Saturday, November 14, 2015

NGUYỄN THIÊN-THỤ * VỀ HỒI KÝ CỦA CỰU HOÀNG




VỀ HỒI KÝ CỦA CỰU HOÀNG BẢO ĐẠI

NGUYỄN THIÊN THỤ



Cựu hoàng đã để lại cho chúng ta quyển Hồi ký viết bằng tiếng Pháp "Le Dragon d'Annam" do Plon, Paris xuất bản 1980, 381 trang, được Nguyễn Phước tộc dich ra tiếng Việt, Xuân Thu , Hoa Kỳ xuất bản 1990, 610 trang.

Một vài người đã phê bình sách này. Chúng tôi xin góp ý về những bài phê bình đó.

1.Sách không do cựu hoàng viết

Nhiều chính khách, nhiều văn gia cũng cần người phụ tá hoặc cùng biên soạn. Hồi ký của Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng, Cao Văn Luận , Đỗ Mậu và các tác phẩm của Lê Duẩn, Nguyễn Văn Linh đều do người khác chấp bút. Do đó không thể phủ nhận hoàn toàn. Nhà phê bình có thể nêu lên những sai lầm trong tác phẩm.

2. Một vài chi tiết sai

Những nhà phê bình này một số chỉ nói vu vơ không nêu bằng chứng cụ thể. Một số đã nêu bằng chứng:

(1). Nguyễn Đắc Xuân 
 "Nhắc lại sự kiện Bảo Đại tiếp phái đoàn đại diện của Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hoà và lễ thoái vị tại cửa Ngọ Môn, Le Dragon d’ Annam viết:

“Au matin du 25 aout, deux émissaires se présentent au palais. Ce sont des représentants du "Vietnam Doc Lap Dong Minh” qui me sont dépéchés par Hanoi.
... Dans l’après-midi, devant quelques milliers de personnes rassemblées hativement, en costume de Cour, debout sur la terrasse précédant le Ngo-Mon, je donne lecture du dernier rescrit impérial daté le 25 aout 1945"
. (Le Dragon d’ Annam, Plon 1980, p.119-120)".


"Tạm dịch: Sáng ngày 25 tháng 8 có hai phái viên đến cung điện. Đó là những người đại diện cho "Việt Nam Độc Lập Đồng Minh", do Hà Nội cử vào...


Đến chiều, trước hàng nghìn người tụ hội một cách vội vàng trước cửa Ngọ Môn, tôi bận triều phục và đọc bản Chiếu thoái vị đề ngày 25 tháng 8 năm 1945".[...].Kể lại một sự kiện quan trọng và có ý nghĩa vào bậc nhất của cuộc đời chính trị của Bảo Đại, sách Le Dragon d’ Annam đã phạm phải những sai lầm sau:


a) Tư cách của đoàn đại biểu: Theo nhà thơ Cù Huy Cận “Đoàn đại biểu thay mặt cho Chính phủ lâm thời nước VNDCCH”[6] chứ không phải là đại diện cho Việt Nam Độc lập Đồng Minh (Việt Minh) như Le Dragon d’ Annam viết.


b) Ngày giờ Bảo Đại gặp phái đoàn và ngày giờ tổ chức lễ thoái vị: Theo nhà sử học Trần Huy Liệu-trưởng phái đoàn Đoàn đại biểu thay mặt cho Chính phủ lâm thời nước VNDCCH vào gặp Bảo Đại, cho biết ngày 25-8-1945 phái đoàn mới khởi hành tại Hà Nội, chiều 28-6 phái đoàn đến Huế, chiều 29-8-1945 phái đoàn vào điện Kiến Trung gặp Bảo Đại bàn việc thoái vị và đến chiều 30-8 lễ thoái vị mới được tổ chức tại cửa Ngọ Môn.[7] Ngày giờ ông Trần Huy Liệu viết khớp với ngày giờ của ông Phạm Khắc Hoè-nguyên Ngự tiền Văn phòng của Hoàng đế Bảo Đại, viết trong Hồi ký Từ Triều Đình Huế đến chiến khu Việt Bắc.[8] Le Dragon d’ Annam viết Bảo Đại gặp phái đoàn buổi sáng 25-8 và lễ thoái vị tổ chức vào ngay buổi chiều 25.8 là không đúng. Ngày 30.8.1945 là ngày chính thức tuyên bố chấm dứt thời đại quân chủ hàng ngàn năm ở nước ta, không thể viết một cách tùy tiện và sai lạc như thế. (Ai viết hồi ký Con Rồng An Nam cho Cựu hoàng Bảo Đại?

http://viet-studies.info/kinhte/NguyenDacXuan_HoiKyBaoDai.htm


XIN GÓP Ý


+ Chính phủ Cách mạng Lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa được thành lập sau cuộc Cách mạng tháng Tám (danh sách đăng trên các báo ngày 28 tháng 8), ra mắt quốc dân ngày 2 tháng 9, ngày tuyên bố độc lập của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và họp phiên chính thức đầu tiên ngày hôm sau, tức ngày 3 tháng 9. còn trước đó họ dùng danh hiệu Việt Nam Độc lập Đồng Minh hội.


+ Chiếu thoái vị đề ngày 25 tháng 8 năm 1945 chứ không phải đọc bản Chiếu thoái vị ngày 25 tháng 8 năm 1945
+Trần Huy Liệu-trưởng phái đoàn Đoàn đại biểu thay mặt cho Chính phủ lâm thời nước VNDCCH vào gặp Bảo Đại, cho biết 28-6 phái đoàn đến Huế, chiều 29-8-1945 phái đoàn vào điện Kiến Trung gặp Bảo Đại bàn việc thoái vị và đến chiều 30-8 lễ thoái vị mới được tổ chức .


+ Le Dragon d’ Annam viết Bảo Đại gặp phái đoàn buổi sáng 25-8 và lễ thoái vị tổ chức vào ngay buổi chiều 25.8 là không đúng
( Nguyễn Đắc Xuân, Ibid).

Hồi ký của cựu hoàng viết rẳng ngày 23-8-1945, Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận đến Huế gặp ngài (CRVN,187). Ngài không nói ngày lễ thoái vị.

3. Không nêu tên dịch giả.

Điều này không cần thiết. Nhà phê bình  chỉ có thể nêu lên những đoạn dịch sai.

4. Việc thề thốt 

Luật sư Nguyễn văn Chức, trong sách “VN Chính Sử” đã tìm hiểu đầy đủ sự thât về vấn đề ông Diệm được cử làm thủ tướng trong thánh 6/1954.  ông cũng bác bỏ sự xuyên tạc của một số tác gỉa như Hilaire du Berrier nói rằng ông Diệm thề trung thành với Bảo Đại và nhận ngân phiếu một triệu đồng.  Ông Diệm chỉ thề trước thánh gía Thiên Chúa giáo bảo vệ lãnh thổ chống CS và nếu cần chống cả người Pháp nữa, và sau đấy nhận đạo chỉ dụ ban toàn quyền hành động về quân sự và dân sự.(Trich Hoàng Ngọc Thành, VẤN ĐỀ NGÔ ĐÌNH DIỆM ĐƯỢC CỬ LÀM THỦ TƯỚNG.
http://ngothelinh.tripod.com/Vande_NDD_ThuTuong.html ) .

XIN BÀY T
 
Trong Hồi ký, ông Diệm chỉ nói : xin thề: 
 Trong Hồi Ký, Ngài kể lại chuyện lúc đó Ngài mời ông Diệm làm thủ tướng. Ông Diệm ban đầu từ chối viện cớ thich đi tu. Sau thì ông Diệm đồng ý.Cựu hoàng kể lại như sau:
Cầm lấy ông ta  tôi kéo sang một góc phòng bên cạnh  trong đó có cây thánh giá Trước thánh giá, tôi bảo ông ta:
Đây chúa của ông đây, Ông hãy thề trước chân duyng chúa là giữ vững đất nước mà người ta đã trao cho ông. Ông sẽ bảo vệ nó, để chống lại bọn cộng sản, và nếu cần chống luôn cả người Pháp nữa.
Ông ta đứng yên lặng một lúc lâu, rồi nhìn tôi, sau nhìn lên thánh giá, ông nói với giọng nghẹn ngào:
-Tôi xin thề (CRVN, 515)

5. ÐẶNG MINH PHƯƠNG,  Báo Nhân Dân
Báo Nhân Dân kết tội Cựu hoàng xuyên tãc lịch sử:

Cuốn sách đầy rẫy những câu chuyện tác giả bịa đặt  để tự tâng bốc mình và xuyên tạc các sự  kiện lịch sử Việt Nam hơn nửa thế kỷ qua. Rất tiếc  có người viết báo, làm phim đã căn cứ vào "tư liệu lịch sử" ấy đưa lên trang văn, màn ảnh, làm lẫn lộn thật giả.
Có một tờ báo đã dẫn lại một câu của Bảo Ðại trả lời phỏng vấn một nhà làm phim Pháp rằng: "Xin đừng quên rằng Cụ Hồ Chí Minh xuất thân từ một gia đình quan lại, và cụ đã đối xử với tôi như còn làm vua. Cụ cấm những người quanh cụ gọi tôi bằng đồng chí, bằng những tên gọi của giai cấp vô sản và luôn luôn gọi tôi là hoàng thượng". Câu nói bịa đặt lố bịch này đã bị ông Phạm Thanh Quang trên tạp chí Xưa và Nay số 248 ra tháng 11-2005 bác bỏ với nhiều chứng lý.[...].
Ðọc Hồi ký "Con rồng An-Nam", bất cứ người Việt Nam nào có hiểu biết về lịch sử Việt Nam hiện đại đều dễ dàng nhận thấy rất nhiều điều xuyên tạc sự thật.
Thí dụ, kể lại chuyện Ðại sứ Nhật Bản Yokoyama ở Huế năm 1945 nói với ông ta là "Thiên hoàng đã ra lệnh ngừng bắn và từ nay xứ Nam Kỳ được đặt dưới quyền bệ hạ". Bảo Ðại viết: "Tôi vô cùng cảm động, sự nghiệp mà cha ông tôi đã không làm được thì nay tôi đã hoàn thành"! Sự thật là sau khi thua trận, phải đầu hàng Ðồng minh, Nhật mới bày trò "trao trả xứ Nam Kỳ" để lừa bịp nhân dân ta.
 ("Con rồng An-nam" xuyên tạc lịch sử. http://www.nhandan.com.vn/chinhtri/tin-tuc-su-kien/item/8183602-.html  )

XIN TRÌNH BÀY:

Thiết tưởng một người đã làm vua thì đâu có cái háo danh cỏn con như thế. Hơn nữa, ông viết báo kia có luôn ở bên cạnh Hồ Chí Minh và Bảo Đại không mà dám xác quyết rằng ông Hồ không kêu cựu hoàng là hoàng thượng? Ông Hồ là cáo già, lúc tưng luc hứng thì có lạ gì? Cộng sản khoe khoang chống Pháp đuổi Nhật là nói láo vì Pháp bị Nhật đuổi, còn Nhật bị Mỹ đánh bại, Việt Cộng không là cái gì, chỉ mượn gió bẻ mặng. 

Việt Cộng  bỏ quên công lao của Bảo Đại cũng như của tiền nhân mà chỉ đề cao Hồ Chí Minh và đảng Cộng sản. 

Nhiều tài liệu nói rõ việc Nhật trao độc lập cho Việt Nam trước khi đầu hàng vào tháng 8-1945: 


(1). Nghiêm Kế Tổ
 
Nghiêm Kế Tổ đã nói đến việc Nhật trao trả độc lập và việc vua Bảo Đại mời Trần Trọng Kim lập chánh phủ mới để xây dựng nền độc lập mới manh nha:

9.3.1945!
Tòa nhà của Pháp nỗ lực xây trong 80 năm đằng đẵng sụp đổ trong khoảng khắc.
Sau khi đảo chính, Tổng tư lệnh quân đội Nhật ở Đông Dương tuyên bố: ‘’Người Nhật trao trả Độc Lập cho Việt Nam để cùng nhau lập khối Đại Đông Á’’ (**)
(**) Tuyên cáo của Tổng Chỉ Huy Quân Đội Nhật ngày 10.3.1945
Ngày 11.3.1945, Vua Bảo Đại tuyên bố hủy bỏ tất cả những hiệp ước ký với Pháp từ xưa và chánh phủ Việt Nam tin tưởng ở nhiệt thành, đẹp đẽ của Nhật: Việt Nam Độc Lập.

Đó là Nội Các đầu tiên với những tên Bộ nghe tân tiến. Chính phủ Nam triều trước ngày 9.3.1945 gồm có 6 Bộ do ông Phạm Quỳnh lãnh đạo:

Bộ Lại: Phạm Quỳnh (Nội Vụ)
Bộ Hộ: Hồ Đắc Khải (Tài Chính)
Bộ Lễ: Ưng Ủy (Tư Pháp)
Bộ Học: Trần Thanh Đạt (Giáo Dục)
Bộ Kinh Tế: Trương Như Định

Việc thành lập Nội Các mới đã giải quyết vấn đề tâm lý dân chúng một khoảng khắc. Người dân tỏ cảm tình khi nhận thấy số đông các vị Bộ Trưởng là những người tương đối có tài có đức. Cụ Trần Trọng Kim là một học giả danh tiếng, tài năng và đức hạnh của Cụ nhiều người đã biết. Lòng ái quốc từng được diễn đạt qua những tác phẩm của Cụ. Nay đứng lãnh đạo chính phủ với khẩu hiệu Dân Vi Quý của Vua Bảo Đại. Quốc dân tỏ vẻ tín nhiệm chính phủ mới cũng như Hoàng Đế tín nhiệm (***)
(***)Trẫm mong chư khanh sẽ đồng tâm hiệp lực và giúp Trẫm thế nào cho sự kiến thiết nền Độc Lập tổ quốc mau có hiệu quả cho đẹp lòng Trẫm tin cậy chư khanh. Dụ ngày 17.4.45

Ngày 3.5.1945, Hoàng Đế Bảo Đại ban bố một Bản Tuyên Chiếu lời lẽ súc tích, cứng cỏi, quảng đạt và vô cùng sáng suốt:
’Chư Khanh,
Nội Các này là chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam Độc Lập sau 80 năm thuộc quyền ngoại quốc thống trị.
Trong thời gian đó, dưới chính thể eo hẹp của người ngoài, dù có tài năng ra giúp nước cũng thể thi thố được gì.
Nay nhờ được Hoàng Quân Đại Nhật Bản, nước nhà đã được giải phóng.
Những người ra gánh vác việc nước ngày nay là được cái vinh dự tối cao, mà cũng là đảm đương một trách nhiệm rất to và chịu một sự hy sinh rất nặng.
Trẫm đã lựa chọn khắp nhân tài trong nước, kén lấy những người có học thức, có kinh nghiệm để đảm đương việc nước trong buổi bây giờ. Trẫm chắc rằng chư khanh sẽ làm chức vụ không phụ lòng Trẫm ủy thác và lòng dân kỳ vọng.
Điều cần nhất là phải gây sự đồng tâm hiệp lực trong toàn thể quốc dân. Phải đoàn kết chặt chẽ các giai tầng xã hội và luôn luôn giữ mối liên lạc mật thiết giữa Chính phủ và nhân dân.
Chính phủ ngày nay không phải phụng sự một cá nhân hay một đảng phái nào cả. Dân nô lệ nhất thiết ỷ lại ở người, dân độc lập nhất thiết trông cậy ở mình. Trông ở mình thì phải gắng sức hy sinh mới mong sinh tồn phát đạt được ở giữa cõi đời cạnh tranh kịch liệt ngày nay.
Dân một nước Độc Lập là dân biết ham tự do mà cũng trọng kỹ luật, giữ trật tự thì sự trị an được dễ dàng mà chính phủ mới lo cải tạo quốc gia được.
Muốn cải tạo quốc gia, chính phủ cần hành động cho có quy củ, nghĩa là phải có Hiến Pháp.
Hiến Pháp tương lai của Việt Nam sẽ căn cứ vào hợp nhất quốc gia, sự quân, dân cộng tác và những quyền tự do, chính trị, tôn giáo cùng nghiệp đoàn của nhân dân.
Một Hội Nghị Lập Hiến sẽ căn cứ vào những nguyên tắc kể trên mà khởi thảo một bản Hiến Pháp.
Nhưng trong lúc chiến tranh nầy, những vấn đề quốc kế dân sinh rất là phiền phức và khẩn cấp. Chính phủ phải có đủ quyền mà giải quyết những vấn đề đó mau chóng.
Còn về phương diện dân, sẽ có những cơ quan cố vấn đặt trong toàn quốc hay trong các địa phương để bầy tỏ ý kiến với chính phủ và liên lạc chính phủ với nhân dân.
Đồng thời một ủy ban sẽ nghiên cứu những sự cải cách như sự nghi lễ, quốc kỳ và quốc ca v.v…
Trẫm biết nó dễ mà khó: Trên con đường độc lập của nước nhà còn biết bao là nỗi khó khăn nhưng Trẫm tin rằng một dân tộc trên 20 triệu người như dân Việt Nam ta, đã có 2000 năm lịch sử, vẻ vang oanh liệt, chẳng kém gì người, sẽ đủ sức vượt qua mọi sự khó khăn, đủ sức gánh một phần trách nhiệm trong việc kiến thiết nền thịnh vượng chung ở Đại Đông Á và đi tới địa vị một dân tộc hùng cường trong thế giới được
.’’ (Việt Nam Máu Lửa. Ch.II)



(2). TRẦN TRỌNG KIM
 
Trong Một Cơn Gió Bụi, Trần Trọng Kim cũng nói đến tuyên bố độc lập và lập nội các mới:
Nay nước Pháp thất bại, để người Nhật chiếm giữ mất cả quyền lợi, Vua Bảo Ðại đã đứng
lên tuyên bố độc lập thì nghĩa vụ của người Việt Nam là ai nấy đều phải cố sức làm việc giúp
nước, rồi sau tình thế thay đổi thế nào sẽ có cuộc điều đình cho đúng công lý và đúng phong
trào hiện thời.
Theo lý tưởng ấy, nên ngay từ lúc đầu trong lời tuyên bố của chính phủ, tôi đã nói
những công việc quốc dân phải lo để gầy lại nền tự chủ nước nhà mà thôi, chứ không nói về
việc chiến tranh của nước Nhật với các nƣớc Ðồng Minh, chủ ý muốn tránh sự người Nhật có
thể lôi kéo ng
ười mình vào cuộc chiến tranh của họ (tr.17)

 (3). Phạm Cao Dương: Trong lich sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai vào ngày 2 tháng 9 năm 1945 bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh. (  Từ Bảo Đại đến Hồ Chí Minh: Hai bản tuyên ngôn độc lập
Phạm Cao Dương9/8/2015 . http://www.vietcatholic.net/News/Html/143152.htm 
).  


 (4).  TRẦN GIA PHỤNG
 
Đại sứ Nhật tại thủ đô Huế là Massayuki Yokoyama yết kiến vua Bảo Đại tại điện Thái Hòa (trong hoàng thành Huế) sáng ngày 11-3-1945, giải thích những hành động mới nhất của Nhật tại Việt Nam, và tuyên bố muốn đem "châu Á trả về cho người châu Á". Ông ta còn nói rằng ông ta có "nhiệm vụ dâng nền độc lập" lên vua Bảo Đại, đồng thời kêu gọi Việt Nam cùng các nước Đông Dương gia nhập khối Đại Đông Á do Nhật đứng đầu. (Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, California: Xuân Thu, 1990, tr. 159.) Khối nầy đã được chính phủ Nhật công bố thành lập ngày 1-8-1940, cách đó 5 năm.

Chiều ngày 11-3-1945, vua Bảo Đại triệu tập Cơ mật viện, các thượng thư và các hoàng thân hội họp và đưa đến kết quả là nhà vua cùng các thượng thư Phạm Quỳnh (bộ Lại), Hồ Đắc Khải (bộ Hộ), Ưng Hy (bộ Lễ), Bùi Bằng Đoàn (bộ Hình), Trần Thanh Đạt (bộ Học), và Trương Như Đính (bộ Công), đồng ký bản Tuyên Ngôn Độc Lập do Phạm Quỳnh soạn như sau:

"Chiếu tình hình thế giới nói chung, và tình hình Á châu nói riêng, chính phủ Việt Nam long trọng công khai tuyên bố, kể từ ngày hôm nay, hiệp ước bảo hộ ký với nước Pháp [năm 1884] được bãi bỏ, và đất nước thu hồi chủ quyền độc lập quốc gia.
Nước Việt Nam cố gắng tự lực, tự cường, để xứng đáng là một quốc gia độc lập, và sẽ theo đường hướng của bản tuyên ngôn chung của khối Đại Đông Á, hầu giúp đỡ nhau tài nguyên cho nền thịnh vượng chung. 
Vì vậy, chính phủ nước Việt Nam đã đặt tin tưởng vào sự thành tín của nước Nhật, và đã có quyết định cộng tác với nước nầy, hầu đạt mục đích nói trên.
Khâm thử
Huế, ngày 27 tháng giêng năm thứ 20 triều Bảo Đại.” (Bảo Đại, sđd. tr. 162)
 (Bảy chục năm (1945-2015) Bản Tuyên Ngôn Độc Lập đầu tiên. http://danlambaovn.blogspot.fr/2015/02/bay-chuc-nam-1945-2015-ban-tuyen-ngon.html )
 
(5). Nguyễn Tường Bách. 

Bây giờ, Nhật bản trục tiếp thống trị, và tuyên bố long trọng trao trả độc lập choViệt nam [...]. Nhật đã đầu hàng. Lịch sử Việt nam đã bước sang một trang hoàn toàn mới. Tất cả các
thế lực ở trong cũng như ở ngoài, sẽ chạm trán với nhau trên đất nước này 15 tháng 8, 1945 (Việt Nam Một Thế Kỷ Qua. Ch.XVIII - XX)


 (6). Wikipedia:

Sau khi Đế quốc Nhật Bản tuyên bố "trao trả độc lập cho Việt Nam", Hoàng đế Bảo Đại ra tuyên cáo độc lập và thành lập chính quyền mới thân Nhật tại Việt Nam, với chính thể quân chủ lập hiến do Trần Trọng Kim làm thủ tướng[1], còn Bảo Đại được Nhật Bản công nhận là vua của chính thể mới theo mô hình quân chủ lập hiến - giống như mô hình ở Nhật Bản lúc bấy giờ. Tuy nhiên chính phủ này chỉ tồn tại trong thời gian ngắn cho tới khi bị xóa bỏ trong Cách mạng Tháng Tám năm 1945.

(7).  Tô Hải

  Cuộc cướp chính quyền từ trong tay Nhật, Pháp không hề có, mà đơn giản chỉ là một cuộc lật đổ một chính quyền còn non trẻ: Chính phủ Trần trọng Kim với những nhân vật nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước.{...].Mọi “mâm cỗ độc lập tự do” đã có chính phủ Trần Trọng Kim dọn sẵn, kể cả hàng loạt cuộc mít tinh, biểu tình suốt từ ngày Nhật đầu hàng vô điều kiện cho đến ngày 19 tháng 8…, tất cả các hoạt động thanh niên tiền tuyến, thanh niên khất thực, phụ nữ, nhi đồng, công chức… đều được “tự giác” tổ chức bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, suốt 126 ngày….[ ...]. Nói trắng ra rằng, dân Việt Nam chẳng hề biết đến cái sự lãnh đạo tài tình nào của Đảng Cộng Sản trước cái ngày 19 tháng 8 năm 1945 ấy! Vả lại lúc đó Đảng các ông có mấy người?  (Không có chuyện cướp chính quyền từ tay Pháp-Nhật. Tô Hải. https://tradamdanchuvietnam.wordpress.com/2010/09/03/khong-co-chuy%E1%BB%87n-c%C6%B0%E1%BB%9Bp-chinh-quy%E1%BB%81n-t%E1%BB%AB-tay-phap-nh%E1%BA%ADt/




 Như vậy là Bảo Đại tuyên bố độc lập trước Hồ Chí Minh. (Đế quốc Việt Nam )


 
6 . Phủ nhận việc Mỹ đưa Ngô Đình Diệm về chấp chánh

(1). Cửu Long Lê Trọng Văn,

Cửu Long Lê Trọng Văn, từng là tay chân của gia đình họ Ngô biết rõ tội ác của gia đình nầy, biết rõ người Mỹ đã làm áp lực buộc ông Bảo Đại phải giao quyền cho Ngô Đình Diệm. Theo ông Văn, sự kiện quan trọng nầy không được ông Bảo Đại viết trong hồi ký (Nguyễn Đắc Xuân-ibid)


(2). Nguyễn Nam Sơn 


+Từ trước đến nay, nhiều người vẫn cho rằng Hoa Kỳ đưa Ông Ngô Đình Diệm về làm Thủ tướng: Điều này, hoàn toàn sai, vì sự thật là chính Hoàng Đế Bảo đại đã chọn Ông Ngô Đình Diệm, chứ không phải ai khác. (Nguyễn Nam Sơn-  Bên lề lịch sử: Quanh sự liên hệ giữa Cựu Hoàng Bảo Đại và Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm-Văn Nghệ Tiền Phong
http://hon-viet.co.uk/NguyenNamSon_BenLeLichSu_QuanhVuLienHeGiuaCuuHoangBaoDaiVaCoTTNgoDinhDiem.htm

(3).Giáo sư Tôn Thất Thiện

 Tuyên truyền cộng sản và các giới phản chiến “politically correct” Tây phương đã không ngớt quả quyết rằng ông Diệm là “người của Mỹ”, được chính phủ Mỹ lựa chọn và đưa lên làm thủ tuớng và yểm trợ hết mình. Phần khác, gần đây lại có tác giả quả quyết rằng “Ngô Đình Diệm do chính phủ Pháp đưa lên cầm quyền và được Pháp hỗ trợ” (Cần thẩm định lại giá trị của Tổng Thống Ngô Đình Diệm và chế độ Đệ nhất Việt Nam Cộng Hòa. http://vuottuonglua.org/2015/10/can-tham-dinh-lai-gia-tri-cua-tong-thong-ngo-dinh-diem-va-che-do-de-nhat-viet-nam-cong-hoa/ )

 

(4). Tiến sĩ Hoàng Ngọc Thành

Không có một bằng chứng nào cho thấy Hồng Y Spellman, Thiên chúa giáo Mỹ, Thiên chúa giáo Pháp, đảng phái chính trị nào tại Pháp, hay tòa Thánh Vatican vận động với chính phủ Mỹ, hay với chính phủ Pháp, hay với ông Bảo Đại để ông Ngô Đình Diệm được cử làm thủ tướng cả. Chính phủ Mỹ của tổng thống Eisenhower và ngoại trưởng John Foster Dulles không đặt vấn dề gì với chính phủ Pháp, hay quốc trưởng Bảo Đai, về chức vụ thủ tướng trong khi hội nghị Geneva nhóm họp và sau đấy cả. Về phần người Pháp, họ không quan tâm đến việc ai làm thủ tướng quốc gia VN cả, họ thờ ơ với vấn đề này. Họ không ưa gì ông Diệm, nhưng họ không cần gì chống đối ông lúc ban đầu, vì tất cả quyền hành quân sự, kinh tế, chính trị tại miền Nam đều nằm trong tay họ cả mà (VẤN ĐỀ NGÔ ĐÌNH DIỆM ĐƯỢC CỬ LÀM THỦ TƯỚNG.
http://ngothelinh.tripod.com/Vande_NDD_ThuTuong.html ) .

(5). Denis Warner
Ông  là một trong số tác gỉa chỉ trích chế độ ông Diệm, đã viết như sau:

“Quyết định mời ông làm thủ tướng miền Nam VN trước hết về căn bản là của Bảo Đại, chứ không phải là ý kiến của cố ngaọi trưởng Foster Dulles như một vài tác gỉa đã gợi ý (Trich Hoàng Ngọc Thành. Ibid)

(6). Stanley Karnow
 Trong quyển “Vietnam, a history, ông  viết: trái với chuyện hoang đường cho rằng ngoại trưởng Foster Dulles, Hồng Y Spellman và nhiều người Mỹ khác vận động cho Diệm lên cần quyền, Hoa Kỳ lúc ấy vẫn chưa chấp nhận Diệm. Qủa vậy các nhà ngoại giao Mỹ tại Geneva đã từ chối khéo ông Luyện, em ông Diệm, khi ông thúc đẩy họ tiếp kiến ông Diệm. (Trich Hoàng Ngọc Thành-ibd)”


(7).  L.m. An-tôn Trần văn Kiệm.

LM. đã sang Mỹ gặp Ngô Đình Thục và Ngô Đình Diệm. Ông Diệm đã cho LM biết nhiều tin tức.

Nhiều người muốn biết: hơn hai năm sống chung với các linh mục Maryknoll, ông Diệm đã làm những gì? Không đi học, không đi tu thì ông làm gì? {...]. Mục tiêu số một ông nhằm là tìm nhân tài trong số các sinh viên du học tại Mĩ và Canada: Mục tiêu số hai là ông nghiên cứu tại chỗ chính thể và chính trường Hoa Kỳ. Trong số các chính khách Mĩ ông gặp gỡ nhiều lần, có các ông Senator Manfield, Justice Douglas, và…J.F. Kennedy lúc ấy mới bước chân vào thượng nghị viện.[...].Tại sao hoàng đế Bảo đại kêu gọi chí sĩ Diệm sớm sủa như thế này? Được hỏi Cụ trả lời rất dứt khoát: “ Được Mĩ bật đèn xanh, không phản đối việc tôi quy cố hương là đủ. 

Đoạn sau linh mục viết :
Sự thực Bạch cung không trao cho ông Diệm một công văn gì, không uỷ cho ông Diệm một nhiệm vụ gì, không bố thí cho ông Diệm một đồng Mĩ kim nào. (Có phải Hoa thịnh đốn đã đưa ông Diệm về làm Tổng thống Đệ nhất Cộng hoà Việt Nam?  L.m. An-tôn Trần văn Kiệm.
http://www.datviet2.com/showthread.php?165496-C%C3%B3-ph%E1%BA%A3i-Hoa-th%E1%BB%8Bnh-%C4%91%E1%BB%91n-%C4%91%C3%A3-%C4%91%C6%B0a-%C3%B4ng-Di%E1%BB%87m-v%E1%BB%81-l%C3%A0m-T%E1%BB%95ng-th%E1%BB%91ng-%C4%90%E1%BB%87-nh%E1%BA%A5t-C%E1%BB%99ng-ho%C3%A0-Vi%E1%BB%87t-Nam

(8). HUỲNH VĂN LANG 

Cũng chắc chắn là chánh phủ Hoa kỳ không có liên quan trực tiếp gì đến chuyện bổ nhiệm nầy, vì dù ông Diệm có bôn ba ở Hoa kỳ gấn 3 năm đi nữa, ông có quen thân với nhiều nhận vật có tiếng nói trong chánh trường Hoa kỳ, nhưng thật ra Hoa kỳ chưa nghĩ đến chuyện thay thế Pháp ở Đông dương, cho đến khi chạm mặt với Nga/Tàu ở hội nghị Genève trong tháng 7, 1954. ( Sự Thật Lịch Sử: ĐỆ NHỨT CỘNG HÒA của Miền Nam (1955-1963) https://kbchaingoai.wordpress.com/2011/05/25/ngo-dinh-di%E1%BB%87m-co-soan-ngoi-vua-b%E1%BA%A3o-d%E1%BA%A1i/


XIN TRẢ LỜI

 Có nhiều   tài liệu trái với các tài liệu trên.

(1). Cựu hoàng 
Trong HỒi Ký, Ngài đã nói rõ việc Ngài đưa Ngô Đình Diệm làm thủ tướng là vì sự giao hảo giữa Ngô Đình Diệm và Mỹ.(CRVN, 539).

( 2).Linh mục Cao Văn Luận 
Linh mục  cho biết chính cha Houssa, người đưa ông Diệm vào chính trường Mỹ ( Bên Giòng Lịch Sử, 22).

(3). Wikipedia.

Spellman helped Diệm to garner support among right-wing and Catholic circles [...].With the backing of the Eisenhower administration, Bảo Đại named Diệm as the Prime Minister.

(4). Tài liệu mật của Ngũ Giác đài.

Diem appointed Premier of South Vietnam
Urged by America and France, Emperor Bao Dai named Ngo Dinh Diem premier of South (Free) Vietnam. Bao Dai remained legal, constitutionally recognized Chief of State.(The Pentagon PapersGravel Edition Volume 1, Chapter 4, "U.S. and France in Indochina, 1950-56"
(Boston: Beacon Press, 1971) Section 1, pp. 179-214- https://www.mtholyoke.edu/acad/intrel/pentagon/pent9.htm

(5). Avro Manhattan.

Ông viết rằng Mỹ và Vatican là đôi bạn chiến đấu trong chiến tranh châu Âu và Việt Nam.
Pope Pius XII (1939-58) was a brilliant diplomat, a cunning politician and a religious crusader. These characteristics made him one of the paramount personalities of our times. He transformed the Catholic Church into a global political instrument. He, more than anybody else outside Germany, helped Hitler to power. His pet obsession was communism and he became the main instigator of the Cold War. He was the religious pivot upon which the Catholic crusade against communism revolved. Cardinal Spellman, as his spokesman in the U.S., greatly influenced American politicians and public opinion giving an almost mystical interpretation to the anti-Russian policies of Secretary of State John Foster Dulles. Through Spellman, Pius XII attempted to steer the U.S. military power against communism in Korea and Vietnam and kept wholly "silent" when, in 1954, the U.S. military planned to use atomic weapons at the beginning of the Vietnam War. (The Shocking Story of the Catholic "Church's" Role in Starting the Vietnam War By Avro Manhattan. Chapter-3,
http://www.reformation.org/chapter3.html\

One of the first moves was the selection of a man fit for the task. This was ready at hand. His name Ngo Dinh Diem. Diem had been carefully groomed by the Catholic establishment, was an ardently religious person, a fanatical anti-Communist, and a ruthless religious and political dogmatist. He had been watched for some time, both by the Vatican and certain individuals in the U.S. When the moment for the choice came, the decision was taken, mostly by American Catholics, the best known of these being Cardinal Spellman, Joe Kennedy and his son the future President John F. Kennedy, and last but not least, by John Foster Dulles and Allen Dulles, and their secret entourage
http://www.reformation.org/chapter7.html

+When the Geneva conference took place in 1954, the United States delegation proposed Diem's name as the new ruler of South Vietnam. The French argued against this claiming that Diem was "not only incapable but mad". However, eventually it was decided that Diem presented the best opportunity to keep South Vietnam from falling under the control of communism.( Ngo Dinh Diem- http://spartacus-educational.com/VNngo.htm

 (6). NGUYỄN VĂN TRẦN


 Tình hình việt nam đã biến chuyển sâu xa theo chìêu hướng mới. Sau khi Điện Biên Phủ thất thủ tháng 6/54, TT Eisenhower lên tiếng cảnh giác hiểm họa cộng sản nhuộm đỏ Á châu bằng thuyết ”Domino”. Vatican thấy ngăn chặn Hà Nội với sự ủng hộ hùng mạnh của khối cộng sản quốc tế không có ai bằng Huê kỳ. Ở ngay tại chỗ, Hồng Y Francis Spellman vận động cho ông Kennedy, người công giáo, đắc cử Tổng thống Mỹ và ủng hộ ông Ngô Đình Diệm về cầm quyền ở Việt Nam để giữ Việt Nam không rơi vào tay cộng sản. Hồng Y Spellman chọn ông Ngô Đình Diệm vì ông Diệm là người công giáo, mê say quyền lực và chống cộng quyết liệt để trả thù nhà.
( Ông Ngô Đinh Diệm : CHÍ SĨ và TỔNG THỐNG - Nguyễn Văn Trần.
http://todinhtudamhaingoai.org/vn/?15659=5&596=15&759=4054&59615=4

(7). Nguyễn Hiến Lê
Ngay trước khi ký hiệp đinh Genève Mỹ đã ép Pháp và Bảo Đại phải thay thế Bửu Lộc mà dùng Ngô Đinh Diệm làm thủ tướng (Hồi Kí Nguyễn Hiến Lê, Ch.XXI)


(8). Tiến-sĩ PHẠM VĂN LƯU:
     

“Sau khi thảo luận với Ông Foster Dulles (Ngoại-Trưởng Hoa Kỳ), để ông ta biết ý định ấy, tôi (Bảo Đại) cho vời Ngô Đình Diệm và bảo ông ta: ... Ông cần phải lãnh đạo Chính Phủ... (trích hồi ký “Con Rồng Việt Nam” của Bảo Đại).
“Đến ngày 24 và 25 tháng 5 (năm 1954), theo chỉ thị của Hoa Thịnh Đốn, Đại Sứ Mỹ tại Ba Lê là Dillon và một số viên chức khác đã đến gặp Ông Diệm để bàn về việc ông nhận chức vụ Thủ Tướng....” (trước khi ông Diệm về nước vào khoảng 25-6-1954 và nhậm-chức vào ngày 7-7-1954)
(Trích từ cuốn sách “Biến Cố Chính Trị Việt Nam Hiện Đại – Ngô Đình Diệm và Bang Giao Việt-Mỹ 1954-1963” của Phạm Văn Lưu, do "Centre for Vietnamese Studies" ở Melbourne, Bang Victoria, Australia, xuất-bản năm 1994 (trang 57)


(9). Thomas L. Ahern, Jr. 


( Ông là tác-giả “CIA and the House of Ngo: Covert Action in South Vietnam, 1954-1963” do CIA xuất-bản):CIA and the House of Ngo tiết lộ một số chi tiết  như, CIA liên lạc và làm thân với ông Ngô Đình Nhu từ năm 1951, rất lâu trước khi Hoa Kỳ liên lạc với ông Diệm. Đầu năm 1954, khi có tin Hoa Kỳ chuẩn bị đề nghị quốc trưởng Bảo Đại và chánh phủ Pháp giải nhiệm hoàng thân Bửu Lộc và thay bằng ông Diệm, thì ông Nhu là người đầu tiên CIA gặp để bàn về liên hệ của Hoa Kỳ đối với thủ tướng tương lai Ngô Đình Diệm (Trích từ "CIA and the House of Ngo: Covert Action in South Vietnam, 1954-1963" [Tài liệu mật của CIA về gia đình họ Ngô] của Thomas L. Ahern, Jr. do Center for the Study of Intelligence (CIA) ấn hành, Nguyễn Kỳ Phong lược dịch)


(10). NGUYỄN GIA KIỂNG


Đó là một thư của ông Ngô Đình Nhu viết cho ông Jacques Bénet ngày 20 tháng 4 năm 1955 và một thư của ông Jacques Bénet viết cho bà Ngô Đình Nhu ngày 18 tháng 10 năm 2004. Tôi xin nhắc lại một điều đã viết trong bài này là ngay từ trước, khi được ông Ngô Đình Luyện (có sinh hoạt một thời gian trong nhóm Thông Luận, tiền thân của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, trước khi qua đời) giải thích rằng ông Diệm lên cầm quyền là do ý muốn của Bảo Đại tôi đã thấy giải thích này không hợp lý.


Thư của ông Jacques Bénet gửi bà Nhu trình bày một cách chi tiết tiến trình trong đó người Pháp đưa ông Diệm lên cầm quyền và làm áp lực để buộc Bảo Đại phải chấp nhận giải pháp này. Thư của ông Nhu gửi ông Jacques Bénet cho thấy rõ là chính quyền Pháp đã có cả một kế hoạch ngầm để giúp ông Ngô Đình Diệm loại tướng Nguyễn Văn Hinh, dẹp quân Bình Xuyên và các giáo phái để thu tóm quyền lực về một mối. Thư này cũng nói đến "trận chung kết" là tổ chức bầu cử. Đó là cuộc trưng cầu dân ý ngày 23 tháng 10 năm 1955 lật đổ Bảo Đại. Sau đó chế độ Việt Nam Cộng Hòa được chính thức công bố ngày 26/10/1955. Ông Nhu cũng nhấn mạnh về sự cần thiết của một chính sách của Pháp tại Đông Dương.

Hai lá thư này cho phép kết luận rằng ông Ngô Đình Diệm không phải do Mỹ đưa lên cũng không phải do ông Bảo Đại chọn lựa mà là một giải pháp của chính quyền Pháp để triệt thoái một cách êm thấm khỏi Việt Nam đồng thời giữ được tối đa ảnh hưởng chính trị và văn hóa cũng như các quyền lợi kinh tế. Như vậy phải hiểu rằng chính sách hợp tác với Mỹ và chống Pháp trong những năm đâu của chính quyền Ngô Đình Diệm chỉ là bề ngoài. Bên trong thực sự là đi đêm với Pháp và lợi dụng Mỹ.


Cũng theo chủ trương của Pháp mà chính quyền Ngô Đình Diệm đã ngấm ngầm tiếp xúc với phe cộng sản để tìm cách thỏa hiệp. Theo hồi ký của ông Nguyễn Phú Đức, cựu bộ truởng VNCH, việc này bị Mỹ phát giác vì đại tá Hoàng Thụy Năm đã thông báo cho tình báo Mỹ cuộc tiếp xúc giữa ông Ngô Đình Nhu và ông Phạm Hùng trên sông Sài Gòn. Ông Nhu đã ra lệnh giết ông Hoàng Thụy Năm và đổ tội cho cộng sản ám sát. Ông Nguyễn Phú Đức đã liên tục giữ những chức vụ rất quan trọng trong chế độ VNCH nên những điều ông tiết lộ có mọi khả năng là đúng. Hơn nữa tiết lộ của ông Nguyễn Phú Đức cũng rất phù hợp với một chuỗi sự kiện:


- Đầu tháng 3/1961 ông Ngô Đình Nhu thay mặt chính quyền VNCH đi Maroc dự lệ tấn phong vua Hassan II. Tại sao ông Nhu, một người không có chức vụ chính thức nào lại thay mặt cho chính quyền VNCH trong một nghi lễ chính thức và long trọng như vậy mà không phải là tổng thống Ngô Đình Diệm, hay phó tổng thống Nguyễn Ngọc Thơ hay ngoại trưởng Vũ Văn Mẫu?


- Sau đó, như một sự tình cờ, ông Ngô Đình Nhu được tiếp đón rất long trọng tại Pháp và ở lại Pháp vài ngày dù lúc đó bề ngoài Việt Nam đang rất lạnh nhạt với Pháp. Việc đi Maroc dự lễ đăng quang vua Hassan II có thể chỉ là một lý cớ để ông Nhu hội ý với chính quyền Pháp.


- Sau đó vài tháng là cuộc tiếp xúc Ngô Đình Nhu - Phạm Hùng. Người ta có thể hiểu rằng cuộc tiếp xúc này đã do Pháp dàn xếp sau khi thuyết phục ông Nhu. Nhiều tài liệu còn cho hay là ông Nhu còn gặp lại Phạm Hùng đầu năm 1963.


- Ngày 01 tháng 10 năm 1961 đại tá Hoàng Thụy Năm bị bắt cóc và bị giết. Sau này người ta được biết ông Hoàng Thụy Năm không bị cộng sản ám sát mà do ông Nhu ra lệnh giết.[...]. Sai lầm và trách nhiệm lớn nhất của chế độ Ngô Đình Diệm là đã đàn áp các đảng quốc phái quốc gia. Các đảng này đã đóng góp xương máu giành độc lập dân tộc và chống lại cộng sản. Họ có sự chính đáng hơn hẳn ông Ngô Đình Diệm. Chỉ có hợp tác với họ mới có thể tranh thủ được sự ủng hộ của quần chúng. [...]. Sau cùng nhân dịp này tôi thấy cần khẳng định dứt khoát một lần nữa là ông Ngô Đinh Nhu không liên quan gì tới cuốn Chính Đề Việt Nam. Tác giả cuốn sách này là ông Lê Văn Đồng một cựu công sự viên của hai ông Diệm và Nhu nhưng đã chia tay ngay từ năm 1957 vì bất đồng quan điểm. Khi tham gia Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên năm 1988 (lúc đó chưa có danh xưng chính thức THDCĐN) ông Lê Văn Đồng đã đem đến và trình bày cuốn Chính Đề Việt Nam. Chính chúng tôi đã làm photocopy và phổ biến tới một số thân hữu. Lúc đó ông Ngô Đình Luyện cũng sinh hoạt với chúng tôi và cũng có tham gia cuộc thảo luận về cuốn Chính Đề Việt Nam với ông Lê Văn Đồng, và không ai đặt nghi vấn về việc Tùng Phong là bút hiệu của Lê Văn Đồng cả. Giả thuyết ông Ngô Đình Nhu là tác giả cuốn sách này chỉ dựa trên dựa trên một sự kiện rất mỏng manh là ông Cao Xuân Vỹ nhớ lại rằng có lần ông Ngô Đình Nhu đã nhờ ông trao cho ông Lê Văn Đồng một tập tài liệu bằng tiếng Pháp mà ông không nhớ là gì. Từ đó mà suy luận rằng đó là bản tiếng Pháp của Chính Đề Việt Nam thì quả là quá phiêu lưu.[...].

Sau nhiều năm dài, tác phẩm “Chính Đề Việt Nam” đã bị các phần tử hoài Ngô (như các ông Tôn Thất Thiện, Trương Phú Thứ, …) lạm xưng rằng tác giả là “thiên tài” Ngô Đình Nhu, viết với bút hiệu Tùng Phong. Mãi đến năm 2011, bà Lê Tuyết Anh, con gái của Kỹ sư Lê Văn Đồng (đã từng từ Pháp trở về làm Bộ trưởng thời Diệm nhưng từ chức vì bất đồng quan điểm) mới cho biết Tùng Phong chính là bút hiệu của thân phụ của bà. Và tác phẩm nầy được xuất bản tại Sài Gòn lần đầu năm 1964, được tái bản tại hải ngoại năm 2009. Chứng cớ bất khả phủ bác là một hồ sơ lưu trữ ghi nhận tên tác giả/tác phẩm của CIA Mỹ vào những năm 1960. Tuy vậy, vì không biết thông tin nầy, hằng năm cứ đến tháng 11, lại vẫn có một số người tiếp tục vinh danh … thiên tài Ngô Đình Nhu.
Một sự thực đáng buồn là cho tới này phần lớn những bài viết về chế độ Ngô Đình Diệm và anh em họ Ngô đều chỉ dựa vào một số sự kiện để phát biểu lập trường có sẵn của mình. Người bênh anh em họ Ngô thì viện dẫn mọi lý do - kể cả những lý do rất vu vơ như trong câu chuyện cuốn Chính Đề Việt Nam - để ca tụng, người ghét thì cũng tìm mọi lý cớ để đả kích, trong khi thái độ phải có là cố gắng hiểu rõ một giai đoạn lịch sử để có thể rút ra những kết luận đúng cho tương lai. ( NHÌN LẠI GIAI ĐOẠN NGÔ ĐÌNH DIỆM-http://giaodiemonline.com/2015/11/ndd1.htm )



(11) .Đỗ Mậu

Cuối năm 1950, ông  (Ngô Đình Diệm) xuất ngoại mãi cho đến năm 1954, nhờ thế lực của Tòa Thánh La Mã, của Hồng Y Spellman, của phong trào Cộng Hòa Bình Dân Thiên Chúa giáo Pháp (MRP), và đặc biệt là nhờ Hoa Kỳ làm áp lực với chính quyền Pháp cùng Bảo Đại, và cũng nhờ vận động ngầm của Nam Phương Hoàng Hậu, cuối cùng ông Diệm đã được Quốc trưởng chỉ định làm Thủ tướng.
 ( VIỆT NAM MÁU LỬA QUÊ HƯƠNG TÔI, Ch.VI)

(12). Ngô Tôn Long

Bên lề hội nghị Genève, Phái đoàn Mỹ và đặc sứ của Bảo Đại là Ngô Đình Luyện ra sức đề cao Ngô Đình Diệm như một lãnh tụ chống Pháp, Nhật và cộng sản. Người Mỹ bèn áp lực Pháp nhận
  chí sĩ Ngô Đình Diệm lànm thủ tướng cho Quốc trưởng Bảo Đại, chuẩn bị cái Việt Nam Cộng Hòa, tổng thống Ngô Đinh Diệm cho cuộc chiến tranh chống cộng của họ. ( Ngô Tôn Long, Tuyển Tập Một Đời,  Traffor, USA-Canda, 2014, 17-   https://books.google.ca/books?id=ZWySAgAAQBAJ&pg=PA17&lpg=PA17&dq=B%E1%BA%A2O+D%E1%BA%A0I+v%C3%A0+ng%C3%B4+%C4%91%C3%ACnh+di%E1%BB%87m&source=bl&ots=af8uGWN_tb&sig=AGQNpr_yQlszih6MVyt-tI6MSVI&hl=en&sa=X&ved=0CEcQ6AEwBzgUahUKEwjP09i58ZLJAhWEGB4KHX_sAYE#v=onepage&q=B%E1%BA%A2O%20D%E1%BA%A0I%20v%C3%A0%20ng%C3%B4%20%C4%91%C3%ACnh%20di%E1%BB%87m&f=false  )

(13). HOÀNG VĂN CHÍ

...ông Ngô Đình Diệm, nhờ áp lực của Mỹ mà cầm quyền ở Miền Nam Việt Nam từ 1954 đến 1963
(Từ Thực dân đến Cộng Sản, .Ch.III)


(14). NGÔ ĐÌNH CHÂU

Tại Hoa Kỳ, ông Diệm được gặp Đức Hồng Y Francis Spellman, Tổng Giám Mục Nữu Ước, vì Đức Hồng Y Francis Spellman là bạn thân của Giám mục Ngô Đình Thục từ lúc 2 người cùng học tại La Mã. Ông còn giao tiếp với một số nhân vật trong chính giới Mỹ như các ông Mike Mansfield, Clement J. Zablock, J. McCormack, Dân biểu Walter Judd, William Douglas...
Vị Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện William Douglas, đã đưa ông Diệm đi ăn trưa với TNS Kennedy. Trong khi Đức Hồng Y Spellman cũng quen biết với đại sứ Joseph Kennedy (đại sứ Mỹ tại Anh Quốc).

Theo ông Robert Amory (phó giám đốc CIA) cho biết, ông đã từng nghe đến tên tuổi ông Diệm, qua thẩm phán Tối Cao Pháp Viện William Douglas trong một buổi tiệc.


Trong buổi họp tiếp theo, ông Robert Amory đem chuyện ông Diệm ra nói với giám đốc Allen Dulles và phó giám đốc Frank Wisner. Sau đó, ông Diệm được Hoa Kỳ ủng hộ, khi ông về Việt Nam làm Thủ Tướng trong chính phủ Bảo Đại, sau Hiệp định Genève, rồi làm Tổng thống Đệ nhất Cộng Hòa Việt Nam.

Người có ảnh hưởng rất lớn trong việc đưa ông Diệm về chấp chính là Hồng Y Francis Spellman. Tác gỉa John Cooney (1985) đã viết: "Tuy rằng không có mấy người biết điều này, nhưng chính Hồng Y Spellman đã đóng một vai trò rất quan trọng trong việc tạo nên sự nghiệp chính trị, của một người đã ở trong một Trường Dòng ở New York trước đây, vừa trở thành Thủ tướng của miền Nam Việt Nam là ông Ngô Đình Diệm. Ở Diệm, Spellman nhìn thấy những đặc điểm mà ông ta muốn có trong một người lãnh đạo: Công giáo nồng nhiệt và chống Cộng đến cùng." [Tiểu Sử Tổng Thống NGÔ ĐÌNH DIỆM. http://www.motgoctroi.com/StLichsu/LSCandai/NgoDinhDiem/NDChau/TieusuNDD.htm )


(15). HOÀNG XUÂN HÃN

Tây muốn lập một nội các ở trong Nam với tính cách hòa hoãn, hòa nhã, hòa bình với ngoài Bắc: không có thể làm được. Hồi ấy, họ có ý định là ông Trần Văn Hữu sẽ làm thủ tướng trong Nam, thay Bửu Lộc, vì Bửu Lộc từ chức rồi. Ông Bảo Đại chắc cũng thế. Nhưng Pháp bị Mỹ kè bên cạnh, với Ngô Đình Luyện, Ngô Đình Nhu. Nhất là Ngô Đình Luyện ở bên này, chắc là nó cho tiền nhiều lắm, với lại nó xui ông Ngô Đình Diệm, ông Ngô Đình Diệm có viết cho ông Bảo Đại một cái thư bốn năm trương nghĩa là lạy lục khú lụ không thể tưởng tượng được, để xin được làm thủ tướng ở trong ấy. Cái thư ấy tôi có được đọc. Rồi lúc đưa Ngô Đình Diệm lên thì tự nhiên Bảo Đại không về được nữa. Bị chặn ở đây. (Thụy Khuê . Nói Chuyện Với Hoàng Xuân Hãn và Tạ Trọng Hiệp.

http://thuykhue.free.fr/hxh/lichsu.html )

Chừng ấy ý kiến cũng khá đầy đủ để độc giả suy xét.
___

CHU THICH

[1]. Dương Trung Quốc, Việt Nam..., tr. 388; Nguyễn Vỹ. Tuấn, Chàng Trai Nước Việt (Chứng Tích Thời Đại Từ 1900 đến 1970, Quyển II. Saigon, ? , 1970. Fort Smith, AR tái bản ở Hoa Kỳ, ?. tr. 512.; S.M. Bao Dai. Le Dragon d'Annam. Paris, Plon. 1990. Cameron, Allan W. Viet-Nam Crisis, A Documentary History, Volume I: 1940-1956. Ithaca, N.Y. Cornell University Press, 1971.. tr. 31-32. Hai bản tiếng Việt in trong tác phẩm của Dương Trung Quốc và tác phẩm của Nguyễn Vỹ hơi khác nhau về ngôn từ nhưng hoàn giống nhau về nội dung. David G. Marr trong Vietnam 1945, The quest for Power (Berkeley, University of California Press, 1995, tr. 71) có nói tới các bản tiéng Việt và tiếng Pháp ở văn khố Pháp và bản đăng trên tờ Dân Báo, ngày 12 tháng Ba. Vũ Ngự Chiêu cũng nói tới tờ Tin Mới, nhưng nhất thời người viết bài này chưa đến được các nơi cần đến để tìm kiếm.


No comments: