Dân oan (1)
NÀY THÌ "DÂN OAN" - Tập 2
“Mình biết,
mấy cậu lãnh đạo xã gặp nhà báo cứ như là gặp ma. Mà thế đéo nào ở đây
bỏn ghét nhà báo thế không biết. Nghe nói những năm qua các vị này bị
hành ác chiến lắm, báo mình lắm lúc cũng tệ bỏ mẹ, về đéo biết đúng sai
thế nào cứ lên bài chửi loạn, kể cũng tài, báo ta cứ về là nhè mấy ông
khiếu kiện mà gặp, yêu thế chứ lị!"
Tìm hiểu ra
mới biết, ban đầu là “dân” đóng góp tiền để thuê nhà báo, mỗi khẩu là
100.000đ, sau tăng lên 200.000đ tùy từng đợt. Họ chia thành từng tổ, ngõ
xóm để đi thu. Những nhà nào không đóng, ăn rủa rủa nhục như chó!
Ở đâu ủng
hộ, thì mình không biết, nhưng chắc chắn có cái nhóm bán thức ăn gia
súc, bán phân đạm cho 3 xã. Thu hồi mẹ nó đất thì phân bán được cứt. Và
đám đang thuê đất của các hộ để làm trang trại nữa, nghe nói đất đã đền
bù Giải phóng mặt bằng rồi nên những thằng thuê đất không phải trả tiền
thuê, hộ nào còn sản xuất thì cứ sản xuất. Thế nên cứ tài trợ cho nhóm
kia, được lên thì mình cũng lên. Mà khiếu kiện càng kéo dài thì mình cứ
chăn nuôi, cứ hưởng lợi thôi. Nghe nói quỹ này có lúc lên đến cả tỷ bạc.
Hình như CA điều tra thu quỹ nhưng không hiểu sao không xử lý được!?
Có tiền, họ
đi thuê cả luật sư, nhà báo về đông lắm. Chả biết cụ tỷ thế nào nhưng
chuyện văn phòng luật sư Bách Sự Thuận đã nhận của nhóm này 200 triệu
thì cả làng biết. Vì phải công khai chi tiêu mà. Văn phòng này là của
mấy ông Đinh Tiến Hùng trước làm bên VKS quân sự về hưu lập lên, tư vấn
về đường đi nước bước, đi toàn những chỗ hiểm. Khắp các cơ quan trung
ương, các bộ, ban ngành đi ráo không xót chỗ nào. Cứ nói đến đoàn Văn
Giang là Công an Hà Nội chỉ nước vái vì độ bựa của họ. Nghe mấy ông khoe
chiến tích vừa ỉa được bãi trên cổng 35 Ngô Quyền có vẻ tự hào lắm. Bảo
vệ ra bảo đề nghị bà con không phóng uế bừa bãi, liền có bà tên Dơi ra
nói “ai là bà mày, ai là con mày?” rồi tụt mẹ nó quần ra, ông bảo vệ kia
chạy mất dép. Đi nhiều vậy nhưng vì có luật sư nên dân oan Văn Giang
cũng khôn lắm, mấy bác ở trên không chỉ đạo quyết liệt nên họ cứ nhơn
nhơn. Họ thừa biết các bác đang bận bàn về quan điểm!?
Thuê luật
sư, tiêu chán chưa hết tiền thì quay sang thuê thêm các nhà báo về, viết
thả phanh. Cứ chửi được bọn doanh nghiệp, chính quyền là lấy tiền. Gúc
trên mạng thì đầy rẫy. Đéo mẹ mỗi bài sủa lên được thì cũng 10tr ngon.
Lại được tiếng là thời sự nữa chứ. Mình thấy mấy đứa bên Nông nghiệp về,
cấm đứa nào nói ủng hộ CNH- HĐH, đô thị hóa. Đm toàn chửi Công phá nông
thôi. Nó cứ mang cái nghị quyết tam nông ra nó dọa mình. Mà nghĩ cũng
đúng, nó phải bảo vệ tư liệu sản xuất của nó chứ. Có cứt mà nó ủng hộ
lấy đất nông nghiệp ý. Thực hiện đúng tôn chỉ mục đích báo ngành đấy.
Nhưng đcm nó, nó ăn tiền mồ hôi nước mắt của người nông dân đấy ạ.
………………………………..
Đận này,
phong phanh nhưng không kém phần hừng hực, lại đang diễn trò lệ quyên để
chữa trị cho chân của em hót gơn, 50k/suất, đại khái thế, tiền có đến
em hót gơn chân dài này không, thì chỉ có chúa biết, em hót gơn biết,
đám “dân oan đầu lãnh” này biết, và hehe …..mình biết, thế mới tài!
Mình khâm
phục tờ Tuổi trẻ, lăn lộn với dân đến thế là cùng, “dân oan” Văn Giang
vừa chuẩn bị “kế hoạch xuống đồng”, đã thấy phóng viên Tuổi trẻ ngồi
chồm hỗm, trang thiết bị tác nghiệp đầy đủ, thông tin còn nhanh nhạy hơn
đám an ninh, nể thật!
Tay phóng
viên này, thực hiện đúng phương châm sát ván với “dân oan”, từng ăn cùng
mâm và hehe ngủ cùng phản với đám Lê Văn Chi, Lê Thạch Bàn như mình đã
viết, và khi biết rằng, tay này mới chỉ là cộng tác viên, thì sự nể phục
lại tăng thêm bội phần.
Lãnh đạo
Tuổi trẻ biết không? Mình nghĩ là không biết, vì nếu biết, chẳng ai cho
đám nhân viên của mình xây dựng hình ảnh một tờ báo hoành tráng, trở
thành hình ảnh của một con chó đói giơ xương thè lè dãi nhớt, đám “dân
oan” nhứ nhứ khúc xương cùi ở đâu, là chạy rông ở đó, ăn chực nằm chờ
kiếm vài xu lẻ, mình biết, vài xu lẻ là cụ thể bao nhiêu, nhưng tạm
không nói.
Tay này, có biết sự thật về diễn biến, bản chất của đô thị Văn Giang, và chân dung của đám “dân oan” không? Thừa biết!
Biết, mà tại sao lại thế? Hỏi – đã là trả lời!
Tay phóng
viên kền kền này, là ai, và đã bẻ bút, đút phong bì như thế nào? Tự
Điệp, họ Hoàng, vào thằng gúc, hỏi anh Bàn ở Văn Giang và tay Điệp Hoàng
tờ Tuổi trẻ, ra ngay lập tức.
DG
Chuyên mục: Dân oan, Giải phóng mặt bằng, Lê Thạch Bàn, Lê Văn Chi, Quan đánh dâ

No comments:
Post a Comment