồn điền sinh nhai và lập nghiệp luôn tại đây thành làng Đồn Điền.




Chuyện đồn thổi về làng Đồn Điền do bận đi ăn xin nên thường tổ chức ăn tết vào tháng 2 âm lịch cứ ngày một phát tán trong nhân gian từ đó đến bây giờ.
Thực tế, đây là ngôi đền thờ Thành Hoàng làng, thờ 3 ông tướng có công diệt giặc, lập ấp. Nhưng ở góc độ khác, có một huyền thoại về ngôi mộ "ông tổ cái bang" được thêu dệt khá hấp dẫn...

Đó là vào một ngày rất xa xưa, khi người dân Đồn Điền bốc mộ Thành Hoàng đã bốc nhầm phải mộ một người ăn mày xấu số. Cả làng chưa biết làm sao thì có mấy phụ lão bảo phải mời thầy phù thủy nổi tiếng trong vùng đến xem lại long mạch và "chỉ lối" cho cả làng. Đứng trước ngôi mộ đã được đào lên, thầy phù thủy chậm rãi phán: "Để linh hồn người ăn mày được bình yên, từ nay trở đi, cứ sáng mùng một Tết Nguyên đán hàng năm, từ hào lý, điền chủ cho đến dân đen trong làng phải đóng cửa đi ăn mày xứ người!". Và "huyền thoại" cả làng đi ăn mày bắt đầu từ đó, được truyền trong nhân gian, bay bổng cùng với trí tưởng tượng của người đời.




Sau một ngày 'nằm lăn lóc" khắp các con phố với bộ mặt đáng thương, khi màn đêm buông xuống, nhóm ăn mày này "lột xác" thành những đại gia, chỉ ăn ở nhà hàng 5 sao và vào ngắm nghía trang sức đắt tiền..Đó là cảnh tượng diễn ra ở thành phố Trịnh Châu, Trung Quốc. Những bức ảnh điều tra ghi lại cảnh nhóm hành khất này ăn sáng tại một nhà hàng thức ăn nhanh, ăn thịt bò và uống bia mỗi bữa trưa, uống nước chanh và kem vào bữa tối tại một nhà hàng 5 sao. Sau đó nhóm này còn "ghé thăm" một cửa hàng bán trang sức cao cấp.






mỗi sáng sớm, 2 thành viên sẽ giả bệnh và nằm đơ trên nền đất, trong khi một người khác quỳ lạy bên cạnh xin tiền người qua đường.

Bộ ảnh do nhiếp ảnh gia Cui Guanghua chụp được. Cui đã theo chân nhóm ăn xin chuyên nghiệp trên suốt một tuần. Theo đó, nhóm hành khất này có khoảng 10 thành viên. Họ thường chia nhỏ ra và hành nghề tại các địa điểm công cộng như đường phố, công viên, ga tàu điện ngầm.


Vào mỗi sáng sớm, 2 thành viên sẽ giả bệnh và nằm đơ trên nền đất, trong khi một người khác quỳ lạy bên cạnh xin tiền người qua đường.

 
Kiếm trăm triệu/tháng,


Nhóm hành khất này ăn sáng tại một nhà hàng thức ăn nhanh, ăn thịt bò và uống bia mỗi bữa trưa, uống nước chanh và kem vào bữa tối tại một nhà hàng 5 sao.  Nhóm “lừa đảo” này chế bia lạnh vào một cái chai có dán nhãn thuốc trị bệnh bên ngoài để che mắt mọi người.

Trong bộ dạng rách rưới và bệnh tật, nhóm đã lấy được lòng thương của nhiều người. Mỗi ngày họ xin được khoảng 2.000 đến 3.000 Nhân Dân Tệ (tương đương 7-9 triệu VNĐ).


Kiếm trăm triệu/tháng,



Sau đó nhóm này còn "ghé thăm" một cửa hàng bán trang sức cao cấp.
> Một thành viên trong nhóm từ trạng thái bệnh tật nghiêm trọng không ngồi dậy được rồi bỗng chốc "khỏi bệnh" thần kỳ khi cùng cả nhóm di chuyển đến một địa điểm hoạt động khác.
Đây cũng là hoạt động thường nhật của nhiều nhóm ăn xin chuyên nghiệp tại nhiều thành phố khác ở Trung Quốc. Giờ làm việc của những nhóm ăn xin này thường bắt đầu từ sớm và kéo dài đến 23 giờ, kết thúc với một bữa ăn tối xa xỉ trong nhà hàng 5 sao.
Trước đó ít ngày, hình ảnh một cụ ông ăn xin 70 tuổi ngồi bên cạnh “núi” tiền lẻ cũng đã gây sốc dư luận.
Đó là một cụ ông đã hơn 70 tuổi, hành nghề ăn xin tại Bắc Kinh được một thời gian khá lâu. Quê gốc của cụ ông ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc.
Được biết, mỗi tháng cụ ông gửi về cho gia đình 10.000 Nhân Dân Tệ (34 triệu VNĐ) để giúp đỡ người thân.

Kiếm trăm triệu/tháng,  

Hình ảnh một cụ ông ăn xin 70 tuổi ngồi bên cạnh “núi” tiền lẻ cũng đã gây sốc dư luận. Cụ ông kể rằng, ăn xin chính là nguồn thu nhập chính cho gia đình ông. Nhờ số tiền ăn xin này mà ông có thể nuôi 3 đứa cháu trong gia đình học đại học và xây được một căn nhà hai tầng khang trang tại quê.
Đặc biệt, trong những dịp lễ ông thường kiếm được hơn 20.000 Nhân Dân Tệ (hơn 65 triệu VNĐ). Như sau đợt Tết trung thu vừa qua, ông phải đến bưu điện trong vòng 3 ngày bởi không thể đếm hết được tiền lẻ trong một ngày.

Những hình ảnh lan truyền trên mạng xã hội thời gian qua được chụp lại vào ngày cuối cùng ông đếm tiền để gửi về nhà. Ông thường trải tiền khắp trên sàn ngồi đếm rồi mới đưa cho thu ngân để gửi về quê. Ông nói với người trong bưu điện: "Ai giúp tôi đếm số tiền này sẽ được trả thù lao 100 nhân dân tệ (350.000 VNĐ)". Một nhân viên bảo vệ và một thu ngân đã giúp ông mà không lấy thù lao.
Cư dân mạng không hiểu vì sao ông lão ăn xin có thể có nhiều tiền như vậy. Nhiều người cho rằng có người giúp đỡ ông, cũng có người cho rằng ông lão tiết kiệm mỗi ngày thì hoàn toàn có khả năng thu về con số lớn như vậy.
Có nhiều người ăn xin dư dả đến mức sở hữu cả bất động sản ở những khu đắt đỏ như Hong Kong và Macau.

Hay như trường hợp một người phụ nữ trẻ mang bầu cùng cậu bé được cho là con trai cô cầm tấm biển xin tiền ở góc đường tại trung tâm Eastlake Village ở San Diego, California - Mỹ.
Cảnh tượng này xuất hiện cuối tuần gần đây khiến chị Melissa Smith, một khách hàng hay lui tới khu vực, chú ý - Daily Mail đưa tin hôm 11/11/2014. Nhiều người đã động lòng và quyên góp tiền giúp 2 mẹ con, trung bình mỗi phút có một người cho tiền, theo chị Melissa.
Tuy nhiên, tuần vừa qua, trong lúc đang bơm xăng, chị Melissa bất ngờ chứng kiến cảnh 2 mẹ con sau khi hành nghề đã gặp gỡ bạn trai của người mẹ rồi cả 3 lên chiếc Mercedes-Benz còn rất mới. Chiếc xe thuộc mẫu Mercedes C320 có giá khoảng 35.000 USD.
Nhận thấy sự việc có vẻ lạ lùng, Melissa vội vàng lần theo chiếc Mercedes-Benz. “Tôi thấy họ vừa đi vừa đếm tiền và cười đùa thích thú. Cậu bé thậm chí còn không thắt dây an toàn” – Melissa kể lại.
Tiếp đó, Melissa thấy chiếc xe rẽ vào một trung tâm thương mại trên đường Bonita và người phụ nữ mang bầu cùng đứa trẻ lại tiếp tục hành nghề tại đây.

Từ biển số xe, Melissa lần tìm được người đăng ký xe là một phụ nữ đang sống tại căn hộ Escondidio với giá thuê 2.500 USD/tháng. Chị cũng gửi câu chuyện phát hiện tình cờ này cùng toàn bộ hình ảnh liên quan cho đài KGTV. Tuy nhiên, khi đài này tới xác minh thì các hàng xóm cạnh căn hộ cho biết chủ nhân của nó đã chuyển đi nơi khác.
Li Qiang, một giáo sư Xã hội học tại trường Đại học Qinghua nhận xét: “Họ đã phá hủy lòng tin trong xã hội. Nếu những người có lòng tốt thường xuyên bị lừa dối thì họ sẽ không còn tin và giúp đỡ những người khó khăn thật sự nữa. Dạng ăn xin chuyện nghiệp như thế này quá nguy hiểm!”.

Video: Video: Bóc mẽ chiêu giả vờ tàn tật để ăn xin trên phố
Xã “cái bang” thành xã “giàu”


Nếu như trước đây người dân trong xã Hậu Lộc (Lộc Hà, Hà Tĩnh) lũ lượt kéo nhau đi ăn xin thì hôm nay họ lại cùng nhau đi xuất khẩu lao động để mang lại đổi thay cho quê nhà.

Nghe kể nhiều về làng “cái bang” ở Hậu Lộc (Lộc Hà, Hà Tĩnh) nhưng nay tôi mới có dịp đến thăm. Dù có người dẫn đến cổng làng nhưng khó có thể tin đây là ngôi làng từng một thời nổi tiếng hành nghề ăn xin: Đây là một làng trông rất khá giả.
Giàu, nghèo cùng kéo nhau đi xin
Ông Trần Quốc Hùng (70 tuổi), người làng “cái bang” kể: Những năm 1998, xã này mất mùa, một số hộ dân đói khổ đành bỏ làng ra Bắc, chủ yếu là Thanh Hóa, Thái Bình, Ninh Bình để kiếm sống bằng nghề ăn xin. Hầu hết họ trở về không những sống tốt mà còn gom tiền xây nhà. Thấy vậy người giàu, người nghèo lũ lượt bỏ làng đi... và chẳng mấy chốc chuyện đi ăn xin trở thành một nghề “rất phong trào”. Không chỉ người lớn, trẻ con trong làng cũng phải theo cha mẹ đi học những ngón nghề để kiếm tiền. Họ cải trang đủ kiểu để vào các chùa chiền, lễ hội, trung tâm TP xin tiền.
Chị NTT nhớ lại: “Ngày đó gia đình tui tương đối khó khăn nên nhiều người rỉ tai bảo đi ăn xin với họ, công việc vừa khỏe lại có thu nhập khá. Nghe vậy tôi liền đồng ý. Sáng hôm sau, họ đưa tui ra bến xe rồi đến Thanh Hóa thuê một căn phòng nhỏ làm nơi cư trú. Hằng ngày, cứ 5 giờ là dậy cải trang, lăn lê bò trườn để khách thập phương phải động lòng rút tiền ra cho. Tuần đầu, mỗi ngày kiếm được 30.000-40.000 đồng, so với ngày xưa đây là khoản tiền lớn nuôi sống mình cả tuần”.



Giã từ thời bị gậy, người dân Hậu Lộc nay đã nỗ lực lao động để có tiền nuôi con cái học hành. 

\
Có thời điểm làng này kéo nhau đi ăn xin nhiều đến nỗi tới chùa chiền nào cũng gặp người cùng quê. Như tỉnh Thái Bình, người dân tụ tập nhau thành một làng Hậu Lộc, hằng ngày chia nhau đi kiếm sống như đi… trẩy hội”.
Tương tự, chị TTL nhớ lại thời gian sống cảnh hành khất ở Thái Bình. “Lúc đó mặc dù gia đình không đến nỗi phải đi ăn xin nhưng thấy người ta đi mình cũng thử bỏ ruộng dẫn theo đứa con đi. Sau vài tháng làm “cái bang” ở gần các chùa chiền, trung tâm TP thì thấy họ cho nhiều tiền. Từ đó sinh ra cái tính chịu nhục để có tiền, hơn là về quê cày thuê cuốc mướn” - chị thẹn thùng kể.
Một lần, khi ăn xin trong chùa chị L. gặp hai thầy tu, khi hỏi xong gia cảnh, hai thầy nhẹ nhàng bảo: Ngửa tay xin tiền người khác là khi mình không còn khả năng lao động kiếm sống. Nay con còn khỏe thì hãy bỏ sức ra mà làm ăn, những đồng tiền mồ hôi nước mắt bỏ ra không những đem đến cho con cuộc sống hạnh phúc mà con cái con sẽ hãnh diện về cha mẹ mình... “Đêm đó tôi không sao ngủ được, cứ nghĩ mãi lời nói của thầy, sáng ra tôi quyết định xách đồ lên xe đò về quê. Giờ nghĩ lại những tháng ngày ấy tôi thấy hổ thẹn với bản thân quá. Nhưng may là tui và người dân đã nhận ra những sai trái đó để hồi hương lao động kiếm sống và nuôi con cái học hành, khôn lớn chứ cứ bám lấy cái nghề ấy thì nhục lắm” - chị L. tâm sự.

Giã từ bị, gậy
Nhắc lại chuyện xưa, ông Trần Quốc Trình, Chủ tịch UBND xã Hậu Lộc, nói: “Đó là quá khứ thôi, giờ Hậu Lộc đổi khác nhiều rồi. Một phần của sự thành công là nhờ chính quyền đã tạo việc làm cho người dân, đồng thời tuyên truyền để họ thay đổi nhận thức”.
“Ai đến đây cũng đều hỏi tại sao làng này lại bỏ được nghề ăn xin. Đơn giản là vì tương lai bọn trẻ” - chị Nguyễn Thị Phúc, người trong làng, giải thích. “Người dân làng này nhận thức được cái nghề ăn xin không bền, còn để lại những lời đàm tiếu xấu cho con cái. Hồi trước tui là một trong số những người đầu tiên của làng bỏ nghề và sau đó còn đi khuyên người dân không nên đi làm nghề này. Ban đầu nhiều người còn mắng chửi nhưng khi hiểu ra thì họ bỏ ngay. Gần đây, nhiều người bảo với tui làng này vẫn còn người ăn xin nhưng khi đến tìm hiểu thì không phải người vùng này. Nhưng vì năm xưa nơi đây nổi tiếng với nghề ăn xin nên người ta mới nói vậy chứ giờ làng này làm gì còn người như thế”.



Những ngôi nhà tầng khang trang nằm ngay trên đường dẫn vào cổng làng. Ảnh: V.LONG


Chị Nguyễn Thị Mùi, người phản đối chuyện bỏ làng đi ăn xin, từng tham gia đội vận động của xã để thuyết phục người dân bỏ nghề. “Ngày xưa đói khổ gấp mấy lần nhưng ông cha mình vẫn bám đất, bám ruộng chứ có đi ăn xin đâu. Mà chuyện mất mùa đâu chỉ Hậu Lộc, nhiều xã lân cận cũng mất mùa, sao họ không đi ăn xin như mình mà vẫn sống được bằng mồ hôi nước mắt. Đặc biệt, những người đàn ông có sức khỏe nhưng không chịu lao động mà lại đi ăn xin là điều đáng hổ thẹn” - chị Mùi nói.
Và rồi người trong làng lần lượt châm lửa đốt áo, vứt bỏ bị, gậy để cầm cuốc, cầm cày, mang lại màu xanh cho ruộng đồng, nương rẫy.

Vươn lên thành xã giàu
Dọc đường làng “cái bang” bây giờ đã được bê tông hóa với nhiều ngôi nhà tầng khang trang nằm san sát nhau. Nhưng không hiểu sao nơi đây vẫn vắng hoe người.
Ông Lê Xuân Cuối, xóm trưởng xóm Lương Trung, cười bảo làng này vắng người vì họ đi xuất khẩu lao động sang Đài Loan, Hàn Quốc, Thái Lan, Lào... hết chứ không phải lại bỏ đi ăn xin như trước đây đâu. “Toàn xã có hơn 800 người đi xuất khẩu lao động, riêng làng này có gần 200 người và hầu hết đều thu nhập khá. Gần đây số lượng người đi liên tục tăng, vì những người ở bên đó làm ăn được đã kéo anh em, họ hàng cùng sang” - ông Cuối nói.

Ngồi bên căn nhà tầng còn sặc sụa mùi sơn, chị Trần Thị Nhung tự hào nói: “Tui có hai đứa con trai, cả hai đều sang Thái Lan làm gara ô tô, lương một đứa mỗi tháng 9 triệu đồng. Mới đây, hai đứa mang tiền về xây cho bố mẹ một ngôi nhà. Hôm qua còn điện về bảo hai anh em chung tiền mua ô tô bốn chỗ. Nghe vậy tui mừng lắm...”.
Anh Trần Thái, cạnh nhà chị Nhung, nói xen ngang như khoe: “Tui cũng có một đứa con gái buôn bán bên Lào, vừa rồi nó có mua cho tui chiếc xe máy và gửi tiền tiết kiệm trong ngân hàng, mỗi tháng tui cứ đi nhận về là hai vợ chồng đủ sống. Nó bảo sang năm xây cho bố mẹ căn nhà nhưng tôi không cho bảo nó giữ tiền mà lấy chồng...”.
Nếu như ngày xưa mỗi lúc tết đến người dân nơi đây phải dạt đi kiếm sống thì bây giờ ngày tết nhà nào cũng đầy ắp tiếng cười. Ngoài đường những chiếc xe ô tô đủ loại đậu kín lối đi. “Ai về đây cũng phấn khởi và khen làng hết lời. Xem ra cái tên xã “cái bang” đã lùi vào dĩ vãng” - anh Thái phấn khởi nói.
* * *
Theo ông Trần Quốc Trình, Chủ tịch UBND xã Hậu Lộc, toàn xã có 1.964 hộ dân, năm 2011, thu nhập bình quân đầu người hơn 15 triệu đồng/người/năm, 100% học sinh từ bốn đến sáu tuổi được đến trường. “Thành quả đó là sự nỗ lực không biết mệt mỏi của chính quyền cũng như người dân nơi đây” - ông Trình nói.



Chạnh lòng vì biệt danh 'xã ăn mày'

Ích Hậu nay đã đổi thay, giàu có, tuy nhiên cái tên 'xã ăn mày' thỉnh thoảng vẫn được nhắc tới khiến nhiều thế hệ trăn trở, chạnh lòng.
Xã Ích Hậu (Lộc Hà, Hà Tĩnh), có 5 xóm với trên 2.000 hộ dân. Người dân nơi đây làm nông nghiệp, buôn bán, dịch vụ và đi lao động ở nước ngoài.
Ông Hồ Thế Báu, Phó chủ tịch UBND xã Ích Hậu cho biết, khoảng 50 năm về trước, đây là một vùng chiêm trũng, đồng chua nước mặn. Nhiều gia đình vì quá nghèo đói nên đã phải đi tha hương cầu thực tới những vùng quê khác làm nghề ăn mày kiếm sống.
Năm nay 83 tuổi, ông Nguyễn Văn Nhoãn (trú thôn Ích Mỹ) cảm thấy vô cùng sung sướng và tự hào khi vùng quê đã đổi thay, không còn cảnh đói khổ. “Ngày trước gia đình tôi có 10 con (5 trai, 5 gái), sau đó có 3 người bị bệnh, vì không có tiền thuốc thang nên lần lượt mất. Khoảng năm 1950 trở đi, cả nhà thiếu ăn, tôi phải đi ăn xin một tuần ở các tỉnh miền Bắc để về nuôi con”, ông Nhoãn xúc động nhớ lại.

lang-an-may-1-5268-1441427038.jpg
Cụ Nhoãn cùng vợ xúc động kể về những ngày tháng cơ cực của vài chục năm trước. Ảnh: Đức Hùng



Theo cụ ông 83 tuổi, ngày ấy làm nông nghiệp chủ yếu phụ thuộc vào thời tiết, ở trong xã hạn hán, nước bị nhiễm mặn nên lúa cấy xong là không trổ bông, mất mùa liên tục. Khi ấy không có nghề gì để làm, áp lực từ việc chăm sóc gia đình, con cái, nên cả làng Ích Mỹ không còn cách nào khác phải làm nghề đi ăn xin.


“Làm nghề này cảm thấy khổ lắm, luôn sợ sệt, e dè. Ban đầu tôi định trở về, nhưng nghĩ tới viễn cảnh cả nhà đang trông chờ vào mình nên tự nhủ cố gắng. Sau hơn một tuần, tôi xin được một ít bắp ngô, gói lại cẩn thận bỏ vào trong bì để về đưa cho vợ con”, ông Nhoãn nói.
Quá khứ ngày xưa đã lùi xa, khoảng 10 năm trở lại đây, tình trạng người đi ăn mày kiếm sống không còn nữa. Nhiều gia đình có con đi Thái Lan buôn bán làm ăn nên giàu lên nhanh chóng, thu nhập một năm trung bình mỗi người đạt 28 triệu đồng. Đời sống đổi khác, đường sá bê tông, nhà lầu, nhiều người tậu được các loại xe đắt tiền. Ích Hậu nằm trong tốp đầu phát triển trên mọi lĩnh vực của huyện Lộc Hà.

Tuy nhiên, dư âm về cái tên 'xã ăn mày' của mấy chục năm trước vẫn khiến nhiều người dân suy nghĩ. Nhắc tới Ích Hậu, không ai nói tên chính danh của xã, mà thường gắn với biệt danh "ăn mày", hay là 'Hậu đùm', vô tình khiến người dân tự ái, chạnh lòng.
Bà Hồ Thị Châu (vợ ông Nhoãn) tâm sự, bản thân đã già, thấy quê hương đổi thay rất xúc động. Nhưng con cháu thỉnh thoảng vẫn khó chịu khi có người nào đó nhắc tới công việc của cha ông mấy chục năm về trước, bà cảm thấy buồn. Theo bà thời thế nay đã khác, vạn vật vốn đổi thay, cái tên xã ăn mày của ngày xưa nên để vào quá khứ.

“Có được cuộc sống ngày hôm nay là do hai vợ chồng tằn tiện tích góp từ bữa rau, cân gạo, chứ không phải nhờ nghề kia. Lúc đó hoàn cảnh buộc con người phải như thế”, bà Châu nói.
Ông Trần Quốc Thủy (53 tuổi, trưởng thôn Lương Trung, xã Ích Hậu) cho biết, ngày xưa có người đi ăn xin được cả một tạ gạo, nhưng nhiều trường hợp thì ra về tay trắng. Việc ăn xin cũng xuất phát từ nhận thức còn hạn chế. Nay dân trí đã cao, nhất là thế hệ trẻ họ không thích bị gọi với những cái tên không hay gắn liền với nơi chôn rau cắt rốn của mình.
Vị trưởng thôn cho rằng, khi ai mà nói gì đó xúc phạm tới danh dự, quê hương của mình thì tất cả đều vô cùng khó chịu. “Ngày xưa khi đi lính, có trường hợp gọi người trong xã chúng tôi là dân ăn mày, sau đó nảy sinh mâu thuẫn, suýt ẩu đả”, ông Thủy kể.


lang-an-may-2-4335-1441427038.jpg
Một góc của xã Ích Hậu ngày nay. Ảnh: Đức Hùng


Phó chủ tịch xã Trần Thế Báu thông tin thêm, trước kia do xã có người đi ăn xin đầu tiên, sau này người dân ở các vùng khác vì nghèo đói cũng làm theo. Khi đi họ không nói là dân ở địa phương mà lại xưng người Ích Hậu, dẫn tới không ít hiểu nhầm.
“Trong nhiều cuộc họp, người dân đã đề cập vấn đề này. Họ mong muốn tất cả cùng hiểu rằng vùng quê đã đổi mới, việc làm bất đắc dĩ của ngày xưa chỉ là của một bộ phận nhỏ, đừng nên nhắc lại”, ông Báu nói.
Đại diện cho thế hệ trẻ của xã, Trần Thị Hoài, tân sinh viên Đại học Y Đà Nẵng suy nghĩ thoáng hơn. “Thực sự khi nhắc tới biệt danh không hay về làng xã, chúng em không nghĩ theo điều họ nói. Đơn giản 'Hậu đùm' có nghĩa là yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Người trong xã cùng hỗ trợ nhau để phát triển”, Hoài vui vẻ.

No comments: