Câu chuyện vượt biên của một gia đình Việt tại Đức
Cập nhật lúc 08-02-2013 15:15:02 (GMT+1)| Người Việt ở Dorsten liên hoan với cha đạo. Ảnh: Picasa. |
Hoang Nhu Thiet nay đã 64 tuổi, cùng vợ và các con vượt biển vào năm 1980 để thoát khỏi Việt Nam. Số phận đã đưa anh đến Đức trên chuyến tàu định mệnh năm ấy.
“Ngày
24.4.1980, chúng tôi lên thuyền, tất cả 45 người cùng thực phẩm đủ ăn
một tháng,“ Nhu Thiet kể. Thuyền lúc đó rộng 3,8 mét, dài 11 mét, chở
những người Việt muốn đi tìm miền đất mới, trong đó có anh và người vợ
đang mang thai đứa con thứ tư.
Họ đã lái thuyến hướng về phía mà họ
nhìn thấy có một chiếc trực thăng nào đó và luôn ra tín hiệu bằng ánh
sáng để cầu cứu. Sau 2 ngày lênh đênh trên biển, một chiếc tàu lớn hiện
ra.
“Chúng tôi sợ rằng đây có thể là thuyền
Nga,“ người đàn ông Việt Nam kể lại. Tuy nhiên, họ đã may mắn vì đó là
một con tàu Đức đi trên biển để cứu những người Việt Nam. Cùng với
chuyến tàu định mệnh này, họ đã đến Đức.
“Tôi không quan tâm tàu đi đâu. Tôi đã
muốn đến Mỹ vì có họ hàng, nhưng tôi cũng chào đón Đức,“ Hoang Nhu Thiet
chia sẻ. Với anh và gia đình, điều quan trọng lúc đó là được thoát khỏi
Việt Nam.
“Chúng tôi phải rời khỏi nhà mình gần
Sài Gòn. Ở đó, tôi từng là bộ đội. Họ dọa tôi sẽ cho tôi vào trại cải
tạo vì lí do chính trị,“ Nhu Thiet nhớ lại thời kì đó.
Sang đến Đức, họ được đưa về một trại
tập trung, sau đó phân tán trên toàn Đức. Nhà họ Hoàng đến thành phố
Dorsten, nơi vợ anh sinh đứa con gái. Họ trở thành những người Việt thứ
hai ở thành phố này và cô con gái được đặt tên Đức Martina.
Cả gia đình đã rất hạnh phúc khi vượt
biển thành công. Trải qua bao nhiều đắng cay, cuối cùng thì niềm vui
cũng đến với họ. Người con gái họ bỏ lại Việt Nam khi đó mới lên hai
tuổi. Nhưng chỉ ít tháng sau khi vợ chồng nhà họ Hoàng rời quê hương,
đứa bé đã được một người khác nhận nuôi và họ cũng vượt biên và kế hoạch
đoàn tụ của họ đã thành công.
Sau bé gái Martina, vợ Nhu Thiet đã hạ
sinh thêm 3 người con nữa tại Barkenberg. Gia đình đã tìm được một quê
hương mới. “Chúng tôi sống tại đây và trở thành một phần của xã hội này.
Mấy chị em chúng tôi hồi nhỏ hay đi hầu lễ cha đạo, giúp việc trong nhà
thờ vào mỗi kì nghỉ hoặc đưa thư giúp cha. Chúng tôi thuộc về nơi này,“
Martina, năm nay đã 32 tuổi, kể về tuổi thơ của mấy chị em cô. Dù vậy
thì một phần tình cảm gia đình cô vẫn dành cho quê hương Việt Nam.
Năm 1998 Nhu Thiet Hoang có trở về thăm
quê hương. „Nhưng tôi thật sự không muốn quay lại đó nữa“, người đàn ông
này thẳng thắn nói. „Cảnh sát đã giữ tôi 3 tiếng đồng hồ vì thị thực
của tôi và họ đưa ra cho tôi vô số câu hỏi. Lúc đó tôi cảm thấy mình như
một phạm nhân.“
Nghiêm Trang, Nguy Nga – vietinfo
No comments:
Post a Comment