Tuesday, February 5, 2013

SƠN TRUNG * MỘT VÀI MẢNH VỤN CỦA LỊCH SỬ

 


MỘT VÀI MẢNH VỤN CỦA LỊCH SỬ
 SƠN TRUNG 
 
Người nhạc sĩ ấy đã nằm xuống. Trong tôi vẫn còn văng vẳng bài hát của ông. Bài hát của ông gợi cho tôi hình ảnh quá khứ, hình ảnh của lịch sử Việt Nam, hình ảnh của những ngày kháng chiến chống Pháp mà tôi đã tham dự với tư cách tuổi trẻ ngây thơ. 

Bài thứ nhất là bài Bà mẹ Gio Linh. Bà tượng trưng cho bao bà mẹ Việt Nam yêu nước. Lúc bấy giờ, khoảng 1945, lòng dân nao nức chống Pháp. Một vài người ở vùng thành thị thì theo Quốc gia, một số người ở các nơi khác thì phải bỏ làng mà vào vùng Pháp.

 

 Một số phải theo Việt Minh vì cả làng họ, ruộng đồng nằm trong vùng Việt Minh, không thể bỏ làng xómđi,  cũng không thể im lặng, không thể không tham gia kháng chiến. Thái độ này coi như là phản động theo Pháp, Việt Minh có thể đến nhà mời vào nhà tù hay đem ra đồng vắng cắt cổ vì tội Việt gian. 

Lúc bấy giờ giao thông bị cắt đứt, không ai có thể ra Bắc vào Nam. Cũng không có báo chí, radio. Người ta không biết gì về việc Võ Nguyên Giáp tàn sát Việt Quốc và Việt Cách trong vụ Ôn NHư Hầu, Hà Nội. 


Cũng không ai biết vụ Trần Văn Giàu, Nguyễn Văn Trấn sát hại Huỳnh giáo chủ, Tạ Thu Thâu, Phan Văn Hùm, Bùi Quang Chiêu , Hồ Văn Ngà và các đạo hữu Cao Đài, Hòa Hảo.



Trong khi tin tức bị bit kín, Cộng sản lại ra sức tuyên truyền cho nên ảnh hưởng của Hồ Chí Minh ngày càng mạnh. Quê miền Trung và miền Bắc, đêm đêm chó sủa, sáng ngày người dân thấy một hai xác chết ở bờ sông hoc cạnh bụi tre.

Khủng bố bao trùm thôn quê.Việt Minh giết Thiên Chúa giáo, Thiên Chúa Giáo giết Cộng sản. Ai cũng có súng, ai cũng có quyền. Ở vùng Việt Minh, ai cũng phải theo kháng chiến. Bà mẹ có ba bốn người con , chúng phải gia nhập bộ đội hoặc làm dân quân. Không ai có thể sống ngoài cuộc thế.

Suốt ngày đêm vác súng, vác gươm đao đi phục kích, canh gác, việc canh tác mặc đàn bà con gái và phụ lão: 

 Mẹ già cuốc đất trồng khoai,
 Nuôi con đánh giặc đêm ngày. 
 Cho dù áo rách sờn vai... 
Mẹ mừng con đánh giặc hay
 Ra công sới vun cầy cấy 
Hò ơi ơi ới hò ! Hò ơi ơi ới hò !

 Con đi dân quân, sớm tối vác súng về 
Mẹ già một con yêu nước có kém chi 
Đêm nghe xa xa có tiếng súng lắng về 
Mẹ nguyện cầu cho con sống rất say mê. 

 Rồi một ngày kia, con bà bị giặc Pháp bắt và giết chết.  
Mẹ già tưới nước trồng rau 
Nghe tin xóm làng kêu gào
 Quân thù đã bắt được con 
Đem ra giữa chợ cắt đầu 
Hò ơi ơi ới hò ! 
Hò ơi ơi ới hò ! 
Nghẹn ngào không nói một câu 
Mang khăn gói đi lấy đầu 

Thân phận người dân quân du kích bị Cộng sản hy sinh, bị coi như tôm tép. Khi giặc Pháp ra khỏi đồn đi hành quân thì các huyện ủy, tỉnh ủy âm thầm đánh bài tẩu mã, còn bn dân quân du kích thì ôm gươm giáo, lưu đạn ra phục kích. Ông bác tôi có làm bài thơ chế diễu hành động anh hùng của các ông cộng sản  ba hoa độc lập, tự do. Bài thơ đó  nay tôi chỉ nhớ hai câu :
"Nền độc lập để tàu Pháp đậu,
Trống tự do nhắm núi khiêng lên" 

Những ông theo Việt Minh nhưng không phải là đảng viên hoặc bị nghi ngờ thì nhân Pháp hành quân, bọn cộng sản được lệnh hạ sát như trường hợp Nguyễn Văn Tố. 
 
 Gươm giáo khó đánh thắng súng đạn của Pháp nên nhiều dân quân du kích bgiặc bắt giết. Lúc bấy giờ bộ đội sống nay đây mai đó. Có khi đóng trong rừng, có khi đóng trong nhà dân. Đóng nhà dân thì có nhiều lợi. Được dân nuôi ăn, cho ở. Ông Hồ, Phạm Văn Đồng đóng ở nhà bà Nguyễn Thị Năm, Thái Nguyên, được ăn uống no đủ lại được ủng hộ vàng bạc. 


Việc bđội đóng trong làng xóm cũng có lợi khác. Nếu giặc tấn công, hai bên bắn nhau, dân chết, cộng sản lấy đó mà tuyên truyền, khơi dậy lòng căm thù. Lúc bấy giờ bộ đội rất tốt với dân ( để được ăn ở).

Nghe tin con bà chết, họ đến thăm và được bà mời ăn khoai lang: 

Bộ đội ghé đến nhà chơi 
Khơi vui bếp lửa tơi bời 
Mẹ già đi nấu nồi khoai
 Bưng lên khói hương mờ bay 
Hò ơi ơi ới hò ! Hò ơi ơi ới hò !

 Khi trông con nuôi xúm xít dưới túp nhà 
Mẹ nhìn đàn con thương nhớ đứa con xưa
 Con, con con ơi ! 
Uống hết bát nước đầy 
Ngày một ngày hai, con nhớ ghé chơi đây.
 Ngày một ngày hai, con nhớ ghé chơi đây.

 Bà được bộ đội gọi là mẹ nuôi, và họ đưọc bà gọi là con nuôi. Hai bên thắm thiết tình quân dân cá nước. Nhưng những bà mẹ nuôi này, khoảng 1954-1955 đã bị kết tội địa chủ, bị giết, bị giam bị đuổi ra khỏi nhà dù bà chỉ có vài sào ruộng, và bị quy là địa chủ, kẻ thù của nhân dân...

Đó là trường hợp bà Nguyễn Thị Năm, sau khi kháng chiến thành công, ông Hồ cho bắn bà Nguyễn Thị Năm địa chủ. Con bà là một chính trị viên tiểu đoàn đau khổ oán hận mà tự tử. Các anh em bộ đội thấy thế cũng tự tử. Miền Bắc có hàng ngàn bà Nguyễn Thị Năm và bà mẹ Gio Linh "nuôi con đánh giặc đêm ngày" (Con đây là con đẻ mà cũng là con nuôi bđội)


Chúng ta hát bài Bà mẹ Gio Linh, nghe hát bài Bà Mẹ Gio Linh nhưng không ai biết nỗi niềm bà mẹ Gio Linh sau 1956 thì bộ đội không ghé nhà, bà phải sống trong ngục tối vì nợ máu hoặc đi lang thang sống bờ sống bụi vì bị nhân dân xa lánh trong cái luật " tuyệt thông" của giáo hội cộng sản.

Và sau 1956, tôi bỏ làng vượt tuyến, không biết tình quân dân cá nước có thắm thiết như ngày xưa chăng? 


 


Nhưng lực lượng bđội chắc cũng đổi khác vì lúc này họ cũng đã học tập cải tạo tư tưởng và rèn cán chỉnh quân. Trong chiến dịch biên giới, và trận Điện Biên Phủ, Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp đã nhờ tay Pháp giết sạch giai cấp tư sản và tiểu tư sản  cho nên trung đoàn ThĐô đã bị tận diệt trong đó có Tô Ngọc Vân. Và sau chiến thắng Điện Biên Phủ, một số bđội bđào thải như  Quang Dũng.Trong CCRD, một số bđi được cho vđể trả nợ máu với gia đình hoặc bị phục viên tự nguyện hoặc bất đắc dĩ như Hữu Loan.


 Bài hát thứ hai của ông là "Nhớ Người Thương Binh". 
 " Chàng về nay đã cụt tay
 Chàng về nay đã cụt tay. 
 Chàng về, chàng về nay đã cụt tay
 Máu đào đã nhuốm trên thây bao nhiêu quân thù (u u ù) Từ ngày chinh chiến mùa Thu 
Từ ngày chinh chiến mùa Thu"

 Tôi không có tài liệu nào nói về số thương binh cộng sản và nguyên nhân bị thương của h. Nhưng thực tế trước mắt trong khoảng 1950 rất nhiều thương binh cụt tay ở trong vùng quê tôi.
Họ không phải đánh giặc mà bị thương, mà bị thương phần lớn là do tập ném lưu đạn. Cũng nghe nói là mấy anh này ném lựu đạn đánh cá mà bị thương. Đây là loại lựu đạn nội hóa, do Trần Đại Nghĩa chế tạo thì phải. Đảng ta lúc ấy có hai loại. Một loại có chốt. Trước khi ném thì phải rút chốt.Loại này vừa rút chốt thì đã nổ trên tay, làm cho số thương binh cụt tay này là do kỹ thuật của đảng ta là chính. Loại thứ hai là kim nổ. 




Loại này không có chốt, có một cái kim lớn ở đầu. Lúc ném thì đập kim châm rồi ném liền. Nhưng hạng kim châm này càng nổ nhanh hơn hạng trên. Cả hai đều tạo nên những thương binh cụt tay cho chế độ. 

Tôi nghe nói trong chiến tranh Việt Nam -Kampuchia 1977- 1978, Trung Cộng cung cấp mìn bẫy cho Miên Cộng. Loại mìn này không làm ai chết chỉ làm cụt chân. Nghe nói người đồng chí anh em của bác Hồ rất thâm hiểm. 

Họ chủ ý làm cụt chân là đủ yêu cầu. Một anh bị thương cần hai người tải, vậy là loi một thành ra loại ba bộ đội ra khỏi vòng chiến. Số thương binh này s trở thành gánh nặng cho chính phủ Việt Cộng, cho xã hội xã hội chủ nghĩa.

 Như vậy là nhất tiễn hạ tam tứ điêu. Rất thần diệu. Đấy là những chuyện nhỏ trong một góc của lịch sử ta. Nhiều người hát, nhiều người nghe hát Bà Mẹ Gio Linh, Nhớ Người Thương Binh nhưng mấy ai thấu hiểu ngọn nguồn? 

Bà Mẹ Gio Linh
 [FLASH]http://www.nhaccuatui.com/m/R5KE_-vA-r[/FLASH]
  

 Nhớ Người Thương Binh
http://www.nhaccuatui.com/m/5HHIr3OM6N[/FLASH]


No comments: