Wednesday, November 25, 2015

VÕ THỊ TRUC GIANG * CỘNG SẢN DỐI TRÁ


Nguồn tin tráo trở/ Medienmanipulation



Hồi xưa, còn ở dưới quê, nông thôn miền nam VN thì hẻo lánh, dù cách Sài Gòn, thủ đô chỉ 80 cây số mà thôi, vậy mà tuổi thơ của tôi lớn lên chỉ là nắng mưa ong bướm cây cỏ, sông rạch phù sa, song song với đạn bom của khủng bố kinh hoàng, chết chóc của cuộc chiến tranh Nam Bắc. Nguồn tin tức qua báo chí, đài Radio, truyền hình còn bé thì tôi nào có thiết tha theo dõi, tuổi thơ của tôi chỉ biết rằng Việt cộng là quân mặt trận giải phóng miền nam, còn con trai miền Nam phải đi lính để giữ gìn bờ cõi chống lại giặc thù. Rồi năm 1975 miền Nam thua trận, tôi là đứa con gái mới lớn, buồn vì vận nước nỗi trôi. Gia đình ly tán. Nghèo.



Ngày tôi được nhận vào trường Cao Đẳng Sư Phạm Tiền Giang, tôi học làm cô giáo vì tôi yêu nghề này. Dưới thời Xã hội Chủ Nghĩa Cộng sản VN thì giáo sinh chúng tôi phải thuộc nằm lòng lý thuyết cộng sản, phải học thuộc và nói như con vẹt, thế mới là học tập tốt, được kết nạp vào đoàn, vào đảng nếu có thêm gia đình là “cách mạng”.



Thi nhiệm kỳ I, gặp giờ thi môn Sử, gần hai giờ trôi qua tôi vẫn còn ngồi đờ người trước trang giấy trắng. Môn sử tôi bị “không điểm”, vì không có chữ nào, thầy Hiểu trưởng trường sư phạm "ưu tiên" cho tôi thi lại đợt hai. Chính ông là người gát thi, xem tôi làm bài. Trong phòng chỉ có tôi và ông ta! Tôi không biết mình đã tiếp thu, hoặc cố nuốt cho trôi nổi không những chủ thuyết Karl Marx, Lenin, Hồ Chí Minh...Tôi nguệch ngoạc viết vài chữ cho có lệ, đợt thi môn Sử lần hai này tôi cũng trợt tuốt, may mà có những bộ môn khoa học tự nhiên, toán, lý hóa, sinh vật, đã kéo qua cho tôi đủ điểm trung bình. Tôi được lên lớp không phải ngồi học lại.



Bị cộng sản trấn áp tinh thần quá nên tôi đã trốn đi. Sang đây, trưởng thành theo thời gian, đam mê theo dõi thời sự quốc tế. Buổi sáng thì nghe radio ra rả tin thế giới, trưa thì đọc báo trên internet, tối thì xem tin tức của đài truyền hình. Qua truyền thông đã thu thế giới lại thật nhỏ, qua màn ảnh nhỏ bé tôi có thể biết hết mọi sự kiện xảy ra.



Tôi thấy dường như óc suy nghĩ của mình có xu hướng ngã theo đà của tuyên truyền, qua làn sóng truyền thông ảnh hưởng khá nhiều. Có nên tin tưởng tuyệt đối những nguồn tin tới tai thính giả ? Xứ tự do đời nào nhà nước họ ra lệnh kiểm duyệt ngăn chận tin xác thực ! Nhưng đặc biệt tin tức về VN thì đài ARD, đài ARTE, họ tường trình khác hẳn những gì chứng nhân như tôi trải nghiệm qua trong quá khứ! Dường như sau màn ảnh có bàn tay lông lá nào đó mua chuộc để phóng viên nhà báo thao túng, làm công cụ tuyên truyền, có lợi một chiều cho họ!



Nhờ mạng lưới Internet, nhờ đọc nhiều bài báo khác nhau, ý kiến khác nhau, những điều mà chúng ta không nghe, không thấy phổ biến trên đài, dần dần những ý kiến, tư tưởng khác nhau đó ung đúc thành ý tưởng của riêng mình. Tôi trở thành nhà văn vì tôi muốn gióng tiếng nói của mình thay cho những ai nghĩ mà không có cơ hội nói. Nhiệm vụ của nhà văn là phải vạch trần những gì của Sự Thật, phải trả Sự Thật lại cho Lịch sử.



Vậy, đừng tin vội vàng những nguồn tin mà bạn nghe, đọc trên báo, trên đài, trên Internet, mà hãy dùng thời gian, kiến thức, cẩn thận kiểm chứng bằng nhiều nguồn tin khác nhau, bạn sẽ tìm ra một luồng sáng mới. Đó là óc nhận xét riêng.




Thật đấy!!

Võ Thị Trúc Giang Lúa 9


25.Nov 2015

No comments: