Bài Viết
Buổi sáng 17/2/1979 của một đứa trẻ may mắn thoát khỏi tay bọn bành trướng
Cầu Nhật Tân
18/02/2013
Tôi đang ngủ thì chợt thức giấc bởi tiếng bánh xích xe
nghiến ken két ngay trước cửa nhà, căn nhà gỗ nhỏ nằm sát đường chợt
rung bần bật. Sự tĩnh lặng của con phố Vườn Cam, một góc thị xã Cao
Bằng phút chốc bị phá vỡ. Trời se lạnh, còn mờ sương. Bố tôi kéo mành
nhìn ra. Ông chợt hoảng hốt, ra hiệu cho tôi im lặng và chỉ kịp nói
1 câu khô khốc: “bọn Trung Quốc vào rồi. Chạy ngay về xuôi”. Mặc dù còn
đang rất ngái ngủ nhưng trước phút giây sinh tử, bản năng sống trỗi dậy,
tôi cùng bố mẹ nhanh chóng mở tủ vơ vội một ít quần áo, một cái xoong,
một chút gạo, bao diêm rồi cắt lối vườn sau nhà. Tôi nán lại muốn tìm
cuốn truyện mang theo nhưng đã bị bố tôi bịt mồm lôi xềnh xệch ra khỏi
nhà.
Chúng tôi băng nhanh ra bờ sông Bằng, theo các vạt cây
và những cánh rừng rậm rạp tìm đường về xuôi. Bố tôi bảo phải xa tất cả
các đường lớn nhằm tránh đụng phải quân TQ cũng như tránh pháo kích của
chúng. Trên đường chạy về xuôi, mặc cho bụng đói, miệng khát, chân thì
tướp máu muốn khuỵu nhưng đầu tôi luôn nghĩ tới bọn thằng Coỏng, thằng
Sam vẫn thường đánh quay, chơi bi với tôi, không biết chúng nó có kịp
chạy? Tôi ước có thể quay lại để đánh thức chúng … Rồi tôi mơ mình bay
lên, vượt lên trên những cỗ xe tăng chết chóc về đón bọn bạn cùng đi …
Tỉnh dậy, tôi thấy toàn thân đau nhức, không cất nổi đầu
lên. Miệng đắng ngắt. Bố mẹ tôi kể lại, tôi đã kiệt sức và ngất đi, bố
mẹ tôi phải thay nhau cõng tôi trên lưng chạy cắt rừng suốt 1 ngày 1
đêm, vượt qua đèo Tài Hồ Sìn, đèo Cao Bắc rồi cùng nhập với đoàn người
may mắn thoát chết chạy từ các huyện, từ thị xã về tụ lại ở Nà Phặc (1
thung lũng thuộc huyện Ngân Sơn) cách thị xã chừng hơn 30km …
Những ngày sau, tôi cùng nhiều đứa trẻ khác phải xa bố
mẹ, để tiếp tục sơ tán về Hà Nội, được ghép vào các gia đình tốt bụng
cưu mang chúng tôi qua những ngày khốn khó. Bố mẹ tôi phải quay trở lại,
biên chế vào các đội dân quân tự vệ chiến đấu chống quân bành trướng.
Tôi theo học tiếp lớp 1 dưới xuôi cùng các bạn người Kinh. Dù các gia
đình rất khó khăn, trường lớp sơ sài nhưng chúng tôi luôn nhận được tình
thương yêu, đùm bọc và sự quan tâm của các thày cô giáo, các bạn
cùng đồng bào Thủ đô. Dầu vậy, lòng tôi luôn nhớ bố mẹ, nhớ ngôi nhà
nhỏ ở TX Cao Bằng, nhớ các bạn khôn nguôi …
Về sau, gặp lại bố mẹ, tôi được biết xe tăng TQ sơn cờ
Việt Nam từ hướng Hà Quảng, Quảng Hòa cứ thoải mái xộc thẳng về thị xã.
Trên đường đi, xe tăng của chúng vượt qua nhiều chốt gác do bộ đội canh
giữ, nhiều người còn giơ tay chào vì nghĩ đó là xe tăng của quân ta.
Những cỗ xe về đến Phố Thầu, đón thêm chỉ điểm (vốn là bọn người Hoa
sang nằm vùng sẵn từ trước) sau đó chạy thẳng hướng tỉnh ủy, đài phát
thanh hòng bắt sống các lãnh đạo cao cấp của tỉnh và chiếm đài. Chiếc
đầu tiên đã kịp lên tận dốc Nà Toòng (ngay trước cổng đài phát thanh)
thì bị khẩu đội gác của ta ở đây diệt tại chỗ.
Ngay sau khi chúng tôi kịp thoát ra khỏi nhà, cắt rừng
chạy về xuôi, quân TQ đã tràn ngập thị xã, cướp, giết, hiếp người già,
phụ nữ, trẻ em. 18 cô giáo trường phổ thông cơ sở nơi tôi học đã bị lính
TQ hiếp, xẻo vú, phanh thây vứt xác xuống giếng trong sân trường. Nhiều
trẻ em cùng gia đình không chạy kịp về xuôi đã bị thảm sát trong đó có
cả bọn thằng Coỏng bạn tôi. Cả thị xã bình yên phút chốc ngập chìm trong
máu, chết chóc, tiếng súng, tiếng la hét và khói lửa.
*****
Nguồn:
About these ads
No comments:
Post a Comment