Tuesday, November 24, 2015

VƯỜN THƠ



THI NHÂN HOÀI CẢM
Tôi là kẻ ly hương từ nước Việt
Ðến xứ người sau cuộc chiến nổi trôi
Ba mươi năm dường quên hẳn nụ cười
Thương quê Mẹ dầm chan mưa nắng hạ

Tôi đã sống nơi đây, vùng đất lạ
Theo dòng đời ân sũng của Hoa Kỳ
Mang trong lòng một ước nguyện khi đi
Ngày trở lại huy hoàng cho Tổ Quốc

Dân Việt tôi vẫn ngàn đời bất khuất
Nêu chí hùng văn hiến mấy ngàn năm
Vì chiến chinh lê kiếp sống âm thầm
Nhiều đêm nhớ … lệ sầu rơi trăn trở !

Nơi viễn xứ muôn đời tôi vẫn nhớ
Lũy tre xanh, đồng lúa chín thơm vàng
Liễu buông mình tha thướt dưới đêm trăng
Gà gáy sáng vang lên trong xóm nhỏ…

Ở nơi đây cũng vầng trăng sáng tỏ
Nhưng tìm đâu hình ảnh của quê tôi
Mùa xuân về trong lặng lẽ đơn côi
Bao giờ nhỉ…sum vầy xuân nước Việt !

Sống nơi này dân Việt tôi đã biết
Nghĩa cử ân nhân bác ái của Hoa Kỳ
Tật nguyền, già nua cùng bệnh nan y
Họ cũng vẫn đưa vòng tay đón nhận

Họ săn sóc chu toàn bao bổn phận
Trợ cấp chi tiêu, ai cũng ấm lòng
Chẳng nệ hà cực khổ dẫu thu đông
Sương buốt lạnh trắng đêm dài không ngủ…

Họ đã bỏ xương tàn bao chiến sĩ
Nơi nước tôi vì lý tưởng muôn đời
Ðược gì đâu…đành ly biệt đôi nơi
Trời Nam đất Mỹ lệ tuôn tuôn tràn !

Họ cố quên niềm đau trong dĩ vãng
Cứu giúp dân tôi chẳng nệ sang hèn
Ân sũng này ngày thêm một lớn lên
Ơn chính phủ Hoa Kỳ xin ghi đậm…

nguyễn phan ngọc an - Thanksgiving 2015



THƯ TÙ
Muốn nói cùng em cả vạn điều
Mà rồi chẳng nói được bao nhiêu,
Mặc dù đã định trong tâm trước
Mà  gặp  nhau  là  ý  bạt  phiêu!

Cũng có  vài điều  có nhớ ra
Mà vì  bên cạnh  lắm  người ta,
Và vì thẳng mặt mà phân-tích
Thì quá... sỗ-sàng, quá... khổ-qua...

Nên mượn lời thơ  để giãi-bày
Nỗi lòng ấp-ủ bấy lâu nay ...
Em ơi, bình-tĩnh nghe anh nói:
Ta hãy vươn lên khỏi cảnh này!

Ta đã yêu nhau thuở trẻ-trung,
Xây nên tổ ấm  đẹp vô cùng.
Cõi  trần  ví  thử  bình-yên  cả
Thì đã trọn đời hưởng phúc chung.

Với bát cơm ngon, tấm áo lành,
Người đời bắt buộc phải đua tranh.
Phũ-phàng cuộc sống làm lem-lấm
"Hai trái tim vàng, một mái tranh".

Anh cứ ngây-ngây dại-dại hoài,
Lợi-quyền cấp-chức gác ngoài tai.
Nửa đời mẫn-cán cam cơ-cực,
Đơn độc khư-khư luyện đức+tài (!)

Anh đã (là khôn hay dại đây?)
Nằm ngoài tất cả mọi vòng vây .
Thức trong giấc ngủ, trong mơ tỉnh;
Bảo-bọc hồn hoa trong xác cây.

Anh đã (đương-nhiên là dại rồi!)
Tự mình đày đọa chính mình thôi!
Lại còn ép-uổng con và vợ
Thiếu-thốn quanh năm chật-vật hoài.

Bạn-lứa: đô-la với hạt xoàn!
Chồng người: đại-phú với cao-quan!
Chồng em thủ-phận nghèo, cô-thế;
Chẳng chịu chen chun, chỉ chịu gàn!

Đến lúc đem thân đi ở tù
Anh không để lại một đồng xu!
Một mình mọi việc em lo-liệu;
Viễn-ảnh tương-lai quá mịt-mù.

Em đã lo cho con học-hành
Lại còn lo tiếp-tế cho anh.
Hùn hoài tổ-hợp hàng không chạy;
Bụng hiếm khi no, bệnh khó lành!

Thân-thích lià xa hoặc mạt-thời;
Gia-tài sự-nghiệp hóa ma-trơi!
Nhà không bán được, người ta chiếm!
Thuế nặng, hàng cao, chạy hụt hơi!

Con lớn theo nhau đi lấy chồng,
Còn đàn con nhỏ yếu gia-công.
Em ngày một mệt, đau, gầy, yếu:
Cực-khổ trăm đường, chịu nổi không?

Em ạ! Ngày xưa, gái góa chồng:
Ba năm
* tang-chế thế là xong!
Khổng Nho nghiêm-nghiệt chuyên vây thắt
Mà đã buông lơi cả một vòng!

Anh có còn gì để lại đâu?
Cho em: chỉ một khối ưu sầu!
Năm năm
* đằng đẵng là thôi hết:
Môi đã phai son, má nhạt mầu!
*Thế mà tác-giả đã bị "cải-tạo" hơn 12 năm!

Anh gửi về em lòng nhớ ơn,
Và lời... tạ tội – Biết gì hơn!
Cầm như anh đã thành thiên-cổ:
Sông đã vơi khô, núi đã sờn!

Hãy gạt anh ra khỏi cuộc đời!
Đừng còn bận-bịu nữa, em ơi!
Vai gầy gánh nợ khôn kham nặng:
Em có toàn-quyền thở, thảnh-thơi!

Có rẽ chia nào không đớn đau?
Lấy lòng mà hiểu chút lòng nhau:
Chấp-kinh đành phải tòng-quyền vậy!
Lỡ một hành-nhân: lọt cả tàu ...

Rồi, một ngày kia... em sẽ quên,
Như hơi gió nhẹ thoảng ngoài hiên,
Bớt buồn rưng-rức trong muôn một
Mới vợi trong anh mối muộn phiền!...


                       
"Nhà Trắng" (Thôn 5) 1980
                          THANH-THANH
                (trong tập thơ "Cơn Ác-Mộng")


ÐỐI-THOẠI NGƯỜI VÀ THƠ          

                             I                                                                                              
Ngàn trang thơ nào đã nói được gì                           
Qua vui khổ suốt đời mình mài miệt?                  
Bởi chút mình có: đời nào cần-thiết                                
Mà cái đời cần: mình lại tay không!                             
Thôi, thì đành thôi – ngày tháng lặng thầm               
Một ngày sống mong một ngày đẹp nghĩa              
Sáu mươi tuổi trời chờ ra nghĩa-địa                           
Vẫy tay cuộc đời ngậm đắng nuốt cay!                
Có phải khổ đau chắp cánh thơ bay                         
Nếu quả thế còn gì không mơ ước?                              
Cuộc trần truân chuyên thực, hư trái ngược                       
Ngàn trang thơ toại ý được câu nào?                          
Thi ca đỉnh cao – biển vẫn sóng gào                        
Sức mòn mỏi, ý cùng năng-lực tận                          
Canh cánh bên lòng trĩu đau mối hận              
Thương quê-hương xa xót nỗi cơ-cầu!               
Viễn khách chiều, đêm ngồi nhớ rừng sâu                    
Thời oanh liệt qua – tiếp thời khốn kiếp!              
Rũ chiến y khoác áo tù oan nghiệt                             
Tổ-quốc ơi! chúng con tội tình gì?!                                  
Tháng sáu bảy lăm Mẹ tiễn con đi                             
Ngày trở lại cỏ xanh mồ lặng ngắt                               
Tim quặn thắt máu hằn lên đôi mắt                                  
Thơ giúp được gì trước nỗi quằn đau.          
                      
                         II                                                                                              
Chưa nói được gì cũng bởi do đâu                          
Vốn vô tội – thơ một đời nghiệp dĩ                               
Người và thơ từng khi cùng ngã quị                                  
Ngoài thơ ra ai chung thuỷ bên ngườỉ               
Những lúc đớn đau thơ ban nụ cười                          
Phút sa ngã ai vực người đứng dậy?                            
Bốn mưới năm hơn, thơ – người tình thuở ấy                      
Cùng ra chiến trường, vào ngục tối oan khiên! 
Sáng mắt sáng lòng thơ khơi dậy niềm tin                      
Giờ tuyệt vọng chính thơ là ngọn đuốc               
Mười ba năm oan khiên ai người thân thuộc              
Dỗ giấc khuya đông đói rét nhục nhằn?             
Áo trấn thủ sao bằng thơ chăn ấm                                
Ấp ủ hình hài gầy đét ma trơỉ                           
Quản bút còn đây thưa chuyện cùng đời                 
Bát sắn nhạt – ơn thơ – thìa muối mặn!              
Quên đành sao tháng năm dài lận đận                 
Sống tới giờ này và giữ vững niềm tin            
Tiếp hơi thở – thơ người tình tử, sinh                            
Xếp, gác bút ai bên đời để sống?
                                                       
                            III                                                                                             
Ngọn đuốc, kiếm thép, nụ hồng, chăn bông              
Làn gió nhẹ giữa trưa đời oi bức                        
Tạ lỗi, hàm ân qua suy tư chợt thức                               
Tâm nguyện cùng thơ xin trọn nghĩa một đời!        
          
             LÊ NGUYỄN 

DIALOGUE BETWEEN MAN AND MUSE

                     
                                       I                                                                     I
What have expressed thousands of pages of verse
Through ups and downs of life I have been absorbed in?
Because that little bit I got life does not need,
But what life wants has been impossible for me to win!
Well, so be it! – Months after months silently
I have lived and wished it a meaningful one each day.
Sixty years old, I just await going to the grave-yard
Bidding farewell to this world, a long thorny bitter way.
Is it that misery sets Pegasus on wing?
And if it is so, why of it do I not dream?
In this painful existence truth and falsehood contradict,
How many lines please me amongst so many a ream?
Poetry reaches heights – waves still wail at sea;
Power worn out, ability exhausted, will in degeneration,
I suffer agony in deep heart, laden with resentment,
To pity my native country submerged in tribulation.
At dusk, at night, this stranger sits missing the jungle,
The past heroic period – followed by the arduous time!
To take off fatigues, put on prisoner’s uniforms:
Oh motherland!  Had we committed what crime?
In June nineteen seventy five, my mom saw me off;
On my return, over her cold tomb green grass grew.
My heart hurt, grudge blood rose to my eyes:
What was the use of rhymes in such writhing rue?
                                      II            
For what reason, Poety has not spoken up anything?
Originally innocent – poetry is my predestined career.
Man and Muse have had times fallen down together:
Besides my ballad stanzas who else is my loyal dear?
Wherever I feel distress, you offer me your smile;
Whenever I tumble, it is you who help me rise again.
For over forty years – poetry since then as my lover
Accompanied me on each battlefield and in each chain!
You opened my eyes and mind, aroused my belief;
In my hour of despair, you were my very torchlight.
Through thirteen unjust years you were my intimate
To soothe my hunger, cold, shame in each winter night.
The quilted jacket could not yield warmth as the verse
That replaced a blanket to wrap up my body in disfavor.
My pen is still here to tell the story to the world:
To the insipid manioc, Poetry’s grace was to add savor.
How can I have the heart to forget the long hard years?
You reinforced my breath, my life and death lover -
Poetry - for me to survive and to hold firm to my faith!
To cease writing, lose my joy of life, who would cover?
                                       III                           
You, bright torch, sharp sword, fresh rose, warm blanket,
Cool breeze in the earthly stifling noon full of slime!
I apologize, I owe your favour, in awoken reflection
I heartily pledge devotion to you, Poetry, all lifetime.
                                 Translation by THANH-THANH


NHỮNG TẤM LÒNG NHÂN ÁI
Từ một nước xa xôi đầy gian khổ
Thêm chiến tranh tàn phá nát quê hương 
Dân tộc tôi vì thời cuộc nhiễu nhương
Ôm mối hận ra đi tìm đất sống

Trên thế giới có bao nhiêu thành phố
Dân Việt tôi chẳng thiếu mặt nơi nào
Từ những vùng tuyết phủ núi đồi cao
Thân tỵ nạn xin bằng lòng tất cả

Bốn mươi năm bềnh bồng nơi xứ lạ
Người gặp cơ may nên cửa nên nhà
Tạo công danh xứng mặt Việt Nam ta
Cũng có kẻ thân tàn theo vận nước

Bốn mươi năm bao nhiêu là ân phước
Của Hoa Kỳ, Ðức, Pháp, Úc, Canada
Giúp dân tôi trong cuộc sống vừa qua
Có đầy đủ cả tinh thần và vật chất

Chúng tôi đã thấy rồi trên đất khách
Thấy tự do, báo chí thấy nhân quyền
Thấy văn minh tân tiến khắp mọi miền
Siêng làm việc, học hành là thành đạt

Xin cảm ơn bao tấm lòng nhân ái
Bằng lời thơ chân thật của tim tôi
Nguyện trong tâm dân Việt sẽ một đời
Tận tâm phục vụ nơi mình định cư.

NPNA

THE HUMANE HEARTS

From a far-away hardship-ridden country,
A war-ravaged native land sunk in welter,
My people, trying to survive troubled times,
Swallowed resentment to flee and seek shelter.

How many cities there are on the globe,
My Vietnamese compatriots are in most present;
Even on the snow-covered high mountain areas,
We, as refugees, willingly accepted, pleasant.

Twenty seven years adrift in this new country,
Many have luckily succeeded getting homes to own,
Creating positions and fame worthy of being Viet,
Though some with their old state into perils thrown.

Twenty seven years, so much favor and felicity!
The US, Germany, France, Canada, Australia, so on
Have so far helped our folks in their lives with
Physical and intellectual comforts to build upon.

As for me... ten years in this foreign land
I have witnessed freedoms, press, human rights,
Civilization, modernization everywhere
As hard working, hard studying lead to heights.

Thank you for all of your humane hearts
With my genuine rhymes of inmost laudation.
We Vietnamese communities pledge devotion
To lifetime service to every resettlement nation...

THANH-THANH translator English
Bai tho Nhung Tam Long Nhan Ai cua Ngoc An

Kỷ niệm mùa lễ Tạ Ơn 2015



KIẾP THU

Ta ví ta như ngọn gió thu
Ðêm se se lạnh thổi sương mù
Nửa khuya trở giấc cơn mê tỉnh
Mơ dáng sông hồ trong mộng du

Lòng thu xao xuyến buồn chi lạ
Lơ lửng cành hồng giữa bão giông
Gom nhặt tro tàn vùng kỷ niệm
Bao nhiêu niên kỷ lạnh trong lòng

Nàng thu ve vuốt những đài hoa
Tô thắm môi em sắc mặn mà
Bởi nắng hạ vàng oi bức quá
Thiêu mòn thân xác tháng ngày qua

Thu trải niềm riêng với thế gian
Trăng thu vằng vặc giữa mây ngàn
Cho thu hò hẹn cùng trăng gió
Mai mối đem thu đến gặp chàng

Thu đang hạnh ngộ với chàng đây
Mái tóc bồng bềnh tựa khói bay
Dáng dấp phong trần đời nghệ sĩ
Ưu tư trăn trở … dáng hao gầy

Thu ôm ấp mãi bóng hình ai
Sầu lắng từng canh, giọt vắn dài
Cho sắc thu buồn theo nỗi nhớ
Bởi thu nào phải liễu trang đài

Hồn bướm mơ tiên, ôi ảo vọng
Ước mơ, mơ ước chỉ hoài công
Vì thu như kiếp sương rơi rụng
Là ánh chiều tàn giữa nắng đông …

nguyễn phan ngọc an - 2015



 



ĐÀLẠT TRONG LỜI KINH MƯA


Chiều nay ai đón em tan trường
Đàlạt đang mưa như trút niềm thương
Em đứng dưới hiên như cành lan trắng
Tôi cũng dưới mưa bên kia đường

Và tôi theo dấu nắng cuối ngày
Nhà em trên phố mưa phùn trắng bay
Tôi vẫn đứng đây mùa đông khuya lạnh
Ngôi giáo đường xinh - lời kinh tôi, em hay?


Tôi yêu em tự thuở nào
Đi trong mưa vẫn chào
Khi phong thư vẫn còn
Chờ đến kiếp nào trao?


Tôi yêu em đến bao giờ
Khi không gian sẽ phai mờ
Hay thời gian xa bến đợi
Em có nghe từng giọt mưa nên thơ?

Rồi mai kia nghe tiếng hạc chào
Dù hai đứa có ngồi đợi mưa
Và không đưa đón như ngày xưa ấy
Mong vẫn dìu nhau qua bên kia đường!


NGHIÊU MINH



No comments: