Thursday, May 31, 2012

NHỤC THÂN BẤT HOẠI


  
Kỳ bí hiện tượng thân "Kim cang bất hoại" 

Các nhà khoa học đang nghiên cứu và tìm câu trả lời cho hiện tượng "nhục thân" mới nhất được phát hiện ở tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc: Đại lão hòa thượng Diệu Trí, chuyên tu pháp môn Dược Sư, viên tịch vào ngày 25/2/2003, hưởng thọ đến 116 tuổi.Chết sau 6 ngày sắc mặt vẫn hồng Các đệ tử theo lời dặn của ngài, đem nhục thân đặt vào một cái chum. Theo thông lệ Phật giáo, đúng 3 năm sau cử hành nghi thức mở chum. 


 Ngày 25/2/2006, khi chum được mở ra, ai nấy đều kinh ngạc khi thấy nhục thân của hòa thượng vẫn nguyên vẹn, sắc mặt tươi như còn sống. Hiện tượng này đã trở thành một thách đố đối với các nhà khoa học. Đệ tử của hòa thượng Diệu Trí cho biết, trước khi hòa thượng viên tịch 3 ngày có gọi các đệ tử vào nói rằng: "Người xuất gia đến cũng tay không, đi cũng tay không. Sau khi ta đi rồi chẳng có gì để lại cho các con, chỉ để lại hình hài này cũng là vật vô giá đấy". Sau khi hòa thượng viên tịch đến ngày thứ 6, các đệ tử kiểm tra thân xác sư phụ thấy toàn thân vẫn mềm, sắc mặt vẫn hồng nhuận. 

Theo lời dặn giữ lại chân thân của thầy, các đệ tử thỉnh pháp sư ở Cửu Hoa Sơn đến làm lễ khâm liệm, đặt hòa thượng vào trong chum theo tư thế tọa thiền (ngồi kiết già). Trong chum có để than củi, gỗ đàn hương và vôi, sau đó phong kín miệng chum lại, đợi đúng 3 năm sẽ mở ra.


 Chiếc chum ướp nhục thân sư Diệu Trí. Chết sau 3 năm tóc và móng tay vẫn dài ra Tại sao nhục thân của hòa thượng Diệu Trí không bị hư hoại? Ngay các đệ tử của ngài cũng không thể biết. Họ chỉ biết rằng hòa thượng rất tinh thông về Đông y. 

Họ nhớ rằng, trước khi viên tịch mười mấy ngày, hòa thượng đã tịch cốc, không ăn gì, mỗi ngày chỉ uống ít nước. Điều khiến cho mọi người càng thêm kinh ngạc là sau 3 năm viên tịch hai mắt của hòa thượng vẫn mở, còn tóc trên đầu lại dài ra 1,8cm, móng tay cũng dài ra 1cm. 
Theo quy định nhà Phật, tóc của các hòa thượng không được để dài hơn 1 hạt gạo và sau khi hòa thượng Diệu Trí vãng sinh được 4 ngày thì các đệ tử đã cạo tóc, cắt móng tay cho người trước khi liệm. Từ ngày 9 - 17/9/2002, ở tuổi 115, sư Diệu Trí vẫn dẫn đầu một đoàn 107 người "hành cước" chiêm bái Phật ở các danh thắng Cửu Hoa Sơn,Thê Hà Tự, Bạch Mã Tự, Thiếu Lâm Tự... Sư Diệu Trí đã nói với pháp sư Điều Trần, trụ trì Thiên Trì Tự ở Cửu Hoa Sơn rằng: "Lão nạp sắp tới sẽ vãng sinh, mong pháp sư quan tâm cho một chút". Bí quyết dưỡng sinh trường thọ của hòa thượng Diệu Trí là "Tam động, tam tĩnh, tam đạm, tam lạc".

 Tam động là vận động trí não, tay và chân; Tam tĩnh là tĩnh tâm, tĩnh khí, tĩnh hành; Tam đạm là xem nhẹ quyền lực, xem nhẹ tiền tài, xem nhẹ tuổi tác; Tam lạc là vui giúp đỡ người, vui biết thường đủ, vui với chính mình. 

Nhục thân lúc mới đưa ra khỏi chum.  

Nhục thân lúc mới đưa ra khỏi chum. Khởi nguyên của thuyết "Nhục thân" Phong tục thờ phụng "Nhục thân Bồ tát" trong Phật giáo Trung Hoa bắt nguồn từ đời Đường. Vào năm Trinh Nguyên thứ 6 (790), thiền sư Nguyên Tế khi 91 tuổi tự biết đã sắp viên tịch bèn trở về Nam Đài Tự ở Hành Sơn, tỉnh Hồ Nam. Thiền sư từ đó không ăn, chỉ dặn đồ đệ sắc thuốc để uống. 

Thuốc sắc có đến hàng trăm loại do sư hái, mỗi ngày uống đến hơn 10 bát, sau khi uống thì tiểu tiện rất nhiều, mồ hôi ra như tắm. Môn đồ thấy thế đều ra sức khuyên ngăn nhưng sư chỉ cười mà không nói. Uống thuốc liên tục hơn 1 tháng sau thì sư gầy hẳn đi nhưng sắc mặt hồng nhuận, hai mắt sáng rực. Năm Trinh Nguyên thứ 10, đại sư Nguyên Tế viên tịch trong lúc đang ngồi kiết già đọc kinh.
Đệ tử tuân theo lời dặn, để nguyên hơn 1 tháng sau nhục thân của sư vẫn tỏa mùi hương nên không hỏa táng như thông lệ mà đặt di thể đại sư vào quan tài bằng đá.


3 năm sau khi mở quan tài, di thể đại sư vẫn tươi như còn sống, người ta cho là Địa Tạng bồ tát giáng thế nên dát vàng toàn thân để thờ qua hơn ngàn năm. Năm 1911, gián điệp Nhật Bản là Shiro Watanabe đã đến nơi lưu giữ kim thân của đại sư Nguyên Tế ở cung Hoạt Phật, thị trấn Bộ Văn, Chương Châu, tỉnh Phúc Kiến đưa về Nhật Bản, được coi là "quốc bảo". Đến nay, nhiều nhà khoa học thế giới thường xuyên tìm đến để chiêm ngưỡng và nghiên cứu.

Qua kiểm tra, trong bụng của thiền sư Nguyên Tế không có tạp vật, cơ thể thấm thuốc chống mục, miệng và hậu môn đều được bịt kín, đấy có thể là nguyên nhân cơ bản giúp thi thể không bị hủy hoại.

Nhưng cho đến nay, các nhà nghiên cứu cũng chưa thể kết luận là trước khi viên tịch thiền sư đã sử dụng những loại thảo dược gì để bảo dưỡng nhục thân. "Nhục thân" vốn là từ dùng để chỉ xác thân huyết nhục do cha mẹ tạo ra.

Nhưng trong Phật giáo, "nhục thân" là chỉ "toàn thân xá lợi", tức là các bậc cao tăng hay đại thiện tri thức sau khi viên tịch thì thân xác của họ vẫn nguyên vẹn, không bị ảnh hưởng bởi sự biến đổi của thời gian, không gian mà hư hoại, tan nát, thành tựu "Kim Cang bất hoại chi thân".

Đắp y cho kim thân.

Hòa thượng Diệu Trí tục danh là Thái Tùng Thương, quê ở Phúc Châu, sinh vào năm Quang Tự thứ 14 đời Thanh, tức năm 1888, sống qua 3 thế kỷ. Từ nhỏ đã theo thầy học thuốc, tu pháp môn Dược Sư, chuyên cần học hỏi, y thuật rất tinh thông, một đời cứu người rất nhiều, trước khi viên tịch 4 ngày vẫn còn hành y.

Hòa thượng là người rất nhiệt tâm với các việc công ích như cứu trợ, khuyến học, nuôi dưỡng người tàn tật, trẻ mồ côi, trồng rừng, bảo vệ động vật hoang dã... Hòa thượng thân thể khoẻ mạnh, chưa từng đau ốm, mỗi năm kiểm tra đều không phát hiện ra bệnh. Năm 2000, hòa thượng được 113 tuổi, được bình chọn là "Người cao tuổi mạnh khoẻ nhất thế kỷ" lần thứ 5 của Trung Quốc.
 Hàn Phong
 VẠN MỘC CƯ SĨ
bình luận

Cái chuyện " kim cương bất hoại" này thì ở Việt Nam khá nhiều. Trước đây là chuyện nhục thân hai vị sư Vũ Khắc Minh và Vũ Khắc Trường ở chùa Đậu (Thường Tín, Hà Đông) vào thế kỷ XVII. Sau này nhục thân hai vị bị bão lụt, ẩm ướt nên hư hại, người ta phải sữa chữa lại.

 Tượng đối chứng (trước) và tượng gốc (sau) của thiền sư Vũ Khắc Minh


Sau 1975, cộng sản ra lệnh dời nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi. Gia đình một người bạn bèn bốc cốt cậu em vốn là sĩ quan VNCH tử trận chôn tại đây. Xác được bọc poncho kín mít, lúc mở ra xác hãy còn tươi.

Nhiều xác chôn lâu năm nhưng xác vẫn còn tốt, người ta cho đó là mộ đã kết phát.Khi gặp trường hợp này, thấy xung quanh quan  tài có tơ vàng bao bọc, mở nắp quan tài thấy xác còn nguyên vẹn thì đậy lại ngay, không cải táng nữa. Nếu xác còn nguyên để lâu dưới ánh mặt trời thì rã ngay.

Trước 1975, các báo đã đăng tin một xác chết không phân hủy  để trong nhà ở An Giang. Nay VNExpress cũng đăng việc này.

Thi thể 44 năm trong ngôi nhà cổ

Ông Đinh Công Hạo ở Phú Tân, An Giang, chết cách nay đã hơn 44 năm nhưng thi hài không hề bốc mùi hôi thối mà chỉ khô dần đi. Xác ông Hạo đang được gia đình em trai lưu giữ tại ngôi nhà trên 120 năm tuổi.

Nhà ông Đinh Hữu Trí ở xã Phú Thạnh, huyện Phú Tân, An Giang. Người dân ở đây đều biết chuyện ông Trí đang lưu giữ quan tài chứa thi thể của anh trai mình là Đinh Công Hạo trong nhà.
Trên căn gác là cái quan tài có che kính trong suốt, nhìn rõ mồn một thi thể người đang nằm bên trong, mắt nhắm nghiền như đang ngủ. Theo lời ông Trí, khi ông Hạo mất, gia đình chỉ nghĩ chết thì mang đi chôn, chứ không ai nghĩ đến chuyện ướp xác.


“Tôi xin khẳng định chắc chắn, 44 năm nay gia đình không hề dùng bất cứ một thứ thuốc nào để cho vào xác anh Hạo cả. Có sao cứ để vậy, ngay cả lục phủ ngũ tạng của anh ấy, gia đình và bác sĩ lúc bấy giờ cũng không mổ lấy ra. Bây giờ tất cả đã khô hết cả rồi. Chúng tôi thẳng thắn từ chối rất nhiều chuyến viếng thăm đông người, có biểu hiện mê tín dị đoan. Trước khi cha tôi nhắm mắt xuôi tay năm 1994, cụ dặn không được mang xác của anh Hạo ra làm trò mê tín”, ông Trí nói.


Thời gian dần trôi qua, 44 năm chưa phải là dài, nhưng cũng không phải là ngắn đối với một cái xác khô như ông Hạo, nhất là cái xác đó không hề được tẩm ướp bất cứ một thứ hóa chất nào. Bà con trong vùng thì quen gọi là “xác rũ”. 

Di ảnh ông Đinh Công Hạo lúc 10 tuổi.
Di ảnh ông Đinh Công Hạo lúc 10 tuổi.


Hơn 40 năm qua, xác ông Hạo không hề bốc mùi, không rỉ nước mà chỉ khô tóp lại. Điều lạ lùng nữa, trên căn gác không thấy có con kiến, hay côn trùng nào thường gặp. Ông Trí cho biết thêm: “Trước năm 1975, có một ông bác sĩ nước ngoài đến coi, xin đổi số tiền rất lớn để đưa xác anh tôi về Mỹ nghiên cứu, nhưng gia đình không đồng ý. Kể từ đó ông ấy không quay trở lại”.


Sau khi cha mẹ qua đời, gia đình ông Trí coi xác ông Hạo như một “báu vật”, quyết giữ gìn. Mấy chục năm qua trong gia đình chưa hề có biểu hiện bệnh truyền nhiễm, vả lại cũng chưa có nhà khoa học nào kết luận về trường hợp này.

Chết nhưng vẫn như sống

Theo lời kể của ông Trí và bà con hàng xóm, ông Đinh Công Hạo sinh năm 1951, hồi nhỏ rất khôi ngô, tuấn tú. Cha của ông Hạo, ông Trí - cụ Đinh Đại Bửu vốn là một nhà nho đã truyền cho Hạo cảm hứng thơ ca. Khi học tiểu học, Hạo tập làm thơ rồi tặng cho bạn bè và người thân.


Năm 10 tuổi, bất ngờ cậu bé mắc phải căn bệnh lạ, ăn ngủ không được, người cứ gầy dần. Gia đình mời hết thầy thuốc Đông y rồi Tây y đến thăm khám nhưng tất cả đều bó tay. Sức khỏe Hạo ngày càng sa sút. Dù gia đình nhiều năm chạy vạy khắp nơi để cầu thầy, tìm thuốc nhưng cậu vẫn không qua khỏi sau 8 năm cầm cự với căn bệnh lạ.


Ngày 19/12 âm lịch năm 1968, Đinh Công Hạo trút hơi thở cuối cùng khi mới 17 tuổi. Gia đình tổ chức tang lễ rồi đem an táng tại mảnh ruộng của gia đình cách nhà không xa. Tuy nhiên, đến sáng sớm ngày thứ tư, có một ông thầy thuốc Nam đến nhà nghe cụ Đinh Đại Bửu kể về bệnh của con trai mình, tỏ vẻ hối tiếc: "Phải chi ông đến kịp trong vòng 3 hôm sau khi Hạo mất, đào xác lên thì nhất định ông sẽ cứu sống được cậu, nhưng đến hôm nay là ngày thứ tư rồi, không còn kịp nữa".

Ông thầy thuốc còn cho biết là xác của cậu Hạo chưa chết, không tin gia đình cứ đào lên mà coi.
Gia đình ông Bửu lúc đó bán tín bán nghi, không dám đào xác lên vì họ sợ sau hơn 3 ngày, xác đã bị trương sình. Nhưng sau một đêm thức trắng, vì nhớ con cộng với lời nói đầy “thần bí” của ông thầy thuốc Nam kia, ông Bửu quyết định quật mộ con trai lên. 

Một số người họ hàng thân thuộc còn sợ hơi xác chết thối sẽ xông lên, nên đã lấy bông gòn bịt hai lỗ mũi lại. Sau 30 phút đào, ông Bửu từ từ mở nắp quan tài, thì quả đúng là xác cậu Hạo vẫn tươi như người nằm ngủ. Tay vẫn còn mềm, duy chỉ có khóe miệng, khóe môi bị kiến cắn chút ít. Ông Bửu đem xác con về nhà để trên ghế bố phủ vải màn lên. Tin “xác chết trở về” nhanh chóng lan truyền khắp nơi.
Chiếc quan tài ông Hạo đặt ở nhà người em từ 44 năm nay.
Chiếc quan tài ông Hạo đặt ở nhà người em từ 44 năm nay.
Ông Trí nhớ lại: “Lúc đó tôi 13 tuổi, khi cha tôi mang xác anh Hạo về nhà, mọi người biết tin kéo đến coi đông lắm. Chính quyền lúc bấy giờ hay tin, liền cử một đoàn bác sĩ 5 người, trong đó có một ông bác sĩ người nước ngoài đến xem tử thi, nhưng ai cũng lắc đầu ra về. Họ chỉ nói anh ấy đã chết, còn xác vì sao không bị phân hủy, không bốc mùi hôi thối thì không biết". 

"Một điều rất lạ là qua 3 tuần, thân thể anh ấy vẫn mềm, ba tôi lấy vài giọt cà phê nhỏ vào miệng thấy trôi vào luôn. Thậm chí có người anh họ sang lấy gần 3 lít nước đổ vào miệng mà vẫn vào hết, nhưng lại không tiết ra ngoài. Lúc đó giáp Tết Nguyên đán, cha tôi đóng chiếc hòm khác đặt anh Hạo vào đó, chờ sau Tết các bác sĩ đến khám lại...”. 

Khi đoàn bác sĩ quay lại khám nghiệm xác Đinh Công Hạo một lần nữa, họ vẫn “bó tay” không đưa ra được kết luận gì. Cứ thế, xác ông Hạo khô dần, khô dần cho đến ngày hôm nay. Cha ông Hạo phủ lên mặt chiếc hòm một lớp kính để mọi người trong gia đình mỗi lần thắp nhang vẫn có thể nhìn thấy.
Sau hơn 40 năm, giờ đây mái tóc của ông Hạo vẫn còn nguyên màu đen mượt. Đôi tay đã khô lại như được tẩm một thứ hóa chất nào đó. Cụ Bảy Quýnh - người hàng xóm tham gia khai quật mộ ông Hạo kể lại: “Hôm ông Bửu nhờ mấy người chúng tôi quật mộ thằng Hạo, tôi cũng sợ lắm. Nếu mọi việc xảy ra như lời người lạ kia nói thì không sao, chứ xác nó mà trương thối rồi thì tội nghiệp nó lắm, sống đã bị bệnh tật đày đọa, chết cũng không được yên...".


"Lúc nhấc áo quan lên khỏi mặt đất, người lấy khăn che mũi, người xức rượu vào quần áo để tránh ám mùi. Ai cũng chắc chắn rằng xác thằng Hạo đang phân hủy nên sẽ bốc mùi khủng khiếp. Khi bật nắp quan tài, ai cũng há hốc miệng ngạc nhiên khi thấy xác thằng Hạo vẫn tươi tắn như đang ngủ, không giống như người chết. Mấy người nhà ông Bửu khóc rú lên, có người cứ vỗ vào má thằng Hạo gọi dậy, nhưng chẳng thấy có phản ứng gì”.


Mọi người nói rằng khi mới chết, cơ thể ông Hạo cứng đơ, nhưng khi quật mộ lên thì xác lại mềm, da dẻ hồng hào hơn. Ông Trí cho biết, nhiều năm qua, gia đình ông rất mong các nhà khoa học đến nghiên cứu để đưa ra kiến giải về chuyện “vì sao xác anh trai tôi lại không phân hủy dù đã mất gần 44 năm nay”.
Theo lãnh đạo UBND xã Phú Thạnh, từ lâu chính quyền địa phương đã biết trong nhà ông Trí có một cái xác khô. Nhưng nhiều năm qua, không thấy có vấn đề gì về môi trường, bệnh tật và gia đình ông Trí không có biểu hiện mê tín dị đoan nên chính quyền rất tôn trọng.

Ở miệt Bảy Núi (An Giang), khi các vị hòa thượng, sư cả cao niên viên tịch, nhà chùa thường để thi hài vào chiếc quan tài khơi trần trong nhà chư tăng, với phương pháp ướp xác rất độc đáo và 3 năm sau đem ra hỏa táng, lấy tro đưa vào tháp.
(Thế Giới Mới
http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2012/04/thi-the-44-nam-trong-ngoi-nha-co/ 


Tại Saigon, lâu ngày nên tôi quên, hình như ở cánh đồng vùng Nhà Bè, Tân Quy Đông, có một ngôi mộ có mái che, thi hài đã mấy chục năm vẫn nguyên vẹn trong lồng kính. Đó là mộ một bà già Thiên Chúa giáo, chết đã lâu. Khoảng sau 1975, tôi và các bạn bè đã đến thăm. Không biết nay tình hình ra sao.


Nhiều người nghĩ rằng chôn xuống là xong, thực tế không phải là vậy. Tại Âu Mỹ, nghe nói  có tục nhà đòn đưa xác ra nghĩa trang, nhà đòn phải chờ thân nhân ra về rồi mới làm việc. Bí mật quá! Họ làm gì? Đổi quan tài ư?
 Có một nhà tang, vì thân thể người quá cố  quá dài, nhà đòn phải cưa chân. Gia đình biết được kiện và đã thắng.Để đối  trị trường hợp này, không nên đi mua quan tài khác. Nghe nói người Việt ta ngày xưa có cách dùng đũa cả (để nấu cơm, xới cơm), gõ vào quan tài mấy cái thì xác co lại vừa vặn.   Chưa kể sau khi chôn, bọn gian phi đã đến đào mộ tìm vàng ngọc hoặc lấy quan tài tốt. Một số người tham dự chôn cất cho biết xác chết ở dưới đất thay đổi, đầu chạy nơi này, chân tay đi chỗ khác. Hoặc chìm  xuống dưới đất sâu có khi một hai mét. Điều này thì hiểu được vì dưới đất có dòng nước ngầm và đất di chuyển cho nên xác chết cũng dời đổi! 

Nhiều người kinh nghiệm việc cải táng, cho biết trong quan tài thường có cá trê và lươn. Nơi nào ẩm ưởt, xương cốt bị đen, nơi cao ráo thì xương khô trắng. Những ngọc lấy từ mộ cải táng vẫn xanh tươi, có cái ửng hồng, hoặc có gân máu. Nhiều người nấu lên cho sạch thì thạch ngọc bốc mùi, cả xóm cũng ngửi thấy.

VẠN MỘC CƯ SĨ * SỰ ĐỜI I



  SỰ ĐỜI
(thơ)
VẠN MỘC CƯ SĨ 

THIẾP THEO DÂN

Nhà thơ Thái Bá  khá nổi danh,  có blog dịch thơ cổ cũng hay. Đời Tần Thủy hoàng loạn lạc, con trai ông làm " cách mạng"  nhiệt tình hoá thành bọn cướp ngày. Sắp đến ngày cưới, nhà gái xem báo, xem youtube thấy cảnh thằng con rể tương lai anh hùng tả xung hữu đột dùng đoản côn ngang dọc bổ vào đầu đàn bà, ông già và trẻ con khiến cho máu chảy lênh láng, có người què, gãy xương. Sợ quá, nhà gái từ hôn. Thế gian có thơ vịnh:

Thôi thôi đừng nói chuyện ái ân,
Gia đình nhà thiếp trọng nghĩa nhân.
Thiếp mong lấy được chồng hiền đức,
Nay chàng theo cướp, thiếp theo dân 


HÃY CƯỚP HẾT ĐI QUÂN TÀN BẠO!

 Bà Phạm Thị Lài và bà Hồ Nguyên Thủy hai nông dân ở Cái Răng TPCần Thơ cùng dân làng bị đảng cướp đất, cả làng bị công an bao vây, đánh đập. Theo truyền thống dân ta khi tức giận và căm thù bọn ác ôn , hai  bà cởi quần, tụt váy vỗ đồm dộp trước mặt công an. Hai bà chửi rũa, nhục mạ chúng.
Lão phu có thơ cảm đề:

 Cộng sản tàn  ác hơn Trụ, Kiệt,
Chúng công khai cướp đất, cướp nhà  dân.
Không nhà, không đất, dân khốn đốn!
Căm thù cộng sản lũ bất nhân.
Tao đây còn lại một cái quần
"Chúng mày hãy vào mà cướp hết!
Bao nhiêu ô uế của trần gian
Chúng mày liếm đi ! quân chết tiệt!"


TIỀN CHÙA MUA CÁI NGÀN VÀNG

 Ai mê gái đẹp xây nhà vàng?
Thúy Kiều tài sắc tiếng lừng vang,
Giá bèo phận bạc  ba trăm lạng
Còn khuya mới được giá ngàn vàng!

Cháu gái bác Hồ tố cáo rằng:
Thằng con nhà bác nó chơi hoang.
Nó mua cái ấy chín trăm tỷ
Tính ra giá đến vạn ngàn vàng!

Con gái  của ông chẳng phải ai,
Chẳng phải phản động, chẳng tay sai,
Những điều nó nói đều  trúng phóc,
Cả lũ cứng họng, hết khoe tài!

Mao Hồ dâm ác vốn một loài
Cha con nhà bác cũng không hai.
Đạo đức cách mạng con khỉ mốc,
Đạo đức bác Hồ cái củ khoai!


PHỤ LỤC 

I. Cưỡng chế hay cưỡng hiếp ? 


 



Trang tin vừa nhận được từ cộng tác viên toàn bộ tư liệu, phim, ảnh gốc chi tiết về vụ việc cưỡng chế đất tại Cần Thơ, khiến hai mẹ con chủ đất không còn cách nào khác phải liều mình giữ đất.
CẦN THƠ: 2 PHỤ NỮ KHỎA THÂN GIỮA BAN NGÀY ĐỂ… “GIỮ ĐẤT”!

 Trưa ngày 22-5-2012, tại lô số 49, Dự án Khu dân cư Hưng Phú (do Cty Cổ phần Xây dựng số 8 – thuộc Bộ Xây dựng làm chủ đầu tư) đã xảy ra vụ việc gây chấn dộng dư luận. 02 người phụ nữ một trung niên – một trẻ đã khỏa thân, ngăn cản xe máy công trình vào thi công trên phần đất của họ Người phụ nữ lớn tuổi tên Phạm Thị Lài (sinh năm 1960), ngụ KV 1, Phường Hưng Thạnh, quận Cái Răng (Tp.Cần Thơ); còn người phụ nữ trẻ là chị Hồ Nguyên Thủy (sinh năm 1979), là con ruột của bà Lài (hiện đang làm kế toán của một Cty kinh doanh vật tư xây dựng).

Vị trí xảy ra vụ việc nói trên là thuộc Lô số 49 – Khu dân cư Hưng Phú, do Cty Cổ phần Xây dựng số 8 (gọi tắt là Cty CIC8) làm chủ đầu tư. Bà Lài và cô Thủy khẳng định họ khỏa thân để giữ phần đất đã bị Công ty này “chiếm đoạt” một cách thiếu minh bạch và bất hợp pháp.


Nhóm vệ sĩ do Cty này thuê đã lập tức ra tay trấn áp, lôi 2 mẹ con này ra khỏi khu vực thi công. Cả 2 mẹ con đều bị lôi đi trên cát, các bãi cỏ, vật tư xây dựng… trong tình trạng khỏa thân dưới cái nắng giữa trưa gay gắt. Một phụ nữ chứng kiến trực tiếp vụ việc phản cảm này, bày tỏ: Dùng vệ sĩ là đàn ông để tấn công đàn áp 2 người đàn bà không mảnh vải trên người như vậy… coi kỳ quá. Thấy không có chút đạo đức gì hết. Thiệt hết biết mấy ông đại gia địa ốc này nghĩ cái gì…?”.

 Nhiều người đã nhanh tay ghi lại hình ảnh, videoclip về vụ việc này và gửi về cho chúng tôi cùng với việc bày tỏ bức xúc trước.
Đang trong trạng thái “lõa thể”, bà Lài nói trong nước mắt uất nghẹn: “Đất của gia đình vợ chồng tôi dành dụm, mua bằng tiền mồ hôi nước mắt để cất nhà sinh sống, làm ruộng, trồng rau, nuôi gà… cả mấy chục năm rồi.

Công ty địa ốc vào đây tự đưa ra giá rồi ép chúng tôi nhận tiền mà không cho chúng tôi quyền được thỏa thuận mua bán. Ủy ban còn hỗ trợ Công ty, dùng lực lượng Công an cưỡng chế đất tôi giao cho công ty. Chồng tôi sức yếu thế cô chỉ biết tự tử để phản đối. Giờ mẹ con tôi biết làm gì ngoài việc lột hết đồ đạc, ráng chịu nhục nhã để phản đối họ?! Nhục lắm mấy cô mấy chú ơi!”.


 Trước đó, phần đất này đã bị UBND Quận Cái Răng (TP.Cần Thơ) ra quyết định cưỡng chế giao cho Cty CIC 8 làm chủ đầu tư xây dựng Khu dân cư, Khu Căn hộ chung cư cao cấp và phân lô để bán nền. Giá cưỡng chế do phía Cty CIC8 đưa ra và bị rất nhiều người dân trong khu vực này phản đối.
Vì theo chỉ thị của Thủ tướng Chính phủ, những dự án “kêu gọi nhà đầu tư” và thuộc dạng dự án kinh doanh sinh lợi, thì phía chủ đầu tư phải tiến hành tự thỏa thuận giá bồi thường thiệt hại với người dân bị ảnh hưởng. Theo hồ sơ của chúng tôi, hộ dân này đã bị cưỡng chế 3 lần và giờ đây khi đất đã được cưỡng chế giao, nhưng chủ đầu tư vẫn không thể tiến hành thi công vì họ liên tục cản trở để “giữ đất”.

Những người dân ở khu vực này xác nhận, trong lần cưỡng chế cuối cùng vào ngày 04-12-2011. Chồng bà Lài là ông Hồ Văn Tư (sinh năm 1954) đã uống thuốc trừ sâu tự tử ngay trước sự chứng kiến của Đoàn cưỡng chế. Trong thành phần Đoàn cưỡng chế cũng xuất hiện hàng chục cán bộ chiến sĩ công an; đặc biệt là sự hiện diện của đại tá Lê Văn Hiếu – Trưởng Công an quận Cái Răng (?).


 Nhưng rất may, ông Tư được đưa đi cấp cứu và sau 2 tuần điều trị ở BV Đa khoa Trung ương Cần Thơ và ông đã qua khỏi, giữ được mạng sống. Nhưng hiện sức khỏe ông Tư đang rất yếu, không thể đi lại nhiều được như trước nên việc “giữ đất” của gia đình giờ này đành chỉ trông cậy vào hai mẹ con bà Lài. Những phụ nữ không tấc sắt trong tay, họ đành liều thân với “cách thức” hết sức phản cảm nói trên. Liệu cả xã hội có ai “động lòng” trước cám cảnh của người dân “con ong, cái kiến” khi bị dồn vào đường cùng ?
 
Chưa có bình luận nào chính thức từ phía chính quyền địa phương và chủ đầu tư về vụ việc “kỳ khôi” có-một-không-hai này. Tuy nhiên, theo thông tin thu thập được, dự án này đang chậm tiến độ khoảng hơn 96 tháng (8 năm) vì vướng “mặt bằng” (!). Hiện tại, giá mà Cty CIC8 đang chào bán ngay tại vị trí đất của hộ ông Tư và bà Lài là hơn 5 triệu đồng/m2.

Trong khi đó, theo bà Lài, họ chỉ bồi thường cho gia đình bà với giá 400.000 đồng/m2 mà cũng không bố trí tái định cư theo Luật định, dù gia đình bà đã cất nhà ở trên đất không tranh chấp, hàng chục năm trời nay. Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi và thông tin vụ việc này đến bạn đọc.
















 
II. Con gái Nông Đức Mạnh làm đơn tố cáo vợ trẻ của chính bố đẻ cô ta - cựu TBT ĐCSVN.


Hình ảnh




Danlambao - Dân Làm Báo nhận được đơn tố cáo của bà Nông Thị Bích Liên, con gái ruột ông Nông Đức Mạnh, nguyên Tổng Bí Thư đảng Cộng sản Việt Nam. Bức đơn được gửi cho báo Người Cao Tuổi, nội dung tố cáo những việc làm vi phạm pháp luật của Đại biểu Quốc Hội Đỗ Thị Huyền Tâm (Vợ mới cưới của ngài Nguyên Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh). Nay xin đăng lại nguyên văn để rộng đường dư luận và cũng để mọi người cùng theo dõi.


Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập - Tự Do - Hạnh Phúc
----------------------


Hà Nội ngày 18 tháng 4 năm 2012



ĐƠN TỐ CÁO (lần 2)
Đảng viên, đại biểu Quốc hội Đỗ Thị Huyền Tâm vi phạm đạo đức Đảng viên, vi phạm pháp luật nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.


Kính gửi: Báo Người Cao Tuổi


Tôi tên là Nông Thị Bích Liên con gái ruột của ông Nông Đức Mạnh – nguyên Tổng Bí thư Ban chấp hành TW Đảng Cộng sản Việt Nam. Địa chỉ số 70 Kim Mã Thượng phường Cống Vị, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội.


Ngày 09/02/2012, tôi đã viết đơn lần 1 tố cáo với tổ chức và Ông/Bà có trách nhiệm về những vi phạm của cá nhân bà Đỗ Thị Huyền Tâm – đại biểu quốc hội, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập doàn Minh Tâm về những dấu hiệu vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức đảng viên.


Đã hơn hai tháng, cá nhân tôi chưa nhận được trả lời của cơ quan/tổ chức nào về những tố cáo, phản ảnh của tôi. Nay, tôi tiếp tục viết đơn tố cáo lần 2 phản ánh với tổ chức Đảng và ông/bà có trách nhiệm về những vi phạm của bà Đỗ Thị Huyền Tâm – đại biểu Quốc hội, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm. Cụ thể như sau:


1. Bà Tâm là Đảng viên, là Đại biểu Quốc hội nhưng đã cấu kết với chồng là ông Phạm Tuấn Linh lừa dối gia đình tôi, lợi dụng tình cảm của bố tôi để vụ lợi:


- Lợi dụng uy tín của bố tôi để tìm mọi cách đáo hạn các khoản nợ, giãn nợ khoảng 900 tỷ đồng của Công ty Minh Tâm mà bà Tâm là Chủ tịch HĐQT.


- Âm mưu chiếm đoạt và phá vỡ mọi thành quả, nền tảng đạo đức cá nhân và gia đình tôi và xã hội, phá vỡ hình ảnh của Đảng Cộng sản Việt Nam sau 82 năm xây dựng, gìn giữ và phát triển.


Cuối năm 2010, ngay khi Mẹ tôi lâm bệnh nặng, bà Tâm tìm cách tiếp cận bố tôi, dùng các thủ đoạn lấy lòng những người xung quanh Bố tôi và đặc biệt là lái xe riêng của Bố tôi là ông Vũ Văn Sáng (công tác tại Phòng xe, Văn phòng TW Đảng), thông qua lái xe để nắm các thông tin về gia đình tôi. Từ đó, bà Tâm tạo được vỏ bọc cảm thông chia sẻ với Bố tôi, giả tạo tình cảm để lừa gạt và lợi dụng uy tín của Bố tôi.


Tại thời điểm đầu năm 2011, bà Tâm đã có chồng nhưng đã đặt vấn đề tìm hiểu Bố tôi để tiến đến hôn nhân. Chồng bà Tâm là ông Phạm Tuấn Linh – Đại tá, Phó Phòng Kế hoạch, Cục Quân nhu – Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng. Tuy nhiên, cho đến ngày 30/6/2011 bà Tâm mới ly dị chồng.


Cũng tại thời điểm này, công ty của bà Tâm đang phải gánh khoản nợ hơn 900 tỷ đồng tại các ngân hàng và nhiều khoản nợ cá nhân khác. Bà Tâm đã sử dụng mối quan hệ với Bố tôi để tạo ra sự nể nang của một số ngân hàng khi đến hạn phải xiết nợ.


Ngày 30/6/2011, Tòa xử ly hôn giữa bà Tâm và ông Linh nhưng ngay sau đó ông Linh vẫn nói với một số người là "Gia đình vẫn hạnh phúc, không có chuyện ly hôn". Việc này lẽ ra ông Linh phải báo cáo tổ chức, không những thế lại còn thiếu trung thực trả lời với những người xung quanh.


Bà Tâm cũng đã che dấu việc đã ly hôn với các cơ quan quản lý của Quốc hội.


Và các cơ quan chức năng, vi phạm đạo đức đảng viên về minh bạch thông tin cá nhân: che dấu dư luận và cộng đồng dân cư tại nơi cư trú thôn Nhân Mỹ, xã Mỹ Đình, huyện Từ Liêm nhằm mục đích tạo hình ảnh đẹp đẽ để hiệp thương và ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa 13.


Thực tế, bà Tâm và ông Linh cư trú tại thôn Nhân Mỹ, xã Mỹ Đình khoảng 10 năm nay. Tại xã Mỹ Đình, tổ dân phố thôn Nhân Mỹ đã tiến hành việc lấy ý kiến nhận xét để hiệp thương bầu cử đại biểu Quốc hội và ý kiến nhận làm thủ tục Đảng viên chính thức cho bà Tâm trong năm 2011. Tuy nhiên, bà Tâm lại thực hiện ly hôn tại nơi đăng ký hộ khẩu (số 147 Mai Hắc Đế, phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, tp Hà Nội) chứ không phải tại nơi cư trú để tránh sự quản lý của Chính quyền và tổ chức Đảng nơi thường trú.


Việc tiến hành thủ tục ly hôn của bà Tâm và ông Linh có nhiều điểm mờ ám (thụ lý xong chỉ có 8 ngày…) việc này đề nghị cần phải được làm rõ:


Ngày 21/6/2011, bà Tâm gửi đơn ra Tòa án nhân dân quận Hai Bà Trưng, tp Hà Nội xin ly hôn. Ngay ngày hôm sau 22/6/2011 Tòa án nhân dân quận Hai Bà Trưng có thông báo thụ lý việc ly hôn với ông Linh và cũng trong ngày đó, bà Tâm và ông Linh đã ký vào biên bản thuận tình ly hôn.


Ngày 30/6/2011, Tòa án đã xử ly hôn cho hai người. Đối chiếu với các quy định về pháp luật về giải quyết ly hôn tại Tòa án, tôi nhận thấy có nhiều sai phạm về tố tụng cần được làm rõ, cụ thể là:


a) Theo Luật Cư trú việc ly hôn của ông Linh và bà Tâm lẽ ra phải được thực hiện tại Tòa án Nhân Dân huyện Từ Liêm chứ không phải thực hiên tại quận Hai Bà Trưng.


b) Trong hồ sơ ly hôn không lưu bản chính Đăng ký kết hôn của bà Tâm và ông Linh mà chỉ có bản sao công chứng được thực hiện ngay trong ngày 21/6/2011. Vì lý do gì các đương sự lại không nộp bản chính đăng ký kết hôn? Vậy có phải sau khi đạt được mục đích lợi dụng uy tín cá nhân của Bố tôi để đảo nợ và tẩu tán tài sản thì ông Linh và bà Tâm quay lại với nhau?


c) Tại thời điểm ly hôn, ngôi nhà số 147 Mai Hắc Đế và số 2, Nhân Mỹ, Mỹ Đình là tài sản chung của ông Linh và bà Tâm nhưng đã thế chấp tại ngân hàng để vay nợ cho Công ty bà Tâm. Vậy trong bản tự khai của ông Linh khi ly hôn có nêu rằng không liên quan đến tài chính và nợ của công ty Minh Tâm thì có đúng không?


II. Qua các tài liệu cho thấy tổng nợ vay của công ty Minh Tâm tại các ngân hàng khoảng 800 tỷ đồng, chủ yếu là các khoản vay ngắn hạn.




Ông Đỗ Ngọc Minh anh trai ruột của bà Tâm vay gần 400 tỷ đồng và bà Tâm vay hơn 400 tỷ đồng tại các ngân hàng: NH Nông nghiệp và PTNT chi nhánh Cầu Giấy, NH Nông nghiệp và PTNT chi nhánh Hà Tây, NH TMCP Công Thương chi nhánh Hưng Yên, NH TM Quốc Tế (VIP) chi nhánh Hà Đông, Ngân hàng TMCP xăng dầu Petrolimex chi nhánh Hà Nội, Vietcombank chi nhánh Long An. Việc thực hiện các khoản vay của Công ty Minh Tâm có dấu hiệu vi phạm pháp luật:


- Tại sao cùng một thời điểm, công ty đã dùng cùng một tài sản để thế chấp vay nợ tại nhiều ngân hàng?


- Hàng tồn kho, nguyên vật liệu thế chấp vay nợ không thực sự có trong kho.


- Đánh giá giá trị tài sản thế chấp vượt quá giá trị thực để được vay số tiền lớn hơn giá trị thực tế của tài sản thế chấp.


- Hiện nay, trước sức ép phải trả các khoản nợ gốc và lãi lớn của ngân hàng và đặc biệt là nhiều khoản vay bằng sổ đỏ của nhiều cá nhân khác, bà Tâm đang bằng mọi thử đoạn để tiếp tục được bao che dưới vỏ bọc là vợ của nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh để không ai dám trực tiếp đến tận nhà đòi nợ được.


Ngày 08/9/2011, chưa đến ngày giỗ đầu mẹ tôi, bà Tâm đã xúi giục bố tôi làm đăng ký kết hôn tại xã Cường Lợi, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn. Đăng ký kết hôn này sai pháp luật nên đã bị hủy (văn bản số 119/UBND – VP Huyện Na Rì). Bà Tâm đã dùng giấy kết hôn sai luật này tới các ngân hàng để gây sức ép, yêu cầu cho bà Tâm gia hạn vay nợ.


Để theo đuổi mục đích của mình, ngay trong ngày UBND Huyện Na Rì có văn bản thông báo về việc hủy kết hôn trái pháp luật, bà Tâm lại tiếp tục bằng mọi cách đăng ký kết hôn tại phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội là nơi đăng ký hộ khẩu của bà Tâm. Song thực tế bà Tâm đã không sống tại đây khoảng 10 năm nay. Việc đăng ký kết hôn do phường Quan Thánh, quận Ba Đình – nơi đăng ký hộ khẩu và là nơi đăng ký thường trú của Bố tôi. Như vậy, bà Tâm bằng mọi thủ đoạn phải có được Giấy chứng nhận Đăng ký kết hôn để ép các ngân hàng và các cá nhân giãn nợ khi các khoản nợ đã đến hạn thanh toán. Vậy, phải gây sức ép tới các Ngân hàng và cá nhân để gia hạn nợ, đảo nợ, trốn tránh pháp luật.


Chúng tôi được biết, ngày 15/3/2012, công ty Minh Tâm đã tiến hành thủ tục tại Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Bắc Ninh nhằm thay đổi cổ đông sáng lập công ty và thực hiện việc thông báo theo thủ tục bắt buộc về thay đổi này từ ngày 09/4/2012 đến ngày 09/5/2012. Phải chăng đây là dấu hiệu để bà Tâm đang tìm cách trốn tránh trách nhiệm liên quan đến những hành vi vi phạm pháp luật của chính bà Tâm đã thực hiện thời gian vừa qua tại công ty Minh Tâm?


Cho đến thời điểm này gia đình tôi gồm họ tộc và con cháu không hề biết mặt bà Tâm và bà Tâm cũng không có lời nói hay hành động nào đối với bất kỳ một người nào trong họ tộc chúng tôi về việc sẽ bước vào gia đình tôi thay thế tư cách của mẹ tôi?


Tôi và toàn thể gia tộc quá đau xót khi đặt câu hỏi về:


- Động cơ, mục đích và những uẩn khúc của việc ly hôn và cả việc đăng ký kết hôn vội vàng khi chưa đến giỗ đầu mẹ tôi.


- Động cơ, mục đích của việc cố tình có được đăng ký kết hôn lần thứ hai ngay trong ngày hủy đăng ký kết hôn trái pháp luật lần thứ nhất. Phải chăng, nếu không có vỏ bọc của vợ nguyên Tổng Bí thư thì bà Tâm sẽ bị khởi tố, xét xử do các hành vi vi phạm pháp luật của bà?


Là người phụ nữ đã có chồng và 2 con, là đại biểu Quốc hội được tái cử nhiệm kỳ 2 là đảng viên mới được công nhận chính thức, lẽ ra bà Tâm cần phải có cách ứng xử có văn hóa trong việc tiến hành hôn nhân với bố tôi. Nhưng qua hành vi của mình thì bộc lộ rõ bà Tâm chỉ cần tờ đăng ký kết hôn với bố tôi chứ không phải muốn đem lại hạnh phúc đích thực cho Bố tôi nên đã có những hành vi sai trái, vi phạm đạo đức, trái luân thường đạo lý người Việt Nam mà một người phụ nữ bình thường cũng không thể làm như vậy được.


Với hàng loạt hành vi sai trái của bà Tâm như vậy, dù chỉ là một công dân cũng phải được xem xét, làm rõ huống chi là một đại biểu Quốc hội - thành viên của Cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước, đại diện cho nhân dân.


Với tinh thần thẳng thắn, nghiêm túc của Nghị quyết TW 4 Khóa XI của Đảng, với những lý do nêu trên, tôi viết đơn này rất mong tổ chức Đảng, Ông/Bà và các cơ quan chức năng làm rõ, kiểm tra, xem xét kịp thời, ngăn chặn và xử lý những sai phạm của bà Tâm để tránh những hậu quả và sự tổn hại đến uy tín, danh dự của Đảng, Quốc hội và Chính quyền nhân dân.


Tôi đề nghị:


1- Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW Đảng có ý kiến kết luận chính thức về những việc đã làm của bà Tâm như đơn tố cáo đã nêu. Việc đúng hay sai cần trả lời rõ và có ý kiến chính thức về những việc đã làm của bà Tâm như tố cáo đã nêu. Việc đúng hay sai cần trả lời rõ và có ý kiến chính thức cho Bố tôi và bà Tâm. Mặc dù bà Tâm không thuộc diện đảng viên do Trung ương quản lý nhưng vi phạm của người mang danh vợ của nguyên Lãnh đạo cao cấp của Đảng thực hiện các hành vi làm tổn hại đến uy tín của Đảng cần được làm rõ. Để xảy ra sự việc nêu trên là điều hết sức đau xót, tổn hại tới uy tín của Đảng và cá nhân lãnh đạo Đảng trước dư luận xã hội và quần chúng nhân dân.


2- Tôi đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW Đảng và các cơ quan chức năng gặp trực tiếp bà Tâm để thẳng thắn làm rõ:


Bà Tâm với tư cách là Đảng viên, là Đại biểu Quốc hội có biết trách nhiệm của mình trước Đảng, trước nhân dân và những điều Đảng viên không được làm, phải biết hy sinh cho tổ chức, vì hình ảnh và uy tín của tổ chức Đảng, phải tuân thủ pháp luật chứ không thể đứng trên pháp luật, vi phạm pháp luật như thực tế đã tiến hành.


Các hành vi trái đạo đức, luân thường đạo lý, nguyên tắc của Đảng, pháp luật nhà nước của phải được làm rõ, cụ thể rách nhiệm của bà Tâm, những cá nhân liên quan và thông báo công khai với gia đình tôi và các tổ chức, cơ quan quản lý có liên quan về những nội dung đơn đã nêu.


3- Bà Tâm phải kiểm điểm làm rõ theo tinh thần Nghị quyết TW4, Khóa XI của Đảng về những việc làm nêu trên đã gây nhiều hậu quả xấu, trước chi bộ và đoàn Đại biểu Quốc hội Bắc Ninh với Ủy ban Thường vụ Quốc hội về tư cách Đảng viên, Đại biểu Quốc hội trước tổ chức Đảng, trước nhân dân… Liệu có còn xứng đáng hay không?


4- Đề nghị Ủy ban thường vụ Quốc hội xem xét có ý kiến trả lời công khai về tư cách đại biểu quốc hội của bà Tâm có còn xứng đáng đại diện cho dân không?


5- Tôi đề nghị làm rõ trách nhiệm của các cá nhân trong công tác bảo vệ chính trị nội bộ của Đảng, cụ thể là:


Việc bưng bít thông tin xung quanh Bố tôi đối với gia đình tôi của những cá nhân cán bộ bảo vệ và phục vụ cho Bố tôi. Tại sao không thông tin cho gia đình tôi và tổ chức Đảng được kịp thời, để sự việc xảy ra mà gia đình tôi không hề được biết? Những cá nhân này chịu trách nhiệm như thế nào trước Đảng, trước tổ chức và với chính đạo đức của người Đảng viên?


Công tác bảo vệ chính trị nội bộ làm chưa hết trách nhiệm và cần làm rõ trách nhiệm cá nhân, trách nhiệm tập thể. Để xảy ra sự việc nêu trên là điều hết sức đau xót, tổn hại tới uy tín của Đảng và cá nhân lãnh đạo Đảng trước dư luận xã hội và quần chúng nhân
Người viết đơn
Nông Thị Bích Liên
Điện thoại liên lạc: 098.352.3837


LÃO HỦ * CHUYỆN QUÊ NHÀ


CHUYỆN QUÊ NHÀ
LÃO HỦ

Chuyện tiếu lâm về chủ nghĩa Mác của ông Lữ Phương

Ông Lữ Phương kể rằng ông nghiên cứu chũ nghĩa Mác là vì hai ông Phạm văn Đồng và Lê Duẩn yêu cầu ông phải hiểu chủ nghĩa Mác mới làm cách mạng được .Kết  quả là ông bỏ công nghiên cứu chủ nghĩa Mác 10  năm và thấy rằng cả ông Đồng lẫn ông Duẩn chẳng hiểu gì chủ nghĩa Mác cả các ông chỉ biết Mác bị bóp méo qua Lê Nin, Stalin và Mao Trạch Đông nghĩa là qua những kẻ lợi dụng chủ nghĩa Mác để thực hiện mưu đồ riêng của mình .Ông Lữ Phương đem chuyện này kể với ông Võ Văn Kiệt ông Kiệt cười ngất và nói mấy chả là như vậy đó`` có biết cóc gì đâu
Ông Lữ Phương nói chủ nghĩa Mác chính thống đâu có tệ  đến vậy ông Kiệt im lặng không nói gì
Nhân chuyện tiếu lâm của ông Lữ Phương Lão Hủ nhớ tới  câu tập Kiều của trung tướng  Việt Cộng  Nguyễn Sơn[ông này cũng là trung tướng Trung Cộng Hồng Thủy]
Mươn mầu Mác xít đánh lừa dân đen

Theo nhà văn Nguyễn Đức Quỳnh thì ông mê Mác nhưng gặp nhà báo Trần văn Ân đọc Phật ông mới thấy Mác bị lịch sử đào thải rồi nhà văn Hồ Hữu Tường ngươi theo chủ nghĩa Mác chính thống cũng bỏ Mác theo Lý Đông A và Phật Thích Ca
Ông Lữ Phương muốn phục hồi chủ nghĩa Mác chính thống coi chừng lại hối tiếc như việc theo Việt Công vậy

Dich lời ba bản nhạc của Việt Khang
Dich giả Hoàng Nguyên và nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt đã dịch ca từ  một bản  nhạc của nhạc sĩ Viêt Khang[Võ Minh Trí]từ Việt ngữ qua Anh ngữ,Pháp ngữ. Bản nhạc của nhạc sĩ Việt Khang đươc  dịch giả Hoàng Nguyên và nhà thơ Nguyên Hoàng Bảo Việt chuyển ca từ qua Anh Pháp ngữ là Bà Má Miền Tây.Đươc biêt nhạc sĩ Việt Khang là tác giả các nhạc phẩm danh tiếng như Viêt Nam Tôi ơi, Anh là ai ? và vì sáng tác các bản nhạc này đụng tới Việt Công nên Việt Khang đang bị Việt Cộng  bắt giam ở số 4 Phan Đăng Lưu TPHCM

Ông Nguyễn Lân Dũng ôi là ông Nguyễn Lân Dũng
Ông Nguyễn Lân Dũng là con ông Nguyễn Lân mấy anh em ông Lân đều là trí thức khoa bảng ông  cũng có bằng tiến sĩ và cũng là trí thưc khoa bảng lại đã từng là đại biểu quôc hội nhưng khi đươc hỏi về điều 4 hiến pháp ông lại nói một đảng cũng chẳng sao vì trước đây từng đa đảng có đảng Dân chủ ,đảng Xã hội nhưng có làm đươc gì đâu,độc đảng nhưng đảng tốt ,đảng đàng hoàng, đảng trọng dân, đảng dân chủ nay đảng đang chỉnh đảng,một đảng chẳng saocả.Trí thức gì lạ quá độc tài đảng trị mà khen tốt ông quên là ông Lân cha ông khi Đảng Xã Hội bị Đảng Công Sản dẹp đã cùng ông Nguyễn Xiển làm kiến nghị phản đối bị hành lên hành xuống và Đảng Xã Hội Đảng Dân chủ bị Đảng Cộng Sản chi phối dùng làm ""kiểng"" trang trí chế độ chứ đa nguyên thật sự nó khác nhiều  đa nguyên thật sự Đảng Cộng Sản không còn toàn trị được nữa đâu

Tội nghiệp họa sĩ Nguyễn Gia Trí
Không biết đứa chết tiệt nào nó chơi khăm đưa tên danh họa Nguyễn Gia Trí vào danh sách những người đươc xét duyệt trao giải thương Hồ Chí Minh khiến cho ban xét giải nhận đươc đơn tố cáo danh họa Nguyễn Gia Trí là chiến sĩ VNQDĐ và là người căm thù Hồ Chí Minh và ghét cay ghét đắng nhân vật này vẽ bao  nhiêu là tranh châm biếm Hồ Chí Minh  thế là ban xét giải phải ách lại rồi tuyên bố nhân thân danh họa Nguyễn Gia Trí không có vấn đề gì và có thể trao gải này cho Nguyễn Gia Trí như đám văn nô thơ nô  Ma văn Kháng Hữu Thỉnh ,Đỗ Chu, Hồ Phương, Lê Văn Thảo.Thật tội nghiệp cho danh họa Nguyễn Gia Trí phải xếp hàng với đám văn nô thơ nô vô sỉ linh hồn ông nơi chín suối chắc tức tưởi lắm.

Mua quan bán chức
Theo bà Hồ thị Kim Chung tiết lộ với nhà báo ""mạng"" Nguyễn Tương Thụy thì khi bà gọi điện cho ông chánh án tòa tối cao Trương Hòa Bình nhờ can thiệp vụ án Nguyễn Văn Hưởng ông  Bình đã nói với bà Chung rằng ông phải mất một tỷ đồng mới đươc làm chánh án tòa án tối cao đấy,cái gì cũng có giá của nó.Nhà báo Thụy cẩn thận chụp hình  chứng minh nhân dân của bà Chung bắt bà Chung viêt giấy cam kết chuyện bà điện thoại với ông Bình và ghi địa chỉ hộ khẫu bà Chung ở số 4 Cống Cái Phường Bưởi quận Tây Hồ và địa chỉ hiện cư trú 28/31 ngõ Văn Hương  đường Tôn Đưc Thắng quận Đống Đa Hà nội bà Chung sinh năm 1962 và nói là con một ông xứ ủy Đảng CSVN ởBăc Kỳ bà cho ông Thụy hai số điện thoại 68370906 va913813332
Bài của ông Thụy đưa lên mạng đôc giả phản ứng cho  biết giá một tỷ  chức chánh án tòa tối cao quá rẻ nhưng có lẽ nhờ là con hoang ông Lê Duẩn nên ông Bình mới mua được chức chánh án tòa tối cao rẻ như vậy chứ ông Nguyễn Thế Thảo chủ tịch tỉnh Bắc Ninh mua chức chủ tịch TP Hà nội qua ông Nguyễn Quốc Triệu mất tới 70 tỷ cơ đấy.Bạn đọc còn cho biết ông Trần Đình Hoan trưởng ban tổ chưc trung ương Đảng thời ông Nông Đức Mạnh làm Tổng bí thư bán chưc cục trưởng cục thuế Hà nội tới 10 tỷ đồng.

Giải thưởng Văn Học Nghệ thuật''""bịt mũi bưng bô""HCM
Thiên hạ thường gọi cái giải thưởng năm  năm mới phát một lần giải  thương Văn Học Nghệ Thuật Hồ Chí Minh là giải thưởngVăn Học Nghệ Thuật ""bịt mũi bưng bô"" vì nó ngửi không nổi.Năm nay giải thương văn học nghệ thuật ""bịt mũi bưng bô""HCM có nhưng hiện tượng lạ như trao cho thầy tuồng Sỹ Tiến chết từ đời tám hoánh[chỉ vì khi Sỹ Tiến lúc sống cái miệng hay nói thẳng và chửi đổng nên nhiều kẻ thù  do đó chết mấy mươi năm mới đươc giải thưởng bịt mũi bưng bô HCM] nhà thơ Phạm Tiến Duật cũng đã qua đời nhiêu năm[lúc sống ông dám làm bài thơ Vòng trắng nguyền rủa chiến tranh xâm lươc miền Nam của VC và chê thơ Tố Hữu]nhạc sĩ Văn Chung[lúc sống dám ọ ẹ với Đảng] nhạc sĩ Phạm Tuyên con trai cố thương thư triều đình Huế Phạm Quỳnh ông này bị Viêt Cộng tử hình nhưng con trai Phạm Tuyên quên mối thù cha bị Việt Cộng giết ""muối mặt"" làm nhạc ca tụng già Hồ lãnh tư Việt Cộng rồi bon chen chạy ngược chạy xuôi để đươc giải ""bịt mũi bưng bô"" HCM.

Chuyện sinh nhật HCM
Cố luât sư Trần văn Tuyên kể rằng năm 1946 ông làm Đổng Lý Văn Phòng bộ ngoại giao do nhà văn Nhât Linh Nguyễn Tường Tam làm bộ trưởng ngày 17 tháng năm nhà văn Nhât Linh Nguyễn TươngTam nói với ông ngày 19 tháng 5 Đô đốc D ' Argenlieu  tư lệnh quân Pháp tại Đông Dương tới Hà nội ông Hồ đã nghĩ ra cái mẹo đón tên trùm thưc dân Pháp này bằng cách bịa ra 19 tháng 5 là sinh nhật ông yêu cầu khắp nơi treo cờ mừng sinh nhật ông nhưng chính ra là để đón D' Argenlieu
Nhà văn Vũ Thư Hiên con trai thư ký riêng của Hồ Chí Minh cũng viết trong sách""Đêm giữa ban ngày"" chuyện y chang
Tham khảo tài liệu văn khố Lão Hủ thấy trong đơn xin vào học trương thuộc đia do chính Hồ Chí Minh viết tay với cái tên Nguyễn Tất Thành khai sinh tại thành  phố Vinh[Nghệ An] năm  1892 không đề ngày sinh
Rồi bản tư khai với tên Nguyễn Ái Quôc cho sở Cảnh Sát Paris Hồ Chí Minh khai sinh ngày 15 tháng 1 năm 1894
Sau đó tại Đức quốc Hồ Chí Minh với cái tên là Chang Vang khai sinh ngày 15 tháng 2 năm 1895
Tiêp theo là trong sáchNhững mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chí Minh do chính Hồ Chí Minh viết với bút hiêu Trần Dân Tiến ấn bản năm 1946 ghi Hồ Chí Minh sinh  ngày 19 tháng 5 năm 1895
Ly kỳ hơn anh Hồ Chí Minh là Nguyễn Sinh Khiêm sinh 1892 và chị Hồ Chí Minh Nguyễn Thị Thanh sinh 1893
Như vậy rõ ràng không thể có chuyện Hồ Chí Minh sinh năm 1890 và không thể sinh ngày 19 tháng 5
Học tập đạo đức Hồ Chí Minh
Thiên hạ cười rùm cả lên về chuyện Đảng Cộng Sản VN tổ chức liên miên những đợt  học tập đạo đức Hồ Chí Minh
Chẳng lẽ học đao đưc gian dối bố là Nguyễn Sinh Sắc đánh chết dân bị cách chức dám bịa chuyện  bố yêu nươc từ quan
Chẳng lẽ học đạo đưc quấy rối tình dục các cháu nhi đồng hay lấy mấy cô vợ Tầu vợ Thổ hoặc chuyện  lăng nhăng với vợ Chu Ân Lai là Đăng Dĩnh Siêu bị mật vụ Trung Cộng bắt quả tang đưa đi cải tạo  ,ngủ với đồng chí  Nguyễn Thị Minh Khai có bầu bắt Lê Hông Phong cưới Nguyễn Thị Minh Khai
Hay đạo đức bán  chiến sĩ cách mạng Phan bôi Châu cho mật thámPháp
Hoặc đao đưc dùng bút hiêu Trần Dân Tiến viết sách tự ca tụng mình tới mây xanh
Hút thì thuốc lá Camel mời khách thì thuốc lá Bastos
Giết Hoàng Hữu Nam[Phan Bôi] nhờ bàn tay Pháp giết đồng chí Hồ Tùng Mậu
Theo Tầu làm cải cách điền đia giết nhiều vạn dân
Chẳng hiểu gì chủ nghĩa Mác mà luôn miệng nói theo chủ nghĩa Mác Lê
Đao văn chôm cả cuốn nhật ký trong tù của một bạn  ngươi Tầu chết trong tù
Thiên hạ nói Đảng Cộng Sản VN sẽ tàn mạt vì học tập đạo đưc Hồ Chí Minh là quá đúng vì làm chó gì có đạo đức Hồ Chí Minh chỉ có lường gạt  chôm chĩa kiểu Hồ Chí Minh mà thôi.

Nhà văn Thái Bá Tân  thât  tuyệt vời
Nhà văn Thái Bá Tân thuộc thế hệ nhà văn chống Mỹ hẳn hoi chư không phải nhà văn phản động ông vừa cho phổ biến trên mạng truyện ngắn tựa đề Nhục  một truyện ngắn thật tuyệt vời.Truyện ngắn Nhục kể chuyện một ông trung niên thuộc dân kháng chiến cũ đang làm ăn ở Saigon nghe tin con trai bị từ hôn bay ra Hà nội hỏi cho ra lẽ ông gặp con trai thì đươc con cho biết gia đình nhà gái hồi đươc tin cậu ta đậu vô học viện an ninh đã muốn ngãng  ra nhưng nhờ  cô bé thiết tha nên mới chịu cho nạp sình lễ nhưng lần này vì mấy cái clip quay con trai ông dẹp biểu tình chống Trung Quốc và giải tỏa nhà đất nông dân cho mấy dự án nên nhà gái quyết tâm trả sính lễ và cô bé cũng đứng về phía gia đình.Ông bố nghe con trai nói chỉ biêt ngẫm ngùi buông thõng một câu""nhục""

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp bị ngăn đi Pháp
Theo dịch giả Thụy Khuê thì nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã bị ngăn đi Pháp khi được nhà xuất bản L 'Aube Ở Pháp xuất bản tuyển tập Nguyễn Huy Thiệp bản tiếngPháp  dầy 700 trang có tựa đềCrimes,amour et chatiments mời 31  tháng 5 -2012 phát hành sách này ở Pháp.Nhà xuât bản L' Aube cẩn thận gửi giấy mời cho nhà văn Nguyễn Huy Thiệp và còn báo cho tòa đai sứ            CHXHCNVN tại Pháp việc mời nhà văn Nguyễn Huy Thiệp sang Pháp dư buổi ra mắt tuyển tập Nguyễn huy Thiệp bằng tiếng Pháp của nhà xuât bản L' Aube
Theo bà  Marian Hemmebert đai diện nhà xuât bản L'  Aube thì ông Thệp cho bà biết ông không nhận đươc thư mời và đang bị cô lập không  được cấp hộ chiều nên không thể sang Pháp  bà sẽ cử phái viên của nhà xuât bản sang Hà nộilàm cho ra lẽ vụ này.

Sấm  Trạng Trình và thơ vịnh Đảng
Trên mạng Internet lúc nay tải bài sấm trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm về Đảng Cộng Sản VN khá vui  Lão Hủ xin trích để rộng đường dư luận
Quần gian đao danh tự
Bách tính khổ tai ương
Can qua tranh đấu khởi
Phạm địch tánh hung hoang
BẢN DỊCH
Đảng cướp danh nhân dận
Trăm họ khổ tai ương
Chiến tranh mâu thuẫn khởi
Nghịch trời tánh hung hoang.

Và đây thơ vịnh Đảng
Còn Đảng thì dân còn khổ đau
Dối gian lừa  gạt ngụy quân Tầu
Đười ươi vỗ ngưc khoe Mao Mác
Cóc nhái chổng mông đạo đưc đâu
Pác bó Hồ ly dịch sử Đảng
Cu ba Trọng lú dậy làm giầu
Việt Nam đổi mới sài xe ngựa
Trung Cộng Văn minh cưỡi cả trâu

Nhạc sĩ Phú Quang than thở
Nhạc sĩ Phú Quang tâm sự với Phó Tổng biên tập báo AMTG cuối tháng năm rằng lập cái ban thẩm định tác phẩm văn học nghệ thuốt thuộc Đảng Chánh phủ chỉ tốn ngân sách chứ chẳng được tích sự gì cả.Nhạc sĩ Phú Quang  dẫn chứng cái bản nhạc"" Không phải bởi mùa thu"" của ông có gì đâu mà bảo bôi bác cách mạng.Mùa thu là mùa sinh cách mạng chứ đâu phải cách mạng sinh ra mùa thu mà nói mùa thu buồn là bôi bác cách mạng.

Tụt quần dí L vào mặt Đảng
Bà Phạm Thị Lài và bà Hồ Nguyên Thủy hai nông dân ở Cái Răng TPCần Thơ bức xúc trước việc nhà và đât bị giải tỏa đa cởi truồng tô đưa l ..ra bêu rêu Đảng Cộng Sản VN làm bộ chánh trị và chánh phủ""chưng hửng'"" chỉ biết lắc đầu mà than rằng đến nước này chỉ còn cách bỏ của chạy lấy ngươi thôi Ly kỳ nhất là trên mạng internet có những hình ảnh  các ông công an mực thường phục mặc đồ vệ sĩ đã quây rối tình dục và lôi sềnh sệch hai phụ nữ tranh đấu chống giãi tỏa nhà đất bằng cách cởi truồng tô hô.Những bức ảnh chụp các bà Phạm Thị Lài và Hồ Nguyên Thủy bị  quấy rối tình dục  bị đánh đập và bị kéo lê trên đất mình mẩy bầm dập đã khiến dư luận quốc tế sôi sục đòi phải mang chế độ toàn trị ở Hà nội ra tòa án hình sự quốc tế về tội ác chống lại loài người.Trên mạng có thơ vịnh chuyện này khá vui.

Liếm đất
Còn mấy cái này liếm đi
Vô địch nịnh Đảng
Trang Phạm Viết Đào vừa cho công bố bài diễn văn của ông ""nhà văng"" Thái Bá Lợi ,ngươi vừa đươc giải thương nhà nước lần thư năm 120 triệu đồng ca ngợi Đảng CSVN còn ""mùi ""hơn cả thi nô Tố Hữu,ôi văn với chả chương mới gải thưởng nhà nươc đã thế rồi nêu giải Hồ Chí Minh thì Thái Bá Lợi gắn đuôi  ngheo ngẩy và sủa chắc còn nặng mùi hơn nhiều.

Quôc hội sĩ diện cái mặt mo
Quôc hội sau khi bị đai biểu Đăng Hoàng Yến"" sáng ""cho một cái bạt tai bằng đơn từ nhiệm của đai biểu này với lý do bà không còn muốn làm đai biểu quốc hội nữa khi cơ quan này không bảo vệ danh dự cho bà khi bà bị bêu xấu bị làm mất danh dự.Thật bất ngờ bà Nông Thị Bích Liên con gái ông Nông Đức Mạnh cưu chủ tịch Quốc Hội và cũng là nguyên Tổng bí thư Đảng Cộng Sản VN có đơn thư tố cáo đai biểu quốc hội Đỗ Thị Huyền Tâm dùng tròi dâm ô rù quyến bố bà để bòn rút của cải gia đình bà  hầu trả món nợ 900 tỷ đồng
Thư của bà Liên làm quốc hội câm như hến không ho he gì cả đúng là 'sĩ diện kiểu mặt mo.
LÃO HỦ



Wednesday, May 30, 2012

NGUYỄN KHẮP NƠI * MỢ TÔI

  .  

 MỢ TÔI
NGUYỄN KHẮP NƠI

Mẹ là một danh từ chung, mà một số người Việt đã dùng để chỉ người đàn bà đã sinh ra mình. Ngoài tiếng kêu Mẹ, chúng ta còn nhiều danh từ khác để gọi mẹ: Má, Mợ, Mệ... Tựu chung, tiếng gọi mẹ của người Việt chúng ta hầu như đều bắt đầu bằng vần M.

Không riêng gì người Việt Nam, đa số dân chúng trên thế giới đều gọi mẹ bắt đầu bằng vần M. Tại sao lại có sự trùng hợp như vậy?
Theo sự suy đoán của tôi, đứa trẻ khi vừa mới sinh ra, chỉ biết há miệng bú sữa và ngậm miệng đi ngủ. Âm thanh phát ra từ vành môi khi đứa trẻ mở miệng, chúng ta nghe dường như là MMMMM... dịch ra tiếng Việt Nam, nghe như MẦMMẦM... Như vậy có nghĩa là, âm M là âm tự nhiên mà bất cứ đứa trẻ nào của bất cứ sắc dân nào, khi mới sinh ra cũng có thể phát âm được.

Người Mẹ là người gần gũi đứa trẻ nhất khi nó vừa sinh ra đời, do đó, để có thể gọi người mẹ, chắc chắn đứa trẻ đều phát âm bắt đầu bằng âm M. Chính vì thế, mà: Người Anh gọi mẹ là MUM - Người Pháp gọi mẹ là Maman - Người Mỹ gọi mẹ là Mom - Người Tây Ban Nha gọi mẹ là Mamá - Người Đức gọi mẹ là Mama - Người Na Uy gọi mẹ là Mamma...

Tôi là dân sinh đẻ ở miền Bắc, theo cung cách xa xưa, tôi được dạy gọi mẹ tôi là MỢ.
Mợ tôi cũng chỉ là một trong số hàng triệu người mẹ Việt Nam bình thường mà bất cứ gia đình Việt Nam nào cũng có: Rất mực thương con và có thể hy sinh tất cả những gì mình đang có cho những đứa con của mình.
Chuyện xưa kể rằng:
Có hai người đàn bà tranh giành một đứa trẻ sơ sinh. Người nào cũng nhận mình là mẹ của đứa trẻ. Không còn cách nào khác, hai bà phải đem nhau ra tòa để nhờ đèn trời soi sáng.
Ông Chánh án cho điều tra đủ mọi thứ, từ thói quen của đứa trẻ cho đến áo quần và cách thức ăn uống, cả hai bà đều nói đúng hết. Chánh án hết cách xử, ngồi trầm ngâm trên án suy nghĩ giờ lâu. Cuối cùng, ông gọi hai người đàn bà lại, nghe phán quyết:
“Cả hai bà đều dành quyền nuôi đứa trẻ. Thôi thì để cho công bằng, ta sẽ... cho mỗi bà một nửa thân hình của đứa trẻ. Lính hầu đâu, đem xẻ đứa nhỏ này ra làm hai phần, đưa cho mỗi bà mẹ một nửa. Ai cũng có phần, không cần phải cãi cọ chi nữa”.
Người đàn bà thứ nhất đứng lên tuyên bố chấp nhận phán quyết của tòa, và chỉ mặt người đàn bà kia mà nói:
“Đó, cho bà dành đó. Tôi mà không được nuôi đứa bé thì thà cho nó chết đi còn hơn là để cho bà nuôi nó”.
Người đàn bà thứ hai ngồi im, gương mặt âu sầu buồn thảm, cặp mắt xót thương nhìn đứa trẻ đang nằm trên bàn chánh án. Một lúc sau, bà mới vừa khóc vừa thưa với quan tòa:
"Thưa quan tòa, tôi không nỡ nhìn con tôi bị phanh thây. Thôi thì tôi nhường cho bà kia được quyền nuôi đứa con của tôi đó. Ít nhất, nó còn đuợc sống."
Nói xong, bà òa lên khóc chạy ra ngoài tòa.
Quan Chánh án đập bàn sai lính chặn bà lại, đem trở lại phòng xử, nạt lớn:
"Ta chưa xử xong, sao ngươi dám mạo phạm mà rởi khỏi phòng xử?
Hãy nghe ta phán đây:
"Phàm là bậc cha mẹ, từ cổ chí kim, từ con người cho đến loài cầm thú, ai cũng có lòng thương con, lo lắng, đùm bọc cho con cái của mình.
Ta nói đem đứa trẻ ra xẻ làm hai là cũng căn cứ vào lẽ thường tình của người mẹ thương con để phân xử mà thôi. Ngươi đã cho ta thấy lòng mẹ thương con, thà để cho người khác nuôi con mình còn hơn là để cho nó bị chết. Ngươi mới chính là người mẹ của đứa trẻ, ta xử giao lại đứa trẻ cho ngươi nuôi dưỡng, tặng thêm một ít dồ tiện dụng hàng ngày cho hai mẹ con sinh sống.
Còn tên đàn bà kia, nhà ngươi đã không có lòng thương, mà chỉ có lòng hận thù mà thôi. Ngươi thà để cho ta chặt đứa nhỏ ra làm hai, còn hơn là để nó được sống với người khác. Ngươi không có lòng thương yêu đứa trẻ thì làm sao có thể là mẹ đẻ ra nó được? Ngươi chỉ là phường lường gạt vô lương tâm mà thôi. Ta phạt ngươi ba mươi hèo, giam giữ ba năm cho ngươi biết luật trời công minh."
Mợ tôi thì không phải ra trước quan nha để nghe xử, vì hàng xóm chung quanh nhà tôi ai cũng có cả đống con, cho bớt đi cũng còn được, nói chi đến chuyện tranh giành nuôi con người khác. Hơn nữa, anh em chúng tôi trên dưới tám đứa, phá phách dữ lắm, có cho đi cũng chẳng ai dám nhận nuôi.
Tôi sinh ra ở Phủ Lạng Thương, tỉnh Bắc Giang. Cậu tôi (ba tôi) làm thầy giáo làng, đi dạy học ở mãi Lạng Sơn, lâu lâu mới về thăm nhà, mẹ tôi một mình ôm năm đứa con nhỏ vừa phải buôn bán kiếm thêm, chứ trông vào tiền lương của cậu tôi thì làm sao mà đủ sống.
Mợ tôi kể lại, khi tôi được một tuổi, mợ tôi phải lo đi buôn gạo để sinh sống. Mỗi buổi sáng, mợ đong gạo đầy một bên thúng, bên kia quấn chăn để tôi nằm lọt thỏm trong đó mà gánh đi từ sáng tinh mơ để kịp giờ họp chợ xa. 

Hôm nào bán được gạo thì mợ tôi mua thêm ít vải vóc đem về bán chợ gần, và chỉ ngày hôm đó anh em chúng tôi mới có ít cơm ăn, không phải ăn cháo.

Đến khi tôi được ba tuổi, tôi nặng quá rồi, không thể ngồi trong thúng được nữa, mợ tôi phải để tôi ở nhà cho anh Hiệp trông nom tôi. Hơn nữa, bọn Việt minh (sau này mới đổi tên là Việt cộng) thường hay mang súng đến chợ bắc loa kêu gọi mọi người không được nhóm chợ nữa, mà phải theo chính sách "Vườn Không Nhà Trống" hoặc là "Tiêu Thổ Kháng Chiến".

Nếu ai không nghe lệnh là chúng bắn bỏ ngay, vừa để đe dọa người dân, vừa tịch thu hàng hóa của họ. Điều kinh khủng cho người dân hơn nữa là, mỗi khi bọn Việt minh xuất hiện, là thế nào bọn mật thám của Pháp cũng biết tin mà báo cho bọn lính thuộc địa đem quân Lê Dương đi càn (đi hành quân). 

Hai bên đụng nhau súng bắn khắp nơi, ai chạy chậm ráng mà chịu chết, vì thế, mợ mới phải để tôi ở nhà.

Một hôm, tôi ở nhà với anh Hiệp, anh lại bị cảm lạnh, đắp chiếu nằm ngủ li bì. Trời sắp tối rồi mà các chị tôi đi mò cua bắt ốc đâu đó chưa về, mợ tôi chắc cũng còn đang gồng gánh đâu đó trên con đường đê chưa tới nhà. 

Trời bắt đầu đổ cơn mưa, lại gió lên nữa, mái nhà tranh cũ kỹ rách nát đâu còn đủ sức mà chịu đựng những cơn gió mạnh. Mỗi lần gió nổi lên ào ạt là mỗi lần mái tranh nhà tôi bay đi một ít, lần này cơn gió ác hại đã làm bay đi mảng tranh ngay trên đầu chỗ anh tôi đang nằm, nước mưa nhỏ xuống trúng nguời, làm anh lạnh quá, rên lên hừ hừ nghe thật là sợ. 

Tôi cũng cảm thấy lạnh, ngồi co ro ở cuối giường, mỗi lần cơn gió mạnh ào đến, lạnh thấu xương, tôi chỉ còn cách chắp tay lạy trời lạy đất:
"Lạy Trời đừng... Hừ... Hừ... đừng gió nữa... chỉ... Hừ... Hừ . . . mưa thôi."
Tới lúc trời tối đen như mực, mợ tôi mới gồng gánh về tới nhà, hàng của mợ coi như bị mất sạch vì Việt minh tịch thu không cho nhóm chợ. Mẹ ôm tôi vào lòng, hai mẹ con khóc như mưa. May mà lúc đó các chị tôi cũng về, đem theo được ít khoai mót ở ngoài ruộng. Mợ vội vàng nhúm lửa luộc khoai bóc cho anh tôi ăn rồi chia đều cho tất cả chúng tôi.

Mãi tới khi cậu tôi bỏ dạy học trốn về nhà (chính phủ bắt phải dạy học, Việt minh thì rình mò bắt tù, vì chúng nghi cậu tôi theo Việt Nam Quốc Dân Đảng), gia đình chúng tôi mới liên lạc được với bác Quế, Cô Tích ở Hà Nội để từ đó tìm đường... "Về Tề" tức là về vùng Quốc Gia kiểm soát.
Tối hôm đó, cậu tôi được đám học trò lội ruộng đưa xuống thuyền trốn đám ám sát của Việt minh, mợ tôi dắt các chị gái của tôi, còn anh Hiệp cõng tôi chạy thục mạng ra bờ sông. Phần thì trời tối đen như mực, phần vì sợ hãi, ai cũng cắm đầu chạy thục mạng, anh Hiệp cõng tôi một lúc thì thở không ra hơi, anh bỏ tôi xuống dắt tôi chạy. Tôi chạy bước thấp bước cao ngã lia lịa. Anh Hiệp đỡ tôi đứng dậy, nhìn lên chẳng còn thấy ai nữa, anh hoảng hồn kêu lên:
"Mợ ơi... chờ con với... "
Một người học trò của cậu tôi nghe được tiếng kêu cứu của anh Hiệp, chạy trở lại cõng tôi và dắt anh chạy nước rút. 

Khi tới bờ sông, cả nhà lên thuyền thì bọn du kích đã biết tin, chúng chạy tới lùng kiếm dọc bờ sông, tay chém dao xuống nước, chân thọc vào từng bụi cỏ, làm những người học trò không dám chèo thuyền nữa, mà phải nhẩy xuống nước kéo thuyền đi, còn anh em chúng tôi sợ tới không còn hồn vía nào nữa. 

Qua đến giữa sông, các anh học trò mới dám nhẩy lên thuyền, ra sức chèo thật nhanh cho tới bờ bên kia, tức là vùng an toàn của Quốc Gia.

Về đến Hà Nội, gia đình tôi tá túc tại nhà của bác Quế, ở Phố Huế, ngay trước cửa Chợ Hôm. Cậu tôi lo đi trình diện Nha Học Chính để xin tái bổ dụng, còn mợ tôi được bác Quế cho mượn cái tủ thuốc ngồi bán thuốc lá lẻ ngay trước cửa hàng bán cam táo của bác.
Hàng ngày, các anh chị tôi đi học, một mình tôi đứng sớ rớ bên cạnh mợ mở to cặp mắt ra mà nhìn người đi qua đi lại. Trời đã vào cuối thu, lạnh lắm, tôi được con của bác Quế cho cái áo ba đờ suy (coat) cũ, thỉnh thoảng lại cúi xuống tự ngắm mình, vì từ thủa mới sinh ra, tôi đâu có bao giờ được mặc cái áo đẹp như thế này đâu! 

Ngắm người đi bộ chán rồi, tôi quay ra ngắm xe điện (xe tram) chạy lên chạy xuống, rồi cũng bắt chước mọi người đi ra xem chợ bán hoa (cũng ngay trước cửa nhà).

 Mưa phùn lất phất, tôi thọc tay vào túi đi xem hoa cứ y như là người lớn. Tôi lang thang tới mãi tận rạp cinê Thăng Long (rạp chiếu bóng, bên đây gọi là movie) thì mợ tôi hoảng hốt đi tìm tôi dắt về.
Gia đình tôi di cư vào Nam năm 1954, những ngày đầu tiên, chúng tôi sống trong trại tỵ nạn ở Trường Nữ Trung Học Gia Long. Sau khi đã an vị tại gầm cầu thang của truờng, sáng sớm ngày hôm sau, mợ tôi dắt anh chị em chúng tôi đi vòng vòng khu trường học để... xem cho biết. 

Trường Gia Long thật là to lớn và đẹp đẽ với những hàng cây dọc lối đi và những căn nhà hai tầng dùng làm lớp học. Hồi ở Hà Nội và Sơn Tây, tôi đã có tới trường đi học rồi, nhưng những ngôi trường đó chỉ là truờng Tiểu học mà thôi, đôi khi nằm trong chùa, hoặc ở một khu vực hẻo lánh nào đó, chứ chưa bao giờ tôi được học hoặc là vào thăm một ngôi trường nào lớn như trường Gia Long này.

 Kỷ niệm mà tôi nhớ mãi cho đến ngày hôm nay là, khi chúng tôi đứng ở giữa sân, nhìn lên bầu trời trong xanh với những tia nắng vàng rực rỡ, mợ tôi đã buột miệng nói:
“Nắng Miền Nam... đẹp quá!”


Cũng nhờ những tia nắng đẹp của Miền Nam này mà gia đình chúng tôi và tất cả dân chúng ở Miền Nam đã đuợc sống những chuỗi ngày hạnh phúc thanh bình. 

Sau khi trung tâm Tỵ Nạn tại trường Thạnh Mỹ Tây đóng cửa, chính phủ mở ra các trường học di chuyển và cậu tôi lại được tuyển dụng dạy học ngay tại Trường Di Chuyển Thạnh Mỹ Tây Thị Nghè. Mợ tôi chạy đôn chạy đáo mướn được căn nhà lá ở khu Sở Bông, gần Thảo Cầm Viên Sàigòn. 

Lạ nước lạ cái, lạ phong thổ và lạ cả tiếng nói, mợ tôi chưa thể buôn bán gì thêm được, cả gia đình sống nhờ vào đồng lương giáo viên của cậu tôi.

 Cũng như đa số những người đàn ông khác, cậu tôi chỉ biết đi làm kiếm tiền thôi, chứ làm sao có thể chăm lo cái ăn cái uống cho anh chị em chúng tôi. Kỳ lãnh lương đầu tiên, cũng là kỳ lãnh lương mà cậu tôi được sống ở nhà chung với cả gia đình (từ xưa tới giờ, cậu tôi luôn luôn phải đi dạy học xa nhà), khi cả nhà quây quần sau bữa ăn tối, cậu tôi móc túi đưa một xấp tiền (đối với đứa con nít 8 tuổi như tôi là nhiều lắm rồi) ra và hỏi mợ tôi:
“Bà... cần bao nhiêu?”
Mợ tôi đã nói một câu thật là chắc nịch:
“Ông cứ... đưa hết cho tôi là... được rồi.”
(câu nói lịch sử này, những bạn bè của tôi đã lấy vợ, đã có gia đình, chắc chắn ít ra cũng đã hơn một lần được nghe vợ mình nói một câu như vậy, phải không bạn?)
Nhờ tài xoay sở chắt bót của mợ tôi mà cả gia đình tôi gồm cha mẹ và bảy anh chị em (sau này em út tôi được sinh ra mới đủ con số 8) đã có một cuộc sống tạm gọi là no đủ. Mỗi đứa trong chúng tôi được mợ tôi đo cắt và khâu tay cho hai bộ quần áo mặc lúc đi học cũng như ở nhà, loại vải thật dầy, để khi đứa lớn mặc chật thì truyền lại cho đứa sau.

 Suốt cả thời kỳ tôi học tiểu học, chỉ có một lần duy nhất gia đình chúng tôi được đi chơi chung với nhau là kỳ nghỉ “Lễ Quốc Khánh 26 tháng 10”, cậu tôi đã dắt cả nhà đi thăm Thảo Cầm Viên Sàigòn (gọi tắt là Sở Thú). 

Sở Thú này, thật sự chỉ có cách nhà tôi khoảng mười phút đi bộ qua cầu (cũng được gọi là cầu sở thú, bắc ngang sông Thị Nghè) là tới nơi. Đó cũng là lần đầu tiên trong đời thơ ấu, tôi được nhìn thấy tận mắt những con khỉ, voi, cọp... mỗi đứa chúng tôi được mợ mua cho một cây kem, tiếng Miền Nam gọi là Cà Rem Cây.


Ngoài cây cà rem đó ra, chúng tôi chưa bao giờ bước chân đến bất cứ tiệm ăn nào, dù chỉ là một cái quán ăn bình dân, nơi tôi và đám thằng Tự, thằng Nam... đã tới đó để nhặt nút chai, lon sữa bò làm đồ chơi. (Bạn bè thủa xưa của tôi vào những năm 1956 còn nhiều lắm, nào là thằng Tự (niểng) (vì xương cổ của nó bị cong, làm cái đầu nghiêng sang một bên. 

Tự sau này giữ chức Thiếu Tá, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 38 Biệt Động Quân, tử trận vào lúc 4 giờ chiều ngày 30 04 1975), thằng Giao (dao cùn), thằng Giáo (dao sắc), thằng Nam (Lùn, vì nó không được cao cho lắm), thằng Tâm (cháu của Nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam), thằng Hà (họa sĩ). Bên con gái có chị Hạnh, chị Trần Mộng Tú (làm thơ), chị Én... đến bây giờ chúng tôi vẫn còn liên lạc emails với nhau, vui lắm).

Cho đến bây giờ, tôi cũng không hiểu làm sao mà chỉ với số lương giáo viên ít ỏi của cậu tôi mà mợ tôi có thể nuôi nổi cả gia đình với một bầy con tám đứa ăn như quỷ phá như giặc như chúng tôi?
Chắc là tại vì cậu tôi chịu nghe lời... “Ông cứ đưa hết cho tôi là được rồi.” và chắc cũng vì cái... Nắng Đẹp Miền Nam mà đời sống dân chúng không quá khó khăn đến nỗi phải bon chen chụp giựt vào thời gian đó. Cũng theo cái lý thuyết “Đưa hết cho tôi” mà khi chị Oanh, anh Hiệp đi làm, cũng đều đưa tiền cho mợ tôi lo phần chi thu trong gia đình, chỉ có mỗi mình tôi đi lính xa nhà, nên tôi giữ luơng lại mà sinh sống. Hơn nữa, tôi đóng quân ở mãi Pleiku, đâu có đuợc về nhà đâu mà đưa tiền cho mợ tôi giữ.
Đến khi tôi lấy vợ, câu đầu tiên mà mợ tôi dậy dỗ cô con dâu là:
“Con phải bảo thằng An nó... đưa hết tiền cho con giữ mới được đấy.” Nhưng mà khó cho vợ tôi là vào thời gian năm 1977, vợ chồng tôi lo bán đồ trong nhà đi mà tiêu xài, chứ tôi đâu có đi làm ở đâu đâu để mà đưa hết tiền cho vợ. Khi tìm được đường để lo vượt biên, chủ tầu chỉ cần tôi góp vốn một “Cây” thôi, vợ chồng tôi cũng không có cách nào mà kiếm ra. Vậy mà mợ tôi có đấy! Mợ nói với tôi:

“Để mợ... cho con mượn”
Thế là ngày hôm sau, khi tôi đến nhà mợ (lúc đó chúng tôi ở riêng), mợ đã đưa cho tôi một gói giấy, trong đó có đúng một lát vàng hình ba trái núi. Mợ tôi tài thật.
May mắn cho tôi, chuyến vượt biên được trót lọt (những lần vượt biên trước, vợ chồng con cái chúng tôi đi đều bị đình hoãn hoặc bị bể). Lênh đênh trên biển đúng bốn ngày bốn đêm, tầu vượt biên của chúng tôi đã cặp bến đảo Pulau Tanga của Mã Lai, đúng một tháng sau là tôi đã có mặt ở Melbourne, mượn tiền của Hostel đánh điện tín về nhà báo tin đã tới nơi an toàn. 

Số tiền trợ cấp một tuần lễ đầu tiên (và là số tiền trợ cấp duy nhất tôi lãnh ở Úc cho đến ngày hôm nay) tôi được lãnh tại xứ Úc, tôi đã mua vải vóc thuốc tây gởi hết về cho mợ.

 Nhận được quà, mợ gọi vợ con tôi đến, giao cho vợ tôi việc đi bán lấy tiền. Ba tháng sau, đơn bảo lãnh vợ tôi vừa mới gởi đi thì đã được tin vợ con tôi đã vượt biên an toàn đến đảo Pulau Bidong.
Tôi có được đến ngày hôm nay cũng là nhờ cây vàng mà mợ tôi đã cho (đứa con gái út của tôi cũng đã được tôi kể cho nghe câu chuyện này hơn một ngàn lần. Khi gặp bà nội ở Canada, nó cũng bá cổ bà nội mà đòi... mượn một lạng).
Câu đầu tiên mợ tôi nói với vợ tôi khi hai vợ chồng tôi sang thăm mợ lần đầu tiên ở Montreal là:
“Thằng An nó có... đưa hết tiền cho con giữ hay không đấy?”
Vợ tôi trả lời mợ, chắc như bắp:
“Mợ yên trí, con nhớ lời mợ dặn mà. Tiền khách hàng trả là con thâu chứ ảnh đâu có được rớ tới đâu, con thâu tiền hổng thiếu một cắc, mợ... đừng có lo”
Bây giờ thì tôi mới hiểu tại sao tôi chỉ có mỗi... hai chục đồng ở trong bóp (mỗi tuần, vợ tôi đưa cho tôi hai chục đồng để tiêu vặt. Đến cuối tháng, bả coi lại, nếu tôi chưa xài gì nhiều, số tiền còn dư, bả... lấy lại, chỉ để đúng hai chục đồng trong bóp tôi mà thôi. 


Cũng may là ở xứ Úc này không có bán bánh tráng nướng, chứ không thì lỡ tôi đi đường, đụng bể mấy cái bánh tráng, chắc không có đủ tiền đền).
Anh Hiệp tôi bảo lãnh cậu mợ và các chị em tôi qua Canada (tám anh chị em tôi sống tản mát khắp mọi nơi: Cậu mợ và một chị gái, một em trai tôi sống ở Canada với gia đình anh Hiệp (anh lớn), chỉ Oanh là chị cả của tôi và hai đứa em trai sống ở Mỹ, gia đình tôi ở Úc, và gia đình chị Bảo tôi còn ở lại ở Việt Nam).

  Mặc dù không phải chi tiêu gì cho gia đình nữa, nhưng mợ tôi vẫn cứ xách lược cũ mà áp dụng: “Ông cứ đưa hết tiền đây cho tôi”, làm cho cậu tôi đôi khi bị xính vính mỗi lần muốn đi chơi ngoài phố, tôi biết vậy, nên đã lén mợ tặng riêng cho cậu tôi một số tiền để ông tiêu vặt.

Khi trở về Úc, khoảng vài tháng sau, tôi nhận được thư của cậu gởi cho tôi (lâu lắm rồi, khoảng năm 1991 gì đó. Cậu tôi qua đời năm 1998, thọ 86 tuổi). Cậu khoe tôi:
“Có tiền của con đưa, cậu đi chơi vòng khắp thành phố Montreal, thấy người ta bán bánh Pizza, cậu mua ăn thử... ngon lắm con ạ. Chiều về nhà, mợ dọn cơm ra, cậu nói dối mợ là... bị đau bụng nên không ăn cơm (cậu tôi nói tiếng Pháp rành lắm, dân Montreal nghe ông nói đúng giọng, không vấp váp, cứ tưởng là cậu tôi sinh đẻ ở Pháp). Thật ra là cậu ăn bánh còn no lắm, và cũng có đi cầu thật, vì bánh có nhiều bơ quá. Nhưng chỉ một tuần sau, mợ lục túi cậu, thấy có tiền, mợ lại... lấy hết rồi. 

Mợ nói:
“Khi nào ông cần thì tôi sẽ đưa. Ông ăn cơm ở nhà, đi đâu có thằng Hiệp lái xe đưa đi, cần gì đến tiền mà phải giữ.”
Thế là cậu lại không có tiền dằn túi. Nếu con có gửi tiền cho cậu, con cứ gởi qua nhà bác Phan (Bác Phan là bạn của cậu tôi từ thời hai người còn học tiểu học chung với nhau. Bác cũng được con trai bảo lãnh qua Montreal và ở gần nhà cậu mợ tôi), khi nào cậu đi chơi, cậu sẽ ghé bác lấy xài dần.”
Mợ tôi bây giờ đã 95 tuổi rồi, bà sống trong Viện Dưỡng Lão ở Montreal. Viện này dành cho tất cả dân chúng trong vùng. Mợ tôi sống vui vẻ lắm, vì bà nói được tiếng Pháp và lại ăn được đồ ăn nấu theo kiểu Pháp nữa. 

 Ngày ba buổi có người bưng đồ ăn nóng lại cho bà, bà ăn ngon miệng lắm. Năm 2010 vừa qua, vợ chồng con cái chúng tôi lại dắt díu nhau qua Montreal thăm bà nội. Hai đứa con của tôi học mãi cũng chỉ nói được với bà nội một câu:

“Bà Nọi... Bà Nọi khòe hong?”
Bà nội cũng chỉ nhìn cháu mà cười:
“Cháu... cháu ngoan quá”

Rồi mấy bà cháu nhìn nhau cười, vui lắm.
Vì mợ tôi sống trong nhà dưỡng lão, không còn phải lo chi thu hàng ngày nữa, và cũng vì cậu tôi qua đời rồi, nên cái lý thuyết “Ông đưa hết đây cho tôi” không còn được áp dụng nữa.

 Tuy nhiên, mợ đã truyền cái lý thuyết này lại cho mấy cô con dâu rồi, và cô nào cũng áp dụng chặt chẽ lắm, nên mợ rất là vui vẻ với đám con dâu biết nghe lời.
Vợ tôi có thể là một trong những học viên giỏi nhất của mợ. Mỗi lần tôi đòi... tăng lương, vợ tôi đã thẳng thừng từ chối:
“Cứ ăn xài kiểu như anh, em mà không lo cắt bớt, anh giờ này chắc... hổng có cái “quần xả lỏng” mà bận đâu, nói chi đến chuỵên mua nhà, mua xe...”..
Trước đây, cứ mỗi năm năm là chúng tôi lại qua thăm mợ một lần, nhưng vì công việc, chúng tôi chỉ có thể đi vào kỳ nghỉ hè, tức là vào tháng Một. Mà tháng này ở bên Canada lạnh thấu xương, có khi lạnh xuống tới trừ ba mươi độ, nên cả gia đình chỉ ngồi trong nhà nói chuyện, ăn uống với mọ mà thôi, chứ không dám dẫn mợ đi chơi, vì sợ tuyết trơn, sẽ bị ngã. 

Kỳ đi thăm mợ vừa qua, chúng tôi đổi qua tháng Năm, tôi chưa có bận bịu công việc làm cho lắm, và thời tiết bên Montreal đang là mùa Hè, nên chúng tôi có thể ra ngoài chơi, nhưng tiếc rằng, bà nội phải thở bằng ống dưỡng khí, nên không đi xa được. Vì mợ tôi đã lớn tuổi rồi, nên chúng tôi lại phải thay đổi thời gian đi thăm mợ mỗi ba năm, nên đến năm tới, chúng tôi lại đi thăm mợ lần nữa. Mai mốt đây, chắc là mỗi năm chúng tôi sẽ đi thăm mợ một lần...
Mợ tôi nghe không rõ cho lắm, nhưng mắt bà vẫn còn tinh, vẫn còn khâu vá đan áo len và đọc báo được. Lần trước, mợ đưa ra tờ báo “Văn Nghệ Montreal” khoe với tôi:
“Đây này, báo ở Montreal đăng bài của con đây này, con viết vui lắm, mợ đọc thích lắm. Lúc trước, mẹ đọc thấy tên ai là Nguyễn Khắp Nơi mà lại viết chuyện giống như chuyện nhà mình? Mãi sau con Bình nó mới nói cho mợ biết Nguyễn Khắp Nơi chính là thằng An con của mợ. Con mợ giỏi quá” (Mợ khen con, không đúng đâu đó).
Nhân dịp lễ “Ngày của Mẹ” năm nay, tôi viết bài này tặng cho MỢ TÔI, chắc thế nào báo Văn Nghệ cũng lấy đăng vào báo của họ và gởi cho mợ tôi đọc (mợ tôi mua báo năm). Tôi không cần mợ khen “Con mợ giỏi quá” mà tôi chỉ cần mợ tôi biết rằng:
“Con cám ơn MỢ. Nhờ có mợ mà con có đến ngày hôm nay. Nhờ có một cây vàng của mợ mà con vượt biên đến được bến bờ tự do. Nhờ có lý thuyết “Ông cứ đưa hết đây cho tôi” của mợ mà vợ con đã áp dụng theo, để con có cái “Quần Xà Lỏn” mà bận cho đến ngày hôm nay”.

CON CÁM ƠN MỢ
NHỮNG NGƯỜI CON VIỆT NAM CÁM ƠN NHỮNG NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ĐÃ NUÔI DẠY CON CÁI NÊN NGƯỜI HỮU DỤNG CHO XÃ HỘI.
NGƯỜI VIỆT CỦA TÔI, LÀ THẾ ĐẤY!
NGUYỄN KHẮP NƠI.