Chuyện chưa kể về những người vượt biên dạt vào Cù Lao Chàm
1:37 PM Thứ tư, ngày 26 tháng chín năm 2012- Chuyên mụcTin tức|Sự kiện hàng ngày |
Nơi hồi sinh những người lầm lạc - Kỳ 1:
Dòng
đối lưu kỳ lạ của khu vực biển miền Trung đã ban cho hòn đảo nhỏ nằm
cách đất liền hơn chục km một đặc ân chẳng hay ho gì: Những con tàu trôi
dạt, mất phương hướng trên toàn dải miền Trung hầu như đều được dòng
biển đưa về đây. Ông Nguyễn Văn An - Chủ tịch UBND phường Tân Hiệp (tên
gọi mới của hòn đảo này) cho biết: “Hồi đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước,
vào mùa biển lặng hầu như tháng nào cũng có vài con tàu vượt biên trôi
dạt vào đây.
![]() |
Lương thực trồng trên đảo Cù Lao Chàm chỉ đảm bảo 20% nhu cầu.
|
Con mồi của nghề “buôn sóng”
Tất
cả những kẻ vượt biên dạt vào Cù Lao Chàm đều là nạn nhân của một tổ
chức lớn hoạt động khắp miền Trung chuyên lừa đảo những người mơ một
cuộc sống ảo tưởng bên kia đại dương. Xúi giục và vẽ lên một cuộc sống
như mơ khi rời bỏ quê hương: Tàu ra khỏi hải phận Việt Nam sẽ có tàu
nước ngoài đón và đưa vào các trại tị nạn.
Tại
các trại tị nạn ấy thì chỉ cần khai “Ra đi vì phản đối chế độ tại Việt
Nam” là sẽ được lo chỗ ăn, chỗ ở rồi sau đó tùy theo nguyện vọng sẽ được
đưa đến Mỹ hoặc Canada để nhập quốc tịch và sinh sống. Tại những đất
nước mới mẻ này nếu là người Việt Nam sang xin tị nạn chính trị thì sẽ
được chính phủ sở tại lo công ăn việc làm ổn định có thu nhập trung bình
khá trở lên (so với nền kinh tế đất nước đó)…vv và vv… Nghe thế thì ai
chả mê.
Nửa đêm, những kẻ lừa đảo đưa đoàn
người lên tàu với những người lạ mà họ tưởng là thủy thủ đoàn. Tàu ra
khơi và khi trời sáng rõ mọi người mới tá hỏa: những con tàu chắc chắn,
hiện đại như cam kết thực ra là những thuyền đánh cá mục nát được sơn
sửa qua loa, và đoàn người này lại cứ nghĩ đoàn người kia là thủy thủ
đoàn, thực ra chả có ai là thủy thủ cả, người cầm lái cũng là một ông
“giời ơi đất hỡi” nào đó đang tìm đường vượt biên mà thôi. Nhưng khi
biết sự thực thì mọi việc đã rồi và không có đường lùi cho đám người
khốn khổ ấy nữa.
Nhường cơm cho những kẻ phản bội
Anh
Nguyễn Văn Lợi giờ làm nghề chèo thuyền nan đưa khách đi thăm những
cảnh đẹp quanh Cù Lao Chàm kể: “Hồi đó thấy con thuyền vượt biên nào dạt
về đây là tụi tôi lại sợ hú hồn. Dẫu bọn họ là kẻ phản bội đất nước
nhưng vẫn là con người đồng bào với mình. Vẫn phải lo cho họ cái ăn”.
Hóa ra cái cơ sự của việc sợ này là vì… đói.
Hơn
20 năm trước, Cù Lao Chàm nghèo xác xơ. Mỗi con tàu vượt biên dạt vào
đây kéo theo vài chục con người như lũ ma đói, không cho họ ăn thì tội
nghiệp mà cho họ ăn thì lương thực dự trữ của các gia đình trên đảo nào
có bao nhiêu. Nhưng rồi cùng là con người với nhau cả, vẫn phải dốc
ngược thùng gạo ra để ra để cứu mạng nhau.
Những
kẻ lừa đảo xúi giục người vượt biên đều nhận mình là có chân trong “hội
kín”, “hội hở” gì đó có rất có thế lực tại Mỹ, Canada. Nạn nhân nào mắc
mồi thì chỉ việc bán nhà, bán cửa đổi ra vàng cho gọn rồi nộp cho những
kẻ “buôn sóng” để sắm tàu thuyền vượt biên.
Đoàn
người vượt biên đủ cả các vùng từ Quảng Bình kéo đến tận Phú Yên nhưng
câu chuyện thì chẳng khác nhau là mấy… Khi lên tàu, biết mình bị lừa
nhưng không còn con đường nào khác họ vẫn hướng ra khơi. Nhưng chỉ vài
ngày, máy hỏng, dầu hết, lương thực, nước uống bị cạn họ phó mặc cho con
sóng đưa đẩy. May mắn đến vô cùng vì dòng đối lưu của vùng biển này
luôn đẩy những con tàu khốn khổ ấy về phía đảo nhỏ Cù Lao Chàm.
“Con
người lúc nguy khốn nhất thì chỉ mong vào sự giúp đỡ của người mình,
của quê hương mình thôi”, anh Lợi khẳng định rồi minh chứng: “Khi tàu
vượt biên dạt vào đây, dù chỉ là những người dân bình thường nhưng với
truyền thống cách mạng nơi đây, chúng tôi đều biết họ là những kẻ có tội
phải bắt giữ. Khi lên thuyền thấy tụi tôi cất tiếng thì rất nhiều nạn
nhân nói câu làm tôi nhớ mãi. Họ nói “May quá! Là giọng người Việt mình.
May quá mình vẫn đang ở Việt Nam”.
Kỳ 2: Chuyện kinh hoàng ở hang Yến
Nam Hải – Đình Thiên

No comments:
Post a Comment