Monday, December 14, 2015

HOÀNG HẢI THỦY * TRIẾT GIA HÚT CẦU

TRIẾT GIA HÚT CẦU

Tháng 12, 2009, trên một trang Web Internet Chữ Việt tôi đọc được bài viết. Trích:
Triết học Mác Lênin là môn chẳng ai muốn học, mà cũng chẳng ai muốn dậy”.
Vào năm 1988, báo Tuổi Trẻ — (Báo CS Thành Hồ) — có đăng một bài báo gây chấn động dư luận ở miền Nam, đó là bài viết của Giáo sư Lý Chánh Trung có nội dung đại khái như trên. Ông viết đại ý như sau:
Là một nhà giáo dậy môn triết học đã lâu, ông thấy hiện nay cái môn Triết học Mác Lênin đang được giảng dậy ở các trường Trung học cũng như Đại học ở Việt nam thì là điều áp đặt miễn cưỡng, học trò chẳng ai muốn học, mà thầy giáo cũng chẳng ai thực sự còn muốn dậy nữa.”
Lời phát biểu này quả là một trái bom nổ, phủ nhận hoàn toàn cái lối giáo dục “giáo điều, nhồi sọ” cứng nhắc của người cộng sản.
Cho Nguyen Huu LiemBài viết làm tôi ngạc nhiên và bùi ngùi. Tôi bùi ngùi nhiều hơn tôi ngạc nhiên. Đồng bào tôi, trong số có tôi, chậm tiến dzễ sợ.. Nặng hơn “chậm tiến”, phải nói là “ngu đần.” Chúng tôi ngu dzốt và chúng tôi đần độn quá đỗi.
Cái gọi là “Triết học Mác-Lênin,” con quái vật đẻ ra cái quái thai “Chủ nghĩa Cộng sản” bị Loài Người kể tội và lên án từ những năm 1960 nhưng phải đến năm 1988 — 28 năm sau — ở thành phố Sài Gòn bị Cộng sản xâm chiếm, bị đổi tên, mới có người lên tiếng nói là nó — cái gọi là “Triết học Mác-Lê nin” — bị người Việt coi khinh. Lời nói của ông Lý Chánh Trung không phải là quả bom nổ vì người Việt Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà đã biết chuyện “Chủ nghiã Cộng sản là bậy bạ” từ lâu.
Không người Việt nào thích học môn “Triết học Mác-Lênin” nhưng người Việt cứ phải học, vì bọn Cộng sản cầm quyền bắt họ phải học, bọn CS hỏi về “Triết học Mác-Lênin” trong những kỳ thi. Học sinh không thể đỗ nếu không có điểm cao nhờ trả lời — như những con vẹt — những câu hỏi về “Triết học Mác-Lênin” trong đề thi. Không chĩ những người bị hỏi là mù tịt, ngay cả những tên hỏi cũng mù tịt vế cái gọi là “Triết học Mác-Lênin.”
Trước năm 1975, trong nhiều phong trào của người thế giới, người Việt Quốc Gia — viết rõ hơn là người Sài Gòn — thường đi sau người thế giới nhiều lắm là 3 năm. Nay, những năm 2000, trong ách cai trị của Cộng sản, nước Việt, người Việt tiến chậm hơn thế giới từ 30 đến 50 năm.
Cuối năm 2009, Cộng Sản VN tổ chức một Đại Hội Việt Kiều ở Hà Nội. Có khá nhiều nhân vật người Việt ở Hoa Kỳ được mời về dự hội. Trong số người Việt ở nước ngoài được bọn CS Hà Nội mời về nước đó có nhân vật tên là Nguyễn Hữu Liêm ở Mỹ. Ông này về nước dự hội và trở về Mỹ công khai ca tụng bọn cầm quyền ở Hà Nội.
Bài viết đăng trên Internet của ông Nguyễn Hữu Liêm:
Trích:
Sau khi tắm rửa, thay quần áo, tôi đi xuống phòng ăn. Được gặp nhiều anh chị em, có người tôi từng quen biết, có người không. Những khuôn mặt tươi vui bắt tay nhau, như cùng hát vang bài của chàng Sơn thưở nọ, “Mặt đất bao la, anh em ta về, gặp nhau, mừng như bão táp quay cuồng. Trời rộng. Bàn tay ta nắm nối liền một vòng Việt Nam.” Ở trong khung cảnh này, tôi đọc được những tâm trạng không cô đơn của những con người nặng lòng với đất nước.
( .. .. .. )
Ngày thứ ba của Hội nghị, ở cuối phần bế mạc, tôi cùng đứng dậy chào cờ. Bài Tiến Quân Ca được vang cao trong cả hội trường. Lạ thật. Tôi chưa hề từng nghe Quốc ca Việt Nam (này) trong khung cảnh thể thức như thế. Từ ấu thơ đến bây giờ, tôi từng hát Quốc ca của miền Nam, trước năm 1963 thì cùng với bài hát buồn cười “Suy tôn Ngô Tổng thống.” Ba mươi bốn năm qua là Quốc ca Hoa kỳ xa lạ, Star Spangled Banner. Nay thì tôi lại nghe và chào Quốc ca Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng. Con người là con vật của biểu tượng. Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước. Tôi cảm nhận được một giòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini. Tôi nhìn lên phía trước, khi vừa hết bài Quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng.” Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết — kể cả những người mà tôi không ngờ — đang vỗ tay hào hứng la to, “Việt Nam! Hồ Chí Minh!” Cả hội trường, và tôi, cùng hân hoan trong tất cả (vẫn là) cái hồn nhiên mà dân tộc ta đã bước vào từ hồi thế kỷ trước.
( .. .. .. )
Ngày hôm sau, Thứ Ba, 24 Tháng 11, trên suốt chuyến bay để “đi” California — không phải là “về” như bao lần — tôi thấy chính mình đang mang tiếp được một nỗi bình an ngày hôm trước. Quê nhà đã đón mừng và nhận lại mình. Tôi không còn sợ tổ quốc, sợ chế độ, sợ công an, sợ cộng sản. Bạn thấy không? Con người tôi vẫn là của thời quán thứ nhất — một anh nông dân trong làng chưa bước qua được giai thoại của một thứ dân tộc chủ nghĩa thô sơ và đầy uẩn khúc. Tôi chưa phải là con người tự do.
Ngừng trích bài viết của NH Liêm.
Tạp Chí Điện Talawas làm cuộc phỏng vấn ông Nguyễn Hữu Liêm. Đây là vài đoạn trích trong cuộc phỏng vấn:
Talawas: Thưa anh Nguyễn Hữu Liêm, bài viết của anh sau Hội nghị Việt kiều Tháng 11/2009 mang lại cho anh danh hiệu “triết-gia-xe-cảnh-sát-hú-còi-mở-đường”. Chi tiết liên quan tuy nhỏ, nhưng đặt trong bối cảnh một nhà nước chưa từ bỏ chế độ công an trị và hình ảnh không thể gọi là đáng mến của bộ máy cảnh sát Việt Nam với những vụ bắt bớ và trấn áp tư tưởng, chính trị, tôn giáo ngay trong thời gian gần đây, thì nó gây phản ứng. Xem lại, anh có cho rằng phát ngôn đó là một vụ trật đường rầy, hay đó đơn giản là sự “hân hoan”, “hồn nhiên”, như chữ anh dùng trong bài?
Nguyễn Hữu Liêm: Ha, ha! Tôi rất thích danh hiệu này. Hãy gọi tôi là “triết-gia-hú-còi” cho nó gọn. Đây là một chế độ toàn trị bắt đầu biết mở rộng vòng tay chính trị, nở nụ cười, và hú còi mở đường cho trí thức — những người như tôi, vốn đã từng viết cương lĩnh chính trị dân chủ pháp trị — đi dự hội nghị
Người cộng sản Việt Nam hôm nay không còn là người cộng sản hai mươi năm, hay cả mười năm trước. Theo thời gian, dù muốn hay không, họ càng về gần với giá trị thời đại phổ quát và đặc thù dân tộc — dù là chậm hơn chúng ta mong muốn. Trên phương diện vĩ mô và chiến lược kiến quốc, họ đang đi đúng đường. Từ sự từ bỏ kinh tế tập trung sang kinh tế thị trường, họ đang tạo nên một tầng lớp trung lưu đầy năng động mới. Họ đang đi về gần với Hoa Kỳ và khối Đông Nam Á. Trên bình diện dân tộc thì Nghị quyết 36 về Việt kiều là chính sách đúng. Dù rằng có những đàn áp dân chủ gần đây, trông ra có vẻ khắt khe hơn, hay là các chính sách tạo ra nhiều tranh cãi (bauxite, điện nguyên tử…), nhưng nhìn chung thì chiều hướng mở cửa để chào đón giới trí thức tham gia vào việc nước là “chuyến tàu hú còi” không thể chuyển hướng, chuyển gam được nữa. Hai mươi năm trước, thử hỏi, làm sao mà nhóm trí thức của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, người mà tôi hân hạnh quen biết và kính phục, hay nhà văn Đào Hiếu, nhạc sĩ Tô Hải… có thể có những hoạt động phản biện mạnh mẽ như thế được?
(.. .. .. )
Trong lúc này mà mang thái độ thụ động để chửi rủa, lên án thuần phản ứng tiêu cực là một sai lầm lớn.
( .. .. .. )
Tôi đã từng về nước và gặp nhiều nhân vật trong chính quyền và Đảng, từ Tổng Bí thư xuống cấp xã, và đã từng phân tích, đề nghị thay đổi, bằng lời nói và văn bản, về những chính sách, quy chế. Có lần tôi nói chuyện với ông Đỗ Mười, lúc ông đang là Tổng Bí thư, tại trụ sở Trung ương Đảng ở Hà Nội. Thời gian tôi được gặp chỉ 20 phút, nhưng tôi và ông đã bàn luận nhiều vấn đề đến hơn 1 giờ 30 phút. Nhiều lúc tôi và ông tranh luận, đến độ ông đã cầm tay tôi đè xuống và nói, “Anh phải để tôi nói…” Người cộng sản sẽ lắng nghe, nếu chúng ta biết cách nói.
Vấn đề là tuỳ chúng ta tiếp cận làm sao. Hãy đừng để những dự án phát triển hoàn toàn đi vào tay các nước Á châu như Trung Quốc. Nếu doanh nhân Việt kiều về nước, có tổ chức, có tiếng nói thì sẽ đóng góp tích cực cho nền kinh tế nước nhà, tạo công ăn việc làm cho người dân, đem lại một sinh khí và văn hóa kinh tế mới cho đất nước. Chúng ta nên noi gương khối Hoa kiều trên thế giới. Mặc dù họ không đồng ý với thể chế chính trị trong nước nhưng họ không biểu tình chống lãnh đạo nơi quốc gia sở tại. Họ biết giữ sĩ diện cho tổ quốc. Từ trí thức, chuyên gia đến doanh nhân, họ cùng nhau dấn thân về nước đầu tư, chuyển giao công nghệ, đóng góp lớn lao cho nền kinh tế Trung Quốc. Tôi muốn một ngày nào đó sẽ về lại quê hương Quảng Trị, cất căn chòi tre bên sông Thạch Hãn, đọc và viết như là một kẻ gọi đò giữa đêm. Ở đó và khi ấy, biết đâu tôi thực sự sẽ là một “triết gia hú còi” mong được thức tỉnh một vài khối tư duy vẫn đang còn nửa tỉnh, nửa say từ quá khứ.
Ngưng trích bài Trang Web Talawas phỏng vấn Nguyễn Hữu Liêm.
CTHà Đông bàn loạn: Ông Nguyễn Hữu Liêm tự nhận ông là “triết gia,” ông tự xưng ông là “triết gia hú còi.” Bỏ qua việc ông tự nhận ông là “triết gia,” việc ông tự nhận là “triết gia” chỉ làm cho mấy ông “triết gia Việt xấu hổ.” Danh hiệu “Nguyễn Hữu Liêm triết gia hú còi” nên đổi là “Triết gia Hút Cầu” cho đúng.
“Triết gia Hút Cầu” Nguyễn Hữu Liêm viết và nói:
“Người cộng sản Việt Nam hôm nay không còn là người cộng sản hai mươi năm, hay cả mười năm trước.
Hai mươi năm trước, thử hỏi, làm sao mà nhóm trí thức của Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, người mà tôi hân hạnh quen biết và kính phục, hay nhà văn Đào Hiếu, nhạc sĩ Tô Hải… có thể có những hoạt động phản biện mạnh mẽ như thế được?”
Cho Nguyen Huu LiemCT Hà Đông: Dường như Triết gia Hút Cầu “không biết tại sao” bọn CS Việt hôm nay không còn có những hành động tàn ác với nhân dân như bọn CS đàn bố, đàn bác của chúng 20, 30 năm trước?? Dường như Triết gia Hút Cầu không biết rằng bọn CS Hà Nội nay không còn có thể tác yêu, tác quái như bọn đàn anh chúng 20, 30 năm trước. Chúng có muốn thay đổi đâu, chúng bị bắt buộc phải thay đổi. Chủ nghĩa Cộng sản đã tiêu vong từ 20 năm nay trên thế giới. Trên khắp các quốc gia không may bị bọn đảng viên CS cướp chính quyền một thời, người dân đã đập phá gông cùm cộng sản, bọn đảng viên CS bị đuổi ra khỏi chính quyền, bị nhân dân thế giới khinh bỉ, rủa xả, ghê tởm. Nhờ bọn Cộng Tầu giữ được chính quyền, bọn Cộng Việt ăn theo, làm theo. Bọn Cộng Tầu còn ngồi, bọn Cộng Việt còn ngồi.
Triết gia Hút Cầu kể ông nói chuyện với Đỗ Mười lâu đến hơn một giờ — cũng theo lời ông kể Đỗ Mười chỉ cho phép ông gặp hắn 20 phút — ông tranh luận với hắn dữ đến có lúc hắn phải nắm tay ông lại: “Anh phải để tôi nói..” Em nhỏ lên ba cũng biết Đỗ Mười là anh Tổng Bí Thư ngu đần nhất trong số những Tổng Bí Thư ngu đần của bọn CS Hà Nội. Những hiểu biết cuả Tổng Bí Đỗ Mười chỉ nằm trong Triết học Thiến Heo, Hoạn Lợn — không biết trong hơn một tiếng đồng hồ, Triết Gia Hút Cầu học dược những kinh nghiệm Hoạn, Thiến gì ở Đỗ Mười. Người miền Bắc thường gọi Đỗ Mười là Đỗ Đít.
Nguyễn Hữu Liêm: “Người cộng sản sẽ lắng nghe, nếu chúng ta biết cách nói.”
Nếu Triết gia cắm ống đu đủ vào đít nó, rồi cong lưng, ghé mồm thổi, như Triết gia đã, đang và sẽ làm, thì nó — người cộng sản — sẽ không chỉ lắng nghe mà nó còn khoái chí chổng mông lên cho Triết gia thổi nó đến nơi, đến chốn.
Để phá gông cùm Cộng sản, trong 50 năm, không biết bao nhiêu triệu người trên thế giới đã đứng lên chống bọn Cộng sản, kết tội chúng là bọn dã man, bọn giết người, bao nhiêu triệu người vì muốn đập phá gông cùm CS mà bị bọn CS giam tù, giết trong tù, bao nhiêu triệu dòng lệ đã rơi vì tai hoạ cộng sản. Không phải tự nhiên mà những tuợng đồng, tượng đá, tượng xi-măng Lê, Sít bị kéo ra nằm ở những bãi rác
Trong khi Triết Gia Hút Cầu dùng mồm dọn cái Cầu Tiêu Xã Hội Chủ Nghiã thì bọn CS Hà Nội phóng tay đàn áp những người Việt chống đối chúng ở trong nước. Từ sau khi Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton công khái nói: “Từ này tôi không nói lời yêu cầu những quan chức các nuớc CS tôn trọng dân chủ, nhân quyền nữa,” Ngoại Trưởng Mỹ coi những lời yêu cầu mà bọn Cộng gọi là nhân tình, nhân bánh đó đều sáo, nhạt, vô ích.., và thế là bọn Cộng Tầu, Cộng Việt mặc sức hoành hành.
Những tháng cuối năm 2009, bọn Cộng Việt bắt giam tất cả những người chống đối chúng mà chúng cho là nguy hiểm ở miền Bắc. Ở miền Nam — rõ hơn là ở Sài Gòn — trong cuộc CS đàn áp Dân quyền, tôi được biết 2 vụ:
1 — Nhà văn Văn Quang, từ năm 2002, mỗi tuần viết một bài “Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự” gửi qua Internet ra nước ngoài. Bọn Công An Thành Hồ đến nhà ông tịch thu dàn máy computer, điện thoại, CD, disket của ông. Trong cả tuần sau đó ông phải đến Sở Công An khai báo về những bài ông viết gửi ra nước ngoài. Ông không bị giam giữ ngày nào. Bọn Công An Thành Hồ tuy không bắt giam ông mút muà Lệ Thuỷ như việc chúng làm với những người ở trong nước mà dám viết bài kể tội ác của chúng gửi ra nước ngoài những năm 1980 xong chúng muốn từ nay ông không được viết ra nước ngoài nữa. Và ông Nhà Văn Thuyền Trưởng Năm Tầu Văn Quang — có thể có ngay dàn computer khác — đã ngừng viết.
Theo tôi, tác giả “Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự” không có ý viết “kể tội” bọn CS, trong bao năm ông tránh viết về những vấn đề chính trị như Dân Oan, những hoạt động đòi Dân Chủ, Nhân Quyèn, việc CS bán nước, ông chỉ viết về những vụ bê bối được đăng đầy trên những tờ báo Đảng trong nước. Những bài ông viết chỉ được phổ biến ở nước ngoài. Dù vậy, bọn CS cũng cấm luôn.
Tội nghiệp tác giả “Lẩm Cẩm..”: bị lấy mất dàn computer, bị hạch hỏi, bị cấm viết, ông nhờ người nhắn tin ra nước ngoài ngỏ ý ông “muốn các báo Việt, các bạn ông đừng làm ầm ĩ vụ ông, ông được đối xử hòa nhã, lịch sự, ông không phải nghe một lời nói nặng, không bị giam trong tù đêm nào, không bị đe dzoạ..” nên ông muốn “đối xử hoà nhã” đáp lại.
2 — Vụ đàn áp chính trị thứ hai ở Sài Gòn là vụ ông Hồ Nam, Cựu Ký Giả Quốc Gia VNCH, bị bắt giam 20 ngày đêm ở Định Tường. Vụ này có đăng trên báo Công An Thế Giới của bọn CSVN.
Có tới 10 người bị dzính líu trong vụ Hồ Nam, trong số có ông con rể của ông Chu Tử là ông Họa sĩ Đằng Giao. Nghe nói ông Hồ Nam can tội “liên lạc với ông Đoàn Viết Hoạt ở Hoa Kỳ, lấy những bài, những bản tin ông ĐV Hoạt từ Hoa Kỳ gửi về qua Internet, làm thành tờ báo, in bằng computer, phân phát ở Sài Gòn.” Số người bị dzính trong vụ bị kể là những người từng viết bài, đưa cho ông Hồ Nam gửi sang Hoa Kỳ cho ông Đoàn Viết Hoạt.
Ông Hồ Nam bị giam ở Định Tường 20 ngày đêm rồi được thả. Định Tường là quê của bà vợ ông. Nghe nói ông bị cấm về Sài Gòn. Lại nghe nói ông Đào Hiếu bị Công An hỏi thăm sức khoẻ, đã tự dzẹp bỏ Bloc Đào Hiếu trên Internet.
Sau 2 vụ trên, các ông Viết Lách ở Sài Gòn nín khe. Bọn CS chỉ muốn các ông không viết ra ngước ngoài, khi các ông đã không viết, chúng còn bắt các ông làm chi nữa!
– – – – – – – – – – – – – – – – – – – – –
Triết Gia Hút Cầu viết:
“Ngày hôm sau, Thứ Ba, 24 Tháng 11, trên suốt chuyến bay để “đi” California — không phải là “về” như bao lần — tôi thấy chính mình đang mang tiếp được một nỗi bình an ngày hôm trước. Quê nhà đã đón mừng và nhận lại mình. Tôi không còn sợ tổ quốc, sợ chế độ, sợ công an, sợ cộng sản.”
CTHD bàn loạn: “Tổ quốc” làm gì mà “sợ Tổ quốc??” Khỉ nhắm. Ngu hết nước nói. Ăn không nên đọi, nói không nên lời. Triết gia ký gì? Có là Triết Sỉ. Chuyên ca tụng bọn Cộng, thì được Chúng Cộng xoa đầu, ban dzanh hiệu “Trí thức Hút Cầu”, có gì mà phải sợ chúng?
Không lẽ “Triết Sỉ Hút Cầu” ngu đến mức ấy!
Con thỏ chết, con cáo buồn.
Một con ngựa đau, cả tầu không ăn cỏ.
Đó là Thỏ, Ngựa, đây là Người:
“Chúng nó ác, đểu với ai, ông không cần biết, chúng nó tử tế với ông, ông cho là chúng nó tốt.”
Không lẽ ở đời có những thằng Người không bằng Con Vật!
Bèn có Thơ rằng:
Thương nữ bất tri Vong quốc hận,
Lộn về hát khúc Hậu Ca Ca.
Triết Sỉ Hút Cầu không biết bẩn,
Lộn mồm thổi đít Lão Hồ Ma!

No comments: