Sunday, November 16, 2014

LÝ TỐNG * KỶ NIỆM CHIẾN TRƯỜNG XƯA


KỶ NIỆM CHIẾN TRƯỜNG XƯA


Mỗi nơi sinh, nơi ở, nơi chôn… đều liên quan đến vận mạng con người. Bởi thế mới có câu: Địa Linh Nhân Kiệt, Đất Lành Chim Đậu, Đất Dữ Chim Bay, Long Mạch, Huyệt Hàm Rồng… Thời ở New Orleans tôi hết Trừ Gian Diệt Bạo đến Phi Vụ Saigon1, Phi Vụ Havana, Phi Vụ Saigon2; thời San Jose thì Tuyệt Thực Little Saigon, Hạ Cờ VC tại USC, Xịt Hình Hồ Tặc tại Triển Lãm VALAA, Phi Vụ Phạm Hữu đến Phi Vụ Xịt Ca Nô Đàm Vĩnh Hưng… và khi move về San Diego, chỉ trong vòng hơn tháng, đã "sáu hưởng" hết viễn dương Hội Ngộ Trùng Dương đến viễn du Đại Hội Phi Công A37.


Để biết thêm về xuất xứ và lịch sử 10 Phi Đoàn Phản Lực Cơ A37, mời đọc bài: "Vài Cảm Nghĩ Về Đại Hội Các Hoa Tiêu A37 Tại Houston (TX) 11/2014" của Niên Trưởng Ga Ru tại:


Nhân dịp Đại Hội Phi Công A37, ngoài dịp gặp hầu hết Phi Công A37, Hội Trưởng Trương Hữu Phúc và Hội Viên Hội Không Quân Houston, các bạn Khóa 65A nói chung, tôi được gặp lại các SẾP và Chiến Hữu cũ Căn Cứ Phan Rang như Đại Tá Không Đoàn Trưởng Lê Văn Thảo, Đại Tá Không Đoàn Phó Võ Văn Ân, Trung Tá Phi Đoàn Trưởng Ó Đen Trần Mạnh Khôi, Thiếu Tá Trưởng Phòng Hành Quân Huỳnh Thanh Minh, Th/úy Trần Tấn Giới, Tr/Úy Trần Trọng Minh; các Phi Công Phi Đoàn 524, 534 thuộc Phan Rang như Thiếu Tá Cửu, Thiếu Tá Tuấn, Th/Úy Giàu... 
Tôi còn được chiêu đãi tại gia hay tiệm bởi các Phi Công và Thân Hữu: Đào Kinh Doanh, Nguyễn Khoa Lộc, Nguyễn Khoa Hoạt, Phạm Kiến, Cao Linh, chị Hồng Hà-Nguyễn Thái Học, Bùi Ngọc Thăng… và hội ngộ với Trần Văn Bé Tư, người em kết nghĩa cùng Dương Ngọc Cư, Nguyễn Lập Đông, tác giả bài Thơ Rượu Tiễn Ó Đen, Vĩnh Hiếu, tác giả Trên Vòm Trời Lửa Đạn, Trương Sĩ Lương, Chủ Báo Thế Giới Mới, Trường Sơn Lê Xuân Nhị, Tác giả Sếp Al Capone, Ðại tá Nguyễn văn Nam, cựu Chủ Tịch CÐ/NVQG Houston, Đại tá Trương Như Phùng, Chủ Tịch Ủy Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gia… và đặc biệt dự buổi chiêu đãi tái thắng cử của Dân Biểu Hubert Võ. (Hình 1)













Trong dịp nầy,Tr/Úy Trần Trọng Minh đã nói về chuyến "Thăm Lại Chiến Trường Xưa" của hai vợ chồng mình vào ngày 8/7/2013 tại Tam Biên (ngã ba biên giới Việt-Miên-Lào) để kỷ niệm Phi Vụ Cầu Dziên Bình mà chính mình là Phi Công đầu tiên đánh sập cầu. (Xem bài Phi Vụ Cầu Dziên Bình và hình đính kèm) (Hình 2)





Ngoài ra Phi Công Phạm Kiến, Khóa 66E, PĐ247 cũng kể lại chuyến du lịch Thái Lan năm 2002, trong đó Công Ty Du Lịch Saigon Tourist, khi đi qua Chonburi Flying Club, đã giới thiệu: "Đây là phi trường Phi Công Lý Tống lấy phi cơ cất cánh bay về rải truyền đơn tại VN tháng 11/2000" và anh đã kịp thời chụp hình trường bay kỷ niệm để gửi tặng tôi.

Nói đúng ra, tôi cất cánh từ Phi trường Bo-Fai và dự trù đáp tại U-Tapao hay Chonburi để Huấn Luyện Viên Thái Thira Sukying thả solo như dự tính, nhưng vì thời tiết xấu, chương trình thay đổi, do đó tôi phải dụ Thira hợp tác bằng cách đề nghị tặng 20 ngàn MK, chi ngay trên máy bay 10 ngàn MK và đáp xuống chi tiếp 10 ngàn MK, nhưng chưa kịp thì bị Cảnh Sát tịch thu. Do chuyến du lịch đi theo hướng Chonburi nên người hướng dẫn đưa Chonburi Flying School vào Danh sách những di tích lịch sử cấp quốc gia Thái Lan thay vì Hua Hin Flying School. Xem Cáo Trạng tội Không Tặc và các hình phi trường liên quan đính kèm. (Hình 3)






Phi Vụ Tử Thần

Những năm trước 1965, khi nói đến những chiến công hiển hách của không lực Việt Nam Cộng Hòa, người ta thường nhắc đến những phi vụ oanh tạc miền Bắc. Nhưng từ khi các mặt trận giao tranh đã dần dần bị đẩy lùi về miền Nam, và đặc biệt sau khi phi công Hoa Kỳ và các loại máy bay hiện đại như B52, F4, F105, A7... không còn trực tiếp tham chiến sau ngày Việt Nam hóa chiến tranh, và không lực Việt Nam Cộng Hòa đã trở thành nỗ lực chính duy nhất yểm trợ các đơn vị bạn dưới đất, một trong các trận oanh kích được đánh giá cao và thường được nhắc nhở là kỳ tích đánh sập cầu Dziên Bình của Không Đoàn 92 Chiến Thuật Phan Rang.

Cầu Dziên Bình là một chiếc cầu chiến lược quan trọng, con đường tiếp tế từ vùng ngã ba biên giới vào mặt trận Kon Tum đã được Hoa Kỳ kiến trúc bằng bê tông cốt sắt thật vững chắc trong những năm trước. Theo nhận xét của các sĩ quan tình báo vùng II, chiến thắng Dziên Bình đã làm trì trệ nặng nề công việc tiến công xâm lược của Cộng Sản Bắc Việt. Nếu không có trận Dziên Bình, chắc chắn ngày Quốc Hận được dời về một thời điểm nào đó vào cuối năm 1974 thay vì 30-4-75.

Phi Vụ Tử Thần bắt đầu từ một buổi sáng mờ sương tại phi trường Pleiku Vùng II Chiến Thuật, Đại Tá Lê Văn Thảo khẩn cấp triệu tập Phi đoàn Ó Đen 548 với những lời giận dữ:

— Các anh biết rằng, chúng ta đã áp dụng chiến thuật đánh BOBS (Beacon Only Bombing System) suốt hơn nửa năm vẫn chưa hạ được cầu Dziên Bình. Đó không phải là lỗi của ta, mà là lỗi kỹ thuật của trung tâm hướng dẫn BOBS. Điều không thể chấp nhận là sáng hôm nay, buổi sáng xuất quân đầu tiên với kế hoạch tấn công mới, phi hành đoàn cảm tử gồm hai người của đệ nhất phi đoàn phản lực A37 lại quyết định rút lui một người sau một tháng tập luyện ròng rã loại bom mới snack eye. (Một loại bom nổ dùng thả ở độ thấp, sau khi được thả, một hệ thống dù sẽ trì hoãn tốc độ rơi của bom, giúp cho phi công có đủ thì giờ đưa phi cơ ra khỏi vùng sát hại.) Bây giờ các anh, phi đoàn A37 trẻ tuổi nhất Không Lực Việt Nam Cộng Hòa, các anh có tình nguyện đảm nhận trách nhiệm nặng nề này không?

Phi công Không Lực Việt Nam Cộng Hòa không thiếu gì lúc phải bốc thăm vì số tình nguyện nhiều hơn số nhu cầu. Hình như chết đến nơi vẫn cười là một đặc tính cố hữu của những người lính mặc áo liền quần. Họ sống thật hồn nhiên, không tính toán, đi vào lửa đạn như đi dạ vũ, không khoác lác, không so bì, không kèn cựa.

Thế nhưng, đặc biệt với cầu Dziên Bình, người cảm tử quân cầm chắc cái chết. Phi đoàn 524 có lý do chính đáng để rút lui một trong hai chiếc phi cơ, bởi vì yếu tố bất ngờ chỉ dung tha phi cơ đầu tiên, chiếc thứ hai chỉ là một con mồi thiêu thân trong chiến thuật xung kích. Trận địa phòng không với hai trung đoàn pháo cao xạ danh tiếng nhất miền Bắc kết hợp với hỏa tiễn tầm nhiệt SA7 cùng hàng ngàn súng lớn, nhỏ khác của ba Trung đoàn Bộ binh Cộng Sản bố trí theo chiến thuật đan lưới để giữ vững một đầu cầu chiến lược quan trọng bậc nhất của vùng ba biên giới Việt Miên Lào. Thiếu Uý Bá đã ví von một cách sống động và đầy ấn tượng về sự khủng khiếp của hệ thống phòng không Dziên Bình:

"Về đêm Dziên Bình bắt đầu khai hỏa trông giống như thành phố San Francisco vừa lên đèn!"
Ó Đen 548 Trung Tá Trần Mạnh Khôi (Ó Đen 01) chỉ huy là một loại hậu sinh khả úy, đã gây nhiều sóng gió khắp chiến trường. Nhưng sự hi sinh thảm khốc của sáu phi công phi đoàn trong một thời gian ngắn đã làm nhiều bàn tay lưỡng lự, nhiều quyết định đắn đo thận trọng.

Nào Hỷ bị phòng không 57 ly bắn tử thương trên vùng trời Mộc Hóa không lấy được xác, nào Thức bị gãy cánh bay tại Ban Mê Thuật, chết không toàn thây, nào Kỷ rơi một cách thầm lặng khi hai trái bom vừa rời khỏi cánh trên đỉnh núi Bà Đen, nào Anh cắm mũi phi cơ xuống một hồ nước ở trên vùng phụ cận Đà Lạt, và hai người bạn phi công khác, đâm sầm phi cơ vào núi chết tan xác, chỉ còn lại hai nón bay, sau một phi vụ trở về trong lúc thời tiết xấu cùng cực. Sự im lặng nghiêm trọng bỗng òa vỡ như tiếng xì lớn của một quả bóng quá căng vừa bị đâm thủng khi tôi đứng dậy, xung phong tình nguyện.

- Lý Tống!

Tôi nói gọn, đảo mắt nhìn quanh tìm kiếm những đồng minh cảm tử:
- Ê! Sư phụ chơi chứ!
Thiếu Tá Nguyễn Tiến Xương (Ó Đen 04) lấp bấp, ấp úng:
- OK. Sợ gì!
Tôi hất mặt về phía phải:
- Ê! Minh chù, mầy còn chờ gì nữa!

Trung Uý Minh (Ó Đen 08) trọ trẹ giọng Huế:
- Đâu có ngán. Đồ đất sét!
Lúng túng chưa biết phải bắt cóc thêm tay độc thân lì lợm nào nữa thì Thiếu úy Hóa, một phi công trẻ vừa du học Hoa Kỳ về, một tay điếc không sợ súng hăng hái đưa tay tình nguyện.

Phi vụ cảm tử bắt đầu, bốn chiếc A37 cất cánh rời phi trường Phù Cát. Đến không phận Kon Tum, phi cơ xuống cao độ dưới 500 feet, bay vòng, chờ giờ hẹn.
- Black Eagle combat formation.
Tiếng leader Xương vang lên ngắn gọn. Bốn phi cơ theo đội hình chiến đấu hướng về cầu Dziên Bình. Trời mù tối vì thời tiết xấu.

Chúng tôi bay len lỏi giữa các sườn núi thấp mây mù phủ kín bầu trời, thỉnh thoảng giật thót mình kéo mạnh cần lái vì những ngọn cây cao chợt xuất hiện trước mũi phi cơ. Sự phối hợp tác chiến khá chặt chẽ, khi 40 phi cơ do Đại Tá Thảo chỉ huy bay 20.000 feet vừa rải thảm hàng loạt bom xuống khu vực cầu Dziên Bình để đánh phủ đầu trận địa phòng không địch, và khi cột khói cuồn cuộn bốc lên, Thiếu Tá Xương cũng vừa báo cáo: “Số 1 in hot. ” Chiếc phi cơ từ dưới một khe suối bất ngờ phóng lên lấy cao độ rồi đâm bổ nhào xuống thả một loạt sáu trái bom. Bom cày nát con đường nhựa rộng và chấm dứt tại mép đầu cầu.

- Hơi ngắn. Sô' 2 off left.
"Hóa nhí" lủi dài theo bờ sông tẩu thoát sau khi ném một loạt bom rơi lỏm bỏm xuống sông, cặp sát mép trái cạnh cầu. Tiếng Không Đoàn Trưởng, gào thét trên tầng số khi số 2 vừa nghiêng cánh vào mục tiêu:

- Phòng không rát quá. Tất cả ra khỏi vùng, hủy bỏ phi vụ!
Tiếng hối thúc, tiếng la hét ngập ngụa trong nỗi kinh hoàng sợ hãi, trong nỗi cuống quýt lo âu.

- Ra hết. Nhanh lên không chết hết.

Tinh thần trách nhiệm đối với sự an nguy của phi công trong Không Đoàn đã buộc Đại Tá Không Đoàn Trưởng thay đổi ý định trong giờ phút hiểm nghèo nhất. Tôi mím môi, giả điếc, phải chơi đến cùng dù phải gãy cánh tại đây. Tôi ôm mối hận Dziên Bình nửa tháng qua, tôi phải rửa hận, phải phục thù.

Phục thù chính bản thân mình bởi vì, trong một phi vụ đánh BOBS, phi tuần 12 chiếc A37 do Đại úy Nguyễn Bảy (Ó Đen 05) lead, trong khi đang bay 20.000 feet và thả bom theo tín hiệu radio hướng dẫn, tôi đã tự ý lén bỏ formation, một mình len lỏi qua các tầng cao độ dày đặc đạn phòng không. Đạn 23 ly rải những cánh hoa đen tử thần trên không trung như những bông sen chen chúc trên mặt hồ sen. Những hoa khói 37 ly treo lơ lửng như những chùm lan rừng. Thiếu Tá Huỳnh Thanh Minh (Ó Đen 03) từng theo Tướng Nguyễn Cao Kỳ bay chinh phạt miền Bắc đã phải thú nhận:


- Suốt cuộc đời bay bổng, tôi chưa từng thấy trận địa nào phòng không kinh khủng như cầu Dziên Binh.
Tôi len lách giữa các ngón tay bạch tuột nhám nhít độc địa đang líu quíu vồ chụp cánh chim sắt, nghiêng cánh ở turning base, cao độ 4,000 feet, đụng phải một đám mây nằm cản ở điểm quẹo in hot. Bị overshoot, tôi trượt cánh phi cơ vào mục tiêu, cố trườn tâm điểm kính nhắm vào giữa cầu và bấm bom. Vì ảnh hưởng lực ly tâm do đạp ép rudder quá mạnh, tất cả loạt bom chém trượt thành cầu rơi bỏm xuống sông.

 Nếu tôi đừng vội, nếu tôi bình tĩnh làm một dry pass quành lại một vòng khác rồi bấm bom, nếu tôi... Làm sao để tự thắng được cái bản ngã yếu đuối, làm sao để tự chủ trong những giờ phút cô đơn đầy hiểm nghèo đã trở thành người bạn đồng hành của người lính “chết không chiến trường” như những phi công? Tôi đau khổ trằn trọc nhiều đêm vì chữ nếu. Phải phục hận! Tôi bổ nhào phi cơ xuống mục tiêu, khói của loạt bom "Hóa nhí” che lấp chiếc cầu, tay tôi khựng lại khi ngón cái đụng vào nút đỏ bấm bom trên cần lái:

Số 3 dry pass.
Tiếng nói khô, sắc, lạnh lùng bất chợt phát qua cổ họng tôi. Tôi gặt mạnh stick về phía phải, tiếng gào của Đại Tá Thảo trên tầng số khàn đặc và thất đảm:
- Ra ngay, ra ngay, phi vụ hủy bỏ.

Tôi không còn thấy lưới đạn phòng không vây bọc quanh mình. Phi cơ bị chòng chành mạnh bởi những khối lửa và sức nổ của họng súng phòng không, bởi những khối không khí hỗn loạn do sức đạn phóng đi. Lưới đạn lửa giăng kín hạn chế tầm nhìn xa.

- Số 4 in hot.
Nhiều tiếng la lớn trên tầng số:
- Sập rồi! Sập rồi!


Trung úy Minh (biệt danh Minh Chù, người được Hà Thúc Sinh nhắc đến trong “Đại Học Máu” không biết đã chết hay bị di chuyển đến một trại tù đặc biệt nào) là số 4 chót, nhưng bất ngờ dứt điểm một cú đẹp đầu tiên. Tôi quành lại, bổ nhào xuống góp những trái bom khiêm nhường đánh bồi vào chiếc cầu vĩ đại đang sụp đổ. Vừa cất mũi phi cơ lên, tôi thót giật mình vì một quả hỏa tiễn Sam phóng lướt qua đầu.
Không phải! Đại Tá Võ Vãn Ân, Không Đoàn Phó, một sư phụ chịu chơi, vừa chơi bạo một cú low pass trên cầu Dziên Bình để tìm cảm giác. Không Đoàn 92 Chiến Thuật Không Quân Phan Rang được tưởng thưởng gần 100 huy chương có giá trị và một số tiền lớn để tổ chức liên hoan. Trong lúc cụng ly, Thiếu Tá Nguyễn Thượng Tứ cười góp ý:


- Thằng đánh sập cầu Dziên Bình trái bom đầu tiên thật tuyệt. Nhưng thằng tình nguyện, động viên anh em tình nguyện và dám làm một go around trên cầu Dziên Bình còn đáng phục gấp bội!


Sau chiến thắng Dziên Bình, Phi đoàn 548 thừa thắng xông lên nện một vố thật mạnh làm tan tác tiểu đoàn chủ lực của Sư Đoàn Sao Vàng Cộng Sản, trong một phi vụ vào một đêm giông gió cuồng loạn. Phi vụ thành công do một lỗi lầm của tôi vì Thiếu Tá Chấn (Ó Đen 02) leader, sau khi cross check, thấy phi đội hầu như đang bay trên vùng phi trường Phù Cát, cho rằng đài BOBS nhầm lẫn nên không bấm bom.
 Tôi vì quen tay, nghe tiếng “tè... ” tín hiệu dài là ấn nút nên tất cả phi công trong đội hình bám theo phía sau đều đồng loạt thả bom theo loạt bom đầu của phi cơ tôi. Tôi bị khiển trách trên đường về thì... tin đại thắng vừa bay đến sáng hôm sau, bởi vì Cộng Quân đã đột nhập đến sát vòng đai phi trường, và chính những trái bom tưởng thả nhầm lại tiêu diệt toàn bộ địch quân. Số tử thi địch quá nhiều không chôn kịp trong một tuần lễ đã sình thối làm nồng nặc cả vùng phi trường Phù Cát.


LÝ TỐNG















No comments: