Thành phố tôi ở, mùa xuân
- Created on Friday, 15 February 2013 01:06
- Category: Tạp Ghi

Buổi sáng vừa thức giấc, tôi nghe tiếng chim hót ngoài vườn. Những tiếng chim hót nghe thật lạ. À, những chú chim trốn tuyết vừa trở về sau những ngày dài phiêu du phương nam. Nhìn ra bên ngoài khung cửa, những búp xanh non đang đua nhau đâm chồi trên những cành cây. Vườn sau nhà, những hoa đào, hoa mận, hoa lê cũng bắt đầu nở nụ. Mùa xuân đã về lại nơi thành phố.
Mười
tám tuổi, tôi đến thành phố này rồi ở lại. Nơi đây, tôi đã học làm
người lớn, cả cái tốt lẫn cái xấu. Những điếu thuốc ngập ngừng trên môi
trong những lần đầu tập tành hít vào rồi thở ra những vòng khói xanh mơ
mộng. Những ly cà phê đậm, những cốc rượu mềm môi và những tối lang
thang cùng bạn bè. Cũng ở nơi đây, tôi đã biết yêu, biết tương tư, biết
thế nào là hờn giận và đã biết buồn. Những nỗi buồn của tuổi mới lớn,
nhè nhẹ nhưng mang chút ray rứt như cố tình làm tôi lớn mau hơn chút
nữa, kéo tôi xa hơn chút nữa cái thế giới của hồn nhiên vô tư. Và tôi đã
sống cùng những thay đổi của thành phố qua năm tháng. Người về mỗi ngày
một đông hơn. Nhà cửa mỗi ngày một nhiều hơn. Những rừng cây biến mất
nhường chỗ cho những phố xá mọc lên, rộng lớn hơn, mới mẻ hơn. Những
rừng cây hiền lành tôi đã nhìn thấy bốn mùa đi, về nơi ấy. Người đến và
cây đổ. Để xây dựng một cái đẹp này, con người đã phải phá đi một cái
đẹp khác. Tôi mang nỗi buồn phiền của con thú mất rừng.
Có
những ngày mưa phủ thành phố, bầu trời ảm đạm và nỗi buồn vắng lê thê
bất tận như cái khoảng thời gian chờ đợi từng giọt cà phê chậm rãi rớt
xuống đáy cốc. Và những lần cơn bão rớt qua. Tôi đứng nhìn thành phố xơ
xác, run rẩy, tê tái. Nhưng rồi có những ngày khô ráo và đẹp. Khoảng
trời trong xanh cao vút, những giọt nắng vàng tươi nhảy múa tung tăng
trên đường phố hồn nhiên và hạnh phúc.
Có
điều lạ là tôi sống với thành phố này đã lâu nhưng lại ít khi nghĩ về
nó, gần như với thái độ dửng dưng. Có lẽ một phần vì sự liên hệ giữa tôi
và thành phố gần gũi quá như thể hai là một nên tôi đã không nhận thức
rõ sự hiện diện của nó. Tôi nghĩ, đôi khi người ta cần có một khoảng
cách không gian và thời gian cần thiết để có thể quan sát kỹ hơn một sự
vật hay một con người. Và tôi cũng thế, tôi cũng cần một khoảng cách vừa
để tôi có thể nhìn ngắm thành phố của tôi say sưa như đã hơn một lần
tôi nhìn si mê một người con gái, để tôi có thể nhìn được hết những nét
đáng yêu của nó và thầm cảm ơn tạo hóa và định mệnh nào đã đưa những
bước chân lạc lối của tôi về nơi đây.
Hôm
nay, tôi ngồi nghĩ về thành phố nơi tôi ở và tôi muốn viết về nó với
tấm lòng của một kẻ đã sống gần gũi với nó nhiều năm. Hơn thế nữa, như
một sự trả ơn.
Và,
anh muốn viết về em. Vì, nếu không có hình ảnh của em thì sợi dây liên
hệ giữa anh và thành phố này sẽ không toàn vẹn. Chúng ta đã có với nhau
thật nhiều kỷ niệm ở những cuộc hò hẹn, nơi những góc phố, dưới bóng rợp
của những hàng cây sồi lá xanh quanh năm. Anh đã thấy hạnh phúc biết
bao khi ngồi chờ người yêu nơi một quán nước. Có những lần em trễ hẹn và
anh muốn thế. Anh mong em đến thật trễ để anh ngồi đong hạnh phúc. Mỗi
phút giây trôi qua là những giọt hạnh phúc âm thầm rỏ xuống trái tim
anh. Những giọt hạnh phúc theo máu lang thang khắp cùng cơ thể, râm ran
từng tế bào. Da thịt anh nổi gai, thứ gai hạnh phúc tuổi trẻ có nguy cơ
bùng lên thành cơn bão lòng thổi phăng đi những thành quách luân lý và
những ràng buộc.
Anh
ngồi nhìn phố xá và những bóng người qua lại và anh mường tượng ra
khuôn mặt em lúc ấy. Vạt tóc che khuất một phần khuôn mặt làm cho khuôn
mặt em mang một vẻ bí ẩn và thu hút lạ thường. Và anh bỗng thấy thành
phố của chúng ta mang lấy khuôn mặt em. Hình ảnh đó đã in đậm trong trí
nhớ anh và mãi đến bây giờ, mỗi khi anh nghĩ về thành phố, anh lại nhìn
ra khuôn mặt em năm xưa. Hình ảnh khuôn mặt em đã làm cho thành phố thêm
thân thiết, gần gũi với anh.
Một
buổi tối mùa xuân, sau cơn mưa vào buổi chiều, những con đường còn đẫm
nước. Anh cầm tay kéo em ra khỏi cuộc vui, thoát khỏi đám đông. Chúng ta
bỏ lại đằng sau bạn bè và tiếng ồn ào. Bước đi trên con phố vắng, dưới
những tàn cây phủ đầy bóng tối. Anh nắm tay em nhón bước qua những vũng
nước đọng in mờ hình bóng của hai chúng ta và ánh điện thành phố. Ánh
điện vàng heo hút trong đêm và hai chiếc bóng hạnh phúc đổ dài trên mặt
đường. Gió và hơi nước làm cho không gian đêm ẩm và lạnh. Đôi vai em so
lại làm anh lo lắng.
“Em lạnh?”
Em gật đầu nhưng mỉm cười nhìn anh.
Cái nhìn đắm đuối và nụ cười nhẹ ấm như hơi thở.
“Đêm
nay em thấy mình thật hạnh phúc. Em thích được lạnh như thế để nhớ mãi
cảm giác này. Bỗng dưng em ghét ngày mai và em ước sao đêm nay cứ dài
mãi...”
Chúng ta lại im lặng và để tâm hồn tự do bồng bềnh với những suy nghĩ riêng tư.
Những
giọt nước mưa còn đọng trên tàn lá lúc này bị gió thổi tung lên, hắt
vào mặt anh và em. Anh nhìn thấy những giọt nước long lanh lăn trên gò
má em mát lạnh và em cười sung sướng thành tiếng. Chúng ta tiếp tục bước
trên con đường lát đá. Gót giày gõ lên mặt đường tạo thành những âm
thanh khô ấm, vang xa rồi tan loãng vào trong đêm tối.
Chúng
ta đi bên nhau gần hết một đêm lang thang. Rồi chúng ta kéo nhau vào
quán rượu. Quán ấm và tối. Hơi nước bên ngoài bám vào cửa kính tạo thành
một lớp sương mỏng mờ đục. Quán khuya nên thưa thớt. Người ca sĩ có
khuôn mặt buồn xa vắng và đôi mắt xanh sâu thẳm dưới ánh đèn sân khấu.
Tiếng hát khô, rã rời, níu gọi.
Close your eyes and dream
And you can be with me
'Neath the waves
Through the caves of ours
Long forgotten now
We're all alone
We're all alone (1)
Âm thanh như quyện lấy hai chúng ta. Em nhẹ ngả đầu vào vai anh. Hương thơm từ chân tóc phà nhẹ vào mũi anh làm hồn anh chơi vơi. Giữa bóng tối vây quanh, dường như tất cả đã bị lãng quên. Chỉ còn riêng hai chúng ta. Và, lần đầu tiên chúng ta uống với nhau những ly rượu đầy. Vị rượu ngọt mềm. Hơi rượu thơm quyến rũ. Đêm ấy, chúng ta đã say bởi rượu hay tiếng nhạc? Hay cả hai?
Khi rời quán thì đêm đã khuya. Bước chân hụt hẫng trong cơn say còn váng vất. Từng cơn gió lạnh thổi thốc vào mặt làm tan dần hơi men. Em chưa muốn về nhà. Em nói thế. Em còn muốn lang thang cùng anh cho hết đêm ấy. Trời khuya trở lạnh nên anh đưa em vào một tiệm cà phê nhỏ, mùi cà phê phảng phất trong không gian làm cho khách khi vừa bước vào là đã cảm thấy như được sưởi thêm chút ấm. Chúng ta kiếm một góc khuất và gọi hai tách cà phê. Thứ cà phê Columbia loại trung bình nhưng hương thơm đủ để gây cảm giác thích thú. Và chúng ta ngồi đó chờ sáng. Anh và em đã sống hết một đêm hạnh phúc. Có mấy khi chúng ta được sống hết một đêm đã đời như thế nên anh nhớ mãi. Hạnh phúc như cơn mưa đầu xuân tưới mát tuổi trẻ anh.
Có
những niềm hạnh phúc đến thật tình cờ. Vì không chuẩn bị nên nó làm ta
ngỡ ngàng. Nhưng ta sung sướng. Em là một tình cờ. Em mang tình yêu đến
cho anh. Anh chẳng cần tìm kiếm. Anh chẳng phải lo toan. Anh chỉ biết
đón nhận. Em có biết bao nhiêu những chọn lựa mà em lại chọn một anh
chàng cù lần bậc nhất. Có lẽ vì cù lần nên em cảm thấy an tâm chăng? Và,
em đã khôn khéo biết bao. Chẳng bao giờ tìm cách vượt anh. Khi nào cũng
nhường anh nửa bước. Luôn luôn là ngôi thứ hai trong sự hiện hữu của
chúng ta để anh được tự tin và cảm thấy mình là một người đàn ông đúng
nghĩa, là phiến đá, là chỗ dựa vững vàng cho em. Cuộc tình của chúng ta
không có tiếng khóc. Đôi khi cũng có những giọt lệ giận hờn, nhưng tuyệt
nhiên chưa một lần phải nức nở. Và anh thầm cảm ơn em vì những điều ấy.
Từ
trên đồi cao tôi nhìn xuống phía dưới, thành phố tôi ở, buổi chiều nắng
tắt. Bầu trời lúc này tím thẫm và một màu xám nhạt bảng lảng khắp không
gian. Mùa xuân nhưng trời về chiều còn chút hơi lạnh của những ngày tàn
đông. Con đường xa lộ dài và thẳng tắp chạy ngang qua thành phố. Xe cộ
tiếp nhau. Những ngọn đèn xe nối dài thành những đường thẳng tắp màu
vàng, đỏ hai bên kéo đến vô tận. Phía xa xa là hồ nước ẩn hiện sau rừng
cây. Ở nơi đó, có những lần chúng tôi đến nghe thông reo vào buổi chiều.
Có những chiều hoang vắng. Không gian là hai chúng tôi, rừng cây và hồ
nước. Thật yên lặng, chúng tôi lắng nghe tiếng thông reo vi vu. Bên kia
bờ hồ, nhà máy điện đứng cô đơn, lẻ loi trong chiều. Hai cột khói thẳng
chầm chậm nhả những mảng khói trắng mỏng lên nền trời thẫm. Những mảng
khói trắng như những đám mây lặng lẽ in bóng trên mặt hồ nước mờ nhạt và
ánh điện của những ngôi nhà trên triền đồi gần đó vừa thắp sáng. Bóng
đêm đã lần tới, tiếng gió thông đã ngưng hẳn nhưng nỗi niềm hạnh phúc
còn vương vất đâu đây.
Con
đường mùa xuân hôm nay mang một màu xanh mới. Con đường thân quen mà
chiếc xe lăn bánh đi, về mỗi ngày từ bao lâu. Bây giờ thì đã không còn
những giờ phút thảnh thơi để thả bộ trên ấy. Bây giờ cuộc sống là những
bận rộn mới, tất cả đã không còn là của riêng mình. Bây giờ là tự ràng
buộc mình và sống có trách nhiệm đối với những người thân bên cạnh. Bây
giờ, ở một khoảnh khắc nào đó bất chợt nhớ về ngày cũ. Cuộc sống và
những mơ ước của ngày xưa ấy là hoài niệm hôm nay. Và may mắn thay khi
thấy mình vẫn còn có những ngày tháng đẹp đẽ để nhớ về.
Và,
vui sướng biết bao về một nơi chốn mà ta đã trải tuổi trẻ và đã để lại
nơi đó biết bao nhiêu kỷ niệm để rồi chẳng phải ngẫu nhiên hôm nay ngồi
đây viết về nó mà lòng cảm thấy tràn ngập hạnh phúc.
Thành phố tôi ở, mùa xuân. Và em.
(1) We’re all alone – Boz Scaggs
No comments:
Post a Comment