Saturday, June 4, 2011

TS,NGUYỄN PHÚC LIÊN * KINH TẾ CHÍNH TRỊ






CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG Ở VN:
TIẾP TAY ĐẨY CSVN BỆNH HOẠN XUỐNG HỐ

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 02.06.2011

Web: http://VietTUDAN.net

Bài viết này là Bài thứ 20 thuộc Chủ đề TRÁCH NHIỆM QUỐC NỘI DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN bắt đầu viết từ 06.01.2011 khi mà tình trạng phá sản Kinh tế Việt Nam hiện ra rõ rệt. Trong lúc viết theo Chủ đề này, thì những cuộc CÁCH MẠNG HOA LÀI diễn ra tại Bắc Phi và Trung Đông mà động lực chính là dân chúng bị độc tài bóc lột, đứng lên đấu tranh cho quyền DẠ DẦY.

Bài thứ 20 này, với đầu đề CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG Ở VIỆT NAM: TIẾP TAY ĐẨY CSVN BỆNH HOẠN XUỐNG HỐ, được coi như Bài KẾT LUẬN đúc kết Chủ đề, tìm ra CON ĐƯỜNG đấu tranh ở Việt Nam, sau 19 Bài phân tích hiện tình Việt Nam trong khung cảnh Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông.

Đó là Bài KẾT LUẬN, nhưng cũng là Bài MỞ ĐẦU cho một Chủ đề mới. Khi nhìn thấy CON ĐƯỜNG phải đi rồi, thì mình phải bước đi thực sự theo CON ĐƯỜNG ấy để tiến đến kết quả. Vì vậy, Bài CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG Ở VIỆT NAM: TIẾP TAY ĐẨY CSVN BỆNH HOẠN XUỐNG HỐ sẽ là Chủ đề để chúng tôi khai triển những biện pháp thực tiễn bước đi trên CON ĐƯỜNG CÁCH MẠNG Ở VIỆT NAM.

Cơ chế CSVN chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Đảng không thể không ý thức Chính trị độc tài của mình lỗi thời vì trào lưu Thế giới đang đứng lên tẩy sạch độc tài. Về mặt Kinh tế, tình trạng tụt dốc đi đến phá sản đang diễn ra mà không thể cứu vãn được. Cái Cơ chế ấy bệnh hoạn đang đi trên con đường dốc xuống hố với tốc độ mỗi ngày mỗi tăng. Con đường NỔI DẬY của dân chúng làm Cách Mạng không cần phải đối chọi với kẻ bệnh hoạn đang tự tụt dốc, mà là tiếp sức làm tăng nhanh tốc độ đẩy kẻ bệnh hoạn xuống hố cho mau.

Đây không phải là bài viết tuyên truyền một ngưỡng vọng cho việc sụp đổ Cơ chế CSVN hiện hành, mà là một bài quan sát thực tế cho phép khẳng định với xác tín rằng Cơ chế CSVN hiện hành đang tụt dốc xuống hố với hai tốc độ để vỡ tan tành. Tốc độ thứ nhất là chính cái Cơ chế CSVN lỗi thời, mục nát tự mình đang đi xuống dốc. Tốc độ thứ hai là quần chúng chịu đựng không nổi cái Cơ chế bóc lột ấy nên nổi dậy đẩy nó xuống dốc cho mau. Cơ chế xuống hố và vỡ tan tành, không thể vá víu như vá váy đụp gọi là Cải cách mà phải dứt khoát chôn vùi nó đi để xây dựng Thể chế mới cho phát triển lành mạnh và bền vững đời sống Xã hội và Kinh tế Việt Nam.

Chúng tôi trình bầy những điểm sau đây:

I. Mở đầu: Hình ảnh chiếc xe mục nát đi xuống dốc

II. Chính Cơ chế CSVN tự phá sản đang tụt xuống dốc

với TỐC ĐỘ THỨ NHẤT CỦA CHÍNH MÌNH mỗi ngày mỗi tăng

III. Hai Phong trào quần chúng Quốc nội đẩy mau Cơ chế CSVN xuống hố

với TỐC ĐỘ THỨ HAI CỦA CÁCH MẠNG tiếp sức

IV. Đóng góp của người Việt Hải ngoại:

Cấm vận Tài chánh đối với Kinh tế Mafia CSVN và

Truy tìm Tài sản cướp bóc chuyển ra nước ngoài cất dấu

I.

Mở đầu: Hình ảnh chiếc xe mục nát đi xuống dốc

Khi chiếu xe đã mục nát, thì thay bộ phận này, bộ phận khác lại hỏng. Mikhail GORBATCHEV nhìn Kinh tế phá sản xuống dốc của Liên xô thời của Ong và đưa ra Perestroika quá muộn để hy vọng cứu vớt, nhưng dân chúng nổi dậy tiếp sức đẩy chiếc xe mục nát xuống hố vỡ tan tành. Ngày nay, nhìn Cơ chế Trung quốc, Bà Hilary CLINTON dám khẳng định nó sẽ đi xuống hố tan rã.

1. Chiếc xe mục nát Việt Nam

Hãy hình dung một chiếc xe cũ kỹ đang đi đến một cái hố để rơi xuống vỡ nát tan tành. Chiếc xe còn ì ạch chạy, nhưng trên con đường dốc dẫn đến hố mà hai bố thắng của xe đã mòn. Người dân đi đường thấy chiếc xe vướng lối, cản mũi kỳ đà, thậm chí làm thiệt hại cố gắng làm ăn kiếm sống của mọi người, nên hùa nhau đẩy quách nó xuống hố cho mau.

Cơ chế CSVN chủ trương Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Đó là cái nguồn chính yếu tạo Tham nhũng Lãng phí làm phá sản Kinh tế VN hiện nay và gây Bất công xã hội để quần chúng thù hận mà nổi dậy.

Cơ chế ấy giống như chiếc xe ọp ẹp trên con đường dốc dẫn đến cái hố làm tan vỡ mà đảng CSVN đang tìm đủ mọi biện pháp chống đỡ, nhưng bánh xe đã mòn bố thắng mà Nguyễn Tấn Dũng đang phải dùng gỗ đá can bánh chống cự để nó đừng rơi nhanh xuống hố vỡ tan tành.

CSVN có thể sơn phết lại chiếc xe nhằm đánh lừa dân chúng, nhưng ngày nay, tình trạng Lạm phát lên quá cao, vật giá tăng phi mã động chạm đến chính dạ dầy dân chúng khiến đại đa số dân nghèo không còn tin vào nước sơn bề ngoài nữa, mà nhìn thẳng vào nội dung chiếc xe để thấy sự ọp ẹp của nó.

Chính chiếc xe, với sức nặng trên còn đường dốc với bố thắng đã mòn, sẽ tự nó đi xuống hố bằng chính TỐC ĐỘ TỤT DỐC CỦA MÌNH. Lạm phát tăng, vật giá nhẩy vọt, đó là lúc bố thắng không còn cản nổi chiếc xe trên đường dốc. Tài xế Nguyễn Tấn Dũng tìm đủ mọi thứ đá, gỗ nhằm can bánh xe để nó không rơi xuống dốc nhanh. Những biện pháp khống chế Lạm pháp không có hiệu lực đối với cái Cơ chế đã làm cho nền Kinh tế đầy nợ nần và thiếu cạnh tranh. Chúng tôi đã viết ba bài liền để cho thấy rằng giải pháp duy nhất là phải DỨT BỎ Cơ chế CSVN hiện hành để đường đi khỏi có những cản trở việc phát triển Kinh tế mà toàn dân đang mong muốn. Dù CSVN tìm đủ mọi cách, như đá, gỗ làm can cản bánh, thì chiếc xe tự nó vẫn lao xuống hố với tốc độ mỗi ngày mỗi nhanh của mình.

Dù có dùng tất cả những phương tiện Truyền thông nhà nước để bịp bợm giống như ca tụng nước sơn bề ngoài, nhưng sự phá sản của Kinh tế đụng đến dạ dầy dân chúng, thì dân chúng không thể tin vào nước sơn bề ngoài nữa mà nhìn thẳng vào lý do bể nát của chiếc xe: Tham nhũng Lãng phí tàn phá Kinh tế, tạo Bất công xã hội làm quần chúng khổ cực. Dân chúng đã và đang nổi dậy, thêm vào tốc độ thứ nhất tự chính Cơ chế CSVN một TỐC ĐỘ CÁCH MẠNG CỦA QUẦN CHÚNG tiếp sức để đẩy nhanh chiếc xe Cơ chế xuống vực thẳm vỡ tan tành.

Thực vậy, Phong trào DÂN OAN, CÔNG NHÂN đã và đang tăng cường xuống đường, đình công, làm cuộc ĐẤU TRANH KINH TẾ (Lutte Economique) và Phong trào Giáo dân Cầu Nguyện đòi Công lý làm cuộc ĐẤU TRANH XÃ HỘI (Lutte Sociale). Cả hai Phong trào mỗi ngày mỗi lớn mạnh dồn sức đẩy chiếc xe Cơ chế CSVN đã bị mọt mối Tham nhũng Lãnh phí ăn ruỗng. Hai Phong trào đẩy chiếc xe xuống hố với tốc độ Cách Mạng vậy.

2. Hai khẳng định xưa và nay về việc sụp đổ của Cơ chế Cộng sản

Chúng tôi muốn lấy những dự đoán của Ong Mikhail GORBATCHEV và Bà Hilary CLINTON nói về sự sụp đổ của những Cơ chế mục nát.

Cách đây hơn 20 năm, Mikhail GORBATCHEV nhìn trước tình trạng phá sản của Kinh tế Tập quyền Chỉ huy sẽ đi đến hố phá sản, nên đã muốn níu nó lại bằng một số Cải cách Perestroika. Những Cải cách này phải đi theo hướng Dân chủ hóa Kinh tế thì mới cứu vãn được chiếc xe Kinh tế đang trên đường tụt dốc. Trong bài Diễn văn ngày 25.06.1987, nghĩa là gần ngày tan rã Khối Liên xô, Ong đã đưa ra 5 điểm chính của Perestroika:

1) Nhà Nước phải cho những chủ xí nghiệp khả năng định giá hàng bán và trả lương thợ theo với hiệu quả làm việc.

2) Phải cho những Địa phương một quyền tự quản trị chứ không nhất thiết Trung ương hoàn toàn chỉ huy.

3) Cải cách theo hướng tản quyền về định giá, về tiền tệ và về tín dụng

4) Áp dụng những phương pháp khoa học trực tiếp vào sản xuất để cải thiện phẩm chất hàng hóa

5) Lấy quản trị theo tiêu chuẩn Kinh tế thay cho quản trị đặt nặng vào Hành chánh

(Trích và dịch theo cuốn MIKHAIL S.GORBATCHEV, Biographie Intime, par David KINGS, Editions Michel Lafon 1988, trang 229)

Perestroika là những biện pháp Cải cách tìm gỗ đá cản chiếc xe đã hư nát trên đường xuống dốc. Nhưng những gỗ đá đó không cản nổi. Tự chiếc xe vẫn tụt mỗi ngày một nhanh xuống hố. Ong GORBATCHEV đã hô hào quá muộn, lúc chiếc xe đã mục nát quá nhiều.

Năm 1989, dân chúng quá đói nghèo vì Kinh tế phá sản, đứng lên tiếp sức đẩy thêm chiếc xe để nó xuống dốc mau hơn. Khối Liên xô tan vỡ bởi tự nó đi xuống hố bằng tốc độ riêng của nó tăng cấp số. Dân chúng chung sức cùng đẩy chiếc xe xuống hố cho mau. Tốc độc đi xuống hố của chiếc xe đến từ hai nguồn: TỰ CHIẾC XE và TỪ DÂN CHÚNG ĐẨY.

Ngày nay, năm 2011, Bà Hilary CLINTON cũng nhìn thấy Cộng sản Trung quốc đang đi đến phá sản. Trả lời Phỏng vấn của Jeffrey GOLDBERG, Ngoại trưởng Hilary CLINTON nói về viễn tượng sụp đổ của Trung quốc như một Định mệnh:

“Chế độ của Trung Quốc chắc chắn sẽ sụp đổ, các nhà lãnh đạo Trung Quốc giờ đây đang làm “những việc vô ích như những gã hề”

Câu nói này áp dụng cho Cơ chế CSVN lại càng đúng hơn.

II. Chính Cơ chế CSVN tự phá sản đang tụt xuống dốc với TỐC ĐỘ THỨ NHẤT CỦA CHÍNH MÌNH mỗi ngày mỗi tăng

Chúng tôi đã viết rất nhiều và từ mấy năm nay, với cái nhìn lý thuyết cũng như với những nhận xét thực tiễn, về sự đổ vỡ của nền Kinh tế Tập quyền Chỉ huy của Thế giới Cộng sản và của loại Kinh tế VN Nhà Nước chủ đạo theo định hướng “Xã Hội Chủ Nghĩa“. Những đổ vỡ thất bại Kinh tế này, một mặt, bị Cộng sản bịt miệng Truyền thông để dân chúng không biết tới; một mặt, Cộng sản sử dụng Truyền thông độc quyền của họ để bốc thơm nước sơn bên ngoài.

Nhưng ngày nay, hậu quả của phá sản Kinh tế động chạm đến Dạ dầy dân chúng, nhất là đại đa số dân nghèo khiến quần chúng khám phá ra chính sự đổ vỡ bất chính của Cơ chế nhà nước.

Vì đã viết nhiều, nên trong bài này, chúng tôi chỉ đề cập đến cái hậu quả hiện hành, đó là tình trạng Lạm phát, vật giá tăng vọt.

1. Lạm phát là gì mà Nhà Nước không bưng bít được ?

Trong Chế độ Bản vị tương đương giữa Hàng hóa/Dịch vụ và đồng Tiền, Lạm phát hiện ra khi so sánh một Lượng Tiền nhất định đối với tương đương Hàng hóa hay Dịch vụ ở hai thời điểm khác nhau. Nếu cùng một Lượng Tiền mà tương đương Hàng hoá hay Dịch vụ ít đi, người ta gọi là Lạm phát hay vật giá tăng. Cũng vậy, nếu cùng một Lượng Hàng hóa hay Dịch vụ mà phải dùng một Lượng Tiền cao hơn mới mua được, người ta gọi là Lạm phát hay vật giá tăng.

Tỉ dụ trong tháng 12.2010, để có mộ tô phở gà, phải có lượng tiền là 2’000 Đồng VN. Ở thời điểm đầu tháng 4.2011 này, muốn có một tô phở gà giống hệt, phải cần lượng tiền là 2’500 Đồng VN. Lạm phát là (500/2000) x 100 = 25% hay vật giá tô phở tăng 25%. Nếu một người chỉ có lượng tiền cố định 2’000 Đồng VN. Tháng 2.2010, người đó ăn được một tô phở gà cho no bụng. Đầu tháng 4.2011, người đó cũng chỉ có 2’000 Đồng VN, họ chỉ ăn được 2/3 tô phở và bụng đói. Đây cũng là Lạm phát, vật giá tăng, nhưng là do tương đương hàng hóa kém đi.

Như vậy Lạm phát đụng đến Dạ dầy dân chúng mà Nhà nước dù xảo trá đến đâu cũng không thể che đậy được. Câu “Dấu đầu hở đuôi “ nói về con chó chẳng hạn. Con chó quay cái Đầu về phía trước để dấu cái Đầu của mình, nhưng lại để hở cái Đuôi với lỗ trôn thối hoắc về phía sau không thể dấu được.

2. Đâu là những lý do chính yếu gây Lạm phát ?

Lạm phát, vật giá tăng vọt ở Việt Nam không phải là do hoàn cảnh nhất thời rồi qua đi, nhưng nó bắt nguồn từ chính Cơ chế Kinh tế mang tính cách triền miên. CSVN luôn luôn tìm những lý do nhất thời mang tính cách chung của Thế giới để che dấu những lý do triền miên bắt nguồn từ Cơ chế của mình. Cơ chế chủ trương Độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế để Tham nhũng Lãng phí phá sản Kinh tế.

Thực vậy, vào những năm 2008, Lạm phát tại Việt Nam nhẩy vọt. Thời ấy, Nhà Nước tránh né những Lý do Lạm phát nội tại mà chỉ tìm đổ lỗi cho những lý do ngoại tại thuộc cuộc Khủng hoảng Tài chánh/Kinh tế chung của Thế giới. Khi đã cố ý tránh né lý do như vậy nhằm giữ danh dự cho Cơ chế, thì những biện pháp chữa trị “ngoài da“, thoa chỗ này, thì bùng chỗ kia.

Ngày nay Lạm phát lại tăng lên gấp bội. Một điều phải lưu ý là Lạm phát tại Việt Nam luôn luôn cao hơn nhiều đối với các quốc gia trong vùng , dù những quốc gia này và Việt Nam cũng sống trong tình trạng chung của Lạm phát.

Theo phân tích của Bản Báo Cáo của Ngân Hàng Thế giới đầu năm 2011, thì

"Từ góc độ lịch sử, Việt Nam luôn có tỷ lệ lạm phát cao hơn các nước láng giềng.

Chính việc Lạm phát tại Việt Nam “cao hơn các nước láng giềng” và mang tính cách “lịch sử” khiến CSVN không thể chối cãi về cái nguồn chính yếu gây Lạm phát, vật giá tăng vọt là do Cơ chế của mình.

3. Cái Cơ chế CSVN hiện hành tạo ra Lạm phát như thế nào ?

Theo định nghĩa về Lạm phát mà chúng tôi vừa trình bầy ở đoạn trên đây, thì đó là sự so sánh tương đương Hàng hóa/Dịch vụ và lượng Tiền ở hai thời điểm khác nhau. Nói về Hàng hóa, Dịch vụ, đó là phạm vi của những Tập đoàn Kinh tế Nhà nước. Nói về lượng Tiền tệ lưu hành, đó việc Nhà nước độc tài nắm giữ Tiền tệ để phá giá và cung cấp vốn “chùa“ cho những Tập đoàn Kinh tế của đảng. Việc thổi phồng lượng vốn lưu hành còn được tăng cường bằng hệ thống Ngân Hàng Thương mại được ô dù Nhà nước che chở.

a. Những Tập đoàn Kinh tế Nhà nước là thủ phạm của Lạm phát

Những Tập đoàn Kinh tế Nhà nước chuyên lo Tham nhũng Lãng phí mà không lo tăng hiệu năng sản xuất, đó là nguyên cớ chính của phá sản Kinh tế và tạo Lạm phát có tính cách “lịch sử” và “cao hơn các nước láng giềng”.

Trong bài Phỏng vấn do Ký giả Mặc Lâm thực hiện, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh đã khẳng định một câu then chốt kết án cả một hệ thống Tập đoàn nhà nước, đó là việc yếu kém hiệu năng của những Tập đoàn này:

“Hiện nay tình trạng chi tiêu kém hiệu quả và đầu tư kém hiệu quả ở Việt Nam là tương đối nghiêm trọng và công luận cũng đã chỉ ra rất là nhiều công trình sau khi vừa mới cắt băng khánh thành xong thì đã hư hỏng và không bảo đảm các tiêu chuẩn như là đã có cam kết”.

Kém hiệu năng có nghĩa là phía Lượng Hàng hóa/Dịch vụ trao đổi giảm xuống. Điều này làm cho Lạm phát, vật giá tăng, ngay cả trong trường hợp Lượng Tiền lưu hành không thay đổi.

Cái hiệu năng thuần túy Kinh tế được đo bằng Độ lớn rộng của Biên độ Lợi nhuận (Marges Bénéficiaires) chứ không phải Tổng lượng bán hàng. Trong Thế giới cạnh tranh hiện nay, nhất là Việt Nam đã vào WTO /OMC, việc cạnh tranh ở Thị trường rất xít xao đến nỗi các Công ty tham dự khó lòng tăng giá bán để Tổng lượng bán hàng tăng lên cao. Theo Kinh tế gia Paul SAMUELSON, Giáo sư Kinh tế Havard và Nobel Kinh tế, thì Biên độ Lợi nhuận (Marge Bénéficiare) đi đến triệt tiêu trong lâu dài ở Thị trường cạnh tranh.

Vì vậy, để có thể có được Biên độ Lợi nhuận nới rộng, các Công ty đặt trọng tâm ở việc quản trị Giá thành thấp xuống, chứ không phải ở chỗ tăng Giá bán. Chính vì điểm quan trọng là quản trị Giá thành mà các Tập đoàn quốc doanh có những sai lỗi, yếu kém không thể chữa trị được. Nó thuộc vào Cơ chế CSVN. Những Tập đoàn quốc doanh phạm vào việc quản trị Giá thành yếu kém sau đây:

* Cơ sở Tập đoàn đồ sộ tốn kém, thiết bị sản xuất quá mức sánh với hàng hóa/dịch vụ cung cấp. Tất cả để lấy cái danh cho Tập đoàn chứ không theo chỉ tiêu Kinh tế. Đây là Chi tiêu cố định (Charges fixes) quá quan trọng sánh với lượng hàng hóa hay dịch vụ sản xuất. Chi tiêu cố định là những Chi tiêu giết chết xí nghiệp (Les Charges fixes sont des charges qui tuent l’Entreprise)

* Về những Linh kiện và Nguyên vật liệu, thì phần lớn lại nhập cảng từ nước ngoài khiến Giá thành tăng lên cao, và do đó làm giảm Biên độ Lợi nhuận.

* Lý do quan trọng hơn cả là Tham nhũng và Lãng phí mỗi khi xây Cơ sở hay mua thiết bị, mua những Linh kiện hay Nguyên vật liệu. Những người trách nhiệm Tập đoàn nhằm có những dịp mua bán để Tham nhũng và Lãng phí. Đây là việc dễ dãi có vốn và không bị kiểm soát gắt gao từ Nhà Nước vì cùng đảng bao che cho nhau, hay chia phần tham nhũng, lãng phí cho nhau.

Những lý do thiếu hiệu năng trong quản trị chi tiêu không những làm tăng Lạm phát, mà còn đang dẫn nền Kinh tế quốc doanh đến phá sản như tình trạng hiện nay.

b. Nhà Nước độc tài nắm Tiền tệ để phá giá và thổi phồng lượng Tiền làm tăng Lạm phát

Nhà Nước dễ dãi và dồn Tiền quá nhiều vào lưu hành qua những Tập đoàn quốc doanh khiến lượng vốn lưu hành tăng lên gấp bội. Việc tăng này, theo Công thức của FISCHER, tất nhiên làm tăng Lạm phát về phía Tiền bạc.

Cũng trong bài Phỏng vấn do Ký giả Mặc Lâm thực hiện, Tiến sĩ Lê Đăng Doanh thẳng thắn xác nhận cái lỗi của Nhà Nước :

«Đương nhiên lạm phát trước hết là sản phẩm của chính sách tài khóa và chính sách tiền tệ, bởi vì so với các nước trong khu vực thì lạm phát của Việt Nam cao nhất và cái cung tín dụng, cung tiền của Việt Nam cũng là cao nhất, và bội chi ngân sách của Việt Nam cũng là cao nhất, vì vậy cho nên muốn giảm lạm phát thì trước hết phải giảm cung tiền và cung tín dụng. »

Trong Bản Phúc Trình của Ngân Hàng Thế Giới đầu năm 2011, bản Phúc trình phê bình Đầu tư của Nhà Nước quá lớn cho những Tập đoàn quốc doanh mà hiệu quả lại rất yếu kém :

«Đầu tư Công: Số lượng và hiệu quả đầu tư công có ảnh hưởng quan trọng đến hiệu quả đầu tư chung của nền kinh tế Việt Nam. Vốn đầu tư công đến từ nguồn ngân sách, doanh nghiệp nhà nước (DNNN), tín dụng và các nguồn khác, trong đó, hai nguồn đầu tiên chiếm tới 3/4 tổng số đầu tư công. Biểu đồ dưới đây cho thấy đầu tư công không ngừng gia tăng, chỉ giảm vào năm 2008 nhằm khống chế lạm phát bộc phát mạnh. Do khối lượng đầu tư công chiếm tới 49% trên tổng số đầu tư giai đoạn 1995-2008 và hệ số ICOR của khu vực công cao gấp rưỡi hệ số ICOR chung của nền kinh tế, hiệu quả đầu tư của khu vực công đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến NLCT của nền kinh tế Việt Nam (NLCT p.40). »

Về phương diện thổi phồng số vốn cho vào Lưu hành khiến Lạm phát tăng vọt, chúng tôi muốn chú thích đến hai lãnh vực rất nguy hiểm cho nền Kinh tế :

* Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam, dưới quyền độc tài Chính trị ra lệnh, đã phá giá đồng Tiền VN nhiều lần. Chính việc phá giá này trực tiếp giảm giá trị Tiền tệ và tất nhiên trực tiếp gây Lạm phát.

Về phương diện Nhà Nước độc tài ra lệnh cho phá giá Tiền tệ để xẩy ra Lạm phát phi mã, chúng tôi luôn luôn trích lời của Giáo sư Florin AFTALION đã quá kinh nghiệm với những chính quyền tại các nước đang phát triển, nhất là những chế độ độc tài:

”... dans les pays en développement le controle de la création monétaire est le plus souvent entre les mains du pouvoir politique, et non de banques centrales indépendantes. L’inflation est un moyen de fiancement très commode. Elle est apprécìee par les hommes politiques dans la mesure òu elle permet à court terme d’accorder les hausses de salaires et des subventions, de mettre de l’huile dans les rouages.” (LE MONDE Mercredi 31.10.2007, page 2)

(... tại những nước đang phát triển, việc kiểm soát phát hành tiền tệ thường nằm trong tay của quyền lực chính trị, và không ở những ngân hàng trung ương độc lập. Lạm phát là một cách thế tài trợ rất thuận tiện. Nó được ưa chuộng bởi những người làm chính trị ở phương diện nó cho phép trong ngắn hạn tăng lương và trợ cấp các Công ty, cho phép bỏ dầu vào guồng máy.)

Mới đây, Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam thông báo về những loại Tiền giả tràn vào Việt Nam. Việc thông báo này có thể là Nhà Nước mào đầu trước để biện minh sau này cho dân chúng về một quyết định «đổi Tiền« để ăn cướp nữa. Theo tin tư nhân mà chúng tôi nhận được, thì việc «đổi Tiền« sẽ xẩy ra vào tháng 9/2011 tới này.

c. Hệ thống Ngân Hàng Thương mại làm tăng Lạm phát bằng phát hành Tiền khả thể (Monnaie virtuelle)

Tiền Giấy công khai (Billet de Banque officiel) do Ngân Hàng Trung ương trách nhiệm phát hành. Nhưng khi một Ngân Hàng Thương mại giữ Cash Deposit tới mức 20% chẳng hạn, thì Ngân Hàng này có thể phát hành những Phương tiện thanh toán tới mức 100%, rồi tìm Chiết khấu, sau đó lại Phát hành tiếp. Tiến trình Phát hành này để các Công ty sử dụng tất nhiên thổi phồng lên Lượng Tiền lưu hành. Đó là nguồn quan trọng của tình trạng Lạm phát phi mã và tạo ra Khủng hoảng Tài chánh.

Chúng ta có những tỉ dụ cụ thể như hệ thống Ngân Hàng cho vay lỏng lẻo và thổi phồng Tín dụng. Đó là tỉ dụ hệ thống Ngân Hàng tại Á châu thời Khủng hoảng Tài chánh năm 1997 mà Bà Francoise NICOLAS đã phân thích và Quỹ Tiền tệ Quốc tế khi phải can thiệp đã buộc những Quốc gia nhận hỗ trợ phải cải tổ lại hệ thống Ngân Ngân cho xít xao. Một tỉ dụ gần đây nhất, đó là tỉ dụ của hệ thống Ngân Hàng Mỹ đã phát hành và cho ra những Subprime Mortgage Credits tạo Khủng hoảng Tài chánh năm 2008.

Tiền khả thể (Monnaie virtuelle) là Tín dụng thuộc về tương lai. Những Letters of Credit, Bank Guarantees, Standby Letters of Credit, Promissory Notes… là những Phương tiện thanh trả như Tiền, nhưng chưa hiện thực. Giá trị của nó còn nằm trong khả thể, nghĩa là thuộc về hoạt động Kinh tế, Thương mại tương lai để cho những Giấy Ngân Hàng ấy có giá trị hiện thực. Nhưng tương lai là bấp bênh.

Nhiều Ngân Hàng còn sử dụng ngay những Leased Bank Guarantees, chỉ cần thuê một Bank Guarantee với Tiền thuê 15-20% của Face Value để làm Collateral mà đi vay vốn.

Tất cả những Giấy tờ Ngân Hàng này tạo nên một Bank Documents Market mà người ta có thể mua bán, cho thuê với nhau. Chúng ta ở một Thị trường của Tiền khả thể làm phồng lên Lượng Tiền lưu hành khiến Lạm phát tăng vọt.

Chính Nhà Nước đã phải xác nhận rằng nhiều những Tập đoàn Kinh tế Nhà Nước đã không chú trọng đến việc sản xuất Hàng hóa và Dịch vụ, mà đi hoạt động Ngân Hàng và Tài chánh, mua bán ở Thị trường Chứng khoán để thu tiền cho mau. Hoạt động về nghiệp vụ Ngân Hàng, Tài chánh và Chứng khóa của những Tập đoàn này (con cháu hay người của đảng) đã được ô dù Nhà Nước che chở.

Tình trạng bại hoại của Kinh tế mà chúng tôi ví như chiếc xe ọp ẹp đang đi đường dốc xuống hố không những chỉ để lộ tỏ tường cho dân chúng thấy Lạm phát, vật giá tăng vọt, như chúng tôi phân tích dài trên đây về những lý do, mà dân chúng, từ vụ Vinashin, đang nhìn thấy những nợ nần của những Tập đoàn quốc doanh khiến nước ngoài hạ thấp hẳn tin tưởng vào Kinh tế VN để cho Tín dụng.

III. Hai Phong trào quần chúng đã và đang NỔI DẬY đẩy mau Cơ chế CSVN xuống hố với TỐC ĐỘ THỨ HAI CỦA CÁCH MẠNG tiếp sức

Liền sau những cuộc Cách Mạng Hoa Lài tại Bắc Phi và Trung Đông, những nhà đấu tranh nghĩ đến, ao ước và đã kêu gọi một cuộc NỔI DẬY tại Quê Hương Việt Nam. Bác sĩ NGUYỄN ĐAN QUẾ, không ngại sợ một lực lượng Công An hùng hậu, sẵn sàng dùng võ lực đàn áp, đã chính thức lên tiếng tại chính Quốc nội, kêu gọi giới trẻ đứng lên làm Cách Mạng.

Đã từ mấy năm nay, chúng tôi xác tín rằng việc NỔI DẬY phải đến từ Khối người nghèo Dân Oan và Công nhân bị bóc lột. Khi Phong trào Giáo dân Cầu Nguyện chống Bất Công, đòi Công lý và Sự thật nổi lên, chúng tôi tin tưởng vào sự NỔI DẬY không sợ sệt của lực lượng này.

Không còn mang tính cách thúc đẩy và ngưỡng vọng một cuộc NỔI DẬY, mà đây là một sự xác nhận hai Phong trào ĐÃ và ĐANG phát triển công cuộc nổi dậy làm Cách Mạng. Tình hình Xã hội và nhất là Kinh tế của Quê Hương trở thành một động lực thúc đẩy hai Phong trào ấy phải đi tới cùng như một sự đòi buộc trách nhiệm cứu nước.

Không phải do chúng ta thúc đẩy, cổ động để hai Phong trào này sẽ đứng lên đấu tranh. Hai Phong trào này đã tự đứng lên cách đây 4 năm và 2 năm rồi. Đó là Phong trào DÂN OAN Tiền Giang khởi đầu kéo về Sài Gòn cách đây 4 năm và Phong trào GIÁO DÂN tụ họp lại Khu đất Tòa Khâm sứ Hà Nội để cầu nguyện cách đây 2 năm.

Như vậy cả hai Phong trào ĐÃ tự động NỔI DẬY cùng nhằm chống lại những BẤT CÔNG do CSVN áp đặt lên họ. Khối người nghèo Dân Oan và Công nhân đứng lên chống BẤT CÔNG trong lãnh vực Kinh tế. Giáo dân tụ họp Cầu nguyện chống BẤT CÔNG trong vấn đề Luật pháp thuộc lãnh vực tương giao Xã hội.

1. Phong trào ĐÁU TRANH KINH TẾ (Lutte Economique)

Nói Đấu tranh Kinh tế có vẻ lớn lao, nhưng cụ thể đó là Đấu tranh cho quyền DẠ DẦY, chống lại những ai đến cướp miếng cơm của họ một cách bất công. Một Bà Mẹ chỉ có mấy sào ruộng, lo lắng trồng ngô khoai sinh sống và nuôi con. Nếu CSVN bầy ra hết Dự án này đến Dự án khác để mà kiếm cớ tham nhũng và tước đoạt mấy sào ruộng làm mặt bằng cho Dự án, thì Bà Mẹ kia vì đói ăn phải đứng lên đấu tranh chống lại việc bị mất ruộng một cách bất công. Đây là lãnh vực đấu tranh cho quyền sống thân xác tối thiểu mà mọi sinh vật, thậm chí cả cỏ cây, có quyền và phải tranh đấu để sống còn. CSVN không được quyền ngụy biện điều 88 về Chính trị để đàn áp, bỏ tù những người đấu tranh cho quyền sinh sống tối thiểu nuôi thân xác.

Người Công nhân có sức lao động làm TƯ HỮU tuyệt đối. Họ chỉ cho thuê sức lao động và không ai có quyền mua sức lao động để muốn làm gì thì làm. Chỉ có ở Thời kỳ Nô lệ, người ta mới nói đến mua sức lao động. Ở thời Đế quốc La-mã, người ta đi mua Nô lệ va mua hẳn sức Lao động. Thời nay, người ta nói là đi thuê Nhân công, thuê Thợ chứ không ai nói là đi mua Nhân công, mua Thợ. Khi người Công nhân cho thuê sức lao động, thì họ có quyền mặc cả giá cho thuê. CSVN đã tịch thu sức lao động của Công nhân và bán cho những Công ty nước ngoài muốn làm gì thì làm. Người Công nhân bị bắt ép Dạ Dầy mà phải câm họng.

Phong trào này đã NỔI DẬY và ngày nay vẫn tiếp tục đấu tranh. Trong tuần vừa rồi, một số Dân Oan đã biểu tình trước Tòa Lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn. Việc NỔI DẬY của đồng bào HMONG và Thượng cũng mang lý do họ phải chịu bất công về lãnh vực kiếm sống nữa.

Lực lượng dân nghèo sẵn có. Tỉnh Thanh Hóa có 240'000 người dân đang lâm vào cảnh đói. Họ là những người không còn sợ đàn áp, chết chóc.

Lực lượng dân nghèo đấu tranh cho quyền DẠ DẦY này gặp phải tình trạng tụt dốc Kinh tế, Lạm phát phi mã khiến họ phải đói, họ càng không sợ đàn áp và chết chóc, sẽ đứng lên dành lấy miếng ăn nơi những tên đại gia tham nhũng CSVN, từ Trung ương tới địa phương. Viễn tượng NỔI DẬY không phải là ước mơ Cách Mạng mà là một thực tế đòi buộc phải làm khi mà Kinh tế xuống dốc và Vật giá leo thang.

2. Phong trào ĐẤU TRANH XÃ HỘI (Lutte Sociale)

Những Giáo dân tụ họp Cầu Nguyện chống Bất Công, đòi Công Lý. Đây là lãnh vực Đấu tranh Xã hội chứ không phải là lãnh vực Đấu tranh Chính trị (Lutte Politique) mà CSVN có thể ngụy biện Điều 88 để đàn áp, bỏ tù họ được.

Cuộc đấu tranh đã bắt đầu cách đây 2 năm và mới đây lại được dấy lên tại Trung Tâm Cầu Nguyện Thái Hà. Chúng tôi đã viết nhiều về Trung Tâm Cầu Nguyện này kể từ khi Luật sư Tiến sĩ CÙ HUY HÀ VŨ bị kêu án BẤT CÔNG.

Đối với việc tụ họp Cầu Nguyện mới này tại Thái Hà, lúc đầu chúng tôi còn có những lo ngại về phía Lãnh đạo Tôn giáo vì nghĩ đến kinh nghiệm thời Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT.

Nhưng cho đến hôm nay, những sự việc xẩy ra ở phía Giáo quyền Lãnh đạo Tôn giáo làm mọi người yên tâm và nhất quyết tiến tới với Phong trào Giáo dân tụ họp Cầu Nguyện chống Bất Công, đòi Công Lý và Sự Thật để có Hòa Bình. Những sự việc khuyến khích tích cực cho Phong trào tiếp tục đấu tranh như sau :

=> Giám Mục NGUYỄN THÁI HỢP, Chủ tịch Uy Ban CÔNG LÝ & HÒA BÌNH của Hội Đồng Giám Mục VN đã công khai ký vào Danh sách chống lại việc kết án BẤT CÔNG đối với Luật sư Tiến sĩ CÙ HUY HÀ VŨ.

=> Hồng y PHẠM MINH MẪN đã chính thức cho giải nhiệm Mục vụ đối với Linh mục quốc doanh Phan Khắc Từ.

=> Giám Mục NGUYỄN THÁI HỢP cũng đã chính thức cho giải nhiệm Mục vụ đối với Linh mục quốc doanh Nguyễn Thái Từ.

Hai sự việc mới đây nhất chứng tỏ Phong trào tụ họp Cầu Nguyện chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ và SỰ THẬT để có HÒA BÌNH được tăng cường:

* TGM Hà Nội NGUYỄN VĂN NHƠN và cũng là Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, ngày 16.05.2011, đã chính thức ký Đơn Khiếu Nại đối với hành động bất công cố chấp của CSVN về việc họ chiếm đất, phá nhà của Tu viện kín Camêlô tại Hà Nội. Chủ trương “đối thoại“ với quân Pharisiêu CSVN chỉ là giả tạo. TGM NGUYỄN VĂN NHƠN, như vậy, ý thức rằng phải hành động, phải Cầu Nguyện chống BẤT CÔNG thực sự, đòi hỏi CÔNG LÝ và SỰ THẬT, chứ không giả tạo “đối thoại“ với đám mặt dầy mày dạn CSVN nữa.

* Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT, người mà CSVN muốn cấm cản không cho trở lại Việt Nam, nhưng đã về và ngày 19.05.2011, đã lên tiếng công kích ngay một Tổ chức, dưới danh xưng Tôn giáo, nhưng lai phục vụ cho CSVN đã bao chục năm trường. Đó là Tổ chức Đoàn Kết Công Giáo. Đức TGM NGÔ QUANG KIỆT đã đứng mũi chịu sào cho Phong trào Giáo dân Cầu Nguyện trước đây, nay lại lên tiếng và việc lên tiếng này làm Phong trào Cầu Nguyện hiện nay lên tinh thần thêm.

Trung Tâm Cầu Nguyện Thái Hà không phải chỉ là việc đấu tranh của một Tôn giáo mà đó là sự đóng góp của Công dân vào cuộc đấu tranh chung. Trung Tâm Cầu Nguyện Thái Hà đã và sẽ là địa điểm đấu tranh lan rộng ra những thành phần Trí thức và các Tôn giáo khác cũng như những người không Tôn giáo. Ai cũng có thể đến tụ họp chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ và SỰ THẬT để có HÒA BÌNH.

Trung Tâm Thái Hà chắc chắn có sự Hiệp Thông Cầu Nguyện cho Phong trào dân HMONG nổi dậy vì đa số họ là Tín hữu Tin Lành hay Giáo dân Công giáo.

IV. Đóng góp của người Việt Hải ngoại: Cấm vận Tài chánh đối với Kinh tế Mafia CSVN và Truy tìm Tài sản cướp bóc chuyển ra nước ngoài cất dấu

Vấn đề dứt bỏ Cơ chế CSVN là của người Việt Nam và trên Quê Hương Việt Nam. Định rõ vấn đề như vậy, chúng ta mới thấy ai giữ trách nhiệm chính giải quyết vấn đề.

Trước hết, những Chính quyền nước ngoài không phải là trách nhiệm của họ. Chúng ta cũng không thể nại ra những giá trị nhân bản phổ quát như Tự do, Dân chủ hay Nhân quyền mà đòi họ phải can thiệp để mang những giá trị ấy đến tặng Dân Việt Nam.

Chỉ có những người Việt Nam nới trách nhiệm TRỰC TIẾP hay GIÁN TIẾP giải quyết những vấn đề của mình. Thực vậy, không ai thương mình bằng chính mình thương mình. Cơ chế CSVN không những chỉ tước đoạt những giá trị nhân bản phổ quát như Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, mà còn cướp bóc những phương tiện sinh sống cụ thể về thân xác đối với 85 triệu dân sống trên Quê Hương, thì tất nhiên 85 triệu dân Quốc nội có trách nhiệm TRỰC TIẾP phải đấu tranh để tự cứu lấy mình, để dành lại những giá trị nhân bản phổ quát như Tự do, Dân chủ, Nhân quyền, nhất là lấy lại những phương tiện sinh sống cụ thể để chính thân xác mình khỏi chết đói.

Những người Việt Hải ngoại, vì liên đới tình cảm cùng nòi giống, cùng Lịch sử, cùng Văn hóa, cùng tiếng nói, cùng một giải đất do Ông Cha để lại, nên cảm thấy trách nhiệm GIÁN TIẾP đấu tranh. Dân Quốc nội TRỰC TIẾP chịu những hậu quả cướp bóc bất công của Cơ chế CSVN, nên họ có trách nhiệm TRỰC TIẾP đấu tranh vậy.

Trên tinh thần trách nhiệm GIÁN TIẾP, người Việt Hải ngoại giữ vai trò yểm trợ cho cuộc đấu tranh TRỰC TIẾP và CHÍNH YẾU của đồng bào Quốc nội.

Ở Hải ngoại, chúng ta có thể làm được gì ?

Có người nói rằng chúng ta liên lạc vận động các Chính quyền nước ngoài như Mỹ, Pháp, Úc… hay các Tổ chức Quốc tế như Liên Hiệp Quốc, Hội Nhân quyền Quốc tế…, nhờ họ can thiệp và áp lực lên CSVN để cái ngụy quyền này nới rộng nhỏ giọt cho chút Tự do, Dân chủ, Nhân quyền. Nhưng những Chính quyền nước ngoài hay những Tổ chức Quốc tế dễ nói nguyên tắc cho chúng ta hài lòng mà thâm tâm họ vẫn đòi hỏi là chính chúng ta phải đấu tranh cho chính mình. Ngay trong trường hợp họ cùng đấu tranh tích cực, họ cũng tính toán quyền lợi riêng cho họ. Tỉ dụ Hoa kỳ có phản đối CSVN vi phạm Nhân quyền, họ cũng tính toán quyền lợi cho nước Mỹ trong việc quyết định bênh đỡ Dân chúng Việt Nam hay bắt tay với CSVN độc tài để, qua một Chính quyền độc tài, Hoa kỳ dễ sử dụng Dân chúng và tất nhiên không quên yếu tố Trung quốc quan thầy cho CSVN đồng thời cũng là đối tác Kinh tế quan trọng cho chính Hoa kỳ. Tỉ dụ nữa và sốt dẻo nhất, đó là quyết định của G8 mới họp hôm qua tại Pháp. Mỹ cũng như một số lớn các nước Liên Âu như Ái Nhĩ Lan, Bồ Đào Nha, Hy Lạp, Tây Ban Nha… đang mang nợ như chúa chồm, dân chúng xuống đường phản đối việc thắt lưng buộc bụng vì nợ công. Nhưng cuộc Họp G8 đã mau chóng quyết định giúp các nước Cách Mạng Bắc Phi và Trung Đông số tiền USD.21 tỉ. Quyết định đẹp, đầy lòng từ thiện, nhưng có thể ẩn chứa trong đó việc tính toán dành giựt dầu lửa trong tương lai. Xin lưu ý : đụng đến Tiền bạc, thì « Có đi có lại, mới toại lòng nhau !«

Những vận động kêu gọi can thiệp của những nước ngoài hay của những Tổ chức quốc tế trở thành phức tạp và đôi khi còn nguy hiểm, thậm chí còn gây hại, cho cuộc đấu tranh của dân chúng Việt Nam. Chính vì vậy mà chúng tôi chỉ muốn đề nghị sự yểm trợ cụ thể và cấp bách nhất từ chính khối người Việt Hải ngoại, chứ không từ những lời hứa ngoại giao đầy phức tạp của những nước ngoài hay của những Tổ chức quốc tế. Những yểm trợ CỤ THỂ và CẤP BÁCH này liên hệ chặt chẽ với tình hình tụt dốc xuống hố của Cơ chế CSVN và với Phong trào quần chúng nghèo khổ đang nổi dậy tiếp tay đẩy CSVN xuống hố cho mau. Theo chúng tôi, những yểm trợ ấy gồm hai việc : Người Việt Hải ngoại (1) Cấm vận Tài chánh đối với Kinh tế Mafia CSVN và (2) Truy tìm Tài sản cướp bóc chuyển ra nước ngoài cất dấu.

CSVN đang cạn kiệt Ngoại tệ và đang tìm đủ mọi cách để cướp giựt Ngoại tệ từ đồng bào Quốc nội. Cơ chế CSVN sẽ xuống hố tan vỡ, nhưng chúng ta không thể để những kẻ cướp ấy ra nước ngoài sống với tiền bạc mà chúng đã cướp giựt và cất dấu sẵn tại ngoại quốc. Truy tìm Tài sản cất dấu để đưa về cho dân chúng đang phải nghèo khổ tại Quê Hương.

1.Cấm vận Tài chánh đối với Kinh tế Mafia CSVN

Đã bao chục năm trường, mỗi năm Hải ngọai chúng ta đã chuyển về Việt Nam cho Gia đình trung bình USD.4-6 tỉ. CSVN không biết ơn mà vẫn luôn luôn coi chúng ta là thù địch, vẫn tàn nhẫn bóc lột đàn áp Dân chúng hay những người trong chính Gia đình của chúng ta. Đây là dịp mà chúng ta phải dặn bảo nhau, mở Phong trào Hải ngọai CẤM VẬN NGỌAI TỆ đối với đám nhóm đảng Mafia CSVN tàn bạo, cướp bóc :

=> Tạm ngưng du lịch Việt Nam

=> Giảm gửi ngọai tệ về Việt Nam khi không cần thiết

=> Nếu vì cần thiết mà gửi ngọai tệ về cho Gia đình, thì dặn Gia đình đừng bán Ngọai tệ cho CSVN để lấy đồng nội tệ sẽ bị phá giá nhiều lần nữa.

Theo tin tức mới nhất, thì CSVN còn dự định «đổi tiền« để ăn cướp những tiết kiệm chắt bóp của người dân. CSVN tăng lãi suất để dụ dân mang tiền vào Ngân Hàng gửi, nhưng dân không còn tin tưởng vào Nhà Nước để mang tiền đến gửi. Nhà Nước dùng biện pháp «đổi tiền« để bắt ép dân phải mang tiền đến Ngân Hàng nộp, nếu không sẽ bị mất trơn. CSVN thật là loại ác độc đểu cáng !

2. Truy tìm Tài sản cướp bóc

chuyển ra nước ngoài cất dấu.

Hoạt động về lãnh vực này của những Kiều bào các nước Bắc Phi cho chúng ta cái gương yểm trợ từ Hải ngoại cho Dân Quốc nội của họ đang phải nghèo khổ và hy sinh thân xác mình NỔI DẬY đấu tranh. Những quốc gia mà BEN ALI, MOUBARAK, KADHAFI… đã cất dấu Tiền bạc tại đây, đã hợp tác mau mắn bằng khóa chặt những Tài sản cất dấu để hoàn trả lại cho Dân bản xứ.

Dân Việt tại Quốc nội đang tiếp tay đẩy Cơ chế CSVN xuống hố, thì người Việt Hải ngoại cũng phải song hành Truy tìm những Tài sản cất dấu của những lãnh đạo CSVN để nhờ nước ngoài khóa giữ lại nhằm chuyển về Quốc nội.

Chúng ta có một lực lượng hùng hậu gần 4 triệu người Việt sống ở 70 Quốc gia trên Thế giới này để Truy tìm Tài sản tội phạm CSVN cất dấu ở nước ngoài. Đây là việc làm rất quan trọng vì những lý do sau đây :

=> Dân quốc nội tiếp tay đẩy nhanh Cơ chế CSVN đang tụt dốc xuống hố. Không thể để những Lãnh đạo Cơ chế ấy chạy ra nước ngoài yên lành sống sung sướng với những kho Tiền cướp bóc được và cất dấu, trong khi đó người Dân nghèo Quốc nội cần những món Tiền ấy để làm vốn phát triển Quốc gia và cho chính họ.

=> Nếu người Việt Hải ngoại còn tha thiết đóng góp vào việc phát triển Quê Hương, thay vì chúng ta đóng góp bằng vốn riêng của mình, thì hãy Truy tìm Tài sản của CSVN đã bao chục năm trường cướp bóc và tích lũy cất dấu ở ngoại quốc để chuyển về Quê Hương.

Người Việt tỵ nạn Hải ngoại hãy nhớ lại năm 1975. CSVN tràn vào Miền Nam, cướp từng con búp bế chuyển về Miền Bắc. Rồi phải ra đi, vượt rừng vượt biển bỏ gia tài tại Quê Hương để CSVN hưởng, vác thân khố rách áo ôm ra nước ngoài, làm lụng vất vả để sống. Nhớ lại cảnh mình ra đi và vất vả tìm sống ở nước ngoài, chẳng lẽ chúng ta để một Nguyễn Tấn Dũng… mò sang Mỹ tỵ nạn với gia đìnnh xui gia để tiêu xài tiền bạc tích lũy bất chính hay sao ? Truy tìm Tài sản tội phạm CSVN cất dấu ở nước ngoài không phải chỉ là một nhiệm vụ đối với Quê Hương, mà còn là một mối hận mà mỗi người Việt vượt biên bỏ Quê Hương ra đi luôn luôn cảm thấy sống lại trong lòng mình.

Về hoạt động yểm trợ này, chúng tôi đã mãn phép mở một VĂN PHÒNG TRUY TÌM TÀI SẢN TỘI PHẠM đặt tại Geneva, Thụy sĩ. Tại mỗi Quốc gia, chúng tôi cũng mong mỏi người Việt Hải ngoại lập những nhóm chuyên Truy tìm Tài sản tội phạm CSVN đang cất dấu.

VĂN PHÒNG TRUY TÌM TÀI SẢN TỘI PHẠM tại Geneva đã chính thức hoạt động, có Luật sư Thụy sĩ đứng trách nhiệm về Pháp lý đối với Luật pháp sở tại.

VĂN PHÒNG trách nhiệm thâu nhận những thành quả truy tìm của những Cá nhân hay Tổ chức làm việc, nên VĂN PHÒNG quyết định đấu tranh để những Cá nhân hay Tổ chức ấy phải có bồi thường CHI PHÍ và có HOA HỒNG.

Vì vậy, VĂN PHÒNG khẳng định mức hoàn trả CHI PHÍ và tặng HOA HỒNG như sau:

Tối thiểu 5% (năm phần trăm)

tính trên Trị giá Tài sản phục hồi cho Sở hữ chủ.

VĂN PHÒNG không tham dự vào 5% (năm phần trăm) này mà chỉ :

=> Yêu cầu phía Sở hữu chủ trích ra 5% (năm phần trăm)

=> Bảo đảm 5% (năm phần trăm) ấy phải được thi hành cho Cá nhân hay Tổ chức theo đúng những quy định Pháp Lý do PHÒNG THƯƠNG MẠI PARIS (Chamber of Commerce Paris/ Quy định ICC)

Để KẾT LUẬN bài này, xin nhắc lại hình ảnh chiếc xe ọp ẹp trên con đường dốc dẫn đến cái hố tan vỡ :

« Hãy hình dung một chiếc xe cũ kỹ đang đi đến một cái hố để rơi xuống vỡ nát tan tành. Chiếc xe còn ì ạch chạy, nhưng trên con đường dốc dẫn đến hố mà hai bố thắng của xe đã mòn. Người dân đi đường thấy chiếc xe vướng lối, cản mũi kỳ đà, thậm chí làm thiệt hại cố gắng làm ăn kiếm sống của mọi người, nên hùa nhau đẩy quách nó xuống hố cho mau. »

Chiếc xe ấy chính là cái Cơ chế CSVN hiện hành. Tự nó đang tuột xuống dốc mà không thể cứu vãn. Đó là TỐC ĐỘ THỨ NHẤT đẩy xe xuống hố tự hủy diệt.

Quần chúng phải chịu Bất công về Kinh tế cũng như về Xã hội do cái Cơ chế ấy, nên NỔI DẬY đẩy chiếc xe, với TỐC ĐỘ THỨ HAI, cho mau xuống hố để Đất Nước và Xã Hội được phát triển lành mạnh và bền vững trong CÔNG LÝ và SỰ THẬT để có HÒA BÌNH và THỊNH VƯỢNG.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 02.06.2011

Web: http://VietTUDAN.net

VietTUDAN ------------------------------------------------------------ THOI SU/THONG TIN

NHỮNG NHẬN ĐỊNH THEO DÒNG THỜI SỰ:

ĐỪNG ĐỂ LẤY CỚ CHỐNG TẦU MÀ GIỮ LẠI CƠ CHẾ CSVN HIỆN HÀNH

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 01.06.2011

Web: http://VietTUDAN.net

Thời sự tuần này được ghi nhận như sau: “3 tàu hải giám của Trung Quốc xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, hôm 26 tháng 5 vừa qua, đã tiến sâu vào phạm vi thềm lục địa ở miền Trung Việt Nam. Tàu 84 và 17, trong số 3 tàu hải giám của Trung Quốc, đã tiến sâu vào phạm vi thềm lục địa ở miền Trung VN và cắt giây cáp thăm dò dầu khí tàu Bình Minh hôm 26.05.2011.”

Hành động này của TQ tạo phẫn nộ trong dân chúng buộc Nhà nước CSVN phải lên tiếng mạnh hơn để phản đối. Trong khi ấy Kinh tế CSVN đang tụt dốc trầm trọng. Lạm phát tăng vọt, Vật gia leo thang phi mã tất nhiên cũng làm dân chúng phẫn nộ, đang nổi dậy đẩy Cơ chế CSVN xuống hố cho rồi.

Lòng dân mang hai cái phẫn nộ: (i) Phẫn nộ đối với TQ có hành động xâm lăng tỏ tường; (ii) Phẫn nộ đối với CSVN vì tham nhũng lãng phí mà tàn phá Kinh tế.

Giữa hai cái Phẫn nộ này, CSVN có thể tráo trở đánh lận con đen để hướng dẫn quần chúng đổ dồn lực vào Phẫn nộ thứ nhất đối với TQ mà quên đi cái Phẫn nộ thứ hai đối với chính đảng CSVN về Kinh tế.

Thực ra hai cái Phẫn nộ có cùng một nguồn tội phạm, đó là chính đảng CSVN. Phải truy về cái nguồn tội phạm ấy để CSVN không thể tráo trở đánh lận con đen chạy tội cho mình về biển thủ, cướp bóc Kinh tế.

Đảng CSVN đã bán đứng Lãnh hải từ thời Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng Ngày 14 tháng 09 1958, Phạm Văn Đồng, đư

ợc lệnh của Hồ Chí Minh, ký công hàm nhìn nhận chủ quyền lãnh hải của Trung Cộng dựa theo bản tuyên bố ngày 4 tháng 09, 1958 của Trung Cộng.

BẢN TỰ TUYÊN BỐ CỦA TRUNG CỘNG

NGÀY 04.09.1958 VỀ HẢI PHẬN

Trang Luật-học http://law.hku.hk/clsourcebook/10033.htm

Dịch ra Việt-ngữ:

Tuyên Bố của Chính Phủ Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc về Lãnh Hải

(Được thông qua trong kỳ họp thứ 100 của Ban Thường Trực Quốc Hội Nhân Dân ngày 4 tháng 9 năm 1958)

Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc nay tuyên bố:

(1) Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Điều lệ này áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Đài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.

(2) Các đường thẳng nối liền mỗi điểm căn bản của bờ biển trên đất liền và các đảo ngoại biên ngoài khơi được xem là các đường căn bản của lãnh hải dọc theo đất liền Trung Quốc và các đảo ngoài khơi. Phần biển 12 hải lý tính ra từ các đường căn bản là hải phận của Trung Quốc. Phần biển bên trong các đường căn bản, kể cả vịnh Bohai và eo biển Giongzhou, là vùng nội hải của Trung Quốc. Các đảo bên trong các đường căn bản, kể cả đảo Dongyin, đảo Gaodeng, đảo Mazu, đảo Baiquan, đảo Niaoqin, đảo Đại và Tiểu Jinmen, đảo Dadam, đảo Erdan, và đảo Dongdinh, là các đảo thuộc nội hải Trung Quốc.

(3) Nếu không có sự cho phép của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc, tất cả máy bay ngoại quốc và tàu bè quân sự không được xâm nhập hải phận Trung Quốc và vùng trời bao trên hải phận này. Bất cứ tàu bè ngoại quốc nào di chuyển trong hải phận Trung Quốc đều phải tuyên thủ các luật lệ liên hệ của Chính Phủ Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc

(4) Điều (2) và (3) bên trên cũng áp dụng cho Đài Loan và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Đông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc.

Đài Loan và Penghu hiện còn bị cưỡng chiếm bởi Hoa Kỳ. Đây là hành động bất hợp pháp vi phạm sự toàn vẹn lãnh thổ và chủ quyền của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc. Đài Loan và Penghu đang chờ được chiếm lại. Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc có quyền dùng mọi biện pháp thích ứng để lấy lại các phần đất này trong tương lai. Các nước ngoại quốc không nên xen vào các vấn đề nội bộ của Trung Quốc

http://www.trungtamdukien.org/article.php?id_article=1028

Chú thích:

Quần đảo Tây Sa (tên tiếng Tàu) = Quần đảo Hoàng Sa = Paracel Islands

Quần đảo Nam Sa (tên tiếng Tàu) = Quần đảo Trường Sa = Spratly Islands

CÔNG HÀM KÝ BỞI PHẠM VĂN ĐỒNG

THEO LỆNH CỦA HỒ CHÍ MINH

Thủ Tướng Phủ

Nước Việt-Nam Dân-Chủ Cộng-Hoà

Thưa Đồng chí Tổng lý,

Chúng tôi xin trân trọng báo tin để Đồng chí Tổng lý rõ:

Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước Cộng Hoà Nhân dân Trung-hoa, quyết định về hải phận của Trung-quốc.

Chính phủ nước Việt-nam Dân Chủ Cộng Hoà tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung-quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hòa Nhân dân Trung hoa trên mặt bể.

Chúng tôi xin kính gửi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng./.

Kính gửi: Hà-nội, ngày 14 tháng 9 năm 1958.

Đồng chí Chu An Lai (Ấn ký)

Tổng lý Quốc vụ viện PHẠM VĂN ĐỒNG

Nước Cộng hoà Nhân dân Trung-hoa Thủ tướng Chính Phủ

tại BẮC KINH Nước Việt-nam Dân chủ Cộng Hòa

Với Công Hàm chấp nhận chủ quyền của TQ như vậy, thì :

=> TQ tước đoạt quyền sinh sống của dân Việt Nam về ngư nghiệp. Họ bắn giết ngư dân VN vào đánh cá ở lãnh hải mà Hồ Chí Minh/Phạm Văn Đồng đã bán đứng cho họ.

=> Bao nhiêu tài nguyên, như dầu lửa…, dưới biển thuộc lãnh hải đã bán bởi Công Hàm cũng thuộc về TQ và Việt Nam không có quyền khai thác nữa. TQ bắn tầu Bình Minh và cắt đường dây thăm dò dầu khí vì họ coi tài nguyên đã được chính Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng ký giấy bán cho họ.

Không những chỉ có Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng ký giấy bán Lãnh hải thời ấy, mà sau này, đảng CSVN tiếp tục còn bán Biên giới, nhường những tài nguyên trong nội địa để Trung quốc khai thác, như Bauxite Tây Nguyên chẳng hạn. Đồng thời đảng CSVN còn để hàng hóa TQ thả cửa tràn vào Việt Nam để giết Kinh tế.

Cái tội bán Đất, bán Biển của đảng CSVN là quá tỏ tường vậy.

Đảng CSVN hiện nay có thể tráo trở hai cái Phẫn nộ để vẫn giữ lại Cơ chế

Oâng ĐỖ HIẾU, phóng viên RFA, ngày 29.05.2011, đã trích dẫn ra một số những tuyên bố Phẫn nộ từ người dân nhân vụ tầu Trung quốc bắn tầu Bình Minh.

Từ Hà Nội, đại tá Hải Quân Quách Hải Lượng, nguyên tùy viên quân sự sứ quán Cộng Hòa Xã Hội Chủ nghĩa Việt Nam tại Trung Quốc. xem đây là một hành động bá quyền nước lớn của nước láng giềng khổng lổ, đáng bị công luận thế giới và toàn dân Việt Nam lên án:

“Chúng tôi là những người đã tham gia chỉ huy, thuộc về chính quyền, bây giờ tôi là thường dân, tôi có quyền phát biểu ý kiến của một thường dân.

Tôi xin phép được phản ánh cái tình hình, tinh thần của nhân dân Việt Nam đối với sự kiện này, đã từ lâu và bây giờ ngày càng tăng lên. Nhân dân Việt Nam vô cùng phẩn nộ trước hành động ấy của Trung Quốc.”

Một người dân Saigon, ông Trần Huỳnh Duy Tân, nguyên Tổng giám đốc công ty Internet “Một Kết Nối” nhấn mạnh, là người Việt Nam, ai ai cũng thấy rõ cách khiêu khích đó của tàu giám hải Trung Quốc là không thể chấp nhận được và cần phải có biện pháp chống trả quyết liệt:

“Cũng giống như những người Việt Nam khác về thông tin trên báo chí trong cũng như ngoài nước, thời gian vừa qua, tôi thấy rõ ràng là Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền lãnh thổ biển của Việt Nam. Tôi mong muốn là nhà nước và nhân dân cả nước đều có biện pháp, có hành động quyết liệt để gìn giữ, lãnh thổ, bờ cõi của đất nước, cần có biện pháp thật sự hữu hiệu trong thời gian tới. Qua báo chí tôi thấy Trung Quốc đang có những biện pháp rất quyết liệt để tranh dành lãnh thổ của Việt Nam.

Tôi mong muốn là nhà nước và nhân dân cả nước đều có biện pháp, có hành động quyết liệt để gìn giữ, lãnh thổ, bờ cõi của đất nước.”

Theo chiều Phẫn nộ của dân chúng đối với TQ và nhất là trong lúc đang gặp việc phá sản Kinh tế làm dân Phẫn nộ với chính mình, CSVN có thể làm mạnh với TQ, đẩy sự Phẫn nộ của dân lên cao đối với TQ trong thâm ý tính toán làm giảm sự Phẫn nộ của dân đối với chính mình về mặt phá sản Kinh tế.

Đảng có thể cho một bộ phận quân đội đứng ra hướng dẫn Phẫn nộ của dân chúng chống TQ. Bộ phận quân đội ấy kêu gọi “chống ngoại xâm “, nhưng dưới quyền điều hành của đảng.

Đảng vẫn còn đó và kêu gọi dân chúng hay chịu khổ cực, nghèo đói, hy sinh để “chống ngoại xâm“. Đây là việc gian trá đánh lận hai cái Phẫn nộ nhằm cứu Cơ chế CSVN đang tụt xuống dốc vỡ tan tành.

Dân phải ý thức: hai cái Phẫn nộ đều do chính đảng CSVN gây ra

Như đã trình bầy trong đoạn đầu với Công Hàm bán Lãnh hải của Phạm Văn Đồng/Hồ Chí Minh, cái Phẫn nộ đối với TQ cũng là cái Phẫn nộ đối với đảng CSVN đã ký giấy bán nước. Hai cái Phẫn nộ lúc này đều quy về một mối: đảng CSVN tội phạm.

Dân ý thức như vậy, thì đảng CSVN không thể gian giảo đánh lận con đen giữa hai Phẫn nộ. Cả hai Phẫn nộ đều đi đến một quyết định: dân NỔI DẬY dứt bỏ cái Cơ chế CSVN tội phạm.

Câu KẾT LUẬN dứt khoát của Dân tộc Việt Nam như sau:

“Người (đảng CSVN) đã mời kẻ cướp (TQ) vào nhà, thì người đó (đảng CSVN) không có quyền lãnh đạo việc chống kẻ cướp (TQ) vậy.” Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 01.06.2011

Web: http://VietTUDAN.net


No comments: