Tù cộng sản... Tù cộng hòa
Tác giả: Phan Nhật Nam
Phi đạo nằm theo hướng Nam - Bắc
vạch một đường đỏ thẫm giữa lòng rừng cao su xanh lá. Trực thăng hạ
xuống theo lối xoắn trôn ốc, mặt phi đạo hiện rõ dần... Bước xuống sân
bay Minh Thạnh, cách quốc lộ 13 không đầy mười lăm cây số đường chim
bay. Tôi vào đất địch.
Dưới tàng cây xanh im bóng, trong khu rừng tịch mịch, từ tốn hít từng hơi thuốc ấm, nghe tiếng gió vi vu thổi qua hàng lá dày... Tôi tận hưởng hết tất cả bình yên trước một ngày căng thẳng. Đám cán bộ cộng sản đến từ Sài Gòn đang “hội ý” với những cán bộ địa phương. Chỉ còn khoảng thời gian “trong sáng” này để sống cho riêng mình. Nửa giờ nữa, một con người thật lạ phải thế chỗ trong tôi.
Hôm nay, tôi dự kiến cuộc trao trả về phía cộng sản bốn trăm người và nhận lại hai trăm. Địa điểm này tôi đã xuống một lần, đã biết được thế nào là chiến pháp cư xử của cán bộ cộng sản miền Nam có cán bộ cộng sản miền Bắc chỉ huy kiểm soát. Biết, nên giương sẵn mọi cẩn thận đề phòng. Minh Thạnh - Tây Ninh. Mật khu Ba Thu nằm bên kia biên giới Miên - Việt chỉ cần một ngày một đêm di chuyển. Nhân viên của cục R đã ra mặt hoạt động. Khu rừng cao su mông mênh, những người Mỹ ngồi bên cạnh nhỏ to thì thào, tôi lọt hẳn giữa những bũa vây im lặng mở đầy phong ba.
Dưới tàng cây xanh im bóng, trong khu rừng tịch mịch, từ tốn hít từng hơi thuốc ấm, nghe tiếng gió vi vu thổi qua hàng lá dày... Tôi tận hưởng hết tất cả bình yên trước một ngày căng thẳng. Đám cán bộ cộng sản đến từ Sài Gòn đang “hội ý” với những cán bộ địa phương. Chỉ còn khoảng thời gian “trong sáng” này để sống cho riêng mình. Nửa giờ nữa, một con người thật lạ phải thế chỗ trong tôi.
Hôm nay, tôi dự kiến cuộc trao trả về phía cộng sản bốn trăm người và nhận lại hai trăm. Địa điểm này tôi đã xuống một lần, đã biết được thế nào là chiến pháp cư xử của cán bộ cộng sản miền Nam có cán bộ cộng sản miền Bắc chỉ huy kiểm soát. Biết, nên giương sẵn mọi cẩn thận đề phòng. Minh Thạnh - Tây Ninh. Mật khu Ba Thu nằm bên kia biên giới Miên - Việt chỉ cần một ngày một đêm di chuyển. Nhân viên của cục R đã ra mặt hoạt động. Khu rừng cao su mông mênh, những người Mỹ ngồi bên cạnh nhỏ to thì thào, tôi lọt hẳn giữa những bũa vây im lặng mở đầy phong ba.
...Để tránh gây khích động tâm lý nơi những người sắp được trao trả, để biểu lộ lòng yêu chuộng hòa bình đích thực trong tinh thần hòa hợp và hòa giải dân tộc... Chúng tôi yêu cầu đại úy chỉ thị cho quân cảnh không được mang vũ khí vào khu vực trao trả, tất cả phải để lại trên máy bay...- Anh cán bộ Mặt Trận mở đầu.
Tôi cúi đầu nhìn xuống đất cỏ, phân chia lời nói theo các thứ tự để trả lời... Không được mang vũ khí, lại một khó khăn mới. Việt cộng quả hơn người ở điểm sáng tạo, mỗi ngày phải gây thêm một khó khăn. Những đòi hỏi kế tiếp: Trực thăng không được lượn vòng trên phi đạo (?!); Quân cảnh phải gọi anh trước tên mỗi tù binh. Quân cảnh không được điểm danh tù khi trao trả (Dù phía MT chưa ký nhận chữ ký cuối cùng ở mỗi danh sách). Những anh Ủy Ban Quốc Tế gật đầu, những anh Bắc Việt gật đầu, những anh Mặt Trận miền Nam trong tổ Liên Hợp cũng gật đầu...
Trung Tá Tuệ, gã cán bộ tuổi
quá ngũ tuần, da xanh bụng ỏng ồ ề giọng nói đầy những âm thanh đặc thù
của vùng quê Bắc Việt. Trung Tá Tuệ, chỉ huy trưởng phi trường Minh
Thạnh, người có kiến thức quân sự phi trường ở câu nói: Cứ bảo máy bay
C-130 đáp xuống đi, cán bộ phi trường của chúng tôi bảo đáp được...!!
Cán bộ “kỹ sư phi trường” Minh Thạnh, một anh mắt toét, răng hô hấp him
đôi mắt nhìn ra phi đạo ửng nắng gật gật chiếc đầu xác nhận sự đồng tình
góp ý với ông chỉ huy phi trường. Ai bảo chủ nghĩa xã hội vô giai cấp?
Chú Mạ Què quả tình là nhân vật chống cộng hữu hiệu và đúng cỡ nhất đối
với cộng sản Á Châu.
Máy bay sắp đến, tôi phải chấm dứt màn kịch để bắt đầu công việc. Trung tá “tư lệnh” phi trường Minh Thạnh bệ vệ lên chiếc xe Jeep mang huy hiệu Nhảy Dù... A! Người cộng sản vẫn biết xỏ xiên láu cá như ai (vì họ thấy tôi mặc đồ rằn ri nên lấy chiếc Jeep bắt được của nhảy dù ra lái).
Cuộc trao trả bắt đầu với những
phiền toái bực mình cố hữu. Những bộ áo quần gượng gạo vứt bỏ khỏi thân
thể, những hộp trái cây, hộp thịt e dè ném đi, những cánh tay đưa lên
hô khẩu hiệu hững hờ, những ánh mắt lơ láo, những cái siết tay nồng nàn
nhạt thếch... Cả một lớp hài kịch bi thảm dằng dặt cũ kỹ được diễn lại
trong gượng gạo thảm thương pha lẫn vị khôi hài. Bộ quần áo nâu mới và
bọc quần áo (của VNCH cấp phát) được ném đi để nhận lại một tấm khăn rằn
mỏng như vải mùng cùng một bộ áo quần xanh mới nhuộm lem luốc đậm nhạt
từng khoảng màu loang lổ. Hài kịch “cách mạng” ném áo quần này không
hiểu do rỉ tai nào đã xúi dục vì những cuộc trao trả trong những ngày
đầu tiên (12, 13 tháng Hai 1973) tại các địa điểm Lộc Ninh, Thạch Hãn
không thấy thực hiện, và chắc chắn không phải do tự ý tù binh; vì hơn ai
hết, những người này sau khi được trao trả, họ sẽ không còn dịp nào để
có những bộ áo lành lặn, tốt đẹp, chắc chắn như thế này. Bộ quần áo nâu
có chữ T.B. (tù binh) bắt buộc phải cởi đi nhưng những chiếc quần lót,
mùng chăn là những vật dụng không thể nào có được nữa.
Chẳng phải là lý
luận suông nhưng cứ nhìn y phục của đoàn quân “cách mạng” mới biết thế
nào là sự thiếu thốn, tàn tệ của quân đội cộng sản, Cộng sản Nam cũng
như Bắc. Những bộ áo quần sờn mòn (đây là dịp trọng đại mới đem ra mặc)
những chiếc dép vẹt đế. Tất cả y phục tội nghiệp nghèo khó đó thật khó
hòa hợp với những khuôn mặt kiêu căng đầy vẻ tự mãn trẻ con đến độ buồn
cười. Nét kiêu căng của “Nhân dân cách mạng giác ngộ” hiến thân cho Độc
Lập, Dân Tộc và Chủ Nghĩa!!! Có một điều gì bất ổn trong cảnh sống của
người cộng sản. Loại người đặt căn bản hành động trên hệ thống luận lý
biện chứng duy vật nhưng lại hướng đến những tiêu chuẩn tâm linh nhiều
hơn ai hết...
“Tự do, Cộng sản, Xã Hội, Cách Mạng” rốt cuộc chỉ là những
danh từ trống được bơm vào đó chút say sưa kích thích để xô đẩy cả bao
thế hệ vào dòng vận động cuồng tín... Năm 1973, năm của những tiến bộ
khoa học tưởng chừng như trong chuyện cổ tích, nhưng người cộng sản Việt
Nam vẫn phải khó khăn đấu tranh với từng mẫu sắn, từng lon gạo, một hai
điếu thuốc khô, dăm ba chiếc kẹo ngọt trên bước đường đấu tranh thần
thánh thực hiện chủ nghĩa xã hội thì quả tình quá tội nghiệp. Cả một đội
vận tải trên đường dây
“Chủ Nghĩa Xã Hội” (đường mòn Hồ Chí Minh) phải
“hội ý” (hội họp) từ năm giờ chiều đến chín giờ tối để đạt “tiêu chuẩn”
“tiếp thu” năm điếu thuốc. Đội vận tải gồm những kỹ sư, bác sĩ, những
cán bộ mang quân hàm trung, thiếu tá phải bình nghị, hội họp suốt bốn
tiếng đồng hồ để đạt “tiêu chuẩn” phân chia năm điếu thuốc Điện Biên.
Thế nên cuộc cách mạng vô sản giải phóng miền Nam phải cần nhìn lại mục
đích và phương tiện. Phải chăng cách mạng đã là một việc vô ích và quá
phí phạm phương tiện. Nhưng phương tiện “người” trong chế độ cộng sản
phải chăng là yếu tố không hao mòn, yếu tố không cần phải lý hội.
Tôi không nhìn sự “nghèo” của người cộng sản để bỉu, nhưng quan
niệm tính chất “nghèo” đó là một ưu điểm cần phải đấu tranh để thực hiện
thì không thể nào chấp nhận được với đầu óc bình thường. Người cộng sản
Việt Nam đã thực hiện được gì trong ba mươi năm đấu tranh trên đại
dương mênh mông xác chết, chiếc xe đạp của một cán bộ cao cấp ở Hà Nội,
bộ áo quần thô kệch của viên “Tư Lệnh phi trường Minh Thạnh”, bữa cơm
không có thịt trong suốt mười tám năm của người dân Tuyên Quang miền
Bắc, hai điếu thuốc lá được viên kỹ sư máy nổ “tiếp thu” trên đường dây
chủ nghĩa xã hội như mặt trái của tấm gương phản chiếu những chữ nghĩa
rực rỡ, nghe xa xăm như một giấc mộng mơ hồ không bao giờ có thật.
Tàn tệ như thế, thê thảm như thế, nhưng người tù cộng sản trước giờ trao trả khi bước ra khỏi lòng máy bay, chân bước xuống mặt đất “giải phóng” phải hành động như một lũ người mê man... Tay vỗ vào nhau, mồm cất giọng khàn đặc...”Đoàn kết chúng ta là sức mạnh... Thề chết không hề lui. Giết cho hết loài bán nước...” Giết cho hết loài bán nước thì quá sai với “Tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc” mà những người lính cộng sản “Nam Việt Nam” xuất phát từ trại Xuân Mai, Hà Đông, nói giọng Sơn Tây, Thái Bình đang nhắc đi nhắc lại hoài xem như là phương châm chỉ đạo mới! Bài hát phải được xì xào chỉ thị đình chỉ, để bậm tay nâng cao hoan hô: “Hồ Chủ Tịch muôn năm... Tinh thần chống Mỹ cứu nước bất diệt...” Hồ Chủ Tịch không hề là Chủ Tịch của Mặt Trận Giải Phóng miền Nam và “tinh thần chống Mỹ” thì quả tình đã được xóa tan từ lâu. Tôi muốn nhắc họ yếu tố nầy. Nhưng như một lũ đồng bóng đã bị cốt nhập, đám tù bắt đầu cởi áo quần, ném tay nải... Chiếc quần lót, vật xa xỉ của chế độ cộng sản được ném đi với hối tiếc không dấu được trong ánh mắt để bậm môi, quắt mắt, vung tay hô to khẩu hiệu. Sự hận thù dù cần thiết trong cuộc chiến bi thảm cũng đã là một điều tàn nhẫn, huống gì bây giờ (khi tiếng súng tạm ngừng nổ trên văn bản Hiệp Định), nên những khích động căm hờn, những xúi dục phẫn nộ này mang một nét bạo ngược tàn ác lỗi thời... Anh cảm hóa ai? Thù hận người nào? Ai là lũ bán nước?
Ôi
nước rách tan không do sự góp tay tích cực của người cộng sản sao? Căm
thù lũ bán nước, giết lũ tham tàn, mùa thu 1945, mùa đông 1946, cuối
thập niên 50, đầu những năm 60, đã được hát bao nhiêu lần, đã được vỗ
tay bao nhiêu lần... Người Pháp, Ông Diệm, chống Mỹ... Bao nhiêu đối
tượng đã thay đổi mà nội dung cứ mãi cũ kỹ nhạt nhòa. Thật lạ, có những
quy luật sơ đẳng tưởng chỉ như là chuyện đầu môi hóa thành động lực căn
bản. Căm thù, thứ gia vị thô thiển độc địa mà người cộng sản thêm vào
bữa tiệc máu người Việt Nam không chán ngấy. Cộng sản sẽ là gì khi không
còn khích thích tố mê man đó? Con chó Pavlov không thể nhỏ giọt nước
bọt nếu thiếu tiếng chuông khiêu gợi. A!
Chỉ mỗi tiếng chuông lạnh đó,
chỉ mỗi hai chữ ngắn nhức nhối kia mà cả một khối người bị chi phối,
những người có đủ trí thức, giác quan nhưng đã mất phần nhân bản, người
còn xác nhưng lạc hồn, người không phải sống cho người nhưng cho Cách
Mạng, cho Tổ Quốc, Hòa Bình, Tiến Bộ, Xã Hội Chủ Nghĩa... Câu hỏi không
phải là phản ứng cực đoan của một tinh thần “chống cộng” quá độ. Tôi chỉ
muốn tự hỏi sao có những con người quá quy tắc, bị kìm kẹp, huấn luyện
đến độ cuồng tín như thế này. Vì được trả tự do, phải có nghĩa là nhảy
lên khỏi mặt đất chật hẹp, phải vung tay thật cao để hít cho hết lượng
gió mát mênh mông của trời cao; nhưng những người tù cộng sản không được
quyền biểu lộ niềm sung sướng đó, họ phải chứng tỏ “kiên gan, duy trì
tinh thần quyết chiến, quyết thắng...”; họ phải biểu lộ “lòng căm thù
không suy giảm, trí căm hờn không phôi phai...
” Họ phải quên những giờ
khắc của năm trước, năm kia khi phải đưa tay đầu hàng trước mũi súng của
người lính Việt Nam, phải quên những đối xử nhân đạo sau khi đã trao
cây súng, phải quên điếu thuốc chân thành được mời hút dù trong vị thế
tù binh... Họ phải quên luôn thực tại. Một thân thể chắc cứng khỏe mạnh
với lồng ngực nở nang, những bắp thịt ở vai ở lưng cuồng cuộn... Thân
thể căng phồng chiếc áo tù binh, hừng hực mùi muối bể và không khí tốt
lành của trại giam Phú Quốc, thân thể cường tráng vạm vỡ nổi bật lên
dưới ánh nắng, tương phản cực độ với thứ nước da xanh mái, hình vóc còm
cõi thiếu hụt của những đồng chí tiếp đón. Người tù cộng sản phải quên
hẳn sự thật trên thân thể họ để đứng lên tố cáo: “Chế độ giam giữ hà
khắc tàn nhẫn của trại giam Phú Quốc...” Viên trung úy Bắc Việt lóng
cóng chiếc máy ghi âm để thâu lời tố cáo... Nhìn thân thể gầy gò của anh
ta dưới chiếc áo đại quân lụng thụng bên cạnh lồng ngực trần cường
tráng của gã tù binh khi nghe câu tố cáo “Traị giam đã bỏ đói, hành hạ
chúng tôi...” Cùng với sự chăm chú ghi nhận của các sĩ quan Ba Lan, Hung
Gia Lợi, tôi nghe trong lòng nỗi phẫn nộ bão bùng dấy lên như giông
tố... Sự thật được che đậy và lật ngược trong tráo trở tỉnh táo, ngang
ngược vô liêm sĩ đến tận cùng!!
Có chắc trả không Đại úy, tụi em có được trả không Đại úy...
Chắc mà, chiếc trực thăng bay đi thì có chiếc kia lại liền... Tôi đến đây để lãnh các anh em...
Đại úy, em... có được trả về mình không...
Cả trăm con người ngồi thì thào to nhỏ, lo sợ từng tiếng nói, lo
sợ từng đầu ngón tay lóng cóng đón điếu thuốc do tôi mời, lo sợ ở đôi
mắt lạc thần cứ coi chừng mãi “anh cán bộ”... Tôi muốn nói một câu gì
thật đủ, tôi muốn làm một việc gì thật mạnh mẽ, muốn ôm lấy hết hai trăm
người lính đưa họ ra thẳng trực thăng, bay lên thật nhanh, để tránh
khỏi vùng rừng cao su thẫm đặc, những gã cán bộ canh gác lầm lì soi mói,
nét độc ác ngấm ngầm tràn đầy trên những sợi gân máu đỏ rực... Tôi muốn
đẩy đám sĩ quan Ba Lan, Hung Gia Lợi, Gia Nã Đại... đến tận từng người
tù để họ thấy lớp da người lở loét ăn sâu xuống phần xương tay, để họ
thấy những đôi mắt hủng, chiếc má vàng bủng tưởng như đọng cứng cả một
khối vi trùng độc hại dưới lớp da mỏng tanh vàng bệch...
Tôi muốn hét to
cho cả khu rừng, cho cả thế giới biết đâu là cường bạo, đâu là sự thật,
gã tù nhân trại Phú Quốc cách xa đây năm trăm thước với lồng ngực vạm
vỡ cùng những lời tố cáo như một cái xiên nung đỏ chọc hẳn vào mắt tôi
khi nhìn người tù Việt Nam Cộng Hòa không kêu nổi được tiếng “có mặt”
loạng choạng run rẩy từng bước một, đi qua chiếc bàn của nhân viên trao
trả... Sự thật ở hai thân thể đối cực này nhưng tại sao cả thế giới, cả
hằng triệu người trên thế giới vẫn dành riêng những ý niệm tốt đẹp cho
người cộng sản, cả những người chân tu, những nhà hiền triết hình như
đều nghĩ một chiều, hướng một phía Phía cộng sản.
Tôi muốn gọi họ đến
đây chỉ vào từng đôi mắt người tù để cả nhân loại ngộ nhận tìm được sự
thật... Người tù binh đứng dậy, một đáy quần sũng nước. Trong cơn chờ
đợi thảng thốt người lính đã đái ra quần!!!... Không phải vậy, phải nghe
lời anh nói: Em sợ tụi nó lắm, tụi nó tàn ác không phải như người đối
với nhau... Em sợ xin nó đi tiểu rồi nó giữ lại không trả thì chết
mất... Tôi muốn chảy nước mắt, tôi muốn khóc giòng phẫn nộ... Gã Ba Lan
đâu rồi? Tôi muốn nói cho hắn ta nghe lời nói, tiếng kêu của người đã ở
trại giam cộng sản. Hình như mọi người dấu mặt, hình như mọi người đã
đánh mất lương tri, chẳng có ai chụp hình vũng nước tiểu đọng trên nền
đất phủ đầy lá, chẳng ai chụp hình hai trăm con người ngồi dật dờ như
một đám xác chết chưa tẩm liệm, sao không có tên Hung Gia Lợi nào chụp
hình người tù Việt Nam ngã qụy trên phi đạo mồm sủi nước dãi vì thiếu
ăn!! Hung Gia Lợi
Chúng ta đã dành cho dân tộc này biết bao cảm tình
trong những ngày Budapest đổ máu cho tự do. Nhưng hình như những người
Hung yêu tự do, sống cho sự thật đã không đến nơi này, chỉ có đến đây
những cán bộ cộng sản mang quốc tịch Hung Gia Lợi. Hóa ra người sống
cùng người không phải do tương quan của hai chủ thể nhân bản nhưng do
chính trị của quốc gia, đảng phái xác định. Người Hung Gia Lợi phải ũng
hộ cộng sản Việt Nam và gây bất lợi cho Việt Nam Cộng Hòa
. Chỉ thị đã
được học tập, phổ biến thế, nên gã tù Bắc Việt với thân hình lực sĩ lớn
tiếng tố cáo chế độ giam giữ hà khắc của Việt Nam Cộng Hòa vẫn hữu lý
hơn hình ảnh người tù Việt Nam ngồi lạc thần, không dám tin vào sự thật
sắp được trao trả, kiệt sức để không nói lên được hai chữ “có mặt”...
Chỉ thị đã ban bố, gã sĩ quan Hung phải xóa bỏ lương tri, phải tự che
mắt để không thấy sự kiện, gã chỉ được chụp hình người tù Bắc Việt đưa
tay lên hô đả đảo, bỏ qua bàn tay ghẻ lở thấu xương của người tù Việt
Nam. Cách vong thân đi đến mức tuyệt hảo khi quan niệm hành xử như thế
là đúng với công lý và chân thật!!! Không phải chỉ mỗi Trung Tá Martin
thuộc nước Cộng Hòa Nhân Dân Hung Gia Lợi này tin vậy, nhưng hình như
toàn thể nhân loại. Những dân tộc tiến bộ và yêu chuộng hòa bình của
toàn thể thế giới. Đều mắc phải chứng bạo ngược tâm lý với dân tộc Việt
Nam. Phải có một ngày sự thật nầy hẳn được nhận ra.
Tháng 3-1973








