Monday, December 14, 2015

VƯỜN THƠ




  TRANG THẾ HY (1924-2015)




Bẩy mươi tuổi bỏ của chạy lấy người
Về quê nghe tầu dừa rụng
Không còn bon chen viết lách theo lệnh Đảng
Sống thêm đươc hai mươi mốt năm đọc và viết cho mình
Chẳng quan tâm tới giải thưởng văn chương nhà nước
Chín mươi mốt tuổi ra đi ngậm cười nơi chín  suối

VƯƠNG TÂN





Sinh-NhẬt Em, Mùa Noel             
(Cho Em đã nằm xuống)                                        
Trời se lạnh và bầu trời trở xám                  
Thoáng mưa phùn như mưa của Huế xưa 
Trong không khí có chút gì gợi nhớ           
Năm gần tàn, hay xuân sắp về qua            
Mùa Noel đã bao lần rồi nhỉ                      
Nếu em còn mình chắc sẽ ăn mừng         
Sinh nhật em chị sẽ làm chiếc bánh       
Rất ngọt ngào với tất cả tình thương            
Chị sẽ làm nhân bằng vòng tay thân ái            
Sẽ trộn thêm ngàn lời nói ngọt ngào       
Sẽ vẽ lên mặt bao lời chúc tụng                
Sẽ cười vang lên, hạnh phúc biết bao         
Chị sẽ không cần cân đo rắc rối               
Bánh yêu thương có ai chỉ được đâu        
Chị sẽ viền quanh bằng sợi dây kỷ niệm       
Gói ghém theo hạt thương nhớ muôn mầu        
Chị sẽ thắp nến, bao nhiêu cây em nhỉ ?       
Ðếm làm chi năm tháng vốn vô cùng          
Chị chỉ mong nến lung linh soi sáng          
Ðường em đi trong cõi mông lung                
Sinh nhật em chị làm bài thơ nhỏ                  
Ðốt cho em vào lúc Chúa ra đời                    
Nơi nào đó em sẽ cao giọng đọc                 
Và sẽ nhâm nhi chiếc bánh chị mời        
Chị sẽ ngăn không cho dòng lệ chảy            
Ðể bên kia không lưu luyến bên này          
Nhưng mà em, sao bỗng dưng má ướt         
Hình như mưa nhỏ xuống chị không hay.
                     ĐẶNG LỆ KHÁNH

 Your Birthday, Christmastide
             (for my defunct younger sister)
The sky has turned grey and the weather cold,
It mildly drizzles like the kind of rain in Hue of old.
There is something to cause longings in the air:
The year is going to end or the spring to begin fair.
How many times since the last Christmas fête?
Were you still alive, we would surely celebrate.
For your birthday I would, with special complexion,
Make a cake quite sweet with all my affection.
I would mix the stuffing with my warm feeling,
Dress it with thousand mellifluous words appealing,
Adorn the surface with letters of congratulatory glee
And laugh resoundingly - how happy should we be!
It is needless to weigh or measure in order to bake,
Whoever can instruct how to create a love cake?
I would add an edge line as a thread of souvenir
To encompass the multicolored seeds for my dear.
I would light the candles - how many pieces, well?
But what’s counting for, since time is in the sequel!
I only wish that the candles would spark to lighten
Your way in the misty world, salvation to heighten.
On your birthday I would write a small poem
And burn it for you on God’s descent as a proem
So that at such a distant place you read it loudly
Gnawing at the cake I prepared for you so proudly.
I would try to prevent my hot tears from falling
So you’re not too attached to the earth on recalling,
But, my cheeks suddenly got wet from nowhere:
It seems the rain is dripping, I am not even aware.
                            Translation by THANH-THANH

TỪ ÐỘ THU TÀN

Cảnh vật mùa thu buồn ảm đạm
Nhưng sao ta lại thích mùa thu
Lá vàng lãng đãng bay trong gió
Thoáng thấy nghe lòng trổi ý thơ …

Chẳng trách thi nhân hay mộng mơ
Nỗi vui, nỗi nhớ, nỗi mong chờ
Gửi theo sương đọng ngàn cây cỏ
Trải cả tâm tư vạn bến bờ

Lại nữa mùa thu giữa xứ người
Chập chùng mây trắng chập chùng trôi
Vẽ vời cũng chỉ là hư ảo
Tìm cuối chân trời áng nguyệt rơi …

Nhờ ánh trăng soi hai lối xưa
Biển non thề hẹn trắng mùa mưa
Thu nay có kẻ hoài công đợi
Ðâu nữa thiên đường buổi đón đưa !

Kỷ niệm mùa thu trong giấc mơ
Ân tình xoáy đọng những dòng thơ
Cung đàn dang dỡ duyên tương ngộ
Từ độ thu tàn những ước mơ …

nguyễn phan ngọc an - tàn thu 2015


TÌM CHÚT HƯƠNG XƯA

Sương đêm phủ kín bờ vai lạnh
Giờ chỉ mình ta đứng ngỡ ngàng
Mây tím giăng sầu, trăng vỡ vụn
Lặng niềm đau…giấc mộng phai tàn

Sầu đông đất khách buồn hiu quạnh
Con ở đây, còn Mẹ ở đâu ?
Lối cũ đường xưa chiều nhạt nắng
Mẹ hiền thơ thẩn dưới nương dâu …

Hỡi ơi…dáng Mẹ còn đâu nữa
Hun hút trời xa khuất nẻo tìm
Dõi mắt trông về nơi cố quận
Nghẹn ngào, nghe máu chảy về tim

Thổn thức đâu đây nhạc bỗng trầm
Ðường tơ dào dạt sóng ngàn phương
Mẹ ơi ! con biết tìm đâu nữa
Về phía chân trời…bao nhớ thương…

Hư ảo chập chờn mây trắng giăng
Vầng trăng chia xẻ mạch sầu ngăn
Trăm năm vương kiếp phù dung tạm
Một thoáng bèo trôi…nát cánh tằm

Ðã sớm mang câu sầu tử biệt
Lòng riêng năng trĩu bước sinh ly
Từ đây hôm sớm ai kề cận
Lửa ấm quạt nồng, cơn tỉnh mê…

Xuân đến, đông qua trời trở lạnh
Một mình phong kín nỗi thương đau
Hao gầy thân xác trong mòn mỏi
Hai tháng cuối năm lận đận sầu !

Mưa nắng bao mùa dưới nguyệt soi
Nghìn năm im tiếng mẹ ru hời :
“À ơi… con lên tỉnh theo đường học vấn
Mẹ ở nhà mắc bận tề gia
Thương con thân gái đi xa
Mới lần thứ nhất con ra thị thành
Còn bỡ ngỡ chưa lanh chưa thuộc
Lại ngây thơ đường bước chưa quen
Thị thành thiên hạ đua chen
Mẹ mừng con gặp bạn hiền tương thân
Con cố chí chuyên cần học tập
Mẹ ra công gắng sức lo toan
Cha con nặng gánh giang san
Mọi đường có mẹ chu toàn cho con
Nay nhà vắng chỉ còn có Mẹ
Lúc vào ra quạnh quẻ buồn hiu
Thương con mỗi sớm mỗi chiều
Hình dung Mẹ ngắm thêm nhiều nhớ nhung
Nhưng lòng Mẹ vô cùng an ủi
Nhìn tương lai phấn khởi đời con
Mai sau danh phận vẹn tròn
Gấm hoa rực rỡ…vàng son huy hoàng…”

Hồn con, một mảnh sầu vô tận
Tìm chút hương lành tuổi ấu thơ…


nguyễn phan ngọc an - cuối thu 2015
 


No comments: