Tuesday, November 27, 2012

PHAN NHẬT NAM * TÙ CỘNG SẢN-TÙ CỘNG HÒA


Tù cộng sản... Tù cộng hòa

Tác giả: Phan Nhật Nam

Phi đạo nằm theo hướng Nam - Bắc vạch một đường đỏ thẫm giữa lòng rừng cao su xanh lá. Trực thăng hạ xuống theo lối xoắn trôn ốc, mặt phi đạo hiện rõ dần... Bước xuống sân bay Minh Thạnh, cách quốc lộ 13 không đầy mười lăm cây số đường chim bay. Tôi vào đất địch.
Dưới tàng cây xanh im bóng, trong khu rừng tịch mịch, từ tốn hít từng hơi thuốc ấm, nghe tiếng gió vi vu thổi qua hàng lá dày... Tôi tận hưởng hết tất cả bình yên trước một ngày căng thẳng. Đám cán bộ cộng sản đến từ Sài Gòn đang “hội ý” với những cán bộ địa phương. Chỉ còn khoảng thời gian “trong sáng” này để sống cho riêng mình. Nửa giờ nữa, một con người thật lạ phải thế chỗ trong tôi.
Hôm nay, tôi dự kiến cuộc trao trả về phía cộng sản bốn trăm người và nhận lại hai trăm. Địa điểm này tôi đã xuống một lần, đã biết được thế nào là chiến pháp cư xử của cán bộ cộng sản miền Nam có cán bộ cộng sản miền Bắc chỉ huy kiểm soát. Biết, nên giương sẵn mọi cẩn thận đề phòng. Minh Thạnh - Tây Ninh. Mật khu Ba Thu nằm bên kia biên giới Miên - Việt chỉ cần một ngày một đêm di chuyển. Nhân viên của cục R đã ra mặt hoạt động. Khu rừng cao su mông mênh, những người Mỹ ngồi bên cạnh nhỏ to thì thào, tôi lọt hẳn giữa những bũa vây im lặng mở đầy phong ba.

...Để tránh gây khích động tâm lý nơi những người sắp được trao trả, để biểu lộ lòng yêu chuộng hòa bình đích thực trong tinh thần hòa hợp và hòa giải dân tộc... Chúng tôi yêu cầu đại úy chỉ thị cho quân cảnh không được mang vũ khí vào khu vực trao trả, tất cả phải để lại trên máy bay...- Anh cán bộ Mặt Trận mở đầu.

Tôi cúi đầu nhìn xuống đất cỏ, phân chia lời nói theo các thứ tự để trả lời... Không được mang vũ khí, lại một khó khăn mới. Việt cộng quả hơn người ở điểm sáng tạo, mỗi ngày phải gây thêm một khó khăn. Những đòi hỏi kế tiếp: Trực thăng không được lượn vòng trên phi đạo (?!); Quân cảnh phải gọi anh trước tên mỗi tù binh. Quân cảnh không được điểm danh tù khi trao trả (Dù phía MT chưa ký nhận chữ ký cuối cùng ở mỗi danh sách). Những anh Ủy Ban Quốc Tế gật đầu, những anh Bắc Việt gật đầu, những anh Mặt Trận miền Nam trong tổ Liên Hợp cũng gật đầu... 
 
 
 
Trung Tá Tuệ, gã cán bộ tuổi quá ngũ tuần, da xanh bụng ỏng ồ ề giọng nói đầy những âm thanh đặc thù của vùng quê Bắc Việt. Trung Tá Tuệ, chỉ huy trưởng phi trường Minh Thạnh, người có kiến thức quân sự phi trường ở câu nói: Cứ bảo máy bay C-130 đáp xuống đi, cán bộ phi trường của chúng tôi bảo đáp được...!! Cán bộ “kỹ sư phi trường” Minh Thạnh, một anh mắt toét, răng hô hấp him đôi mắt nhìn ra phi đạo ửng nắng gật gật chiếc đầu xác nhận sự đồng tình góp ý với ông chỉ huy phi trường. Ai bảo chủ nghĩa xã hội vô giai cấp? Chú Mạ Què quả tình là nhân vật chống cộng hữu hiệu và đúng cỡ nhất đối với cộng sản Á Châu.

Máy bay sắp đến, tôi phải chấm dứt màn kịch để bắt đầu công việc. Trung tá “tư lệnh” phi trường Minh Thạnh bệ vệ lên chiếc xe Jeep mang huy hiệu Nhảy Dù... A! Người cộng sản vẫn biết xỏ xiên láu cá như ai (vì họ thấy tôi mặc đồ rằn ri nên lấy chiếc Jeep bắt được của nhảy dù ra lái).

Cuộc trao trả bắt đầu với những phiền toái bực mình cố hữu. Những bộ áo quần gượng gạo vứt bỏ khỏi thân thể, những hộp trái cây, hộp thịt e dè ném đi, những cánh tay đưa lên hô khẩu hiệu hững hờ, những ánh mắt lơ láo, những cái siết tay nồng nàn nhạt thếch... Cả một lớp hài kịch bi thảm dằng dặt cũ kỹ được diễn lại trong gượng gạo thảm thương pha lẫn vị khôi hài. Bộ quần áo nâu mới và bọc quần áo (của VNCH cấp phát) được ném đi để nhận lại một tấm khăn rằn mỏng như vải mùng cùng một bộ áo quần xanh mới nhuộm lem luốc đậm nhạt từng khoảng màu loang lổ. Hài kịch “cách mạng” ném áo quần này không hiểu do rỉ tai nào đã xúi dục vì những cuộc trao trả trong những ngày đầu tiên (12, 13 tháng Hai 1973) tại các địa điểm Lộc Ninh, Thạch Hãn không thấy thực hiện, và chắc chắn không phải do tự ý tù binh; vì hơn ai hết, những người này sau khi được trao trả, họ sẽ không còn dịp nào để có những bộ áo lành lặn, tốt đẹp, chắc chắn như thế này. Bộ quần áo nâu có chữ T.B. (tù binh) bắt buộc phải cởi đi nhưng những chiếc quần lót, mùng chăn là những vật dụng không thể nào có được nữa.
 
 
 Chẳng phải là lý luận suông nhưng cứ nhìn y phục của đoàn quân “cách mạng” mới biết thế nào là sự thiếu thốn, tàn tệ của quân đội cộng sản, Cộng sản Nam cũng như Bắc. Những bộ áo quần sờn mòn (đây là dịp trọng đại mới đem ra mặc) những chiếc dép vẹt đế. Tất cả y phục tội nghiệp nghèo khó đó thật khó hòa hợp với những khuôn mặt kiêu căng đầy vẻ tự mãn trẻ con đến độ buồn cười. Nét kiêu căng của “Nhân dân cách mạng giác ngộ” hiến thân cho Độc Lập, Dân Tộc và Chủ Nghĩa!!! Có một điều gì bất ổn trong cảnh sống của người cộng sản. Loại người đặt căn bản hành động trên hệ thống luận lý biện chứng duy vật nhưng lại hướng đến những tiêu chuẩn tâm linh nhiều hơn ai hết... 
 
 
“Tự do, Cộng sản, Xã Hội, Cách Mạng” rốt cuộc chỉ là những danh từ trống được bơm vào đó chút say sưa kích thích để xô đẩy cả bao thế hệ vào dòng vận động cuồng tín... Năm 1973, năm của những tiến bộ khoa học tưởng chừng như trong chuyện cổ tích, nhưng người cộng sản Việt Nam vẫn phải khó khăn đấu tranh với từng mẫu sắn, từng lon gạo, một hai điếu thuốc khô, dăm ba chiếc kẹo ngọt trên bước đường đấu tranh thần thánh thực hiện chủ nghĩa xã hội thì quả tình quá tội nghiệp. Cả một đội vận tải trên đường dây 
 
“Chủ Nghĩa Xã Hội” (đường mòn Hồ Chí Minh) phải “hội ý” (hội họp) từ năm giờ chiều đến chín giờ tối để đạt “tiêu chuẩn” “tiếp thu” năm điếu thuốc. Đội vận tải gồm những kỹ sư, bác sĩ, những cán bộ mang quân hàm trung, thiếu tá phải bình nghị, hội họp suốt bốn tiếng đồng hồ để đạt “tiêu chuẩn” phân chia năm điếu thuốc Điện Biên. Thế nên cuộc cách mạng vô sản giải phóng miền Nam phải cần nhìn lại mục đích và phương tiện. Phải chăng cách mạng đã là một việc vô ích và quá phí phạm phương tiện. Nhưng phương tiện “người” trong chế độ cộng sản phải chăng là yếu tố không hao mòn, yếu tố không cần phải lý hội.
Tôi không nhìn sự “nghèo” của người cộng sản để bỉu, nhưng quan niệm tính chất “nghèo” đó là một ưu điểm cần phải đấu tranh để thực hiện thì không thể nào chấp nhận được với đầu óc bình thường. Người cộng sản Việt Nam đã thực hiện được gì trong ba mươi năm đấu tranh trên đại dương mênh mông xác chết, chiếc xe đạp của một cán bộ cao cấp ở Hà Nội, bộ áo quần thô kệch của viên “Tư Lệnh phi trường Minh Thạnh”, bữa cơm không có thịt trong suốt mười tám năm của người dân Tuyên Quang miền Bắc, hai điếu thuốc lá được viên kỹ sư máy nổ “tiếp thu” trên đường dây chủ nghĩa xã hội như mặt trái của tấm gương phản chiếu những chữ nghĩa rực rỡ, nghe xa xăm như một giấc mộng mơ hồ không bao giờ có thật.

Tàn tệ như thế, thê thảm như thế, nhưng người tù cộng sản trước giờ trao trả khi bước ra khỏi lòng máy bay, chân bước xuống mặt đất “giải phóng” phải hành động như một lũ người mê man... Tay vỗ vào nhau, mồm cất giọng khàn đặc...”Đoàn kết chúng ta là sức mạnh... Thề chết không hề lui. Giết cho hết loài bán nước...” Giết cho hết loài bán nước thì quá sai với “Tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc” mà những người lính cộng sản “Nam Việt Nam” xuất phát từ trại Xuân Mai, Hà Đông, nói giọng Sơn Tây, Thái Bình đang nhắc đi nhắc lại hoài xem như là phương châm chỉ đạo mới! Bài hát phải được xì xào chỉ thị đình chỉ, để bậm tay nâng cao hoan hô: “Hồ Chủ Tịch muôn năm... Tinh thần chống Mỹ cứu nước bất diệt...” Hồ Chủ Tịch không hề là Chủ Tịch của Mặt Trận Giải Phóng miền Nam và “tinh thần chống Mỹ” thì quả tình đã được xóa tan từ lâu. Tôi muốn nhắc họ yếu tố nầy. Nhưng như một lũ đồng bóng đã bị cốt nhập, đám tù bắt đầu cởi áo quần, ném tay nải... Chiếc quần lót, vật xa xỉ của chế độ cộng sản được ném đi với hối tiếc không dấu được trong ánh mắt để bậm môi, quắt mắt, vung tay hô to khẩu hiệu. Sự hận thù dù cần thiết trong cuộc chiến bi thảm cũng đã là một điều tàn nhẫn, huống gì bây giờ (khi tiếng súng tạm ngừng nổ trên văn bản Hiệp Định), nên những khích động căm hờn, những xúi dục phẫn nộ này mang một nét bạo ngược tàn ác lỗi thời... Anh cảm hóa ai? Thù hận người nào? Ai là lũ bán nước? 
 
 
Ôi nước rách tan không do sự góp tay tích cực của người cộng sản sao? Căm thù lũ bán nước, giết lũ tham tàn, mùa thu 1945, mùa đông 1946, cuối thập niên 50, đầu những năm 60, đã được hát bao nhiêu lần, đã được vỗ tay bao nhiêu lần... Người Pháp, Ông Diệm, chống Mỹ... Bao nhiêu đối tượng đã thay đổi mà nội dung cứ mãi cũ kỹ nhạt nhòa. Thật lạ, có những quy luật sơ đẳng tưởng chỉ như là chuyện đầu môi hóa thành động lực căn bản. Căm thù, thứ gia vị thô thiển độc địa mà người cộng sản thêm vào bữa tiệc máu người Việt Nam không chán ngấy. Cộng sản sẽ là gì khi không còn khích thích tố mê man đó? Con chó Pavlov không thể nhỏ giọt nước bọt nếu thiếu tiếng chuông khiêu gợi. A! 
 
 
Chỉ mỗi tiếng chuông lạnh đó, chỉ mỗi hai chữ ngắn nhức nhối kia mà cả một khối người bị chi phối, những người có đủ trí thức, giác quan nhưng đã mất phần nhân bản, người còn xác nhưng lạc hồn, người không phải sống cho người nhưng cho Cách Mạng, cho Tổ Quốc, Hòa Bình, Tiến Bộ, Xã Hội Chủ Nghĩa... Câu hỏi không phải là phản ứng cực đoan của một tinh thần “chống cộng” quá độ. Tôi chỉ muốn tự hỏi sao có những con người quá quy tắc, bị kìm kẹp, huấn luyện đến độ cuồng tín như thế này. Vì được trả tự do, phải có nghĩa là nhảy lên khỏi mặt đất chật hẹp, phải vung tay thật cao để hít cho hết lượng gió mát mênh mông của trời cao; nhưng những người tù cộng sản không được quyền biểu lộ niềm sung sướng đó, họ phải chứng tỏ “kiên gan, duy trì tinh thần quyết chiến, quyết thắng...”; họ phải biểu lộ “lòng căm thù không suy giảm, trí căm hờn không phôi phai...
 
” Họ phải quên những giờ khắc của năm trước, năm kia khi phải đưa tay đầu hàng trước mũi súng của người lính Việt Nam, phải quên những đối xử nhân đạo sau khi đã trao cây súng, phải quên điếu thuốc chân thành được mời hút dù trong vị thế tù binh... Họ phải quên luôn thực tại. Một thân thể chắc cứng khỏe mạnh với lồng ngực nở nang, những bắp thịt ở vai ở lưng cuồng cuộn... Thân thể căng phồng chiếc áo tù binh, hừng hực mùi muối bể và không khí tốt lành của trại giam Phú Quốc, thân thể cường tráng vạm vỡ nổi bật lên dưới ánh nắng, tương phản cực độ với thứ nước da xanh mái, hình vóc còm cõi thiếu hụt của những đồng chí tiếp đón. Người tù cộng sản phải quên hẳn sự thật trên thân thể họ để đứng lên tố cáo: “Chế độ giam giữ hà khắc tàn nhẫn của trại giam Phú Quốc...” Viên trung úy Bắc Việt lóng cóng chiếc máy ghi âm để thâu lời tố cáo... Nhìn thân thể gầy gò của anh ta dưới chiếc áo đại quân lụng thụng bên cạnh lồng ngực trần cường tráng của gã tù binh khi nghe câu tố cáo “Traị giam đã bỏ đói, hành hạ chúng tôi...” Cùng với sự chăm chú ghi nhận của các sĩ quan Ba Lan, Hung Gia Lợi, tôi nghe trong lòng nỗi phẫn nộ bão bùng dấy lên như giông tố... Sự thật được che đậy và lật ngược trong tráo trở tỉnh táo, ngang ngược vô liêm sĩ đến tận cùng!!


Vì sự thật không phải chỉ trên thân thể gã tù cộng sản, sự thật còn ở cuối phi đạo cách nơi trả tù cộng sản năm trăm thước, góc rừng hai trăm người lính Việt Nam ngồi im lặng với cặp mắt đứng tròng...
Có chắc trả không Đại úy, tụi em có được trả không Đại úy...
Chắc mà, chiếc trực thăng bay đi thì có chiếc kia lại liền... Tôi đến đây để lãnh các anh em...
Đại úy, em... có được trả về mình không...

Cả trăm con người ngồi thì thào to nhỏ, lo sợ từng tiếng nói, lo sợ từng đầu ngón tay lóng cóng đón điếu thuốc do tôi mời, lo sợ ở đôi mắt lạc thần cứ coi chừng mãi “anh cán bộ”... Tôi muốn nói một câu gì thật đủ, tôi muốn làm một việc gì thật mạnh mẽ, muốn ôm lấy hết hai trăm người lính đưa họ ra thẳng trực thăng, bay lên thật nhanh, để tránh khỏi vùng rừng cao su thẫm đặc, những gã cán bộ canh gác lầm lì soi mói, nét độc ác ngấm ngầm tràn đầy trên những sợi gân máu đỏ rực... Tôi muốn đẩy đám sĩ quan Ba Lan, Hung Gia Lợi, Gia Nã Đại... đến tận từng người tù để họ thấy lớp da người lở loét ăn sâu xuống phần xương tay, để họ thấy những đôi mắt hủng, chiếc má vàng bủng tưởng như đọng cứng cả một khối vi trùng độc hại dưới lớp da mỏng tanh vàng bệch...
 
 
 Tôi muốn hét to cho cả khu rừng, cho cả thế giới biết đâu là cường bạo, đâu là sự thật, gã tù nhân trại Phú Quốc cách xa đây năm trăm thước với lồng ngực vạm vỡ cùng những lời tố cáo như một cái xiên nung đỏ chọc hẳn vào mắt tôi khi nhìn người tù Việt Nam Cộng Hòa không kêu nổi được tiếng “có mặt” loạng choạng run rẩy từng bước một, đi qua chiếc bàn của nhân viên trao trả... Sự thật ở hai thân thể đối cực này nhưng tại sao cả thế giới, cả hằng triệu người trên thế giới vẫn dành riêng những ý niệm tốt đẹp cho người cộng sản, cả những người chân tu, những nhà hiền triết hình như đều nghĩ một chiều, hướng một phía Phía cộng sản. 
 
 
Tôi muốn gọi họ đến đây chỉ vào từng đôi mắt người tù để cả nhân loại ngộ nhận tìm được sự thật... Người tù binh đứng dậy, một đáy quần sũng nước. Trong cơn chờ đợi thảng thốt người lính đã đái ra quần!!!... Không phải vậy, phải nghe lời anh nói: Em sợ tụi nó lắm, tụi nó tàn ác không phải như người đối với nhau... Em sợ xin nó đi tiểu rồi nó giữ lại không trả thì chết mất... Tôi muốn chảy nước mắt, tôi muốn khóc giòng phẫn nộ... Gã Ba Lan đâu rồi? Tôi muốn nói cho hắn ta nghe lời nói, tiếng kêu của người đã ở trại giam cộng sản. Hình như mọi người dấu mặt, hình như mọi người đã đánh mất lương tri, chẳng có ai chụp hình vũng nước tiểu đọng trên nền đất phủ đầy lá, chẳng ai chụp hình hai trăm con người ngồi dật dờ như một đám xác chết chưa tẩm liệm, sao không có tên Hung Gia Lợi nào chụp hình người tù Việt Nam ngã qụy trên phi đạo mồm sủi nước dãi vì thiếu ăn!! Hung Gia Lợi 
 
Chúng ta đã dành cho dân tộc này biết bao cảm tình trong những ngày Budapest đổ máu cho tự do. Nhưng hình như những người Hung yêu tự do, sống cho sự thật đã không đến nơi này, chỉ có đến đây những cán bộ cộng sản mang quốc tịch Hung Gia Lợi. Hóa ra người sống cùng người không phải do tương quan của hai chủ thể nhân bản nhưng do chính trị của quốc gia, đảng phái xác định. Người Hung Gia Lợi phải ũng hộ cộng sản Việt Nam và gây bất lợi cho Việt Nam Cộng Hòa
 
. Chỉ thị đã được học tập, phổ biến thế, nên gã tù Bắc Việt với thân hình lực sĩ lớn tiếng tố cáo chế độ giam giữ hà khắc của Việt Nam Cộng Hòa vẫn hữu lý hơn hình ảnh người tù Việt Nam ngồi lạc thần, không dám tin vào sự thật sắp được trao trả, kiệt sức để không nói lên được hai chữ “có mặt”... Chỉ thị đã ban bố, gã sĩ quan Hung phải xóa bỏ lương tri, phải tự che mắt để không thấy sự kiện, gã chỉ được chụp hình người tù Bắc Việt đưa tay lên hô đả đảo, bỏ qua bàn tay ghẻ lở thấu xương của người tù Việt Nam. Cách vong thân đi đến mức tuyệt hảo khi quan niệm hành xử như thế là đúng với công lý và chân thật!!! Không phải chỉ mỗi Trung Tá Martin thuộc nước Cộng Hòa Nhân Dân Hung Gia Lợi này tin vậy, nhưng hình như toàn thể nhân loại. Những dân tộc tiến bộ và yêu chuộng hòa bình của toàn thể thế giới. Đều mắc phải chứng bạo ngược tâm lý với dân tộc Việt Nam. Phải có một ngày sự thật nầy hẳn được nhận ra.

Tháng 3-1973
 

Monday, November 26, 2012

ĐOÀN DỰ * ĐÀM VĨNH HƯNG

Tổng kết chuyện tầm bậy tầm bạ của Đàm Vĩnh Hưng và hai nhà sư

    - Đoàn Dự ghi chép

    Ở Việt Nam, giới biểu diễn (show-business, thường gọi tắt là showbiz) gồm diễn viên điện ảnh, diễn viên kịch nghệ, ca sĩ, hoa hậu, á hậu, các cô gái chân dài (người mẫu), MC, v.v... – nói chung là những người làm nghề biểu diễn trước công chúng – thường vô tình hay cố ý gây ra những chuyện thị phi, khiến thiên hạ chú ý thì ít nhưng bực mình thì nhiều, trong số đó Đàm Vĩnh Hưng là một trong những người hay gây thị phi nhất.

    Đàm Vĩnh Hưng, tên thật là Huỳnh Minh Hưng, năm nay 41 tuổi, quê quán ở huyện Điện Bàn tỉnh Quảng Nam nhưng sinh sống tại Sài Gòn, hồi nhỏ học tại trường Tiểu học Ngô Quyền, sau đó trường Trung học Nguyễn Thượng Hiền ở quận Tân Bình, Sài Gòn, lúc hàn vi làm thợ hớt tóc.
    Huỳnh Minh Hưng có năng khiếu ca hát với chất giọng đặc biệt, đã từng đoạt giải nhất cuộc thi tuyển chọn Giọng Ca Trẻ do Công ty Văn hóa quận 10 tổ chức tại công viên Hồ Kỳ Hòa năm 1992. Năm 1999, Hưng đã vượt qua hơn 300 thí sinh để lọt vào danh sách 10 giọng ca có triển vọng của Trung Tâm Ca Nhạc Nhẹ Sài Gòn, rồi giải nhất cuộc thi bình chọn Những Giọng Ca Xuất Sắc do Câu Lạc Bộ Bạn Trẻ Nhạc Chiều Thứ 5 của Nhà Hát Bến Thành tổ chức từ tháng 9/2000 đến tháng 9/2001. Tuy nhiên, Hưng thi Tiếng Hát Truyền Hình Sài Gòn 7 lần không có kết quả, đến lần thứ 8 thì đoạt giải hạng 4 và đã chính thức trở thành một ca sĩ song chưa được nhiều người biết đến.
    Vốn say mê âm nhạc và cũng để kiếm sống, Hưng thường phải ngồi chờ trong phòng của các tụ điểm ca nhạc đợi đến lượt mình hoặc được “hát lót” với số tiền cát-sê rất rẻ khi các ca sĩ ngôi sao vắng mặt hay đến quá muộn.

    Rồi “giờ vinh quang đã điểm”, Hưng may mắn gặp được nghệ sĩ hài Hoài Linh, người lớn hơn Hưng 2 tuổi. Từ Mỹ về, vì lý do gì đó Hoài Linh đã tung bạc tỉ ra để lăng-xê Hưng để dần dần cái tên Đàm Vĩnh Hưng nổi như sóng cồn, thuộc hạng ca sĩ “ngôi sao” ngang với Phương Thanh, Lam Trường, Mỹ Tâm, Quang Linh, Quang Dũng v.v...

    Khi đã cực kỳ nổi tiếng và đã có hàng chục, hàng trăm tỉ đồng, Hưng tự xưng mình là “Mr. Đàm” và được các anh chàng phóng viên ca nhạc kỳ nhông cắc ké ca tụng là “ông hoàng nhạc Việt”.
    Trong khi các “ngôi sao” khác chỉ lo đi hát thì “Mr. Đàm” luôn tạo scandal để mọi người chú ý đến mình. Cứ lâu lâu đi trình diễn ở đâu anh ta lại chọn một khách sạn hết sức nổi tiếng, thuộc hạng đế vương, rồi hô lên là mất nhẫn kim cương hàng mấy trăm ngàn đô, mất đồng hồ đeo tay có nhận hạt xoàn vài chục ngàn đô trong phòng khách sạn. Báo chí đăng ỏm tỏi, internet đăng ỏm tỏi, khách sạn thanh minh thanh nga ỏm tỏi. Anh ta dọa kiện khách sạn nhưng rồi... huề cả làng, vì có mất thật đâu mà kiện! Đã bao nhiêu lần anh ta tung ra cái chiêu thức đó để khoe với thiên hạ rằng mình là người giàu có. Anh ta khoe hoài mà không biết chán, nhưng thiên hạ thì chán, có nhiều tờ báo – nhất là báo Phụ nữ – chứng minh rằng Đàm Vĩnh Hưng bịa chuyện để tự quảng cáo. Một ví dụ khác, cái mốt hiện nay của các fans trẻ là khoái các ca sĩ hơi có tí “bóng” (pê-đê, nhưng tiếng “bóng” nhẹ hơn pê-đê một chút). Chả biết Đàm Vĩnh Hưng có “bóng” thật hay không nhưng anh ta hay hôn các nam ca sĩ khác. Hôn môi “nhắm mắt mơ màng” đàng hoàng chứ không phải giả tạo. Các báo lá cải lại đăng, Đàm Vĩnh Hưng lại lờ đi và... hôn tiếp, mặc kệ, ai muốn hiểu thế nào thì hiểu. Đàm Vĩnh Hưng ỷ mình là “ông hoàng ca nhạc”, coi thường dư luận như thế đó!

    Trở lại vấn đề khoe của, hiện nay Đàm Vĩnh Hưng đang là một trong 4 giám khảo mà báo chí mệnh danh là “4 con rối lố bịch” của cuộc thi Giọng Hát Việt (The Voice) trên đài truyền hình: Đàm Vĩnh Hưng, Thu Minh, Hồ Ngọc Hà, Trần Lập. Cuộc thi này do công ty Cát Tiên Sa đài thọ, vô cùng tốn kém nhưng thuộc loại 4D: dài, dai, dở, dốt; lại thêm scandal do giám đốc âm nhạc Phương Uyên của cuộc thi gây ra, đồng thời cả bốn giám khảo đều kênh kiệu, ăn nói vô duyên, cố làm ra vẻ trí thức một cách bình dân học vụ khiến khán giả rất chán, đả kích trên internet um xùm nếu không muốn nói là khinh bỉ. Chúng mất mặt nhưng vẫn trơ trơ. Còn Đàm Vĩnh Hưng, vẫn thói “khoe của” như cũ, một lần, trên ghế giám khảo, đến lúc chọn lựa thí sinh vào đội do mình huấn luyện, tự nhiên “Mr. Đàm” tháo hai chiếc nhẫn kim cương trên tay ra, giơ lên với vẻ mặt rất đắc ý làm như muốn chiêu dụ thí sinh này là hãy vào đội của ta đi, ta giàu có lắm. Khán giả không hiểu tại sao “Mr. Đàm” lại khoe của chướng mắt như thế nên rất bực bội, từ đó có nhiều tờ báo gọi xỏ Đàm Vĩnh Hưng là “ông hoàng hột xoàn”.

    Những chuyện thị phi về Đàm Vĩnh Hưng thì nhiều lắm, không thể kể xiết. Nhưng cái scandal lớn nhất y gây ra là hôn môi một trong hai nhà sư trên sân khấu trong cuộc trình diễn văn nghệ gây quỹ từ thiện giúp đỡ ca sĩ trẻ tuổi Wanbi Tuấn Anh chữa bệnh nan y vào tối 4/11 vừa qua tại Phòng trà Không Tên số 112 đường Lê Thánh Tôn, gần chợ Bến Thành, Quận 1, Sài Gòn, khiến dư luận trong nước lẫn ngoài nước đều rất bất bình, báo chí và internet làm um xùm, thậm chí báo Thái Lan – một nước Phật giáo – cũng đăng tải, chắc chắn quý bạn đã biết. Nhưng nay, câu chuyện tầm bậy tầm bạ của gã ca sĩ lố lăng và hai nhà sư tu học chưa đến nơi đến chốn đó đã đi đến kết luận, chúng tôi xin trình bày thật chi tiết để quý bạn hiểu rõ. Xin mời quý bạn xem xét.

    Căn bệnh lạ của ca sĩ trẻ Tuấn Anh
    Wanbi (cái mốt của các ca sĩ hiện nay là thêm một tí tên Tây vào, không ai hiểu “Wanbi” là tiếng nước nào), tên thật là Nguyễn Tuấn Anh, 25 tuổi, được biết đến khi cùng Thu Thủy giành giải Ca Sĩ Trẻ Triển Vọng của Làn Sóng Xanh. Các ca khúc của Wanbi chủ yếu thuộc các thể loại như: Pop, R&B... Trong nghề nghiệp ca hát của mình, Wanbi cũng có một số bài được giới trẻ ưa thích: Đôi mắt, Cho em, Vụt mất, Từng ngày qua, Dạ khúc... và Tuấn Anh đã phát hành 2 cuốn album: Wanbi 0901 và Dấu Thăng (#). 

    Ngoài việc ca hát, Wanbi cũng đóng nhiều mẩu quảng cáo sản phẩm dành cho tuổi trẻ, đồng thời “lấn sân” sang điện ảnh với các cuốn phim ít ăn khách như: Áo cưới thiên đường và Hồn ma siêu quậy.
    (H.2: Ca sĩ Wanbi Tuấn Anh)
    Bệnh tình của Wanbi
    Tuấn Anh kể: “Mọi chuyện bắt đầu cách đây 3 năm (2009). Năm ấy ba tôi đột ngột qua đời, tôi phát hiện thị lực của mình ngày càng kém. Sợ mẹ lo lắng, tôi nhờ người manager của tôi âm thầm đưa đi khám hết bệnh viện này sang bệnh viện khác. Từ bệnh về mắt, các bác sĩ chẩn đoán ra tôi có một khối u ở tuyến yên trong não, ảnh hưởng đến thị lực.
    “Sau ca mổ tại Bệnh viện Chợ Rẫy về não, bác sĩ nói khả năng hồi phục của tôi là 90%. Nhưng chỉ sau đó ít lâu, triệu chứng cũ lại tái phát. Lần này, tôi gần như suy sụp khi bác sĩ thông báo mình đang có một khối u trong não thuộc dạng cực lạ, trên thế giới trung bình 1 triệu người mới có một người mắc phải. Mọi người thử nghĩ xem cảm giác của tôi như thế nào? Cực kỳ khủng khiếp, bởi vì lúc ấy tôi còn trẻ, mới 22 tuổi”.
    “Nỗi đau đớn ấy không sao tưởng tượng nổi. Nhiều lúc tôi thấy suy sụp đến cùng cực, nhưng tôi tự động viên mình rằng không được gục ngã bởi vì tôi còn là điểm tựa của mẹ và em gái sau sự ra đi của ba.
    “Sau thời gian tái phát, mắt tôi yếu đi nhiều. Dần dần mẹ tôi cũng biết. Nhìn mẹ khóc, tim tôi thắt lại, đau đớn khôn cùng.
    “Rồi gia đình, bạn bè gom góp tiền bạc cho tôi sang Singapore giải phẫu. Thị lực của tôi có vẻ ổn định hơn và tôi có thể quay trở lại với công việc.
    “Nhưng một năm trở lại đây, bệnh cũ lại tái phát khiến mắt phải của tôi không còn nhìn thấy gì nữa. Bác sĩ ở Singapore cũng đành bó tay. Mỗi lần lên sân khấu hoặc xuất hiện trước đám đông tôi phải dùng tóc che lại. Bởi vậy tôi phải để kiểu tóc hơi lạ và dài để che mắt bên phải. Nhiều bạn trên mạng không hiểu rõ nên có những lời bình luận cay nghiệt.
    “Gần đây, bệnh lại trở nặng, có nguy cơ ảnh hưởng đến con mắt bên trái, nên một lần nữa tôi lại phải sang Singapore mổ lại. Gia đình lại phải gom góp tiền bạc cho tôi vì lần này chi phí nhiều hơn lần trước rất nhiều và ca mổ cũng nguy hiểm hơn trước nhiều.
    “Sau khi mổ, bác sĩ khuyên tôi phải dành thời gian nghỉ ngơi và nên sang Mỹ điều trị để giải quyết tốt hơn căn bệnh. Nhưng khả năng kinh tế của gia đình tôi đã cạn kiệt. Tôi cũng không muốn mình trở thành gánh nặng cho người thân, nên thôi, tới đâu hay tới đó, tôi trân trọng từng ngày sống và sống cho có ý nghĩa”.
    Giới showbiz gây quỹ giúp Wanbi Tuấn Anh chữa bệnh
    Ngày 1/11, các ca sĩ, nghệ sĩ tham gia chương trình tại sân khấu ca nhạc Trống Đồng đường Cách Mạng Tháng 8 (Lê Văn Duyệt cũ, gần Vườn Tao Đàn) gồm Hồ Quỳnh Hương, Thu Minh, Hồ Ngọc Hà, Minh Hằng, Thu Thủy, Bảo Thy, Đông Nhi, Noo Phước Thịnh, Ngô Kiến Huy, Đàm Vĩnh Hưng, Hoài Linh, Trấn Thành, v.v... tất cả đều không nhận thù lao và đã thu được 352 triệu đồng để đưa vào quỹ ủng hộ Tuấn Anh.
    Bốn hôm sau, 4/11, cuộc trình diễn văn nghệ có bán đấu giá các đồ lưu niệm được tổ chức tại Phòng trà Không Tên số 112 đường Lê Thánh Tôn cũng để giúp đỡ Tuấn Anh thì sự việc đáng tiếc xảy ra.
    Đàm Vĩnh Hưng hôn môi nhà sư
    Ngoài việc trình diễn hai ca khúc ấn tượng, Đàm Vĩnh Hưng còn mang đến một vật lưu niệm để bán đấu giá: một chai rượu được giới thiệu là quý hiếm, chỉ có 4 chai tại Việt Nam. (Sự thật, nhiều người thông thạo về rượu cho biết “vật quý” này giá 5 triệu đồng và không có gì là hiếm). Trước khi bán đấu giá, “ông hoàng nhạc Việt” đã hứa vị mạnh thường quân nào mua chai rượu để ủng hộ chương trình, sẽ được “khuyến mãi” một nụ hôn rất có chất lượng.
    Bất ngờ, người thắng cuộc lại là hai nhà sư, vị trẻ khoác áo nhà tu màu nâu còn vị lớn tuổi hơn mặc áo màu trắng xám đội nón lá, hai vị này đã đấu giá chai rượu với giá cao nhất là 55 triệu đồng.
    Khi hai nhà sư lên sân khấu nhận chai rượu do Đàm Vĩnh Hưng trao, khán giả vỗ tay nhiệt liệt, cổ võ ầm ỹ nên không hiểu do nhà sư trẻ đòi “Mr. Đàm” phải thực hiện lời hứa hay do Đàm Vĩnh Hưng tự ý, nên “Mr. Đàm” hôn môi nhà sư trẻ trước, sau đó định hôn môi nhà sư đội nón, nhưng nhà sư mỉm cười chận lại, Hưng bèn hôn má và hôn tay.

    Tiếp theo, tới phần phát biểu ý kiến, nhà sư trẻ đã mạnh miệng thốt ra những từ ngữ “phóng khoáng” khiến khán giả có người cười nghiêng ngả nhưng cũng có người nhíu mày không hiểu tại sao nhà sư lại ăn nói quá trớn như vậy. Ví dụ, trong lúc cao hứng, nhà sư khẳng định: “Ngủ không phải là lúc con người hạnh phúc nhất! Thức mới gọi là hạnh phúc, vì khi thức con người mới được sướng!”. (Câu này nếu chúng ta để ý sẽ thấy rất “trần tục”). Bàn về quan hệ vợ chồng, thầy bảo: “Vợ mình luôn là đặc sản của người ta!”. Thầy còn kể, mới đây trong một lần đi ngang qua một công viên, nhìn thấy một cặp tình nhân đang hôn nhau, thầy cũng rất “thèm”, nhưng vì đã trót làm một nhà sư nên thầy không thể làm gì được! – Các khán giả trẻ vỗ tay cười ầm ỹ khiến thầy cao hứng càng nói hăng thêm nhưng cũng có những khán giả lớn tuổi lắc đầu, thở dài ngao ngán!

    Hai vị sư đó là ai?
    Theo tìm hiểu của trang thông tin Xzone, danh tính của hai nhà sư nói trên đã được hé lộ. Nhà sư trẻ mà “Mr. Đàm” hôn là một tỳ kheo, có pháp danh là Thích Pháp Định, hiện đang tu tại Thiền viện Bửu Sơn, xã Phước Tân, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai. Còn nhà sư lớn tuổi đội chiếc nón lá là đại đức Thích Giác Ân, trụ trì tại chùa Quan Âm, xã Long Thuận, thị xã Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp. (Xin chú ý: “trụ trì” tức là sư trưởng trong chùa).
    “Tỳ kheo” là gì? Theo tiếng Phạn, Bhiksu (đọc theo tiếng Ấn Độ là ti-khu, phiên âm thành tỳ kheo, tỳ khưu hay tỳ khâu; nữ thì gọi là tỳ kheo ni). Tỳ kheo là một cấp bậc thuộc về Nam tông, ngang với đại đức ở bên Bắc tông, có thể so sánh với linh mục bên Công giáo, khi không nói đến cấp bậc thì người ta thường gọi chung là Khất sĩ.
    Tỳ kheo phải bỏ nhà cửa, gia sản, đi khất hóa trong dân gian, tức xin ăn để nuôi thân mình và cầu Phật pháp để cứu độ cho mình đồng thời cứu độ cho người khác. Kẻ hành khất không thể gọi là khất sĩ vì họ chỉ ăn xin chứ không cầu Phật pháp và cứu độ cho ai cả.
    Tỳ kheo phải trên 20 tuổi, trước làm Sa di (tức chú tiểu). Hồi còn làm Sa di thì giữ 10 giới, khi thọ chức Tỳ kheo phải giữ đủ 250 giới. Trên Tỳ kheo là Giáo Thọ (thầy dạy Đạo), trên nữa là Yết Ma (thầy dạy Luật), cao hơn nữa Thượng Tọa và Hòa Thượng. Tỳ kheo (nam) tu trong Thiền viện và có thể đứng đầu trong một ngôi chùa, gọi là Thủ tọa. Tỳ kheo ni (nữ) tu trong Tịnh xá nhưng cũng có thể trong một ngôi chùa. Khi được truyền chức tỳ kheo hay tỳ kheo ni thì có Y (áo) và Bát (đồ để đi khất thực). Nếu hoàn tục phải trả lại y bát.
    Lời tâm sự của sư thầy Thích Giác Ân
    Đại đức Thích Giác Ân (người lớn tuổi, đội nón), trụ trì tại chùa Quan Âm (xã Long Thuận, thị xã Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp) xác nhận thầy chính là một trong hai nhà sư tham gia đêm nhạc từ thiện tại phòng trà Không Tên Sài Gòn, nhằm ủng hộ cho ca sĩ Wanbi Tuấn Anh và đã xảy ra những hình ảnh hôn má, khóa môi của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng.
    Phóng viên (PV): Bạch thầy, cơ duyên nào đưa hai thầy đến đêm nhạc từ thiện đó?
    Đại đức Thích Giác Ân: Chúng tôi biết đêm nhạc đó là nhờ anh Hoài Linh. Anh Hoài Linh là người giới thiệu, anh ấy nói muốn gây quỹ từ thiện để ủng hộ anh Tuấn Anh. Tôi quen Hoài Linh, Cát Phượng, Việt Cường... và nhiều nghệ sĩ khác.
    Anh Hoài Linh nói nếu mấy thầy có đồ gì quý thì có thể đem đấu giá rồi lấy tiền đó giúp cho Tuấn Anh vì anh này không có đủ tiền để đi mổ.
    Tối hôm đó (4/11), tôi cùng với Tỳ kheo Thích Pháp Định mang con rồng bằng ngọc Như Ý đến phòng trà nhằm nhờ Hồ Ngọc Hà bán đấu giá lấy 300 triệu, dùng số tiền đó ủng hộ hết Wanbi Tuấn Anh.
    Mục đích chúng tôi đến đó để gây quỹ từ thiện cho Tuấn Anh. Đấy là tấm lòng cảm thương của con người Việt Nam với con người Việt Nam. Báo chí có quyền viết nhưng nhiều lúc cũng phải hiểu góc độ nhạy cảm. Chúng tôi đem cái tâm của mình làm từ thiện, giúp đỡ người chứ không phải đến đó để quậy hay chơi bời. Vậy mà có những tờ báo viết chúng tôi như thế, làm mất đi hình ảnh tốt.
    PV: Dư luận ghi nhận việc làm từ thiện của hai thầy, nhưng lại có ý kiến cho là phản cảm khi thấy cảnh khóa môi, hôn má của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng với hai thầy?
    Đại đức Th.G.Ân: Nụ hôn ấy chỉ là tình cờ của Đàm Vĩnh Hưng thôi, nó rất bình thường giữa người với người, không có gì là chấn động cả.
    Chúng tôi không ngu dại đến nỗi tới đó làm chuyện tầm bậy tầm bạ, hủy hoại thanh danh của mình. Đàm Vĩnh Hưng cũng đâu có ngu đến nỗi tự dưng có nhu cầu điên khùng muốn hôn chúng tôi.
    PV: Vậy những chuyện phòng the, trai gái... vốn là đề tài bụi trần lại được các thầy đem ra mổ xẻ chỗ đông người?
    Đại đức Th.G.Ân: Thầy Pháp Định không nói vấn đề dâm dục gì trong đó cả. Thầy chỉ nói những chuyện vui để cho người ta cười, gây cảm hứng để người ta mua vật phẩm từ thiện. Nếu thấy nhàm chán, họ đuổi xuống liền, ném đá tùm lum hết.
    PV: Những hành động bị nhiều người cho là gây sốc nói trên có vi phạm giới luật của nhà Phật không, thưa thầy?
    Đại đức Th.G.Ân: Trong nhà Phật cũng có ca hát, cũng có nhạc Phật giáo. Hơn nữa tôi nhắc lại là: chúng tôi đi làm từ thiện chứ không đến những nơi đó để chơi bời, phá hoại.
    PV: Sau “tai nạn” này, Phật tử có thắc mắc với thầy không? Thầy giải thích ra sao cho họ hiểu?
    Đại đức Th.G.Ân: Rất nhiều, tại vì báo chí giật lên cái xấu, cái phản cảm như thế. Nó khổ vậy đó. Tôi nói với các Phật tử rằng các Phật tử hãy an lòng, mục đích của thầy đến đó là để làm từ thiện chứ không phải để chơi bời. Ở đó có nhiều danh ca, nghệ sĩ, nhiều người nổi tiếng, mình đâu đến nỗi làm chuyện bậy bạ được. Mình tự giết mình hay sao? Mình đâu phải là người không có lý trí.
    PV: Nhiều người thắc mắc về số tiền 55 triệu đồng các thầy dùng để mua chai rượu của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng trong đêm từ thiện?
    Đại đức Th.G.Ân: Thật ra chai rượu đó không phải tôi với thầy Pháp Định mua, mà trong nhóm tôi có một chính khách đi cùng. Người đó không dám ra mặt nên chúng tôi đại diện cho người đó lên mua và trao tiền cho ban tổ chức.
    Người đó đêm ấy không mang tiền theo và có nói với anh Đàm Vĩnh Hưng, với ban tổ chức rằng sẽ chuyển tiền cho ban tổ chức sau. Chứ chúng tôi đã mang vật phẩm đi đấu giá rồi thì mua chai rượu đó làm gì nữa. Chúng tôi cũng đâu có tiền để mua chai rượu. Mua nó rất phí.Vì thế tôi khẳng định, số tiền mua rượu không phải tiền của các Phật tử đóng góp cho nhà chùa.
    Còn vật phẩm con rồng bằng ngọc Như Ý là của thầy Pháp Định. Anh Hoài Linh kêu gọi thầy Pháp Định có gì quý thì đem đấu giá để lấy tiền giúp cho ca sĩ kia mổ. Thầy Pháp Định là một tu sĩ trẻ, rất thương người nên cũng muốn tham gia chương trình đó.
    Bây giờ chúng tôi đang lâm vào hoàn cảnh kẹt. Vị chính khách kia không phải muốn hại chúng tôi đâu, ông ta cũng muốn đem cái tâm để giúp đỡ cho anh Tuấn Anh nhưng không tiện ra mặt.
    PV: Thầy có thấy bất an về hình ảnh của mình trong mắt mọi người sau sự việc này?
    Đại đức Th.G.Ân: Chúng tôi là những tu sĩ dù sao cũng còn ít tuổi, muốn hòa nhập với xã hội, gây thiện cảm với các ca sĩ, các nghệ sĩ với mục đích sau này chùa có việc gì cần thì họ đến với mình. Người Việt có câu: “Có qua có lại mới toại lòng nhau”. Hơn nữa chúng ta đều là người dân Việt, nói chung một thứ tiếng. Chúng tôi muốn tạo cảm giác mọi người đều là người thân, không xa cách với nhau.
    Hôm ấy chỉ có một điều bất ngờ xảy ra là Đàm Vĩnh Hưng hôn môi thầy Pháp Định thôi. Bây giờ chúng tôi biết nói sao đây? Mình vì lòng từ thiện mà đến nhưng cuối cùng người ta lại chửi bới, bóp méo, thành ra việc từ thiện không còn ý nghĩa gì nữa.
    PV: Nếu được dự lại đêm từ thiện hôm đó, các thầy sẽ ứng xử ra sao trước biến cố bất ngờ do Đàm Vĩnh Hưng gây ra?
    Đại đức Th.G.Ân: Chắc chắn là chúng tôi sẽ không làm chuyện đó rồi, bởi vì chuyện đó chỉ là vui một chút mà giết chết cả một đời người.
    Bức thư xin lỗi trịch thượng, dạy đời, tự ví mình với Bồ Tát của Đàm Vĩnh Hưng
    Cuối cùng thì Đàm Vĩnh Hưng cũng “xuất hiện” sau cơn bão táp mang tên “Nụ hôn đồng tính”. Ngày 9/11, một bức thư viết tay với thự danh “Mr. Đàm” sang trọng đã được in ra gửi đến phóng viên các báo. Bức thư này khá dài, tới 6 trang giấy, phần đầu anh ta mô tả lại cuộc bán đấu giá tại phòng trà Không Tên như chúng ta đã biết, đồng thời vừa “xin lỗi” với lời lẽ trịch thượng lại vừa kể công của mình, ví dụ đêm đó y có show hát tại phòng trà Da Vàng nhưng vẫn cố gắng thu xếp đến lo cuộc bán đấu giá vì thương đàn em. Y ngạo mạn ở chỗ tự xưng mình là một nghệ sĩ đã có 15 năm trong nghề, rất biết cách sống, còn những lời lẽ kết tội y của báo chí hay những người tung lên internet chỉ là ác ý. Phần cuối, y đem Phật học ra... dạy dỗ các nhà tu! Sai hết. Tại sao lại sai? Bởi vì y là người Công giáo, sự hiểu biết về Phật học chưa được bao nhiêu. Bức thư này ngụy biện nhưng viết rất văn hoa, có thể y thuê người khác viết và người này cũng chẳng hiểu gì về Phật giáo nên viết hết sức sai lầm. Đây, bây giờ chúng ta coi phần cuối bức thư đó.
    “... Tôi tin với tinh thần lành mạnh và hướng thiện, nên hai Thầy đã nhận lời cho phép tôi thực hiện lời hứa của mình. Phải nói rõ rằng, đó chỉ là một hành động mang tính ước lệ, như một lời cảm ơn chứ chính tôi không có suy nghĩ rằng nó sẽ gây ra một sự phẫn nộ như vậy, khi hình ảnh được đưa lên truyền thông với những lời bình luận có phần ác. Dù thật sự không khó để trình chiếu cho tất cả mọi người xem lại toàn bộ diễn biến của đêm đó vì chúng tôi có ghi hình lại toàn bộ chương trình.
    Tất nhiên, dư luận vẫn luôn là dư luận, bản thân tôi sẽ có trách nhiệm với những quyết định của mình. Ai hiểu, cảm thông, rộng lượng và chia sẻ thì tôi xin ngàn lần cảm tạ, còn những ai vẫn giữ ác cảm, thì tôi cũng xin chịu, và sẽ đợi Quý vị ở ngưỡng cửa Từ Bi.
    Tôi là một nghệ sĩ, đã phục vụ công chúng hơn 15 năm qua, nhận được cả sự ngọt bùi lẫn đắng cay mà cuộc đời gửi trả. Tôi hiểu rằng sẽ rất khó làm vừa lòng tất cả mọi người. Chỉ xin được nói một điều rằng: “Tôi là một nghệ sĩ và tôi có lòng tự trọng đủ lớn, để biết mình cần ứng xử cho đàng hoàng hơn, tỉnh táo hơn. Vì phía trước mặt tôi là công chúng, là khán giả, những người yêu thương và ủng hộ tôi trong suốt chừng đó năm qua. Thế nên, trước khi phán xét, xin Quý vị hãy bình tâm để nhìn nhận mọi thứ công bằng hơn.
    Cuộc sống của chúng ta còn dài, những tai ương, kiếp nạn lúc nào cũng có thể ập đến một cách bất ngờ và cũng không ai lại muốn tự mình rước họa vào thân. Tôi không đổ lỗi cho ai, mặc dù có trong tay đầy đủ các chứng cứ để trả lời các bài báo, nhận xét, diễn đàn cố tình ác ý. Vì tôi tin, rất tin vào Luật nhân quả ở đời và nhớ tới hạnh nguyện của Bồ Tát dặn lại: “Mỗi người ai cũng sẵn có Phật nhân, chỉ cần chịu khó nhìn lại và cố gắng tu hành dứt trừ hết vô minh phiền não, thì sẽ đạt được Phật quả. Vì quên Phật của mình, nên chúng ta mãi đi trong luân hồi chịu khổ”. Việc làm này của Ngài, dù bị người ta mắng nhiếc đánh đập, nhưng Ngài vẫn không thối chí nản lòng. Đây là một hạnh nguyện đáng kính và đáng cho chúng ta noi gương theo.
    Tôi xin nhận hết mọi phiền toái về mình! Kính xin Quý vị khán giả, các tăng ni, phật tử hãy nhận từ Đàm Vĩnh Hưng lời xin lỗi thành tâm nhất!”.
    (Ký tên Đàm Vĩnh Hưng)
    Hai nhà sư bị kiếp nạn lớn
    Chiều 9/11, Thường trực Ban trị sự Tỉnh hội Phật giáo Đồng Tháp đã có cuộc họp bất thường đưa ra hình thức kỷ luật đối với Đại đức Thích Giác Ân (nhà sư đội nón), trụ trì chùa Quan Âm, xã Long Thuận, thị xã Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp.
    Ban trị sự nêu rõ: Đại đức Thích Giác Ân là một tăng sĩ trụ trì có quá trình tu học và phụng sự đạo đức tốt. Tuy nhiên, vì thực hiện hạnh nguyện từ thiện trong việc đấu giá rượu và những biểu hiện về hình ảnh với các nghệ sĩ như thế là không phù hợp với oai nghi của người xuất gia. Vì thế, Ban trị sự Tỉnh hội Phật giáo Đồng Tháp quyết định: tạm thời rút quyết định trụ trì chùa Quan Âm đối với nhà sư Thích Giác Ân; buộc nhà sư Thích Giác Ân phải cấm túc tại chùa Quan Âm trong vòng 3 tháng (kể từ ngày 1/10 năm Nhâm Thìn, tức ngày 14/11/2012); ban Đại diện Phật giáo huyện Hồng Ngự sẽ giám sát quá trình sám hối của nhà sư Thích Giác Ân. Sau 3 tháng, nếu nhà sư Thích Giác Ân có ý chí khắc phục thì Ban trị sự phục hồi chức trụ trì trở lại, còn nếu sau 3 tháng không khắc phục tốt sẽ cắt vô thời hạn chức vụ trụ trì.
    Sư Giác Ân đã xác nhận thông tin trên và cho biết ngày 10/11 thầy đã trao lại giấy bổ nhiệm trụ trì chùa Quan Âm cho đại diện Ban trị sự Tỉnh hội Phật giáo Đồng Tháp.
    Thầy Giác Ân cũng cho biết thêm, sáng cùng ngày (10/11), Tỳ kheo Thích Pháp Định (nhà sư trẻ áo nâu), người cũng đang bị biệt chúng 3 tháng, đã tìm quên trong giấc ngủ (tức tự tử). Sau khi được đưa vào bệnh viện cứu cấp, hiện nhà sư đã trở lại thiền viện Phước Sơn tiếp tục sám hối và bị cấm túc.
    Trước đó, sau khi bị ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng hôn trong đêm nhạc từ thiện, hai nhà sư đã viết tường trình xin sám hối. Trong tường trình của nhà sư Pháp Định có đoạn: “Chúng con thật sự đã biết lỗi vì một chút tâm từ thiện đã làm ảnh hưởng xấu đến Giáo hội Tăng-già và quý Phật tử. Chúng con một lần nữa thành thật xin sám hối đến lãnh đạo các cấp Giáo hội, các ban ngành và quý Phật tử trong và ngoài nước, cùng quý độc giả vì hoàn cảnh từ thiện của con không đúng hoàn cảnh cho phép”.
    Đại đức Thích Minh Tuệ ghi trên internet: “Một người mang tư cách như Mr. Đàm khi đã có những hành động và cử chỉ gây phẫn nộ đến Phật giáo mà còn dám mở miệng nói lên những điều mà chỉ có những bậc trưởng thượng nói ra để huấn thị đồ chúng. Tăng chúng và người Phật tử khi được thính pháp những lời như vậy đều phải Y Giáo phụng hành. Mr Đàm lấy tư cách gì mà dám nói như vậy, nhất là bản thân Mr. Đàm là một tín đồ Công giáo. Sự trịch thượng, kiêu mạn và coi thường Phật Giáo của Mr. Đàm đáng bị quở trách”.
    Đại đức Thích Minh Tuệ ghi tiếp: “Hành động của Mr. Đàm đã dẫn đến việc hai nhà sư phải gánh chịu hậu quả nặng nề, bị biệt chúng 3 tháng, và hậu quả còn dai dẳng hơn thế nữa.
    “Trong khi một nhà sư bị truất quyền trụ trì chùa thì nhà sư áo nâu mà Đàm Vĩnh Hưng đề cập đến trong bức thư nói trên đã từng tìm quên trong giấc ngủ, hay nói thẳng ra là tự tử trước những dằn vặt nội tâm chứ không phải lời tuyên bố cào cấu hàng đêm và hàng ngày đi hát của Đàm Vĩnh Hưng”.
    Đàm Vĩnh Hưng phản pháo lần thứ hai
    Gần 2 tuần lễ trôi qua kể từ khi Đàm Vĩnh Hưng hôn hai sư thầy, sự việc tưởng chừng đã lắng xuống khi hai nhà sư phải nhận án phạt nghiêm khắc, thì ca sĩ này lại khuấy động lên với những tiết lộ phản cảm gây sốc như vẫn muốn chứng minh: Mình gây nên lỗi vì sư thầy xấu xa, chẳng ra gì!
    Trong bức thư đáp trả Đại đức Thích Minh Tuệ sau khi bị thầy phê phán hành động khóa môi nhà sư là quá đáng, bất kính, đồng thời không thành tâm nhận lỗi, Đàm Vĩnh Hưng phản pháo:
    “Con không muốn nói ra, vì nói ra thì lời hứa bảo vệ vị sư kia của con sẽ trở thành vô nghĩa. Nhưng do các ngài đã nói như thế, con buộc lòng phải nói lại một lần nữa để mọi người hiểu con hơn.
    “Sự thật lúc đó con định quay sang hôn lên má của sư thầy nhưng chính sư thầy đó chủ động đưa môi ra và có ý yêu cầu con phải thực hiện lời hứa ban đầu. Trong đêm đó, sư thầy áo nâu ấy còn nói những câu không thể nào chấp nhận được đối với một người bình thường chứ đừng nói là người khoác áo nâu sòng.
    “Đại loại như, vị sư đó nói với mọi người rằng mình có hai trang facebook với nick là “Kệ cha nó” và “Mông bự”, rồi còn nói đêm nay chắc phải đi khách, rồi còn nói: “Tuy là đi tu chứ không ăn chay...”.
    Đàm Vĩnh Hưng cam đoan: “Đây là những lời nói rất thật và hàng trăm phóng viên cũng như khán giả sẵn sàng làm chứng điều này, có cả băng ghi hình ghi lại toàn bộ sự việc. Thử hỏi, nếu là một người được đào tạo, dạy dỗ từ những gì nghiêm ngặt, quy chuẩn, liệu có buông những lời như thế không ạ?”.
    “Con cũng hiểu sự nóng lòng trước cảnh đồng môn của mình đang bị xử phạt, nên các thầy mới mổ xẻ và phân tích và gửi cho hàng trăm hàng ngàn lá thư điện tử, để cố tình cho mọi người thấy con giống như hiện thân của ác quỷ vậy. Nhưng xin thầy hãy rộng lượng và nhìn nhận lại mọi điều sau khi nghe con kể lại toàn bộ sự thật. Con đã không muốn nói ra những điều này, vì con không muốn mọi chuyện xấu thêm, vì dù thế nào con cũng là người có lỗi, dù là không cố ý khi hành động”.
    Chịu hình phạt nặng sau khi bị Đàm Vĩnh Hưng khóa môi, cả hai nhà sư đều không một lời oán trách ca sĩ này, trước sau vẫn khẳng định Đàm Vĩnh Hưng là người có cái tâm tốt chứ không có tâm phá hoại. Nhà sư bị Mr Đàm hôn môi chia sẻ: “Việc của tôi bây giờ là tụng kinh niệm Phật. Cầu mong mọi chuyện sẽ qua đi, ai cũng được vui vẻ. Cầu mong tất cả những bệnh nhân như anh Tuấn Anh sẽ được hạnh phúc. Mọi người hãy có tấm lòng thông cảm với nhau, làm sao thể hiện một lòng từ bi với nhau, thương nhau và vì nhau”.
    Không hề có nick facebook “Kệ cha nó” và “Mông bự”
    Sau bức thư của Đàm Vĩnh Hưng tiết lộ cái mà ca sĩ này gọi là sự thật, ngày 17/11, nhà sư Pháp Định cho biết những thông tin Đàm Vĩnh Hưng nói trong thư không đúng sự thật. Thầy cho rằng không một người tu hành nào lại dại dột lấy cái nick name kỳ cục như vậy. “Nếu tôi lấy 2 nick đó, khi hoàn tục tôi cũng không sống được nữa, chỉ có nước chết. Tôi chỉ có duy nhất một facebook là Triển Chiêu Phan mà thôi”. (Chú thích: tên thế tục của thầy Pháp Định là Phan Văn Triển, mà Triển Chiêu là một nhân vật trong Bao Công Kỳ Án nên ông lấy nich name là Triển Chiêu Phan).
    Về việc Đàm Vĩnh Hưng cho rằng thầy Pháp Định là người chủ động đưa môi ra và có ý yêu cầu nam ca sĩ này phải thực hiện lời hứa ban đầu, nhà sư nói: “Anh Hưng là người chủ động hôn hai thầy. Nếu tôi đưa môi ra trước thì tôi đã bỏ micro ra rồi ôm anh Hưng. Đằng này anh Hưng choàng tay qua cổ tôi, lúc đó tôi đang cầm micro, đâu có biết gì. Mà hôn tôi xong, anh Hưng còn quay sang định hôn thầy Giác Ân. Thầy ấy lấy tay che thì anh hôn vào tay. Nếu tôi chủ động đưa môi ra hôn thì anh Hưng chỉ hôn mình tôi, chứ sao lại hôn thầy kia nữa”.
    “Tôi mới 25 tuổi, anh Hưng 40 tuổi, so với tôi anh Hưng lớn hơn 15 tuổi. Với trình độ của một ca sĩ nổi tiếng, hẳn anh Hưng phải biết rõ cách xử lý vụ việc. Ví dụ, lấy ý kiến trước khán giả rằng, đây là ông thầy chùa, nếu tôi hôn thì sao, khán giả đồng ý không? Anh Hưng sống vì fan hâm mộ, nếu khán giả đồng ý thì anh hôn, khán giả cũng chịu một phần trách nhiệm. Mà khán giả không đồng ý thì do anh quyết định. Còn về lời hứa là tự anh Hưng hứa chứ đâu phải tôi kêu đâu”, thầy Pháp Định nói.
    Nhà sư Pháp Định cũng nói rằng thầy sẵn sàng chấp nhận nếu Đàm Vĩnh Hưng đưa băng ghi hình ghi lại toàn bộ sự việc đêm nhạc từ thiện 4/11.
    “Nếu anh Hưng muốn công khai băng ghi hình thì tôi cũng chấp nhận. Thà anh cứ đưa ra để mọi người biết sự thật, còn thông cảm cho, chứ đừng giấu giấu giếm giếm rồi nói sẽ công khai”.
    Nhà sư Pháp Định xin hoàn tục
    Ngày 10/11, trước những dằn vặt nội tâm quá nặng nề, nhà sư trẻ bị Đàm Vĩnh Hưng hôn môi Pháp Định đã tìm quên trong giấc ngủ. Rất may có người kịp thời phát hiện và đưa thầy đi cấp cứu.
    Ngày 16/11, thầy đã xin hoàn tục và được Thượng tọa Thích Bửu Chánh cùng chư tăng Thiền viện Phước Sơn (xã Phước Tân, thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai) chấp thuận.
    “Tôi không trách ai, chỉ thương cái nghiệp của mình quá nặng. Tôi hoàn tục vì không muốn làm ảnh hưởng đến Giáo hội, không muốn người ta xúc phạm đến sư phụ rằng không biết dạy đệ tử và cũng là vì danh dự của bản thân”.
    Từ nhỏ Thích Pháp Định (thế danh là Phan Văn Triển) sinh ra không biết cha ở đâu, mẹ ở đâu, ở với bà ngoại. Hoàn tục sau khi bị Đàm Vĩnh Hưng khóa môi và tố những chuyện động trời, Pháp Định không dám về nhà, không dám cho bà ngoại biết chuyện vì sợ tuổi già không chịu nổi cú sốc này.
    ( Nhà sư Pháp Định hoàn tục)
    Tuổi thơ khốn khó, hai bà cháu bám víu lấy nhau mà sống. Năm 15 tuổi, cậu bé Phan Văn Triển xuất gia tại chùa Gia Hưng (huyện Mỏ Cày, tỉnh Bến Tre) với pháp danh Thích Pháp Định, bổn sư là Hòa thượng Thích Huệ Thành thuộc Ban Trị sự Tỉnh hội Phật giáo Bến Tre. Sau đó Pháp Định xin về Thiền viện Phước Sơn (xã Phước Tân, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai) lâu lâu về quê thăm ngoại một lần. Về Phước Sơn, Pháp Định tìm lại được mẹ. “Mẹ có chồng ở Sài Gòn nhưng không lấy gì làm khá giả lắm, vậy là tôi vừa đi tu vừa lo lắng cho mẹ và bà ngoại ở dưới quê. Từ lúc đi tu đến giờ, tôi chưa được gia đình giúp đỡ chút nào, toàn giúp bà, giúp mẹ thôi. Sống khổ sở từ nhỏ nên tôi thương những người có hoàn cảnh khốn khó, bất hạnh, như anh ca sĩ Wanbi Tuấn Anh chẳng hạn”.
    “Hoàn tục, rời Thiền viện Phước Sơn, trong túi tôi chỉ có 50 ngàn đồng. Tôi dành 20 ngàn đi xe buýt từ chùa lên Sài Gòn, mua ổ bánh mì hết 10 ngàn đồng, chai nước hết 10 ngàn, còn 10 ngàn thì để ngày mai sống”.
    Không dám trở về quê vì sợ bà ngoại biết tin dữ, Phan Văn Triển (Pháp Định) lang thang ở Sài Gòn. “Hiện tôi đang ở nhờ nhà của một Phật tử nhưng người ta cũng chỉ giúp được một thời gian thôi. Tôi sợ nhất cảnh thất nghiệp nhưng nếu tìm cách sống được, tôi sẽ trở thành một cư sĩ, tu tại gia và giúp đỡ mọi người”.
    Chuyện diễu: Đàm Vĩnh Hưng bị phạt... 5 triệu đồng!
    Ông Vũ Xuân Thành, Chánh Thanh tra Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch, cho biết hành vi của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng bị xử lý theo Điều 16 Nghị định 75, quy định xử phạt vi phạm hành chính trong hoạt động văn hóa: “Người biểu diễn lợi dụng giao lưu với khán giả để có những hành vi thiếu văn hóa, hoặc phát ngôn thô tục”, mức phạt cao nhất là 5 triệu đồng.
    Trước nhiều ý kiến cho rằng đáng lẽ phải có hình thức xử phạt bổ sung, như cấm biểu diễn trong một thời gian chẳng hạn, ông Phạm Đình Thắng, Phó Cục trưởng Cục Nghệ thuật Biểu diễn, cho biết hành vi của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng là đáng lên án nhưng với hành vi này, Nghị định 75 không có hình phạt bổ sung.
    Một người có hàng trăm tỉ đồng, tiền cát-sê một show diễn 60 triệu đồng, phạt 5 triệu đồng đối với y như muỗi đốt gỗ, chuyện thật nực cười!


    VUA LÀM BÁO * BỌN LƯU MANH

    BỌN LƯU MANH VÀ 

    NHỮNG ÔNG VUA CẢ TIN.

    Vualambao Hoạt cảnh 6 lớp của Trung Dũng 
    Lớp 1. Cột mốc Biên cương lĩnh xướng.

    Trên mọi nẻo đường của đất nước tôi

    Vẫn thậm thụt bước chân của thằng rể quý

    Này Thục Phán ! đã 2222 năm rồi đấy nhỉ

    Lông ngổng giờ đã rải đến Cà Mau.

    (?)

    Lớp 2. Đường dây nóng An Dương Vương Năm 210 Trước CN:

    - Alô! Trọng Thuỷ đấy hở? Hôm hồi quốc con có cầm nhầm cái móng rùa (lẫy nỏ) của bố không con?

    - Tao đây! Bố đéo gì bọn mày, chuẩn bị kiếm cái gì đỡ đòn đi, tía con tao sắp tới Cổ Loa rồi đấy.

    Lớp 3. Hợp xướng của cát và sóng biển Hoàng Sa- Trường Sa

    Sợ mai này con hỏi cha ơi
    Đi tắm biển sao phải mang hộ chiếu ?
    Biển quê mình… cha nói đi… con không hiểu
    Khi nhìn tấm bản đồ chó chết của Trung Hoa.

    Con thả diều ở Vũng Tàu, Mũi Né, Lý sơn, Hoàng Sa, Trường Sa…
    Người lớn đến cắt dây khi diều bay xa mém nước
    Biển của mình trong xanh con muốn vẫy vùng mà chẳng được
    Vì ra khơi là đi du lịch nước ngoài.
    Đời thật buồi khi ra biển ngắm ban mai
    Chỉ thấy sóng giăng giăng hình băng đạn
    Đám mây hiền lành cũng bốc mùi đại Hán
    Đường lưỡi bò liếm láp biển bao la
    Một ngày kia đọc “Nam Quốc Sơn Hà”
    Chữ “Định phận” bị thay bằng “Cam phận”
    Hình đất nước gầy nhom vì oán giận
    Gánh những chữ vàng méo mó đứng chơi vơi
    Muộn mất rồi
    Đừng hỏi nữa
    Con ơi.

    Lớp 4. Tại đền Quát (Sông đáy, Hải Dương) thờ Yết Kiêu – Phạm Hữu Thế.

    Một toán khoảng trên mươi đứa tướng mạo phốp pháp, phương phi, mặc đồ bơi lấm lét vào đền,.

    Sau một hồi nhang khói nghi ngút, người đại diện cầm cặp chân vịt (của người nhái) lết lên điện sì sụp lạy khấn: – Muôn năm thầy linh hiển, Quang vinh thợ lặn ngàn đời… Yết Kiêu thầy hỡi! Chúng con, người ở đồng bằng, kẻ sinh miền núi nhưng đều là con Lạc cháu Hồng. Nhờ hồng phúc 4 ngàn năm Chiêu Thống (á lộn, Văn Hiến) nên chúng con đây học hành làng nhàng, công trạng chẳng bao nhiêu nhưng đều đỗ đạt hiển vinh, ăn trên ngồi trốc…

    Chúng con đây cái gì cũng biết (kể cả biết điều) duy món lặn sâu thì chỉ thì…thì… Từ nhỏ đã nghe danh thầy: bơi như rái cá, lặn tợ thuồng luồng, không những thế thầy còn đục chìm tàu lạ xâm phạm biển đảo quê ta. Thật là quá đã…quá đã… Chúng con đây vô cùng bái phục.

    Yết Kiêu thầy hỡi có hay, mấy tháng nay giặc dã hoành hành từ nam ra bắc, từ biên cương, hải đảo đến nông thôn, thị thành… chúng con đây yêu nước nồng nàn (mùi Mao Đài), ruột đau như cắt (loét thượng vị), xót xa tâm bào (máu nhiểm mỡ)… Nhân dân đây đó làm tình (í lộn, biểu tình) thiên hạ la ó tùm lum vậy mà nào có ăn thua, chúng con vừa mở mồm xuýt xoa giặc đà hảo hảo, thật là khó xử. Chổ thầy và đám thuỷ binh năm xưa tập bơi, tập lặn nay chúng cho mấy chục tàu chiến giả dạng tàu thường lượn lờ thoải mái như ao nhà của chúng. Thật là bối rối… bối rối…

    Vận nước nguy nan, biển đảo nguy cơ, ngư dân nguy khốn… nay chúng con đến đây trước là lễ bái sau nữa là nhờ thầy bỏ chút thì giờ dạy cho chúng con trước là biết lặn sâu sau nữa lặn xa cuối cùng nâng cao thành lặn biệt tăm thầy nhé.

    *Tái khấn: Nếu trong cơn binh lửa loạn ly mà chúng con lặn thoát, từ phương khác chúng con sẽ hướng về đây dập đầu vọng bái.

    Lớp 5. Đường dây nóng Hào Cẩm Đồ
    2222 năm sau (năm 2012):

    - Alô, Hào huynh (Hào Cẩm Đồ) phải không ạ? Hôm trước huynh đệ ta bàn về cái zdụ Biển Đông, huynh ok rồi sao hôm nay còn cho mấy chục ngàn tàu thuyền vào đánh cá trên biển nước đệ? Lại còn in hình đường lưỡi bò vào hộ chiếu phổ thông nữa ???

    - Biển bọn mày thế đéo nào! Tao mời thầu mấy lô dầu và cho tàu thuyền đánh cá trên biển Hoa Nam của bọn tao chứ có đụng chạm gì đến cái biển Đông bé xíu của chúng mày, thôi nhé! rách việc! lo dẹp biểu tình đi!

    Lớp 6. Tấu hài của nghêu sò ốc hến
    Thằng Tàu nó đến nước ta

    Nó Hốt Tất Liệt chẳng tha thứ gì

    Nhân dân muốn đuổi chúng đi

    Nhà nước ngăn cản nó thì…Thoát… Hoan.

    Mấy em ngơ ngác, hiền ngoan

    Hoa Quốc… Phong phát là làm… Bí thơ.

    Mấy cô gái đẹp non tơ

    Nó Càn Long phát tơ hơ quả bầu

    …Còn như Bác Nguyễn Đình Đầu

    Bác Hồ Cương Quyết thì sầu quanh năm

    Đỗ Trung Quân mặt hằm hằm

    Đang mài Các…Mác đòi băm Cẩm Hào

    Vậy mà có đứa hô hào

    Tồng chí Bình Cận… ra chào… hảo lơ

    Quê choa Blog

    QUAN CHỬI QUAN * GIAN CHỬI GIAN

     Thống đốc Bình & đồ tể Hưởng là thủ phạm giết chết hàng loạt doanh nghiệp!

    Quanlambao- Nhiều người chắc chắn thấy bị sốc với tình trạng Doanh nghiệp nợ ngắn hạn gấp nhiều lần tài sản...  Suốt 02 năm qua, với một thị trường tài chính, tín dụng bị Thống đốc Bình bóp méo để phục vụ cho lợi ích ăn cướp và kiếm tiền qua đêm của y và đồng bọn thì ngoài những doanh nghiệp thuộc phe cánh của Thống đốc Bình hầu hết những doanh nghiệp có sức khỏe yếu hơn đã chết hàng loạt - đó là con số ít nhất 200.000 doanh nghiệp đã thầm lặng báo tử, còn lại một số Doanh nghiệp thật sự khỏe mạnh, đóng góp lớn vào nền kinh tế của đất nước đã trở thành những con gà béo ngon lành làm mồi cho bè lũ Thống đốc Bình và các bô già. Chính vì vậy 'thống đốc' Bình đã tích cực 'đánh' để tạo cơ hội cho những bố già như Nguyễn Đăng Quang, Hồ HÙng Anh, Đỗ Minh Hiển, Đỗ Minh Phú...của Tạp đoàn Masan, Techcombank, Tập đoàn Doji... đến ăn cướp thì điều tất yếu sức khỏe ngày càng kiệt quện. Biết rằng vay nóng, vay lãi suất cao cũng chỉ là con đường chết từ từ... nhưng không doanh nghiệp nào nỡ ngồi khoanh tay nhìn doanh nghiệp mình bị bức tử nên càng vùng vẫy, càng vay mượn thì không những vẫn bị cướp trắng mà còn bị vướng vào vòng lao lý do không thể trả nợ được...

    Không những chỉ bằng xiết chặt tín dụng, thời gian qua là đỉnh cao của sự phối hợp các công cụ tài chính cầm đầu bởi Thống đốc Bình đã phối hợp chặt chẽ với Nguyên Văn Hưởng, thông qua Tô Lâm và Phạm QUý Ngọ được trả tiền bởi các bố già,  chúng đã mặc sức hoành hành, khủng bố các chủ doanh nghiệp, dùng bộ máy công an, an ninh để 'triệu tập, để nhảy sổ vào hình sự hóa mọi hoạt động kinh doanh của các con mồi... từ đó cướp trắng cơ ngơi tạo dựng mấy chục năm của doanh nghiệp mà điển hình là Sacombank, Công ty mía đường của gia đình ông Đặng Văn Thành, Công ty Bình An của bà Diệu Hiền, như ngân hàng Habubank mà mọi người đã biết, song còn hàng ngàn những doanh nghiệp nhỏ bé khác ít tên tuổi âm thầm bị cướp vì thấp cổ bé họng nên chẳng ai hay biết gì!

    Thương trường Việt Nam hôm nay chết như rạ bằng cả cuộc chiến tranh Việt Nam mấy chục năm cộng lại với hơn 2 triệu người thất nghiệp! Cuộc chiến tàn khốc này là kết quả của tên tội đồ Nguyễn Văn Bình và Nguyễn Văn Hưởng cùng các bố già Mafia - Tất cả đều có nguồn gốc từ Nga trở về và chính ông Thống đốc Bình cũng là an ninh của Hưởng đội lốt hoạt động trong lĩnh vực ngân hàng của Việt Nam tại Nga - chúng đã làm theo đúng kịch bản tàn khốc đã xảy ra tại Nước NGa mấy chục năm về trước!

    Trần Hoàng Quân - Quan làm báo

    Trong số 22 DN có nợ ngắn hạn cao hơn nhiều TS ngắn hạn, có DDM, DTC, VSG, TLT, GGG đang đứng giữa ranh giới bị hủy niêm yết bắt buộc hay không bởi lẽ lỗ lũy kế đã hoặc gần vượt VĐL.

    Mùa Báo cáo tài chính quý 3 chính thức đã hết từ 15/11/2012 đối với các doanh nghiệp niêm yết. Dư âm để lại nhiều. Từ hân hoan với hơn 50 doanh nghiệp đã hoàn thành KQKD cả năm sau 6 tháng, đến thất vọng với những doanh nghiệp lỗ, và bất ngờ với những đột biến trong kỳ…

    Chúng tôi không đánh giá việc vay nợ là xấu. Tuy nhiên, nhiều doanh nghiệp sử dụng đòn bẩy vốn quá cao trong bối cảnh quản lý vốn và khả năng sinh lợi thấp đã đẩy doanh nghiệp vào vòng xoáy không có khả năng thanh toán.

    Bài viết này đề cập đến những doanh nghiệp có nợ ngắn hạn >= 2 lần Tài sản ngắn hạn tức đang đối mặt với khả năng thanh toán có vấn đề để nhà đầu tư tham khảo.
    Những doanh nghiệp có Nợ ngắn hạn >= 2 lần Tài sản ngắn hạn
     Nợ ngắn hạn
     Tài sản ngắn hạn
     Lần
    Ghi chú
         345.34
           51.24
           6.74
    Lỗ chưa phân phối gần chạm vốn điều lệ, nguy cơ bị hủy niêm yết cận kề
         271.70
           49.36
           5.50
           58.40
           13.54
           4.31
         525.46
         137.40
           3.82
         201.98
           55.10
           3.67
    Lỗ chưa phân phối vượt quá vốn điều lệ, nguy cơ bị hủy niêm yết cận kề. Đã có kế hoạch xin ý kiến ĐHCĐ hủy niêm yết
    VSG*
         103.61
           28.48
           3.64
    Lỗ chưa phân phối vượt quá vốn điều lệ, nguy cơ bị hủy niêm yết cận kề
         361.73
         120.50
           3.00
           50.78
           17.89
           2.84
     Q2, Kiểm toán nghi ngờ khả năng hoạt động liên tục
           74.76
           26.58
           2.81
     Doanh thu thấp
           52.13
           19.40
           2.69
         217.19
           81.16
           2.68
     Lỗ 3 năm, bị hủy niêm yết trên HNX và chuyển sang Upcom từ lâu
         360.63
         135.36
           2.66
     Q2, Kiểm toán nghi ngờ khả năng hoạt động liên tục
         806.60
         317.34
           2.54
       4,323.79
       1,752.06
           2.47
     Mắc kẹt với nợ dồn vai. Dư nợ cuối quý 3 trên 11.000 tỷ đồng trong khi VĐL chỉ chưa đầy 2.000 tỷ đồng.
           59.97
           27.31
           2.20
         156.18
           71.55
           2.18
         428.00
         198.12
           2.16
         947.29
         439.03
           2.16
         331.14
         159.85
           2.07
     Lỗ chưa phân phối vượt quá vốn điều lệ, nguy cơ bị hủy niêm yết cận kề. Q2, Kiểm toán nghi ngờ khả năng hoạt động liên tục
         195.42
           95.06
           2.06
         521.35
         253.84
           2.05
     Xin ý kiến cổ đông tăng vốn khủng
         145.84
           71.70
           2.03
    Lỗ chưa phân phối 87 tỷ đồng, gần chạm vốn điều lệ 96,35 tỷ đồng, nguy cơ bị hủy niêm yết cận kề


    Theo dữ liệu BCTC quý 3 của doanh nghiệp.
    * BCTC của riêng công ty mẹ quý 3

    Nhìn sơ qua tình hình kinh doanh của 22 doanh nghiệp có nợ ngắn hạn gấp đôi tài sản ngắn hạn có thể thấy đa phần đều khá bi quan.

    Trong số 22 doanh nghiệp kể trên, có DDM, DTC, VSG, TLT, GGG đều đang đứng giữa ranh giới bị hủy niêm yết bắt buộc hay không bởi lẽ lỗ lũy kế đã/ gần vượt vốn điều lệ. Nếu quý IV tệ hơn hoặc không có cải thiện đáng kể thì nguy cơ phải rời sàn tương đối cao.

    Không, khó thanh toán được các khoản nợ đến hạn nhiều khi dẫn đến nhiều áp lực cho dòng tiền của doanh nghiệp cũng như nguy cơ phải chịu lãi phạt chậm trả cao. Việc kiểm soát nợ là điều doanh nghiệp cần làm.

    Thanh Hiên
    Theo TTVN




    NHỮNG BÀI VIẾT MỚI NHẤT CỦA QLB & CÁC VỤ ÁN




    HỒ SƠ BẮC Á& SỮA TH TRUE MILK HỒ SƠ LIÊN QUANMAFIA HỒ SƠ MASAN TECHCOMBANK HỒ SƠ VỀ NH PHƯƠNG NAM & TRẦM BÊ NGUYỄN ĐỨC KIÊN - EXIMBANK