Hàn
Song Tường
CHIẾC BÓNG
truyện
ngắn
Dựa mình trên cái xích đu, quyển sách để bên cạnh, không gian đang tịch mịch, lặng lẽ, bỗng dưng hai mẹ con họ lại lớn tiếng, khiến tôi phải chú ý. Đứa con giọng khó chịu. Mẹ, con không muốn tu hành gì ráo trọi. Mẹ xem, người tu thì thành tiên, thành Phật, còn loại vật có tu mấy kiếp cũng chỉ thành quỷ, thành người. Mà đó chỉ là biến hoá mà ra, trong giây lát thôi. Hoá quỷ thì ai cũng sợ, hoá người cũng để mua vui. Vâỵ con không muốn nữa. Bà mẹ lắng nghe rồi dụi má vào vai con, nói như van. Ta đây tu trước là để trường sinh bất tử, sau có phép để biến hoá. Con xem mới đây mà chúng ta có thể đổi được sắc lông của mình, lúc đỏ, lúc xanh. Trông thật là lạ phải không. Con vẫn không thích. Nói rồi đứa con vút cánh bay nhanh. Và mẹ nó cũng bay theo bén gót, vài sợi lông tơ rơi xuống người tôi còn dính đầy trên áo.
Trời xanh như
ngọc, thành phố vừa thoát một cơn bão, gió đi
hướng khác. Lá bùa tôi dán ở cánh cửa,
được gỡ xuống cất kỹ. Thầy tôi
dặn, đối với thầy, tôi không cần nguyên
tắc, hay lỗi phải, thầy có thể đọc
được lòng tôi, khi tôi vào căn phòng màu tím và đóng
cửa lại. Đây là năm thứ tư tôi theo thầy
học phép tiên. Căn phòng này được sơn lại
cả ba lần. Mỗi một phép tôi tạm hiểu, thì
sơn lại một màu. Cũng như mỗi tuần vào
ngày thứ hai, tôi phải đọc 20 lần câu chú kính
người, nể thiên hạ. Câu chú này rõ hay, do thầy
tôi soạn ra. Sau đó là bài ma ha phạt xà da đế, có
nghĩa là đạo pháp rực rỡ bao la, không bờ
bến, chính là chỉ về hoá thân của đức
bảo kích thủ nhỡn bồ tát, tôi phải đọc
100 lần, bài thứ ba những chân ngôn lấy từ sách
tu tiên, sách của các bậc đại thánh. Khi học
đạo với thầy, tôi có thể chọn bất
cứ tuần nào trong tháng. Một tháng chỉ học
một tuần, khi không muốn học cũng chẳng
cần xin phép. Thầy dễ lắm, ông ấy không thích phép
tắc của thế gian, tôi là người học trò
thứ ba của thầy, hai người kia, một đã
chết, một giàu có vô cùng, kim cương mà hắn
cất bằng lon, lâu lâu đổ ra nhìn cho thích. Thầy
bảo hắn đi sai đường, nhưng chẳng
la mắng gì. Thỉnh thoảng hắn đến
đổ tiền xuống nền nhà của thầy, ba
người đếm từ thẫm tối tới khuya
mới xong, tiền này tôi không biết thầy cất
ở đâu, ai có mượn tiền của thầy thì
cũng phải làm giấy tờ đàng hoàng, có luật
sư làm chứng, dĩ nhiên thầy tôi là một
người đắc đạo, tài giỏi.
Học được ba
năm là tôi có thể nghe được tiếng loài
vật, nhưng chỉ khoảng nửa tiếng
đồng hồ, đây là cái phép thầy truyền vào
người tôi, tự nhiên một ngày ngủ dậy,
bỗng dưng cảm thụ được quyền này,
tôi gọi là quyền, vì khả năng này ghê khiếp
hơn mọi chuyện trên đời, khi tai lỡ nghe
phải, thì miệng tôi luôn đọc một câu triết
pháp của thầy, hoặc câu trong kinh đại bi chú
đó là câu giả kiết ra a tất đà dạ, có
nghĩa kim cương pháp luân, luôn hàng phục oán ma,
kết lại một mối ma chướng và có thể
tiêu hóa vô hình mà được thành tựu…Không ai có thể
tưởng ra nỗi vui sướng, thỏa chí trong lòng
tôi, khi hiểu rằng muôn loài trên quả đất này
đều nuôi bao nỗi oán hận, thất chí, hão huyền
như nhau cả.
Tôi cao 5'8, mặt mày sáng
sủa, rõ một thanh niên 28 tuổi đẹp trai và
học giỏi, tốt nghiệp B.A hạng honor, đang
làm ở ngân hàng, nghe kể là giòng dõi của một bại
tướng bên Tàu, chạy sang Việt nam cư trú, giòng
họ chia ra nhiều nhánh, mỗi nhánh mỗi tật,
hiền lành, tàn ác, đam mê, khốn khổ, giầu, nghèo
chênh lệch, lúc thạnh, lúc suy. Giòng thứ nhất kể
từ ông cố nội tôi thờ đức Khổng
Tử, lấy câu sự sống chưa biết, biết
chi sự chết để cấm con cháu mê tín dị
đoan, nhưng đến đời ông chú ruột
của bố tôi, thì theo ông Lão Tử, trong nhà treo nhiều
tranh Lão Tử cưỡi trâu đi dạo, Trang Tử
cầm quạt bước loanh quanh dưới núi,
nhưng các con cháu sau này thì loạn, đạo, đời
tùm lum, lai Mỹ, lai Tàu túa sua, tóc vàng, tóc đỏ
đủ màu. Tôi là con cháu của giòng thứ nhất, không
hề nói được một câu tiếng Tầu.
Chị tôi bảo có tào lao, mình người Việt chính
cống có Tầu hồi nào, tại cái họ mình nó ít
người có, nên bà con đặt ra gốc Tầu cho vui.
Trước họ hàng ở Việt Nam phân tán, lấy
tiền bạc, địa vị làm cách phân gianh, giàu không
chơi với nghèo, giỏi ít tiếp xúc với dốt,
giờ thì khác nhau, sau 1975 đổi đời, ai cũng
bỏ của chạy lấy người, đâu đâu
cũng là nhà, kẻ trước nghèo đi lượm ve
chai, bán thịt quay, sang ở Mỹ thành giàu. Kẻ ở
Việt Nam trước là cô chủ, con ông chủ ngân hàng
sang đây thành nghèo, vì thế họ hàng lại tìm kiếm
và hàn gắn lại, đẹp, xấu, kể hết ra
cho bỡ cơn bỉ cực, cô Bảy tôi khi lên cơn
chửi Ba Tầu có tính đầu cơ tích trữ, vì
vậy Ba Tầu một phần làm hỏng miền Nam, nên
cô mới ra nông nổi này, chồng vượt biển
mất tích, con đi tù, và cô Bẩy còn cả quyết
người Tầu là ở dơ nhất thế giới,
nên bệnh hoạn từ họ mà truyền ra, từ
bệnh sâu quảng, giang mai, hột xoài, thiên pháo cũng do
họ lây lan ra cả.
Đã hơn hai
mươi năm qua rồi, bà con trẻ tuổi của
tôi, lớn lên bên Mỹ cũng nhiều, tôi đi mọi
nơi đều gặp họ hàng, người hay, kẻ
dở trong họ tôi không thiếu, duy có tôi, hiện
được chị gái phong cho cái tên “quái nhân”.
Điều này rất bí mật. Chị tôi khóc. Tao không
ngờ mày đi học trò tà ma, quỷ quái gì đó, mày
giờ lạ quá em ơi. Tôi bịt miệng chị
mắng. Thật là đàn bà bậy bạ, thầy tôi mà
nghe được không vui. Trời đất, thời buổi
này mà mày còn tin chuyện phép tiên, chỉ là chuyện hoang
đường. Tôi bực, đập cái gối xuống
đất. Tôi nói chị im, chị không tu được
để tôi tu, không luyện phép được để
người ta luyện, cõi học bao la, lấy đâu ra
quả quyết là sai hay đúng. Chị quết
nước mắt bỏ đi, tôi vào phòng ngồi trên
một cái khăn lớn, luyện khí công, chân khí này, không
dễ mà học được. Bài chú luyện
được thầy tôi sửa chữa, thêm khá nhiều
quy tắc. Sau khi đọc thuộc lòng một trang
giấy gồm 1021 chữ, cứ đọc như vậy
một năm, đọc cho đến khi nào mồ hôi toát
ra từ lỗ chân lông nhỏ xuống như tắm, sau
đó mới bắt đầu ngồi yên mà tập khí
công. Khi luyện tầng thứ nhất, hít hơi vào
bằng mũi rồi đưa xuống đan
điền, xong dùng ý vận chuyển toàn thân, bao bọc
khắp châu thân. Tầng thứ hai, dùng ý chuyển xuống
hai lòng bàn tay, dùng ý chuyển xuống hai lòng bàn chân, rồi
từ từ dùng ý đưa lên đỉnh đầu.
Tầng thứ ba, dùng ý khai mở đại châu thiên
từ đỉnh đầu. Tầng thứ tư, thu
nhận từ trường là điện quang ở ngoài
không gian rút vào thân. Khi điện quang nhập thân, dùng
tất cả ý chí tập trung, đưa hết chạy
toàn thân rồi phát ra luồng điện quang bao bọc, và
từ điện quang là khí công. Thú thật một năm
ngồi luyện, chưa đi đến đâu, ra ngoài
trời lạnh dưới không độ vẫn thấy
rét, áo ngoài vẫn phải khoác thêm, tôi than với thầy,
tôi muốn đi trên tuyết mà cởi trần, thầy tôi
cười, chuyện nhỏ, nhưng cũng không phải
dễ sợ, cố gắng thì được, thầy an ủi
tôi, tôi hiểu tôi không đáng làm học trò thầy, cho dù
bây giờ tôi có thể dùng ngón tay trỏ đẩy tuôn
một giọt máu tím xuống ly nước lạnh,
cầm trên tay một viên đá, khiến nó tan ra
nước nóng vẫn coi tầm thường quá, tôi chê
tôi. Để bỏ thêm công sức vào tu luyện, tôi
đã chia tay với Mỹ A người yêu, mà chỉ
nghĩ đến phép tiên. Cô nhỏ này không chịu bỏ
qua, cô cứ lằng nhằng cả năm nay, hết email,
gọi phôn, đón đường, làm khổ tôi không ít, lúc
tôi đang ngồi luyện khí công, chẳng rõ sao cô vào
được trong phòng tôi, đập phá đồ
đạc, xé sách xé vở, trông cô như bị kinh phong, cô
hét. Tên ngu kia ơi, bộ mắc bệnh hay sao mà bỏ
tôi. Tôi lắc đầu. Tôi đã giải thích với cô,
tôi đi học phép tiên. Nói mấy cô cũng chẳng
hiểu, cô cứ gào lên, cô lột quần áo, nhảy
tưng tưng điên khùng, tôi năn nỉ cô, tôi nói tha cho
tôi, tôi không muốn dính dáng vào đàn bà nữa. Cô không nghe,
cô lại làm ồn thêm. Cô đập tay, đập chân. Cô
hỏi ai cho anh uống bùa mê, thuốc lú gì, người
đang bình thường mà hóa ra dại thế này.
Nước mắt cô lả chã rơi. Tôi nghĩ
đến ngón tay tuôn máu tím, máu xanh của tôi rồi
mỉm cười. Bóng cô mờ mờ nhạt phếch, cô
đi lúc nào tôi không biết, cái nịt ngực vất trên
ghế, tôi xếp lại cho vào ngăn tủ…
Thầy đọc
một đoạn sách Trang Tử. Chạy không biết
đi đâu, động không biết làm gì, chẳng
những quên người mà thực cũng chẳng nhớ
tới mình nữa. Khi ta luyện được cái tâm
như thế, tức là cõi lòng đã thư thái định
nhất, mà nẩy ra thứ ánh sáng trời, nói khác đi,
tức là chính thì tĩnh, tĩnh thì sáng vậy. Thầy
bảo hãy đọc cho thấu suốt một
đoạn thôi cũng đủ mở cánh cửa cho
những chuyện bắt gặp ở đời. Tôi
bảo tôi đọc mà như con vẹt..Kể từ lúc cô gái
đến quấy rầy tôi, đúng lúc tôi luyện khí
công, hôm ấy suýt nữa máu dồn mạnh ở tim,
bể tim mà chết. Con khỉ gió ấy, vú nó cứ
tưng lên xuống, tôi nhắm mắt mà nó cứ hiện
ra. Điệu này phải bỏ học một tháng,
chứ không tẩu hỏa chết toi. Thầy lại
đọc. Hàn Tiên Tử cháu ruột của nhà thơ Hàn
Dũ tu tiên đắc đạo, dùng một bình
rượu mà rót cho khắp lượt khách uống,
cả trăm người không hết, lấy chậu
đựng lửa mà trồng sen, phút chốc nở hoa
thơm ngát cả nhà, Hàn Tương Tử, đẹp trai
như thế, văn chương như thế mà còn
phải bỏ tất cả để tu tiên, vậy ta là
cái thá gì trong thiên hạ, ta chỉ sợ tu tiên không
được, anh phải thắng cái tầm
thường đang lóe ra trong óc anh. Tôi cúi mặt. Thầy
đã đọc đước ý tôi. Tôi đứng
dậy bỏ về, thầy không tiễn, chẳng
hỏi, đây là ngày buồn của tôi. Khi tôi hỏi
thầy một câu. Sao đã lâu thầy không biến ra
một chùm nho. Thầy cười. Cứ biến thế,
thiên hạ làm sao buôn bán. Tôi không muốn làm ồn ào cái
thế gian này.
…Trời khuya lắm, tôi đứng ở lan can
nhà trọ, khi tôi đi tìm Mỹ A, lúc nghe cô bỏ nhà đi
lang thang, theo nhóm bụi đời, tập vũ sexy.
Thẫm tối. Tôi đi tìm cô ở ba nơi phòng trà, ca
nhạc, cô ở đâu, cho dù cái gì đi nữa, tôi vẫn
muốn cô sống bình an. Cô nói. Bình an cái mả trời anh,
khi cô túm tôi ở chỗ đậu xe, rồi theo tôi về
nhà. Cô im lặng nằm ngủ, mặt quay vào vách, con bò
điên thấm mệt. Tôi ngắm cô thở dài. Quả
thật người tôi đã thay đổi. Tôi không còn là
đàn ông. Tôi như một người vô nam, vô nữ. Khi
cô mắng mỏ cả trời đất này, cô chửi
mẹ kiếp nó, trên đời làm gì có thánh nhân, thánh nhân
không có nữa, anh có hiểu không, tất cả những gì
anh nói, chỉ là bịp bợm. Rồi cô leo lên
người tôi, hôn tới tấp như mưa, không bỏ
sót chỗ nào. Thôi chợt hiểu thấu, đàn bà làm
hư hỏng con người. Khi cô hãm hiếp tôi, tôi không
né tránh, tôi sợ làm tổn thương cô. Tóc cô dài, rũ
xuống mặt tôi, bao phủ như một chùm ma lực.
Tôi chợt nghe một con mèo đang kêu rên lên khi làm tình, tôi
phải bịt tai và tỏ ra vô tri. Mỹ A bực tức
như người trên lò lửa, cô cào cấu tôi. Máu tôi
đổ xuống nệm, da thịt tôi rách nát, tôi kêu lên
đau thiếp, tôi nói đây là cuộc bạo dâm. Cô hành xác
tôi bằng một kẹp tóc, cô rạch nát phần ngực
tôi. Tôi xin cô nhẹ tay. Cô la. Không làm mạnh, anh có cảm
giác được sao. Tôi lại van xin. Cô cười to
đắc ý. Khi xong việc, tôi ôm ngực kêu đau. Cô
ngồi bôi thuốc khắp người tôi, miệng xin
lỗi, mắt vui mừng, người vẫn cởi
truồng. Cô đang thắng tôi một hiệp…Tôi lại
trốn cô, khi cô về nhà yên ổn, cô chẳng thấy tôi
nữa. Cô gọi. Tên khùng điên kia, phép anh tới đâu.
Dạo này tôi ở hẳn nửa tháng bên nhà ông thầy. Sau
vụ làm tình, tôi bỗng mắc cỡ, đàn ông ngủ
với đàn bà mà mắc cỡ là có chuyện khác
thường, tôi hiểu thế. Khi các câu chú thấm vào
người, mọi việc thế nhân sẽ
được ổn thỏa. Thầy tôi chắc chắn
với tôi như vậy.
…Tôi không thể dùng ý
đưa điện quang phát toàn thân, mạnh mẽ,
chỉ chạy nhè nhẹ như mưa rào, cả năm qua
sụt sùi, lấp lóe. Nhất là sau khi Mỹ A hãm hiếp
tôi, tôi bệnh lây lất, di tinh như mộng. Thầy
chữa bệnh cho tôi bằng củ nghệ, lá dâm bụt,
a dao và hải sâm,bốn loại này nấu chung để
ăn buổi sáng, buổi chiều rễ tranh nấu với
đậu đỏ, mật ong và đuôi bò. Buổi
tối chỉ uống lá dâm bụt rang khô. Tôi có chút
ngạc nhiên hỏi thầy. Lá dâm bụt rang khô, hạ
thổ là là chữa bệnh liệt dương, thầy
nghĩ sao mà cho con uống loại này. Thầy gắt anh
chẳng biết gì. Khi uống chung vào với loại khác
nó còn chữa bệnh mộng tinh. Anh sắp chết
đến nơi mà còn diệt dục cái gì. Anh phải
biết tự nhiên là tốt, anh đây học làm
đạo sĩ, thời buổi này nghe nó lạ, nhưng
đạo sĩ từ thuở nào chẳng cấm lấy
vợ, sanh con, có điều tránh được thì
tốt, còn không thì chẳng nên nghĩ ngợi cho thành
bệnh như anh. Tôi cúi mặt im lặng. Tôi chẳng
thể nói với thầy. Tư khi luyện chú, tôi
chẳng muốn dính dáng đến chuyện trai gái…
Hơn hai tháng chữa
bệnh, tôi đã lấy lại phong độ. Vào tuần
lễ đầu mùa hạ, cơn nóng của Houston chỉ
mới vừa vừa. Tôi đã nghe tin Mỹ A xúi chị
tôi, nhốt tôi lại, không cho ra khỏi nhà. Chị tôi
bảo cô. Chị không thể, tội lắm, để nó
yên, em đừng lo về nó nữa. Mỹ A cãi. Tôi cứ
lo. Con tôi ai nuôi. Ơ, con của Mỹ A tức là con
của tôi sao. Chuyện lạ. Tôi lại lắng nghe.
Chị gái nói. Em cứ đem con bé về đây, khỏi
gởi bà ngoại, chị nuôi cho. Em không thèm. Mỹ A la
lối, em muốn hắn chữa bệnh, và đi làm.
Trời ơi, hắn điên khùng thế này, mà chịu
nổi ư. Chị tôi vuốt tóc Mỹ A. Em cứ
chờ, rồi nó sẽ đi làm lại, em sẽ có
tiền. A ha, thiên hạ chỉ vì tiền, Mỹ A yêu gì
tôi, nó còn vu cho tôi điên khùng. Hỡi con chim sẻ ngoài sân
kia, hãy làm chứng cho tôi, hãy nói với tôi, Mỹ A là
người đàn bà không tốt, cô ta muốn tôi nhập
viện tâm thần.
…
Khi luyện đến
tầng thứ hai của khí công, bàn tay tôi rất nóng.
Thầy bảo, đây là điều khá hơn. Khi tôi
đặt tay lên chiếc bánh bao nguội, dùng ý đẩy
nhẹ, nó tự nóng lên như hấp, thầy khen khá
lắm, có điều thầy chê lòng tôi không tĩnh, tôi
ngồi thiền không được lâu, luôn bị
động, thầy bảo thiền là chìa khóa mở
mọi việc tu thân, tu đạo, đừng coi
thường mà lụy, hãy luôn nghĩ thiền là sự
lắng đọng nhất nơi cõi không, một biển
hồ trong suốt, anh phải tập hiểu thêm nữa.
Vì cần chờ anh thấu đáo hơn, thầy chưa
thể truyền cho anh phương pháp xuất hồn. Tôi
bật khóc, năn nỉ. Thầy đạp cho tôi một
đạp văng tuốt ra khỏi cửa. Tôi đi lang
thang giữa mùa đông lạnh lẽo này, tóc dài hơi
phủ xuống tai, xung quanh tôi gió mưa thổi vù vù, tôi
cho hai tay vào túi quần, mọi người qua lại
hấp tấp, tôi nghe một người đứng
ở hiên cửa dọa đứa con nít. Tiếng cô gái.
Nín đi, coi chừng ông điên đến bắt kìa. Cô
tưởng tôi không hiểu tiếng Mễ sao, mà cô nói
thẳng vào mặt tôi, tay còn chỉ chỏ, đứa
nhỏ nhìn sang tôi, đang đứng dưới mưa
đá, đôi mắt sợ hãi, nó nín khóc. Tôi cười,
đưa tay đón bắt những viên đá lạnh,
từ trời rơi xuống, mấy năm liền Houston bỗng có mưa đá. Vào năm 1995, một cơn mưa
đá xuất hiện lớn nhất, làm hư hỏng
biết bao nhà cửa và xe cộ. Năm nay lại trở
lại thăm chơi. Tôi cầm những miếng đá
lớn. Rồi làm cho nó tan thành nước rửa mặt.
Cái mặt lem luốc của tôi chắc bớt đi
phần nào.
Mỹ A đã dẫn con
đi bác sĩ, cô bảo nó hay bị cảm, cô đổ
thừa bởi nó thiếu sự thương yêu của
tôi. Tôi không thèm trả lời. Mỹ A biết thế nào
để đo lường tấm lòng tôi, đứa con
gái bé bỏng ấy gọi tôi bằng Daddy, thỉnh
thoảng đánh tôi một cái rồi chạy trốn, nó
tròn, xinh như đứa bé nặn bằng đất,
chị tôi luôn miệng nói khi ôm nó. Cưng em. Cưng em.
Đêm tôi lén ra chỗ con gái nằm. Nó sốt. Thở
mệt nhọc. Tôi đặt tay lên đỉnh đầu
nó, truyền một luồn chân khí, đoạn đặc
biệt nhất của khí công. Dĩ nhiên con bé khỏi
bệnh. Mỹ A hôm sau, nức nở khen lão bác sĩ già
chữa giỏi, gần về hưu mà còn hay gớm,
chỉ một muỗng cà phê thuốc cảm mà hết
tiệt…Tôi yên tâm, ngồi một mình, tư lự trong
phòng, Mỹ A lại đè ngửa tôi ra nhét vào miệng tôi
một viên thuốc, chiều cô, tôi nuốt trọn, nào
ngờ thuốc gì khiến tôi lăn ra ngủ mất hai
ngày, thế là mất vụ ngồi thiền hôm chủ
nhật, tôi chán nản, chẳng thèm nhìn mặt Mỹ A. Khi
cô ép tôi ngồi cắt tóc, cô ra lệnh. Nội tuần sau
anh phải đi làm lại. Sở này đuổi thì sở
khác nhận, tôi đã hỏi việc cho anh rồi, làm
ở chỗ bán rượu, anh nên nhớ, chỗ nào
miễn có tiền là được. Tôi lắc đầu,
nói với Mỹ A. Tôi có rất nhiều tiền để
trong thùng giấy. Cô nghe cười, giọng mất
dạy. Đi ăn cướp về à, hồi nào. Cô
dọa. Tôi sẽ gọi cảnh sát bắt anh vào nhà
thương nếu anh không chịu đi làm. Tôi phá lên
cười lớn, nhà thương, đùa sao em, việc gì
phải bắt tôi vào nhà thương. Vì sao à. Vì anh điên,
mất việc, bệnh hoạn, làm những chuyện
trời ơi đất hỡi. Tôi cãi. Điên hồi nào.
Em nghe kìa, hai vợ chồng con sóc đang nói chuyện, khi
hai con sóc chạy mất, tôi kể cho Mỹ A, chúng nó bàn
với nhau, chọn một chỗ thật tốt,
để cho cô vợ sanh con. Mỹ A gào lên. Ngu xuẩn. Anh
có biết em khổ lắm không. Anh đừng bịa ra
nhiều trò nữa. Tôi gục mặt. Mẹ kiếp, con
vợ này cô chẳng hiểu gì, bởi thế người
gần ta, chưa chắc đã hiểu ta. Tôi ôm cô làm hòa.
Xuống nước. Thôi anh không kể gì với em nữa,
chịu chưa. Cô gật đầu, nước mắt
còn đọng trên má. Cô đưa tay sờ vuốt mặt
tôi, điệu thương cảm hiện lên từng ngón
tay cô, cô lại đỡ tôi uống một viên thuốc
màu xanh. Cô nói. Nghe lời em uống đi, em thương.
Giờ đi bên khắc,
đêm thanh loạn ngày (1). Câu thơ tôi đọc tặng
Mỹ A. Cô cảm ơn, nhưng dặn dò. Đừng
tặng em thơ, em sợ thơ, em sợ thơ, anh
phải biết thế. Ừ thì tôi biết, khi cơn mê
sảng đọc thơ bỏ thiền, trầm thống
như cơn bệnh. Tôi bỗng khóc theo thơ and hell the
shadow of a soul on fire, Mỹ A bỏ chạy, tôi ôm mặt,
lời thơ của Omak Khayyam như lưỡi
gươm đâm tôi một dao nhuốm máu. The moving finger writer;
and, having writ tôi đã không thể đọc thơ
để dừng bước chân cô, và tôi xấu hổ
với nhà thơ tiền bối, move on: nor all thy piety nor
wit. Tôi vất tập thơ xuống đất, gió
bỗng bật một cánh cửa phòng. Gió nào luồn vào
tận trong nhà ta. Hỡi em. Mỹ A sao em nhỏ bé và
tội nghiệp. Cơn gió lại cuộn gió ra ngoài, ngôi
nhà yên tĩnh lắm.
…
Khi ông thầy đạp
tôi ra khỏi cửa, còn Mỹ A nhét thuốc vào miệng,
hai tháng trôi qua, mây vẫn bay và ngày vẫn qua đi, thời
gian tôi ngồi im lặng nhìn vào cái bóng của mình thấy
thân bóng lắm bóng ơi, tôi nhớ lời thầy mắng
mỏ. Bao nhiêu năm theo thầy, thầy mắng có
một lần, cớ gì tôi cứ nhớ như in. Anh
chưa sửa soạn phần ngoại hình mà đòi
sửa soạn phía trong. Khi tôi xin thầy chỉ tôi về
phép tam muội. Anh chưa có cái rễ mà đòi làm cổ
thụ, anh vén phúc chưa tròn mà đòi hành đại
định. Thưa thầy con xin cứ mơ, tôi nói
thế. Thưa thầy, con biết cái bóng của con
đây, con chưa bắt được hòng gì về tam
muội, đại định, xin tha lỗi cho con. Khi
thầy tôi lại bảo. Khi anh bị hiếp dâm, không có
nghĩa là cái óc của anh nó cũng bị hiếp dâm, anh
đã giữ chặt nó trong đầu, anh đừng
đổ thừa cho người đàn bà ấy nữa,
đã vậy khí công chỉ là phần bên ngoài mà chưa
đạt đến nơi, thế mà mè nheo đòi học
phép xuất hồn, xuất vía, tạm muội, đại
định. Tôi không hối hận truyền cho anh phép nghe
được tiếng muôn loài, xin anh tự hỏi lòng
từ khi nghe được tiếng của mọi chúng
sinh anh có làm sao không, nếu anh không muốn giữ tôi xin
lấy lại phép ấy. Tôi bật quỳ xuống chân
thầy ăn năn. Không, thầy đừng đòi
lại phép ấy. Thầy lại lắc đầu.
Trời ơi. Cái hùng lực không có, bi, trí, dũng chẳng
thông mà đòi truyền phép tam muội. Con ơi, bất
cứ điều gì, thầy mong con bước từng
bước một. Thầy bỏ đi ra bếp…Mưa
gió lại tời bời trong lòng tôi. Tôi lại đi theo
thầy ra bếp.
- Con xin
thầy đừng đuổi con đi…
- Tôi không
thể giữ anh được nữa…
- Tại
sao?
-
Tôi nói một, anh phải hiểu mười…
- Hôm nay
con đã khác hôm qua…
- Khác
chỗ nào?
- Con
đã thấy cái bóng của con nó cười…
- Vậy
sao.
- Thưa
thật vậy, nó khác lắm, nó không giống cái thằng
bị vợ bỏ nữa…
Thầy
tôi im lặng, bước ra khỏi nhà.
Tôi
vò đầu, nằm vùi ôm gối.
Như
sách đèn.
Đọc
suốt thâu đêm.
Tôi
nằm khóc giữa những trang sầu muộn.
Tôi
nhớ Mỹ A chăng. Tôi đọc câu quái quỷ gì
đây. Tôi bật dậy, nhìn vào cái bóng mình mải miết,
bức tường quyết không sơn phết nữa.
... Mỹ A đập cửa ầm ầm. Cô trói
tôi vào chân giường. Mỹ A bảo cô không muốn tôi
đi tìm đạo, đi học phép tiên, ông thầy
của tôi, cô chưa trông thấy bao giờ, tôi bịa ra
quá đáng, hãy học ở cô đây, bên cô là đạo, bên
cô là tất cả, tìm đâu cho mệt nhọc hả anh.
Cô cười khinh bỉ. Môi cô đỏ như máu
đọng, đôi mắt hồ thu, tóc đen như
huyền ngọc, ai đẻ ra em, mà em đẹp ác
thế hả Mỹ A. Tôi hỏi. Em đã bỏ tôi, sao
lại về. Cô lại mỉm cười. Bỏ rồi
về là thường tình, bỏ luôn mới nên thắc
mắc. Cô hôn lên mặt tôi, đôi môi cô cong, cô nói, cô
cười, cô vợ tôi dạo này luôn tự kiêu, là nhờ
cô, tôi mới hoàn hồn, tỉnh trí, biết thế nào là
đường ngay lẽ phải. Rồi tệ hơn
nữa, cô thu hết những sách vở, kinh kệ, sách
thánh hiền, sách buôn lậu, sách của bọn ma cô, bỏ
vào cái lò nướng thịt thiêu rụi. Chị tôi kể
một tuần mới đốt hết sách. Mùi giấy và
mùi dầu mỡ, bay khét lẹt.
Khủng khiếp quá. Con
ác phụ. Tôi gọi cô với cái tên mới này. Cô ngẩng
mặt chấp nhận. Làm sao để thoát cơn
đại nạn, khi tôi vẫn bị cô trói chặt. Tôi
bắt đầu quỳ xuống chân giường,
nhắm mắt nghĩ đến một tấm lòng
độ lượng, và một kiểu giết
người. Làm thế nào tôi có thể giết cô. Mỹ A
sẽ chết, và máu cô sẽ dập tắt cái đống
lửa trong lò nướng thịt kia, làm sao tôi giết
được cô ngay lúc này. Cô ác quá khi chỉ một
tuần trước, tôi có tâm sự với cô, tôi chỉ là
một người tìm sống theo cách riêng của tôi, tôi
muốn được quyền sống hết cho tôi và tôi
muốn lòng tôi trống rỗng, có một tâm để hùng
tráng với ý thức, nghĩa là tôi sống trên tôi. Cô nghe
cười khẩy. Cô bảo cô chẳng thèm hiểu
những câu tôi nói, cô bảo tôi luôn mâu thuẫn, lúc tôi nói tôi
trống, lúc tôi nói tôi đặc, cô chẳng cần đòi
hỏi, học hỏi gì. Cô như cây cỏ, tự nhiên
cũng làm người. Còn anh, anh chỉ là một ông
điên. Cô cười ầm ĩ lên..
Tất nhiên tôi không có tài
giết được Mỹ A, cái ý giết cô, nó loen ra vài
phút rồi tắt lụi. Chị tôi an ủi. Em sinh ra không
phải giết người. Chị thương em lắm
em ơi. Nhưng Mỹ A, sao cô nhẫn tâm thế, bao ngày
rồi, ba tháng rồi, thầy tôi không cho tôi vào phòng học
nữa. Cảnh sát kéo tôi sềnh sệch vào ngõ nhà
thương, nhà thương là thương người
lắm thay, ngõ ngách trong nhà thương mịt mù, lờ
khờ dám lạc, các bạn mới láng giềng, ở cùng
phòng, đứng ở cửa phòng ăn, đưa tay chào
theo kiểu nhà binh, có anh đẹp trai, có anh mắt lác,
miệng méo, có anh mũi quặp, móng tay dài. A Di Đà
Phật. Viên ngọc dấu trong tay. Nghe lời. Tin lời
thế. (2)
…
Ba năm sau Mỹ A đi
lấy chồng bác sĩ, bỏ chồng tu sĩ.
Đứa con giờ đã lớn. Cô thiếu nữ
vẫn đến thăm cha hàng tháng. Hắn từ nhà thương
điên về nhà đã ngót ngét mười năm, hắn
không mua sách vở gì, kể từ ngày Mỹ A đốt
sách, hắn chỉ đọc cóp ở thư viện,
hằng tuần hắn chuyên luyện tam muội,
đại định, lúc nào cũng cho mình chưa thoát cõi
vô minh.. Người chị gái sống trong tinh thần
của đứa em duy nhất, bà bảo bởi yêu
thương em, mà sống thế, cho đến một hôm
hắn tuyệt thực trong 30 ngày, lấy kim cương
pháp luân và thiên long bát bộ làm thần chú, rồi tự
đốt chết thể xác mình bằng lửa tam
muội, nhục thể được chôn như một
thiền gia.
Năm sau, vào ngày giỗ
hắn, đứa con gái đến dọn dẹp căn
phòng của cha cô. Cô đổ ra một thùng đựng
đầy tiền Mỹ kim. Một lời nhắn ghi trên
tấm giấy, đây là số tiền thầy ông, bán
đất có lời, dành tặng cho trẻ mồ côi.
Một cuốn sách viết về địa tạng
bồ tát, một số trang viết dở dang về
mật chú đà la ni tạng. Một toa thuốc tặng
cho Mỹ A để nàng khỏe mạnh, trẻ mãi không
già và khôn ngoan, xinh đẹp khác người, toa thuốc
ghi như sau:
1. Đường
quy (Tẩy rượu)
2. Bạch
truật (Sao)
3. Bạch
thược (Tẩy rượu)
4. Bạch
phục linh (Bỏ bì)
5. Sinh
tri mẫu (Bỏ lông)
6. Hương
phụ (Đồng tiện sao)
7. Bối
mẫu (Bỏ ruột)
8. Địa
cốt bì
9. Mạch
môn đông (Bỏ ruột)
10. Trần
bì (Đều tám phân)
11. Bạc
hà (đều ba phân)
12. Sài
hồ (Đều ba phân)
13. Cam thảo (Đều ba phân)
Nấu
với ba lát gừng sống.
Mỹ A cầm toa
thuốc, nước mắt nàng không thể ngừng
rơi, đến nỗi toa thuốc bị ướt
như trúng mưa. Lúc ấy mùa thu. Nắng vàng. Và có gió mát,
trời rất đẹp. Tại Houston, nàng nhận ra
chiếc bóng hắn còn in lên tường như một
vết xâm. Nàng ngẩn ngơ nhìn, lòng đau như cắt.
Hàn Song Tường
(1) Thơ Bùi Giáng
(2) Kinh Ngọc (Phạm Thiên Thư)
© gio-o.com 2009
No comments:
Post a Comment