Thursday, January 3, 2013

TIN TỨC GẦN XA



2013 : Thế trận từ biển Hoa Đông 
đến Biển Đông
Quần đảo Senkaku / Điếu Ngư, ảnh chụp 13/12/2012 (REUTERS)
Quần đảo Senkaku / Điếu Ngư, ảnh chụp 13/12/2012 (REUTERS)
Lưu Tường Quang / Tú Anh
Năm 2012 vừa qua là năm Trung Quốc "tiếp cận" với chính sách tái định vị của Mỹ tại Châu Á Thái Bình Dương. Đây cũng là năm mà Bắc Kinh đẩy mạnh các biện pháp "xác định chủ quyền" tại Hoa Đông với Nhật Bản và Biển Đông với bốn nước Đông Nam Á gồm Việt Nam và Philippines, Brunei và Malaysia. Dự báo tình hình 2013 ra sao ? Liệu tránh khỏi xung đột tại hai điểm nóng này hay không ?


Ngày đầu năm 2013 là khởi điểm hiệu lực của đạo luật Biển của Việt Nam khẳng định chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa. Ngày này cũng là lúc Trung Quốc thi hành quyết định cho phép hạm đội hải giám và cảnh sát biển bố trí lực lượng tuần tra, tăng cường thêm hai khu trục hạm và một chục tàu chiến cải trang, truy bắt những ai « vi phạm vùng lãnh hải » của mình.


Theo lời báo động của một thuyền trưởng tàu cá Việt Nam, Lê Văn Ninh trên tờ Tiền Phong ngày 01/01/2013, thì « Trung Quốc đã xua hàng ngàn tàu cá ra Biển Đông và tàu chiến của họ mở rộng không gian kiểm soát. Trong tương lai gần ngư dân Việt Nam sẽ không còn ngư trường để đánh bắt ». Không rõ lời yêu cầu của vị thuyền trưởng tàu cá ĐNa 90072 muốn thấy « cảnh sát biển Việt Nam bảo vệ ngư dân » có được chính quyền lắng nghe hay không ?
Về phần Trung Quốc, thông qua Hoàn Cầu Thời Báo, đảng Cộng sản Trung Quốc khẳng định là Hoa Kỳ huy động đồng minh lập vòng đai bao vây Trung Quốc. Tại Bắc Kinh, Học viện nghiên cứu xã hội, cơ quan tư vấn của chính phủ Trung Quốc dự báo sẽ không tránh khỏi xung đột quân sự với Nhật Bản.


Trong khi đó, nhà báo Peter Lee, trên Asia Times nhận định là Hoa Kỳ và các quốc gia đồng minh chỉ muốn đón chào Trung Quốc như là một là một đối tác tin cậy trong một trật tự thế giới mới nếu Bắc kinh chấp nhận luật chơi của Tây phương : dân chủ hóa chế độ chính trị, giải thể lãnh vực kinh tế quốc doanh và tuân thủ luật lệ kinh tế tư nhân với mục tiêu trung hạn là chế độ độc tài phải sụp đổ. Trung Quốc dân chủ cũng là ước mong của các nước lân bang đang bị tham vọng bá quyền đe dọa.
Tuy nhiên, trước mắt, vào năm 2013, ngoại trừ Nhật Bản nhờ có sức mạnh quân sự và thế liên minh với Mỹ, chắc chắn sẽ là năm đầy rủi ro cho các nước Asean đang nằm trong chính sách chia để trị và áp đảo của Bắc Kinh. Từ Sydney, nhà báo Lưu Tường Quang phân tích những nguyên nhân và hậu quả của « tình hình căng thẳng tại Biển Hoa Đông và Biển Đông »


Nhà báo Lưu Tường Quang : « Cảnh sát Hải Nam và tàu hải giám của Trung Quốc bắt đầu kiểm soát, bắt giữ, trừng phạt những người bị gọi là vi phạm chủ quyền lãnh hải của họ. Năm 2013 là một năm quan trọng …tiếp theo năm 2012 Asean bị chia rẽ vì ông Hun Sen của Cao Miên theo đuổi quyền lợi riêng tư làm lá bài cho Trung Quốc hơn là quyền lợi chung của Asean.
Trong năm 2013, Brunei là quốcgia yếu kém nhất về quân sự và ngoại giao trở thành chủ tịch Asean. Trong hoàn cảnh như vậy, Trung Quốc sẽ một mặt khai thác Brunei cũng như đã khai thác ông Hun Sen và thứ hai là sẽ khống chế Biển Đông, đồng thời sử dụng quyền lực mềm và cứng để chia rẽ Asean và do vậy Việt Nam sẽ tiếp tục ở trong hoàn cảnh bất lợi…


Hoàn cầu Thời báo cho là Hoa Kỳ bao vây Trung Quốc. Vậy trong thế trận tranh giành chủ quyền của Trung Quốc biển Hoa Đông và Biển Đông đâu là điểm đâu là diện ?
Cái nguyên nhân sâu xa là do sự trổi dậy không hòa bình của Trung Quốc. Trung Quốc tố cáo Hoa Kỳ ảnh hưởng được Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Philippines, Thái lan, Úc và một phần chính sách hướng đông của Ấn Độ để « bao vây Trung Quốc ». Nhưng một cách khách quan, sự kiện « tái định vị » của Mỹ tại châu Á Thái Bình dương là « hậu quả » của sự trổi dậy không hòa bình của Trung Quốc chứ không phải Hoa Kỳ muốn trở lại châu Á Thái Bình dương để bao vây Trung Quốc, điều mà Hoa Kỳ lúc nào cũng cải chính.


Về « diện », Trung Quốc tranh chấp dữ dội với Nhật Bản tại Hoa Đông và với Việt Nam và Philippines tại Biển Đông nhưng hoàn cảnh tại hai nơi khác nhau và do vậy hậu quả cũng khác nhau. Thứ nhất, Nhật là cường quốc kinh tế thứ ba thế giới. Tuy không phải là cường quốc nguyên tử như Trung Quốc nhưng Nhật Bản có hải quân hùng mạnh hàng thứ tư thế giới. Một yếu tố quan trọng khác là giữa Nhật và Mỹ có Hiệp ước quân sự hỗ tương….

Trung Quốc giờ đây xem tranh chấp tại Senkaku /.Điếu Ngư bước vào giai đoạn mới, đem cả tàu hải giám đi vào vùng biển và phi cơ thám thính xâm phạm không phận Senkaku, cho nên không thể loại trừ một cuộc chạm trán cục bộ nhưng một cuộc chiến tranh lớn khó xảy ra. Còn tại Biển Đông, Việt Nam không có sức mạnh quân sự đương đầu với Trung Quốc. Điểm thứ hai, về chính sách, Việt nam xác quyết chủ quyền nhưng không có biện pháp bảo vệ chủ quyền. Do vậ,y chắc không xảy ra va chạm tại Biển Đông, không phải vì Trung Quốc không dám sử dụng vũ lực nhưng vì Việt Nam né tránh sử dụng quyền chủ quyền.

Thủy chung với Trung Quốc ?
Gần đây, Phó giáo sư Tiến sĩ Trần Đăng Thanh, thuộc Học viện chính trị, bộ Quốc phòng làm tôi thất vọng. Ông nói một điều mà ai cũng hiểu và đồng ý là Hoa Kỳ trở lại châu Á Thái Bình Dương là vì quyền lợi của Mỹ. Ông bảo « không thể vô ơn bạc nghĩa với Trung Quốc » là một việc vô cùng vô trách nhiệm. Mỹ trở lại Đông Nam Á là vì quyền lợi Mỹ thì đúng nhưng khi Trung Quốc đè bẹp, khống chế Việt Nam tại Biển Đông thì là vì quyền lợi của Việt Nam hay sao ? Việt Nam không có phản ứng thích nghi bảo vệ chủ quyền. Ngư dân Việt Nam tại Miền Trung sẽ tiếp tục là nạn nhân của chính sách đàn áp của Trung Quốc ».



2013: Sự đối đầu của hai nền kinh tế Mỹ-Trung
Bìa cuốn sách "Trung Quốc chống lại nước Mỹ" của Alain Franchon & Daniel Vernet
Bìa cuốn sách "Trung Quốc chống lại nước Mỹ" của Alain Franchon & Daniel Vernet
DR
Nguyễn Xuân Nghĩa / Thanh Hà
Năm năm sau trận đại hồng thủy tài chính thế giới 2008, kinh tế toàn cầu vẫn chưa khởi sắc trở lại. Đe dọa khu vực đồng euro tan vỡ tạm lùi vào quá khứ, nhưng châu Âu vẫn chưa tìm cho mình một mô hình phát triển ổn định. Hoa Kỳ chờ đợi gặt hái những thành quả kinh tế tốt đẹp hơn so với 2012. Ban lãnh đạo mới của Trung Quốc trông đợi vào tăng trưởng kinh tế để củng cố quyền lực.
Đó là những dự phóng về toàn cảnh kinh tế thế giới cho một năm mới vừa mở ra. Mọi dự báo đều cho rằng 2013 là một năm mà Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ làm lu mờ phần còn lại của kinh tế thế giới. Đây cũng là thời điểm mà cạnh tranh giữa hai siêu cường kinh tế Mỹ - Trung ngày càng thêm rõ nét.


Vào lúc viễn cảnh tăng trưởng của khối euro trong năm 2013 chưa đạt tới 0,5 %. Trong khi đó GDP của Mỹ dự phóng tăng 2 % và của Trung Qu ốc là trên 8,6 %. Ngay cả hai đầu tàu kinh tế của khu vực đồng euro là Đức và Pháp, tỷ lệ tăng trưởng, theo dự báo của tạp chí kinh tế Anh, The Economist, chỉ trên số không đôi chút. Những thành viên yếu kém nhất trong dây chuyền euro như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha hay Hy Lạp tiếp tục bị suy thoái. Hậu quả đi kèm là phẫn nộ trong dư luận ngày càng lớn. Khu vực đồng tiền chung châu Âu đã đưa ra rất nhiều giải pháp để giải quyết khủng hoảng, nhưng theo đánh giá của The Economist, đấy chỉ là những giải pháp tạm thời. Nói một cách ví von căn bệnh của châu Âu vẫn chưa trị tận gốc.


Nhìn sang Nhật Bản, các dự phóng cho năm 2013 không quá đen tối, nhưng cụm từ « đình đốn » vẫn được dùng khi nói về nền kinh tế thứ ba trên địa cầu. Năm nay sẽ là năm Nhật Bản có nhiều thay đổi : Chính quyền vừa được chuyển giao về tay đảng bảo thủ. Các chỉ số kinh tế không mấy tươi sáng cho phép tân thủ tướng Shinzo Abe mạnh dạn tiến hành hàng loạt các biện pháp cải tổ. Mọi người chờ đợi tiêu thụ của các hộ gia đình sẽ tăng trong năm nay trước khi chính quyền Tokyo tăng thuế TVA. Tuy nhiên, quan hệ giữa Nhật Bản với đối tác thương mại hàng đầu là Trung Quốc sẽ là một yếu tố mang tính quyết định đối với kinh tế xứ hoa anh đào, vốn lệ thuộc nhiều vào xuất khẩu.


Vẫn tại châu Á, bên cạnh hai nền kinh tế đang trỗi dậy là Trung Quốc và Ấn Độ, The Economist tin tưởng vào tiềm năng của Indonesia và Philippines : Indonesia đã bảo đảm được một nhịp độ tăng trưởng đều đặn trong 10 năm qua và năm 2012, lần đầu tiên từ sau khủng hoảng tiền tệ năm 1997, Indonesia đã có tỷ lệ tăng trưởng cao hơn so với Ấn Độ. Tổng sản phẩm nội địa Indonesia trong năm 2013 sẽ vượt quá ngưỡng tâm lý 1 000 tỷ đô la.

Còn đối với Philippines, nước đông dân thứ nhì trong khối ASEAN, The Economist dự phóng GDP quốc gia này sẽ tăng 6 % trong năm, chủ yếu nhờ đầu tư trực tiếp nước ngoài và kiều hối do xuất khẩu lao động gửi về.
Trên bức tranh kinh tế toàn cầu khá ảm đạm, châu Mỹ La Tinh được coi là nơi trời quang, mây tạnh. Tỷ lệ tăng trưởng trung bình trong vùng cao hơn đôi chút so với 2012 và sẽ ở vào khoảng từ 3,5 đến 4 %. Khả năng cạnh tranh tại nhiều nước trong khu vực như Mêhicô ngày càng cao. Brazil sẽ đặc biệt nắm bắt thời cơ trong giai đoạn chuẩn bị cho Cúp bóng đá thế giới 2014 và Thế Vận Hội Olympique 2016. 


Trở lại với trường hợp của hai siêu cường kinh tế thế giới là Hoa Kỳ và Trung Quốc : Một số chuyên gia tỏ ra khá lạc quan về tình kinh tế Mỹ và đưa ra dự báo GDP nước này tăng từ 2 đến 2,5 % trong năm, tỷ lệ thất nghiệp được giảm xuống dưới ngưỡng 8 %. Nhưng nước Mỹ trong năm đầu tiên nhiệm kỳ thứ nhì của ông Obama vẫn phải tiếp tục giải quyết vấn đề nợ công và thâm hụt ngân sách, thu hẹp bất công xã hội.


Tổng thống Barack Obama phải giải quyết những vấn đề liên quan trực tiếp đến miếng cơm, manh áo của người dân Hoa Kỳ, nhưng trong lĩnh vực đối ngoại ông sẽ phải làm quen với một ban lãnh đạo mới của Trung Quốc. Bắc Kinh ngày càng trở thành đối tác quan trọng của Washington cả trong lĩnh vực kinh tế lẫn ngoại giao. 


Về phía Bắc Kinh, bài toán kinh tế đặt ra cho một thế hệ lãnh đạo mới cũng không đơn giản. Đâu là những thách thức đặt ra cho Hoa Kỳ và Trung Quốc trong năm nay ? Ban Việt ngữ RFI đã đặt câu hỏi này với chuyên gia kinh tế Nguyễn Xuân Nghĩa. 
RFI: Hai nền kinh tế dẫn đầu thế giới hiện nay là Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ giải quyết các vấn đề kinh tế bên trong như thế nào và sẽ đua tranh với nhau ra sao trong tương lai ? Một cơ quan tư vấn Mỹ là National Intelligence Council vừa dự báo, Trung Quốc sẽ vượt Hoa Kỳ thành nền kinh tế đứng đầu thế giới chỉ trong vòng hai chục năm nữa. 


Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết, nói về chuyện dự báo trong trường kỳ thì tôi thiển nghĩ là giới nghiên cứu chỉ có thể nhìn ra những chuyển động lớn, chậm rãi và âm ỉ, của một thế giới quá phức tạp với nhiều đột biến bất ngờ và hậu quả bất lường của chính sách quốc gia. Bốn chục năm trước, Club de Rome từng dự báo sự khan hiếm chung của cả nhân loại về năng lượng lẫn thực phẩm, vì dân số gia tăng. Dự báo này trật lấc, y hệt như một dự báo khác khoảng 30 năm trước là Nhật sẽ vượt Mỹ thành nền kinh tế đứng đầu thế giới. Tương lai không là một đường thẳng vẽ từ quá khứ và sự bất trắc vẫn là quy luật bất di bất dịch! Riêng về trường hợp Hoa Kỳ và Trung Quốc, ta còn thấy ra một quy luật phổ biến khác. 


Quốc gia nào cũng lệ thuộc trước hết vào địa dư hình thể bên trong, vào bản sắc văn hóa là những luật lệ bất thành văn do lịch sử để lại trong tâm trí của cả tập thể. Khi bước ra ngoài thì lãnh đạo nước nào cũng phải còn đối phó với cách ứng xử của xứ khác, trong đó có nhiều điều thật khó dự liệu. Nhìn như vậy thì về trường kỳ và nếu đối chiếu hoàn cảnh của hai xứ, tôi nghĩa rằng Hoa Kỳ có những ưu thế hiển nhiên nằm trong căn cước. 
RFI: Xin anh tóm lược cho về phép đối chiếu đó. Nước Mỹ có đặc điểm vì hơn hẳn Trung Quốc ? 


Nguyễn-Xuân Nghĩa: Hoa Kỳ có lãnh thổ vuông vức và trù phú trong vùng ôn đới, lại được hai đại dương bảo vệ bên cạnh hai láng giềng yếu thế. Bên trong, Mỹ chỉ dùng 1% dân số mà canh tác dư thừa về lương thực và có thể nuôi một dân số gấp ba, là một tỷ người, thì mới có mật độ dân số tương tự nhiều nước Âu châu. Khác với Âu châu và nhất là Trung Quốc, Hoa Kỳ là nền cộng hoà thống nhất theo thể chế liên bang nên quốc gia có thể quyết định rất nhanh mà chả tiểu bang nào giận dỗi đòi ly khai thành một xứ độc lập vì bất đồng với chính quyền liên bang. Sau cùng, Hoa Kỳ là nền dân chủ cởi mở, nên không ai có độc quyền chân lý, nhờ đó người dân có quyền tự do sáng tạo và tìm ra giải pháp thăng tiến cho mình và cho cả xã hội. Quyền tự do tư tưởng và kinh doanh của dân Mỹ là ưu thế khó có xứ nào bắt kịp. Trung Quốc lại khác. 


Về địa dư hình thể, xứ này có ba khu vực khác biệt mà vùng duyên hải trù phú nhất chỉ là ốc đảo thịnh vượng, có diện tích khả canh của một người chỉ bằng 1/3 của trung bình thế giới, vây quanh là đại dương và núi đèo hay sa mạc hiểm trở, vận chuyển khó khăn. Ba vùng kia là đất hoang vu.Trung Quốc là nước nghèo, có sản lượng ngũ cốc cao nhất địa cầu mà chỉ đủ vặt mũi bỏ mồm và vẫn phải nhập lương thực. Xứ này là một tập hợp khiên cưỡng của nhiều vùng địa dư và sắc tộc dưới sự cai trị của một đảng độc quyền. 


Tự thân, chế độ chính trị ấy không giải quyết nổi bài toán hội nhập quá phức tạp và cũng khó công nghiệp hoá và đô thị hóa một cách hài hòa như các nước tiên tiến kia. Cũng khác Hoa Kỳ là một xứ không có tranh chấp lãnh thổ với lân bang, Trung Quốc có sự hiềm khích về chủ quyền với chừng một chục láng giềng, và bước ra thì chỉ thấy kẻ thù, nên rất dễ bị phản ứng tự kỷ ám thị làm sai lệch ưu tiên về nội chính. 


RFI: Ngay trước mắt thì đâu là những bài toán kinh tế ở trước mặt hai cường quốc này ? 
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Chúng ta hãy lấy thời điểm là 30 năm trước, khi Trung Quốc vừa cải cách kinh tế để mở ra thế giới bên ngoài mà cũng là lúc Hoa Kỳ bước vào chu kỳ vay mượn thả giàn và mắc nợ quá sức trả. Nguyên do chung mà hai bên bổ túc cho nhau là sự lạc quan về toàn cầu hóa với sự tham gia của kinh tế Trung Quốc, rồi sự sụp đổ của Liên Xô cùng sự gia nhập của các nước Đông Âu trong một Âu châu hợp nhất theo kinh tế thị trường. 


Ba chục năm sau, khi Hoa Kỳ bị khủng hoảng vì phải trả nợ từ năm 2007 và cũng là khi Trung Quốc thoát xác và quật khởi với gói kích cầu rất cao từ năm 2008. Trong năm năm liền, Hoa Kỳ lâm nạn khi chính quyền tăng chi để bù vào khoản giảm chi để trả nợ của tư nhân, nên lại mắc nợ tới mức kỷ lục. Vì vậy, lãnh đạo Mỹ mới tranh cãi về yêu cầu giảm chi hay tăng thuế mà không dứt khoát nổi sau hai kỳ bầu cử năm 2010 và 2012. Đó là hoàn cảnh ngày nay. 


Trong khi đó, Trung Quốc đã vượt kinh tế Nhật vào năm 2010 để đứng trước một vực thẳm khác, đó là có nền kinh tế bất công, bất cân đối, thiếu phối hợp và không bền. Sau 30 năm tăng trưởng ngoạn mục như đã hái những trái cây dễ với nhất ở dưới, xứ này phải chuyển hướng từ lượng qua phẩm. Họ phải tái phân lợi tức để san bằng dị biệt về lợi tức và nhận thức hầu tránh 25 động loạn, phải nâng cao khả năng tiêu thụ nội địa để bớt lệ thuộc vào thị trường quốc tế, phải cải thiện môi sinh và xây dựng hạ tầng vận chuyện an toàn hơn cho sự thống nhất lãnh thổ. 
RFI: Chẳng lẽ lãnh đạo Trung Quốc không nhìn ra những vấn đề này hay sao mà bây giờ họ mới nói đến chuyển hướng ? 


Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thế hệ lãnh đạo thứ tư đã thấy vấn đề từ những năm 2005 mà giải quyết không nổi, và để lại di sản bấp bênh đó cho thế hệ thứ năm mà Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường là tiêu biểu. Sở dĩ họ giải quyết không nổi do yếu tố bất ngờ từ bên ngoài là nạn tổng suy trầm toàn cầu năm 2008-2009 khiến họ lại phải kích thích kinh tế và nhắm vào lượng hơn phẩm. Nhưng lý do sâu xa thuộc về cơ cấu là sự cưỡng chống cải cách của nhiều thế lực kinh tế và chính trị bên trong chế độ, kể cả các đảng bộ địa phương lẫn các tập đoàn kinh tế Nhà nước. Sau 30 năm mở cửa, khu vực Nhà nước này vẫn kiểm soát 50% sản lượng và thu hút tín dụng từ các ngân hàng cũng của Nhà nước như nhiều đảng bộ địa phương. 


Hậu quả là ngày Trung Quốc cũng lại mắc nợ rất cao, mà nợ đến cỡ nào và ung thối ra sao thì không ai biết. Trong khi đó, ngần ấy phe nhóm chính trị vẫn cứ phải dung hòa quyền lợi và chẳng ai bảo được ai vì nguyên tắc gọi là đồng thuận. Nhược điểm chính trị khiến xứ này khó giải quyết được bài toán kinh tế trường kỳ trong cơ cấu và đoản kỳ là cách ứng phó với những chuyển động có tính chu kỳ từ bên ngoài vào. Nghịch lý ở đây là đà tăng trưởng và thế lực ngoại giao của Trung Quốc trong 5 năm chấn động vừa qua của thế giới lại dẫn tới phản ứng phiêu lưu về quân sự khiến các nước lân bang đều lo ngại. Trong khi đó, Hoa Kỳ lại xoay vào trong để lo cho cái hầu bao và đối ngoại hết trở thành thế lực đáng sợ hoặc đáng ghét nữa! 


RFI: Liệu Trung Quốc có vượt Hoa Kỳ như người ta dự báo hay chăng ? 
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Cái thú vị ở đây là không ai biết trước tương lai! Hoa Kỳ là nơi mà mọi chuyện xấu tốt đều được phơi bày và mọi tranh cãi chính trị về lẽ đúng sai cũng vậy. Trung Quốc là nơi mà tấm màn mờ ảo của quyền lực lại che giấu sự thật nên dễ gây ra chuyện bất ngờ, vụ án Bạc Hy Lai là một thí dụ nóng mà có lẽ không duy nhất. 


Trong hoàn cảnh đó, dân Mỹ vẫn có quyền đổi ý và quyết định về lãnh đạo và chính sách kinh tế mà các doanh nghiệp đã xoay qua hướng khác để làm ăn doanh theo hoàn cảnh mới. Họ đã trả nợ, đang tích vốn, và sẽ bung ra khi chính trường còn nhố nhăng bát nháo. Trung Quốc thì loay hoay vì phải cải sửa mà không được cho bá tánh thấy sự lúng túng của lãnh đạo, tức là phải giải quyết cả hai vấn đề nội dung hình thức, cải tổ cơ cấu lẫn gây ấn tượng là ta tiên tiến chủ động ! 


Về dự báo, tôi nghĩ khi Trung Quốc tưởng là qua mặt Hoa Kỳ thì cũng là lúc bị Ấn Độ bắt kịp! Ấn Độ cũng đông dân mà trẻ hơn và không bị lão hóa như Trung Quốc. Sức tiết kiệm cũng bằng Trung Quốc mà tỷ trọng về tiêu thụ của thị trường nội địa lại cao hơn nên ít lệ thuộc vào thị trường xuất cảng. Xứ này lại có tự do và quyền sáng tạo, với hạ tầng vận chuyển tỏa rộng hơn trong một xã hội thực sự đa nguyên và dân chủ. Chẳng đợi đến năm 2030 có lẽ người ta đã thấy ra cái lẽ đúng sai của chuyện hơn thua này. 
RFI: Xin cảm ơn chuyên gia Nguyễn Xuân Nghĩa. 

Dân TQ chưa tin nước họ là 'siêu cường'

Cập nhật: 11:32 GMT - thứ tư, 2 tháng 1, 2013
Tàu Mỹ ở Hong Kong: người Trung Quốc lo ngại bị 'ngăn chặn'

Chỉ trên 10% người Trung Quốc tin nước họ là ‘siêu cường’ và đa số lo ngại bị Hoa Kỳ 'ngăn chặn, tuy vẫn coi nước Mỹ là điểm đến ưa thích, theo một Bấm điều tra dư luận của Hoàn cầu Thời báo.
Nhưng người Trung Quốc cũng ý thức được rằng nạn tham nhũng làm xấu đi hình ảnh quốc tế của Trung Quốc, theo bản điều tra công bố hôm 31/12/2012 trên trang Global Times.
Tờ báo hỏi 1488 người ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Vũ Hán và Trùng Khánh với mục tiêu tìm hiểu xem người Trung Quốc nhìn thế giới và vị thế của nước họ trên trường quốc tế ra sao.
Theo Global Times, số người tin vào vị thế ‘siêu cường’ của Trung Quốc nay đã sụt đi so với năm 2008, năm Trung Quốc tổ chức Olympics, từ 14,4% xuống 12,4%.
Trước câu hỏi 'Trung Quốc đã thành siêu cường chưa?' tới 54,8% người trả lời nói 'Không hẳn', và 34,1% nói 'Không'.
Số người thể hiện sự tự tin về vị thế của Trung Quốc trong nhóm BRIC (Brazil, Nga, Ấn Độ và Trung Quốc) cũng giảm đi 10%, xuống còn 57% so với 2011.
Bản tiếng Anh của Global Times chạy tựa nói rằng với đa số người Trung Quốc khi nghĩ về nước họ nhiện nay, 'nhãn hiệu siêu cường đang bị nghi ngờ' ('Superpower' tag in doubt).

Thực tiễn hơn trước

Global Times trích các nhà phân tích trong nước tin rằng người dân Trung Quốc nay có cái nhìn khách quan, thực tiễn hơn trước về nước họ.



Biếm họa về chuyện mua quan bán tước ở Trung Quốc -người dân nghĩ tham nhũng làm xấu hình ảnh đất nước
Trong khi quá nửa người trả lời câu hỏi tin rằng các sự kiện như Expo ở Thượng Hải nâng cao vị thế quốc gia, tới 60% dân Trung Quốc lên án quan chức tham nhũng làm ô danh đất nước trên trường quốc tế.

Hơn một phần ba nói quan hệ với châu Âu đã cải thiện trong năm 2012 và hơn một nửa người dân tin rằng quan hệ với Nhật Bản cũng sẽ không xấu đi vào năm 2013.
Năm qua, tại Trung Quốc đã bùng nổ một loạt cuộc biểu tình phản đối Nhật và nêu cao ‘chủ quyền’ của Trung Quốc với nhóm đảo Điếu Ngư/Senkaku.

Nhưng trong quan hệ với Phương Tây, cụ thể là Hoa Kỳ, con số người lo ngại “Trung Quốc bị Mỹ ngăn chặn” trong nhiều lĩnh vực, kể cả thương mại và địa chính trị, vẫn còn rất cao, tới hơn 80%.
Global Times trích lời ông Kim Xán Vinh, từ Đại học Nhân dân diễn giải kết quả này rằng bản điều tra ghi nhận những gì dư luận Trung Quốc phản ứng lại trước sự hiện diện tại châu Á của Hoa Kỳ.

“Một số người Trung Quốc vẫn nghi ngờ thế giới bên ngoài, nhất là các nước Phương Tây”, ông Kim nói.
Tuy thế, trong bản tiếng Anh của bài trên Global Times không có phần nào nói về các căng thẳng trên Biển Hoa Đông và Biển Đông năm qua.

Bên ngoài nhìn vào

Từ cuối 2012 sang đầu năm 2013, truyền thông Phương Tây có nhiều bài đánh giá sự vươn lên của Trung Quốc trong năm 2013.
Sau một thời gian nhấn mạnh đến sức mạnh vươn lên của nước này, nay báo chí quốc tế bắt đầu ghi nhận một số lo ngại và nhìn Trung Quốc cũng với con mắt thực tiễn hơn.

"Căng thẳng Trung - Nhật đang gia tăng và có thể dẫ̉n tới chiến tranh trong năm 2013"
GS Hugh White
Báo Anh, tờ The Guardian hôm 1/1/2013 có bài của Bấm Isabel Hilton cho rằng tại Trung Quốc, chỉ trong năm qua có 180 nghìn vụ phản đối, biểu tình trong cả nước, cho thấy lãnh đạo ở Bắc Kinh bị thách thức rất lớn.
Ngoài ra là sự bùng nổ của các mạng xã hội buộc ban lãnh đạo mới của Trung Quốc phải nỗ lực đối phó với sức ép dư luận trong các vụ tiết lộ chuyện quan chức làm bậy.


Bài báo nói giá bất động sản sụt mạnh ở các đô thị và 'quỹ đen' của các chính quyền địa phương là những vấn đề nghiêm trọng chho Trung Quốc năm nay.
Báo Mỹ, tờ International Herald Tribune cùng ngày đầu năm đã hạ vấn đề tài chính của khu vực đồng euro xuống thấp hơn cả 'kinh tế trồi sụt' tại Trung Quốc khi dự báo các yếu tố dự kiến có tác động toàn cầu lớn nhất trong năm nay.

Dù điều tra dư luận của Global Times nói người Trung Quốc tin rằng quan hệ với Nhật Bản sẽ không xấu đi, hiện lại đang có những ý kiến lo ngại xung đột giữa hai nước này dễ leo thang nhanh chóng.
Trong một bài trên báo Sydney Morning Herald, được báo Bấm Nhật đăng lại hôm 27/12/2012, giáo sư Hugh White từ Đại học Quốc gia Úc cho rằng hiện có dấu hiệu hai cường quốc châu Á "tiến tới một cuộc chiến" vào năm 2013.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/01/130102_du_luan_trung_quoc_the_gioi.shtml


1 comment:

hong nguyen Dinh said...

dan tin rao vat tại dien dan rao vat hoàn toàn miễn phí nào mọi ngwofi ơi