---------------------------------------------------------------------------------
-
: BỐN "KHÔNG" Ở SINGAPORE
Singapore có bốn kinh nghiệm chống tham nhũng có hiệu
quả :
1. Làm cho quan chức không dám tham nhũng.
Ở Singapore khi một người được tuyển
vào làm công chức, quan chức Chính phủ thì hàng tháng phải trích một phần
tiền lương để gửi tiết kiệm. Thoạt đầu trích 5%, sau tăng dần. Người có
chức vụ càng cao, thì phần trăm trích ra gửi tiết kiệm càng lớn, có thể
lên tới vài chục phần trăm lương tháng. Số tiền này do Nhà nước quản lý.
Bất kỳ công chức, quan chức nào phạm tội tham nhũng dù nhẹ ở mức xử phạt
ra khỏi ngạch công chức thì toàn bộ số tiền gửi tiết kiệm bị trưng thu.
Quan chức càng to thì số tiền bị trưng thu càng lớn. Vì vậy, mỗi quan chức khi
nảy ý định tham nhũng đều phải tính toán: Nếu tham nhũng, nhận hối lộ mấy
trăm, thậm chí cả ngàn đô mà bị tịch thu hàng chục ngàn đô, bị sống trong
hoàn cảnh không lương bổng cho đến lúc chết thì mất lại nhiều hơn được. Vì
thế, đại đa số chọn giải pháp không tham nhũng ; quan chức cấp càng cao,
lương càng nhiều càng sợ không dám tham nhũng.
2. Làm cho quan chức không thể tham nhũng.
Chính phủ Singapore quy định và thực hiện
mỗi năm công chức, viên chức, quan chức phải khai báo một lần với Nhà nước
về tài sản của bản thân hoặc của vợ (chồng)
bao gồm: Tiền thu nhập, tiền gửi tiết kiệm, tiền cổ phiếu, đồ trang sức, ô
tô, nhà cửa… Những tài sản tăng lên phải khai rõ nguồn gốc, cái gì không
rõ nguồn gốc có thể coi là tham ô, tham nhũng. Nhà nước còn quy định :
Quan chức Chính phủ không được.
phép nợ nần; không được vay một khoản tiền lớn vượt quá tổng ba tháng lương.
Singapore
có thị trường mua bán cổ phiếu, nhưng quan chức Chính phủ muốn mua cổ
phiếu phải được lãnh đạo cơ quan chủ quản đồng ý và chỉ được phép mua cổ
phiếu của công ty trong nước. Với cổ phiếu của các công ty nước ngoài đang
kinh doanh ở Singapore
cũng được phép mua, nhưng với điều kiện các công ty đó không có quan hệ
lợi ích với Chính phủ. Công chức và quan chức Chính phủ không được phép
đến các sòng bạc, nhà chứa.
Luật Báo chí Singapore quy định những điều khoản nhằm chống tham nhũng trong lĩnh vực này. Theo đó, các nhà báo, ký giả muốn gửi bài viết của mình ra nước ngoài phải qua tổng biên tập xem xét. Khi được trả tiền nhuận bút, nhà báo đó phải báo cáo với cơ quan chức năng của Chính phủ trong vòng 7 ngày kể từ khi nhận được tiền, v.v...
3. Làm cho quan chức
không cần tham nhũng.
Singapore có chế độ trả
lương chênh lệch khá cao giữa quan chức cấp cao với cấp thấp, với công
chức và giữa công chức với nhân viên, công nhân. Thu nhập thấp nhất là
người bảo mẫu mỗi tháng 400 đô la (Singapore).
Nữ công nhân lắp ráp điện tử mỗi tháng từ 600 đến 900 đô la. Công chức cơ
quan chính phủ tất cả đều tốt nghiệp đại học, lương khởi điểm khoảng 1.300
đô la. Cấp thứ trưởng lương tháng từ 10.000 đô
la đến 20.000 đô la.
la đến 20.000 đô la.
Thủ tướng lương tháng hơn 40.000 đô la (thời điểm năm 2000). Với mức lương
như vậy, quan chức đủ sống và chu cấp cho gia đình mà không cần tham
nhũng. Hơn nữa cách trả lương như vậy công chức và quan chức Chính phủ
luôn có sự so sánh: Mình được trả lương cao hơn người lao động bình thường
rất nhiều. Nếu mình tham ô, tham nhũng nữa thì là kẻ vô đạo lý, mất hết
liêm, sỉ. Sự so sánh và tự vấn đó đã làm cho quan chức tự tiêu hủy những
tham vọng không trong sáng của mình.
4. Làm cho quan chức không muốn tham nhũng.
Ở Singapore muốn tham nhũng một thứ
gì đó, dù nhỏ cũng rất phiền hà. Ví dụ, khi khách nước ngoài đến Singapore, nếu
họ muốn tặng các quan chức nước chủ nhà một món quà để cảm ơn về sự đón
tiếp và thắt chặt mối quan hệ thì món quà đó phải mang ý nghĩa văn hóa với
giá trị tiền không nhiều.
Món quà nào có giá trị 100 đô la Singapore trở
lên là họ từ chối hoặc phải xin phép lãnh đạo cơ quan, nếu đồng ý mới được
nhận. Nhưng khi nhận rồi lại phải báo cáo với lãnh đạo cơ quan xem xét.
Nếu món quà đó có giá trị tiền quá mức quy định và quan chức đó vẫn muốn nhận
thì phải nộp tiền. Số tiền nộp thêm đưa vào tài khoản quỹ “nộp phạt” của Chính phủ.
Chuyện kể rằng, một phái đoàn quan chức của Chính phủ Singapore được cử sang một nước nọ để ký một hiệp định liên doanh sản xuất. Nhận thấy hiệp định này đem lại nhiều lợi ích cho mình, giới chức nước chủ nhà đã tặng những món quà lưu niệm có giá trị cao cho quan chức đoàn Singapore. Bởi sự quá nhiệt thành của chủ nhà, họ không sao từ chối được. Nhưng cứ nghĩ đến việc khi về nước lại mang quà biếu này đến cơ quan khai báo, phải mua lại và chuyển tiền vào tài khoản quỹ “nộp phạt” thì quả là phiền toái. Cả đoàn đều phải “đành lòng” viết thư cảm ơn và gửi lại quà ở sân bay trước khi trở về Singapore.


No comments:
Post a Comment