Monday, June 9, 2014

THƠ THANH THANH

  XUÂN-MAI
                                        (sau này là nữ-sĩ Lê Mai)
An-Điềm trại ấy quá xa-xăm
Mà cháu Xuân-Mai vẫn đến thăm .
Nhìn nó sen son mà sỏi sướt
Lòng tôi như bị vạn kim găm .
Nó nói: Nhà ta đều bình-an;
Cuộc sống bây giờ sung-sướng lắm!
Nói chửa dứt câu lệ đã tràn,
Nụ cười nghẽn ngượng trên môi thắm.
Tôi biết con tôi đã giấu tôi
(Không nỡ cho tôi đau buồn thôi!)
Ngay tự lá thư mà nó viết
Sau khi nó đậu Tú-Tài đôi...
Mỗi lần ăn những món ăn ngon
Con lại chạnh lòng nghĩ đến Ba...
Ý nó trong câu chửa diễn tròn:
Đói thèm trong một xó nhà-pha!
Tội-nghiệp con tôi, buồn biết bao:
Thi đậu mà không có tiệc khao!
Xuân-sắc một thời đang độ thắm
Mà đành gác lại chuyện trầu-cau!
Sợ luỵ  bởi vì là con tôi 
Giềng-xóm lơ xa, bè-bạn tránh!
Gặp khó, cũng bởi là con tôi
Gánh nặng gia-đình nó góp gánh!
Nó nói: Con là con của Ba,
Đàn con mỗi ngày khôn lớn ra,
Quyết sống thế nào cho xứng sống,
Còn thì bất-chấp chuyện trần-sa!
Nó chúc cho tôi sức khoẻ bền:
Đó là tư-hữu quý vô-ngần!
Tôi dặn lại nó: đừng xao quên
Niềm Tin, sức khoẻ của tinh-thần!
Tự đó tôi càng thương nó hơn;
Lòng tôi xa-xót thắt từng cơn.
Nhớ câu hiếu-tử gia-bần* 
Lòng lại sôi lên nỗi uất-hờn!
                           THANH-THANH
                     (trong tập thơ Cơn Ác-Mộng”)
*Gia bần phân hiếu-tử,
                          Quốc biến kiến trung-thần


No comments: